truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 07.3 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:”";
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Ra khỏi khu nhà, Phổ Hoa kiên quyết không để Lâm Quả Quả tiễn. Trên đường có rất nhiều sinh viên từng tốp tụ tập quanh trường đại học, bến xe bus rất nhiều,hơn chục điểm đỗ trên một con đường, Phổ Hoa một lúc lâu mới tìm thấy xe bus mình phải đi.

Cô đứng đợi xe bên đường, tiện tay lấy tờ tạp chí của Lâm Quả Quả trong túi ra, tìm bài viết “Hôn nhân thất bại” đọc dưới ánh đèn đường. Xe bus qua điểm đỗ rất ít, hướng ngược chiều có chiếc taxi quay đầu, Phổ Hoa lủi lại, tiếp tục cúi đầu đọc. Cô nghe thấy tiếng xe dừng, có khách xuống xe. Sự hiểu lầm, cô liền đứng dưới biển báo xe bus, nhưng vô tình phát hiện bóng lưng người khách đó hơi quen.

Đợi người đó khoác hành lý bước tới bên cạnh, tháo chiếc khăn rằn ri trùm đầu xuống, nhìn rõ mặt anh, Phổ Hoa mới buột miệng kêu tên anh.

 “Vĩnh Bác?”. Người đó sững sờ, dáng vẻ ngạc nhiên.

 “Phổ Hoa? Sao em lại ở đây?”.

Thế giới rộng lớn đến vậy lại có thể gặp Vĩnh Bác ở đây, Phổ Hoa quả thật cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Họ tìm quán ăn nhanh gần đó, Vĩnh Bác gọi trà nóng cho cô, đặt ba lô xuống tìm chỗ thuận tiện để nói chuyện. Sau khi rời Bắc Kinh đã xảy ra rất nhiều chuyện, đặc biệt là sau bức thư đó, Vĩnh Bác rõ ràng xa cách hơn. Thấy mảnh giấy trong tay anh, Phổ Hoa uống cốc hồng trà nhạt không biết nên nói từ đâu.

“Đến bao lâu rồi? Đã khỏe chưa?”.

Vĩnh Bác thở dài, đặt mảnh giấy viết tay vào trong túi.

“Vần ổn ạ, sau Tết em mới đến.

Sao anh lại tới đây? Làm việc à?”. Phổ Hoa khẽ giọng hỏi.

“Anh đến thăm một người bạn”. Vĩnh Bác trả lời đơn giản, rút di động ra nhắn tin.

Phổ Hoa lặng lẽ quan sát vẻ bụi bặm của anh, hình như vừa chụp ảnh dã ngoại trởvề, hành lý dưới đất không thấm nước bụi bặm tầng lớp, trong đó lộ rõ một đôi giày trượt pa – tanh chưa bóc vỏ, màu xanh sáng chói, là cỡ của trẻ con, có chútxa lạ với nghề chụp ảnh của anh.

 “Bạn?” Phổ Hoa chưa từng nghe Vĩnh Bác nhắc tới chuyện anh có người quen ở Thiên Tân.

Vĩnh Bác nhún vai, không nói rõ, “ừ”.

Nghe ra anh không muốn nói nhiều, Phổ Hoa buồn bã không lên tiếng, hình như nói gì đều không thích hợp trong hoàn cảnh này, đến công việc của anh cô cũng không biết có nên quan tâm hỏi han một chút không.

 “Hai người… cứ như vậy à?”.

Vĩnh Bác phá vỡ sự im lặng trước, cầm chiếc thìa trong khay khuấy không mục đích. Phổ Hoa không có lời nào để đáp, coi như im lặng, nếu không cô còn có thể thế nào, bám lấy Vĩnh Đạo không buông?

 “Trong nhà đã ổn hơn chưa ạ? Ý em là bác trai và bác gái”. Phổ Hoa cẩn thận hỏi, bị Vĩnh Bác trừng mắt không khách khí.

 “Thay đổi cách xưng hô nhanh như vậy à?”.

Trong lời nói của anh có ý mỉa mai, nói xong lại cảm thấy hết hứng, bỏ thìa đi uống nốt nửa lớn cốc trà nóng, “Cũng chả phải, anh quên đó đã là chuyện của hai năm trước rồi. Nhưng anh không hiểu… hai đứa sao lại thế!”.

 “Đừng nói chuyện này nữa, công việc của anh vẫn tốt chứ?”. Phổ Hoa cười cayđắng, chuyển chủ đề.

 “Vần như vậy, chạy khắp nơi chẳng ổn định nơi nào, đợt trước không thể không về Bắc Kinh một chuyến, phải hủy bỏ một vụ ở Lào”.

“Vì sao?”.

Vĩnh Bác tỏ ý trách cô biết rõ còn cố hỏi, “Người trong nhà sao có thể mặc kệ nó,

bố anh muốn gặp em, lại bắt nó dẫn Cầu Nhân đó về nói rõ, tính nó em cũng rõ,ngang lên thì mười con bò cũng không kéo lại được, chết cũng không nhận cái gì cả, cuối cùng ầm ĩ đến nỗi bệnh tim của bố lại tái phát, không đón năm mới được,anh chỉ có thể trở về”.

Nghe những điều này, ngoài áy náy, Phổ Hoa không nghĩ ra được còn có thể nói gì, hít sâu vẫn cảm thấy chột dạ, “Xin lỗi… Em không ngờ sẽ như vậy, khi đó… thực sự không nghĩ được nhiều đến thế. Em chỉ hy vọng… không ảnh hưởng tới họ…”.

“Họ?”.

Vĩnh Bác cười gượng nhướng mày: “Em nói ai?”.

Phổ Hoa ôm cánh tay dựa vào thành ghế, nhìn Vĩnh Bác, “Anh biết rõ mà… Vĩnh Đạo và…”.

“Họ…

Hừ…”. Vĩnh Bác hừ một tiếng, “Từ xưa nhìn hai đứa đi đến bây giờ, chuyện của hai đửa anh không muốn hỏi nhiều, nhưng lần này… Phổ Hoa…anh không  thể không nói, hai đửa đều không hiểu chuyện, không nghĩ cho người khác một chút nào, ôi… bỏ đi, không nói nữa”.

Vĩnh Bác lắc đầu, hít thật sâu, kéo tay áo xem giờ.

 “Xin lỗi…”.

 “Đừng nói xin lỗi, em không có lỗi với anh, không cần xin lỗi anh”. Vĩnh Bác nói xong rút tờ giấy trong túi ra, viết phương thức liên lạc của mình, “Đây, tuần này anh  ở đây, rảnh thì tìm thời gian nói chuyện nhé. Anh đổi số khác rồi, vẫn mở máy hai mươi tư tiếng”.

 “Vâng”. Phổ Hoa nhận tờ giấy, đọc một lượt dãy số trên đó rồi cất vào túi, “Anh đã định khi nào đi chưa?”.

Vĩnh Bác khoác ba lô, “Có thể là tuần sau”.

Ra khỏi cửa hàng ăn nhanh, anh tiễn cô quay trở lại bến xe bus, trên đường hai người ai cũng mang tâm sự, không nói gì nữa. Trong lòng Phổ Hoa bốn vị chua cay mặn đắng hòa tan vào nhau, cô luôn cảm thấy áy náy.

Trước khi lên xe, cô lấy hết dũng khí nói cho Vĩnh Bác biết: “Chuyện hai năm trước em thực sự rất áy náy, phiền anh chuyển lời đến bác trai và bác gái, hy vọng họ giữ gìn sức khỏe. Em…đi đây…”.

Vĩnh Bác gật đầu, tay đút túi áo, mắt tiễn chiếc xe bus đưa Phổ Hoa rời xa, quay người trở lại góc đường. Trên xe, Phổ Hoa nhập số điện thoại Vĩnh Bác đưa vào di động, số cũ cũng chưa xóa, nhưng trong mục người liên hệ, cô đặt anh vào nhóm bình thường. Ngày hôm sau xong việc công ty, nửa chừng mở tập file trong documents, Phổ Hoa tìm thấy bức ảnh Vĩnh Bác gửi cho cô, click vào mở ra một bức ảnh phong cảnh cát vàng trải dài, cô nhìn chăm chú rất lâu.

Trong giấc mơ đêm trước gương mặt Lâm Quả Quả và Vĩnh Bác luân phiên xuất hiện, từ lời nói của họ, Phổ Hoa không chỉ một lần nhìn thấy bản thân  mình. Bước tiếp theo đi về phía nào? Nghĩ kỹ rồi phải xuất phát, nhưng tới Thiên Tân, cô vẫn luẩn quẩn với phương hướng khi đến, xoay vòng tại chỗ ngập ngừng không tiến lên.

Ăn trưa xong, các đồng nghiệp chơi bài trong văn phòng, cô tới phòng trà bên cạnh nghỉ ngơi. Một mình ngồi uống trà, lại nhớ tới cuộc nói chuyện với Lâm Quả Quả tối đó.

Khi ấy Lâm Quả Quả nói: “Cô vẫn còn quan tâm, hơn nữa còn quan tâm hơn cả bản thân cô muốn, tôi có thể cảm nhận được. Trốn tránh không có tác dụng, cô không phải là người biết cách trốn tránh. Bây giờ cô chỉ đang đánh lừa bản thân !Nếu có thể quên đi, cô đã quên hai năm trước rồi. Trong lòng cô vẫn hy vọng trở về bên cậu ấy, đúng không?”.

Câu hỏi này, Phổ Hoa không biết rõ. Tình trạng hiện nay của họ giống như thế cờ của bố, bước cuối cùng là nước cờ chết, không thể cứu vãn. Cuối cùng Phổ Hoa vẫn không liên lạc với Vĩnh Bác, anh cũng không chủ động gọi điện cho cô. Tới ngày anh sắp đi, cô chỉ gửi tin nhắn thăm hỏi chúc anh lên đường bình an.

Phổ Hoa không đợi hồi âm của Vĩnh Bác, anh phiêu bạt quen rồi, có thể nhìn mọi việc thoáng hơn cô, quên cũng nhanh hơn. Phổ Hoa tự an ủi bản thânnhư vậy, đổi màn hình máy tính trở về màu xanh mặc định ban đầu. Ngoài việc thi thoảng ngủ không ngon ra, Phổ Hoa không còn nghĩ tới Vĩnh Bác nữa. MSN của anh vẫn ở trạng thái offline, sẽ không đột nhiên có cửa sổ chát nhảy ra trước mặt cô nữa.

Trên đường đi làm, tan làm qua sạp báo lật tìm mấy tạp chí lữ hành mới phát hành gần đây, cũng không tìm thấy ảnh của Vĩnh Bác. Tình trạng như vậy kéo dài gần một tháng, Phổ Hoa mới bất ngờ thấy anh ấy lên MSN, liền hỏi anh:

Vĩnh biệt: Gần đây anh khỏe không? Avatar của anh đổi sang hình con sói xám.

Sói xám: Rời Thiên Tân trước thời gian dự định, không kịp nói với em, đừng để ý nhé.

Vĩnh biệt: Không sao, anh rất bận nhỉ?

Sói xám: ừ, bận muốn chết luôn, đang ở Kim Mã Bích Kê.

Vĩnh biệt: ở đâu ạ?

Sói xám: Côn Minh, sáng sớm mai đi Đại Lý, sau đó đi Shangri-la và hồ Lô Cô.

Vĩnh biệt: Thích thế.

Sói xám: Anh đi chục lần, quen rồi. Còn em?

Vĩnh biệt: Em cái gì?

Sói xám: Sống thế nào?

Vĩnh biệt: vẫn vậy, ngày nào cũng thế. Bạn anh thế nào?

loading...

Sói xám: Rất tốt.

Vĩnh biệt: Anh có tới nữa không?

Sói xám: Có, trở về từ hồ Lô Cô thì đến.

Vĩnh biệt: Vâng.

Sói xám: Có chuyện muốn nói cho em biết.

Vĩnh biệt: Chuyện gì ạ?

Sói xám: Uhm…

Vĩnh biệt: ???

Sói xám: Thực ra…

Vĩnh biệt: ?

Sói xám: Bỏ đi, anh phải lên đường rồi, sau này nói sau nhé, tạm biệt.

Vĩnh Biệt: Vâng.

Trong thời gian mười phút, Vĩnh Bác vội vàng lên mạng, vội vàng out khỏi mạng. Phổ Hoa không rõ lần nói chuyện này phải chăng hàm ý rằng họ vẫn có thể làm bạn. Cô rút di động ra, gửi tin nhắn cho Vĩnh Bác, xóa đi thói quen viết lên đường bình an, chỉ có hai chữ đơn giản: Bảo trọng!

Không lâu sau, thì Vĩnh Bác gửi tin nhắn hồi âm. Trên đó viết: Thực ra, Cầu Nhân vẫn luôn ở Mỹ!

Mấy chữ đơn giản nhưng lại khiến Phổ Hoa mất ngủ.

Vĩnh Bác có ý gì? Cầu Nhân ở Mỹ? Sau này Vĩnh Đạo cũng sẽ qua đó? Hay ý gì khác? Cô không biết dụng ý phía sau mấy chữ ấy, để bản thân không bị sa vào, đành duy trì trạng thái làm việc bận rộn, thậm chí còn liên hệ với biên tập trước đây. Làm thêm vì cuộc sống túng quẫn khác bây giờ, lần này cô ra sức làm việc chỉ vì không muốn suy nghĩ vấn đề “Cầu Nhân vẫn luôn ở Mỹ”, hay suy đoán “Vĩnh Đạo sẽ thế nào?”.

Ngu Thế Nam vẫn mời cô đi ăn cơm, còn xem phim và kịch, cho dù có lúc mệt nhưng Phổ Hoa vẫn đồng ý tất cả các lời mời. Cười cười khóc khóc trước các tình tiết rập khuôn trên màn hình lớn, dễ chịu hơn một mình nằm trên ghế sofa nghĩ lung tung, Friends quả thực xem quá nhiều lần rồi.

Ngu Thế Nam lịch sự, nhã nhặn, chưa bao giờ biểu hiện quá mức thân mật, mỗi lần đưa cô về nhà không đi bộ thì ngồi trên chiếc xe cũ của cậu ta, chỉ dừng dưới lầu, nhiều nhất là ngồi trong xe vẫy tay với cô. Có cuộc gặp gỡ có cũng được không có cũng chẳng sao như vậy, có người bạn biết chừng mực, cộng thêm công việc bận rộn, Phổ Hoa thử tin tức Vĩnh Bác đưa đến. Cô khó mà yêu cầu Hải Anh tiết lộ bất cứ thông tin nào cũng không dám nhắc đến với Quyên Quyên. Nhưng mỗi lần bị Cao Triệu Phong gọi nhầm thành“chị dâu” thì như bị chích sau lưng, toàn thân trên dưới đều khó chịu.

Trở về Bắc Kinh, nhà vẫn vậy, buổi tối khi bố đã ngủ, Phổ Hoa ngồi ngơ ngẩn trước màn hình máy vi tính. Cô vừa thay đổi chữ ký QQ, đúng với tâm trạng của cô -Lưỡi dao cạo. Đó là một câu chuyện của Maugham cô đọc chưa được trăm trang trên tàu, vẫn đặt trong túi chưa có tâm trạng mở ra xem. [Maugham - tên đầy đủ là William Somerset Maugham: tiểu thuyết gia, kịch gia nổi tiếng của nước Anh.]

Cô ta vẫn luôn ở Mỹ, anh sẽ qua đó ư? Nhớ tới những lời dặn dò trước khi anh rời đi và tất cả đồ đạc còn để lại, cô rút dây nguồn máy tính ra chạy vào bếp lấy nửa chai rượu xái mà bố chưng cất, ra ban công uống từng ngụm dưới hương hoa nồng trong gió tự nói với mình hết lần này đến lần khác: “Đừng nghĩ linh tinh! Phải kiên cường!…”. [Rượu xái là loại rượu khoảng 60-70% cồn.]

Hơi say, cô ngủ được một giấc sâu hiếm có, nhưng suy nghĩ quấy nhiễu ấy không hề biến mất triệt để, liên tục xuất hiện từ đáy lòng. Ví dụ như Quyên Quyên kéo cô đi dạo, nhìn thấy bóng dáng sau lưng rất giống Cầu Nhân ở hàng dưới cầu thang trượt, cô sẽ hồi hộp vượt qua người ấy, cho tới khi xác định được đó chẳng qua chỉ là một người xa lạ.

Cô xem phim đêm một mình, mua rất nhiều sách, đồng thời dịch vài bản thảo, ăn cơm cùng các đồng nghiệp cũ của phòng biên tập, đọc hai lần từ đầu đến cuối tất cả các chuyên mục của Lâm Quả Quả, xóa tin nhắn đó của Vĩnh Bác đi… nhưng vẫn nhiều lần nghĩ tới nước Mỹ, nhiều lần nghĩ tới Vĩnh Đạo.

Chỗ nào anh cũng có mặt, mỗi một tình tiết trong cuộc sống đều có anh. Cách nặn kem đánh răng, nước hoa  ítershave anh thường dùng, hoa văn cà vạt, nét bút cuối cùng cong lên khi ký tên… Người duy nhất có thể giúp Phổ Hoa chỉ còn có Lâm Quả Quả.

Ở Bắc Kinh hai người không gặp được nhau, trở về Thiên Tân lại quá bận, Phổ Hoa đành gọi điện cho cô ấy mấy lần, cuối cùng nhân lúc đêm khuya thanh tĩnh, đợi được Lâm Quả Quả bận rộn lo xong cho cậu nhóc.

 “Sao vậy, tâm trạng không tốt à?”.

 “Cũng không phải,” Phổ Hoa nghe thấy tiếng gõ bàn phím từ trong điện thoại,chắc Lâm Quả Quả lại đang viết gì đó, “Cô bận à? Nếu bận thì hôm khác nói sau, không quấy rầy cô làm việc nữa”.

 “Vần vậy thôi, nói xem cô làm sao”. Tiếng gõ bàn phím dừng lại, giọng Lâm Quả Quả rõ ràng hơn trước, “Hôm đó sau từ chỗ tôi về thì không hề liên lạc, xảy ra chuyện gì à?”.

 “Không xảy ra chuyện gì, chỉ là gặp một người thôi”.

 “Anh trai anh ấy”.

Phổ Hoa cố lấy lại tinh thần, nắm chặt ống nghe hạ giọng nói, như thể trong căn phòng trống trải còn có người khác đang nghe, “Chính là anh trai chồng cũ của tôi, anh ấy đến Thiên Tân, chúng tôi tình cờ gặp nhau”.

 “Sau đó?”.

 “Sau đó… chúng tôi nói chuyện…”.

 “Nói về cái gì?”.

 “Nói về tình hình gia đình anh ấy”.

gõ P, H, V, D.

Phổ Hoa lơ đễnh vạch từng ô vuông trên bànphím,

“Rất bình thường, tuy hai người chia tay nhưng cũng không cần thiết phải giống như kẻ thù với gia đình anh ta, bề ngoài vẫn nên bình thường. Đương nhiên, tôi đề nghị cô đừng gặp họ, hoặc cố gắng hạn chế gặp mặt”. Lâm Quả Quả đưa ra kiến nghị giống như Quyên Quyên.

“Tôi gọi điện không phải vì chuyện này”.

 “Hả? Vậy thì vì cái gì?”.

Phổ Hoa tiếp tục gõ vài chữ cái, suy nghĩ rất lâu, tìm kiếm từ chuẩn xác trong đầu, “Vợ hiện tại có liên quan tới tình hình hiện nay của anh ấy… Anh ấy…”.

“Sau đó?”.

Lời Lâm Quả Quả dần dần trở nên lạnh lẽo, sự nhẹ nhàng trước đó biến mất hoàn toàn, nhanh chóng trở lại là nữ tác gia sắc bén, “Cô lại suy nghĩ linh tinh à? Hay lại bị như kim châm?”.

 “Tôi không rõ,” Phổ Hoa hơi nhíu mày, tìm không ra cách thức thích hợp để miêu tả tâm trạng, “Tóm lại, tôi rất… bất an”.

“Vì sao? Anh ta tái hôn rồi, hai người không còn chút liên quan gì đến nhau!”.

“Tôi không nói rõ được cảm giác này, nói chung rất mơ hồ”.

Lâm Quả Quả im lặng một lát, Phổ Hoa cầm ống nghe không nói gì lại nghe thấy tiếng gõ bàn phím, sau đó Lâm Bác vào hỏi hai câu. Cô nhẫn nại chờ đợi, không muốn thúc giục Lâm Quả Quả.

“Cô biết không…”.

Đầu bên kia điện thoại cuối cùng cũng vang lên giọng Lâm QuảQuả, bình thản như đang thuật lại một sự thật cho người lạ, “Cô rất giống một con ấu trùng sống trong kén, trước đây chồng cũ của cô dùng sợi tơ vây quanh để ràng buộc cô, bây giờ là bản thân cô tự mua dây buộc mình. Cô quen với cách thức như vậy, hoặc quen với người đó, nói chung trong tiềm thức cô không ngừng lặp lại chuyện quá khứ bằng nhiều cách và vì đủ lý do, vì vậy cô khó có thể thực sự ra khỏi kén, càng đừng nói tự mình bay. Vì đôi cánh của cô đã thoái hóa, hoặc cô căn bản muốn sống cả đời trong kén!”.

 “Tôi…”.

“Tuy bề ngoài cô đã rời Bắc Kinh, đi một bước lớn về phía trước nhưng về bản chất không có gì thay đổi. Cô không hề chấp nhận tình cảm mới, hoặc bạn mới, ví dụ như anh chàng Ngu Thế Nam đó. Cô có thể không chủ định làm những điều này, cũng có thể là cố ý, rốt cuộc mười lăm năm so với ai mà nói đều không dễ dàng vứt bỏ, với tôi, cô giống như tôi đã nói trước kia”.

 “Cô… có ý gì?”.

 “Cô hiểu tôi có ý gì! Cô còn quan tâm tới anh hơn nữa còn quan tâm hơn cả bản thân cô nghĩ. Cô đang trốn tránh, trốn tránh đối mặt với nội tâm bản thân cô, cho tới bây giờ cô vẫn hy vọng trở về bên anh ta! Vì cô yêu anh ta!”.

 “Tôi… không có…”. Phổ Hoa giơ tay chạm vào khóe mắt, vài giọt nước thấm lên đầu ngón tay, lại rớt xuống bàn phím.

“Không ư? Thực sự không có ư?!”. Giọng Lâm Quả Quả rất lạnh, khiến Phổ Hoa nhớ tới đôi mắt nhìn thấu mọi chuyện của cô ấy.

“Cô đang tự lừa mình, Phổ Hoa ạ…”.

Sau khi nói chuyện với Lâm Quả Quả, trong lòng Phổ Hoa không những không thoải mái, ngược lại càng thêm hoài nghi bản thân. Cô thường ngồi lặng lẽ trước màn hình vi tính tới tận đêm khuya, rất nhiều tên trong khung MSN đang sáng, nhưng không có ai chủ động nói chuyện với cô, bao gồm cả Sói xám.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: