truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hàng xóm hắc ám – Chương 76 – 77 – 78 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 76: Thực thi thỏa thuận 1

15 phút sau, cuối cùng Hôn Hiểu cũng khỏe lại, tóm lấy con chuột lạc đường, thuần khiết, ngu ngốc không biết vừa nãy chúng tôi đang làm gì vứt lên tầng trên.

Do Tiểu Trang đã tử trận, không thể giương cờ lại trong thời gian ngắn , thỏa thuận của chúng tôi đành tạm thời ngừng.

Tối hôm đó, ai về nhà nấy, ai ngủ giường người đó.

Tôi vô cùng áy náy, nghĩ cả đêm cuối cùng cũng nghĩ ra cách hay để bù đắp cho Hôn Hiểu.

Ngày thứ hai, tôi chạy trên đường, mua cái áo ngủ vô cùng gợi cảm, màu đen, hoa văn phức tạp, chất liệu lụa thật, dính chặt lên người, lộ rõ đường cong của người phụ nữ, chiều dài chỉ tới đùi, chắc chắn đạt được hiệu quả vừa ẩn vừa hiện.

Tôi xoay vòng trước gương, mắt liếc xéo một cái, chớp chớp.

Rất ổn, thực sự rất ổn.

Lấy Champagne, rót ra hai ly. Sau đó kéo rèm cửa, châm tất cả những ngọn nến thơm, trên tủ đầu giường, bệ cửa sổ, trên tủ, một không khí lãng mạn và tuyệt đẹp.

Cuối cùng, thấy thời gian sắp tới rồi, vội vàng nằm nghiêng trên giường, một tay gối đầu, tạo tư thế mê hoặc, chờ đợi.

Cuối cùng nghe thấy động tĩnh.

“Thảo Nhĩ? Sao lại đóng cửa….” Hôn Hiểu mở cửa, thấy tôi, lập tức sững sờ. Nhưng rất nhanh chóng, trong mắt lộ ra ánh lửa mờ ám.

Anh bước tới, ngồi cạnh tôi, im lặng nhìn tôi, ánh mắt có phần hư hỏng, giống như sự hư hỏng hôm nay khi tôi thử mặc chiếc áo ngủ gợi cảm.

Tôi đưa ly rượu champagne cho anh: “Cạn ly.”

Anh đặt ly rượu lên tủ đầu giường, cởi cà vạt, nhanh như hổ đói vồ cừu, ép chặt tôi xuống giường.

“Sao không uống rượu?” Tôi hơi cuống.

“Làm việc chính phải cấp bách hơn.” Hôn Hiểu chặn miệng tôi.

Có lẽ do áo ngủ kích thích anh, biểu hiện của Hôn Hiểu hôm nay vô cùng “dũng mãnh”, ôm tôi lật qua lật lại trên giường, lật qua lại lật lại. Hai chúng tôi giống như bánh quẩy quấn vào nhau, anh cởi áo tôi, tôi cởi quần anh. [ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Đang bận chết đi được, đột nhiên ngửi thấy mùi khó chịu, hình như thứ gì bị cháy.

Tôi mở mắt, thấy màn giường bị cháy, lửa đã bén cao bằng người.

Tôi sợ hết hồn, lập tức đẩy Hôn Hiểu ra, trong lúc cấp bách lấy ly rượu trên tủ đầu giường hất vào đám lửa.

Sau khi hất mới phát hiện đó là champagne, nhưng đã lỡ đổ rồi, lửa càng lúc càng bốc to, cuối cùng cả giường đều phát hỏa.

Không còn cách nào, Hôn Hiểu đành chạy tới hành lang tầng trệt, đập vỡ kính, lấy bình cứu hỏa, dốc hết sức bình sinh mới dập tắt đám lửa.

Kết quả là chủ hộ cả tầng nhà đều nhìn thấy bộ dạng hếch nhác của chúng tôi.

Không lâu sau, một bà cụ ở khu nhà chúng tôi đeo phù hiệu đỏ, chống gậy đi lên, tình ý sâu xa dạy cho chúng tôi bài học một tiếng đồng hồ, nói cái gì mà nam nữ có cãi thì cãi nhau, nhưng đốt phòng thì không được, muốn chúng tôi hòa thuận vui vẻ, tương thân tương ái.

Không dễ gì tiễn bà cụ đi, tôi và Hôn Hiểu nhìn cái giường bị cháy đen, một chút tương thân tương ái cũng chả còn.

 

Chương 77: Thực thi thỏa thuận 2

Ngày thứ hai, tôi nhanh chóng ngồi trong cửa hàng thời trang, thu hút sự chú ý của em gái: “sao phờ phạc thế?”

Tôi lắc lắc đầu: “Em còn nhỏ, không hiểu.”

Em gái tôi bĩu ôi: “Em đâu có nhỏ, sắp tròn 18 rồi.”

Tôi nhìn em gái, đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, do dự hỏi: “Em và người yêu em, cái đó, cái đó … cái đó….”

“Cái gì mà cái này cái đó?” Em gái nghi ngờ, nhưng nhìn bộ dạng tôi đột nhiên hiểu ra: “Chị muốn hỏi em và anh ấy đã làm chưa hả?”

Vị thành niên bây giờ thật mãnh liệt, tôi há hốc miệng, gật đầu: “Chị muốn hỏi bọn em đã làm cái đó chưa?”

“Xin đi, bọn em ở bên nhau đã nửa năm rồi, không làm người ta còn cho rằng chúng em có bệnh.”

“Vậy, lần đầu tiên của bọn em, cái đó, cái đó, cái đó xảy ra thế nào?” Tôi cân nhắc từng từ.

“Bọn em …” em gái nói tới đây, đột nhiên dừng lại, nhìn tôi, cười ám muội: “Bà chủ, lẽ nào chị và người yêu …”

“Dừng lại.” Tôi ra tín hiệu tạm dừng, dụ dỗ nói: “Nếu em nói rõ điều chị muốn biết, hơn nữa không làm chị bối rối, sẽ tăng nửa tháng lương cho em.”
Người chết vì tiền, chim chết vì thức ăn, em gái lập tức ngồi ngay ngắn: “Làm tình giống như làm ăn, một khi cơ hội bay qua trước mặt, hất định sống chết phải nắm chặt, nhìn chuẩn mục tiêu, lập tức hạ thủ, không được có chút do dự, nói túm lại, phải nắm lấy tôn chỉ không thành công liền xả thân, tuyệt không kéo dài.”

Tôi nắm chặt tay em gái: “nghe lời nói của quân vương hơn cả mười năm đọc sách, em gái, cửa hàng giao cho em!”

Nói xong, tôi cầm túi chạy về nhà!

Mướt mát mồ hôi mở cửa, Hôn Hiểu đang ngồi trước máy tính, hồ nghi nhìn tôi: “Sớm thế đã về rồi hả em?”

“Đừng phí lời!” Tôi một tay lôi anh lên giường, sau đó nhanh chóng cởi áo anh, rồi tháo thắt lưng của anh.

“làm gì vậy?” Hôn Hiểu tức cười nhìn tôi.

“Việc này không thể kéo dài.” Tôi dứt khoát ngồi vắt lên người anh, trực tiếp cởi áo mình

“Đợi đã.” Giọng Hôn Hiểu hơi khàn khàn.

“Sao vậy?” Tôi căng thẳng hỏi anh: “Lẽ nào Tiểu Trang vẫn chưa được?”
”Không phải cái đó!”

“Vậy vì sao?”

“Anh cảm thấy, lần này sẽ bị cắt ngang.”

“Không đâu.” Tôi bảo đảm với anh: “Anh xem, cửa và cửa sổ đã đóng rồi, người và chuột đều không thể vào, nến cũng đã vứt sạch, đến bếp ga cũng tắt rồi, tất cả đều đã chuẩn bị xong, chỉ thiếu gió đông là anh thôi.”

Hôn Hiểu nhìn tôi, trong mắt từ từ nhuốm màu tình dục: “Được, bắt đầu thôi.”

Nói xong, anh liền nhanh như chớp đặt tôi xuống giường, hai chúng tôi thân thể giao hòa, rịn mồ hôi, ngoài ra còn có dư vị của dục vọng.

Hôn Hiểu quyết định theo chỉ thị của tôi, nhanh chóng tấn công, thế là từ bỏ những ngôn từ dịu dàng, vuốt ve nhẹ nhàng, trực tiếp vào chủ đề chính … Tay anh trượt từ chân lên đùi, sau đó kéo tấm lót che cuối cùng.

Tới rồi tới rồi, tôi hít sâu, chờ đợi, chờ đợi.

Nhưng, sao chẳng có động tĩnh gì?

loading...

Mở mắt nhìn, phát hiện vẻ mặt vô cảm của Hôn Hiểu, không, có chút biểu cảm, tên gọi Tuyệt vọng.

Sao vậy? Thuận theo ánh nhìn của anh, nhìn xuống quần lót của tôi, trái tim tôi rớt xuống vực thẳm.

Chị gái của mẹ tôi đến rồi. (cái này ám chỉ kỳ kinh nguyệt ạ).

Hôn Hiểu trượt khỏi người tôi, ngồi bên cạnh, thở dài: “Chúc Thảo Nhĩ, anh bỏ cuộc rồi.”

Tôi cầm quần lót của mình, khóc không ra nước mắt.

Chỉ là làm tình, cũng chẳng phải khinh nhờn gì thần linh, sao mà khó thế?

 

Chương 78: Thực thi thỏa thuận 3

Căn cứ vào tình trạng thông thường, bà bác phải một tuần nữa mới đi, sau ngày hôm đó, chúng tôi ngừng nếm thử.

Hơn nữa, trong lòng mọi người đều đã hoàn toàn bỏ cuộc.

Đã làm qua 3 lần, đây là ý chỉ của thần, cấm đoán kết hợp, há dám không phục tùng.

Có lẽ thần sợ chúng tôi vô vị, ngày hôm đó khi ăn sáng, tiếng “binh”, Chí Chí lâu lắm không gặp mở cửa bước vào.

Hôn Hiểu không ngẩng đầu, chỉ lạnh nhạt nói: “Sau này chúng ta nên nhớ khóa cửa.”

Tôi mặc kệ anh, quay sang Chí Chí, hỏi: “Này, sao nổi giận đùng đùng thế? Ai lại chọc cậu à?”

“Còn có thể có ai?” Chí Chí vẻ mặt tức giận: “Đều là tên Hoa Thành đó.”

“Hai người không phải lại chia tay chứ?” Tôi kinh ngạc, nhất định đừng, mối nhân duyên này chính là tôi dùng mông đổi lấy.”

“Không, chỉ là cãi nhau một trận thôi.”

“Vì sao?” Tôi tò mò.

“Vì,” Chí Chí nhìn tôi một cái, định nói lại thôi: “vì ột vài việc nhỏ.”

“Việc nhỏ gì?” Tôi vẫn kiên nhẫn.

“Uhm…”

“Vì một vài chuyện trong phòng ngủ.” Ngoài cửa lại tới một người nữa, không cần nói, chắc là Hoa Thành. Anh ta mỉm cười nói với chúng tôi: “Ví dụ ai nên ở trên, ai nên ở dưới, hai vị chắc chắn có kinh nghiệm, chắc sẽ hiểu.”

Kinh nghiệm?

Tôi và Hôn Hiểu nghĩ tới kinh nghiệm thất bại vô số lần, nhìn nhau, căng thẳng cúi đầu ăn cơm.

Còn lại Chí Chí và Hoa Thành ở đó lôi lôi kéo kéo, dây dây dưa dưa.

“Này, họ phá tường khi nào vậy?”

“Em không biết! .. Anh đến làm gì?”

“Đến đón em về.”

“Em sẽ không mắc lừa đâu.”

“Anh từng lừa em khi nào?”

“Rõ ràng đã giao hẹn bắt đầu lại từ đầu, nhưng anh vẫn kiểu thế, cái gì cũng phải nghe anh!”

“Anh cũng không ép em mà, em muốn ở trên thì ở trên là được.”

“Không phải cái đó!… Em nói rồi, không được hôn em ở chỗ không nên hôn, anh toàn không nghe!”

“Hả? Nhưng em chẳng phải cũng rất thích ư?”

“Hoa Thành, anh!”
Nghe bọn họ nói chuyện, đầu óc tôi và Hôn Hiểu lập tức sung huyết, sắp nổ tung thì điện thoại đến.

Hôn Hiểu nghe máy, một lúc sau sắc mặt nghiêm trọng, đặt điện thoại xuống: “Anh cả đưa Mộ Nhị về nhà rồi.”

Tôi thất kinh: “Đưa về nhà làm gì?”

“Nói rõ quan hệ của bọn họ cho ông ngoại.”

Đang kinh ngạc thành tiếng, đằng sau vang lên tiếng Chí Chí: “Hai người vừa nói, Mộ Nhị có quan hệ với 1 người đàn ông?”
Xong rồi, bây giờ, cả thiên hạ đều biết.

Bốn chúng tôi lập tức lên xe chạy về nhà Liễu Bán Hạ.

Trên đường, sắc trời vàng vọt, mây đen phủ đầy.

Nhưng tới địa điểm mới phát hiện khí áp trong nhà Liễu Bán Hạ và ngoài trời thấp như nhau.

Ông ngoại chống gậy, tức giận ngút trời chỉ Liễu Bán Hạ: “Mày, mày, mày vừa nói gì?”

“Cháu nói, cháu không xem mặt, vì cháu đã có người mình thích rồi.” Ngữ khí của Liễu Bán Hạ rất bình tĩnh.

“Mày, mày, mày lại nói ra những lời đại nghịch bất đạo này, mày sao có thể thích đàn ông chứ?!” Ông ngoại đấm ngực, vô cùng đau lòng: “Bao nhiêu đứa cháu ngoại, ông tin tưởng nhất là mày, giao toàn bộ sản nghiệp công ty cho mày, không ngờ mày lại phụ sự kỳ vọng của ông! Mày xứng đáng với ông không!”

Mộ Nhị cúi đầu, không nén được kéo kéo tay áo Liễu Bán Hạ: “Bán Hạ, thôi đi, em về trước.”

“Đừng bị ông ấy lừa.” Liễu Bán Hạ kéo Mộ Nhị lại, quay người nói: “ông ngoại, đừng diễn kịch nữa. Ông chỉ có 3 đứa cháu ngoại, Mặc Sắc cả ngày tiêu phí thời gian trong quán rượu, Hôn Hiểu căn bản không nghe ông sai khiến, cuối cùng chỉ còn lại một sự lựa chọn … ông chỉ có thể giao công ty cho cháu.”

Ông ngoại ho nhẹ một cái, vẻ mặt không kịch hóa: “Về vấn đề đó đừng nhắc tới, nhưng cháu sao có thể làm ra việc khiến cả nhà mình mất mặt chứ! Lại muốn ở cùng 1 thằng đàn ông, việc này truyền ra ngoài, danh tiếng của nhà ta đều bị hủy hoại!”
”Ông ngoại, cháu tưởng ông quên rồi, danh tiếng nhà chúng ta trong cái ngày sinh nhật lần thứ 60, ông vụng trộm với nữ nhân viên phục vụ trong tủ quần áo, bị bà ngoại phát hiện, sau đó ném quần áo hai người xuống hồ, hại ông không thể không quấn một cái khăn, thời khắc nhặt lấy dưới trăm con mắt theo dõi đã sớm bị hủy hoại rồi.” Liễu Bán Hạ kiên định nói.

Ông ngoại thẹn quá hóa giận, trách mắng: “Cho dù như vậy, ông vẫn không cho phép cháu ở với 1 người đàn ông, nếu không, ông sẽ xóa bỏ chức vị của cháu!”

“Không sao, dù gì cháu đã lập tòa báo mới rồi.” Liễu Bán Hạ thủng thỉnh nói: “Ông còn nhớ chứ? Trong ngành gần đây đang bàn luận về <AS> , đứng sau biên đạo chính là cháu.”

“Cháu …. Đồ bất hiếu! Dám phản bội ông ngoại!” Ông ngoại giữ chặt ngực, thở gấp.

“Ông ngoại, thôi đi.” Chu Mặc Sắc bên cạnh không nhịn được lên tiếng: “Lần trước đi bệnh viện kiểm tra, tim gan của ông còn cường tráng hơn cả cháu.”

“Bệnh tim mạch cấp tính có được không?” Ông ngoại tức giận trợn mắt nhìn Chu Mặc Sắc một cái.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: