truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Hai Vạn Dặm Dưới Biển – Chương 23 – 24 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 23

Cơn Ngủ Không Thể Giải Thích Được

Hôm sau, mùng 10 tháng giêng, tàu Nau-ti-lúx ra khơi. Nó chạy với tốc
độ ba mươi nhăm hải lý một giờ. Chân vịt quay nhanh đến nỗi tôi không
thể tính được bao nhiêu vòng trong một phút. Nhưng khi tôi nhớ tới sức
điện, cái sức mạnh thần kỳ chẳng những đẩy tàu chạy, sưởi ấm và chiếu
sáng tàu mà còn bảo vệ tàu chống lại sự tấn công từ bên ngoài, biến tàu
thành một vật bất khả xâm phạm. Và những ý nghĩ của tôi bất giác lại
hướng về người đã tạo ra sức mạnh thần kỳ đó! Chúng tôi đi thẳng về
hướng tây và ngày 11 tháng giêng vòng qua mũi Oét-xen. Đảo này rộng một
ngàn sáu trăm hăm nhăm dặm vuông, do những tù trưởng Rát-giơ cai trị.
Những tù trưởng này tự nhận là con trai của cá sấu, nói khác đi là xem
mình thuộc loài thượng đẳng. Tổ tiên của họ -cá sấu -rất nhiều ở các con
sông vùng này và được tôn sùng đặc biệt. Chúng được bảo vệ, chiều
chuộng, cho ăn và được hiến dâng cả những cô gái đẹp. Rủi ro cho những
thổ dân nào dám động tới con vật linh thiêng này! Nhưng tàu Nau-ti-lúx
không chạm trán với chúng. Tàu chạy ngang qua đảo Ti-mo lúc giữa trưa,
khi viên thuyền phó lên quan sát như thường lệ…

Đến đây, tàu Nau-ti-lúx hướng về phía tây nam và tiến vào ấn Độ
Dương. Thuyền trưởng Nê-mô định đưa chúng tôi đến phương trời nào đây?
ông ta có quay lại bờ biển châu á không? Hay ông ta đến bờ biển châu Œu?
Chắc không! Kẻ đang trốn tránh những lục địa đông người đi về phía đó
làm gì? Hay Nê-mô sẽ vòng qua mũi Hảo Vọng và mũi Hoóc? Liệu ông ta có
dám cho tàu đi Nam Cực không? Hay ông ta lại quay về Thái Bình Dương
mênh mông, nơi tàu Nau-ti-lúx có thể tha hồ vùng vẫy? Tương lai sẽ giải
đáp những câu hỏi này! Ngày 14 tháng giêng, tàu đã ra tới giữa biển
khơi. Nó chuyển sang tốc độ trung bình và theo lệnh thuyền trưởng, lúc
thì lặn xuống sâu, lúc thì nổi lên mặt nước. Trong khi tàu chạy, Nê-mô
tiến hành những cuộc đo nhiệt độ đại dương ở những độ sâu khác nhau. Tôi
theo dõi việc nghiên cứu đó một cách hết sức thú vị. Nê-mô rất say 81
82 sưa với những thí nghiệm của mình. Tôi thường tự hỏi: ông ta nghiên
cứu khoa học để làm gì? Để phục vụ loài người ư? Chắc không phải, vì sớm
muộn những công trình nghiên cứu của ông ta cũng sẽ chết theo ông ta ở
một vùng biển nào đó không được ghi trên bản đồ!… Tuy vậy, thuyền
trưởng Nê-mô vẫn giới thiệu với tôi những số liệu thu được về kết quả
nghiên cứu độ đậm đặc của nước ở những vùng biển chủ yếu nhất trên trái
đất. Qua câu chuyện, tôi được biết Nê-mô không lảng tránh những vùng
biển nhộn nhịp của châu Œu. Từ đó, tôi kết luận rằng sẽ có lúc
-Chẳng biết sớm hay muộn

-Chúng tôi sẽ tới gần bờ những lục địa văn minh hơn. Tôi nghĩ Nét Len
chắc sẽ mừng lắm trước khả năng này. Tôi và thuyền trưởng Nê-mô có khi
bỏ ra mấy ngày liền để nghiên cứu khoa học: xác định các độ sâu khác
nhau của nước biển, xác định độ sâu của ánh sáng xuyên qua nước biển.
Trong mọi trường hợp, Nê-mô đều tỏ ra có đầu óc sáng tạo lạ thường. Sau
đó, ông ta lại biến mất và tôi lại trở về tình trạng cô đơn trên chiếc
tàu ngầm của ông ta. Ngày 16 tháng giêng, tàu Nau-ti-lúx dường như chìm
trong giấc ngủ say dưới mặt biển mấy mét. Các máy điện ngừng chạy, chân
vịt ngừng quay, để mặc con tàu trôi theo dòng nước. Tôi đinh ninh rằng
các thủy thủ đang bận chữa máy vì vừa qua tàu đã chạy quá nhanh. Cũng
hôm đó, tôi và các bạn tôi được chứng kiến một hiện tượng kỳ lạ. Cánh
cửa sắt ở phòng khách mở ra. Chiếc đèn pha không bật sáng. Bầu trời bị
mây dông bao phủ đang chiếu ánh sáng yếu ớt xuống lớp nước trên cửa đại
dương. Tôi đang ngắm nhìn vùng nước xung quanh và những con cá lớn bơi
ngang qua tàu thì bỗng rơi vào một dải ánh sáng chói lòa. Thoại tiên tôi
tưởng rằng đèn pha vừa bật lên, nhưng khi nhìn kỹ hơn, tôi hiểu là mình
đã lầm. Tàu Nau-ti-lúx bị dòng nước cuốn vào vùng nước sáng. ánh sáng
đó do hằng hà sa số những cơ thể li ti dưới biển phát ra và càng được
tăng lên khi gặp vỏ tàu bằng kim loại phản chiếu. Suốt mấy giờ liền, tàu
chạy trong vùng nước đó. Chúng tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy những
con cá lớn vùng vẫy trong đó! Trong ánh sáng sinh động ấy tung tăng
những chú cá heo, những anh “hề” không biết mệt mỏi của biển cả, và loài
cá kiếm -báo bão -dài tới ba mét, nhiều khi chạm kiếm vào ô cửa kính
của tàu. Sau đó xuất hiện hàng trăm loài cá nhỏ. Có lẽ phía trên đại
dương đang có dông, nhưng ở dưới sâu mấy mét này thì không cảm thấy gì.
Tàu vẫn bệp bềnh giữa những làn sóng biển. Những cảnh kỳ diệu nối tiếp
nhau hiện ra trước những con mắt kinh ngạc của chúng tôi. Cuộc sống
trong chiếc tàu ngầm đối với chúng tôi hình như có vẻ tự nhiên và dễ
chịu hơn trước nhiều. Chúng tôi bắt đầu quên rằng có một cuộc sống khác
trên trái đất này. Nhưng một chuyện bất ngờ đã xảy ra kéo chúng tôi trở
lại thực tế. Ngày 18 tháng giêng, tàu Nau-ti-lúx chạy ngang qua 105 độ
kinh và 15 độ vĩ. Mây đen kéo đến, biển động.

Phong vũ biểu mấy ngày qua xuống dần, báo trước một cơn bão. Tôi lên
boong đúng lúc viên thuyền phó đang quan sát chân trời. Tôi chờ ông ta
nói lên câu nói thường lệ. Nhưng lần này ông ta lại nói một câu khác mà
tôi cũng chẳng hiểu gì. Thuyền trưởng Nê-mô lập tức xuất hiện trên
boong. ông ta đưa kính lên quan sát chân trời. Mấy phút liền ông ta chăm
chú theo dõi một chấm đen ở phía xa. Sau đó, ông ta quay lại trao đổi
mấy câu với thuyền phó. Thuyền phó tỏ vẻ rất xúc động tuy đã cố giữ bình
tĩnh. Nê-mô tự chủ hơn. Chắc ông ta vừa phát biểu một ý kiến gì mà viên
thuyền phó không tán thành. Tôi đoán như vậy là căn cứ vào giọng nói và
cử chỉ của hai người. Tôi căng mắt nhìn về phía xa mù sương nhưng chẳng
thấy gì. Chân trời vẫn hoang vắng. Thuyền trưởng Nê-mô đi đi lại lại
trên boong và không nhìn về phía tôi. Bước chân Nê-mô vẫn chắc nịch
nhưng có vẻ không đều đặn như lúc thường. Đôi khi ông ta dừng lại và
khoanh tay trước ngực nhìn ra biển. ông ta tìm gì trong đại dương mênh
mông này? Tàu Nau-ti-lúx còn cách bờ hàng trăm hải lý. Đến lượt viên
thuyền phó đưa ống kính lên quan sát. ông ta bồn chồn, nôn nóng ra mặt,
khác hẳn với thuyền trưởng. Câu chuyện khó hiểu này cũng sắp được sáng
tỏ vì theo lệnh Nê-mô, máy móc trên tàu bắt đầu hoạt động khẩn trương.
Viên thuyền phó lại lưu ý Nê-mô về một chấm đen phía chân trời. Nê-mô
dừng lại rồi đưa ống kính về phía đó. ông ta quan sát rất lâu. Còn tôi
vì bị kích thích ghê gớm bởi chuyện đó nên xuống phòng khách lấy một ống
kính rất tốt mà tôi vẫn dùng rồi mang lên boong. Nhưng tôi chưa kịp đưa
ống kính lên mắt thì nó đã bị giật ra khỏi tay tôi. Tôi quay lại. Trước
mặt tôi là thuyền trưởng Nê-mô. Tôi không nhận ra ông ta nữa. Mặt ông
ta biến dạng đi: hai mắt đỏ ngầu, lông mày nhíu lại, hai bàn tay nắm
chặt, đầu rụt lại

-Tất cả đều toát lên sự căm giận cao độ. Nê-mô không nhúc nhích! ống
kính nằm lăn dưới sàn. Vì sao Nê-mô nổi giận? Hay ông ta cho rằng tôi đã
khám phá ra điều bí mật mà với tư cách là tù nhân của tàu Nau-ti-lúx
tôi không được đụng chạm tới? Không! Nê-mô không nổi giận vì tôi! Thậm
chí ông ta chẳng nhìn tôi nữa. ông ta đăm đăm nhìn chân trời. Cuối cùng
Nê-mô đã tự chủ được. Mặt ông ta trở lại lạnh lùng như lúc thường. ông
ta trao đổi vài lời với viên thuyền phó. Rồi ông ta nói với tôi như ra
lệnh:
-Ngài A-rô-nắc, ngài cần tuân theo điều kiện đã ràng buộc ngài với tôi.
-Thưa thuyền trưởng, điều kiện gì vậy?
-Ngài
và hai người cùng đi phải ở trong phòng kín cho tới khi tôi thấy có thể
phóng thích được các ngài. Tôi trả lời, mắt nhìn đăm đăm vào Nê-mô:
-Ở đây ngài là chủ. Nhưng xin phép ngài cho hỏi một câu.
-Không
hỏi gì hết, thưa ngài! Tranh cãi lúc này là vô ích. Tôi đành phục tùng.
Tôi vào phòng của Nét Len và Công-xây báo cho họ biết ý định của thuyền
trưởng. Các bạn thử hình dung xem mệnh lệnh đó đã gây ấn tượng thế nào
đối với Nét! Nhưng còn đâu thì giờ để lý sự nữa! Bốn thủy thủ đã chờ
chúng tôi ở cửa. Chúng tôi được đưa sang đúng cái phòng mà họ đã giam
giữ chúng tôi ngày đầu tiên trên tàu Nau-ti-lúx. Nét Len định phản đối,
nhưng cánh cửa đã sập lại.
-Thưa giáo sư, ngài có hiểu vì sao lại xảy ra chuyện này không?
-Công-xây
hỏi. Tôi kể lại tất cả những điều đã thấy. Nét và Công-xây cũng ngạc
nhiên như tôi và cũng chẳng đoán ra chuyện gì. Vẻ mặt giận dữ của thuyền
trưởng vẫn ám ảnh đầu óc tôi. Tôi suy nghĩ mung lung và đề ra những giả
thiết vớ vẩn. Tiếng reo của Nét kéo tôi ra khỏi sự suy nghĩ:
-Kìa,
trên bàn có thức ăn sáng! Mệnh lệnh này chắc đã được thi hành lúc thuyền
trưởng ra lệnh cho tàu phóng nhanh. Công-xây bảo tôi:
-Xin giáo sư cho phép tôi khuyên một điều.
-Anh bạn cứ nói.
-Giáo sư nên ăn sáng cho chắc dạ. Vì chưa biết sẽ xảy ra chuyện gì.
-Anh nói đúng.
-Chao ôi, người ta lại cho ăn món cá!
-Nét Len phàn nàn.

-Anh bạn Nét ơi, nếu không được ăn sáng thì sao hả anh? ý kiến của
Công-xây làm Nét hết kêu ca. Chúng tôi ngồi vào bàn và ăn một cách lặng
lẽ. Tôi ăn ít. Công-xây thì tự ép mình ăn đề phòng bất trắc. Còn Nét thì
chẳng bỏ phí một chút nào! †n xong, chúng tôi tựa vào các góc phòng mà
thiu thiu ngủ. Bóng đèn bán cầu tắt đi khiến chúng tôi chìm trong bóng
tối. Nét thiếp đi ngay. Tôi ngạc nhiên vì Công-xây cũng vậy! Cái gì đã
gây cho anh ta cơn ngủ bất ngờ ấy? Cả tôi nữa cũng bắt đầu buồn ngủ díp
mắt. Tôi chống lại. Nhưng hai mí cứ trĩu xuống và khép lại. Tôi bắt đầu
thấy ảo ảnh. Đúng là thức ăn vừa rồi có trộn lẫn thuốc ngủ! Chẳng lẽ
Nê-mô đã nhốt chúng tôi vào phòng kín lại còn bắt chúng tôi dùng thuốc
ngủ nữa sao? Tôi thu hết sức lực còn lại để chống chọi với cơn ngủ.
Nhưng không nổi nữa rồi! Ngày càng khó thở hơn. Chân tay tôi bị lạnh
cứng ra như bị liệt. Mi mắt nặng như chì khép chặt lại không sao mở ra
được. Tôi thấy ác mộng. Nhưng mộng mị bỗng chấm dứt. Tôi ngất đi.


Phần Hai

loading...

Chương 24

Vương Quốc San Hô

Đến sáng tôi tỉnh dậy, đầu óc tỉnh táo. Tôi rất ngạc nhiên khi thấy
mình nằm trên giường trong phòng riêng. Chắc Nét và Công-xây cũng được
khiêng về phòng riêng của họ. Họ cũng không thể biết chuyện gì xảy ra
đêm qua hơn tôi. Chỉ còn hy vọng một sự tình cờ nào đó trong tương lai
sẽ làm sáng tỏ câu chuyện bí ẩn này. Tôi muốn thở hít không khí trong
lành. Nhưng không biết có ra ngoài được không, cửa phòng có bị khóa
không? Tôi đẩy cửa. Cửa không bị khóa. Tôi theo hành lang hẹp đi về phía
thang. Nắp tàu hôm trước đóng kín, nay đã mở. Tôi lên boong. Nét Len và
Công-xây đã đợi tôi ở đó. Tôi hỏi họ đêm qua thế nào, nhưng họ chẳng
nhớ gì. Hôm qua họ bị thiếp đi đến sáng nay mới tỉnh dậy, và rất ngạc
nhiên thấy mình nằm trong phòng riêng! Tàu Nau-ti-lúx vẫn im lìm và bí
ẩn như trước. Nó đang chạy giữa biển khơi với tốc độ vừa phải. Trên tàu
chẳng thấy một sự thay đổi nào. Nét Len uổng công quan sát chân trời.
Đại dương vắng lặng. Nét chẳng thấy một cánh buồm nào, một dải đất nào.
Gió tây thổi mạnh. Con tàu bập bềnh trên sóng. Sau khi dự trữ không khí,
tàu lại lặn xuống sâu độ mười lăm mét. Khi cần tàu có thể dễ dàng nổi
lên mặt nước. Hôm đó, 19 tháng giêng, khác với lệ thường, tàu nhiều lần
nổi lên lặn xuống.

Và cứ mỗi lần nổi lên, viên thuyền phó lại lên boong và nói câu nói
quen thuộc. Thuyền trưởng Nê-mô không xuất hiện. Trong số thủy thủ, hôm
đó tôi chỉ thấy người phục vụ vẫn lặng lẽ cho chúng tôi ăn uống một cách
chu đáo. Khoảng hai giờ chiều, tôi đang ngồi chỉnh lý lại những ghi
chép của mình thì thuyền trưởng Nê-mô vào. Tôi chào ông ta. Nê-mô gật
đầu chào lại. Tôi tiếp tục công việc và thầm hy vọng rằng Nê-mô sẽ nói
tới những việc xảy ra đêm qua. Nhưng ông ta chẳng nói gì. Tôi nhìn
Nê-mô. ông ta có vẻ mệt mỏi, hai mắt đỏ ngầu chứng tỏ đã thức trắng đêm.
Một nỗi buồn sâu sắc và sự đau khổ thực sự đã in dấu trên khuôn mặt
cương nghị của Nê-mô. ông ta đi đi lại lại trong phòng, ngồi xuống
đi-văng rồi lại đứng dậy cầm lấy một cuốn sách nào đó rồi lại ném xuống,
đến xem các máy móc nhưng không ghi chép gì như mọi khi. Hình như Nê-mô
đang xúc động lắm. Cuối cùng Nê-mô hỏi tôi:
-Ngài A-rô-nắc, ngài là bác sĩ phải không? Tôi bị hỏi bất ngờ nên lúng túng và im lặng nhìn Nê-mô.
-Ngài là bác sĩ phải không?
-Nê-mô nhắc lại.

-Nhiều người đồng sự với ngài như Gra-xi-ô-lê, Mô-canh, Tăng-đông vân vân đều có học y.
-Vâng, tôi đã từng làm bác sĩ. Trước khi làm việc ở Viện bảo tàng, tôi đã nhiều năm làm bác sĩ điều trị ở bệnh viện.
-Thế thì tốt lắm!
Câu
trả lời của tôi làm Nê-mô rất hài lòng. Nhưng tôi không biết ông ta
định nói gì thêm nên chờ hỏi tiếp, định bụng sẽ tùy theo tình hình cụ
thể mà trả lời. Nê-mô nói:
-Ngài A-rô-nắc, một thủy thủ của tôi đang cần được chữa chạy. Ngài có thể khám cho anh ta được không!
-Trên tàu có người ốm ạ?
-Vâng.

-Tôi sẵn sàng phục vụ ngài. Thú thật là tim tôi đập thình thịch. Tự
nhiên tôi liên hệ việc người thủy thủ bị ốm với sự việc đêm qua. Nê-mô
dẫn tôi về phía lái rồi mở cửa một căn phòng cạnh phòng thủy thủ. Một
người đàn ông trạc bốn mươi tuổi có khuôn mặt cương nghị của người Anh,
nằm trên giường. Tôi tới gần giường. Đó là một người bị thương chứ không
phải là người ốm. Đầu anh ta quấn băng bê bết máu, đặt trên gối. Anh ta
nhìn tôi trừng trừng. Khi tôi tháo băng ra, anh ta không hề nói một
lời. Vết thương thật khủng khiếp. Sọ bị một vật nhọn đâm thủng một lỗ
sâu hoắm, phòi cả óc ra. Nạn nhân thở rất khó khăn. Đôi lúc mặt bị méo
hẳn đi. Tôi bắt mạch. Tim đập không đều, mạch thỉnh thoảng bị mất. Chân
tay bắt đầu lạnh dần. Nạn nhân đang hấp hối, không có gì cứu vãn nổi!
Tôi lấy bông băng mới băng lại vết thương rồi sửa lại gối cho ngay ngắn.
Tôi quay lại hỏi Nê-mô:
-Vết thương này do vật gì gây ra.
-Vật gì gây ra mà chẳng vậy, thưa ngài!
-Nê-mô tránh không trả lời thẳng.
-Vì rung chuyển quá mạnh nên tay đòn của máy bị gãy và văng vào đầu người này. Ngài thấy nạn nhân thế nào? Tôi lưỡng lự.
-Ngài có thể nói được vì người này không biết tiếng Pháp. Tôi nhìn nạn nhân một lần nữa rồi nói:

-Độ hai tiếng nữa người này sẽ chết.
-Không gì có thể cứu sống anh ta nữa ư?
-Không!
Bàn tay Nê-mô nắm chặt lại, nước mắt trào ra. Tôi không tưởng tượng
được rằng Nê-mô có thể khóc. Tôi đứng bên cạnh nạn nhân mấy phút. ánh
điện lạnh lùng càng tăng thêm sắc mặt nhợt nhạt và sớm nhăn nheo của anh
ta. Chắc anh ta đã chịu gian khổ, thiếu thốn nhiều . Tôi chờ xem điều
bí mật của cuộc đời anh ta có được mở ra qua những lời trăng trối cuối
cùng không.
-Ngài A-rô-nắc, ngài có thể về, -Nê-mô nói. Tôi để Nê-mô ở lại một mình bên giường của người hấp hối.
Tôi
trở về phòng mà lòng hết sức xúc động trước cảnh tượng vừa qua. Linh
cảm u buồn làm tôi bồn chồn suốt ngày. Đêm tôi cũng không yên giấc. Tôi
nghe thấy mãi tiếng thở dài não ruột, tiếng cầu kinh. Rạng sáng hôm sau
tôi lên boong. Thuyền trưởng đã ở đó. Thấy tôi, ông ta bước tới:

-Thưa giáo sư, hôm nay ngài có muốn tham gia một chuyến đi chơi ngầm dưới biển không?
-Đi cùng với Nét và Công-xây ạ?
-Nếu họ muốn.
-Thưa thuyền trưởng, chúng tôi sẵn sàng.

-Nếu vậy, mời ngài mặc đồ lặn vào. Nê-mô chẳng hề nói một lời về nạn
nhân đang hấp hối hoặc đã chết! Tôi tìm Nét và Công-xây báo cho họ biết
lời mời của thuyền trưởng. Công-xây rất mừng và Nét lần này cũng vui vẻ
nhận lời cùng đi. Chúng tôi mặc đồ lặn, đeo bình dưỡng khí và đèn điện,
và đúng tám giờ rưỡi sáng thì lên đường. Cánh cửa được mở rộng. Chúng
tôi, đứng đầu là thuyền trưởng Nê-mô có mười hai thủy thủ hộ tống, bước
xuống đáy biển rải đá ở độ sâu mười mét. Đáy biển ấn Độ Dương khác xa
đáy biển Thái Bình Dương mà tôi đã được thấy trong chuyến dạo chơi dưới
đáy biển lần đầu. ở đây không có cát và những bãi bằng, cũng chẳng có
tảo. Tôi nhận ra ngay một thế giới thần kỳ. Đó là “vương quốc” san hô!
Cảnh vật đẹp mắt không bút nào tả xiết! Vì sao chúng tôi không thể trao
đổi được cảm tưởng với nhau nhỉ? Vì sao chúng tôi lại bị gò bó trong cái
vỏ bằng sắt và bằng kính kín mít như thế này? Vì sao tiếng nói không
thoát ra ngoài được? Vì sao chúng tôi không thể sống trong khoảng nước
mênh mông này như cá, hay hơn nữa như loài lưỡng thể sống thoải mái cả
trên cạn cả dưới nước? Thuyền trưởng Nê-mô dừng lại. Chúng tôi cũng dừng
lại. Nhìn về phía sau chúng tôi thấy các thủy thủ đứng thành hình vòng
cung sau thuyền trưởng. Tôi nhận ra một vật dài dài mà bốn người đang
vác trên vai. Chúng tôi đứng giữa một bãi rộng có rừng cây bao quanh.
Dưới ánh đèn điện, trên nền đất in những bóng khổng lồ. Xung quanh tối
đen như mực. Nét Len và Công-xây đứng cạnh tôi.

Chúng tôi chờ xem sao. Tôi bỗng thoáng có ý nghĩ là sẽ được chứng
kiến một cảnh tượng đặc biệt. Đưa mắt nhìn quanh, tôi thấy đây đó có
những gò nhỏ phủ một lớp đá vôi và được bàn tay con người sắp đặt theo
một trật tự rõ ràng. Giữa bãi trống, trên một chỗ cao, có một chữ thập
bằng san hô đỏ. Theo hiệu của thuyền trưởng, một thủy thủ tiến lên phía
trước, rút chiếc cuốc chim cài ở thắt lưng ra và bắt đầu đào một cái hố
cách chữ thập khoảng một mét. Tôi hiểu cả rồi! Đây là nghĩa trang, cái
hố đang đào đó là huyệt, còn vật dài dài kia là xác người vừa chết đêm
qua! Thuyền trưởng Nê-mô và các thủy thủ đang chôn bạn mình ở nghĩa
trang dưới đáy đại dương này! Tôi chưa từng bị xúc động như vậy bao giờ!
Tôi chưa thấy tình cảm mình bị bối rối như vậy bao giờ! Tôi không muốn
tin vào mắt mình nữa! Huyệt đào khá chậm. Bầy cá hoảng sợ chạy ra bốn
phía. Tôi thấy tiếng sắt chạm xuống nền đá vôi và lửa toé ra ở đầu cuốc
chim. Cái huyệt ngày càng dài và rộng hơn, chẳng bao lâu đã đủ để đặt
người xuống. Cái xác liệm vải trắng được khiêng tới và hạ xuống huyệt
đầy nước. Thuyền trưởng Nê-mô và các thủy thủ, tay khoanh trước ngực,
quỳ xuống. Còn ba chúng tôi thì chỉ đứng cúi đầu. Huyệt được lấp đầy đất
đá và đắp lên không cao lắm. Đắp xong mộ, Nê-mô và những người cùng đi
quỳ một chân xuống và giơ tay lên để vĩnh biệt lần cuối cùng… Sau đó
đám tang quay trở về… Phía xa thấp thoáng ánh đèn. Chúng tôi hướng
theo ngọn lửa soi đường đó và một giờ sau thì bước lên tàu Nau-ti-lúx.
Thay quần áo xong, tôi lên boong và ngồi xuống cạnh chiếc đèn pha. Tôi
đắm mình trong những ý nghĩ u buồn. Một lát sau thuyền trưởng Nê-mô tới.
Tôi đứng dậy hỏi:
-Như tôi đã nói, người đó tắt thở lúc nửa đêm, phải không ạ?
-Thưa ngài vâng.
-Và bây giờ thì người đó đang yên nghỉ trong nghĩa trang san hô bên cạnh những người bạn mình phải không ạ?
-Vâng,
và bị mọi người lãng quên, trừ chúng tôi! Thuyền trưởng Nê-mô lấy tay
che mặt, cố ghìm lại tiếng nức nở, nhưng vô hiệu. Sau đó, ông ta trấn
tĩnh và nói:
-Ở dưới đó, ở độ sâu mấy chục mét dưới đáy biển là nghĩa trang của chúng tôi!
-Thưa thuyền trưởng, những người chết của ngài ở dưới đó được yên nghỉ mãi mãi. Cá mập chẳng làm gì được họ!
-Vâng, thưa ngài, cả cá mập, cả con người cũng chẳng làm gì được họ!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: