truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hàng xóm hắc ám – Chương 70 – 71 – 72 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 70: Anh ấy nhợt nhạt đến dọa người 1

Vừa nhìn thấy tôi xuống lầu, mấy tên tiểu tử kia lập tức chim thú tản hết. May mà Hôn Hiểu nghĩ chu đáo, đã rẽ góc khác trước, chặn được một tên.

Tên đó ra sức vùng vẫy, nhưng không phải đối thủ của Hôn Hiểu, đành khoanh tay chịu trói.
Nhưng, sao người này nhìn quen thế nhỉ?

Tôi đánh giá tỉ mỉ, đột nhiên phát hiện ra vết săm con rồng thô ráp trên tay, lẽ nào là ……

“Nhóc kia!” Tôi lên tiếng gọi. Đây chẳng phải là tên nhóc trong quán lẩu thẹn quá hóa giận mà truy sát tôi nhưng Chí Chí chặn được còn không cam tâm gọi vài tên nữa truy sát, cuối cùng cũng ngoan ngoãn lui bước vì bị Hoa Thành ngăn lại đấy ư!

Hôn Hiểu liếc tôi một cái: “Sao gọi thân mật thế, em và cậu ta quen nhau à?”
Tôi vội vàng giải thích: “Chỉ là có duyên gặp mặt một lần, đừng hiểu lầm.”

“Này” Tên nhóc bắt đầu bất mãn: “Cô đừng có đặt tên lung tung, tôi là Ngô Tử Cường.”

“Nghe thấy chưa?” Hôn Hiểu nói: “Người ta nói rồi, cậu ta không phải tên nhóc, tên Tiểu Cường.”

Tiểu Cường?! Tên nhóc nghe tên này, suýt chút hôn mê, nhưng đảo tròng mắt vẫn kịp giữ vững.

“Đừng nói linh tinh.” Tôi trợn mắt nhìn Hôn Hiểu, sau đó quay lại, hữu hảo hỏi: “Cậu tên Tiểu Cường, vậy con gián nhỏ* nhà cậu còn gọi tên khác không?”

(Thảo Nhĩ chơi chữ: gọi Tiểu Cường là “xiao hun” từ “hun” cùng phiên âm nhưng khác cách viết thì có nghĩa khác nhau: một cái là “tiểu hỗn/ tên nhóc” một cái là “con gián nhỏ”)

Tên nhóc đáng thương vừa đứng vững, nghe thấy lời này lại xỉu tiếp.

“Đứa trẻ này, sao chẳng gì đã ngất thế kia.” Hôn Hiểu nhíu mày, vỗ vỗ lưng cậu ta, hỏi: “Các cậu đến đây làm gì?”

“Tôi … tôi đi dạo không được à.” Tên nhóc lấy lại hơi, méo miệng nói: “Lẽ này anh mua nơi này?”

Hôn Hiểu nghi ngờ nhìn cậu ta: “Cậu không biết khu nhà chúng tôi thời gian này xảy ra hai vụ trộm à? Cảnh sát cho phép chúng tôi lưu ý những người lạ gần đây, tôi thấy cậu rất lạ, chẳng lẽ hai vụ án này không phải do cậu chứ.”

“Anh anh anh, anh đừng nói lung tung.” Tên nhóc lo tới đỏ ửng cả cổ: “3 ngày trước anh Hoa mới phái chúng tôi tới!”
Tôi và Hôn Hiểu nhìn nhau, cùng “À” lên một tiếng: “Hóa ra là Hoa Thành phái cậu tới.”

Tên nhóc biết trúng kế rồi, hận tới mức suýt chút cắn lưỡi.

“Hoa Thành phái cậu tới làm gì?” Tôi hỏi.

Tên nhóc lần này học cách thông minh, cắn chặt răng không nói.

“Xương rất cứng nhỉ.” Hôn Hiểu phù phù hai tiếng, dùng tay xoa cằm, mỉm cười: “Vậy đúng lúc người phụ nữ mà Hoa Thành muốn các cậu trông nom, tâm tình đang không tốt vì bị Hoa Thành đá, cả ngày trong nhà đập đồ nổi nóng. Nếu tặng cậu làm con lật đật miễn phí cho cô ấy, có lẽ chúng tôi tiết kiệm không ít bạc.”

“Không sai không sai.” Tôi phụ thêm: “Nhanh đưa cậu ta lên, nói không chừng còn cứu vớt được cái tủ tivi của em.”

Tên nhóc từng biết qua nắm đấm của Chí Chí, tự nhiên bị dọa, lắp ba lắp bắp nói: “Đừng đừng đừng … tôi, tôi nói ……”

 

Chương 71: Anh ấy nhợt nhạt đến dọa người 2

Thế là, chúng tôi tới quán lẩu, vừa ăn vừa điều tra chân tướng.

Đối với tên nhóc mà nói, đây tuyệt đối là Hồng Môn yến*, nhưng cậu ta rất biết thích ứng trong mọi hoàn cảnh, gọi món ăn đầy bàn, sau khi ăn uống no say, cuối cùng cũng mở miệng: “Anh Hoa phái chúng tôi tới bảo vệ Dương tiểu thư, ngoài ra, anh ấy không bỏ Dương tiểu thư.”

“Ngày hôm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Tôi hỏi.

“Chúng tôi là thuộc hạ cũng không rõ lắm, khi đó là đêm khuya, đột nhiên vang lên tiếng đấu súng trong phòng anh Hoa, chúng tôi vội vàng chạy vào xem xét, kết quả vừa mở cửa đã thấy anh Hoa đỡ đạn cho Dương tiểu thư.”

Nói tới đây, tên nhóc đừng lại, gắp miếng thịt bò trong nồi lẩu ra, đang định cho vào miệng thì bị tôi dùng đũa cướp lấy: “Cậu nói, Hoa Thành bị thương vì bảo vệ Chí Chí!”

“Không sai, khi đó Dương tiểu thư đang bận cướp súng của tên phản bội, tên kia cuống lên sợ cô ấy phản kích liền bắn cô ấy, anh Hoa lên phía trước chắn lại.”

“Hóa ra là như vậy.” Tôi gật gật đầu, lỏng đũa.

Tên nhóc vội vàng cho miếng thịt bò vào miệng, sợ chậm một bước lại bị tôi chặn lại, nhưng ăn vội quá nghẹn trắng mắt.

“Vậy theo cậu thấy, Hoa Thành đối với Chí Chí có tốt không?” Tôi tiếp tục hỏi.

Tên nhóc uống cốc rượu lớn, cuối cùng miếng thịt bò cũng trôi xuống: “Sao có thể không tốt chứ? Bưng trên tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan, chúng tôi trên dưới đều nói, anh Hoa quả thật coi Dương tiểu thư như hòn ngọc quý trên tay.”

Tôi lau mồ hôi lạnh trên trái: “Nhóc, hòn ngọc quý trên tay không phải dùng như vậy.”

“Dù sao cũng không khác biệt mà.” Tên nhóc chả để ý, tiếp tục nói: “Tuy anh Hoa bề ngoài thể hiện lạnh lùng nhưng những người quen anh ấy đều nhìn ra anh thực sự rất quan tâm tới Dương tiểu thư.”

“Nói vậy, Hoa Thành quả thật không phải vì tự ti mà rời bỏ Chí Chí.” Tôi tổng kết.

“Đừng quên, là tự mẹ kế muốn rời đi, anh nghĩ, Hoa Thành chắc lo cô ấy và bản thân ở bên nhau sẽ có nguy hiểm nên mới đồng ý.” Hôn Hiểu nhắc tôi.

“Vậy chúng ta nhanh về nói cho Chí Chí biết đi.” Nói xong, tôi kéo Hôn Hiểu chạy.

“Đợi chút.” Tên nhóc gọi chúng tôi lại: “Còn có một tin tức nhỏ cuối cùng.”

“Cái gì?” Tôi sát lên phía trước.

“Nhưmg vì sao tôi phải nói cho cô chứ?” Tên nhóc nắm quyền kiểm soát, bắt đầu làm bộ làm tịch.

loading...

“Nếu cậu nói cho tôi biết, bữa cơm hôm nay tôi mời.”

Tên nhóc nghĩ một chút, cảm thấy mãn nguyện, nháy mắt: “Ngày Dương tiểu thư đến biệt thự, tôi vô tình nghe thấy tâm phúc của anh Hoa là Trần Kỳ lặng lẽ nói, cuối cùng tâm nguyện mấy năm của anh Hoa đã được như ý.”

“Ý của cậu là mấy năm trước Hoa Thành đã quen Chí Chí ư?” Tôi nhíu mày: “Không thể nào.”

“Sự tình cụ thể ra sao tôi cũng không rõ.” Nói xong, tên nhóc xoa xoa tay, cười hi hi cầu tôi: “Nhờ Dương tiểu thư nói vài câu tốt cho tôi trước mặt anh Hoa, để tôi có thể được trọng dụng.”

Tôi đánh giá cậu ta một lượt: “Một bữa lẩu đã có thể moi được bí mật của Hoa Thành, cậu có thể được trọng dụng ư?”

Nói xong, tôi cùng Hôn Hiểu rời đi.

Bước được vài bước, “phịch”, đằng sau vang lên tiếng vật nặng rơi xuống đất.

Sau đó là tiếng hô kinh hãi của nhân viên phục vụ: “Tiên sinh, anh tỉnh lại đi! Đừng sùi bọt mép thế!”

 

Chương 72: Anh ấy nhợt nhạt đến dọa người 2

Sau khi trở về, tôi đem toàn bộ nội dung nói chuyện của tôi và tên nhóc kể cho Chí Chí. Cô ấy lặng lẽ nghe, vẻ mặt bình tĩnh, chẳng gợn lên chút sóng. Cho tới vài phút sau khi tôi nói xong, vẫn duy trì biểu hiện đó.

“Vì sao vẫn không vui?” Tôi hỏi.

Cô lắc lắc đầu, khẽ cắn môi, vẫn không nói gì.

Tôi đột nhiên hiểu ra: “Cậu rời bỏ Hoa Thành còn có nguyên nhân khác, đúng không?”
Chí Chí cúi đầu, nhìn hai tay mình, nói khẽ: “Mình không chắc chắn, rất không chắc chắn.”
Tôi im lặng lắng nghe.

“Tất cả đều xảy ra đột ngột như vậy, chỉ là một ngày nào đó, bọn mình gặp nhau ở một nơi nào đó, sau đấy anh ấy thích mình, chỉ bằng một ánh mắt anh ấy đã quyết định muốn mình, chỉ là một ánh mắt … Thảo Nhĩ, cậu không cảm thấy chuyện của bọn mình quá thiếu đi cảm giác an toàn ư?”

“Mức độ bọn mình hiểu nhau thậm chí còn không bằng bạn bè bình thường. Mình lớn lên ở đâu, cuộc sống mình trước đây từng xảy ra chuyện gì, anh ấy chưa bao giờ hỏi, cũng không quan tâm. Hoặc có thể nói thế này, anh ấy trước khi quyết định muốn mình, căn bản không biết mình là người thế nào.”Giọng Chí Chí dần dần thấp xuống: “Chỉ một ánh mắt, có thể duy trì bao lâu?”
”Có lẽ, không chỉ là một ánh mắt?” Tôi nhớ tới lời tên nhóc.

“Hả?” Chí Chí nghi hoặc nhìn tôi.

“Tất cả giao cho mình.” Mắt tôi sáng lên, vô cùng tin tưởng.

Một thanh niên trẻ tuổi nho nhã lễphép đeo cà vạt dẫn tôi và Hôn Hiểu vào phòng Hoa Thành.

Anh ấy đang nằm dưỡng thương trên giường, phần vai được quấn lớp băng dầy, còn nhuốm máu. Mặt gầy đi rất nhiều, xem ra có phần mệt mỏi. Thấy chúng tôi, câu đầu tiên của anh ấy là: “Chí Chí vẫn ổn chứ?”

“Như anh, không ổn lắm.” Tôi nói thật.

Nghe xong, Hoa Thành khẽ nhắm mắt, yết hầu giật giật: “Phiền hai người chăm sóc cô ấy.”

“Vì sao tự anh không chăm sóc cô ấy, vì sao muốn cô ấy đi?” Hôn Hiểu hỏi.

“Cô ấy ở lại, không an toàn.” Hoa Thành vẫn nhắm mắt như cũ.

“Nhưng anh ép Chí Chí đi, một mình ở đây đối mặt với nguy hiểm, anh cảm thấy với tính cách của Chí Chí, cô ấy sẽ dễ chịu ư?” Tôi hỏi.

Đầu tiên Hoa Thành trầm lặng, giống như ngủ vậy, gương mặt đường nét rõ ràng im lìm, một lúc lâu sau, cuối cùng thở dài: “Thực ra, cô ấy không kiên cường như vẻ ngoài … cô ấy sẽ khóc, cũng sẽ tổn thương.

“Rốt cuộc anh nhìn thấy Chí Chí khóc khi nào?” Tôi không nén nổi tò mò nữa: “Hoa Thành, thực ra anh sớm đã biết Chí Chí rồi, phải không?”

“Đúng.” Hoa Thành mở mắt, nhìn phía trước, nhìn lại quá khứ, chậm rãi nói: “ Tối hôm đó cách đây 3 năm, tôi và bạn đang uống rượunhận được tin mấy thuộc hạ của anh ta bị một cô gái trừng trị, dù sao cũng rảnh rỗi vô vị, liền đến đồn cảnh sát xem tình hình. Chính chỗ đó, tôi thấy Chí Chí, cô ấy rất bình tĩnh thuật lại tình hình đánh nhau của cô ấy và mấy tên kia, không hoảng loạn chút nào. Từ đồn cảnh sát đi ra, tôi lại thấy gã đàn ông cô ấy liều mạng bảo vệ muốn chia tay cô ấy, cô ấy rất bình tĩnh gật đầu đồng ý. Khi đó tôi nghĩ, người con gái này nhất định là động vật máu lạnh. Nhưng đã sai, sau khi đợi người yêu đi khỏi, cô ấy từ từ quỳ xuống, khẽ gọi tên người yêu, bắt đầu khóc… khóc như một đứa trẻ. Chính lúc đó, tôi mới biết, có lúc, cô ấy cũng sẽ mềm yếu. Sau này, cũng không biết thế nào, tôi điều tra tư liệu về cô ấy, biết mỗi năm cô ấy đều tham gia thi đấu võ thuật, thế là mỗi lần đều đúng giờ ngồi bên ti vi xem, nhìn nhất cử nhất động, nụ cười, tức giận của cô ấy. Tôi chưa từng hỏi mình vì sao lại làm vậy, cho tới lần gặp cô ấy trong quán lẩu, trong đầu đột nhiên có một giọng nói với tôi, người con gái đó chính là người tôi luôn tìm kiếm. Có lẽ vì đợi quá lâu, tôi có phần vội vàng, ép buộc cô ấy, tôi biết rõ, cô ấy …. rất ghét tôi như vậy.”

“Vì sao không nói những lời này với Chí Chí?” Nghe thấy những lời thành khẩn này của Hoa Thành, tôi có phần cảm động.

Hoa Thành không trả lời, chỉ cười đau khổ.

“Vì sao không nói với em?” Lúc này, cửa đột nhiên mở ra, Chí Chí bước vào.

Không sai, tất cả đều là mưu kế của tôi, hai người này, tính cách cứng rắn như vậy, chắc chắn không thể chơi trò tình cảm trước mặt nhau, vì vậy để Chí Chí ở ngoài nghe rõ lời thành tâm của Hoa Thành.

Chí Chí bước lên trước giường, ngồi cạnh Hoa Thành, hai người chỉ nhìn nhau không nói.

Khi tôi bắt đầu sốt ruột tới mức giậm chân thì Chí Chí mở miệng: “Anh như thế thực sự đáng ghét….vì vậy chúng ta bắt đầu lại từ đầu nhé!”

Hoa Thành nhìn cô ấy, ánh mắt dịu dàng, anh giơ tay, vuốt gương mặt cô, gật đầu.

Cuối cùng cũng kết thúc rồi! Hơn nữa đa phần là công lao của tôi! Tôi đắc ý vô cùng, làm tư thế chiến thắng với Hôn Hiểu.

Hôn Hiểu đầu tiên gửi tôi nụ cười mỉa, sau đó anh vô tình liếc rèm cửa sổ, trên mặt đột nhiên hiện ra sự nghiêm túc chưa từng có. Tiếp theo, anh nhanh chóng chạy về phía tôi, như muốn chặn giúp tôi cái gì đó, nhưng … không kịp nữa rồi.

Sau tiếng súng và tiếng thủy tinh vỡ, tôi cảm thấy một trận đau đớn.

Xung quanh gần như đều trở nên tĩnh lặng, thời gian không gian, toàn bộ đều dừng lại.

Trước khi chìm vào bóng đen, tôi thấy gương mặt của Hôn Hiểu, nhợt nhạt đến dọa người……

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: