truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 08.4 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:”";
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Phổ Hoa không nhìn ra trong đó chứa đựng tình cảm, suy nghĩ gì. Trở về Bắc Kinh tròn một tháng, Vĩnh Đạo tới nhà họ Diệp, chính thức bàn chuyện hôn sự với bố Phổ Hoa. Vì sao tới hai năm sau khi Vĩnh Đạo học tiến sĩ mới kết hôn? Đó là vì sự kiên quyết của Phổ Hoa.

Hai mươi ba tuổi, đối với một biên tập vừa làm việc hai năm mà nói vẫn chưa chuẩn bị đủ tâm lý để gánh vác trách nhiệm gia đình, Phổ Hoa là như vậy. Bạn bè xung quanh đều là những người độc thân kết hôn muộn, đều khuyên cô nên lập nghiệp rồi hãy suy nghĩ tới chuyện thành gia, thậm chí cả Hải Anh đã kết hôn cũng không chỉ một lần khuyên cô phải thận trọng khi lựa chọn.

Thế là, kế hoạch của Vĩnh Đạo chưa thể thực hiện hoàn toàn được, đương nhiên cũng không lệch hướng ban đầu của anh. Họ chỉ yên lòng sống những ngày tháng là người yêu, không sống chung, thường xuyên cãi nhau, tình trạng vô cùng phổ biến trước hôn nhân.

Trong tất cả các kiểu yêu đương, họ có thể là đôi ổn định nhất, quen nhau từ trung học, qua lại cho tới khi tốt nghiệp đại học, làm việc, rất nhiều thứ kéo dài lắng đọng theo thời gian, sự thấu hiểu lẫn nhau không ngừng tăng thêm, mâu thuẫn kéo theo cũng không ít. Tính cách Phổ Hoa hướng nội, lãnh đạm nghiêm túc, Vĩnh Đạo đầy sức sống, quá độc đoán ngang ngược, ở bên nhau lâu, tính cách ai thế nào đều không thể che giấu, thường vì thế mà tranh cãi không khoan nhượng. Cãi nhau rồi có thể giảng hòa, không giảng hòa chỉ có thể tiếp tục cãi. Luôn luôn  là mâu thuẫn trước vừa dịu xuống, sau đó sẽ lại phát sinh mâu thuẫn sau.

Căn bản bắt nguồn từ việc cô muốn duy trì không gian độc lập riêng, còn anh liên tục đòi hỏi cuộc sống hai người hoàn toàn hòa làm một. Điều này sao có thể? Cho dù yêu nhau, cô cũng nên là một cá thể độc lập, thuộc về bản thân mình. Vĩnh Đạo liền giận giữ chất vấn: “Còn bắt anh đợi bao lâu!”, “Rốt cuộc em đang băn khoăn cái gì?”, “Vì sao không thể như vậy!”.

Thứ Phổ Hoa phải băn khoăn quả thực rất nhiều. Cô thiếu đi sự hướng dẫn từ người mẹ ruột yêu mến, cô không yên tâm bố sống một mình sau này, khi cô vẫn còn rất gò bó khi tiếp xúc với bố mẹ Vĩnh Đạo, còn bản thân Vĩnh Đạo cũng có rất nhiều thói quen và tính cách không muốn thay đổi vì cô khiến cô phiền não.

Cứ như vậy mỗi người đều lo ngại giằng co ở hai đầu dây, biết Phổ Hoa còn vài ngày nữa tới sinh nhật hai mươi bốn tuổi, tất cả tranh cãi đều bằng không vì trên que thử thai đã xuất hiện nhiều hơn một vạch. Nhà, xe đã sẵn có, tiền thanh toán mua căn nhà theo hình thức trả góp đã được lấy ra từ tiền lương của Vĩnh Đạo một thời gian, không thể thuận theo Phổ Hoa lấy việc phát triển công việc làm lý do từ chối, hôn nhân đại sự trở thành mũi tên đã lên dây cung, không thể không bắn đi.

Phụ huynh hai nhà vui mừng vì đã thành công, chỉ mong sao hai người họ sớm có nơi có chốn. Bạn bè đồng nghiệp chân thành chúc mừng, từ đầu đến cuối, dáng vẻ hòa thuận vui vẻ, ngược lại không chú ý tới cảm nhận của Phổ Hoa, rốt cuộc cô có vui không thì chẳng ai quan tâm.

Chỉ có Quyên Quyên, đêm trước khi Phổ Hoa đi đăng ký kết hôn đã thận trọng hỏi cô vài lần trong điện thoại: “Phổ Hoa, cậu thực sự nghĩ kỹ rồi chứ?”.

Nghĩ thế nào, nghĩ cái gì? Vĩnh Đạo cũng trưng cầu ý kiến của cô, nhưng đa phần chỉ giới hạn trong việc làm nghi lễ kiểu gì, mua nhẫn cưới kiểu gì, đi đâu hưởng tuần trăng mật. Hôn sự chuẩn bị có phần gấp gáp, cuối cùng rất nhiều ý tưởng ban đầu đều không thực hiện, về mặt kinh tế và thời gian đều không cho phép. Đề tài tiến sĩ của Vĩnh Đạo rất bận, công việc của Phổ Hoa ở tòa soạn cũng không bỏ được. Nhẫn cưới mua kiểu dáng đơn giản, kỳ nghỉ kết hôn cũng chỉ hơn nửa ngày, sau khi đăng ký hai người vẫn làm những công việc như cũ, đi tới viện nghiên cứu thì tới viện nghiên cứu, ảnh cưới cũng không có thời gian chụp.

Vốn cho rằng cứ như thế yên lòng chờ đợi một sinh mệnh mới ra đời, nhưng điều mỉa mai nhất lại xảy ra một tuần sau khi đăng ký kết hôn, tất cả triệu chứng trong tháng đầu tiên mang thai đều biến mất, đi bệnh viện xét nghiệm để so sánh vớikết quả thử thai trước đó mới biết được sự giải thích chính xác từ bác sĩ – Phổ Hoa căn bản không hề mang thai.

Ban đầu người vui mừng nhất là Vĩnh Đạo, nhận được tin tức xong, thất vọng nhất cũng là anh, tuy anh hết sức che giấu tâm trạng mất mát. Vĩnh Bác từng nói, chưa từng thấy đứa em trai này tự đáy lòng thích cái gì mà vui mừng đến như vậy, nguyện vọng bao năm nay đã đạt được, niềm vui cũng mang theo vào trong giấc mộng. Giờ đây anh thất vọng đến nước này, Phổ Hoa cũng thấy thêm gánh nặng trong lòng.

Ngày hôm đó anh không nói gì, cũng chẳng còn lòng dạ nào làm việc, thường nhoài người lên bụng cô lặng lẽ lắng nghe, thực ra trong đó chẳng có gì, chỉ có tiếng thở dài não nề từ lồng ngực anh.

“Ngốc ạ, sau này sẽ có!”.

Phổ Hoa thử an ủi anh, kỳ thực bản thân cô cũng cần thử điều chỉnh tâm trạng mình. Anh lật người ngồi dậy, ủ rũ nhìn bụng cô chăm chú, sau đó nhìn vào mắt cô, hỏi một câu không đầu không cuối: “Có thể không?”.

Bàn tay đặt sau gáy anh đang xoa nhẹ đột nhiên dừng lại, cô đọc được lời nói trong mắt anh “Em sẽ sinh con cho anh chứ?”.

Sau đó, giữa họ có khoảng cách rõ ràng, tuy chỉ trong một thời gian ngắn ngủi hơn nữa nhanh chóng hòa thuận như ban đầu, nhưng trong lòng Phổ Hoa vẫn có một ám ảnh. Nền tảng hôn nhân đã không vững chắc, câu nói “Có thể không”của Vĩnh Đạo luôn thường trực trong đầu cô, dường như dự báo điều gì đó. Hạnh phúc lớn nhất trong hôn nhân nếu coi hòa thuận yên ổn, họ đã cố gắng làm được nhưng thiếu đi sự tương hợp về tâm hồn như sáu năm qua, Vĩnh Đạo chưa bao giờ thực sự hiểu Phổ Hoa là người như thế nào, cô muốn gì.

Còn cô cũng không có ý định đề cập đến, giấu tâm tư vào sâu trong thế giới của chính mình. Đến Quyên Quyên cũng biết, Phổ Hoa ngồi yên tĩnh đọc hết một quyển tiểu thuyết trong phòng khách không đồng nghĩa với việc không muốn tham gia cuộc họp mặt bạn bè của Vĩnh Đạo, chẳng qua rất vội vàng hy vọng đọc xong kết thúc của câu chuyện.

  Phổ Hoa tiếp tục công việc phiên dịch không có nghĩa cảm thấy túngthiếu, bất mãn với thu nhập của Vĩnh Đạo, chỉ là thích dịch thuật. Nhưng Vĩnh Đạo không biết, đối với anh, Phổ Hoa trước sau đầu tư không đủ cho cuộc hôn nhân này, co cụm lại trong thế giới anh không thể tìm được, bài xích sự tiếp cận của anh.

Cô đồng ý bừa việc sắp xếp phòng ngủ rộng rãi, phòng khách chật hẹp, cô nhiệt tình quá mức giúp Vĩnh Bác sắp xếp tất cả các bức ảnh, cô vừa như cố ý vừa như vô tình giảm bớt số lần thân mật, cũng hiếm khi cùng anh tham gia những cuộc chiêu đãi bên ngoài.

Anh không thể cái gì cũng đưa ra yêu cầu với cô, những cuộc cãi lộn nhỏ đạt được mục đích còn coi như giải tỏa tâm lý, nhưng cũng có lúc hai người đều không kìm chế được sự nóng giận, bất kể chuyện lớn chuyện nhỏ đều như cố tình gây sự, trút giận lên đối phương.

Anh sẽ nhấn mạnh nhiều lần cuộc hôn nhân này là ước nguyện bao năm nay củaanh, không cho phép cô có chút chán ghét, anh hạn chế cô và Vĩnh Bác liên lạc với nhau, lọc ra những người bạn khác giới bên cạnh cô, anh tìm cách làm cô có thai, dùng bất cử thủ đoạn nào.

loading...

Cô im lặng chấp nhận hoặc thỏa hiệp, có một bên nhất thiết phải thỏa hiệp, đây chính là bản chất của hôn nhân, từ hai cá thể đối đầu gay gắt cho tới một chỉnh thể . Những lời này, không cần anh nói, bố mẹ Phổ Hoa trong ngoài trên dưới không biết đã nhắc bao lần. Cô chỉ có thể cố gắng chấp nhận, chịu thua, dù gì cãi nhau nhiều cũng sẽ làm tổn thương tình cảm của nhau, cô tương hợp bao dung cho nhau.

Cũng không thích kiểu đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, dứt khoát không cãi nhau nữa, vấn đề không thể giải  uyết thì dùng cách giải quyết chuyện Cầu Nhân, giấu trong lòng không nói ra.

Phổ Hoa chủ động xa cách một vài người bạn, hiếm khi tiếp xúc với các tác giả nam trong công việc, cũng từ bỏ một phần sở thích của mình, làm theo nguyện vọng của bố, cô dành nhiều thời gian hơn cho Vĩnh Đạo cho gia đình, cho dù gia đình này đang như gông xiềng tạo thành lớp kén dày, từng chút từng chút bao bọc thôn tính lấy cô, cho tới khi cô nghẹt thở.

Lần không vui nhất sau khi kết hôn của họ xảy ra vào lễ kỷ niệm một năm ngày cưới. Vĩnh Đạo mua một tá hoa hồng phủ đầy trên giường, còn chuẩn bị rượu Champagne và đồ ăn nhẹ, tạo ra không khí lãng mạn hiếm có. Còn Phổ Hoa vì tham dự buổi bán sách và ký tặng của tác giả trong tòa soạn mà quên sạch ngày kỷ niệm.

Anh gọi điện cho cô cả tối đều không người nghe, từ đầu đến cuối cô đều để điện thoại ở chế độ im lặng đặt bên người, buổi ký tặng và bán sách đã xong liền đi ăn tiệc, quá nửa đêm mới xong công việc trở về nhà. Vào cửa thấy tất cả các đèn đều bật, anh uống hơn nửa chai Champagne nằm liệt trên ghế sofa, khẩu khí như dạy bảo: “Em đi đâu về!”.

Cô từng nhắc tới việc ký tặng và bán sách, trong túi vẫn còn sách mẫu, khi nhìn thấy nến trên bàn ăn liền nghĩ ra đã bỏ lỡ cái gì, nhưng muốn giải thích, anh đều không chấp nhận lý do. Đối với anh mà nói, những lời “Xin lỗi. Em quên mất” hoặc “Công việc bận quá” chắc chắn là không đủ.

Anh ngửi thấy mùi thuốc lá trên người cô. Lông mày nhíu chặt không hề giãn ra,túm được cô cũng không quan tâm sự chống cự và mệt mỏi cả ngày trời, chỉ muốn dùng cách của mình bù đắp việc bỏ lỡ ngày kỷ niệm ngày cưới, nhiều hơn cả là trút đi sự bất mãn trong lòng, còn điều cô có thể làm được trong sự phản kháng là để lại vết cắn sâu trên cổ tay anh và hét lên: “Thi Vĩnh Đạo, tôi muốn chia tay với anh!”.

Đối với hôn nhân không có chút nền tảng niềm tin, Phổ Hoa cảm thấy mệt mỏi gấp bội, Vĩnh Đạo cũng chẳng khá gì hơn.  “Diệp Phổ Hoa! Em nhìn anh đây!”. Anh vừa gọi tên cô vừa ra sức lắc cô, anh muốn hủy hoại bức tường thành kiên cố trong lòng cô, mỗi lần tức giận cãi nhau,anh đều bị kích động, nhưng chưa bao giờ nói ra lời chia tay “Vì sao em không nhớ hôm nay là ngày gì! Em nói chia tay lại lần nữa thử xem!”.

Cô có rất nhiều câu hỏi vì sao không trả lời được, cũng không thể thỏa mãn nguyện vọng muốn hiểu cô của anh. Anh muốn sự thẳng thắn, nhưng sau khi kết hôn vẫn không hiểu vì sao ban đầu cô chấp nhận anh rồi lại lừa gạt anh, vì sao có thể đồng ý ở bên anh nhưng luôn không tập trung, vì sao anh nhiều lần cố gắng duy trì tình cảm và cuộc hôn nhân này, còn cô lại không thể thoát khỏi quá khứ.

Phổ Hoa cũng chưa từng phân tích bản thân một cách thấu đáo, sau lần cãi nhau đó, cô vẫn luôn nghĩ lại, có phải nơi sâu thẳm nhất trong trái tim cô căn bản vẫn cố ý không nhớ ngày kỷ niệm ngày cưới để kích động anh không. Hay nói cách khác, ban đầu lựa chọn ngày cưới với Vĩnh Đạo chẳng phải là ước nguyện của cô?

Chương 8.4

Cô nhận được email bạn cùng trường forward cho, Phổ Hoa ban đầu không quan tâm, để bức thư đó trong hòm thư mấy tuần không mở ra xem. Sau đó khi tìm cách liên hệ của tác giả trong hòm thư mới tiện tay mở ra, Phổ Hoa mới phát hiện bức thư đó ban đầu được gửi từ hòm thư của Kỷ An Vĩnh.

Vài năm nay mọi người không nhắc tới cậu ấy, đi từ năm thứ ba đại học, vài tin tức Phổ Hoa đều nghe từ chỗ các bạn ở ký túc. Tin tức qua tay vài người, Phổ Hoa không có thông tin chính xác, chỉ biết Kỷ An Vĩnh hoàn thành chương trình đại học ở Canada, lại tiếp tục học nghiên cứu sinh, nhưng không ai nói tới chuyện cậu ấy có phải di dân định cư ở đó không, đến cậu ấy sống ở thành phố nào cô cũngkhông biết.

Ký ức của cô đối với Kỷ An Vĩnh mãi mãi dừng lại ở mùa hè năm thứ ba đại học,cậu ấy đi một cách vội vã, đồ đạc để lại không đủ để lưu luyến, nhưng cô vẫn cất giữ quyển Tuyển tập thơ Tagore và chiếc bút máy gãy đôi. Bây giờ tập thơ đặt cùng với tập thơ trước cậu ấy tặng, buổi tối trước khi đi ngủ Phổ Hoa thi thoảng lật ra xem, đặc biệt là bài thơ Khoảng cách xa nhất trên thếgiới, tuy rất nhiều người nói bài thơ đó không phải là do Tagore viết, làm giả trênmạng rồi đưa vào trong tập thơ lậu, từ đó lưu truyền, nhưng Phổ Hoa vẫn coi nó như vật kỷ niệm quý báu nhất thời trung học.

Cô như cố ý lại như vô tình nghe ngóng tin tức của Kỷ An Vĩnh, vài tháng sau, cuối cùng cũng nghe được tin tức từ chỗ Tiểu Quỷ, rất bất ngờ, Kỷ An Vĩnh đã vền ước! Hơn nữa mới gần đây.

Trong điện thoại Tiểu Quỷ còn nói Kỷ An Vĩnh từng tổ chức gặp mặt bạn học với quy mô nhỏ, giới hạn trong phạm vi bạn đại học của cậu ấy. Nhưng vì sao không phải trung học chứ? Phổ Hoa ngạc nhiên trong lòng, có cảm giác xúc động không rõ ràng, cô rất muốn gặp mặt Kỷ An Vĩnh một lần, nói cảm ơn, cho dù không nói gì, chỉ xem cậu ấy có bình yên không, bù đắp một chút tiếc nuối ban đầu chưa chào tạm biệt.

Ly biệt như vậy quả thật để lại tiếc nuối rất lớn trong lòng cô, thực ra trong phạm vi hiểu biết của cô, với quan hệ của Vĩnh Đạo và Kỷ An Vĩnh ban đầu, họ hoàn toàn có thể làm bạn tốt. Nhưng hiện thực không tốt đẹp như mong ước,Vĩnh Đạo và Kỷ An Vĩnh không chỉ không còn là bạn, mà sau vài năm xa cách đã giống như người xa lạ.

Phổ Hoa chưa từng nghe thấy Vĩnh Đạo nhắc một câu về Kỷ An Vĩnh, cho dù họ có chung hồi ức về thời kỳ trung học, Kỷ An Vĩnh cũng trởthành một điều anh cố ý vùi lấp. Cô rất muốn hỏi nhưng lại không thể hỏi. Dùng dãy số ngày sinh nhật của mình để đăng nhập vào máy tính của Vĩnh Đạo, Phổ Hoa không chỉ đọc được bức mail đó, còn tìm thấy một bức thư của Kỷ An Vĩnh trong phần thư xóa gần đây, trên đó rõ ràng hẹn Vĩnh Đạo và Doãn Trình, Cao Triệu Phong cùng tụ tập, ngày tháng đã là hai tuần trước.

Cô suy nghĩ mấy ngày, cố lấy can đảm viết một lá thư đơn giản ngắn gọn đại diện cho mình và Vĩnh Đạo gửi cho Kỷ An Vĩnh, đại khái là hỏi thăm cuộc sống ở nước ngoài của cậu ấy mấy năm nay có tốt không, đồng thời kín đáo hỏi sau này cậu ấy có dự định phát triển trong nước không.

Tính thời gian đã gần năm năm chưa từng gặp mặt, chưa từng nói chuyện, Phổ Hoa gửi thư xong vẫn khó mà kiềm chế sự căng thẳng trong lòng, cô không dám đoán bừa Kỷ An Vĩnh sẽ nghĩ thế nào, thậm chí cô nghi ngờ cậu ấy có đọc bức thư này không, nhưng phần cuối của bức thư, cô vẫn viết một đoạn những lời mà cô còn mắc nợ cậu ấy.

“Mấy năm đã qua từ ngày cậu đi, hy vọng cậu đi học ở nước ngoài tất cả đều suôn sẻ bình an. Năm đó bệnh nặng có cậu giúp đỡ mới có thể thoát khỏi nguy hiểm, luôn muốn gặp mặt cảm ơn cậu, khổ nỗi không có cơ hội, hy vọng bây giờ nói cảm ơn không muộn. Có lẽ chúng ta vẫn luôn chưa được coi là bạn bè thựcsự, nhưng cho dù cậu ở đâu, mình và Vĩnh Đạo đều sẽ thực lòng cầu chúc cậu sự nghiệp thuận lợi, cuộc sống hạnh phúc”.

Thư đã gửi đi, đêm đó trở về hòm thư của Phổ Hoa là một bức mail dài, hoàn toàn không có vẻ xa cách, trong đó có một đoạn, Phổ Hoa đọc vài lần.

“Bỏ lỡ đám cưới của hai người, bây giờ chúc mừng bù mong hai cậu tân hôn vui vẻ,có cơ hội thì sẽ bù quà tặng. Năm năm ở nước ngoài vẫn ổn, nhưng không bằng trong nước có gia đình và bạn bè, có một cảm giác thân thuộc. Có thể con người càng trưởng thành càng dễ nhớ chuyện xưa, vừa tới Bắc Kinh là mình tới trường trung học và đại học, gặp thầy cô năm đó, vẫn dáng vẻ xưa, thực sự đều thay đổi rồi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: