truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 04.1: Vĩnh Đạo trong ký ức – mười tám tuổi. 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Lời thổ lộ của Vĩnh Đạo giống như một trận núi lở, hoàn toàn phá tan sự bìnhtĩnh ban đầu trong lòng Phổ Hoa. Cô chưa bao giờ coi cậu ấy là hồng thủy haymãnh thú, nhưng cuộc tấn công tình cảm bất ngờ xảy ra này khiến lòng cô vô cùng rối loạn. Cuối tuần, cô cùng mẹ về nhà bà ngoại, ngơ ngẩn ngồi trông sạp thuốc lá nhỏ ông ngoại mở.

Buổi tối ngủ trên chiếc giường đơn nho nhỏ của cậu trước khi cậu kết hôn, Phổ Hoa giơ chiếc gương trang điểm lên ngắm gương mặt mình, không thể tưởng tượng “thích” rốt cuộc là cái gì, Thi Vĩnh Đạo lại “thích” cô ở điểm nào. Đối với cô, cuộc sống ngoài bố mẹ thì chỉ còn có học hành, điều duy nhất từng hy vọng có được chẳng qua là “tình bạn” của Kỷ An Vĩnh.

Cả đêm Phổ Hoa viết cho Kỷ An Vĩnh một lá thư, viết rất lâu, hỏi thăm bệnh tình và tình trạng hồi phục của cậu ấy, sau đó bày tỏ một cách lờ mờ vài lời cô muốn nói. Vốn định đặt thiếp chúcmừng năm mới vào chỗ ngồi của cậu ấy, lại cảm thấy không ổn, mang về nhà đặt trong ngăn tủ lần lữa không tặng. Một tuần sau, Kỷ An Vĩnh vẫn không đi học, Phổ Hoa bồn chồn, gửi thư vào hòm thư của trường. Đặt thư xong, trời mưa lất phất, sau đó đúng một tuần lễ đều mưa âm u.

 Chỗ ngồi của Kỷ An Vĩnh vẫn trống, trong lòng Phổ Hoa cũng có một khoảng trống. Thi Vĩnh Đạo không còn chủ động nói chuyện với cô nữa, chỉ như có mà cũng như không chờ đợi câu trả lời của cô. Hôm ấy cô trốn tránh, sau đó cậu ấy thường không hẹn mà xuất hiện trên con đường cô về nhà, nhà ăn của trường, góc rẽ cầu thang, thậm chí cả văn phòng của giáo viên. Nhưng điều Phổ Hoa làm là im lặng trốn tránh. Hai ngày sau cô lặng lẽ mở hòm thư, bức thư đó đã không còn nữa, Phổ Hoa thấp thỏm, lo lắng, bất an ngồi trên bậc thang lên sân thượng ngắm mưa, suy đoán khi nào Phong Thanh sẽ giao thư cho Kỷ An Vĩnh, cậu ấy đọc xong sẽ trảlời thế nào.

Phổ Hoa của tuổi mười lăm vẫn không hiểu cái gì là tình yêu, thứ cô nhìn thấy chỉ là bố mẹ cãi nhau ngày càng nhiều, bố gánh vác trách nhiệm cuộc sống nặng nề. Ngoài bài vở nặng nhọc, niềm vui đơn thuần nhất trong cuộc sống là sự quan tâm, lo lắng, thậm chí cả buồn bã của cô, mà những thứ này cô đều dành cho KỷAn Vĩnh.

Một tháng sau khi kết thúc khóa học huấn luyện quân sự, Kỷ An Vĩnh trở lại lớp, Thi Vĩnh Đạo mang đồ giúp cậu ấy, đưa cậu ấy vào lớp học. Cầu Nhân tổ chức cho mọi người viết thiệp thăm hỏi đặt trên bàn cậu ấy. Phổ Hoa ký tên ở góc, chữ viết rất nhỏ.

Một thời gian rất lâu sau đó, tất cả mọi thứ của lớp 10 (6) đều như trước đây, thỉnh thoảng Kỷ An Vĩnh hỏi Phổ Hoa về tiếng Anh, giờ thể dục khi chạy sẽ gật đầu chào hỏi nếu gặp, cậu ấy vẫn nói tiếng “hi”, quan hệ bọn họ cũng chỉ dừng ở đó. Nhưng sự nhiệt tình của Thi Vĩnh Đạo không biết từ lúc nào bỗng dừng lại. Cậu ấy không còn theo cô khi tan học, không còn đợi cô trên đường, thậm chí cố ý trốn cô, dường như lời thổ lộ hôm ấy chỉ là trò chơi ngu xuẩn tột cùng.

Trong chờ đợi lo sợ bất an, Phổ Hoa đón nhận kỳ thi đầu tiên của cuộc sống cấp ba. Trước ngày công bố thành tích giữa kỳ, Quyên Quyên nhét riêng cho Phổ Hoa một mảnh giấy, trên đó viết: Buổi trưa gặp nhau ở tầng thượng. Hỏi ai viết, cô ấy nói là Doãn Trình. Tiết cuối cùng của buổi sáng, Phổ Hoa nhiều lần nhìn sang chỗ ngồi của Kỷ An Vĩnh.

  Cậu ấy nghe giảng một cách bình tĩnh, cảm giác được ánh mắt của cô, cậu ấy hơi nghiêng đầu cười. Trải qua hai tháng mong chờ hết sức lo sợ, khoảnh khắc này, Phổ Hoa cuối cùng cũng có thể kiềm chế được bản thân, dồn sự chú ý lên quyển sách. Trưa hôm đó, cô đợi mọi người đi ăn cơm hết mới một mình lên tầng thượng. Tầng thượng không có Kỷ An Vĩnh, có người ngồi bên lan can, quả bóng rổ đặt cạnh chân, ánh mắt dừng tại một điểm xa xa nào đó. Cậu ấy đứng lên bước tới trước mặt cô, nhặt bóng lên, một cái bóng nhỏ lướt qua mặt cô.

“Lời của mình, cậu hiểu chứ?”. Cậu ấy hỏi.

Cô không thể nói chuyện với cậu ấy, từ chối đối diện với cậu ấy, cúi đầu nhìn mũi giày của mình. Dường như từ khi quen cậu ấy, thứ cô làm nhiều nhất cũng là trốn tránh ánh mắt của cậu. Sau đó cậu ấy lặng lẽ bỏ đi, quả bóng lăn tới lan can. Trước tiết học buổi chiều, Doãn Trình đỡ Thi Vĩnh Đạo từ ngoài trở về, đi qua Phổ Hoa, cô ngửi thấy mùi rượu xộc vào mũi.

Là trạng nguyên hóa học trong kỳ thi trung học toàn khu vực, Thi Vĩnh Đạo lại nộp giấy trắng trong kỳ thi môn hóa giữa kỳ. Noel năm đó, Tết dương lịch, thậm chí cả Tết âm lịch, Phổ Hoa không hề nhận được một tấm thiệp nào. Đến thư hồi âm của Kỷ An Vĩnh cũng không có. Ngàyngày gặp mặt, chẳng phải người dưng, đây không phải loại quan hệ mà cô mong đợi.

Khi cô ở nhà bà ngoại, thi thoảng nói chuyện điện thoại với Kỷ An Vĩnh phần lớn là thảo luận việc học tập. Trước khi cúp máy, cậu ấy sẽ lịch sự nói trước câu  “Chúc ngủ ngon”, Phổ Hoa lặng lẽ nắm ống nghe, vì trong câu tạm biệt này có nỗi bị thương không cách nào giải thích được trong lòng.

Sau kỳ thi giữa kỳ, trải qua thời gian thi thử rất dài, đến gần cuối kỳ thành tích của Phổ Hoa mới khởi sắc. Nhưng lúc đó, gia đình lại không còn là chỗ dựa kiên cố vững chắc nữa, vẫn đề giữa bố và mẹ trở nên nghiêm trọng. Nghĩ tới nửa năm sau của lớp mười còn có hai kỳ thi, bố mẹ dứt khoát để cô về sống ở nhà bà ngoại. Cô không hề biết rõ trong nhà rốt cuộc xảy ra chuyện gì, sau này thường là mẹ qua ở cùng cô, một mình bố ở nhà. Sắc mặt bố mẹ không tốt, Phổ Hoa cũng cố chịu không khí nặng nề này, sống thấp thỏm lo âu từng ngày.

Trước kỳ thi cuối kỳ, chủ nhiệm lớp tìm cô nói chuyện, khuyên cô suy nghĩ vấn đề lựa chọn ban khi vào lớp mười một, đồng thời để cô và Thi Vĩnh Đạo trở thành đôi bạn cùng tiến. Học kỳ vừa rồi, thành tích tiếng Anh của cậu thảm hại đến mứckhông thể thảm hại hơn, còn môn hóa của cô, kiến thức nền tảng từ cấp hai đã không tốt. Tin đồn tình cảm trong kỳ huấn luyện quân sự sớm đã tan thành mây khói, mỗi lần đối mặt với cậu, trong lòng cô bất giác sinh ra rất nhiều sợ hãi và áy náy. Cậucó mười phần thất bại, cô ít nhất có một phần trách nhiệm, thỉnh thoảng nhìn bóng dáng cô đơn chơi bóng một mình của cậu từ xa, gánh nặng trong lòng cô cũng tăng thêm một phần.

  Qua Quyên Quyên, cô biết cậu vẫn lặng lẽ quan tâmtới mình, khi bầu chọn ở trạm phát thanh đã lôi kéo giúp cô rất nhiều phiếu, trongcuộc thi tiếng Anh đã dành cho cô rất nhiều tiếng vỗ tay. Đâm lao phải theo lao, Phổ Hoa cuối cùng vẫn tiếp nhận sự sắp xếp của giáo viên, chấp nhận sự giúp đỡ của Thi Vĩnh Đạo.

Mấy lần đầu học riêng, họ đều có chút gò bó, hai người duy trì khoảng cách, một người hỏi một người đáp như cảnh sát và phạm nhân, gần như không hỏi han trao đổi gì thêm, cô thường rơi vào hoảng loạn vì nét mặt chuyên tâm của cậu. Vài lần học cùng nhau, cậu càng lịch sự với cô, thậm chí giống như đối xử với giáo viên, trả lời câu hỏi của cô còn giơ tay. Vì tác phong như vậy, cô dần dần hạ thấp cảnh giác với cậu. Khắc phục sự lúng túng ban đầu, chuyên tâm vào việc học, Phổ Hoa phát hiện mình và Thi Vĩnh Đạo phối hợp còn tốt hơn cả với Kỷ An Vĩnh. Vì cậu kiên nhẫn hơn, sẵn sàng giúp cô sửa bài, có lúc còn liệt kê từng phương pháp một ra giấy, lần lượt tính cho cô xem. Cậu chưa bao giờ tức giận với cô, khi  quan điểm bất đồng, nhiều nhất thì cậu sa sầm mặt xuống, đặt bútcầm vở bài tập lên che mặt, lặng lẽ khó chịu vài phút.

Sau giờ học phụ đạo, Thi Vĩnh Đạo sẽ đợi Phổ Hoa ở cổng trường, đi cùng cô qua đường, sau đó lên xe đạp của mình, ai đi đường nấy. Cậu không đi theo cô, cũng không còn mua phô mai cho cô nữa, chưa từng nhắc đến việc gì ngoài chuyện học tập. Không phải thời gian học phụ đạo, như trên sân bóng luyện tập bóng rổnhìn thấy cô về nhà, cậu cũng sẽ không chủ động chào hỏi quấy rầy cô. Đây là khoảng cách vô cùng an toàn, an toàn tới nỗi Phổ Hoa có thể yên tâm cố gắng nâng cao thành tích toán lý hóa, cách nhìn đối với Thi Vĩnh Đạo cũng thay đổi rất nhiều.

Họ trải qua hai tháng bình yên vô sự. Phổ Hoa gánh vác hai áp lực đến từ gia đình và nhà trường, cắn chặt răng ra sức đạt được thành tích tốt hơn trong kỳ thi cuối kỳ. Thi Vĩnh Đạo cũng cởi bỏ gánh nặng trên vai, không còn dùng thái độ chống đối để cư xử với việc thi cử và xếp hạng. Lần cuối cùng phụ đạo cho nhau trước kỳ thi, vì phải đi giúp giáo viên mà cậu phải dừng giữa chừng, cô ở phòng học đợi cậu. Nhân lúc cậu không có mặt, cô lén xem trộm vở bài tập của cậu, chữ cậu viết, nháp đề kiểm tra của cậu.

Trang cuối cùng trong vở bài tập, cô phát hiện trên góc có một hàng công thức: giá trị  PH của D = 1. Đọc câu này nhiều lần, Phổ Hoa cảm thấy D không giống bất cứ hợp chất hay nguyên tố nào cô biết, thần bí thật, cậu ấy từng khắc câu này trên bàn, điều đó có ý nghĩa gì? Trong lúc đợi cậu ấy, cô nhoài người lên bàn ngủ quên mất, khi tỉnh dậy, đồ đạc của cậu ấy vẫn còn, hình như cậu ấy vẫn chưa trở về.

loading...

Rời trường học, Phổ Hoa thấy đèn trong văn phòng giáo viên hóa học còn sáng. Tối đó cô mơ mình trở lại phòng học, nằm sấp lên bàn mệt mỏi ngủ quên, ThiVĩnh Đạo đang đứng đối diện. Cậu ấy không giảng bài, mà cúi người xuống cách cô càng lúc càng gần, gần tới nỗi cô có thể nghe thấy tiếng thở của cậu ấy. Cậu ấy lặng lẽ quan sát cô, phân tích cô, dường như cô là một đề ứng dụng khó hiểunhất. Sau đó, gương mặt cậu ấy dần mờ nhạt, đến hình dáng cũng chỉ còn lại bóng mờ màu đen, một làn hơi nóng bỏng lướt qua má cô, lưu lại trên môi cô, nhẹ nhàng, mềm mại.

Phổ Hoa cẩn thận giữ tự tin trong học tập, sau khi có thành tích cuối kỳ, ngoài về thăm bố cuối tuần, phần lớn thời gian cô đều ở sạp bán thuốc lá của ông ngoại ngồi nghe bài hát tiếng Anh láng máng không rõ từ đài, dốc sức làm bài tập về nhà và các loại bài tập môn toán lý hóa. Chút an ủi duy nhất của Phổ Hoa chính là điện thoại của Kỷ An Vĩnh, mỗi tối thời gian nói chuyện của họ đã nhiều hơn trước, chủ đề cũng không còn hạn chế trong những khó khăn gặp phải trong môn học. Dường như bằng cách gọi điện,họ có thể bỏ đi những dè dặt, thoải mái trong suy nghĩ, thảo luận vài vấn đề của bản thân.

Bắt đầu là thăm dò sơ sơ, sau đó có thể sẽ im lặng, thử né tránh, sau nữa, KỷAn Vĩnh nói chuyện của cậu ấy, người “bạn gái” xuất hiện trong tin đồn tình cảmvới tần suất cao đó dần dần trở thành nội dung chủ yếu để bọn họ đàm luận. Phổ Hoa hiểu được, Kỷ An Vĩnh cũng chẳng thuận buồm xuôi gió trong tình cảm. Cậu ấy thường than, người mình thích chưa hẳn đã thích mình. Còn người thích mình chưa hẳn mình đã thích.

Nghe như đọc khẩu lệnh, kỳ thực ngẫm nghĩ kỹ thì cũng có lý. Nghe chính miệng cậu ấy nói ra mối tình không thành công đó, ngược lại Phổ Hoa thoải mái hơn nhiều. Ban đầu cô vẫn canh cánh trong lòng với bức thư đó, lúc này lại chẳng muốn truy cứu cậu ấy có cảm nghĩ gì sau khi đọc nữa. Đi tới ranh giới của bạn tốt và tri kỷ, Phổ Hoa tìm thấy vị trí thuộc về mình bên cạnh Kỷ An Vĩnh. Cho dù đối với Kỷ An Vĩnh, vị trí này không quan trọng, có hay không cũng được, chỉ giới hạn ở hai đầu điện thoại, nhưng Phổ Hoa rất mãn nguyện, ít nhất cô có thể dùng quan hệ này để che giấu tình cảm của mình, thoải mái nói cười với cậu ấy, quan tâm tới cậu ấy, khích lệ cậu ấy, thậm chí chế giễu cậu ấy.

Cúp máy, cô sẽ viết tên Kỷ An Vĩnh trên giấy nháp làm bài tập, sau đó là tên mình, rồi viết nội dung nói chuyện vào nhật ký, nằm trên giường hồi tưởng lại. Kỷ An Vĩnh từng nói: “Diệp Phổ Hoa, cậu không giống các bạn nữ khác”.

Cô hỏi: “Sao không giống?”.

Cậu ấy nghĩ rất lâu, chỉ nói: “Tóm lại là không giống”.

Âm thầm thích một người chính là như vậy, cái gọi là “không giống mọi người”khiến Phổ Hoa vui vẻ rất lâu, dù soi gương cũng sẽ mỉm cười. Bị việc học vàchuyện gia đình dồn vào góc, vui vẻ là thứ xa xỉ lâu rồi cô không có. Co ro sau tấm cửa kéo bằng kính, đối diện với một kệ thuốc lá thơm, Phổ Hoa thử tìm sự yên ả trong lòng, mà Kỷ An Vĩnh mang lại cho cô đúng lúc.

Trước Tết âm lịch, sạp hàng nhỏ của ông ngoại buôn bán bận nhất, cả ngày Phổ Hoa đều ở cửa hàng bán thuốc lá trông hàng, khi không cần tính toán sổ sách thì đeo tai nghe nghe mấy tiết mục cô yêu thích trên đài phát thanh. Hôm đó, cô cũng đang nhìn ra ngoài cửa sổ mơ mộng viển vông, có người đạp xe dừng lại hỏi mua một bao Vạn Bảo Lộc. Gương mặt trẻ tuổi xa lạ đó ngờ ngợ khiến cô cảm thấy quen thuộc.

Cô chạy vào trong phòng hỏi người lớn giá tiền, cầm bao thuốc quay trở lại, người đi xe đạp đang chờ, đưa năm mươi tệ cho cô. Cô trả lại tiền cho anh ta, người giơ tay ra nhận lại là người khác. Nhận ra Thi Vĩnh Đạo, Phổ Hoa giật nảy mình, lập tức buông tay, tiền lẻ trả lại bị rơi xuống đất. Cậu ấy cũng kinh ngạc, lại nhanh chóng trấn tĩnh, đẩy người mua thuốc lá đi, bản thân vẫn đứng ở cửa sổ, lại đưa mười tệ cho cô, nói cậu ấy cũng muốn mua Vạn Bảo Lộc.

Không mặc đồng phục trường, không cạo râu, nhưng cậu ấy trông vẫn có dángvẻ của học sinh trung học. Phổ Hoa kiên quyết không bán, cậu ấy kiên quyết không đi, hai người giằng co bên cửa sổ cho tới khi người lớn ra hỏi. Cô đành xuống nước, dùng ánh mắt cầu xin cậu ấy, không nói thành lời: Nhanh đi đi. Cậu ấy vò tờ tiền, lắc đầu, mua bật lửa rồi lên xe đạp đi. Cả tối đó Phổ Hoa vô cùng sợ hãi bất an, đến cuộc điện thoại đã hẹn với Kỷ An Vĩnh cũng không gọi.

Đúng như dự đoán, ngày hôm sau cô mới dậy, Thi Vĩnh Đạo đã xuất hiện rồi. Cậu ấy khóa xe đạp đối diện với sạp bán thuốc lá, khoác ba lô gõ cửa. Cô chặn cửa không cho vào, hỏi cậu ấy: “Cậu đến làm gì?”.

Dáng vẻ cậu ta rất tự nhiên, mở cặp sách lấy ra vài quyển vở bài tập: “Mình đế nhỏi bài”.

Nói xong, lại cúi rạp người chào ông ngoại đang từ phía sau cô đi tới, nói lớn:“Cháu chào ông ạ”. Sau việc này Phổ Hoa nghĩ kỹ thấy mình đã đánh giá thấp Thi Vĩnh Đạo. Năm lớp chín cậu ấy dám hút thuốc lá trên tầng thượng trước mặt cô, lớp mười chạy ra ngoài uống rượu say về lớp, nộp giấy trắng môn hóa khi thi giữa học kỳ, lần sau cầm điểm mười đưa giáo viên xem. Cậu ấy dám mua chuộc cử tri vì cô, lấy danh hiệu của mình che đậy cho cô, cậu ấy có gì không dám làm chứ?

Cô vẫn không hiểu, rốt cuộc cậu ấy thích cô ở điểm nào, cô bình thường như thế,vì sao cậu ấy cố chấp thế nhỉ? Tuần đầu tiên, cậu ấy mượn cớ cũ tới hai lần, lần đầu hỏi xong liền đi, trước sau không đến năm phút, lần thứ hai cậu ấy khoác cặp sách to hơn, hình như trong Tết cậu ấy hoàn toàn không có việc gì làm, chỉ đến chỗ cô hỏi bài.

Lần thứ ba cô thực sự tức giận, đuổi cậu ấy về, cậu ấy bình tĩnh mở cặp sách, lấy ra máy tính xách tay. Thời kỳ đó, học sinh có máy tính để bàn không nhiều, nhưng cậu ấy lại mang máy tính xách tay Toshiba cồng kềnh đến nhà cô, để cô luyện tập trên máy cho kỳ thi vi tính.

Việc cậu ấy dâng vật quý và sự do dự của cô giằng co nhau mất ba phút, cuối cùng Thi Vĩnh Đạo thắng. Ông cô không có khái niệm về giới tính, là bạn học của cô thì sẽ nhiệt tình tiếp đãi, còn giúp chuyển bàn, còn rót nước mận cho Thi Vĩnh Đạo, dặn dò hai đửa ôn tập cho tốt, còn mình đi trông sạp hàng. Người lớn vừa đi, cô ngồi chỗ nào cậu ấy liền ngồi sát lại, gần tới nỗi có thể đếm rõ lông mi của cô.

Mới đầu Phổ Hoa đặc biệt thận trọng, hận không thể giảng vài câu để cậu ấy nhanh chóng đi về, sau đó nghe cậu ấy giảng vi tính rõ ràng mạch lạc, toàn những chỗ khó, trọng điểm của kỳ thi, cũng quên cả việc đuổi người. Cậu ấy giảng khoảng hơn hai tiếng đồng hồ, giảng xong để cô luyện tập, gần như cầm tay dạy cô sử dụng. Đợi luyện xong vài chương trình quan trọng, có qua có lại mới toại lòng nhau, cô cũng bày ra sách tiếng Anh để cậu ấy hỏi. Cậu ấy gập máy tính lại, lấy ra tờ giấy đã chuẩn bị sẵn, đưa cho cô.

“Tiếng Trung Quốc, cậu có thể hiểu không?”. Cậu ấy hỏi. Cô không hề cảnh giác mở tờ giấy, trên đó thình lình viết: Cho mình (Thi Vĩnh Đạo) thích cậu (Diệp Phổ Hoa), được không?

Thi Vĩnh Đạo có xuất hiện lần thứ tư không, Phổ Hoa cũng không nghe ông ngoại nói, cô trốn về chỗ bố. Trong thời gian nửa năm, bố già đi rất nhiều, tóc mai đã điểm bạc. Trên tường phòng khách treo bức ảnh cũ của gia đình Phổ Hoa, bức ảnh cả nhà ba người chúc mừng cô được tuyển thẳng vào trường cấp ba được đặt ở giữa, mặt kính luôn được lau sạch sẽ. Đồ đạc của mẹ trong phòng càng lúc càng ít đi, cô không dám hỏi cũng không dám biết.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: