truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Ham Muốn – Chương 16 phần 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Meriwweather đứng dậy và bước đến cửa sổ, nhìn xuống sân. Ông ta đứng ở đó, bất động hồi lâu.
Elliot cố gắng thích nghi với sự thay đổi vừa mới xảy ra trong căn
phòng. Anh vừa mới đến đây để tìm sự thật những bây giờ anh lại đóng vai
trò của một kẻ xảo quyệt. Anh vừa đưa ra sự lựa chọn giữa việc danh
tiếng bị hủy hoại với sự cầu cứu đối với Meriweather.
Tất nhiên, Meriweather có thể đồng ý. Ông ta có thể thề rằng trí nhớ của
Drury về cuộc nói chuyện ấy là sai, rằng không có sự thông báo sai nào
về cái chết ở Cape Colony. Họ sẽ cười và trêu đùa về tư tưởng cấp tiến
cũ kĩ và trí nhớ tồi. Phaedra sẽ làm những gì mà cô hứa với anh. Hồi kí
sẽ được in ấn mà không có bất kì sự ám chỉ nào về những tình tiết đáng
buồn.
Như trái lại, không khí trong phòng trở nên lạnh lẽo và âm u như trong
nhà mồ. Sự thật lớn hơn những gì đã được nói ở bữa tối hôm ấy. Quyết
định của Meriweather là sẽ không thay đổi sự thật.
Viên sĩ quan đã bị bắn chết. Ai đó đã nhận tội
Cằm của anh trở nên căng hơn. Anh không thể phủ nhận khả năng cha anh đã làm việc này
Anh thấy ngạc nhiên khi phải thừa nhận rằng ông đã phủ nhận điều đó
trong bao lâu. Và việc ông tự lừa rối bản thân mình khó khăn như thế
nào. Anh biết được rằng cha anh có thể rất tàn nhẫn. Anh biết được điều
đó vì dòng máu di truyền tồn tại trong lòng các anh trai của anh và rõ
ràng là trong cả anh nữa.
Những rốt cuộc thì Elliot vẫn phải ở đây. Anh bình tĩnh đợi sự lựa chọn
của người đàn ông. Anh giờ đây hoàn toàn phụ thuộc vào người đàn ông
này. Tâm trí của anh đang tìm cách làm thế nào để giải quyết vấn đề một
khi Merriweather thừa nhận đó là sự thực.
“Ai đại diện cho nhà xuất bản?” Merriweather phá vỡ sự im lặng, có lẽ
ông hi vọng rằng điều kinh khủng này sẽ tìm được bằng chứng có sức
thuyết phục hơn.
Elliot đi tới bên cửa sổ. Nếu anh đang dụ dỗ người đàn ông này vào sự lựa chọn khủng khiếp như thế, thì chí ít anh cũng
“Con gái của Drury, Phaedra Blair.” Anh giải thích nguyên do tại sao cô lại có quyền thừa kế này.
Merriweather nhắm mắt lại. “Ôi! Chúa ơi. Cô ta đã đến thành phố này.”
“Cô ấy vẫn ở đây. Ông có thể nói chuyện riêng với cô ấy. Không cần phải thừa nhận lời tuyên bố của ông trên giấy tờ.”
“Cô ta đã tới thăm tôi và tôi..”
Phaedra đã không nói gì cho Elliot về việc cô đã làm cách gặp Merriweather.
“Ông đã gặp cô ấy rồi sao?”
“Tôi…Những công dân nước Anh đến đây đều nghĩ rằng đây là nhà của họ. Họ thường yêu cầu tôi..mà tôi không thể.”
Ông đã từ chối Phaedra vì cô ấy không thuộc loại người mà một nhà ngoại
giao phải nhọc lòng quan tâm tôi. Không giàu, không vị thế, không quy
củ, khó có thể chấp nhận được. Elliot cảm thấy khó lòng thông cảm với
Merriweather và tình thế tiến thoái lưỡng nan về vấn đề đạo đức của ông.
“Cô ấy gọi cho ông khi nào?”
“Một tháng trước hoặc cũng có thể hơn. Tôi nhớ bởi vì ở mức độ nào đó cô
ấy cũng nổi tiếng ở London và tôi nhận ra cô ấy và cô ấy..”
“Và sự lập dị rất cuốn hút của cô ấy phải không?”
Merriweather khẽ mỉm cười. “Điều đó thật khủng khiếp, Rothwell. Chắc chắn anh băn khoăn tại sao tôi lại cân nhắc quá lâu.”
“Tôi nghĩ tôi hiểu được quyết định của ông. Tôi lấy làm tiếc rằng điều
kiện này buộc ông phải có sự làm chứng. Tôi sẽ đi nếu ông muốn. Tôi cũng
xin hứa rằng sẽ không một ai biết được là tôi đã có sự lựa chọn.”
Ông tỏ ra biết ơn về sự hiểu biết này. “Điều đó đè nặng lên vai tôi, anh
thấy đấy. Cái chết. Có vẻ như bị làm sai lệch đi về hoàn cảnh là không
đúng. Tốt hơn hết là nên làm sáng tỏ mọi chuyện, tôi đã nghĩ sẽ xóa tên
viên sĩ quan bị nghi ngờ. Nhưng đối với trách nhiệm của mình, tôi lại
thấy áy náy vô cùng. Đại tá không muốn trung đoàn của ông ta. Ông thở
dài. “Đó là một sai lầm khi tôi chấp nhận lời mời đến dùng bữa tối hôm
đó. Ông Drury là một người thích chè chén. Còn tôi rất tôn trọng bà
Blair một người mẹ- Sự nồng nhiệt của bà chắc chắn đã bị chuyến đi xa
của tôi làm mệt mỏi..”
“Ông đã đúng khi tin họ.”
“Trừ việc Drury viết hồi kí của ông ấy phải không?” Ông thở dài. “Tôi hy
vọng Easterbrook sẽ hiểu được ý tôi nếu tôi không đưa cho anh những gì
anh muốn, và là một người biện hộ hữu ích nếu tôi có làm những điều đó.
Tầm ảnh hưởng của ông ấy lớn hơn những gì người ta có thể nhận thấy.”
“Easterbrook không muốn tiếng tăm của gia đình mình bị đưa ra để đùa cợt trong những câu chuyện phiếm nhàn rỗi.”
“Câu chuyện phiếm nhàn rỗi ư, khỉ thật. Tôi biết tin đồn về cha của anh, và việc viên sĩ quan bị đày ra Cape Colony.”
Tất cả mọi người đều biết tin đồn này. Đó là sự thực. Elliot không thể
hứa đứng về phía anh mình nếu những chứng cứ Merriweather đưa ra cũng
đúng là sự thật.
Anh biết anh nên cố gắng tác động bằng sự ảnh hưởng của mình bây giờ, vì
lợi ích của anh và của gia đình anh. Anh nên nói những gì còn mập mờ
trong cuốn hồi kí cho Merriweather. Hoàn cảnh dẫn đến cái chết thật đáng
ngờ nhưng không một ai biết được sự thật.
Merriweather cười cay đắng. “Khi tôi còn là một cậu bé, cha tôi thường
cảnh báo rằng cái ngày khó khăn nhất sẽ tới khi danh dự phải đánh đổi
bằng một cái giá rất đắt. Tôi luôn nghĩ rằng ông ám chỉ việc tôi có thể
sẽ phải đọ súng tay đôi. Tôi không bao giờ nghĩ rằng tôi sẽ bị ngã dưới
chính lưỡi kiếm của mình”. Ông lắc đầu và thở dài nhiều lần. Ông quay
lại và nhìn thẳng vào Elliot. “Tôi không thể chấp nhận được sự lừa dối.”
“Ông chắc chắn thế sao?”
“Đúng vậy, Chúa đã giúp tôi. Viên sĩ quan chết vì một viên đạn găm trúng
ngực, và có lí do để nghĩ rằng người bạn của ông ấy phải có trách nhiệm
về điều này. Tôi đã nói điều đó với Drury trong bữa tối. Bây giờ tôi
không thể phủ nhận được điều đó.”
Họ trao đổi với nhau và cùng thừa nhận rằng Merriweatherự lựa chọn. Ông
có vẻ như cảm thấy hài lòng với sự lựa chọn của mình và Elliot hiểu được
tại sao
Elliot bước đi nhưng đột ngột dừng lại ở cửa. “Viên sĩ quan đó tên là gì?”
“Có lẽ tốt nhất nên dừng lại ở đó thôi, Rothwell.”
“Chắc chắn là như vậy nhưng tôi vẫn muốn biết tên của ông ta.”
“Wesley Ashcombe.”
“Điều gì đã xảy ra với ông ấy?”
Merriweather do dự. “Sau đó không lâu ông ta có rất nhiều tiền. Tài sản
thừa kế. Ông ta bán hàm sĩ quan của mình và mua đất ở Suffolk. Một hai
lần tôi đã nghĩ về việc kiểm tra tài sản thừa kế đó, nhưng tôi lại cho
rằng điều đó sẽ chẳng giúp tôi có những đêm yên tĩnh nghỉ ngơi đâu. Nếu
ông ta có ý định chạy trốn công lý thì bây giờ sẽ khó mà làm được gì để
thay đổi điều đó. Như tôi đã nói hãy để mọi chuyện dừng lại ở đó thôi.”
***
“Una maritata? Cô vừa làm tôi bị thương nặng hơn viên đạn của Pietro rồi đấy. Tôi sẽ chết mất!”
Marsilio kêu vang cả khu vườn. Khuôn mặt điển trai của anh trở thành
khuôn mặt buồn rười rượi. Mí mắt của anh cụp lại che đôi mắt đen. Tay
anh ấn mạnh vào ngực
“Tôi không tin rằng nó hợp pháp. Chúng tôi không phải Cơ đốc giáo, anh
nhìn xem. Nhưng, chúng tôi không thể giải quyết được vấn đề này cho tới
khi chúng ta trở về Anh.”
“Nước Anh! Cô đi sao? Cara, tôi đã đấu súng tay đôi để có được cô. Tôi
gần như sắp chết và tôi nghe được tiếng hát của các thiên thần. Bây giờ
cô kết hôn rồi cô lại bỏ đi sao? Khi nào?”
“Sẽ sớm thôi.” Đúng vậy, cô nghĩ. Nhưng không quá đáng. Với sự khuyến
khích của cô, anh gượng dậy. Anh bước đi và chỉ cho cô biết nó đã diễn
ra như thế nào.
Anh rất đẹp trai, ăn mặc rất thời trang với những đường may tinh tế và
màu sắc làm anh trông rất giống với các nghệ sĩ. Anh để tóc lượn sóng,
đen và dài h hầu hết những con trai khác. Trưng diện một bộ râu hoàn
chỉnh nhưng nó không làm anh trông già lên như anh muốn.
Cô quạt cho anh khi anh diễn lại tình huống. Khi đến đoạn sắp bị bắn anh lại ngồi gần cô để biết cô cảm động đến nhường nào.
“Tốt hơn rồi,” Anh trấn an cô. “Nhưng, những lúc thế này, ôi…” Anh vặn
thân mình và tỏ ra quằn quại để chỉ cho cô thấy rằng anh sẽ nhớ về cô
như thế nào.
Nụ cười của anh thật ấm áp. Anh chăm chú nhìn cô từ chân lên và dừng lại
ở đỉnh đầu. “Tóc của cô. Tại sao cô lại cột nó lại vậy? Có phải anh ta
đã buộc cô làm vậy?”
“Cột thế này sẽ bớt nóng hơn.”
Tay anh cởi cuộn tóc cho cô. “Nó buồn đấy, hãy bỏ nó xuống Cara. Tôi sẽ giúp cô.”
Cô đẩy tay anh ra xa. “Không. Marsilio, anh sẽ không…”
“Vậy cô hãy làm đi. Hãy để nó xuống và bay bay tự do như ý nghĩ của cô ấy. Cô sẽ làm điều đó vì tôi, không được sao?”
“Dĩ nhiên là cô ta sẽ không làm.”
Phaedra thấy lạnh người trước lời nói cộc lốc ấy. Giọng nói của một
người đàn ông nào đó đã ngắt lời họ. Marsilio cũng vậy. Anh nhìn chăm
chú sang bên phải rồi bên trái như thể đang cố gắng đoán xem lời nói khó
nghe kia từ đâu phát ra.
Ngay đằng sau anh, như nó đã xảy ra. Tội nghiệp Marsilio vì đã không
nhìn thấy Elliot đứng cách đó mười bước chân. Còn Phaedra thì hoàn toàn
có thể. Cô thấy Elliot trông có vẻ ít nguy hiểm hơn khi Marsilio nhìn
xung quanh.
Elliot bước lại gần phía họ. Marsilio bước từng bước ngắn tạo ra khoảng cách giữa hai người.
Elliot nhìn xuống và cười. Đó không phải là nụ cười cải thiện tình hình.
Marsilio cố gắng tỏ ra tự tin nhưng anh đã thất bại một cách đau khổ.
“Elliot, tôi rất vui khi cuối cùng anh đã trở lại. Đây là Marsilio. Tôi đã nói với anh, anh còn nhớ không?/font>
Nụ cười của anh không dễ chịu hơn. Ánh mắt sâu thẳm trở nên lạnh lùng.
“Tôi luôn rất vui khi gặp một trong những người bạn của cô, Phaedra.”
Marsilio đã hiểu nhầm. Anh cười nhẹ nhõm và bắt đầu nói nhanh: “bạn của
cô là một người bạn rất tuyệt và tôi đến – đến để nói hy vọng một ngày
nào đó tôi có thể gặp lại những người bạn tốt như thế này.” Anh nhìn
xuống chân. Anh huých nhanh khuỷu tay tới Phaedra. “Tôi sẽ đi bây giờ.”
“Tôi sẽ tiễn anh ra ngoài,” Elliot nói.
“Nhưng tôi không..”
“Tôi nhất quyết.”
Phải mất một lúc Elliot mới quay trở lại. Cô đợi trong vườn. Nếu họ có
định làm tình ở đó thì những người hầu trong tòa nhà này cũng sẽ không
thể biết được.
Giờ thì chỉ còn hai người. Anh làm chủ và bắt đầu chiếm lĩnh cô bằng
miệng và tay. Cô cảm thấy váy của cô dần lỏng ra, và rơi xuống. Anh lướt
nhẹ trên cơ thể trần của cô trong khu vườn yên ắng này khi những chú
ong kêu vo ve và bay lượn trên không xung quanh những bông hoa nở rộ của
mùa hè.
Anh ngồi trên ghế đã dài dựa vào cây và kéo cô vào lòng. Hôn vào cổ cô
và lưỡi anh bắt đầu nghịch ngợm vú cô. Anh dần mơn trớn vuốt ve khắp cơ
thể cô. Mỗi cái chạm như cố tình phá hủy cái cơ thể ngọt ngào ấy.
Anh lướt nhẹ những ngón tay trên đầu vú cô cho đến khi cô trở nên quằn
quại. “Hãy thả tóc xuống. Cô đã không làm khi người kia yêu cầu nhưng
bây giờ cô sẽ làm cho tôi.”
Cô đưa tay gỡ búi tóc ra. Đó là một sự yêu chiều mà cô dành cho anh. Dấu
hiệu rất nhỏ của sự hiến dâng để giữ gìn danh dự cho anh
Từng cái chạm của anh khêu gợi cảm xúc của cô trong suốt khoảng thời
gian đó, hứa hẹn mang lại cực cảm. Cô từ bỏ sự kiểm soát bản thân mình
như cô vẫn thường làm. Cô để anh đặt cô lên lòng anh để đôi chân trần
của cô vòng vào người anh và thả lỏng sau ghế
Cơ thể trần của cô đau nhói khi anh hôn lên khắp cơ thể cô và khi họ rộn
rã cùng nhau trong giai điệu của nhịp tim. Cô bá bất kì cái gì có thể
trong bóng tối dưới gốc cây, nhận và cho tất cả những gì mà họ đã cùng
nhau chia sẻ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: