truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hạnh phúc ước hẹn – Chương 04 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 4: Trái tim yếu đuối của tôi, hãy thử học cách quên lãng

Cho dù tình yêu chỉ mang đến cho em cảm giác âu sầu, hãy tin tưởng
vào nó.

Khi em chết, thế giới ơi! Hãy thay tôi giữ lại câu nói “Tôi đã
từng yêu” trong không gian yên lặng của em.

- Tagore -

Chu Lập Đông không nghĩ sẽ gặp Tư Nguyên ở đây, anh chỉ biết cô đi
làm gần đó, không ngờ chính là ở công ty của ông Châu.

Hôm nay anh hẹn ông Châu lấy giúp bạn một lô hàng, Chu Lập Đông và
ông Châu đã quen biết từ lâu, lúc đầu mới vào Cửu Tinh, vì một số vụ làm ăn
riêng không muốn để nhà họ Thẩm biết, anh trực tiếp tìm gặp ông Châu, lấy hàng
rồi bán cho người khác để lấy tiền chênh lệch. Sau đó, Chu Lập Đông có thể hô
mưa gọi gió ở Cửu Tinh, không cần ông Châu nữa nên dần dần ít liên lạc.

Nếu lần này em họ xa của anh không khẩn thiết nhờ vả, anh cũng
không đến tìm ông Châu.

Chu Lập Đông hỏi nhiều người mới tìm được địa chỉ, anh nhớ trước
đây công ty nhỏ này ở một tòa nhà sáu tầng, không biết từ lúc nào đã chuyển đến
nơi hơn chục tầng?

Đến cầu thang, có một phòng làm việc khép hờ, anh dừng lại nhìn
vào trong và thấy Tư Nguyên.

Anh biết cô đang ngủ.

Thấy Hác Tư Nguyên đang nằm ngủ say trên bàn, ngây thơ như một đứa
trẻ, bất giác Chu Lập Đông cảm thấy lòng mình rung động.

Chu Lập Đông bước lại gần Tư Nguyên, chăm chú nhìn cô, anh có một
cảm giác đau khổ dâng lên trong lòng mỗi lần nhìn thấy cô.

Khuôn mặt bình thản của cô phảng phất một nỗi buồn khiến anh cũng
cảm thấy buồn theo, một lát sau, cô chau mày lại, lông mi bị ướt bởi nước mắt,
môi cô hơi run.

Chu Lập Đông muốn lấy tay lau nước mắt cho cô, nhưng khi tay đưa
được giữa chừng, bất chợt anh thu tay lại, anh muốn bỏ đi, chân anh như đang
cắm rễ xuống đất, không sao động đậy được.

Anh sợ cảm giác này, không phải anh đã muốn rời xa cô sao? Vì sao
anh vẫn chịu ảnh hưởng từ cô? Anh thở dài, nói vói mình: “Không phải tất
cả đã trở thành quá khứ rồi sao?”

Lúc này, Hác Tư Nguyên tỉnh đậy sau giấc mộng, cô khẽ gọi tên anh.

Chu Lập Đông cố gắng nhấc chân lao ra ngoài cửa.

Anh bước nhanh không muốn dừng lại lâu hơn, sợ rằng nếu do dự anh sẽ
không rời được khỏi đó.

Tư Nguyên chạy ra ngoài cửa, bóng dáng vội vàng của ai đó đã biến
mất, cô nghĩ: “Kỳ lạ, lẽ nào vừa rồi có người đến thật?”

Chuông điện thoại vang lên, Tư Nguyên không kịp nghĩ ngợi nhiều,
vội vàng nghe máy.

“Khách của tôi đã đến chưa?” Tổng giám đốc Châu gọi
điện.

“Vẫn chưa đến!” Tư Nguyên ôm trán,

“Chu Lập Đông luôn đúng giờ, vì sao nói đến mà không
đến?” Trước khi tắt điện thoại, tổng giám đốc Châu lẩm bẩm.

Tư Nguyên nghe thấy vậy sững người ngạc nhiên, vì sao lại là Chu
Lập Đông?

“Tư Nguyên?” Tổng giám đốc Châu cảm thấy đầu bên kia
điện thoại yên tĩnh đến kỳ lạ.

“…”

“Tư Nguyên!”

”Dạ?” Tư Nguyên vội vàng định thần lại.

“Cô sao thế? Không có vấn đề gì chứ? Tôi cúp máy đây!” Tổng
giám đốc Châu hỏi.

“Vâng, tổng giám đốc Châu, tạm biệt ông!” Tư Nguyên đặt
điện thoại xuống, dựa vào bàn làm việc hồi lâu.

Vì sao vừa rồi cô lại mơ thấy Chu Lập Đông?

Trong một ngày đông lạnh giá, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng
mỏng manh, bất chấp tất cả lao xuống dòng sông giá buốt, anh đang tìm kiếm gì?

Khi lớp băng mỏng trên mặt sông khiến anh đông cứng, anh có biêt
cảm giác lạnh lẽo không?

Hơn nữa, bỗng nhiên anh… không còn quẫy đạp cũng không nổi lên
nữa!

Nhớ lại giấc mơ đó, tim của Tư Nguyên đập nhanh và mạnh. Mặc dù
không muốn có bất kỳ ràng buộc nào với Chu Lập Đông, nhưng dù sao họ cũng đã
từng yêu nhau!

Trái tim từng yêu một người sâu đậm dường như đã vỡ vụn thành trăm
nghìn mảnh, đau đớn đến nỗi không thở được, dù nhầm tưởng rằng đã trở nên lạnh
giá nhưng cũng không thể xóa nhòa hết những kỷ niệm và tình cảm yêu thương.

Mình… lúc đó đang đứng trên bờ sao? Mình có thể nhảy xuống cứu
anh ấy không? Vì sao mình cảm thấy, nếu anh ấy không còn thở được nữa, mình
cũng sẽ nhảy xuống đi theo anh ấy?

Tư Nguyên lấy tay lau mắt, quả nhiên khóe mắt cô có nước, cồ lắc
đầu để cố gắng quên đi giấc mộng khiến cô đau đớn.

Dù sao bây giờ, người có tư cách nhảy xuống theo anh cũng không
phải là cô nữa.

Chu Lập Đông gọi điện cho ông Châu, hẹn gặp vào lúc khác rồi quay
về Cửu Tinh.

Thẩm Lợi đang đợi anh ở văn phòng.

“Anh đi đâu?” Thẩm Lợi dường như đợi quá lâu nên sốt
ruột, giọng điệu có vẻ hơi gượng gạo.

Chu Lập Đông cũng không so đo, dịu dàng: “Đi gặp một người
bạn, tiếc là không gặp được!”

“Bạn như thế nào?” Thẩm Lợi tiếp tục hỏi.

“Đương nhiên là bạn làm ăn rồi”. Chu Lập Đông nhìn thấy có
thuốc trên bàn, mở ra lấy một điếu châm lửa hút, không để ý đến Thẩm Lợi nữa,
ngồi xem giấy tờ.

Thẩm Lợi đứng dậy, cảm thấy ngạc nhiên: “Gần đây anh có điều
gì đó hơi lạ!”

Chu Lập Đông cười, ngẩng đầu nhìn cô: “Lạ ở chỗ nào?”

Thẩm Lợi nhìn Chu Lập Đông, phải, lạ ở chỗ nào? Rõ ràng là một
người đàn ông đang cười rất hiền lành! Thẩm Lợi không nói được anh lạ ở điểm
nào, nhưng trực giác mách bảo cô, Chu Lập Đông đứng trước mặt và Chu Lập Đông
trước đây không giống nhau.

Tiếng giày cao gót của Thẩm Lợi xa dần, Chu Lập Đông mới chậm rãi
ngẩng đầu lên, mặt vẫn cười nhưng ánh mắt khô khốc.

Trời càng ngày càng lạnh, vào giữa mùa đông, bệnh tình của chú ba
chuyển biến không tốt, Chu Lập Đông phải thường xuyên đến bệnh viện. Sau đó cô
em họ đến chăm sóc thay Chu Lập Đông, đưa vợ con đến ở trong căn phòng ngoại ô
của nhà họ Thẩm.

Thẩm Lợi lại không vừa lòng: “Một người ở còn được, bây giờ
cả nhà đến ở!”

“Ở thì ở!” Chu Lập Đông cũng sốt ruột anh thật sự không
ngờ em họ lại đưa cả vợ con đến.

Thẩm Lợi và Chu Lập Đông giận nhau vì chuyện căn phòng, đi làm về
cô không đợi anh, tự bắt xe về nhà.

Chu Lập Đông nghĩ về cũng không có việc gì nên ở lại công ty làm
thêm giờ.

Mọi người trong công ty ở lại làm thêm giờ đều đi mua đồ ăn tối,
Chu Lập Đông cũng cảm thấy đói, anh thu dọn đồ định đi thì nhận được điện thoại
của bố.

Bố anh gọi điện thoại hỏi thăm bệnh tình của chú ba, dặn dò anh
phải chăm sóc con trai và cháu của chú, Chu Lập Đông chỉ có thể đồng ý, nói
xong chuyện của chú ba, ông Chu còn nói: “Mùa đông rồi, nhà chị hai con
không có tiền mua than đốt, làm hai đứa cháu ngoại lạnh cóng.”

“Ngày mai con sẽ gửi tiền cho chị hai!” Chu Lập Đông đều
đều nói.

Chu Lập Đông luôn luôn là người con hiếu thuận, hơn nữa còn rất
biết cách quan tâm đến người thân, bố anh cuối cùng cũng hài lòng cúp máy.

Chu Lập Đông chỉ còn biết khẽ thở dài!

Người nhà là những người thân thiết với anh, nhưng không biết bắt
đầu từ lúc nào, nói chuyện với họ anh cũng bắt đầu trở nên giả dối với chính
mình.

Xuống hầm để xe lấy xe, Chu Lập Đông thấy mình không còn cảm giác
thèm ăn nữa.

Lái xe đến nhà họ Thẩm, ngổi trong xe hồi lâu mà không muốn lên
nhà. Bây giờ anh cần có một nơi đem đến cảm giác an toàn và ấm áp, trút bỏ vẻ
bề ngoài là một người đàn ông tài giỏi để có thể nghỉ ngơi thoải mái.

Nhưng cho dù tốn bao nhiêu tiền, anh cũng không tìm được một nơi
như vậy! Thật đáng buồn.

Thẩm Khánh Sơn cũng dừng xe ở dưới nhà, nhìn thấy Chu Lập Đông vẫn
đang ở trong xe liền nhấn còi. Chu Lập Đông quay lại, thấy bố vợ tương lai đang
nhìn mình.

“Bố!” Anh nở một nụ cười, “Bố cũng vừa về
sao?”

“Phải”, Thẩm Khánh Sơn nhìn Chu Lập Đông:”Sao thế? Có
tâm sự gì sao?”

“Không!” Chu Lập Đông cười, “Con chỉ đang nghĩ đến
dự án tháng sau, cần hoàn thành trước Tết!”

“Hóa ra là vì vậy”, Thẩm Khánh Sơn gật đầu: “Dự án
này không gấp, để ra Tết làm cũng được, bố đã làm việc với bên đó rồi.”

“Làm xong sớm để tránh đêm dài lắm mộng! Theo con biết, ngoài
chúng ta, cũng có vài công ty khác đang nhòm ngó. Chu Lập Đông dừng xe rồi đi
theo Thẩm Khánh Sơn lên nhà.

Thẩm Khánh Son khoác tay lên vai Chu Lập Đông vói vẻ hài lòng:
“Lập Đông, bố không nhìn nhầm, con đúng là một người làm được việc lớn,
việc gì cũng có thể suy nghĩ chu đáo!”

“So với bố, con còn kém xa!” Chu Lập Đông không phải là
người giỏi nịnh bợ nhưng luôn biết cách làm cho người già vui.

Thẩm Khánh Sơn cười lớn: “Thẩm Lợi gặp được con là bố yên tâm
rồi!”

Trong nụ cười của Chu Lập Đông thoáng một chút buồn.

Chu Lập Đông thường lấy sự bận rộn để che giấu cảm xúc buồn bã của
mình, anh không ngừng làm việc, làm việc và làm việc. Mặc dù không nghỉ ngơi
nhưng trong lòng vẫn không xóa nhòa được cảm giác buồn bã. Thinh thoảng anh
nghĩ vẩn vơ, trước mắt hiện lên nụ cười của Tư Nguyên. Lúc anh muốn giữ lấy
hình ảnh đó, cô lại biến mất khiến anh nhớ nhung và trong lòng có một cảm giác
trống rỗng không sao bù đắp được. Tình trạng này như một sợi dây thừng cuốn
chặt lấy Chu Lập Đông, anh không thể thoát ra, cũng không thể gỡ bỏ.

Anh không phải là người thích uống rượu nhưng gần đây anh phát
hiện ra một điều kỳ diệu của rượu, mỗi lần uống vào, anh đều nhìn thấy Tư
Nguyên cười rạng rỡ với anh. Lúc say, anh cảm thấy đang yêu như ngày trước.
Nhưng sau khi tỉnh rượu, anh lại ghét và sợ hãi cảm giác đó. Trái tim anh mơ
màng giữa cảm giác tỉnh và say.

Lúc Tỉnh Thành và Hoắc Yến Phi đến quán rượu, Chu Lập Đông đã uống
hai cốc rượu mạnh, anh cười nhìn hai người bạn thân rồi nói: “Hôm nay mình
phải uống nhiều, hai người có trách nhiệm đưa mình về”.

“Không sợ Thẩm Lợi nhà cậu bắt cậu quỳ trên tấm ván giặt quần
áo sao?” Hoắc Yến Phi trêu anh.

“Phải, vậy đến nhà cậu ở một đêm!” Chu Lập Đông nhớ ra
điều gì đó, nhìn Hoắc Yến Phi rồi nói: “Không tiện thì đưa mình về văn
phòng công ty!”

“Tiện! Mình cũng chỉ mong như thế” Hoắc Yến Phi cố tình
tiến lại gần Chu Lập Đông, “Da cậu mịn màng thế này, cảm giác cũng không
tồi!”

Tỉnh Thành đập lên người Hoắc Yến Phi: “Cậu ấy, đừng khiến
người ta sợ được không? Ở đây đông người, người khác không biết nghĩ hai người
bị đồng tính thì sao?”

Hoắc Yến Phi giả bộ tạo tư thế lạnh lùng “Giống không?”

Tỉnh Thành nói anh bị bệnh thần kinh, nói xong rồi không thèm để ý
nữa, gọi rượu và nhấm nháp.

Chu Lập Đông nói: “Sao không giống? Vì sao không bao giờ thấy
cậu đưa bạn gái đến ra mắt?”

“Đó là vì vẫn chưa tìm được ai lọt vào mắt mình!” Hoắc
Yến Phi phản bác.

“Lọt vào mắt cậu có lẽ chỉ có người đẹp Vương Đại, nhưng
người ta đi nước ngoài rồi!” Tỉnh Thành nhắc nhở.

“Ai nói thế? Người mình thật sự thích là…” Nói đến chỗ
quan trọng, đột nhiên Hoắc Yến Phi buột miệng rồi chậm rãi nói: “Nhắc đến
cô ấy làm gì? Dù sao cũng đã là chuyện xưa cũ rồi!”

“Không nhắc thì không nhắc! Nào, uống thôi!” Chu Lập
Đông rủ rê Hoắc Yến Phi uống rượu.

Tỉnh Thành vẫn uống rất chậm rãi, chăm chú nhìn Chu Lập Đông và
Hoắc Yến Phi, ánh mắt mơ màng.

Tỉnh Thành muốn họ uống không quá đà nên quay sang hỏi Hoắc Yên
Phi: “Lần trước chị mình giới thiệu cho cậu một người đẹp, kết quả thế
nào? Chị ấy vẫn đang đợi tin từ cậu!”

“Ai cơ? Ồ, cậu nói người đó sao, mình không muốn tìm con gái
gia đình quá giàu có, vào đó mình sẽ không ngẩng đầu lên được suốt cả
đời!” Hoắc Yến Phi là người nói mà không suy nghĩ, nhưng Chu Lập Đông là
người hay nghĩ ngợi, anh uống cạn cốc cười lạnh lùng rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Hoắc Yến Phi vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã bị Tỉnh Thành
trách: “Cậu nói chuyện kiểu gì vậy?”

“Mình nói gì?” Hoắc Yến Phi nhìn theo bóng dáng của Chu Lập
Đông, chợt hiểu, “Mình không nói cậu ấy.”

Tỉnh Thành đuổi theo Chu Lập Đông ra ngoài.

“Hoắc Yến Phi nói mà không suy nghĩ, đừng để bụng với cậu
ấy!” Tỉnh Thành nói.

“Lúc không suy nghĩ mới nói thật!” Chu Lập Đông lắc đầu,
có vẻ không biết phải làm thế nà: “Không ngờ Yến Phi lại nghĩ mình như
thế!”

“Dây thần kinh của cậu ấy còn to hơn cả cột điện, liệu có thể
làm tổn thương người khác không?” Tỉnh Thành giữ Chu Lập Đông lại:
“Đều là anh em thân thiết nhiều năm rồi, cậu vẫn không hiểu cậu ấy sao?
Mau quay vào đi.”

“Mình không giận cậu ấy, mà là giận chính mình.” Chu Lập
Đông nhìn ánh đèn nhấp nháy ở phía xa rồi nói: “Cậu ấy nói không sai, mình
muốn tìm một người vợ con nhà giàu có!”

“Thế thì sao? Mỗi người đều có quyền lựa chọn những gì mà
mình muốn!”

Chu Lập Đông vẫn lắc đầu, nói khẽ: “Hy vọng đây là điều mình
thực sự muốn!” Tỉnh Thành chỉ nhìn thấy cảm giác đau khổ trong ánh mắt của
Chu Lập Đông mà không hiểu anh đang nói gì.

“Quay vào thôi! Mình thật sự không giận Yến Phi.” Chu Lập Đông
quay người bước vào.

Tỉnh Thành đứng lại vài giây, nghĩ ngợi: “Lập Đông, lựa chọn
như thế này có phải là điều cậu thật sự muốn không?”

Ba người uống rượu đến tận đêm khuya, cảm thấy không vui trọn vẹn
nên tiếp tục về nhà Hoắc Yến Phi uống.

Hoắc Yến Phi lấy từ trong tủ rượu ra hai chai Ngũ Lương Dạ, rồi
tìm trong tủ lạnh được mấy túi lạc, anh nói: ‘’Chỉ có từng này thứ, tụ tập
thôi!”

Mỗi người cầm một chén thủy tinh được rót đầy rượu, vừa ăn lạc vừa
uống, không biết là ngồi uống ba0 nhiêu lâu.

Tỉnh Thành vừa uống vừa nói: “Kỳ lạ thật, vì sao hôm nay uống
thế nào cũng không say!”

Chu Lập Đông nói: “Mình không uống được nữa, uống nhiều
rồi!”

“Chưa, vẫn chưa nhiều!” Tỉnh Thành nói.

“Chưa nhiều vì sao mình lại nhìn thấy Hác Tư Nguyên?” Chu Lập
Đông cười rồi nheo mắt muốn nhìn rõ hình ảnh trước mặt, nhưng cố gắng thế nào
cũng không nhìn rõ được.

“Không có Hác Tư Nguyên, làm gì có Tư Nguyên ở đây? Cậu đang
mơ đấy à?” Tỉnh Thành cũng cười,

“Các cậu nhắc đến Hác Tư Nguyên, vì sao mình lại nhớ đến Tố
Kê?” Hoắc Yến Phi xoa trán, “Đừng nói nữa, uống rượu thôi!”

Cả đêm Chu Lập Đông không về nhà, cũng không gọi điện thoại, Thẩm
Lợi không thể không cảm thấy giận anh, mặc dù biết anh ở cùng Tỉnh Thành và
Hoắc Yến Phi nhưng trong lòng vẫn cảm thấy lo lắng.

Sáng sớm hôm sau đến công ty, Thẩm Lợi đến phòng làm việc của Chu
Lập Đông.

Chu Lập Đông đang ngồi trước bàn làm việc, nhìn thấy Thẩm Lợi, anh
cười với vẻ hối lối: “Tối qua uống rượu với Tỉnh Thành và Yến Phi, muộn
quá nên anh không về.”

Thấm Lợi nhếch môi, giận dỗi nói: “Người không về, sao cũng
không gọi điện thoại?”

Chu Lập Đông ôm vai Thẩm Lợi: “Điện thoại hết pin, anh xin
lỗi.”

Nhìn thấy nụ cười hiền của Chu Lập Đông, Thẩm Lợi không giận được
nữa: “Ừ sau còn như vậy, em không thèm để ý đến anh nữa!”

Chu Lập Đông dỗ dành Thẩm Lợi: “Lần sau anh sẽ gọi
điện!”

Thẩm Lợi hừ một tiếng, ôm lấy Chu Lập Đông: “Để trừng phạt
anh một đêm không về, tối nay anh phải đưa em đi mua đồ!”

“Được! Đợi anh làm xong việc rồi đi.” Chu Lập Đông tiễn
Thẩm Lợi ra ngoài rồi ngồi trên ghế sô pha giữa căn phòng rộng, cảm thấy một
cảm giác nặng nề chưa từng có trước đây.

Buổi chiều đi làm về, Thẩm Lợi đến đợi Chu Lập Đông: “Anh nói
là sẽ đưa em đi mua đồ!”

Chu Lập Đông thu dọn đồ đạc: “Được, nhưng đi về anh phải làm
thêm giờ, anh còn một đống việc chưa làm xong!”

Thẩm Lợi thích một chiếc áo khoác, đi vào phòng thử đồ, Chu Lập
Đông buồn chán ngồi xem tạp chí thời trang, đều là các kiểu thời trang mới dành
cho phụ nữ nên anh không có hứng thú. Gấp quyển tạp chí lại, anh nhìn lên, thấy
bóng dáng một cô gái mảnh mai đi ngang qua.

Cô gái đó không quay đầu lại, bước về phía một chiếc áo khoác kẻ ô
màu xanh, dừng lại một lát tỏ vẻ tiếc nuối rồi bỏ đi và biến mất ở góc rẽ.

loading...

Chu Lập Đông không đuổi theo, anh biết, cho dù anh đuổi kịp cũng
không có ý nghĩa gì.

Những cuộc gặp gỡ như thế này có thể xảy ra vào bất kỳ lúc nào, đó
chỉ là sự tình cờ của số phận, nhưng sự tình cờ lần này liệu có phải do ông
trời sắp đặt?

Lẽ nào chuyện cũ giữa anh và cô vẫn chưa kết thúc?

Nghĩ đến đó, trong lòng Chu Lập Đông dường như được nhóm lên một
ngọn lửa nhỏ.

Hác Tư Nguyên đi khắp khu trung tâm thương mại Thúy Vi nhưng không
tìm được chiếc áo khoác nào vừa ý, đang định bước xuống cầu thang, cô nhận được
điện thoại của Tổ Kế: “Mau đến quán cua ở cổng phía tây đại học Giao
thông, mình mời cậu ăn món cua cay.”

Tư Nguyên hơi ngạc nhiên: “Cậu đến đại học Giao thông làm
gì?”

“Đăng ký, công ty mình bảo mình đăng ký làm nghiên cứu sinh,
nghĩ đi nghĩ lại, trường cũ vẫn tốt nhất. Thôi, cậu đến rồi nói chuyện sau,
mình đang đứng xếp hàng, sắp đến lượt mình rồi!” Đầu bên kia điện thoại
rất ầm ĩ.

Tư Nguyên tắt điện thoại đi ra ngoài, bắt xe đến đại học Giao
thông, lâu rồi cô không gặp Tổ Kế và cảm thấy nhớ.

Tổ Kế mặc một bộ quần áo màu đỏ trông rất bắt mắt.

Cô nhìn thấy Tư Nguyên, vô cùng vui mừng: “Đến đại học Giao
thông là mình muốn gọi cậu đến ngay!”

Tư Nguyên cũng vui mừng, kéo cô ngồi xuống rồi hỏi hết chuyện này
đến chuyện khác.

Hai người gọi một con cua một cân, vừa ăn vừa nói chuyện.

Tổ Kế liên tục khen: “Đúng là đại học Giao thông rất tuyệt,
ăn uống vui vẻ.”

Tư Nguyên nhớ vừa rồi Tổ Kế kể chuyện đăng ký học liền hỏi:
“Cậu nói là đăng ký nghiên cứu sinh, đã đăng ký chưa?”

“Rồi!” Tổ Kế nói. “Cơ quan mình yêu cầu, bắt buộc
phải đăng ký. Hay là cậu cũng đăng ký? Chúng ta lại có thể đi học cùng
nhau.”

Tư Nguyên cười: “Công việc của mình rất bận, sợ là không có
thời gian!”

Đột nhiên Tổ Kế nhớ ra điều gì đó, cô nói: “Cậu đoán xem hôm
này mình đăng ký học gặp ai?”

“Ai?” Tư Nguyên kẹp càng cua, vừa bóc cua vừa hỏi.

“Tỉnh Thành!” Tố Kế nói.

Tư Nguyên nghe thấy vậy chỉ cười.

“Anh ấy đến đăng ký hộ tam kiếm khách! Mình đã nhìn thấy anh
ấy điền tên lên đơn đăng ký.

Nhưng hình như anh ấy không nhớ mình nữa đứng đối diện nhưng không
chào.

“Đợt trước mình có gặp tam kiếm khách.” Tư Nguyên nói
với giọng đều đều.

“Cậu đã gặp Chu Lập Đông?” Tổ Kế mở to mắt ngạc nhiên
nói.

Tư Nguyên suỵt một tiếng rồi gật đầu: “Phải gặp rồi!”

“Anh ta vẫn còn mặt mũi gặp cậu sao?” Tổ Kế vẫn hỏi với
vẻ khó tin.

“Vì sao anh ấy không thể gặp mình? Anh ấy không nợ mình điều
gì.” Tư Nguyên chỉ cười khẽ.

“Năm đó anh ta…”

“Năm đó anh ấy chỉ chọn điều mà anh ấy muốn!” Nhắc đến
năm đó, Tư Nguyên bình tĩnh kỳ lạ.

“Cậu vẫn còn nói đỡ cho anh ấy được?” Tổ Kế hơi mất kiên
nhẫn.

Tư Nguyên không nói gì, chỉ cúi đầu ăn.

Một lúc lâu sau, Tổ Kế không nhịn được nữa, nói: “Hác Tư
Nguyên, không phải cậu vẫn còn thích Chu Lập Đông đấy chứ?”

Tư Nguyên cúi đẩu, chậm rãi ăn thịt cua, không cẩn thận cắn vào
quai hàm đau điếng, cô lấy lưỡi ấn vào chỗ đau rồi nói: “Tổ Kế, mau lấy
khăn giấy giúp mình.”

Cơm xong, Tư Nguyên cùng Tổ Kế đến cổng nam của đại học Giao
thông,

“Có chồng cũng tốt, về trễ vẫn có người đón.” Tư Nguyên cười
nói với Tổ Kế.

“Nếu hâm mộ, cậu mau tìm một người rồi cưới đi!”

“Đâu phải nói tìm là tìm được.” Tư Nguyên lắc đầu.

“Do cậu yêu cầu quá cao!” Tổ Kế bĩu môi.

Tư Nguyên yên lặng không nói gì, cảm thấy hơi buồn, cô nói: “Xe
buýt đến rồi, mình không đợi cùng cậu nữa!” Nói xong, cô nhanh chóng quẹt
vé tháng lên xe.

Vì đã qua giờ cao điểm nên người trên xe rất thưa thớt, Tư Nguyên
ngồi lên ghế phía cuối xe, nhìn qua cửa sổ, thấy bóng của Tổ Kế được ánh đèn
màu vàng phản chiếu, cô lấy ngón tay nhẹ nhàng vẽ hình Tổ Kế trên kính, vừa vẽ
vừa nói: “May mắn vì bên cạnh mình còn có một người bạn như cậu!”

Mấy ngày sau, Chu Lập Đông tìm Tỉnh Thành hỏi về chuyện đăng ký
học, Tỉnh Thành nói: “Đăng ký xong rồi, đợi thông báo nhập học thôi!”

Hoắc Yến Phi nói: “Thật sự nên hỏi tiểu tài nữ, nếu cô ấy có
thể đi học cùng, chúng ta sẽ không phải lo lắng chuyện làm bài tập nữa, cô ấy
sẽ bao hết!”

Tỉnh Thành nói: “Sao mà cậu lại biết cách bắt nạt Hác Tư
Nguyên như thế?”

“Mình đâu có bắt nạt cô ấy. Mình thích cô ấy.” Hoắc Yến Phi
xoa đầu, nói một cách tùy tiện.

Tỉnh Thành chau mày: “Cậu nói linh tinh gì thế.”

Chỉ có Chu Lập Đông không nói gì, vẫn cười rất hiền: “Thật
sự, Hác Tư Nguyên có một sức hấp dẫn khiến mọi người xung quanh đều nhớ và quý
cô ấy.”

Tỉnh Thành hơi ngạc nhiên: “Cậu vẫn thích cô ấy đúng
không?”

“Có một số chuyện không phải nói quên là quên được!” Chu
Lập Đông lấy ngón tay luồn vào tóc, khẽ ấn lên da đầu, một lát sau, anh thấy
không khí hơi kỳ lạ. “Đều là chuyện trong quá khứ rồi.” Anh nói.

Tỉnh Thành nghiêm túc nhìn Chu Lập Đông, ánh mắt để lộ một cảm
giác kỳ lạ: “Cũng mong như những gì cậu nói!”

Đến tết Dương lịch, Hác Tư Nguyên hết hạn thuê phòng, tổng giám
đốc giúp cô tìm một căn phòng mới, hẹn thời gian chuyển nhà.

Ngày chuyển nhà, hẹn mấy người công ty cung cấp dịch vụ chuyển nhà
đến giúp nhưng Hác Tư Nguyên đợi cả buổi sáng mà không thấy ai. Cô gọi điện hỏi
công ty, người ở đó nói vì Tết nên mọi người đều nghỉ, muốn chuyển phải đợi qua
Tết họ mới làm.

Hác Tư Nguyên nghĩ hồi lâu rồi đành cầm điện thoại gọi cho tổng
giám đốc: “Tổng giám đốc Châu, cháu muốn chuyển nhà, có thể… nhờ hai người ở
công ty đến giúp cháu chuyển nhà được không?”

Ông Châu nói: “Sao cô không nói sớm? Tôi cho mọi người nghỉ
hết rồi, sáng sớm nay họ đi Thiên Tân!”

Tư Nguyên than thở: ”Đúng là không may!”

Vừa định cúp điện thoại, tổng giám đốc Châu nói: “Cô đừng lo
lắng, đợi lát nữa tôi bảo người đến giúp là được.”

Tư Nguyên vừa thu dọn đồ vừa đợi tổng giám đốc Châu cử người đến.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, cô vội vàng đi dép ra mở cửa.

Cô không ngờ người đến là Tỉnh Thành.

“Tỉnh sư huynh!” Tư Nguyên ngạc nhiên đứng cạnh cửa,
“Sao Iại là anh?”

Anh mặc một bộ đồ rất thoải mái, ung dung đứng ngoài cửa, cười
nói” “Ông Châu nhờ tôi đến giúp tướng yêu của ông ấy chuyển nhà!”

Tư Nguyên ngạc nhiên rồi mỉm cười chìa tay: “Mời vào.”

Mấy năm nay, Tư Nguyên mua không ít đồ lúc thu dọn lại rất phiền
phức. Cô đã bọc kỹ các đồ cá nhân đặt trong túi ni lông xách tay, túi không
chắc nên đồ bên trong bị rơi hết ra ngoài.

Khiến người ta chú ý nhất là một khung ảnh kính rất đẹp, khi rơi
xuống đất, kính bị vỡ thành nhiều mảnh.

Tỉnh Thành cúi người nhìn khung ảnh bị rơi ra sắc mặt vô cùng chán
nản: “…Không ngờ nhiều năm như thế, cô vẫn còn giữ ảnh của Lập
Đông!”

Tư Nguyên cắn chặt môi, gật đầu, “Có vài lần cũng muốn vứt
đi!… Hôm nay hỏng hẳn rồi!” Cô cầm bức ảnh đã vỡ thành mấy mảnh,
“Đã nên vứt đi từ lâu rồi, không phải sao?”

Nhìn thấy gương mặt sáng sủa của Chu Lập Đông trên khung ảnh bị
rời thành bảy, tám mảnh rơi trên nền nhà, Tỉnh Thành lo Tư Nguyên sẽ khóc,
nhưng cô vẫn yên lặng cúi người xuống nhặt đồ bị rơi.

Cô thu người lại để lộ vẻ yếu đuối và mỏng manh, Tỉnh Thành cảm
thấy thương cô, nhẹ nhàng nói: “Có lẽ, từ trước đến giờ, người mà Lập Đông
thích chỉ có mình cô!”

Tư Nguyên không ngẩng đẩu lên, cũng không tiếp tục chủ đề đó, chỉ
gọi anh: “Tỉnh Thành, anh có thể giúp tôi mang hành lí ra ngoài không?”

Nghe thấy giọng nói nấc nghẹn của cô, anh trong lòng động đậy, âu
yếm nói: “Sao hôm nay không gọi tôi là Tỉnh sư huynh nữa?”

Tư Nguyên lắc đầu, cảm thấy mình vừa nói một cách vô thức, cô muốn
đứng dậy thay đổi cách xung hô nhưng lúc cô sắp đứng lên, mắt cô tối lại, đầu
óc trở nên trống rỗng.

Tỉnh Thành muốn bước lên đỡ lấy cô, anh gọi: “Tư Nguyên! Tư
Nguyên!” Ngay cả anh cũng không hiểu vì sao mình lo lắng như thế. Có lẽ
chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Tỉnh Thành nhận ra tình cảm của mình.

Anh đã trốn tránh rất lâu, đã che giấu rất lâu, hôm nay vẫn…

Tay của anh như bị thứ gì đó thiêu đốt, chạm lên người Tư Nguyên
và toát mồ hôi.

Sau giây phút thấy ức chế trong lòng, Tư Nguyên ngước mắt nhìn,
chỉ thấy ánh mắt thương yêu của Tỉnh Thành.

“Tôi bị huyết áp thấp nên thường xuyên như vậy.” Cô giải
thích.

“Sau này phải chú ý, bị ngã không phải là chuyện chơi!”
Anh nhắc nhở.

Trong lòng Tư Nguyên cảm thấy ấm áp: “Tôi nhớ rồi!”

Tỉnh Thành cầm túi đồ trong tay Tư Nguyên: “Đi thôi, tôi lái
xe, đồ đặt hết lên trên xe.”

Giúp Hác Tư Nguyên chuyển đồ xong. Tỉnh Thành vội vàng về nhà thay
quần áo, mặc dù là gần Tết nhưng anh vẫn bận.

Chu Lập Đông hẹn anh và Hoắc Yến Phi đi bàn chuyện làm ăn với
khách hàng.

Lúc Tỉnh Thành đến nơi, Chu Lập Đông và Hoắc Yến Phi đã đợi đến
mức sốt ruột không chịu nổi nữa. Hoắc Yến Phi trách móc: “Mình vẫn nghĩ là
hôm nay không gặp được cậu!”

“Làm gì mà nghiêm trọng thế?” Tỉnh Thành cười, không
hiểu vì sao tâm trạng của anh rất tốt.

“Đi thôi, ông Trịnh muốn gặp chúng ta!” Chu Lập Đông
bước lên trước.

“Cậu đi đâu làm gì thế? Để bọn mình đợi lâu quá!” Hoắc
Yến Phi đuổi theo sau hỏi.

“Giúp Hác Tư Nguyên chuyển nhà!” Tỉnh Thành đứng lại,
nhìn Chu Lập Đông.

Chu Lập Đông nhắm mắt rồi lại mở ra, khóe miệng hơi nhếch lên, coi
như chưa nghe thấy Tỉnh Thành nói gì.

Chi có Hoắc Yến Phi hơi ngạc nhiên: “Sao tiểu tài nữ chuyển
nhà lại gọi cậu?”

“Bởi vì cô ấy không có ai để gọi!” Tỉnh Thành dường như
cố ý nói cho Chu Lập Đông nghe.

Chu Lập Đông vẫn không bộc lộ thái độ gì, tiếp tục bước về phía
trước, chỉ có điều Tỉnh Thành và Hoắc Yến Phi không nhận ra, bước chân của anh
trở nên nặng nề hơn, dường như đang có một thứ gì đó nặng đè lên người anh.

Sau khi xong việc, tam kiếm khách định ai về nhà người đó, nhưng
Chu Lập Đông chắn trước xe của Tỉnh Thành, hai mắt sáng quắc “Tư Nguyên
chuyển nhà đi đâu?”

Tỉnh Thành dường như có tâm sự: “Có liên quan đến cậu
sao?”

“Không được gây sự chú ý cho cô ấy!” Giọng của Chu Lập
Đông rất bình thản, giống như bạn bè thường nói vói nhau, nhưng quen biết nhiều
năm nên Tỉnh Thành biết, đầy là lời cảnh báo của Chu Lập Đông với mình.

“Nói cho cậu biết, cậu dựa vào đâu mà can thiệp vào?”
Tỉnh Thành dường như cố ý.

Chu Lập Đông lẽ ra nên chột dạ, đương nhiên anh không có tư cách
gì để can thiệp hay khuyên Tỉnh Thành, nhưng anh không chột dạ, giơ nắm đấm
hướng về phía Tỉnh Thành: “Đã nhiều năm nay rồi, đừng nghĩ là mình không
biết!”

Tỉnh Thành cũng không muốn bị thua thiệt anh chặn nắm đấm của Chu
Lập Đông lại: “Biết thì tốt, đỡ mất thời gian mình giải thích!”

Chu Lập Đông giận dữ giơ nắm đẩm . Tỉnh Thành không đánh trả, chỉ
trừng mắt nhìn anh thu tay lại.

Chu Lập Đông không đấm lên người Tỉnh Thành mà đập lên xe của anh,
một tiếng động lớn vang lên chỉ thấy trên xe có một vết lõm, tay của Chu Lập
Đông đầy máu.

“Sao cậu phải khổ sở như thế?” Tỉnh Thành thở dài.

Chu Lập Đông không thế nói lên thành lời cảm giác đau khổ trong
lòng mình, giọng nói dường như có một chút van xin, anh nói rất khẽ đầy khổ sở;
“Mình nghĩ, mình vẫn yêu Tư Nguyên!”

Tỉnh Thành không biết nên nói gì, anh đứng trong bóng tối, gió đêm
khiến anh cảm thấy lạnh.

Chu Lập Đông dựa người vào xe để xe đỡ lấy mình, anh muốn đứng
thẳng dậy nhưng sau hồi lâu chân anh vẫn mềm nhũn.

Vì sao anh lại lâm vào tình trạng này?

Anh luôn giữ trong lòng hình ảnh người con gái mà anh yêu, không
dám nói thành lời, cô ở trong một khung cửa cách đó không xa, nhưng anh lại
không dám đến gần.

Với những người bạn lâu năm, bỗng nhiên anh chủ động bộc lộ tình
cảm của mình.

Chu Lập Đông cảm thấy mình đã mất mát quá nhiều, mặc dù đã có nhà
lầu xe hơi, anh cảm thấy mình vẫn là một người nghèo khổ.

Anh vẫn nghĩ rằng, cả cuộc đời này sẽ không gặp Hác Tư Nguyên nữa,
vì thế, anh định giấu kín tình yêu của anh với cô, đợi đến buổi đêm tĩnh lặng
mới một mình âm thầm nhớ cô. Anh có thể có tiền tài, có quyền thế suốt cuộc đời
với một sự nghiệp hiển hách.

Nhưng, đêm hôm đó, hình ảnh của Hác Tư Nguyên lại xuất hiện, mái
tóc cô dài mượt, ánh mắt trong veo… Tất cả đều nằm ngoài dự kiến của anh,
không ngạc nhiên, không vui mừng, chỉ có cảm giác đau đớn giằng xé đến mức
không thể thở được.

Bây giờ, anh đã bất lực với chính mình, anh không nói được vì sao
phải yêu, nhưng nếu không yêu sẽ không thể sống được!

Không có ai nói cho anh biết nên làm thế nào, giống như nhiều năm
trưóc, lúc anh lựa chọn rời xa cô, không ai có thể nói cho anh biết anh sẽ có
cuộc sống như thế nào.

Anh đáng thương và không còn sức lực, không bao giờ có thể bước
lại gần ô cửa vẫn sáng đèn.

Trong lúc bàng hoàng chạy trốn, anh đã không còn lối thoát.

Về đến nhà họ Thẩm đã vào nửa đêm, ngôi nhà trống vắng lạnh lẽo lạ
thường.

Thẩm Khánh Sơn cùng vợ đi Hàng Châu họp lớp cũ, Thẩm Lệ không có
nhà, Chu Lập Đông gọi bảo mẫu Trần, bà vội vàng chạy ra, cúc áo khoác ngoài vẫn
chưa cài hết.

“Thôi, bà đi ngủ đi!” Anh xua tay.

Bà Trần giật mình sợ hãi: “Cậu Chu, sao tay của cậu chảy
nhiều máu thế?”

“Không sao, không cẩn thận nên va vào thôi!”

“Tôi đi lấy đồ giúp cậu xử lý vết thương.” Bà Trần vội
vàng chạy đi tìm hộp thuốc.

Chu Lập Đông chán nản ngồi trên ghế sô pha, lấy di động gọi cho
Thẩm Lệ: “Em ở đâu đấy? Lúc nào em về? Có cần anh đi đón em không?”
Câu nói nào của anh cũng thể hiện sự quan tâm, âm thanh ở đầu bên kia điện
thoại rất phức tạp, nhạc ẩm ĩ và có tiếng la hét khiến Chu Lập Đông cảm thấy
đau đầu.

“Không cần, hôm nay em sẽ về muộn, giáo viên dạy thẩm mỹ sẽ
đưa em về!” Thẩm Lệ hét to trong điện thoại.

Chu Lập Đông đã nhìn thây giáo viên dạy thẩm mỹ của Thẩm Lệ vài
lần, đó là một người đàn ông cơ bắp, luôn nhìn Thẩm Lệ vớí ánh mắt ám muội. Chu
Lập Đông không thích người như vậy, nhưng cũng không tiện nói với Thẩm Lệ, nếu
anh nói sẽ thể hiện anh là người không độ lượng.

“Được, em nhớ chú ý an toàn!” Anh dịu dàng nhắc cô.

Thẩm Lệ đã tắt điện thoại và tiếp tục vui chơi với bạn bè ở sàn
nhảy.

Hôm đó là tết Dương lịch

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: