truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Hạ đỏ – Chương 05 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 5

loading...

Thằng Dế tính đúng. 
Ba ngày sau, Nhạn rủ tôi đi tắm suối, tôi liền “vận động” cho Dế đi theo. 
Thoạt đầu, Nhạn từ chối: 
- Nó phải cho bò đi ăn! 
Dế đứng bên cạnh, phụng phịu: 
- Thì em dẫn bò theo ra suối. Em để nó gặm cỏ trên bờ. 
Nhạn cũng hơi xiêu xiêu: 
- Dắt nó theo cũng được. Nhưng mày phải coi chừng. Lần trước mày để nó lẻn vào vườn rau ông Tạ dẫm nát một lần rồi. 
Dĩ nhiên là Dế đồng ý ngay. Và nó ba chân bốn cẳng chạy ra chuồn bò sau vườn, tháo then cài, dắt bò đi theo tôi và Nhạn. 
Con suối làng Hà Xuyên không xa nhà dì Sáu bao nhiêu. Chúng tôi băng qua ba cánh đồng, một rẫy mía và hai nương khoai mì đã thấy dòng nước uốn khúc trước mặt. 
Vừa tới nơi, thằng Dế để mặc con bò đủng đỉnh nhá cỏ cạnh mấy gốc dương liễu cao vút, nó vội vàng trút bỏ hết quần áo và cứ trần truồng như thế lao vút xuống dòng nước xanh, bơi ra giữa suối. 
Vừa cởi áo, Nhạn vừa hỏi tôi: 
- Anh biết bơi không? 
Tôi chép miệng: 
- Không. Hồi trước tao có bơi sơ sơ. Nhưng bây giờ quên hết rồi. 
- Vậy anh xuống suối với em, em tập bơi cho. 
Đề nghị của Nhạn quả là hấp dẫn. Nhưng tôi vẫn dè dặt nhìn xuống dòng nước: 
- Suối có sâu không? 
Biết tôi nhát gan, Nhạn cười: 
- Ở giữa dòng mới sâu. Còn anh với em tập bơi sát bờ. Sát bờ cạn xợt. 
Đúng như Nhạn nói, mực nước ở bờ suối chỉ ngập tới ngực tôi. Tôi đập mạnh hai tay cho nước văng tung tóe và quay sang Nhạn: 
- Giờ sao ? 
Nhạn chìa tay ra đằng trước: 
- Muốn biết bơi, trước tiên anh phải nằm trên hai tay em đập chân cho quen đã! 
Tôi nhanh nhẹn làm theo lời Nhạn. Tôi nằm trên mặt nước, quẫy đùng đùng. Nhạn vừa đỡ tay dưới bụng tôi vừa ra lệnh: 
- Anh nhớ quạt tay cho đều! Chân đập mạnh hơn nữa mới được! 
Tôi nghiến răng vùng vẫy không tiếc sức. Nước bắn lên khắp đầu cổ Nhạn. Nhưng nó vẫn tỉnh khô. Thậm chí nó còn khen tôi: 
- Khá lắm! 
Nghe Nhạn khen, tôi ngóc cổ lên hỏi: 
- Tao bơi được rồi hả ? 
Nhạn lắc đầu: 
- Chưa đâu! Chừng nào em buông tay ra mà anh vẫn nổi trên mặt nước, lúc đó mới gọi là biết bơi. 
Tôi nóng ruột giục: 
- Vậy mày buông tay ra đi! 
- Chưa được đâu! Anh phải tập cho quen đã! 
- Tao quen rồi – Tôi hăng hái – Buông tay ra đi! 
Thấy tôi cứ khăng khăng, Nhạn đành buông tay ra. Tôi cố sức giãy giụa, đập tay đập chân loạn xạ. Nhưng người tôi vẫn chìm nghỉm. Tôi uống một ngụm nước. Rồi ngụm thứ hai. Hoảng hồn, tôi khoát nước lia lịa. Nhưng lúc này, tôi chẳng khác nào một hòn đá, cứ mỗi lúc một chìm sâu. Nước sặc lên mũi khiến tôi buốt cả óc. Giữa lúc tôi đang lặn hụp bấn loạn, tưởng đi chầu hà bá tới nơi thì Nhạn ôm ngang bụng tôi kéo lên. 
Nhìn tôi ho sặc sụa, Nhạn thở dài: 
- Em đã nói rồi mà anh chẳng nghe! 
Tôi đưa tay vuốt mặt và nói bằng giọng xuôi xị: 
- Thôi lần sau tao sẽ nghe lời mày! 
Tôi lại nằn lên tay Nhạn, lại quạt tay, lại đập chân. Tôi không dám liều nữa. Tôi nhẫn nại lặp đi lặp lại những động tác. Nhạn lặng lẽ theo dõi, không nói gì. 
Đến khi nó hô “chuẩn bị” thì người tôi căng ra như một quả bóng. Tôi cố quạt nước một cách nhịp nhàng. Nhưng chờ hoài không thấy Nhạn buông tay, tôi nổi khùng, gắt: 
- Sao mày không thả tay ra! 
Nhạn cười hích hích: 
- Em buông ra từ khi nãy lận. 
- Vậy là tao đã… 
Tôi phấn khởi kêu lên. Nhưng chưa kịp nói dứt câu, người tôi đột nhiên chìm nghỉm. Tôi cuống quít vùng vẫy và dần dần ngoi lên được. Tiếng thằng Nhạn reo lên bên tai: 
- Khá lắm, anh Chương ơi! 
Sau đó, Nhạn kéo tôi ra xa bờ rồi bảo tôi bơi vô. Chỉ sau vài lần, tôi đã bơi được những quãng ngắn. 
Trong khi Nhạn đang định tập cho tôi bơi dọc theo bờ thì thằng Dế thình lình kêu lên: 
- Tụi thằng Dư tới! 
Tôi ngoảnh đầu dòm sang bên kia suối. Thằng Dế trần truồng đang ngồi vắt vẻo trên cành ổi chìa ra sát mép nước. Hô hoán xong, nó nhảy tõm xuống suối hối hả bơi về phía tôi và Nhạn. 
Tôi còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì Nhạn đã giục: 
- Lên bờ mau! 
Nói xong, Nhạn quày quả lội vô bờ. 
Tôi lật đật đuổi theo nó: 
- Chuyện gì vậy ? 
- Tụi thằng Dư. 
Nhạn đáp gọn lỏn. Tôi càng ngơ ngác: 
- Tụi thằng Dư nào ? 
- Tụi bên xóm Miễu. Tụi nó là kình địch của tụi em. Gặp nhau thế nào cũng “choảng”. 
Tôi nhìn quanh: 
- Tụi nó đâu ? 
- Kia kìa! 
Tôi nhìn theo tay chỉ của Nhạn và giật mình khi thấy trên bờ suối đối diện xuất hiện bốn ông nhóc. Tụi nó trạc cỡ Nhạn. Hai đứa đứng dưới đất. Hai đứa ngồi trên lưng trâu. 
Nhạn chỉ thằng nhóc cỡi trâu bên phải đang vung roi chỉ trỏ, nói với tôi: 
- Thằng đó là thằng Dư. Nó là thủ lĩnh của bọn kia. 
Tôi khịt mũi: 
- Tụi mày đánh không lại tụi nó sao ? 
Nhạn liếm môi: 
- Lúc này tụi nó đông hơn mình thì mình phải rút. Nếu có thêm thằng Thể nữa thì em không ngán. 
- Thằng Thể nào ? 
- Thằng Thể con ông Hai Đởm ở trước nhà mình. Thằng đó lì số dzách… 
Nhạn chưa nói dứt câu thì thằng Dư đã trỏ roi sang, hét lớn: 
- Mày bàn mưu tính kế gì đó Nhạn? Có giỏi thì đứng lại đó chờ tụi tao qua chứ đừng chạy như bữa trước nghen! 
- Tao cóc thèm chạy! 
Nhạn lớn giọng đáp. Nói xong, thình lình nó cầm tay tôi giơ cao lên: 
- Tụi mày qua đây, anh tao sẽ cho tụi mày biết tay! 
Nghe Nhạn ” quảng cáo” tôi ghê quá. tụi thằng Dư hơi chột dạ. Nhưng sau một hồi dòm dỏ nghiêng ngó đối thủ, thấy cẳng tay cẳng chân tôi chẳng có vẻ gì là con nhà võ, thằng Dư gục gặc đầu: 
- Tao chấp cả anh mày! Đợi đấy! 
Vừa dứt câu, tụi thằng Dư ùa cả xuống nước. Hai đứa cỡi trâu ra giữa dòng. Hai đứa bơi cặp kè bên cạnh. Dế lúc này đã leo lên bờ. Nó vừa mặc quần vừa hiến kế: 
- Mình nấp sau đám khoai mì lấy đất cày chọi tụi nó. 
Nhạn khoát tay: 
- Mày đánh bò về nhà trước đi! Tao và anh Chương ở lại cầm cự. 
- Nhưng lát nữa em chạy ra đây chứ ? 
- Ừ. Nhớ kêu thằng Thể. 
Trong khi Dế đánh bò băng qua những thửa ruộng trống trải thì tôi và Nhạn rút lui vào rẫy khoai mì. Tôi vừa lúi húi chạy vừa nhìn qua kẽ lá quan sát đối phương. Chỉ một lát sai, tụi xóm Miễu đã ở đầu bên kia rẫy khoai. 
- Ra ngoài đồng trống đánh tay đôi chứ! 
Tiếng thằng Dư khiêu khích. Nhưng tôi và Nhạn vẫn nằm im nghe ngóng động tĩnh. 
“Bịch! Rào rào!”. Một tảng đất từ bên kai ném sang, rơi cách chỗ tôi nấp khoảng mười bước chân. Tôi nhỏm người định chạy thì Nhạn níu lại, thì thầm: 
- Tụi nó không thấy mình đâu! Tụi nó chỉ ném may rủi thôi! 
Lại thêm hai, ba tảng đất nữa ném sang, đều không chính xác, chỉ có lá khoai mì rụng rào rào. 
Tôi liếc Nhạn: 
- Mình “pháo kích” lại chứ ? 
- Không thấy tụi nó, làm sao ném trúng? 
- Cứ ném đại! 
Nhạn lắc đầu: 
- Ném dại sẽ lộ mục tiêu. 
Tôi hoang mang: 
- Chứ chẳng lẽ mình nằm im chịu trận? 
Nhạn tặc lưỡi: 
- Chờ một lát, thằng Dế và thằng Thể sẽ ra “tiếp viện”. 
Tôi vẫn không nén nổi lo âu: 
- Rủi tụi kia xông lên thì sao ? 
- Tụi nó không dám đâu! 
Nhạn nói, giọng quả quyết. 
Sự bình tĩnh của Nhạn giúp tôi yên lòng được chút xíu. Nhưng Nhạn đoán trật lất. Đang dáo dác nhìn, tôi bỗng trông thấy một bóng người lom khom luồn đi giữa hai hàng khoai, tiến về phía tụi tôi. Tôi chưa kịp báo động thì Nhạn đã vung tay ra. Hòn đất bay vèo một cái, trúng ngay chân đối thủ. 
Thằng nhóc hoảng hồn, ném vu vơ một phát rồi co chân nhảy lò cò về hướng cũ. 
Tôi hỏi: 
- Thằng Dư hả ? 
- Không phải! Đàn em nó! 
Ngay lúc ấy, Dế xuất hiện. Nó ra một mình. 
- Thằng Thể đâu ? – Nhạn tròn mắt. 
Dế quệt mồ hôi trán: 
- Ảnh theo bác Hai đi ăn giỗ trên Bình Trung rồi. 
Nhạn chưa kịp nói gì thì “đạn pháo” rơi ầm ầm trên đầu chúng tôi. Cát bụi mù mịt, chui đầy lỗ tai, lỗ mũi. 
Nhạn chạy dạt sang một bên, kêu lên: 
- Đổi chỗ mau, thằng khi nãy là thằng do thám! Nó thấy tụi mình rồi. 
Tôi và Dế lúp xúp chạy theo Nhạn. Thằng Dế còn hung hăng ném trả lại mấy phát. 
Ba đứa nằm đùn cục một chỗ. Nhạn ra lệnh: 
- Phản công đi! 
Tôi nhớ lại lời Nhạn khi nãy, liền nói: 
- Mày không sợ lộ tung tích hả ? 
- Cứ đánh! Đâu còn viện binh nữa mà đợi! 
Ba đứa đồng loạt vung tay lên. Chúng tôi nã pháo về hướng rút của tên do thám vừa rồi. Tụi xóm Miễu cũng đánh trả ác liệt. Đất cát văng tứ tung. Tôi nhắm tịt mắt cho bụi khỏi chui vào và ném loạn xạ, bất kể trúng trật. 
Dế vừa ném vừa băng lên. 
Nhạn gọi giật: 
- Mày chạy đi đâu vậy ? 
Dế vẫn không quay đầu lại. Nó hăm hở: 
- Tiến lên đi! Bên kia đuối sức rồi. Đẩy tụi nó xuống suối! 
Quả thật, hỏa lực của bên địch đã bắt đầu thưa thớt. Không đợi Nhạn có ý kiến, tôi vùng chạy theo Dế. Túng thế, Nhạn đành phải chạy theo. 
Chúng tôi tiến lên được hai phần ba rẫy khoai mì. Thấp thoáng trước mặt là những chỏm tóc nhấp nhô. Say men chiến thắng, chúng tôi càng tấn công tợn. Tôi ném đất đến rã cả tay nhưng vẫn không sao đẩy lui được tụi xóm Miễu ra khỏi rẫy khoai. Tụi nó cố thủ ở ngoài bìa, nấp sau bờ ruộng, cầm cự ngoan cường. 
Tôi sốt ruột liếc Nhạn: 
- Giờ sao mày ? Chẳng lẽ ném qua ném lại đến tối ? Nhạn mím môi: 
- Tách ra làm hai hướng! Anh với thằng Dế tấn công bên cánh trái, em bên phải! 
Tôi gật gù thầm phục Nhạn qúa xá. Nó chỉ huy tác chiến hệt như một viên tướng dày dạn trận mạc. Nhưng tôi chưa kịp luồn sang bên trái thì đã lãnh ngay một cục đất vào lưng rêm cả người. 
Nhạn cũng chẳng khá hơn gì tôi. Nó lãnh một quả vào mông, đau quắn đít. Chỉ có Dế là thoát được. Nghe tiếng động sau lưng, Dế vội vàng nằm hụp xuống, hòn đất bay vù qua lưng. 
Hóa ra tụi xóm Miễu đã ra tay trước. Tụi tôi chưa kịp chia ra hai mũi thì tụi nó đã phân hai đứa ở lại cầm cự, còn hai đứa khác vòng ra đằng sau tụi tôi đánh bọc hậu. 
Bất thình lình lâm vào thế lưỡng diện thọ địch, tôi dâm quýnh quáng, chỉ biết ôm đầu chịu trận. 
Nhạn liền kéo tay tôi: 
- Anh với thằng Dế lo mặt trước, để em chống đỡ mặt sau cho! 
Tôi mở mắt ra, chưa kịp “lo mặt trước” thì đã phải ” lo mặt tôi”. Một cục đất nện ngay giữa mặt muốn dập sống mũi khiến tôi tá hỏa tam tinh. Tôi nhắm tịt mắt, la bài hãi: 
- Tao hết thấy đường rồi, Nhạn ơi! 
Thấy tôi bị… trọng thương, Nhạn hết ham chiến đấu. Nó cầm tay tôi kéo đi phăng phăng, miệng hô: 
- Chạy! 
Nhạn lôi tôi chạy tạt ngang, thoát khỏi gọng kềm của tụi xóm Miễu. Dế lếch thếch theo sau. 
Chúng tôi băng ra bên hông rẫy khoai, vượt qua một khoảng ruộng trống và chui tọt vào giữa đám mía. Đất đá ném theo rào rào sau lưng khiến tụi tôi cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng. 
Bọn thằng Dư chỉ dám truy kích tới rẫy mía. Chúng không dám vào sâu, sợ bị phục kích. Chúng đâu biết bọn tôi chỉ cố mong thoát thân, bụng dạ nào đánh đấm nữa. Chạy được một đỗi xa, thấy hỏa lực của địch càng ngày càng rớt lại phía sau, chúng tôi mới yên tâm đi chậm lạị Bấy giờ tôi mới cảm thấy thân thể mỏi nhừ, tay chân rời rã. Nỗi buồn chiến bại càng khiến lòng tôi thêm lắm ê chề. 
Nhạn cũng giống như tôi. Mặt nó buồn như đưa đám. Chỉ có Dế là mím môi hậm hực: 
- Sẽ có ngày cho tụi nó biết tay!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: