truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Hẳn Là Yêu – Rachel Gibson – Chương 16.2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương
16 (tiếp)

 

Khi cô đến ở với ông cô một tháng trước, cô, mẹ cô, và cô Yolanda đã trò chuyện
về Kevin, nhưng chủ yếu là cô nói về cảm xúc của cô dành cho Joe. Dù vậy cô đã
không đề cập đến việc Joe là phần dương của cô, cũng như không có ý định đấy.
Dẫu sao mẹ cô cũng biết.

Mẹ cô tin rằng nửa kia của linh hồn à định mệnh bện vào nhau không thể chia
cách. Gabrielle muốn tin rằng mẹ cô đã sai. Mẹ cô, Claire đã đối phó với nỗi
mất mát người chồng bằng cách thay đổi hoàn toàn cuộc sống của mình. Gabrielle
không muốn thay đổi cuộc sống của cô. Cô muốn cuộc đời cũ của mình quay lại,
hay ít nhất cũng giống cũ nhiều hết mức có thể.

Nhưng có lẽ mẹ cô đã đúng về một việc. Có lẽ đã đến lúc về nhà. Đến lúc khép
lại quá khứ. Đến lúc thu nhặt những mảnh vụn cuộc sống và sống tiếp cuộc sống
của cô.

Joe nhét băng vào đầu xem băng và ấn nút bật. Tiếng bánh răng chuyển động vo vo
lách cách lấp đầy căn phòng thẩm vấn yên tĩnh khi anh dựa hông vào bàn và
khoanh tay ngang ngực. Đoạn phim lập lòe và lóe lên, rồi mặt Gabrielle tràn
ngập màn hình tivi.

“Bản thân tôi cũng là một nghệ sĩ,” cô nói, và nghe thấy giọng cô sau
một tháng cũng giống như cảm thấy ánh nắng chiếu trên mặt anh sau một mùa đông
đằng đẵng lạnh lẽo. Nó tràn qua tất cả những kẽ nứt và chỗ rạn và làm anh ấm
lên từ trong ra ngoài.

“Vậy thì cô có hiểu được việc ông Hillard khá nóng lòng muốn lấy lại
nó” giọng của chính anh vang lên từ bên ngoài máy quay.

“Tôi cũng hình dung là thế.” Đôi mắt màu xanh lục to tròn của cô ngập
đầy bối rối và sợ hãi. Anh không nhớ là cô lại trông khiếp đảm và cố gắng mạnh
mẽ để không thể hiện nó ra đến thế kia. Giờ anh nhìn thấy điều đó bởi vì anh
biết cô quá rõ.

“Cô đã từng nhìn thấy hay gặp gỡ người đàn ông này chưa?” anh hỏi.
“Tên hắn ta là Sal Katzinger.”

Cô cúi đầu xuống và nhìn mấy bức ảnh trước khi đẩy chúng lại qua bàn.
“Không. Tôi không nghĩ là mình từng gặp anh ta.”

“Cô có bao giờ nghe đến tên hắn ta được đối tác làm ăn của cô Kevin Carter
đề cập đến chưa?” Đại úy Luchetti hỏi.

“Kevin? Kevin thì có liên quan gì với người đàn ông trong bức ảnh
này?”

Đại úy giải thích mối quan hệ giữa Catzinger và Kevin cùng sự dính líu đáng
nghi ngờ của họ trong vụ trộm bức Monet của nhà Hillard. Joe nhìn ánh mắt
Gabrielle đảo qua đảo lại giữa Luchetti và chính anh, và mọi cảm xúc có thể
tưởng tượng được đều ở ngay đó trên khuôn mặt xinh đẹp của cô. Anh quan sát cô
nhét tóc ra sau tai và nheo nheo mắt khi cô biện hộ dữ dội cho người đàn ông
không xứng đáng với tình bạn của cô. “Tôi chắc chắn sẽ biết nếu anh ấy
buôn bán đồ cổ ăn cắp. Chúng tôi làm việc cùng nhau hầu như mỗi ngày, và tôi sẽ
biết nếu anh ấy đang che giấu một bí mật như thế.”

“Bằng cách nào?” đại úy hỏi.

Joe nhận ra ánh mắt cô trao cho Luchetti. Đó là ánh mắt cô dành riêng cho những
kẻ ngu ngốc. “Chỉ biết thôi.”

“Còn lý do nào khác không?”

“Có, anh ấy thuộc cung bảo bình.”

“Trời đất quỷ thần ơi,” Joe nghe thấy mình rên lên. Anh nghe thấy cơn
cáu tiết của mình và lắng nghe lời giải thích của cô về việc Lincoln cũng thuộc
cung Bảo Bình, và lần này anh bật cười. Cô chắc chắn đã khiến đầu anh quay mòng
mòng ngày hôm đó. Rồi gần như tất cả mọi ngày sau đó nữa. Anh tặc lưỡi khi cô
giải thích về quãng thời gian cô ăn cắp một thanh kẹo nhưng cảm thấy tồi tệ đến
nỗi cô thực sự đã không tận hưởng nó quá nhiều. Rồi anh nhìn cô che mặt bằng cả
hai tay, và tiếng cười của anh tắt ngóm. Khi cô ngước lên, những giọt nước mắt
đong đầy trong đôi mắt xanh và làm ướt đẫm hàng lông my dưới của cô. Cô chùi
chúng đi và nhìn vào camera. Ánh mắt cô vừa trách móc vừa đau đớn, anh cảm thấy
như vừa bị gậy tuần tra đánh thẳng vào bụng vậy.

“Khỉ thật,” anh nói vọng trong căn phòng trống không và ấn nút đẩy
băng ra. Anh đáng lẽ không nên xem nó. Đến giờ anh đã tránh xem nó được một
tháng, và anh đã đúng. Nhìn thấy mặt cô và nghe được giọng nói của cô lại lôi
tất cả lên bề mặt. Tất cả những hỗn loạn, bối rối, và khao khát.

Anh cầm lấy cuộn băng và về nhà. Anh cần tắm táp nhanh, rồi qua nhà cha mẹ anh
nhân dịp sinh nhật sáu mươi tư của cha anh. Trên đường tới đó anh định dừng lại
và đón Ann.

Dạo gần đây anh vẫn dành thời gian với Ann. Chủ yếu là trong cửa hàng ăn của
cô. Anh ghé qua để ăn sáng, và vài lần khi anh không thể rời khỏi bàn làm việc,
cô mang bữa trưa đến cho anh. Và họ sẽ nói chuyện. Chậc, cô sẽ nói chuyện.

Đến giờ anh đã hẹn hò cô được 2 lần, và lần cuối cùng anh đưa cô về nhà anh đã
hôn cô. Nhưng có gì đó cảm giác không đúng, và anh đã chấm dứt nụ hôn đó gần
như trước cả khi nó kịp bắt đầu.

Vấn đề không phải là Ann. Mà là anh. Cô gần như là tất cả mọi thứ mà anh luôn
tìm kiếm trong một người phụ nữ. Tất cả mọi thứ mà anh đã nghĩ là mình mong
muốn. Cô xinh xắn, thông minh, một đầu bếp giỏi giang, và cô sẽ trở thành một
người mẹ tuyệt vời cho các con anh. Chỉ là cô nhàn nhạt đến mức anh không thể
chịu nổi. Và điều đó thực sự cũng không phải là lỗi của cô. Không phải lỗi của
cô khi mà nhìn cô anh lại ước cô sẽ nói gì đó kỳ quái đến mức làm tóc sau gáy
anh dựng đứng. Thứ gì đó khiến anh loạng choạng trên gót chân và khiến anh nhìn
mọi thứ trong một ánh sáng hoàn toàn mới. Gabrielle đã gây ra điều đó với anh.
Cô đã hủy hoại cách anh nhìn những gì anh mong muốn. Cô đảo ngược nó hoàn toàn,
và cả cuộc đời lẫn tương lai anh đều không còn quá mức rõ rang với anh nữa. Anh
không thể rũ bỏ cảm giác rằng mình chỉ đang chuyển động theo quán tính. Rằng
anh đang đứng nhầm chỗ, nhưng nếu anh cứ đúng đó đủ lâu, chờ đợi đủ dài, thì
tất cả mọi thứ sẽ lại trôi đi và đời anh sẽ quay lại nhịp sống xưa cũ, quen
thuộc.

Anh vẫn đang chờ đợi tối hôm đó. Khi mà anh đáng lẽ nên có một quãng thời gian
tuyệt vời với gia đình mình, thì anh lại không thể. Thay vào đó, anh đứng đơn
độc trong bếp nhìn chằm chằm ra khoảng sân sau và nghĩ về cuốn băng thẩm vấn
của Gabrielle.

Anh vẫn có thể nghe thấy giọng nói khiếp sợ của cô khi cô được đề nghị kiểm tra
lời nói dối. Nếu anh nhắm mắt lại anh có thể nhìn thấy khuốn mặt xinh đẹp và
mái tóc hoang dại của cô. Nếu anh thả mình anh có thể tưởng tượng ra sự ve vuốt
từ bàn tay cô và hương vị của miệng cô. Và khi anh tưởng tượng cơ thể cô ấn sát
vào anh, anh có thể hồi tưởng lại hương thơm làn da cô, và việc cô không có
trong thị trấn hẳn là một điều cực kỳ tốt.

Tất nhiên là anh biết cô ở đâu. Anh đã biết sau khi cô bỏ đi hai ngày. Anh đã
thử liên lạc với cô một lần nhưng cô không ở nhà, và anh không để lại lời nhắn.
Đến giờ chắc cô phải ghét anh lắm, và anh không trách cứ gì cô. Không phải sau
cái buổi tối cuối cùng đó trên hiên nhà cô, khi cô bảo anh rằng cô yêu anh và
anh thì bảo cô rằng cô bị rối loạn. Có lẽ anh đã xử lí mọi thứ một cách thật
tồi tệ, nhưng đúng đặc trưng Gabriell, tuyên bố của cô đã làm anh choáng váng
sững sờ. Thốt ra vào lúc như thế. Cứ như từ trên trời rơi xuống vào một trong
những đêm tồi tệ nhất của cuộc đời anh. Nếu anh có thể quay lại và xử trí mọi
thứ khác đi, anh sẽ làm. Anh khá chắc chắn rằng những ngày này mình là một
trong những người kém ưa thích nhất của cô.

Mẹ anh đi qua cửa sau, và cánh cửa đóng sập lại phía sau bà. “Đến lúc ăn
bánh rồi.”

“Được rồi ạ.” Anh chuyển trọng lượng sang một chân và nhìn Ann trò
chuyện với các chị anh. Họ chắc đang kể cho cô về khoảng thời gian anh đốt lũ
Barbie của họ trên lửa. Các cháu trai, cháu gái của anh chạy vòng vòng quanh
khoảng sân lớn, trêu chọc nhau với những khẩu súng phun nước, hét toáng lên
trên cuống phổi. Ann vừa khít trong đó, như anh đã đoán.

“Chuyện gì xảy ra với cô gái trong công viên vậy?” mẹ anh hỏi.

Anh không cần phải hỏi cô gái nào. “Cô ấy chỉ là bạn thôi.”

“Hmm.” Bà lôi một hộp nến ra và cắm chúng vào cái bánh sô cô la.
“Tất nhiên, cô ấy trông không giống bạn bè đâu.” Joe không đáp lại,
và mẹ anh tiếp tục đúng như anh biết bà sẽ làm thế “Con không nhìn Ann
theo cách con nhìn cô ấy.”

“Cách nào vậy ạ?”

loading...

“Như là con có thể nhìn cô ấy suốt cả quãng đời còn lại của mình.”

° ° °

Về mặt nào đó nhà tù bang Idaho gợi cho
Gabrielle nhớ lại chút ít về trường cấp ba. Có lẽ là sàn gạch lấm tấm hoặc ghế
nhựa. Hay có lẽ là mùi nước tẩy gỗ thông hoặc những cơ thể đầy mồ hôi. Nhưng
không như trường cấp ba, căn phong rộng lớn nơi cô ngồi đầy phụ nữ, trẻ em và
một cảm giác tuyệt vọng ngột ngạt đến mức nó ép chặt xuống trên lồng ngực cô.

Cô khép tay trong lòng và chờ đợi như số phụ nữ còn lại. Vài lần trong tuần qua
cô đã cố viết thư cho Kevin, nhưng mỗi lần cô lại dừng lại trước khi viết được
nhiều hơn đôi ba dòng. Cô cần gặp anh ta. Cô muốn nhìn thấy khuôn mặt anh ta
khi cô hỏi anh ta những câu hỏi mà cô cần câu trả lời.

Cánh cửa bên trái cô bật mở, và những người đàn ông trong quần jean xanh nhà tù
và áo sơ mi xanh y xì nhau xếp hàng đi vào phòng. Kevin đứng thứ ba từ dưới
lên, và vào giây phút anh ta thấy cô, anh ta dừng lại trước khi đi tiếp vào khu
vực viếng thăm. Gabrielle đứng dậy và nhìn anh ta đi về phía cô. Đôi mắt xanh
dương quen thuộc thận trọng, màu đỏ xuất hiện trên cổ và má anh ta.

“Anh ngạc nhiên là em muốn gặp anh,” anh ta nói. “Anh không có
nhiều người đến thăm cho lắm.”

Gabrielle ngồi xuống, và anh ta ngồi đối diện cô bên kia bàn, “Gia đình
anh không đến gặp anh à?”

Anh ta ngước lên nhìn trần nhà và nhún vai. “Vài chị gái anh, nhưng đằng
nào anh cũng không hào hứng mấy khi gặp họ.”

Cô nghĩ đến China và bạn thân Nancy của cô ta. “Không cô bạn gái nào
sao?”

“Em đang đùa phải không?” Anh ta quay ánh mắt lại với cô, và lông mày
anh ta nhăn nhó lại. “Anh không muốn có bất kỳ ai nhìn thấy anh như thế
này. Anh suýt thì không đồng ý gặp em, nhưng anh đoán em chắc phải có vài câu
hỏi, và anh nợ em từng ấy.”

“Thực ra thì, em chỉ có một câu hỏi thôi.” Cô hít một hơi thật sâu.
“Anh đã cố tình chọn em làm đối tác kinh doanh để dùng em làm lá chắn
à?”

Anh ta ngồi tựa lưng vào ghế. “Gì thế? Em đã nói chuyện với anh bạn Joe
của em rồi đấy à?”

Câu hỏi và sự tức giận phía sau của anh ta làm cô ngạc nhiên.

“Cái ngày anh bị bắt, hắn đã đến và nói anh đã lợi dụng em. Hắn thực sự có
dũng khí để đóng vai tức giận vì điều đó nữa chứ. Rồi ngày hôm sau hắn tới nhà
giam của anh, và nổi khùng lên với anh về cách anh lợi dụng em. Không đáng buồn
cười sao chứ, đặc biệt là khi hắn dùng em để tiếp cận anh?”

Trong một giây cô cân nhắc đến việc nói cho anh ta nghe sự thực về Joe và bản
thân cô cũng như phần của cô trong vụ bắt bớ anh ta, nhưng cuối cùng cô không
nói. Cô cho là bởi cô không có năng lượng mà thảo luận điều đó, và giờ thì điều
đó cũng chẳng quan trọng. Mà cô cũng chẳng cảm thấy mình nợ nần gì anh ta hết.
“Anh đã không trả lời câu hỏi của em,” cô nhắc nhở anh ta. “Anh
đã cố tình chọn em làm đối tác kinh doanh để dùng em làm lá chắn à?”

Kevin nghiêng đầu sang một bên và nghiên cứu cô một lúc. “Phải. Lúc đầu,
nhưng em thông minh hơn anh vốn nghĩ, và cũng tinh ý hơn nữa. Nên cuối cùng anh
không làm được gì nhiều từ cửa hàng như anh lên kế hoạch ban đầu.”

Cô không biết cô chờ đợi cảm thấy gì. Tức giận, đau đớn, phản bội, có lẽ mỗi
thứ một ít, nhưng chủ yếu cô thấy nhẹ nhõm. Giờ thì cô có thể đi tiếp cuộc đời
mình rồi. Già dặn hơn chút ít, khôn ngoan hơn chút đỉnh. Và bớt tin tưởng đi
nhiều, nhờ có người đàn ông đang ngồi đối diện cô bên kia bàn đây.

“Thực ra thì anh đang nghĩ đến việc hoàn toàn đi theo luật cho đến khi lũ
cảnh sát thọc mũi vào đời anh.”

“Ý anh là sau khi anh có tiền từ việc bán bức Monet của nhà Hillard
sao?”

Anh ta rướn người về phía trước và lắc đầu. “Đừng rỉ một giột nước mắt nào
cho những người đó. Họ giàu có và được bảo hiểm.”

“Điều đó làm cho mọi việc đều đúng sao?”

Anh ta nhún vai không chút ăn năn. “Họ đáng lẽ không nên có một bức tranh
đắt tiền như vậy trong một ngôi nhà với hệ thống chuông báo động tồi tệ đến
thế.”

Tràng cười sửng sốt thoát ra khỏi môi cô. Không có giải trình nào với những
hành vi của chính anh ta, và thậm chí trong một xã hội thường đổ lỗi ung thư
phổi cho các công ty thuốc lá và cái chết vì súng cho những nhà sản xuất súng,
thì việc đổ cho nhà Hillard tội trộm bức tranh của chính họ cũng vượt quá đỉnh
cao nhất của trí óc thông thường mà chuyển sang tâm thần rồi. Nhưng phần đáng
kinh hãi thực sự là rằng trước đây cô chưa bao giờ thấy được điều đó.

“Anh cần giúp đỡ về tâm thần đi,” cô nói khi đứng dậy.

“Bởi vì anh không cảm thấy tồi tệ khi một đám người giàu có bị trộm đồ
nghệ thuật và đồ cổ sao?”

Cô có thể giải thích cho anh ta, nhưng cô đoán là lời lẽ của mình cũng như nước
đổ là khoai thôi, và chỉ là cô cũng không thèm quan tâm nữa.

“Và em cũng không thoát ra tồi tệ cho lắm. Chính phủ lấy đi mọi thứ mà anh
sở hữu, nhưng em được giữ lại cửa hàng để xử trí tùy ý em. Như anh đã nói,
không tệ”

Gabrielle lấy chum chìa khóa ra khỏi túi váy của cô, “Làm ơn đừng viết thư
cho em hay cố liên lạc với em theo bất kỳ cách nào hết.”

Khi cô bước qua cổng nhà tù một cảm giác tự do vốn chẳng có gì liên quan đến
dây xích và chấn xong mà cô đã bỏ lại phía sau lướt nhẹ qua xương sống cô. Cô
đã khép lại một phần của quá khứ, giờ thì cô đã sẵn sàng để bắt đầu tương lai.
Sẵn sang chuyển sang một hướng mới và xem xem cuộc đời sẽ đưa cô tới đâu.

Cô luôn hối tiếc việc mất Anomaly. Cô yêu cửa hàng của cô và cô đã làm việc
chăm chỉ để nó được thành công, nhưng cô có một ý tưởng mới đang sục sôi trong
não, nó đánh thức cô dậy mỗi đêm và khiến cô phải vớ lấy ngay một tờ giấy ghi
chép. Lần đầu tiên trong một khoảng thời gian dài, cô thấy phấn khởi và nạp đầy
năng lượng tích cực. Số phận của cô đã chuyển sang một hướng tốt đẹp hơn, và
cũng đã đến lúc rồi. Cô đã phát chán những hình phạt chồng chất vì những hành
động xấu trong quá khứ rồi.

Nghĩ về cuộc đời mới của cô đưa ý nghĩ cô xoay quanh Joe Shanahan. Cô thậm chí
còn không cố lừa gạt bản thân mình nữa. Cô sẽ không bao giờ hoàn toàn vượt qua
những cảm xúc của mình đối với anh, nhưng mỗi ngày lại trở nên dễ dàng hơn chút
đỉnh. Cô có thể nhìn vào các bức vẽ anh trong phòng tranh của cô mà không cảm
thấy như thể trái tim cô bị xé khỏi lồng ngực nữa. Đôi lúc cô vẫn cảm thấy hơi
trống rỗng nhưng cơn đau đã vơi đi. Giờ cô có thể đi qua nhiều giờ liền mà
không nghĩ về anh. Cô cho là vào giờ này sang năm, cô sẽ gần như sẵn sàng để
tìm kiếm một nửa kia mới.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: