truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hạnh phúc ước hẹn – Chương 10 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 10: Em thử giả vờ đã quên anh

Tôi chỉ đang chờ đợi tình yêu, muốn cuối cùng tôi sẽ ở trong vòng
tay anh ấy,

Đây là nguyên nhân tôi chậm trễ, tôi sẽ chịu trách nhiệm.

Họ muốn dùng pháp luật và luật định để bó buộc tôi,

Nhưng tôi luôn trốn họ, bởi vì tôi chỉ đang chờ đợi tình yêu, muốn
cuối cùng tôi sẽ ở trong vòng tay anh ấy.

-Tagore-

Chu Lập Đông luôn túc trực bên giường của Hác Tư Nguyên, còn Tỉnh
Thành túc trực bên ngoài cửa. Cảnh tượng này có vẻ hơi kỳ lạ.

Tỉnh Thành đứng ngoài cửa rất lâu, thấy trong phòng không có động
tĩnh gì mới nhẹ nhàng đi vào, anh nói với Chu Lập Đông: “Cậu đi nghỉ đi,
để mình ở đây!”

Chu Lập Đông không động đậy, Tỉnh Thành nghĩ anh không muốn liền
nói: “Cậu vừa hiến máu, nên nghỉ ngơi!”

Chu Lập Đông vẫn không phản ứng gì, nhìn lại mới nhận ra anh đã
ngủ rồi. “Ngồi mà cũng ngủ được, đúng là bái phục!” Tỉnh Thành cởi áo
khoác của mình đắp cho Chu Lập Đông, thấy tay của anh vẫn cầm lấy ngón tay bị
băng bó của Tư Nguyên liền nhẹ nhàng gỡ ra.

Đường Di nghỉ ngơi một lát, lúc vội vàng quay lại, trời đã sáng.

Tư Nguyên vẫn chưa tỉnh.

Nhưng Đường Di khẳng định cô sẽ không sao: “Chỉ cần não không
có vấn đề, chắc chắn hôm nay sẽ tỉnh. Sau đó, cô viết một đơn đơn thuốc đưa cho
Chu Lập Đông, Bác sĩ ở đây nói anh không cần sống nữa, một lần lấy 600CC máu!
Anh cầm đơn thuốc này, đến Đồng Nhân Đường lấy thuốc uống bồi bổ sức khỏe ngoài
ra, cần ăn nhiều táo!” Đưòng Di dặn dò xong rồi nói: “Không nán lại
đây thêm được nữa, hôm nay chỗ tôi còn có ca phẫu thuật!”

Phương Châu ngáp dài: “Hôm nay tôi cũng có một vụ án phải xử, cần
phải về gấp!”

Chu Lập Đông và Tỉnh Thành vô cùng biết ơn vợ chồng họ, Tỉnh Thành
nói: “Về Bắc Kinh sẽ cảm ơn tình nghĩa của hai vợ chồng!”

Phương Châu nói: “Đều là đồng hương, nói lời cảm ơn khách sáo
xa lạ quá, đợi Tư Nguyên khỏe lại, mau cho chúng tôi uống chén rượu mừng là
được!”

Tỉnh Thành gật đầu: “Vậy hai người đợi nhé!”

Phương Châu không biết chuyện Lập Đông và Thẩm Lợi chia tay:
“Lập Đông, cậu cũng thế nhé, không phải nói tháng sau sẽ tổ chức hôn lễ
sao? Sao vẫn chưa gửi thiếp mời chứng tôi?”

Chu Lập Đông nhất thời không nói được gì, Hoắc Yến Phi nói:
“Hôn sự của Lập Đông và Thẩm Lợi đã hủy bỏ rồi, cô dừng hỏi nữa!”

Phương Châu cảm thấy kỳ lạ, ngại ngùng nhìn Chu Lập Đông:
“Xin lỗi, tôi không biết chuyện!”

Chu Lập Đông cười với vẻ mệt mỏi, “Không sao!”

Phương Châu và Đường Di đi rồi, Tinh Thành nói với Lập Đông và
Hoắc Yến Phi: “Tôi ở lại chăm sóc Tư Nguyên, cậu về nghỉ ngơi Hoắc Yến Phi
về công ty làm việc!”

Chu Lập Đông nhìn Tư Nguyên nằm hôn mê trên giường bệnh vẫn chưa
tỉnh lại, có vẻ lưu luyến “Mình cũng ở lại, thêm một người sẽ tốt
hơn!”

Tỉnh Thành lắc đầu, “Nhìn dáng vẻ mệt mỏi trên mặt cậu, có vẻ
như sắp hạ đường huyết rồi mau về nghỉ ngơi đi! Không cẩn thận, lúc Tư Nguyên
tỉnh cậu lại gục mất!”

Chu Lập Đông vẫn không muốn, Tỉnh Thành đành nói: “Đường Di
đã nói là không sao rồi Tư Nguyên tỉnh mình sẽ gọi điện cho các cậu.”

Trên đường về Bắc Kinh, Chu Lập Đông không còn đủ sức để lái xe,
tay cầm vô lăng của anh run lên. Rất khó khăn để đến được trạm xăng, ngủ ở đó
vài tiếng đồng hồ, cho đến khi Tỉnh Thành gọi điện thoại thông báo: “Tư
Nguyên đã tỉnh rồi!” anh mới lấy lại được tinh thần.

Sự việc xảy ra bất ngờ khiến Chu Lập Đông nhận ra mình quan tâm
đến Hác Tư Nguyên như thế nào. Lúc nghe tin cô bị thương, anh đã lo lăng đến
mức không thể chờ đợi, đặc biệt là khi nhìn thấy cô nằm hôn mê trong phòng cấp
cứu, đường như anh bị mất phương hướng, trong lòng vô cùng sợ hãi, sợ rằng sẽ
mất cô, sợ rằng cô sẽ không tỉnh lại, không cùng sống chung trong một thế giới,
thở chung một bầu không khí với anh nữa!

Trước đây anh điên cuồng theo đuổi tiền bạc giàu sang nhưng vẫn
luôn cảm thấy mình là một người nghèo, nhiều tiền tài đến đâu cũng không thể
lấp đầy dục vọng. Nhưng đêm qua, anh đứng trưóc mặt cô, lấy ngón tay nhẹ nhàng
chạm lên gò má cô, anh nhận ra sự thân mật có thể lấp đầy những khoảng trống
trong tâm hồn, vào giây phút đó anh mới hiểu, hóa ra đối với một người đàn ông,
một người phụ nữ có thể giúp anh ta trở thành một phú ông giàu có nhất thếgiới.

Trước đây, anh đã chọn nhầm hướng, chọn nhầm đối tượng, còn bây
giờ anh đã hiểu và hối hận, liệu anh có còn có hội không?

Bỗng nhiên anh nhớ đến câu nói của Phương Châu với Tinh Thành
trước khi đi: “Đợi Tư Nguyên khỏe lại, mau cho chúng tôi uống chén rượu
mừng là được!”.

Anh không thể giữ được bình tĩnh, Tư Nguyên và Tỉnh Thành, một
người là người phụ nữ anh yêu, một người là huynh đệ của anh!

Lúc Tư Nguyên tỉnh dậy, cô vẫn còn ở trong trạng thái vô thức.
Thậm chí cô không nhớ được mình bị làm sao, dường như cô vẫn đang muốn tìm một
nơi ấm áp, dựng một cái lều để sưởi nắng, bên tai vẫn còn vang lên tiếng Tỉnh
Thành và mọi người hát Hoa dại bên đường anh không được hái!. Hoa dại, cô nhớ
đến những bông hoa tím Hoắc công tử hái cho cô, nhớ đến lúc chúng rơi xuống
đất, bị gió thổi bay vào khe đá bên đường… Cô biết nguy hiểm, không nên nhặt,
nhưng cô lại nghĩ, nếu không đi nhặt những bông hoa đó, giữa cô và Chu Lập
Đông, Tỉnh Thành, Hoắc Yên Phi sẽ không còn điều gì không vui vẻ nữa!

Đúng rồi, cô sẽ đi nhặt chúng, cô cử động, nhận ra người mình rất
nặng nề, “Thôi, đừng đi nhặt nữa!” Cô tự nói với mình rồi ngủ thiếp
đi!

Tỉnh Thành thấy Hác Tư Nguyên tỉnh dậy, vui mừng đến mức hận rằng
không thể khoa chân múa tay, gọi điện thông báo cho Chu Lập Đông và Hoắc Yến
Phi, nhưng Tư Nguyên chỉ mở mắt vài giây rồi lại nhắm mắt lại.

Tỉnh Thành vội vàng gọi cô, hình như Tư Nguyên không nghe thấy,
tiếp tục ngủ say. Tỉnh Thành hoảng hốt vội vàng gọi bác sĩ.

Bác sĩ nói: “Cô ây vẫn còn yếu nên cần nghỉ ngơi, tỉnh dậy
rồi lại ngủ tiếp là bình thường!”

Lúc đó anh mới yên tâm, không còn cảm thấy căng thẳng nữa.

Đến khi tỉnh lại thật sự Hác Tư Nguyên mới cảm thấy khắp người đau
đớn. Nhìn thấy người mình bị băng bó như một chiếc bánh chưng, cô mới ý thức
được mình đang bị thương.

“Tôi bị sao thế?” Cô cố gắng mấp máy môi nhưng chỉ có
thể thốt lên những tiếng yếu ớt.

Tỉnh Thành vừa mới ngủ thiếp đi vội vàng tỉnh giấc, anh cười với
cô: “Cô bị trượt ngã ở vách núi!

“Chân của tôi bị gãy sao?” Tư Nguyên cảm thấy đau chân.

“Không, chỉ bị xước da thôi.” Anh kiên nhân giải thích
với cô.

“Ồ!” Tư Nguyên nhếch miệng muốn cười, “Dường như
tôi cảm thấy mình vừa có một giấc mộng dài!”

“Đúng là rất dài, gần hai mươi tư giờ đồng hồ, chúng tôi rất
lo lắng!” Tỉnh Thành biết cô bị thương nặng, không nên nói chuyện nhiều:
“Nếu cô muốn, có thể mơ tiếp giấc mơ của cô, tôi sẽ đợi, giúp cô đuổi sói
trong giấc mơ!”

Tư Nguyên muốn nhắm mắt lại, chỉ có điều trong giấc mơ của cô
không có sói mà có hàng cây ngân hạnh dưới tòa nhà Tư Nguyên!

Những chiếc lá vàng bay lượn như một đàn bướm.

Về đến Bắc Kinh, Chu Lập Đông ngủ một mạch đến chập tối, bỗng
nhiên cảm thấy lạnh, anh mới tỉnh dậy đun cho mình một cốc nước gừng đường.

Căn phòng một trăm mét vuông không có ai ngoài anh, anh cảm thấy
cô đơn và trống vắng.

Anh chuyển chiếc ghế xích đu ngoài ban công vào phòng bếp, một
mình yên lặng ngắm nhìn bóng tòa nhà Tư Nguyên đổ dài dưới ánh mặt trời. Điện
thoại anh luôn cầm trong tay, đợi Tỉnh Thành gọi điện thông báo tình hình của
Tư Nguyên nhưng chuông điện thoại không hề vang lên.

Một con chim dừng lại bên ngoài cửa sổ ăn vụn bánh mỳ, không ngừng
gọi bạn đến chia sẻ thức ăn ngon. Chu Lập Đông nở một nụ cười buồn bã “Có
nhất thiết phải thể hiện niềm vui trước mặt một người đang không vừa lòng như
mình không?” Anh lấy tất cả bánh mỳ trong tủ lạnh đặt lên bục cửa sổ,
“Nếu có thể khiến cho bọn mày vui vẻ, hãy ăn hết đi!”

Khi màn đêm buông xuống, Chu Lập Đông không bật đèn, anh ngồi yên
lặng trong bóng tối, nói với chính mình: “Vì sao đến khi mất rồi mới biết
trân trọng?”

Không có ai trả lời anh.

Tỉnh Thành gọi điện cho ông Châu thông báo, Tư Nguyên đi chơi tiết
thanh minh với họ bị thương nên cần nghỉ dưỡng vài ngày.

Ông Châu cẩn thận hỏi thăm tình hình, biết cô không sao mới thở
phào nhẹ nhõm rồi nói: “Bảo cô ấy yên tâm nghỉ ngơi!”

Ngay sau đó là điện thoại của Tổ Kế, “Tên họ Tỉnh các anh làm
gì Tư Nguyên thế? Đang khỏe mạnh sao lại bị thương?”

Tỉnh Thành mới nhớ chưa hỏi Hoắc công tử đã nói với Tư Nguyên
chuyện gì.

Tỏ Kế nôn nóng hét: “Nếu Tư Nguyên có mệnh hệ gì, tôi sẽ
không để các anh yên!”

Chu Lập Đông cố gắng lấy tinh thần đi làm, giúp Tỉnh Thành giải
quyết mọi chuyện lúc anh không có mặt.

Hoắc công tử ân hận nói với Chu Lập Đông: “Thật ra, tiểu tài
nữ bị thương là tại mình! Mình đã kế cho cô ấy nghe chuyện cậu kết vòng hoa cho
cô ấy trong chuyến đi chơi hồi tốt nghiệp!”

Chu Lập Đông cười, “Chuyện xưa như vậy rồi, cậu vẫn còn nhớ
sao? Hồi đó không có tiền, chưa bao giờ tặng hoa cho Tư Nguyên, muốn kết vài
vòng hoa tặng cô ấy mà cũng không thành!”

“Lập Đông!” Hoắc công tử nói: “Thật ra cậu không
phải là người vô tình vô nghĩa, vì sao lại để cô ấy hiểu nhầm?”

“Không phải hiểu nhầm, mà là tự mình đã bỏ qua những điều tốt
đẹp nên thuộc về mình!” Chu Lập Đông vẫn cười và nói rất bình tĩnh, chỉ có
ánh mắt của anh là thể hiện sự tuyệt vọng.

“Thật ra, không phải mình không tán thành chuyện Tỉnh Thành
và tiểu tài nữ đến với nhau, mọi người đều là anh em thân thiết, ai hạnh phúc
cũng là chuyện vui, nhưng mình cảm thấy tình cảm giữa họ là không đúng!”
Hoắc công tử chống tay vào hông với vẻ trầm tư.

“Cậu không nên bận tâm đên những chuyện đó!” Chu Lập
Đông đưa một đống tài liệu anh đã xem xong trên bàn cho Hoắc Yến Phi, “Mau
cầm ký đi!”

Một tuần sau, Tư Nguyên khỏe trở lại. Lúc nhớ lại được chuyện gì
đã xảy ra, cô cảm thấy hơi buồn cười: “Không biết tôi đã bị điều gì làm
cho lú lẫn, vì sao nhất định phải đi nhặt những bông hoa đó?”

Tỉnh Thành dồn hỏi: “Yến Phi đã nói gì với cô?”

Tư Nguyên chỉ lắc đầu, “Hình như nói là thời tiết không
tồi”

Tỉnh Thành biết Tư Nguyên không muốn nói nên tạm thời không hỏi
nữa.

Tư Nguyên không muốn ở bệnh viện, kiên quyết đòi về nhà, Tỉnh
Thành nói: “Không được, xuất viện thì không sao, nhưng sau khi ra viện
phải về nhà tôi ở để có người chăm sóc! Đầu của cô bị thương nặng, bây giờ vẫn
cần theo dõi!”

Tư Nguyên sờ lớp băng trên đầu mình nói: “Băng như thế này
tôi thấy không quen!”

Lúc hai người đang tranh luận có cần xuất viện không, sau khi xuất
viện ở đâu, Chu Lập Đông và Hoắc công tử đến.

Hoắc công tử nhìn Tư Nguyên, “Khỏe thật rồi sao? Không còn di
chứng gì chứ?”

Tư Nguyên chỉ cười.

Chu Lập Đông không bước lại quá gần, chỉ mỉm cười với Hác Tư
Nguyên, Tư Nguyên quay mặt đi, nhìn Tỉnh Thành rồi nói: “Sư huynh, ở nhà
anh có thu tiền thuê phòng không?”

Hoắc công tử nhìn Tư Nguyên, “Không phải đầu cô bị làm sao
rồi chứ? Sao có thể đến nhà cậu ấy ở được?”

Tỉnh Thành đẩy Hoắc Yên Phi, “Đừng phá rối, mình nói để Tư
Nguyên ở nhà mẹ mình để có người chăm sóc!”

Hoắc công tử nghe vậy mới gật đầu: “Ồ, hóa ra là như
thế!”

Chu Lập Đông chỉ cười hiền lành, không nói câu nào, nhưng Tư
Nguyên chỉ nhìn cũng biết trong lòng anh buồn bã đến mức nào, lòng cô cũng cảm
thấy đau nhói, tuy nhiên, chỉ trong một giây đồng hồ, sau đó cô hạ quyết tâm,
cho dù như thế nào cô cũng không quay lại con đường cũ nữa!

Cô chủ động cầm tay Tỉnh Thành, “Sư huynh, chúng ta đi dạo
một lát bỗng nhiên tôi cảm thấy hơi tù túng!”

Tỉnh Thành ngạc nhiên nhưng trong lòng cảm thấy vui mừng, kéo cô
bước ra ngoài.

Bệnh viện xã không có nhiều người như ở thành phố nên khá thoáng
đẵng. Đang mùa hoa nở, màu vàng của hoa rạng ngời dưới ánh nắng mặt trời.

Tư Nguyên cùng Tỉnh Thành tìm một khoảng trống rồi dừng lại:
“Đầu tôi bị thương, nhìn thấy nhiều người là cảm thấy rối tung!”

Tỉnh Thành âu yếm nhìn cô, “Cô nói có thật không? Lúc Lập
Đông và Yến Phi chưa đến, nói thế nào cô cũng không chịu ra ngoài vận
động!”

“Mấy hôm đó toàn thân đau nhức!” Tư Nguyên cười nói.

Tỉnh Thành kéo cô rồi chân thành hỏi: “Gặp Lập Đông vẫn khiến
cô cảm thấy không tự nhiên sao?”

Nhìn thấy ánh mắt dường như đã hiểu rõ tất cả của Tỉnh Thành, Tư
Nguyên cũng không phủ nhận.

“Sư huynh anh đã từng yêu thật sự người nào chưa? Tình yêu
giống như nước đã đổ đi, dù biết là sai lầm nhưng khó mà thu lại được”

Tỉnh Thành nắm lấy tay cô, bàn tay mềm mại nhưng lạnh giá, trong
lòng anh đầy cảm giác yêu thương. “Chính vì đã yêu nên mới hiểu được cảm
xúc của cô! Tư Nguyên, tôi hiểu được sự giằng xé trong tâm hồn cô! Nếu tình cảm
có thể do mình quyết định thì sẽ không còn là tình cảm nữa!”

“Nếu anh vẫn yêu con người ngốc nghếch đó, cho dù anh biết cô
ấy yêu người khác, anh vẫn yêu cô ấy. Hay là anh thử làm cho cô ấy yêu anh! Anh
có đồng ý không, sư huynh!”

Rõ ràng Tỉnh Thành không dám tin vào niềm vui bất ngờ này.
“Hãy gọi anh là Tỉnh Thành, anh thích em gọi anh là Tỉnh Thành!” Anh
đặt tay lên vai cô, “Em đã hạ quyết tâm chưa? Em có biết anh đã đợi bao
lâu rồi không? Đợi đến mức vô cùng lo lắng! Anh thật sự lo sợ em sẽ thờ ơ tình
cảm của anh để tìm về với khoảng trời xưa!” Tỉnh Thành ôm chặt lấy Tư
Nguyên.

Cô dựa đầu lên vai anh, cố gắng tưởng tượng đến những điều tốt đẹp
khi yêu anh, mặc dù trong đầu cô vẫn hiện lên một hình ảnh khác, nhưng cô đang
cố gắng quên lãng, thật sự cô đã hạ quyết tâm, cho dù như thế nào, cô cũng
không quay đầu lại.

Qua cửa sổ, Chu Lập Đông nhìn thấy Tư Nguyên và Tỉnh Thành ôm
nhau. Thật ra, ánh mắt của anh luôn dõi theo cô, từng phút, từng giây! Anh nhìn
thấy rõ ràng từng động tác, từng thái độ của cô!

Hoắc công tử cũng nhìn thấy, trợn tròn mắt ngạc nhiên, “Tỉnh
Thành đang làm cái quỷ gì thế?

Chu Lập Đông nói: “Chúng ta nên đi thôi, muộn quá sẽ bị tắc
đường!”

Tổ Kế nghe tin Tư Nguyên đến ở nhà Tỉnh Thành, suýt chút nữa nhảy
dựng lên: “Tư Nguyên, cậu ngã nên ngốc rồi sao? Sao có thể đến nhà Tỉnh
Thành ở được?”

“Tỉnh Thành yêu cầu!” Tư Nguyên giải thích, “Anh ấy
lo mình có điều gì đó không ổn, còn có người chăm sóc!”

“Cậu mấy tuổi? Cậu ba mươi tuổi, không phải ba tuổi! Cậu
không thể tự chăm sóc mình sao? Nếu không được, đến nhà mình! Tỉnh Thành là
người như thế nào? Thời đại học đã nổi tiếng là công tử đào hoa khắp trường,
cậu không cảnh giác sao?”

“Không giống như cậu nghĩ!” Tư Nguyên cố gắng nói giúp
Tỉnh Thành, “Anh ấy muốn mình về ở với mẹ anh ấy, anh ấy ở riêng!”

Nghe thấy vậy, Tổ Kế mới bình tĩnh hơn một chút, “Thật sự
không được, cậu ở nhà mình! Dù sao người ta cũng là người ngoài!”

Tư Nguyên ngập ngừng một lúc rồi nói: “Mình định hẹn hò với
Tỉnh Thành!”

Tổ Kê bị sốc, “Hác Tư Nguyên, cậu đã suy nghĩ rõ ràng
chưa?”

Khóe mắt Tư Nguyên hơi đỏ, “Ừ, nghĩ rõ ràng rồi! Không có bắt
đầu sẽ không có kết thúc! Mình không thể tiếp tục như thế này được nữa, mình
cần bắt đầu một cuộc sống mới.”

Nhưng là kết thúc hay là số phận¹?

Tư Nguyên đến ở nhà Tỉnh Thành, bà Tỉnh rất vui, từ khi con gái lấy
chồng, con trai chuyển ra ngoài ở trong nhà ít người trẻ tuổi ra vào, bỗng
nhiên có một cô gái xinh đẹp đến ở cùng và có thể sẽ trở thành con dâu tương
lai của mình nên bà Tỉnh tự nhiên cảm thấy trong lòng mừng rỡ.

Tư Nguyên là một cô gái luôn khiến mọi người yêu quý, nho nhã,
hiểu biết, nói chuyện với bà Tỉnh rất hợp.

Bà Tỉnh rất thích Tư Nguyên, “Mau tổ chức đám cưới để bầu bạn
với bác!”

Tư Nguyên cười nói: “Cháu và Tinh Thành vừa hẹn hò, như thế
thì nhanh quá!”

Bà Tỉnh mong sớm có cháu bế liền nói: “Không nhanh, không
nhanh! Đợi con trai kết hôn, bác đã đợi bảy tám năm rồi!”

Tư Nguyên thành thật nói: “Cháu và Tỉnh Thành chưa nghĩ đến
chuyện kết hôn!”

Bà Tỉnh hơi thất vọng, cầm tay Tư Nguyên: “Vậy bác sẽ đợi,
nhưng đừng để bác đợi quá lâu!”

Tư Nguyên do dự một lát, nhìn thấy ánh mắt chờ đợi của bà, cô gật
đầu.

Tư Nguyên tháo băng trên đầu rồi cắt tóc ngắn, bác sĩ nói làm như
thế dễ rửa vết thương.

Hoắc công tử nhìn thấy Tư Nguyên, thở đài: ‘Tiều tài nữ, cô thật
sự muốn bắt đầu lại từ đầu sao? Với Tỉnh Thành!”

Tỉnh Thành khoác vai Tư Nguyên, “Phải, bọn mình đang yêu
nhau!” Nói xong, dường như để xác nhận thông tin này, Tỉnh Thành nhẹ nhàng
hôn lên môi Tư Nguyên.

Tư Nguyên vốn hay xấu hổ, bị hôn trước mặt người quen, không tránh
được đỏ mặt. Tư Nguyên trốn sau vai Tỉnh Thành, kéo áo Tỉnh Thành, “Đừng
gây chuyện, để Hoắc công tử cười em!”

loading...

Tỉnh Thành không nghe lời, lại tiếp tục hôn lên trán cô.

Hoắc công tử cười, “n ái với nhau giữa thanh thiên bạch
nhật!”

Tỉnh Thành nói: “Sao? Cậu bị kích động?”

“Một chút!” Hoắc công tử bĩu môi, “Nhưng, có người
còn kích động hơn mình!”

Tỉnh Thành và Tư Nguyên quay đầu lại, nhìn thấy Chu Lập Đông ở
phía sau.

Không biết anh đã đứng ở đó từ lúc nào? Nụ cười gượng gạo, ánh mắt
u ám.

Tư Nguyên ép mình nở một nụ cười.

Tỉnh Thành vô tư nói: “Cậu biết, mình luôn thích Tư Nguyên,
bây giờ cuối cùng cô ấy cũng cho mình cơ hội, đã là huynh đệ thì cũng nên chúc
phúc mình phải không?”

Chu Lập Đông không nói được gì, chỉ có thể cười gượng gạo.

Tỉnh Thành nói: “Thái độ gì thế, thôi được, không ép cậu
nữa!”

Anh thật sự rất vui, kéo Tư Nguyên rời đi.

Tỉnh Thành giải quyết xong việc ở công ty, muốn đưa Tư Nguyên đến
bệnh viện kiểm tra, đúng lúc có khách hàng đến, anh cảm thấy có lỗi nói với Tư
Nguyên: “Đợi anh một lát nửa tiếng là xong!”

Tư Nguyên cũng không vội: “Công việc là quan trọng, em đi
siêu thị mua ít đồ.”

Tỉnh Thành không đồng ý, “Thật ra, đối vói anh, em quan trọng
hơn công việc! Em đừng đi siêu thị, buổi chiều anh đưa em đi, em ra ngoài một
mình anh không yên tâm”

Tư Nguyên nhớ đến lời nói của Tổ Kế cô nhắc lại với Tỉnh Thành:
“Em ba mươi tuổi, không phải ba tuổi!”

Tỉnh Thành không còn cách nào khác, đành bảo thư ký đưa cô đến
siêu thị gần đó.

Nhân viên thư ký cũng rất bận rộn nên nói: “Cô Hác, cô đến
phòng họp đợi tôi, chỉ vài phút thôi!”

Tư Nguyên mỉm cười, Tỉnh Thành và Hoắc công tử đúng là tuổi trẻ
tài cao, lúc nào công ty cũng có nhiều việc, mạnh hơn công ty của cô rất nhiều!

Chu Lập Đông vừa bước ra khỏi phòng họp, nhìn thấy Tư Nguyên, anh
không khỏi ngạc nhiên rồi mỉm cười, nhưng nụ cười của anh lại vô cùng buổn bã.

“Tư Nguyên!” Anh khẽ gọi, “Em có cảm thấy vui vẻ
không?”

Tư Nguyên định tránh mặt anh, không muốn còn bất kỳ mối ràng buộc
nào với Chu Lập Đông nữa nhưng cô không thể, cô mệt mỏi rồi, có lúc trốn tránh
không hiệu quả bằng đối mặt!

“Vui vẻ là do con người tự tạo ra!” Tư Nguyên không nhìn
Chu Lập Đông mà nhìn vào tường. Lựa chọn Tỉnh Thành, cô không chắc chắn mình có
hạnh phúc hay không, cô chỉ dũng cảm tiến lên một bước để cố gắng quên đi quá
khứ.

Chu Lập Đông quay lưng lại với cô, nhẹ nhàng nói một câu:
“Xin lỗi!”

Tư Nguyên nói: “Anh không có lỗi với em, thật đấy, có lẽ anh
chỉ có lỗi với bản thân anh! Lập Đông, cho dù lựa chọn như thế nào cũng đừng
hối hận! Đời người rất dài, chúng ta nên hướng về phía trước!”

“Phải, nhìn về phía trước!” Ánh mắt Chu Lập Đông nhìn
xuyên qua Tư Nguyên, xuyên qua cánh cửa, hưóng về một nơi một tận, ờ đó có con
đường lung linh huyền ảo, được lấp đầy bằng khuôn mặt cười rạng rỡ của Tư
Nguyên.

“Anh yêu em, luôn luôn yêu em, giống như bị buộc bởi một câu
thần chú nào đó, mãi mãi không được giải thoát!” Chu Lập Đông nói.

Tư Nguyên quay người đi, ánh mắt như lửa đốt, “Lập Đông,
không được nói những lời đó với em, quá muộn rồi!”

Anh bước lên đứng trước mặt cô, hai hàng nước mắt chảy ra,
“Tư Nguyên, chúng ta đã từng yêu nhau!”

Đã từng yêu không có nghĩa là có nhau, khi trải qua một điều gì
đó, lúc quay đầu nhìn lại, người ấy đã không còn ở chỗ cũ nữa, cho dù cô vẫn
đứng đợi ở đó, nhưng trong lòng không thể giải tỏa biết bao oán hận.

Cô nói: “Là anh không cần em trước!”

Trái tim của Chu Lập Đông giống như một chiếc lá chao đảo trong
gió, không biết dừng lại ở đâu chìm trong mưa gió và cảm thấy mệt mỏi…

“Tống giám đốc Chu” Nhân viên thư ký từ trong văn phòng
chạy ra, hét to.

‘Tổng giám đốc Chu,…” Sau đó có rất nhiều người chạy lại.

Tư Nguyên đứng yên, hoang mang nhìn mọi người dìu Chu Lập Đông đã
ngất ngã xuống đất.

Hoắc Yến Phi chen vào giữa đám người, “Gọi xe cứu
thương!” Tỉnh Thành không nói gì, kéo Tư Nguyên vào lòng: “Đừng để
chạm vào vết thương!”

Cũng may, Chu Lập Đông chỉ bị thiếu máu.

Hoắc Yến Phi thở phào nhẹ nhõm quay sang nói với Tỉnh Thành:
“Cho mình mượn Tư Nguyên một lát, nói vài câu”

Tỉnh Thành chắn trước mặt Tư Nguyên, “Có chuyện gì không thể
nói trước mặt mình?”

“Chuyện riêng, chỉ có thể để cô ấy nghe” Hoắc công tử cố
chấp nói.

“Lập Đông ngất không có gì liên quan đến Tư Nguyên!”
Tỉnh Thành muốn bênh vực Tư Nguyên.

Tư Nguyên bước lên từ sau lưng Tỉnh Thành, “Không sao, Hoắc
công tử không phải là hổ báo dữ tợn gì!”

Hoắc công từ nhìn Tư Nguyên với thái độ nghiêm túc kỳ lạ.

“Anh gọi tôi ra ngoài có chuyện gì muốn nói?”

Hoắc công tử chạm tay lên đầu Tư Nguyên, “Còn đau không?”

Tư Nguyên tránh tay anh, “Cũng ổn!”

“Chuyện cô bị thương tôi cũng có liên quan, hôm đó nói với cô
những lời ấy, tôi thật sự hối hận!” Hoắc công tử vò đầu.

“Không sao, có lẽ tôi bi mất trí nhớ, có những chuyện không nhớ
nổi nữa!”

“Lúc cô bị thương, Lập Đông cũng đến bệnh viện và hiến 600CC
máu!” Hoắc công tử nhướn mày. Tư Nguyên nhớ, Chu Lập Đông và cô cùng một
nhóm máu.

‘Tôi hỏi cậu ấy vì sao ngay cả mạng sống của mình cũng không quan
tâm, cậu ấy nói, đây là điều cậu ấy nợ cô! Lập Đông luôn hối hận vì chuyện xảy
ra trước đây, đương nhiên có những chuyện đã xảy ra và trở thành quá khứ, hối
hận cũng không có tác dụng! Cô lựa chọn như thế nào là quyền tự do của cô, Tỉnh
Thành và Lập Đông đều là huynh đệ của tôi, cô chọn ai tôi cũng vui! Nhưng, tiểu
tài nữ, cho dù cô chọn Tỉnh Thành, cô có thể đối xử với Lập Đông tốt hơn không?
Thật sự cậu ấy rất đáng thương! Huống hồ, cậu ấy còn yêu cô sâu sắc như
thế”

Tư Nguyên lặng lẽ lau khóe mắt, “Hà tất anh ấy phải khổ như
thế?”

“Thật ra, nhiều năm nay, không có ngày nào cậu ấy quên cô.
Mặc dù để trong lòng không nói ra, nhưng ở bên cạnh cậu ấy, tôi có thể không
hiểu sao? Cô hận cậu ấy không bằng cậu ấy hận chính mình!”

Gió xuân ấm áp, cô hít thở một hơi thật sâu rồi nói: ‘Tôi không
muốn hận anh ấy nữa!”

Đúng, không yêu sẽ không hận.

Quyết định lựa chọn một sự khởi đầu mới cần phải từ bỏ những kỷ
niệm cũ!

Tư Nguyên đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ khẳng đinh: “Không
có vấn đề gì, chỉ cần chú ý đừng để vết thương bị viêm nhiễm là được!”

Tỉnh Thành cảm thấy nhẹ nhõm như trút đưọc gánh nặng Tư Nguyen ở
nhà Tỉnh Thành luôn cảm thấy không thoải mái nên muốn chuyển về nhà trọ ở, bà
Tỉnh kiên quyết phản đối nhưng không thắng được sự kiên trì của Tư Nguyên. Tư
Nguyên vẫn là một cô gái có quan niệm bảo thủ, cô và Tỉnh Thành chưa xác định
tương lai, đến nhà Tỉnh Thành ở không phải là việc hay.

Căn phòng của cô nhiều ngày không có người ở đã phủ một lớp bụi,
Tư Nguyên từ từ thu dọn, cảm thấy ấm áp và dễ chịu.

Biết cô về, Tổ Kế không đi làm nữa, “Mình vẫn nghĩ cậu muốn
làm mợ chủ ở nhà họ Tỉnh, vui đến mức quên cả lối về?”

Tư Nguyên vừa rót nước cho cô vừa nói: “Đừng nghĩ lung tung, mình
vừa mới quyết định hẹn hò với Tỉnh Thành!”

Nhìn thấy mái tóc cắt ngắn của Tư Nguyên, Tổ Kế hỏi: “Thật sự
quyết định bắt đầu thay đổi từ “đầu” sao?”

Tư Nguyên chỉ vết thương trên đầu cho cô xem, “Để dễ gội đầu,
sao cậu lại nói giống hệt ai đó như thế?” Đương nhiên cô đang ám chỉ Hoắc
công tử, vì sao nhìn thấy tóc cô hai người đều hỏi cùng một câu như thế?

Tổ Kế bĩu môi, “Vì thời cơ trùng hợp nên mới khiến người ta
liên tưởng!”

“Cậu cứ việc liên tưởng!” Cô không thể hạn chế suy nghĩ
của người khác.

Tổ Kế nhìn thấy Tư Nguyên rồi nói: “Ở bên Tỉnh Thành, cậu có
thật sự cảm thấy vui vẻ không?”

Tư Nguyên không biết nên trả lời như thế nào, thấy ánh mắt dưòng
như đã hiểu rõ mọi chuyện của Tổ Kế, cô cảm thấy không biết phải làm gì.

“Nhiều năm qua, cậu luôn vô tình hoặc có ý chờ đợi, bây giờ
sao nói thay đổi là thay đổi được sao?”

“Có những chuyện, khi nghĩ thông rồi sẽ trở thành quá
khứ!”

Tổ Kế cười, “Từ ngày đầu tiên mình quen cậu, mình đã biết cậu
là người thích đi vào chỗ bế tắc, có một số chuyện cậu có thể nghĩ thông
sao?”

“Cho dù nghĩ không thông mình cùng không muốn nghĩ nữa! Tình
yêu chỉ là một điều không có căn cứ cần con người chứng minh, giống như pháo
hoa cần được châm ngòi mới có thể sáng rạng rỡ!”

Tổ Kế nói: “Cậu là tài nữ, có thể nói năng nho nhã văn hoa,
nhưng mình là người thô thiển, không thể hiểu những đạo lý sâu xa như thế! Cậu
đặt pháo hoa ở một nơi nguy hiểm, ngày nào đó phát nổ, không phải sẽ xảy ra tai
nạn sao?”

Tư Nguyên hỏi “Vậy mình phải làm thế nào?”

“Mình nghĩ, chắc chắn cậu vẫn chưa quên được kẻ đáng chết Chu Lập
Đông! Bắt đầu với Tỉnh Thành như thế này có vẻ không lý trí lắm, cuối cùng
không cẩn thận sẽ khiến cậu bị thương! Đương nhiên, mình không thích ai trong
hai người này!” Tổ Kế vỗ tay lên trán, “Mình không thích cũng chỉ có
thể nói được thế, cậu vui là được”

Tư Nguyên cười chán nản, “Mình không thể kiếm soát được sẽ
gặp ai! Gặp ai, yêu ai hình như là do ông trời sắp đặt…

Tiễn Tổ Kế về, Tư Nguyên dựa người vào hàng rào của khu nhà, mệt
mỏi không muốn động đậy, chạm tay lên thanh sắt lạnh lẽo, cô bỗng cảm thấy nhớ:
Nhớ những khoảng thời gian vui vẻ, nhớ miền đất yên bình nở đầy những bông hoa
bồ công anh hạnh phúc, mỗi khi gió thổi, những đóa hoa bay khắp bầu trời

Trên con đường thời niên thiếu, có sự bầu bạn của bố và tiếng cười
của mẹ, tất cả đều tuyệt đẹp đến mức dường như không có thật!

Bố cô đã từng nói: “Lúc tạm biệt tình yêu, chỉ hy vọng tất cả
mọi thứ đến với con đều tốt đẹp!” Thật bao la và vĩ đại, vậy mà cô lại
trói mình trong một không gian chật hẹp, nói thế nào cũng không bưóc ra được
khỏi đó!

Yêu, đã yêu rồi cần toàn tâm toàn ý không hối hận, vì sao còn
trách móc oán hận?

Nếu vẫn còn yêu, vì sao không thể nói? Liệu có cần khổ sở bắt đầu
một tình yêu mới không?

Tư Nguyên cảm thấy hoang mang, cô cảm thấy mình cần bình tĩnh suy
nghĩ, cho dù tương lai như thế nào, cô luôn hy vọng mình sẽ là một người phụ nữ
đẹp như hoa cúc, thanh lịch, tươi tắn, rạng ngời như ánh nắng tháng Ba!

Nghỉ ngơi vài ngày, sức khỏe của Chu Lập Đông dần hồi phục, có lúc
anh đi làm ở Song Nguyệt, nhưng anh dành hầu hết thời gian đi tìm việc.

Hoắc công tử và Tỉnh Thành đều khuyên anh nên về Song Nguyệt, tam
kiếm khách hợp bích xây dựng sự nghiệp, nhưng Chu Lập Đông không đồng ý:
“Song Nguyệt có các cậu là đủ rồi, mình cần tìm một công việc mới, bắt đầu
lại từ đầu!”

Tỉnh Thành biết không ngăn được quyết định của Lập Đông nên tham
mưu giúp anh nên tìm công việc nào phù hợp.

Đi phỏng vấn ở bốn, năm công ty không thành công nhưng Chu Lập
Đông không nản lòng, anh đi nộp hồ sơ xin việc ở khắp nơi.

Hoắc công tử nói: “Lập Đông, hà tất cậu phải khổ như thế?
Tiền kiếm được ở Song Nguyệt không phải cũng đủ tiêu sao?”

Chu Lập Đông cười, “Mình phải làm việc gì đó, nếu nhàn rỗi
quá sẽ phát điên mât!”

Tỉnh Thành nhìn Chu Lập Đông, “Hình như gần đây cậu gầy đi
nhiều!”

“Mình giảm cân.” Chu Lập Đông vỗ lên cơ bắp ở cánh tay.

Hoắc công tử đập nhẹ lên vai anh: “Cậu giảm cân sao? Cao một
mét tám, chỉ nặng bảy lăm cân, muốn thành cái sào à?”

Tỉnh Thành nhắc anh: “Phải chú ý ăn uống nhiều hơn!”

Chu Lập Đông chỉ cảm kích gật đầu rồi không nói gì nữa.

Hoắc công tử thầm thì nói với Tỉnh Thành: “Gần đây Lập Đông
trầm tư quá!”

Đương nhiên Tỉnh Thành biết anh ám chỉ điều gì, “Cậu ấy có
tâm sự, tiếc rằng chúng ta không giúp gì được!”

“Cậu chỉ chú tâm vào Hác Tư Nguyên, có thể giúp được gì? Hãy
nhìn mình!” Dường như Hoắc công tử đang có chủ kiến gì đó.

Trong khách sạn.

Chu Lập Đông không hứng thú với sự sắp xếp của Hoắc công từ, đặc
biệt là việc Hoắc công tử đưa rất nhiều chị em họ đến chơi giúp anh vui, anh
thấy phản cảm nhưng không nói ra.

Một cô gái mặt đầy son phấn đùa cợt với Chu Lập Đông: “Kính
của anh trông rất đẹp, cho tôi mượn đeo được không?”

Chu Lập Đông vội vàng đáp: “Chỉ là một chiếc kính cận bình
thường, không có gì đặc biệt!”

Tỉnh Thành nhìn thấy thái độ dở khóc dở cười của Chu Lập Đông,
liền ra hiệu bằng mắt cho Hoắc công tử, “Mình thấy hay là thôi đi!”

Hoắc công tử không đồng ý, “Gần đây Lập Đông quá cô đơn, có
nhiều người sẽ giúp cho cậu ấy thoải mải!”

“Những người họ hàng của cậu không phải là kiểu mà cậu ấy
thích!” Tỉnh Thành nhắc nhở.

“Cậu ấy thích Hác Tư Nguyên, nhưng trên đời này chỉ có một
người!” Hoắc Yến Phi lắc đầu.

Sắc mặt Tỉnh Thành trở nên trầm tư, “Hoắc công tử, cậu còn
trêu đùa nữa mình sẽ đi! Cậu làm những trò không thực tế như thế này, mình
không muốn ở đây nữa?”

“Thôi, coi như mình chưa nói gì! Nhắc đến Hác Tư Nguyên, các
cậu đều bực mình!”

Chu Lập Đông luôn mỉm cười, nhưng sau bữa ăn nhanh, nụ cười đó
không còn nữa, anh đứng dậy bỏ đi, lúc sắp đi còn nói với Hoắc công tử:
“Tiền ăn hôm nay tính vào tài khoản của mình.”

“Ồ, Lập Đông!” Hoắc công tử hét gọi sau lưng anh.

Chu Lập Đông đã đi xa rồi!

Không phải anh không thích phụ nữ, chỉ có điều anh không thích ai
ngoài Hác Tư Nguyên! Bao gồm cả Thẩm Lợi

Nghĩ đến Thẩm Lợi Chu Lập Đông không khỏi thở dài, thật ra anh
chưa bao giờ thích cô ấy thật sự.

Năm đó đi thực tập tốt nghiệp, anh được phân đến Cửu Đinh, Thẩm
Lợi đến chơi để mắt đến anh, cố tình tiếp cận anh, hẹn anh đến quán rượu, đi
mua sắm rồi hỏi thẳng thừng: “Anh đã có bạn gái chưa?” Lẽ ra anh nên
trả lời có để từ chối cô.

Nhưng lúc đó ma xui quỷ khiến anh lại lắc đầu, giây phút đó, anh
cắn chặt răng, cố gắng đặt Tư Nguyên trong một góc sâu nhất của tâm hồn. Nhưng
kiên quyết lâu như thế khi Tư Nguyên đã bước ra khỏi trái tim của anh và thật
sự xuất hiện trước mặt anh, anh đã không còn là mình nữa!

Đối với Thẩm Lợi, anh cũng cảm thấy có lỗi, nhưng không nhiều và
sâu sắc như đối với Tư Nguyên!

Nếu năm đó anh muốn lấy cơ thể mình để đổi lấy tiền bạc của Thẩm
Lợi thì bây giờ anh sẵn sàng dùng cả sinh mệnh của mình để lấy lại được tình yêu
của Tư Nguyên!

____________________________________

¹ Trong tiếng Trung “kết thúc” và “số phận” có phiên âm giống
nhau, đều là “Jieshu”.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: