truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 06.2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:”";
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Cậu dựa vào cột quảng cáo, ôm cánh tay xoa xoa cằm, “Nói thế nào nhỉ… hồi vừa có kết quả phải mất một quá trình tiếp nhận. Tư tưởng, quan điểm phải thay đổi, cách xử lý mọi việc phải thay đổi, mục tiêu nguyên tắc làm người phải thay đổi!”.

Trong suy nghĩ ban đầu của cô không muốn nói mấy chủ để khiến cậu suy nghĩ.

“Không sao, bây giờ mình không để ý chuyện thi đại học nữa, thi không tốt thì thi không tốt!”.

Kỷ An Vĩnh thẳng thắn nhắc lại chuyện cũ, nhẹ nhõm hơn Phổ Hoa nghĩ nhiều, “Cũng tốt, trải qua chút lận đận, nói không chừng sẽ tự mở ra một con đường ấy chứ?”.

“Nguyện vọng đầu tiên bị rớt, vốn mình định thi lại, gia đình lại không muốn liều lĩnh như vậy, nên đành học Công nghệ thông tin, trường sát cạnh chỗ cậu ấy”. Kỷ An Vĩnh giải đáp nghi ngờ trong lòng Phổ Hoa, “Không cần tiếc cho mình, bây giờ xem ra cũng rất tốt, rất phong phú, rất bận rộn, mỗi ngày đều bận…”.

Cậu ấy làm ra vẻ suy nghĩ, “tháo máy và lắp máy!”.

Thấy cậu ấy lạc quan hướng về phía trước như vậy, Phổ Hoa vui vẻ gật đầu, vui mừng cho Kỷ An Vĩnh tự đáy lòng.

 “Như vậy thực sự rất tốt”.

 “ừ”.

Xe mãi không đến, Kỷ An Vĩnh nhìn đồng hồ, đề nghị: “Mình đưa cậu về nhé?”.

“Không cần, không xa mà”.

Phổ Hoa khéo léo từ chối, yên tâm về Kỷ An Vĩnh trước mặt này, cô cảm thấy bản thân cũng có phần phấn chấn theo, “Tự mình về được”.

 “Vậy cậu đi nhé, lúc nữa trời tối mất”.

 “Được”.

Cậu ấy đưa cô trở lại giao lộ, giúp cô ấn đèn, mắt nhìn cô an toàn qua đường, đứng ở nơi cậu ấy vừa đứng. Họ vẫy tay từ biệt, không nói lời chào tạm biệt. Phổ Hoa đi xa rồi, quay đầu nhìn về phía trạm xe. Kỷ An Vĩnh đứng ở đó, vẫy tay với cô. Cô không nhìn rõ biểu hiện của cậu ấy, nhưng tưởng tượng vẫn cảm thấy ấm áp như gió xuân.

Không thể quay lại quá khứ cũng tốt, nếu quay lại, cô không thể thẳng thắn đối diện với cậu ấy, đối diện với đoạn tình cảm đó như thế này. Đèn đường dần dần sáng, Phổ Hoa men theo con đường ngắm nhìn tủ kính của từng cửa hiệu, bước thật chậm. Nhiều nhất đường này là các ảnh viện áo cưới, vài cặp vợ chồng sắp cưới đang thể hiện tư thế ngắm cảnh đêm dưới sự sắp xếp của thợ chụp ảnh, Phổ Hoa cũng đứng sau những người đi đường vây quanh để xem.

Cô chưa từng có một bộ quần áo đẹp, cũng chưa từng mặc lễ phục dạ tiệc. Thời trung học, cô và Quyên Quyên, Hải Anh chạy qua con đường này chiêm ngưỡng ma nơ canh mặc bộ váy cô dâu, tạo dáng trước tủ kính của cửa hàng nào đó, để bóng mình hợp thành một với chiếc váy cô dâu trong tủ kính, giống như hồi nhỏ chơi trò mặc lễ phục giấy các tông cho Hoa Tiên Tử, rất nhiều lần làm cô dâutrong tưởng tượng, thỏa mãn tâm nguyện trẻ con.

Trước khi bố mẹ chia tay, cô giống như những đứa trẻ bình thường, thích tưởng tượng, thích đùa nghịch, vô âu vô lo. Bây giờ lớn rồi, nhiều việc phải suy nghĩ, trái lại không dám dang rộng cánh tay mình, tạo tư thế giống như cô dâu trước ống kính nữa. Cô biết rõ con đường vắng vẻ dưới ánh tà dương đằng sau mình khác xa tưởng tượng khát khao đối với tình yêu hồi còn bé.

Cặp vợ chồng sắp cưới đó đổi sang cảnh khác, Phổ Hoa cũng tản đi theo đámngười, đi bộ men theo đường, không ngờ lại trở về cửa hàng thời trang đã từng dừng lại Ma nơ canh đã thay áo mới, cùng với trang sức, boot, hoàn mỹ giống Cầu Nhân trong buổi họp mặt.

Phổ Hoa đứng trước cửa kính, có chút choáng váng, chớp chớp mắt, trong gương có một mình mình, mặc bộ quần áo trên người của ma nơ canh, vút cái lại trở thành Cầu Nhân.

 “Diệp Phổ Hoa!”. Trong gương có người gọi cô, còn vỗ vỗ vai cô.

 “Diệp Phổ Hoa!”.

Căng thẳng, cô bước lên trước, “binh” một tiếng, đầu cô đập lên tấm kính. Va không mạnh, nhưng rất choáng, Phổ Hoa xoa trán, bối rối chào hỏi anh em nhà họ Khổng ở phía sau. Trong lúc hoảng hốt, cô lại nhìn Khổng Khiêm thành người khác.

“Sao vẫn chưa đi?”. Trong mắt Khổng Khiêm có sự quan tâm.

“Mình…”.

“Hay là ngồi xe bọn mình nhé?”.

“Không cần… không cần…”. Đầu Phổ Hoa vẫn đang ong ong, lời nói vào tai này lại ra tai kia, gió nóng khiến cô khó chịu, khát nước, lại có chút buồn nôn.

“Vậy có cơ hội…”.

Khổng Khiêm còn chưa nói xong, mặt cô đột nhiên biến sắc, không nhịn được bịt miệng chạy tới gốc cây ven đường, cúi người moi ruột móc gan ra nôn, toàn là đồ ăn trong bữa tiệc gặp mặt. Hai anh em không kịp trở tay, Khổng Khiêm qua vỗ lưng cô, Khổng Nhượng mua giấy ăn và nước.

Phổ Hoa nôn một trận kịch liệt mới ngừng lại, Khổng Khiêm dìu cô tới phòng rửa tay công cộng gột sạch. Khi ra, cô mềm nhũn, trong lòng rất áy náy. Hai anh em nhà họ Khổng kiên quyết đưa cô về nhà, trên xe cô xin lỗi, vò gấu áo bị bẩn trong tay.

“Thật đấy, xin lỗi nhé”.

“Không sao”. Khổng Khiêm rộng lượng an ủi cô, Khổng Nhượng quay đầu lại nói:“Đừng nói nữa, dựa vào ghế nghỉ ngơi đi”.

Thực ra Phổ Hoa không hề mệt, đặc biệt sau khi nói chuyện với Kỷ An Vĩnh. Nhưng cô thấy khó chịu, cũng không nói ra được chỗ nào khó chịu. Xe tới khu nhà, Khổng Khiêm dìu cô xuống, Phổ Hoa kiên quyết muốn trả tiền xe,bị Khổng Nhượng từ chối.

“Nhanh về nhà đi, đầu hơi sưng rồi”.

Xe khởi động, Khổng Khiêm thò đầu ra khỏi cửa xe, vẫn có phần không yên tâm. Phổ Hoa đè lồng ngực xuống, mắt tiễn xe rời xa, một lát sau mới nhớ ra mình quên nói “cảm ơn” rồi.

Cô không đi thẳng về nhà, người mất hết sức lực, đành bước tới bàn cờ chỗ ngã ba, ngồi vào vị trí bố thường ngồi. Cô không muốn bố nhìn thấy bộ dạng này của mình. Con ngõ nhỏ tĩnh lặng, không một âm thanh, những người hóng mát đều đã về nhà, cửa sắt cổng khu nhà đóng một cánh.

loading...

Cô nhoài lên bàn gối lên cặp sách,trong đầu không còn thấy ong ong nữa, mà thay thế vào đó là cảm giác mệt mỏi muốn ngủ. Gió dần dần mát lạnh, tiếng người, còi xe trên đường hòa với tiếng ma sát của bánh xe trên mặt đất, giống như khúc hát ru dịu dàng.

Cô nhớ tới một việc nhỏ xảy ra một năm trước. Khi Thi Vĩnh Đạo đi đã dùng khóa dây khóa hai xe lại với nhau, vài ngày sau cô tới trường lấy xe, giáo viên ở phòng tiếp khách đưa cô chìa khóa. Khóa dây vẫn còn, xe của cậu ta đã được lấy đi rồi. Thế là chiếc khóa dây đó đến giờ vẫn theo cô, khóa trước xe.

Đi sáu, bảy năm, xe cũng đã cũ, bị cô để ở trong ngõ. Trên ghế xe che túi nilon, chỗ da có một đường rách sâu. Trong  trái tim cô cũng vậy, có thể không sâu như vậy, nhưng cũng cất giấu rất nhiều thứ. Việc sai, việc ngốc, việc điên rồ, việc đáng tiếc, sáu năm qua điều khiến cô khó có thể thanh thản nhất chính là khi đó không nói thật với cậu ấy. Nếu kết cục sớm đã được định trước, cô vốn tưởng quá trình thế nào đều như nhau, bây giờ nghĩ lại, cô đã sai rồi. Phổ Hoa ngủ một giấc rất ngắn, dường như vừa nhắm mắt đã bị người ta nâng dậy.

“Diệp Phổ Hoa!”.

Có người vén tóc trên mặt cô ra, hai cánh tay mạnh mẽ khép lại sau lưng cô, để cô dựa vào.

“Diệp Phổ Hoa…”.

Cô nhớ tới tư thế dựa dẫm mà mình tạo ra trước cửa hàng váy cưới, chân tay xòe ra mỏi nhừ, cảm thấy rất an toàn, rất ấm áp.

“Diệp Phổ Hoa, đừng ngủ ở đây, tỉnh dậy đi”.

 “ừ…”.

“Tỉnh dậy nào, là mình!”.

 “ừ…”. Cô đáp, cảm thấy như đang ở trong vòng tay bố.

 “Là mình!”.

Đôi tay siết chặt hơn, cô cũng chòng chành theo, trán chạm vào cằm cậu ta, râu cậu ta châm châm vào da cô, chạm vào chỗ cô bị cụng đầu. Cơn đau chạm vào dây thần kinh nào đó, cô thầm ý thức được đó không phải bố, không giống bố thường gọi cô “Hoa Hoa”.

“Là mình… mình là Thi Vĩnh Đạo!”.

Giọng nói của cậu ấy thành công trong việc phá vỡ cơn buồn ngủ của cô. động đậy lông mi, thoắt cái mở to hai mắt, ngồi thẳng người. Trước mắt thật sự là cậu ta!

 “Tỉnh chưa?”.

Cậu ấy ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào cô, nhẹ nhàng vỗ má cô, không hề bỏ qua bất cứ dấu vết nào lưu lại trên người cô trong mười hai tháng qua. Cô vô thức ôm cặp sách lùi lại, người vẫn chưa ngồi vững, trượt một cái ngả lên người cậu ấy. Chất vải lạnh ở ngực cậu ấy dán lên mặt cô, chiếc áo sơ mi đen trơn, trên đó có mùi thuốc lá và rượu, mùi của cậu ấy, cũng có mùi khó chịu cô vừa nôn. Cô có chút không dám tin, trong phút chốc cậu ấy bước ra khỏi giấc mộng xuấthiện sinh động trước mắt cô.

Cô ngồi đó, thuyết phục bản thân cậu không có thật, nhưng khi giơ tay chạm lên cằm cậu, hàng râu cứng châm vào đầu ngón tay. Âm thanh ong ong trong đầu lại trở về, đánh vào lý trí của cô. Tất cả những chuyện xảy ra trong cuộc gặp mặt lại hiện lên trong đầu cô, khiến cô bụm miệng gập xuống, thử lắng lại cơn khó chịu không ngừng dâng lên.

 “Sao vậy?”.

Cô tựa vào vai cậu, cậu nhẹ nhàng vuốt lưng cô, nhưng cảm nhận được cô đang run cầm cập, cô cố kiềm chế, không lâu sau cơn run lại bắt đầu. Cậu nhặt áo khoác dưới đất lên choàng lên người cô, bị cô đẩy ra. Cô chống lên bàn chơi cờ đứng vững, lại cúi xuống chống lên tường. Cậu nghe thấy âm thanh nôn khan dữ dội, vỗ lưng cô, cô nôn tới mức toàn thân run rẩy, còn giơ một tay đẩy cậu ra xa, dường như không muốn cậu nhìn thấy bộ dạng thảm hại củamình.

 Cô mơ hồ va lung tung trước cửa hàng thời trang, gặp anh em nhà họ Khổng, nói vài câu rồi bất ngờ nôn. Cô chống lên cây đứng vững xin lỗi người ta, ánh đèn chiếu lên sắc mặt trắng bệch của cô, khóe miệng run run đáng thương.Thực ra cậu đã thấy từ lâu rồi.

“Đỡ hơn chút nào chưa?”. Đợi cô nôn xong, cậu dìu cô rời xa chỗ đó, để cô dựa lên người mình, dùng tay áo lau mồ hôi trên trán cô, “Mình đưa cậu đi dạo, đi mộ tlúc sẽ đỡ”.

Cô lắc đầu đẩy cậu, nhưng lực đẩy không mạnh. Tính cách của cô chính là như vậy, vừa có điểm đáng hận nhưng lại vừa khiến người ta nảy sinh thương mến. Cô gầy, cũng đen hơn, có thể còn gầy hơn cả một năm trước, xương bả vai nhọn nhọn trên lưng. Các nữ sinh trong buổi họp mặt đều trở nên xinh đẹp hơn, cô thì không, ngoài mái tóc dài ra, khí sắc không hề tốt, vẫn giống như khi vừa trải qua lớp mười hai, gầy yếu mệt mỏi, cười cũng uể oải.

 “Thi…”.

“ừ”.

Cô yếu ớt gọi tên cậu, “Thi Vĩnh Đạo…”.

Cậu trả lời, vén tóc trước mắt cô ra sau tai, lộ ra cái trán bị đụng, một mảng đỏ to bằng ngón tay cái, chỗ giữa hơi sưng lên. Cậu thở dài, khẽ thổi lên chỗ ưng đỏ đó. Cô co rúm lại tránh hơi thở của cậu, ngước mặt thất thần nhìn cậu, không nhịn được hỏi: “Cậu làm gì…”. Cậu cười đau khổ.

 “Dạ dày còn khó chịu không?”. Cậu không trả lời thẳng câu hỏi của cô, nắm chặt tay cô cùng ép xuống chỗ dạ dày, nhẹ nhàng chậm rãi xoa xoa. Mặc dù xa cách một năm, cùng với mùi lạ trên người cô sau khi nôn nhưng cậu vẫn không ngăn được khát vọng muốn lại gần cô.

Cô nhíu mày trốn tránh cậu, nhưng không vùng ra. Cậu nắm chặt quá, siết chặt tới nỗi lòng bàn tay ra đầy mồ hôi. Tay cô nằm trong tay cậu, lạnh lẽo. Cậu dắt cô ra khỏi ngõ, đưa cô qua đường, chầm chậm đi dạo trên lề đường còn sáng đèn, qua cửa hàng ăn nhanh cậu mua chai nước nóng cho cô.  “Một năm qua cậu sống tốt không?”. Cậu nói chuyện với cô cứ như đang độc thoại.

“Mình cũng ổn, chỉ là rất mệt. Khoa Sinh Hóa trường Đại học Bắc Kinh rất tốt nhưng học vô cùng vất vả, hoàn toàn không giống hồi cấp ba”. Cô nhìn cậu, vẫn không nói năng gì.

 “Những người tỉnh ngoài thi vào đều rất giỏi, muốn đứng đầu không dễ dàng như trước. Hơn nữa, có vài tiết… mình cũng bỏ”.

Cô nghe rồi nhíu chặt mày hơn. Cậu cười, không còn lạnh lùng hờ hững như trong cuộc gặp mặt nữa, ngược lại còn có chút ngây ngô, “Mấy cái như tu dưỡng lý tưởng lớn, đại cương tư tưởng Mao Trạch Đông, cậu cũng biết, mình căm ghét nhất là chính trị!”.

Cô đương nhiên biết, cậu từng nhắc đến, nếu không vì chính trị, cậu đã muốn chạy theo cô học ban xã hội rồi. Cậu từng nói rất nhiều lời ngốc nghếch, làm nhiều chuyện ngốc nghếch. Bước tới cuối đường, họ lại quay lại. Cô thật không thể cử động được nữa, đứng dưới mái hiên một hiệu thuốc không thể đi nổi nửa bước. Cô rút tay lau khóe miệng, đặt chai nước rồi ngồi xổm xuống, cuộn mình lại, cúi đầu. Cậu cũng ngồi yên lặng chờ đợi, vỗ vỗ đầu cô. Mười hai tháng không gặp, thực ra cậu cũng không biết nên nói gì với cô.

“Chắc do ăn nhiều quá, nôn rồi sẽ ổn thôi, không sao”.

Cô cúi đầu thật thấp, giống như đứa trẻ ăn mày, chai nước trong lòng đã nguội lạnh, cũng không nhìn cậu một cái. Cậu không đành lòng bèn kéo cô ngồi lên bậc thềm của hiệu thuốc.

“Mình vào mua chút đồ, cậu đợi mình nhé”. Cậu nhìn vào mắt cô yêu cầu, cô khẽ chớp mắt, như đồng ý mà cũng như không đồng ý. Cậu nhảy lên bậc thềm, định bước vào lại quay đầu xác nhận lần nữa: “Cậu không được đi đâu đấy”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: