truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 07.4 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:”";
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Cô click vào nhóm, tìm nhóm chia phía dưới cùng trong danh mục MSN, bên trong chỉ có một cái tên – Giá trị PH. Click vào cái tên đó, cửa sổ Chat hiện ra, vẫn giống như hai năm trước, trạng thái hiển thị offline, avata là chữ Giá trị PH.

Sau khi ly hôn, Vĩnh Đạo không còn đăng nhập vào tài khoản MSN này nữa. Phổ Hoa thoát ra, lại vào trang web, đăng nhập vào hòm thư của Vĩnh Đạo, sau đó là vài chữ số. Hình người MSN nhỏ xoay vài giây, đăng nhập thành công vào giao diện của anh, mật mã không thay đổi, vẫn là ngày sinh của cô.

Trong danh sách liên lạc chỉ có ba cái tên, Bật Mã Ôn, Sói xám, và Lưỡi dao cạo. Sau chuyện của phòng thí nghiệm, Tất Mã Uy không biết đã đi về phương nào, Vĩnh Bác tiếp tục phiêu bạt chân trời góc bể, theo đuổi khát vọng, còn bản thân cô thì lại ở Thiên Tân, đang ngồi trước bàn, tay khẽ dùng lực là có thể kéo đứt sợi tua rua, nguyên nhân vì trong lòng không buông tay với anh được.

Nhìn chăm chú cái tên Lưỡi dao cạo, Phổ Hoa gượng cười. Cho dù ngày nào cũng đổi tên, cô vẫn nằm trong danh sách liên hệ của anh, vẫn xếp đầu tiên, tên nhóm vẫn là “Bà xã tôi”. Ba từ đó làm mắt cô nhói đau, thoát khỏi hòm thư, tắt máy tính, cô nằm lên giường, ngơ ngẩn nhìn trần nhà đến thất thần.

Có lẽ Lâm Quả Quả nói đúng, tự cô cứ tưởng đã bước về phía trước rất xa rồi,thực ra chẳng qua chỉ là giậm chân tại chỗ, vẫn đợi để quay đầu. Dùng tay che hết tất cả các ánh sáng, ánh sáng vẫn còn. Phổ Hoa nhớ tới câu chuyện bịt tai trộm chuông mà bố kể hồi nhỏ, tên trộm đó vờ như mình không nghe được, nhưng không có nghĩa là âm thanh đó thực sự không tồn tại.

 

Cô cũngnhư vậy, bề ngoài không quan tâm Vĩnh Đạo nhưng anh vẫn sống trong lòng cô,từng tin tức của anh đều thay đổi cuộc sống của cô như trước, thậm chí còn thao túng cả tâm trạng, cảm xúc của cô. Phổ Hoa không nghĩ ra người nào có thể giúp cô thoát khỏi tình trạng quẫn bách hiện nay, bây giờ xem ra đến Lâm Quả Quả cũng không thể.

Xuân hạ giao mùa, trời ấm rồi, nhưng cô lại cảm thấy căn phòng rất lạnh, bật điều hòa ở chế độ ấm, chỗ gần trái tim vẫn cảm thấy lạnh buốt, dường như vế tthương chưa liền miệng. Cùng một ánh trăng, cùng một thành phố hình ảnh Vĩnh Đạo và Cầu Nhân tha hương nơi xứ người khiến cô trằn trọc, khó ngủ suốt đêm, phải nằm sấp trên giường đè xuống bộ quần áo trước ngực mới có thể ngăn lại được nhịp tim càng lúc càng  hỗn loạn.

Cô cắn chặt môi, thầm gọi tên anh, trùm kín đầu, không biết nên hận anh thế nào! Sắp tới mùa hạ rồi, qua cuối hạ là sinh nhật lần thứ hai mươi chín của Phổ Hoa. Trước ngày nghỉ lễ mùng một tháng năm, trên tàu trở về Bắc Kinh cô nhận được tin nhắn của Phong Thanh: Cuối năm họp mặt tốt nghiệp mười năm, ở Tiền Cự – Triều Ngoại, bạn nhất định phải đến!

Ra khỏi sân ga đi tới trạm xe bus, di động lại reo, Quyên Quyên cũng gửi một tin nhắn như vậy, phía sau còn thêm một câu: Thi Vĩnh Đạo không đi! Cất di động đi, cô đuổi theo xe bus đang dừng, len vào dòng người, ý nghĩ đầu tiên nảy ra là “Tuyệt đối không thể đi!”.

Họp lớp mười năm, với người khác có thể là việc đáng vui mừng, nhưng với Phổ Hoa lại không thể có nổi chút hưng phấn. Nhưng không chỉ Quyên Quyên mấy lần nhắc tới mà đến Ngu Thế Nam cũng vì việc này mà đến tìm cô. Có thể là do không phải mùa kinh doanh bận rộn, Ngu Thế Nam vài lần tới công ty Phổ Hoa chơi, dần dần trở thành gương mặt quen, thêm nữa còn tìm cô nhờ dịch tài liệu, số lần nhiều hơn, tiện thể ăn cơm là chuyện vô cùng bình thường. Ban đầu có vài đồng nghiệp cùng ăn, sau này dần dần chỉ có hai người bọn họ.

Chớp mắt ngày Phong Thanh hẹn đã cận kề, Phổ Hoa dịch xong tập tài liệu Ngu Thế Nam cần, ăn tối ở một quán ăn nhỏ cạnh công ty cậu ta. Vốn đã nói cậu ta phải mời một bữa hoành tráng, nhưng khi xuống tầng gặp mấy người trẻ tuổi tan làm, thấy ánh mắt họ có chút mờ ám, cậu thanh niên to gan còn huýt sáo một cách tinh nghịch, thế là Phổ Hoa đành rớt xa lại ở mấy bậc thềm đằng sau, ra khỏi tầng cũng không muốn ngồi xe cậu. Ngu Thế Nam không làm khó cô, tìm quán ăn gần nhất.

Đợi phục vụ mang thức ăn lên, cậu ta lấy ra một tờ giấy đẩy tới trước mặt cô, đó là một tờ danh sách lớp, Phổ Hoa nhìn xuống dưới, tên của mình nằm cạnh Vĩnh Đạo.

Cô đẩy tờ giấy trở lại, cầm giấy ăn chầm chậm lau cốc trà. Ngu Thế Nam gọi nhân viên phục vụ rót trà, mang bộ đồ ăn lên, đợi Phổ Hoa lau xong cốc mình, tỉnh bơ hỏi cô: “Tới khi đó cậu có đi không?”.

Phổ Hoa làm sạch đũa, chuyên tâm lau mấy cái đĩa không, dường như hoàn toàn không nghe thấy lời cậu ta nói. Tết âm lịch tóc ngắn cũn, đến mùa hạ đã ngang vai, che cả mắt, góc này vừa vặn khiến cậu ta không nhìn ra tâm trạng của cô.

“Mời mình ăn cơm… chính vì muốn nhờ mình dịch à?”.

Lau đũa chán, cô chống cằm, nghiêm túc hỏi cậu ta.

 “Không phải… Chẳng đặc biệt muốn cái gì, nếu thực sự muốn cậu làm giúp thì sẽ không chỉ ăn mấy thứ này!”.

Ngu Thế Nam cười đưa cốc mình cho cô, “Lau cho mình!”.

Phổ Hoa ngồi im, tiếp tục chống cằm quan sát Ngu Thế Nam trước mặt. Cậu ta khoan khoái dựa người lên thành ghế, dáng vẻ thoải mái, xem ra rất dễ chịu cũng rất nhẹ nhõm, dường như cô chính là nhân viên của cậu ta.

Nói họ là bạn rất tốt dường như không phải, họ hiếm khi đề cập đến chủ đề cá nhân, nói chuyện nhiều nhất vẫn là về thời trung học. Nếu nói là bạn bình thường, từng xem phim, cũng từng ăn cơm nhiều lần, dường như là thân thiết hơn.

“Vậy vì sao?”.

“Cái gì mà vì sao?”. Nhân viên phục vụ mang ấm trà lên, Ngu Thế Nam rót đầy cốc cho Phổ Hoa trước.

 “Vì sao luôn mời mình ăn cơm”.

 “Dù sao cũng phải ăn cơm! Một người hay hai người chẳng phải như nhau sao, hơn nữa cậu sẽ AA còn gì? Thành ra mình sẽ tiết kiệm được tiền”. Đây hiển nhiên làcách đùa vui của Ngu Thế Nam, nhưng Phổ Hoa không phụ họa.

 “Sao? Cảm thấy mình có ý đồ khác à?”. Cậu ta tiến sát lại, cũng học Phổ Hoa chống cằm.

 “Vậy coi như không có…”.

Phổ Hoa rút tay lại, ngồi thẳng, khóe miệng mím chặt,“Chúng ta cũng chẳng phải đối tượng của nhau, mình chỉ đột nhiên nhớ ra một vài chuyện hồi đi học”.

 “Chuyện gì?”.

 “Cậu từng giúp mình bài thi thể dục, khi đó muốn cảm ơn cậu, kết quả hết năm lớp chín cậu đã đi rồi”.

 “Vậy à? Chắc thế, mình không nhớ nữa”.

Ngu Thế Nam nhún nhún vai. Thức ăn được mang lên, đều là những món vị khá cay, Phổ Hoa không ăn được nhiều, Ngu Thế Nam ăn rất ngon miệng, Phổ Hoa chủ yếu nhìn cậu ta ăn.

 “Còn nhớ mấy người lớp mình hồi xưa không?”. Cậu ta hỏi.

“Mình nhớ”.

 “Nhớ ai?”. Cậu ta dường như cố tình tìm ra chuyện cô không muốn nhắc đến, Phổ Hoa gắp vài món, không trả lời.

 “Cậu còn liên lạc với ai?”. Thấy cô không nói, cậu ta đổi câu hỏi.

 “Quan hệ khá tốt chỉ có Quyên Quyên”.

“Cậu nói heo béo tròn á?”. Ngu Thế Nam nhướng mày.

 “Cậu vẫn nhớ cái tên này?”. Phổ Hoa hơi bất ngờ.

 “Nhớ chứ, mình đặt mà!”. Ngu Thế Nam cười có phần đắc ý, đặt đũa xuống, “Có vài chuyện rất dễ quên, có vài chuyện ít nhiều đều sẽ nhớ! Có điều với bạn học xưa, mình không qua lại nhiều, ngoài Cao Triệu Phong cùng mở công ty”.

 “Vì sao?”. Phổ Hoa không hiểu.

 “Vì sao nhất định phải qua lại, mình không phải là người đặc biệt hoài niệm chuyện xưa như các!”. Ngu Thế Nam nhón mấy hạt lạc.

 “Bọn mình á?”.

 “Đúng, các cậu!”.

Ngu Thế Nam ngước mắt, gật đầu khẳng định, “Lẽ nào không phải?”.

Phổ Hoa lập tức ý thức được cậu ta đang ám chỉ ai, hơi biến sắc, gẩy thức ăn trong bát một cách cứng nhắc. Không khí trên bàn ăn có phần kỳ lạ, không còn nhẹ nhõm như trước nữa, Phổ Hoa không có lòng dạ nào để nói chuyện, Ngu Thế Nam lặng lẽ uống rượu, chậm rãi ăn. Khi cậu ta gọi bình rượu thứ hai, lỡ tay làm đổ cốc trà trên bàn, nước tràn ra.

Phổ Hoa lấy khăn giấy lau, không nhịn được bèn hỏi: “Cậu… không say chứ…”.

 “Mình không sao!”.

Ngu Thế Nam lau rượu trên khóe môi, biểu hiện có phần nặng nề, vẻ thoải mái dửng dưng trước đó cũng không còn, “Mình có thể có chuyện gì chứ! Người sống phải vui vẻ, thoải mái. Uống rượu, ăn cơm, hưởng thụ”. Ngu Thế Nam như đang tự nói với chính mình, nhưng khi nói ánh mắt lại nhìn chăm chú gương mặt Phổ Hoa.

 “Nói cho cậu biết, cứ nhớ mãi quá khứ cũng không có tác dụng! Ví dụ như mình…”.

Phổ Hoa lờ mờ nghe ra câu nói của cậu ta có hàm ý khác, nhưng lại không rõ ràng, cô không có thói quen dò hỏi, cũng không lộ ra vẻ tò mò, chỉ im lặng uống trà nghe cậu ta nói. Bất cứ người nào cũng đều có quyền giữ bí mật của mình,cũng có quyền kể ra, Ngu Thế Nam chưa từng hỏi chuyện cô và Vĩnh Đạo, cô cũng sẽ không hỏi cậu ta rốt cuộc vì ai mà vứt bỏ Bắc Kinh.

Ngu Thế Nam nói rất lâu, cho tới khi phát hiện Phổ Hoa mãi chẳng lên tiếng, mới một lần nữa nói về cô.

 “Nói lại, hôm họp lớp mặt cậu rốt cuộc có đi hay không?”.

Phổ Hoa gạt mái tóc rủ trước trán, thận trọng suy nghĩ một lúc, mới nói: “Không đi”.

 “Tại sao?”.

loading...

“Không có tại sao”. Phổ Hoa trả lời rất bình tĩnh, khó có thể nắm bắt được điều gì từ biểu hiện của cô.

Ngu Thế Nam uống rượu xong, lướt mắt nhìn cô, vẫn không nhịn được liền hỏi: “VìVĩnh Đạo?”.

Phổ Hoa quay đầu gọi nhân viên phục vụ, vờ như không nghe thấy cậu ta nói gì. Thanh toán vẫn theo phương thức cũ, mỗi người trả một nửa. Phổ Hoa cất ví đi, nhìn Ngu Thế Nam đứng trước mặt, không biết nên chia tay ở đây hay để cậu ta đưa về nhà như trước.

“Ra ngoài đi dạo chút nhé?”.

Cậu ta khẽ dựa vào bàn, mặt hơi đỏ, nhưng vẫn rất lịch sự đẩy cửa cho cô. Trên đường, Phổ Hoa đi không phương hướng rõ ràng, chỉ đi theo sau Ngu Thế Nam. Cậu ta ít nhiều đã hơi say, miệng lẩm bẩm nói những điều Phổ Hoa nghe không rõ, đi được vài bước, đứng ở dưới biển hiệu đột nhiên cậu ta nghiêm mặt nói: “Tháng này Vĩnh Đạo từng đến Thiên Tân!”.

Phổ Hoa sững người, bước chân chậm lại.

 “Mấy tháng nay cậu ta làm một dự án bên khu mới, có lúc ở tạm một đêm chỗ Triệu Phong. Thực ra từ khu mới lái xe vào thành phố phải mất một tiếng, đủ thời gian cho cậu ta về Bắc Kinh, người ta đặt phòng khách sạn cho cậu ta nhưng cậu ta nhất quyết muốn ở trong thành phố, cậu biết tại sao không?”.

Phổ Hoa tin rằng biểu hiện của mình nhất định rất cứng nhắc. Ngu Thế Nam bước lại nắm lấy tay cô, mang theo hơi rượu kề sát cô: “Biết hồi trung học mọi người gọi cậu thế nào không? Mọi người gọi cậu là Diệp tu sĩ sau lưng. Cả năm lúc nào cũng xị mặt, trên người lúc nào cũng mặc đồng phục trường, tóc vấn lên, ôm một chồng vở”.

Phổ Hoa quay đầu, khóe miệng cứng nhắc, không tự nhiên.

 “Quả thật rất giống, nhưng lại không dám gọi trước mặt, biết vì sao không?”, cổ tay cậu ta không ngừng dùng lực, dường như muốn kéo cô vào trong lòng, “Mình đến Thiên Tân là bất đắc dĩ, cậu trốn đến. Cậu đến rồi, Vĩnh Đạo cũng đến, vì các cậu là người hoài niệm chuyện xưa, cậu không quên được cậu ta, cậu ta cũng không buông cậu ra được!”.

Hơi rượu trong miệng cậu ta phả lên mặt cô, cuối cùng Phổ Hoa không nhịn được đẩy một cái, “Ngu Thế Nam, cậu say rồi!”.

Cậu ta lảo đảo vài bước, đứng vững rồi bước tới, nắm chặt tay cô, trước khi cô hiểu ra, cậu ta đã kéo cô vào lòng, đẩy cô vào thân cây gần đó.

Trong phút chốc mơ màng, một bóng đen phủ xuống, cướp đi hơi thở đè lên môi cô, không hề khách khí muốn luồn vào miệng cô. Cô bắt đầu chống cự theo bản năng, cắn chặt răng không cho cậu ta đạt được mục đích. Cậu ta ngậm khóe môi cô, nâng cằm cô lên, dường như muốn tiếp tục nhưng lại đột nhiên buông tay đẩy cô ra.

Phổ Hoa mở to đôi mắt, nhìn cậu ta chằm chằm. Ngu Thế Nam lau khóe miệng, biết điều lùi lại một bước, đùa một cách không hề thông minh nhằm che giấu đi sự bối rối.

 “Quả nhiên là Diệp tu sĩ…”.

Phổ Hoa một chút cũng không cười nổi, cô chạy ra đường chặn một chiếc taxi, mở cửa sau vội vã leo vào.

Trước khi xe khởi động, Ngu Thế Nam chạy lên trước kéo cửa xe, gõ gõ lên tấm kính. Cậu ta nói câu gì đó, Phổ Hoa không nghe rõ. Nhưng nhìn theo hướng cậu ta chỉ, cô phát hiện một chiếc Buick màu xám bạc đỗ ở chỗ đậu xe không xa ở phía đối diện, có một chữ rõ ràng “Kinh” ở ngay đầu biển số xe. [Kinh: Bắc Kinh]

Xe khởi động, Ngu Thế Nam buông tay lại không cam lòng cất cao giọng. Lần này Phổ Hoa nghe được.

Cậu ta nói: “Ngoài cậu ta… ai dám muốn cậu!”.

Sau bữa tối hoang đường đó, Phổ Hoa không còn gặp lại Ngu Thế Nam nữa. Nhưng cô không chỉ một lần mơ thấy chiếc xe Buick màu xám bạc, khi tỉnh dậy sẽ đi ra ban công nhìn xuống, chắc chắn dưới tầng có xe hay không.  Là anh ư? Đến làm gì chứ?

Hình ảnh chiếc xe đó khiến cô vốn đã sống thấp thỏm lo sợ tự nhiên càng thêm phiền não. Như vậy xem ra, càng không thích hợp để đi họp lớp. Phổ Hoa tính ngày ở lại Thiên Tân, chờ nghe tin từ Quyên Quyên qua điện thoại. Nhưng Quyên Quyên lại không hề có chút tin tức gì, một tuần sau cuộc họp mặt cũng không liên lạc. Trong lòng Phổ Hoa thấy kỳ lạ, cuối tuần đi nhờ xe Cao Triệu Phong về Bắc Kinh.  Qua trạm thu phí trên đường cao tốc, nghe cậu ta nói chuyện điện thoại, cuối cùng nói một câu: “Một lát nữa chúng tôi sẽ tới”.

Ngoài xe trận mưa đầu tiên của mùa hạ phương bắc chỉ tí tách khi rời thành phố Thiên Tân càng tới gần Bắc Kinh càng nặng hạt mưa bắn tóe lên kính xe bị gạt ra phía sau, kẻ ra một đường mưa mỏng. Gió thổi hơi lạnh xuyên qua khe kính luồnvào trong xe, thấm vào tận xương.

Phổ Hoa dựa vào ghế sau, trên đầu gối mở quyển Lưỡi dao cạo, vì lòng dạ rối bời nên thường đọc đi đọc lại mấy trang trước đã từng đọc, nên tiến độ không nhanh. Cao Triệu Phong cúp máy, mở kênh thể thao trên đài, sự hài hước của người dẫn chương trình đã che đậy sự im lặng trong khoang xe tràn ngập không khí âm u. Phổ Hoa đọc ngắt quãng, thi thoảng ngẩng đầu, cảm thấy Cao Triệu Phong lén liếc cô qua gương chiếu hậu.

“Sao thế?”. Phổ Hoa buông quyển sách.

“Không có gì đâu…”. Cao Triệu Phong lúng túng, mở hộp chứa đồ lấy ra cái gì đó nhét vào miệng.

“Gần đây bận công việc công ty à, hiếm khi thấy cậu”.

Phổ Hoa lật lại một trang, nói chuyện với Cao Triệu Phong. Cô xuống lầu gặp lúc Cao Triệu Phong dừng xe bên đường, hình như vừa dỡ đồ, nghe bảo cô muốn về Bắc Kinh liền chủ độngmời cô đi xe mình. “Vần ổn, đi công tác một chuyến, thời gian còn lại thì chạy mấy khách hàng cũ, mùa kinh doanh ế ẩm đại khái là như vậy”. Cao Triệu Phong đổi sang kênh âm nhạc, âm lượng cũng vặn to hơn vừa nãy.

Phổ Hoa lật quyển Lưỡi dao cạo trên đầu gối, mấy chữ trên giấy cô đều biết, nhưng ghép vào với nhau thì không hiểu nghĩa lắm. Có thể do tối trước dịch mệt quá, đại não bài xích câu chữ dưới bất kỳ hình thức nào.Cô dứt khoát đặt quyểns ách sang một bên, lau hơi nước đọng lại trên tấm kính, dùng ngón tay vẽ vài hoa văn vô nghĩa.

Xe tăng tốc trên đường cao tốc, mưa đập vào tấm kính khiến mọi thứ trên đường trở nên mơ hồ, chỉ có chuỗi đèn xe và vài bóng đen gào thét trong mưa bụi.

 “Cao Triệu Phong?”. Ngón tay cô dừng lại.

 “Hả?”. Cao Triệu Phong lơ đễnh trả lời.

“Cuộc họp lớp… tuần trước… thế nào?”.

Phổ Hoa hỏi xong, lại tiếp tục vẽ trên kính xe, ngón tay di chuyển rất chậm.

 “Cũng được…”.

Cậu ta vịn vào vô lăng, đồng thời đánh xe sang một làn nhan hhơn, kim đồng hồ chỉ quá một trăm kilomet trên giờ. Sau đó xe trườn như con thoi giữa hai làn xe, một lúc vượt qua hơn chục chiếc xe.

Phổ Hoa nắm dây an toàn, điều chỉnh tư thế theo sự di chuyển của thân xe, cũng quên nghe xem sau đó Cao Triệu Phong trả lời thế nào. Cô hiếm khi ngồi xe Cao Triệu Phong, khác với chiếc xe nhỏ cũ của Ngu Thế Nam, Cao Triệu Phong vừa đổi xe mới theo yêu cầu của bên nhà gái, tuy không quá đắt tiền nhưng dễ lái và dễ chịu hơn hẳn xe trước. Phổ Hoa vốn dĩ không say xe, nhưng sau vài lần tăng tốcg iảm tốc, chuyển đường, cô hơi cảm thấy say, dạ dày khó chịu, có cảm giác buồn nôn.

Nén nhịn cơn khó chịu này, cô rất không muốn nhớ tới một người khác. Nếu là Vĩnh Đạo thì sẽ không như vậy. Cô luôn luôn ngồi ở ghế phụ, anh sẽ tự tay kiểm tra cô đã thắt dây an toàn chưa, chuẩn bị đồ ăn vặt cho cô. Anh chưa bao giờ lái quá nhanh, thường để một khe hở trên cửa kính ở ghế lái, để không khí mát lành xua tan sự khó chịu vì ngồi trong xe quá lâu… Nghĩ tới những điều này, Phổ Hoa lắc đầu hạ nửa tấm kính xuống, áp mặt lên đó, để những hạt mưa rơi lên mặt.

Không khí tươi mát trong lành phả vào mặt kiềm chế cơn choáng váng buồn nôn, giọt nước từ cằm chảy vào cổ áo, dường như cũng chui vào đáy lòng cô, lạnh buốt sinh ra cảm giác lạnh lẽo. Lộ trình phía sau, con đường dần dần phức tạp hơn, Phổ Hoa không quen đường, đến khi tốc độ xe giảm xuống rõ rệt mới ý thức được xe đã vào trong thành phố.

 “Triệu Phong… cho tôi xuống ở trạm xe bus, đây là đâu?”.

Cô thò đầu ra ngoài,đường rất lạ. Cao Triệu Phong không trả lời, tiếp tục lái vài chục mét, dừng trước một tòa nhà nhà đồ sộ bên đường.

 “Sao không đi nữa?”.

Phổ Hoa nhìn ra ngoài xe, bất ngờ phát hiện ra người đàn ông đang cầm ô bước xuống từ bậc thềm. Phong Thanh!

Cô có đến mấy giây thảng thốt ngồi đờ đẫn trên ghế sau, đang định hỏi Cao Triệu Phong thì cửa xe đã mở. Phong Thanh thò người vào, lịch sự cầm ô chờ cô xuốngxe, nở nụ cười: “Cuối cùng cũng mời được cậu tới rồi!”.

Phổ Hoa đành miễn cưỡng cầm túi bước xuống xe, chui vào ô của Phong Thanh, quên mất bản thân định nói gì. Phong Thanh dẫn đường, Phổ Hoa ngẩng đầu mới phát hiện rất nhiều gương mặt quen đứng trên tấm thảm chống trơn ở bậc thang trên cùng.

“Lên đi, rất nhiều các bạn học đến rồi”.

Trở lại tìm Cao Triệu Phong, cậu ta đã khởi động xe. Phong Thanh đứng bên cười nói: “Triệu Phong đi đỗ xe rồi. Tuần trước rất nhiều người bận, vì vậy đổi sang hôm nay, Ngu Thế Nam nói cậu không biết đường vì thế để Triệu Phong đưa cậutới, nói là muốn dành cho cậu một sự bất ngờ vui vẻ”.

 “Bất ngờ vui vẻ?”.

Huyệt Thái Dương của Phổ Hoa giật mạnh, đột nhiên cô có dự cảm không tốt. Trong đám người, cô chộp được một bóng dáng cao lớn, khoác tay vợ bình tĩnh hướng ánh mắt về phía cô đứng, gật đầu chào hỏi. Cô vẫn chưa chuẩn bị qua đó để chào hỏi vợ chồng Kỷ An Vĩnh thì nghe rõ có người kêu lên một tiếng về phía cửa: “Vĩnh Đạo! Phổ Hoa đến này!”.

Bị mọi người kéo vào phòng hát karaoke, mỗi một giây Phổ Hoa đều có suy nghĩ muốn chạy trốn. Khi cô thực sự lặng lẽ đi về phía cửa, một gương mặt quen thuộc len từ phía sau dòng người lên, chặn đường cô.

 “Cậu muốn đi đâu?”.

Mấy ngày không gặp, trên mặt Ngu Thế Nam hoàn toàn không có bất cứ ý định ám muộn nào, chỉ còn nụ cười như có lại như không trong mắt, dường như đang mưu tính trước điều gì.

 “Cậu!”. Sau nụ hôn ấy, Phổ Hoa lại có ý muốn đẩy cậu ta ra, “Tránh ra!”.

 “Nên vào rồi”.

Cậu ta không tránh, ngược lại còn đẩy cô vào thang máy. Cửa thang máy vừa khép, trong gương lập tức hiện ta hơn chục gương mặt bao năm chưa gặp. Mọi người mỉm cười chào hỏi trong gương, duy chỉ có Phổ Hoa, lập tứccúi đầu trốn tránh tất cả các ánh mắt.

Cô biết bản thân mình nhìn rất thảm hại, tóc ướt, vài lọn còn rủ xuống trán, gương mặt không trang điểm, má, môi không chút phấn son trở nên trắng bệch. Mũi giày vẫn còn vết bẩn do nước mưa bắn vào, đến chiếc áo mặc từ Thiên Tân trở về vẫn là mốt cũ vài năm trước.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: