truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Gửi trọn tim yêu – Trần Thị Thanh Du – Chương 04 – part 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Ông Xuân Cường từ phòng ăn bước ra: 

- Gì nữa đây ? Tôi mắc nợ cô à? 

Đu nhanh vào tay ông, cô líu lo: 

- Hôm nay, cha cho con vào công ty chơi nhé. Con sẽ không quậy phá nữa mà im lặng theo cha học hỏi. 

Ông đưa tay sửa cà vạt: 

- Tôi mà tin cô mới lạ đó. 

- Thiệt mà. Cha cho con đi đi. 

- Đừng nhõng nhẽo nừa cô à. Cha cô mà không cho cô đi cũng không được, cô sẽ làm cả thành phố này ngập lụt hết. 

- Vú lại ghẹo con. 

- Nhưng ma cha lại thấy cô Xuân Hoa nói đúng đó. 

Nhã Tâm vỗ tay: 

- A ha! hôm nay con mới nghe cha gọi vú thân thương như thế đó. 

- Ờ… chẳng lẽ không được hay sao? 

- Thì con có nói gì đâu. 

- Ra xe mau đi, không thôi cha cho con ở nhà đó. 

- Dạ. 

Chờ bóng Nhã Tâm khuất nơi cửa, ông Xuân Cường mới nhìn bà Xuân Hoa, giọng ông êm ái lạ: 

- Tôi gọi như thế, cô có ngại không? 

- Ơ… dạ… không. 

- Thôi, tôi đi làm đây. Trưa nay tôi co lẽ không về được, cô đừng chờ cơm nhé. 

- Thế… Ông… 

- Tôi bận họp đột xuất, được chưa ? Còn chuyện gì muốn biết nữa, tôi không có bí mật đâu . Cho dù có, cô cũng phát hiện hết rồi. 

Nhìn theo dáng ông Xuân Cường mà lòng bà ấm áp lạ. Tuy nhiên, một góc khá lớn trong tim bà lại cảm thấy ray rứt không yên. 

Đẩy nhẹ cửa phòng , Nhã Tâm từng bước , từng bước đi về phía cô gái. 

- Hù ! 

- Á ! Trời phật cứu con. 

- Hì hì… Trông chị to con thế sao mà nhát như thỏ ấy. 

Huệ Nga trợn mắt : 

- Cô tù lù phía sau , ai mà không giựt mình . Có khi ngã ngang chết giấc nữa là khác . Ủa ! Mà em vào đây với ai ? 

- Thì cha em. 

- Chết cha ! Giám đốc vào rồi hả ? Vậy mà tụi nó đâu hết trơn, chưa vào phòng. 

Nhã Tâm ngả lưng vào ghế ở một cái bàn gần đó. 

- Chắc là ở dưới căng tin. 

Cô đưa mắt nhìn quanh, phát hiện chiếc cặp của Minh Sang để trên bàn , liền hỏi : 

- Cặp đó của ai mà đẹp quá vậy chị ? 

- Ừ , của Minh Sang đấy . Cậu ta đi làm rồi. 

- Minh Sang ! Một cái tên ấn tượng đấy. 

- À ! Là cái anh chàng mà em với anh ta làm gì trong toa lét đó… hai người không quen nhau sao ? 

- À… ừ… mà không có. 

- Chị không hiểu. 

- Ủa ! Mà anh ta làm việc trong phòng này mà . Không lẽ anh ta cũng tháp tùng cùng mấy anh chị kia ? 

- Làm gì có chuyện đó , bị đì muốn gần chết thì có . Mới sáng vào đã bị lôi đầu đi giao hàng ở tận Tân Sơn Nhất . Tội nghiệp , ngày nào về cũng phờ phạc cả người. 

- Cái gì ! Anh ta đi giao hàng ? Chuyện đó đã có nhân viên làm rồi mà ? 

- Chị cũng đâu có biết , phó giám đốc bảo sao thì phải làm vậy thôi. 

- Gia Phong ? 

- Ừ . Ngày đầu tiên là có ác cảm rồi . Xem ra, anh chàng Minh Sang này phải chịu khổ dài dài. 

- Hừ ! Thật là quá đáng mà . Em phải làm sáng tỏ chuyện này mới được. 

Nhã Tâm đùng đùng bỏ đi . Một cơn giận chẹn ngang cổ làm cô đỏ gân cả mặt. 

Tung mạnh cửa phòng phó giám đốc cô bước vào. 

Vừa trông thấy cô, Gia Phong mừng rỡ , anh bước nhanh lại : 

- Nhã Tâm ! Em mới đến hả ? Có chuyện gì mà tìm anh sớm vậy ? Bảo anh đưa em đi chơi phải không ? 

- Anh thật là quá đáng ! 

- Em đang nói gì vậy ? Anh đã làm chuyện gì quá đáng với em ? 

- Không phải với tôi, mà với Minh Sang . Tại sao anh lại giao cho ảnh đi giao hàng , trong khi nhân viên giao hàng đã có, thậm chí dư người ? 

Gia Phong tắt lịm nụ cười khi nghe nhắc đến tên Minh Sang , lại là trên đôi môi của người con gái anh yêu nữa. 

- Anh không nghĩ đó là chuyện quá đáng . Nhân viên nào vào công ty này cũng phải qua ba tháng thử việc . Anh chỉ thử sức anh ta thôi mà. 

- Thử sức ? Sao anh không nói đó là vụ lợi cá nhân ? 

- Em nói vậy mà nghe được à ? Em nhìn xem, nghĩ xem, anh ta là gì, anh làm gì ? Anh ta chỉ là một nhân viên quèn . Còn anh, anh là một phó giám đốc . Anh ta có điều kiện gì để anh ganh tức chứ ? 

- Đúng . Tuy anh ta thua sút anh về địa vị, nhưng về tất cả mọi quan điểm… khác , anh ta đều vượt lên trên anh , anh có lẽ không thể sánh bằng. 

Gia Phong nghẹn lời, lòng anh nóng như lửa đốt : 

- Em là gì của anh ta ? Hai người quen nhau thân với nhau lắm sao ? 

- Tôi không là gì của anh ta cả, lại chẳng quen biết nhau, nhưng tôi lại thấy bất bình giùm chẳng được hay sao ? 

Anh nắm lấy tay cô, mắt anh long lanh quyến rũ : 

- Anh ta và em không quen biết thì em để tâm làm gì ? Còn anh với em đã quen biết nhau từ lâu, chẳng lẽ em lại trách anh vì một chuyện không đâu ? 

Rút nhẹ tay lại, cô cong môi : 

- Quen biết thì quen biết chứ , chuyện công bằng tôi phải nói. 

- Công bằng ? Công bằng là cái quái gì , tại sao em lại đi lo lắng cho một thằng xa lạ ? Anh có thể đuổi hắn ngay bây giờ nếu anh thích. 

Nhã Tâm trợn mắt , cô đanh giọng. 

- Anh dám ! 

- Hừ ! Như vậy mà nói không quen nhau . Cả hai người làm tôi tức cười đấy . Không quen nhau mà lại lo lắng như vậy, lại thân mật nữa . Trời ơi ! 

Gia Phong đập tay lên bàn, kính bể đâm vào tay anh làm chảy máu đỏ cả một góc bàn. 

Hoảng hồn, Nhã Tâm lao lại bên anh : 

- Anh làm cái gì vậy ? Tụi tôi quen nhau thì sao chứ ? Chỉ là bạn bè thôi mà . Coi anh nè, tay anh chảy máu nhiều quá. 

Cô chạy lại tủ cứu thương : 

- Để yên đó, em sẽ băng lại cho anh . Coi chừng nhiễm trùng đấy. 

Từ “em” ngọt ngào thốt ra từ bờ môi quyến rũ làm dịu ngay cơn giận của Gia Phong. 

Anh ngoan ngoãn ngồi yên để cô băng lại. 

loading...

- Vết đứt khá sâu, anh phải đi bác sĩ mới được, nếu không sẽ phát sinh nhiều chuyện lắm đó. 

Khẽ vuốt tóc cô, anh mỉm cười : 

- Anh biết rồi, anh xin lỗi . Có làm em sợ không ? 

- Sợ thì em có sợ, nhưng mà còn một lát nữa là em không có cứu anh đâu, để anh chảy máu cho đến chết mới thôi. 

- Thế anh chết, em có buồn không ? 

- Làm gì phải buồn, anh có liên quan gì đến em đâu. 

Lời nói vô tư của cô như một vết dao vừa đâm vào tim anh . Anh thở dài nhìn cô, lòng anh lại nôn nao dậy sóng. 

Ông Cường bước vào , ông hắng giọng : 

- Hừm ! Có chuyện gì mà hai đứa hét om sòm vậy hả ? 

- Bác Cường ! 

- Cha ! 

Nhìn thấy máu trên bàn , ông trợn mắt : 

- Trời ! Hai đứa sao vậy hả ? Mau gọi cấp cứu đi ! 

Gia Phong đứng dậy, anh hươ tay : 

- Không sao đâu ạ . Chỉ tại con bất cẩn làm bể kiếng thôi. 

Nhã Tâm để hộp thuốc vào chổ cũ , cô lừ mắt : 

- Đúng đó cha . Anh ta gan lì lắm , đứt sâu như vậy mà tỉnh bơ hà, lại còn tức giận muốn đánh lại cái bàn nữa chứ. 

- Vậy sao ? Nhưng mà cha không hiểu lời của con nói. 

- Dạ, cô ấy nói là vì vô ý làm đứt tay , con không trách mình bất cẩn mà lại trách cái bàn kiếng đã gây ra. 

- Ừ . Chỉ có con mới hiểu được những lời không ra gì của nó thôi , còn bác như người ở trên trời mới xuống vậy. 

- Cha này ! Nói con gái như thế hả ? Bỏ cha ra một bên luôn, không thương cha nữa. 

- Phải rồi . Gái lớn là phải lấy chồng thương cha già làm gì nữa , thương chồng sướng hơn. 

Trong khi cô đỏ mặt cúi đầu, thì Gia Phong lại nhìn cô nồng nàn .Anh vui , vì có ông Cường là người ủng hộ và xây đắp tình yêu cho anh. 

Ông đã nâng đỡ anh, chỉ bảo anh rất nhiều trong công việc . Ngày hôm anh anh có được chức phó giám đốc này, là nhờ vào lời đề nghị bảo lãnh của ông trước hội đồng quản trị. 

Anh đã rất biết ơn, ra sức tạo uy thế và quyền lợi cho công ty . Anh hôm nay đã trở thành một phần không thể thiếu của công ty, vì hình như toàn bộ công việc ông Cường đều giao cả cho anh . Anh là người may mắn và hạnh phúc rồi còn gì. 

- Nè ! Tay con như thế, còn làm việc được hay không ? 

- Dạ được ạ. 

- Hừ ! Bó trắng thế kia, không động đậy được mà làm việc à ? Thôi, con về nghỉ đi, mọi việc ở đây để bác giải quyết cho. 

- Dạ… Nhưng mà… 

- Không nhưng nhị gì cả , bác nói là phải nghe . Nhã Tâm ! Con đưa Gia Phong về nhà nhé, nó lái xe không được đâu. 

Tuy còn giận anh, nhưng cô vẫn thấy tội tội nên gật đầu nhanh : 

- Vâng ạ. 

Bước ra khỏi thang máy , cô đưa tay : 

- Đưa đây em xách cho. 

- Anh xách được rồi. 

Cô giậm chân làm mặt ngầu : 

- Bây giờ có đưa không thì bảo ? 

Gia Phong trao cặp táp cho cô mà lòng anh hạnh phúc lạ . Sự lo lắng của cô khiến anh quên bẵng tất cả mọi chuyện. 

Đến hành lang, Nhã Tâm trông thấy Minh Sang từ xa liền vẫy tay : 

- Chào anh. 

Bước lại gần, Minh Sang gật đầu : 

- Chào cô . Cô lại đến đây chơi sao ? 

- Anh biết rồi à ? 

- Vâng , qua mấy anh chị trong công ty thôi . Tôi thấy bất ngờ và thú vị lắm. 

- Tôi cũng vậy . À ! Công việc anh đang làm có cực lắm không ? Trông anh nhợt nhạt quá. 

- Vì trời nắng nên đổ mồ hôi , tôi không sao đâu . Cám ơn cô. 

Nhã Tâm chia khăn giấy : 

- Đây , anh lau mặt đi . Tôi rất vui được quen biết anh . Chúng mình làm bạn chứ ? 

Gia Phong bước đến, đôi mắt anh đỏ rực lửa , đôi môi mím chặt , nhưng anh vẫn im lặng. 

- Vâng , tôi nghĩ chúng ta là bạn từ lúc đầu gặp mặt rồi. 

- Anh vui tính quá ! 

Trông thấy Gia Phong, Minh Sang gật đầu : 

- Chào phó giám đốc . Tay anh sao thế ? 

- … 

- A… Ơ… thôi, tôi phải đi làm việc đây . Hẹn gặp cô khi khác nhé, chúng ta sẽ nói chuyện nhiều hơn. 

- Vâng, chào anh. 

Trong khi trên môi Nhã Tâm là nụ cười , thì mặt Gia Phong đã thay đổi . Mắt anh đỏ ngầu nhìn rất ghê sợ . Có lẽ đụng ai là anh gây sự ngay. 

Giật cặp táp trên tay cô, anh lạnh lùng : 

- Tôi về đây, em không cần phải đưa tôi đâu. 

- Ê… Nè… 

Nhã Tâm chạy theo , cô kéo tay anh : 

- Anh làm sao vậy hả ? Mới đây đã nuốt lời rồi , em sẽ méc với cha là anh ăn hiếp em đó. 

- Anh ăn hiếp em ư ? Có em làm anh đau khổ thì có . Em có biết anh muốn điên lên đây không ? 

Cô vẫn vô tư : 

- Đâu có chuyện gì đâu . Em thấy anh ta vui vẻ , hoạt bát lại đẹp trai tài giỏi làm việc mà không ngại khó . Người như thế anh phải trọng dụng mới đúng chứ. 

- Em… Trời ơi… 

Gia Phong bỏ đi nhanh . Nhã Tâm chạy theo bén gót : 

- Anh muốn đuổi em hả ? Không có dễ đâu . Em đã hứa với cha rồi , phải hoàn thành nhiệm vụ. 

Gia Phong vẫn im lặng , anh mở cửa xe . Nhã Tâm tót vào ngồi ngay tay lái , cô chỉ : 

- Qua bên kia. 

Thấy Gia Phong đứng yên , cô phùng má : 

- Em mà giận là không có năn nỉ à nha. 

Buộc lòng phải lên xe, nhưng lòng anh vẫn bực tức . Thấy mặt anh bí xị không chút mùa xuân, cô đưa tay véo vào má anh : 

- Đừng như vậy, cười lên đi mới thấy anh đẹp trai , em mới thương. 

Lời nói trẻ con, nhưng có hiệu nghiệm . Gia Phong bật cười , anh véo lại vào má cô : 

- Em lém quá ! Anh chết vì em cũng không tiếc. 

Nhã Tâm mỉm cười, cô đề máy xe trong lòng cô cô mơ hồ cảm nhận được một điều gì đó, nhưng cô không muốn hiểu . Cô muốn vẻ hồn nhiên vô tư vẫn ở bên cạnh không sớm mất đi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: