truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hạnh phúc ước hẹn – Chương 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương
2 : Anh đã chờ đợi em quá lâu rồi

Em khẽ cười, không nói gì với
anh

Anh cảm thấy vì điều này, anh
đã chờ đợi em quá lâu rồi

-Tagore-

Hác Tư Nguyên bước về nhà, tim cô
đập rất nhanh.

Cô vội vàng đun một ấm nước,
pha cho mình một ít sữa, gần đây công việc quá mệt mỏi nên cô thường xuyên mất
ngủ, Tổ Kế khuyên cô nên uống một cốc sữa trước khi đi ngủ.

Tổ Kế là bạn thân cùng ký túc
xá với cô thời đại học, đã từng yêu thầm Hoắc Yến Phi là một trong tam kiếm
khách.

Cô đã từng cười cô ấy:
“Hoắc công tử có gì tốt? Thô lỗ, ngay cả viết một bức thư tình cũng gây ra
chuyện buồn cười.”

Tổ Kế nói: “Thích những
chuyện buồn cười anh ấy gây ra, anh ấy mạnh mẽ hơn người, bên ngoài thì lạnh
lùng bên trong lại yếu đuối như Chu Lập Đông nhà cậu nhiều.”

Cô bối rối bắt đầu kể lể những
đặc điểm tốt của Chu Lập Đông: “Lập Đông không phải là người như thế anh
ấy lịch sự, hòa nhã, làm việc thận trọng, tỉ mỉ và chu đáo, mặc dù bề ngoài
trông anh ấy rất từ tốn nhưng thật ra luôn có chủ kiến riêng, quan trọng nhất
là anh ấy chỉ yêu một người là mình…”

Mỗi lần nghe thây cô nói như
vậy, Tổ Kế lại giận dữ cầm con gấu bông mà Chu Lập Đông tặng ném về phía cô:
“Đi đi, thật không biết phải nói với cậu thế nào, cậu còn không cưới anh
ấy đi! Mau ôm lấy Chu Lập Đông nhà cậu mà đi ngủ!”

Thế là cô ôm lấy chú gấu bông
ngốc nghếch nằm trên giường mỉm cười, tiếp tục nghĩ anh ấy tốt như thế nào, là
người đẹp trai nhất trong tam kiếm khách, là người lạnh lùng nhất, thông minh
nhất, nhìn bề ngoài giống như một thân sĩ nhưng thật ra cũng có lúc có thể làm
chuyện không tốt… Nghĩ mãi rồi không sao ngủ được, cô đợi điện thoại chúc ngủ
ngon của Chu Lập Đông mỗi buổi tối.

Hồi ức là ánh trăng không thể
nắm bắt, nếu cố giữ sẽ trở nên tối đen…

Chuông điện thoại vang lên, đây
là bài hát mà cô thích nhất, Tư Nguyên vội vàng định thần lại.

“Vâng, tổng giám đốc
Châu… tôi chưa ngủ, đúng, tôi làm xong rồi, tôi đặt trên bàn làm việc của
ông, ngày mai đi làm ông có thể nhìn thấy.”

Hóa ra tổng giám đốc gọi hỏi cô
công việc thế nào. Tư Nguyên thở dài, một công ty nhỏ như thế này luôn kéo dài
thời gian làm việc và tăng cường áp lực công việc để tận dụng sức lao động của
nhân viên, nhưng đây là lựa chọn của cô.

Mau ngủ thôi, ngày mai còn phải
đi làm sớm!

Vài ngày sau, tổng giám đốc tìm
Tư Nguyên: “Cô mang hồ sơ dự thầu này tới cho chủ nhiệm Hứa của Song
Nguyệt nhé!”

“Vì sao hồ sơ thầu của
chúng ta lại mang cho Song Nguyệt?” Cô nghi hoặc, không thể không hỏi.

Tổng giám đốc nhìn đôi mắt đen
long lanh của cô, nói với vẻ tiếc nuối: “Khả năng trúng thầu của họ cao,
nếu hợp tác với họ, cho dù chúng ta không trúng thầu thì cũng có lợi”

Tư Nguyên đến Song Nguyệt, đợi
chủ nhiệm Hứa ở phòng lễ tân, không ngờ lại gặp Tỉnh Thành ở đây.

Tối hôm đó, thật ra cô nghe
thấy Tỉnh Thành gọi nhưng cô không đáp vì không muốn giữ quan hệ với họ nữa.

“Hác Tư Nguyên, lần này cô
không chạy thoát được nữa!” Tỉnh Thành dùng tay ấn lên vai cô, nhìn cô
cười đắc ý, “Tôi đã nói người hôm đó tôi nhìn thấy là cô, Lập Đông còn nói
là không phải!”

“Tỉnh sư huynh?” Tư
Nguyên ngạc nhiên, vì sao Tỉnh Thành lại ở đây?

Nhìn thấy tiêu đề hồ sơ cô cầm,
Tỉnh Thành chau mày: “Cô làm ở công ty của ông Châu?”

Tư Nguyên gật đầu: “Tổng
giám đốc Châu bảo tôi mang đến cho chủ nhiệm Hứa.”

Tỉnh Thành dặn dò lễ tân:
“Giục Hứa Vân Cường để anh ấy mau ra lấy!” Nói xong liền hỏi Hác Tư
Nguyên, “Mấy năm nay cô đi đâu? Vì sao không thấy có tin tức gì?”

Tư Nguyên cười; “Tôi ở Tây
An hơn một năm, thời gian còn lại đều ở Bắc Kinh.”

Tỉnh Thành ngạc nhiên: “Vì
sao cô không liên lạc với chúng tôi?”

“Tôi không có cách nào
liên lạc với mọi người..

Lúc ra đi cô đã từ bỏ tất cả
mọi mối ràng buộc với mọi người.

“Bây giờ gặp lại rồi chúng
ta có thể tụ tập!” Tỉnh Thành kéo cô lại vói thái độ cầu khẩn, “Đợi
tôi gọi Lập Đông và Yến Phi.”

“Anh đừng gọi, Tỉnh sư
huynh. Tôi còn có việc, hôm khác tụ tập sau.” Tư Nguyên thu người lại, khẽ
khàng nói.

Tỉnh Thành nhìn thây ánh mắt
hoang mang của cô, dường như có tâm sự.

“Tôi sẽ xin phép ông Châu
giữ cô ở lại ăn cơm, không gọi Lập Đông và Yến Phi nữa.”

Tỉnh Thành đưa Hác Tư Nguyên
đên Cửu Đầu Điểu ăn món ăn của Hồ Bắc. Anh cười nói: “Tôi vẫn nhớ cô thích
ăn những món này.”

Tư Nguyên cũng cười: “Cảm
ơn sư huynh.”

“Không phải trước đây cô
gọi tôi là Tỉnh Thành sao? Bây giờ ra trường sao lại gọi là sư huynh?”
Tỉnh Thành trêu cô, không nổi với cô rằng anh vẫn nhớ

dáng vẻ đáng yêu của cô thời
đại học, không có ánh mắt đầy cảnh giác và mệt mỏi như bây giờ.

“Trước đây tôi nhỏ tuổi,
không hiểu chuyện.”

Tư Nguyên không thể không nhớ
đến dáng vẻ không biết người trên người dưới của Tinh Thành, không biết bắt đầu
từ lúc nào anh trở nên bình thản và khách sáo, tạo khoảng cách với người khác
như bây giờ?

Lúc đó cô vẫn còn hai tay chống
eo, giận dữ hét gọi anh: “Tỉnh Thành, nếu anh không mời tôi ăn nhiều món ăn tôi
thích, đừng hy vọng Lập Đông giúp anh viết bài luận văn hôm nay”

Vì thế Tỉnh Thành nếu không mời
Chu Lập Đông ăn một bữa ngon, cũng phải mời cô ăn kem mới được.

Trước đây, Tỉnh Thành gọi cô là
“Tài nữ Hác Tư Nguyên”. Có lúc thân thiết gọi cô là tiểu sư muội, vì
cô và anh học cùng một khoa, anh học hơn cô một khóa. Chu Lập Đông và Hoắc Yến
Phi không học cùng khoa nhưng cùng khóa.

“Nhắc lại, vẫn thấy món
gạo nếp nấu sen và hoa quế ở nhà hàng bên ngoài cổng phía tây là ngon nhất, rất
mềm, thơm và ngọt.” Tỉnh Thành nói. Tư Nguyên gật đầu: “Đúng rồi, hồi
đó chúng ta đi ăn đều ăn hết hai đĩa.” Cô nói đến đó rồi không nói gì nữa.

“Hôm nào chưng ta sẽ đi
ăn?” Tỉnh Thành quan sát thái độ của cô, thận trọng đề nghị.

“Không ăn được nữa, sư
huynh không biết sao? Hàng ăn đó đã bị dỡ bỏ rồi” Tư Nguyên nói với giọng đều
đều.

“Dỡ bỏ” Tỉnh Thành có vẻ
không tin “Vì sao lại dở bỏ? Cô đã quay lại đó lúc nào?”

Dỡ bỏ thì dỡ bỏ, trên thế giới
này có chuyện gì không thế thay đổi sao?” Tư Nguyên buột miệng nói,, không nhận
ra giọng nói mình có phần hơi lạnh lùng, nhìn thấy ánh mắt của Tỉnh Thành, cô
biết mình đã quá đề phòng nên vội vàng nói thêm: “Thời gian trước, tôi đi
qua đại học Giao thông, tiện đưòng đến cổng phía Tây chơi”

Tỉnh Thành chỉ thở dài
“Gần đây bận quá nên hai năm nay chúng tôi không về thăm trường,”

Tư Nguyên hỏi Tỉnh Thành:
“Sư huynh làm việc gì? Tôi vẫn nhớ anh được giữ lại làm ở bộ đường sắt tại
Bắc Kỉnh phải không?”

“Đã bỏ từ lâu rồi, tôi và
Lập Đông, Yến Phi lập ra công ty này, bây giờ đang làm thuê cho chính mình”

Hóa ra tam kiếm khách vẫn là
tam kiếm khách, bây giờ vẫn làm việc cùng nhau.

Tư Nguyên ngạc nhiên: “Thế
Song Nguyệt…”

“Vốn dĩ là Tam Nguyệt sau
dó Lập Đông chỉ muốn góp tiền mà không muốn tham gia, chỉ còn tôi và Yến Phi
nên đổi tên thành Song Nguyệt” Tỉnh Thành nói. “Ồ, hóa ra là như
vậy.” Tư Nguyên nhanh chóng hiểu mọi chuyện. Ăn cơm xong, Tư Nguyên đứng
dậy: “Sư huynh, tôi phải về trước. Nếu còn ở lại, tổng giám đốc Châu sẽ sa
thải tôi mất.”

Tỉnh Thành hỏi: “Hay là
tôi nói với ông Châu một tiếng để ông ấy quan tâm đến cô hơn?”

Tư Nguyên khẽ chau mày rồi vội
vàng cười: “Ông ấy đã quan tâm đến tôi đủ rồi, nếu quan tâm hom nữa sẽ để
tôi ngồi vào vị trí của ông ấy mất.”

“Có vẻ như cô làm việc
cùng ông Châu rất tốt” Tỉnh Thành cũng không gượng ép, bỗng nhiên lâm
trạng của anh trở nên rất vui, cảm thấy tiểu sư muội của mình lại giống như
trước đây, dịu dàng nhưng cũng rất mạnh mẽ.

“Hẹn gặp lại!” Cô vẫy
tay rồi đi.

Tư Nguyên đi xa rồi, Tỉnh Thành
nhìn theo bóng dáng của cô, đột nhiên nghĩ đến Chu Lập Đông.

Năm đó, lúc cô rời khỏi trường
học, Chu Lập Đông đứng ở một nơi cô không thấy nhìn theo cô, anh không hề động
đậy, lúc Tỉnh Thành bước tới muốn an ủi anh mới nhận ra nước mắt anh đang chảy
khắp mặt.

Đó là lần đầu tiên Tỉnh Thành
nhìn thấy Chu Lập Đông khóc, cũng là lần duy nhất một người đàn ông bình thuờng
không bao giờ động sẳc mặt khóc như vậy, nỗi đau đớn của Chu Lập Đông khiến một
người đàn ông như anh động lòng. Nhưng Tỉnh Thành cũng biết anh không thể lên
tiếng gọi người đang đi xa dần quay lại

“Tiểu sư muội” Bỗng
nhiên Tỉnh Thành gọi to sau lưng cô.

Dáng người gầy gầy dừng lạỉ, Tư
Nguyên quay đầu lại cười: “Sư huynh, sao thế?”

loading...

Tỉnh Thành nhìn mái tóc dài không
giống trước đây của cô, có vẻ như đang có tâm sự.

“Hẹn thời gian tụ tập cùng Lập
Đông và Yến Phi,đã nhiều năm qua rồi, cô và Lập Đông cũng nên hòa giải”

Chu Lập Đông bỗng nhiên nhớ đến
câu thành ngữ, cũng là bài học ở đai học Giao thông: “Uống nước nhớ
nguồn”¹.

Mỗi lần nghĩ đến, anh lại cảm
thấy như có những con suối nhỏ trong lành đang chảy quanh mình, yên lặng, hiền
hòa nhưng hơi buồn thương.

Trong trí nhớ của anh cũng có
ánh mắt như vậy, luôn vui vẻ như một con suối nhỏ, không buồn bã như thế này…

“Tư Nguyên…” Anh
gọi tên cô nhiều lần.

Anh gọi rồi gọi nữa, giống
như… giống như cô vẫn đang ở bên anh.

Ngày đó, lúc bước vào cổng phía
nam của trường học, cô nhìn thấy tòa nhà Tư Nguyên và nói với giọng đắc ý:
“Anh xem, tòa nhà đó đặt tên theo tên em!”

Thái độ tự hào của cô khiến anh
không nhịn được cười,

Tư Nguyên rất xinh đẹp, không
phải sắc đẹp dựa vào son phấn, đài các, cô thanh nhã và yên bình như ý nghĩa
tên của cô. Mỗi lần học bài, cô ngồi yên lặng bên cạnh anh, có lúc nhìn trộm
anh, có vẻ rất vui và hài lòng giống như một chú gấu lấy trộm được bình mật
ong, ánh mắt vui mừng của cô khiến một người ít bộc lộ tâm trạng như anh cảm
thấy trong lòng dậy sóng, khóe miệng cong lên, bộc lộ rõ cảm xúc ngọt ngào vì
hạnh phúc.

Anh vẫn còn nhớ cô từng nói với
anh bằng một vẻ đáng thương: “Người ta lập đông ăn bánh sủi cảo, vì sao
chúng ta lại ăn mỳ?”

Anh âu yếm nhìn cô: “Hôm
nay là sinh nhật của anh!”

“Hóa ra anh sinh vào ngày
lập đông!” Cô nói xong rồi cười rạng rỡ, “Chẳng trách anh tên là Lập
Đông!”

Nhưng vì sao những kỷ niệm ngọt
ngào như thế trong hồi ức chỉ khiến anh cảm thấy ngày càng khó chịu khi nhớ
lại, lòng anh đau như dao cắt.

Chu Lập Đông đắm chìm trong
những hồi ức của mình, Tỉnh Thành đến từ lúc nào anh cũng không biết. Lúc anh
định thần lại ngẩng đầu lên, Tỉnh Thành đang nhìn anh và cười: “Lập Đông,
cậu nhớ mùa xuân sao? Nhớ mùa xuân đến mức mặt mũi trắng bệch?”

Anh không nổi giận, ôn tồn nói:
“Chuyện của Đông Khải thế nào rồi? Phương Châu đã mang tiền đến cho Hứa
Tấn Đạt chưa?”

Hoắc Yến Phi bước vào cửa đúng
lúc đó, bật tay kêu tách một tiếng rồi nói: “Xong! Hứa Tấn Đạt đã thông
qua, Song Nguyệt nắm chắc dự án này trong

tay rồi.”

Chu Lập Đông đứng dậy, không
nói nhiều: “Lấy được là tốt!”

Thấy anh muốn đi, Tỉnh Thành
vội vàng nói: “Cậu đừng đi, mình còn có chuyện muốn nói”

“Chuyện gì, sao nghiêm túc
thế?” Chu Lập Đông dừng lại.

Tỉnh Thành nói: “Mình đã
gặp Hác Tư Nguyên!”, nói xong liền chăm chú quan sát thái độ của anh.

Trong giây lát, không thế diễn
tả thái độ của Chu Lập Đông như thế nào, anh chỉ yên lặng một lát rồi nói:
“Gặp rồi thì sao?”

Hoắc Yến Phi vô cùng ngạc
nhiên: “Tiểu tài nữ?”

“Nhiều năm đã qua, điều
nên quên có lẽ cũng quên rồi, bây giờ mọi người đều không giống hồi đó nữa,
chúng ta hẹn thời gian gặp nhau thôi” Tỉnh Thành nói.

“Thẩm Lợi tìm tôi có việc,
tôi phải về Cửu Đỉnh, nói chuyện sau!” Chu Lập Đông nói xong rồi bước ra
ngoài.

“Lập Đông!” Tinh
Thành gọi sau lưng anh.

Anh dường như không nghe thấy
gì nữa.

Ngày lập đông vào cuối tuần,
Hác Tư Nguyên muốn ăn mỳ nên không biết ma xui quỷ khiến thế nào cô bắt xe đến
Thiên Bồng Cư, ở đó có món mỳ của Bắc Kinh xưa rất đúng vị, mấy năm không đến,
ông chủ vẫn nhớ cô: “Cô là sinh viên của đại học Giao thông đúng
không?”

Cô lắc đầu: “Đã lâu rồi
cháu không còn là sinh viên của trường nữa.”

“Tốt nghiệp mấy năm rồi
sao?” Ông chủ cười vui vẻ như gặp lại người quen cũ, “Đi làm ở đâu
rồi?”

“Cách đây rất xa.” Tư
Nguyên nhớ lại chuyện cũ, vừa ăn vừa nói chuyện với ông chủ, hàng ăn không lớn,
chỉ có hơn chục bàn ăn, ông chủ là người rất có phong cách, không để tâm đến
những khách hàng ông không thích nhưng lại nói chuyện thao thao bất tuyệt với
những khách hàng mà ông thích.

Làm không đắt khách nhưng ông
cũng không để ý, bảo người giúp việc mang một đĩa lạc rang và chai rượu lên,
vừa uống vừa nói với Tư Nguyên: “Cô biết vì sao tôi nhớ cô không? Đó là vì
bạn trai của cô, thỉnh thoảng cậu ây vẫn đến chỗ tôi ăn, lần nào cũng gọi món
mỳ mà hai người thường ăn trước đây.”

Tư Nguyên vừa ăn một miếng,
bỗng nhiên cảm thấy rất chua: “Sao cho nhiều giấm thế?”

Ông chủ gọi người giúp việc:
“Đổi bát khác cho cô gái này!”

Tư Nguyên vội vàng lắc đầu:
“Không sao, chua một chút… dễ ăn.”

Ăn mỳ xong, Tư Nguyên cảm thây
hơi khó chịu nên đi men theo hàng liễu về phía nam, đến đối diện trường trung
học 105 mới nhận ra mình đã đến cổng phía tây trường đại học Giao thông.

Đi dọc theo cổng phía tây, bên
tay trái là phòng tập thể dục và sân vận động, nhìn thấy học sinh đang đá bóng
ngoài sân vận động, Tư Nguyên cảm thấy mình đã trải qua rất nhiều thăng trầm.

Bước về phía trước là ký túc
xá, cô đã từng đứng dưới khu ký túc xá nam đợi Chu Lập Đông và bị Hoắc Yến Phi
không cẩn thận giội cho một chậu nước lạnh vào người, đến mức một người tính
cách hiền lành như Chu Lập Đông cũng phải lên nhà cho Hoắc công tử một trận,
làm cho anh ta ba ngày không ra được khỏi giường. Nhớ đến thái độ giận dữ của
Hoắc công tử lúc đó, Tư Nguyên không nhịn được cười.

Đi thẳng từ phía bắc sang phía
nam là tòa nha Tư Nguyên, Hác Tư Nguyên đi vòng sang khu lớp học, cô nhìn thấy
hàng cây ngân hạnh phía trước tòa nhà, những chiếc lá vàng rụng theo từng cơn
gió vàng đến nhức mắt.

Nhìn thấy tòa nhà mười hai
tầng, Tư Nguyên nhớ lúc mình mới đến trường đại học Giao thông nhập học, lúc đó
cô còn trẻ tuổi non nớt, thở hổn hển kéo hành lý, bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn
thấy hai chữ “Tư Nguyên” rất to, cô tròn mắt ngạc nhiên, lúc nhìn
thấy câu thành ngữ “Uống nước nhớ nguồn”, cô mới bật cười, hóa ra tòa
nhà này và tên cô giống nhau, đúng là có duyên một cách kỳ ngộ.

Tòa nhà Tư Nguyên, Tư Nguyên,
nhớ nguồn, rốt cuộc xuất phát đâu?

Ngày hôm sau, trên đường đi làm
về gặp Chu Lập Đông, Hác Tư Nguyên không hề cảm thấy kỳ lạ.

Chu Lập Đông cười với cô, qua
lớp kính sáng – màu, Tư Nguyên có thể nhìn thấy vẻ buồn bã trong ánh mắt của
anh. Trong lòng cô bỗng nhiên dâng lên cảm giác xót xa, hai người nhìn nhau
không nói gì.

Nhiều năm đã trôi qua, vì sao
anh vẫn không vui?Đây không phải là điều anh muốn sao?

“Ồ, lâu rồi không
gặp.” Tư Nguyên định thần lại, chào anh giống như gặp lại một người bạn
cũ.

Giọng cô cố gắng giữ bình tĩnh
để che giấu đi những tình cảm trào dâng trong lòng,

Chu Lập Đông khẽ mỉm cười, một
hồi lâu mới nói: “Chúng ta đi bộ với nhau một lát.”

Anh đi đằng trước, Hác Tư
Nguyên theo sau, họ đi dạo giống như hồi ở trường học năm đó.

Đi một đoạn xa, Chu Lập Đông
mói quay người hỏi: “Em sống có ổn không?”

Tư Nguyên gật đầu cười giống
như cô vẫn cười với anh ngày xưa, nhưng nước mắt cũng bắt đầu theo khóe mắt
chảy xuống: “Rất ổn!” Trong giọng nói của cô thể hiện sự kiên quyết
đến kỳ lạ.

Sau đó hai người không nói gì
nữa.

Im lặng hồi lâu, Tư Nguyên nói:
“Em phải đi.”

Chu Lập Đông không đáp, chỉ
nhìn khuôn mặt gầy gầy của cô rồi nói: “Để anh tiễn em”

Tư Nguyên lắc đầu nói; “Đừng
tiễn, tiễn chì là lời nói khi người ta chuyển đi nơi khác mà thôi.”

Lúc Chu Lập Đông đang bối rối
với câu nói này, Hác Tư Nguyên đã quay người bỏ đi, anh nhìn theo chỉ thấy bóng
hình cô với dáng vẻ vội vàng.

________________________________

¹ Trong tiếng Trung, “tư
nguyên” có nghĩa là “nhớ nguồn” ( mọi chú thích đều của người dịch)

 

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: