truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 03.5 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:”";
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Sức anh vượt xa cô, chỉ cần anh muốn, cô không thể chiến thắng.Đây chính là lần cuối cùng của anh ư?Lần cuối cùng gặp người nhà anh? Hay lần cuối cùng tiếp nhận sự chiếm hữu của anh? Phổ Hoa nghĩ một cách đau xót, túm chặt áo Vĩnh Đạo, phản kháng lần cuối. Cô không thể chấp nhận anh lúc này! Cho dù trong hai năm ly hôn, cơ thể cô chưa từng chống cự lại anh, nhưng bây giờ, giữa bọn họ không còn là ai vượt qua ranh giới, mà có một hố ngăn cách sâu thẳm ở đó, vĩnh viễn không thể vượt qua.

Cô đẩy mặt anh ra, nhân lúc anh không phòng bị liền cắn lên cổ anh, cắn mạnh đến mức toàn thân run rẩy, dường như cắn đứt một miếng da, anh hít vào,không thể không xoay đầu bịt vết thương, dừng lại.

Họ đều chảy máu, hơn nữa vết thương đang đau. Anh ngồi xuống nền nhà thở một cách nặng nề, xòe lòng bàn tay, nhìn về phía cô.Cô lau khóe miệng, nhanh chóng bò ra khỏi phạm vi anh có thể chạm tới, vào phòng tắm khóa mình trong đó, kiệt sức trốn trong bồn tắm. Căn phòng yên tĩnh trở lại, cô mở vòi nước lạnh, dùng vòi hoa sen rửa sạch đôi môi anh chạm vào và vết bẩn dính trên quần áo. Nước rất lạnh, toàn thân cô ướt sũng, nước chảy từ tóc vào mắt, cô vội tắt vòi nước.

Ôm vòi hoa sen trước ngực, cô ngồi trong bồn tắm mệt mỏi độc thoại: “Thi Vĩnh Đạo! Anh đi đi! Anh đi… Thi Vĩnh Đạo! Anh đừng tới nữa! Không có lần cuối cùng! Không bao giờ có lần cuối cùng nữa! Không có… Tôi mãi mãi không phải! Tôi cũng không phải cô ta…   tôi không phải  Cầu Nhân! Tôi không phải! Anh đi! Anh đi ngay đi!”.

Cô bắt đầu lẩm nhẩm một cách vô nghĩa, gọi bố, Quyên Quyên, VĩnhBác, thậm chí là An Vĩnh, những lời họ từng nói, những ký ức ấm áp mà họ để lại cho cô, và tất cả những chuyện tốt đẹp thuộc về quá khứ mà cô có thể nhớ được. Cô đã quá mệt mỏi với việc cãi nhau với anh rồi, ý chí kiên cường qua một đêm gần như suy sụp. Cô chịu đựng đủ những ngày bị anh đeo bám rồi, hai năm qua lúc gần lúc xa nhưng cả hai cần nhau, đem lại cho cô dũng cảm tiếp tục chờ đợi, nhưng đó chỉ là bong bóng hư ảo, còn chưa chạm đến đã vỡ tan. Từ giây phútbiết anh tái hôn, khát vọng của cô đối với anh trở thành sự chán ghét cực độ,chán ghét anh, cũng chán ghét bản thân.

Tối nay anh nói anh hy vọng có mộtđứa con khi ba mươi tuổi. Họ từng có con, nhưng đã mất, còn có rất nhiều thứ họ từng có cũng trôi theo thời gian chảy cùng dòng nước, không thể lấy lại. Cô không cần lần cuối cùng! Cho dù loại kết thúc nào cô cũng không cần! Mặc bộ quần áo ướt, Phổ Hoa ôm bụng cuộn tròn trong bồn tắm, vô thức rơi lệ, nghĩ đến câu hát còn dang dở.

 “Có lẽ tình yêu của anh là chiếc giường đôi Nói không chừng ai cũng đều có thể cùng anh lưu lạc Ánh mắt anh khóa tại nơi nào Sự bướng bỉnh của anh là một bức tường nội tâm đóng chặt. Có lẽ trái tim anh là căn phòng đơn Sẽ trở nên chật chội khi thêm một người Muốn nhìn xem dáng vẻ ban đầu của anh Lớp ngụy trang cởi bỏ, anh sẽ thế nào? Đừng nói vẫn còn cảm giác. Anh và em đều biết chúng ta chỉ có thể trung thành với trực giác. Chính vì thiếu nên thường không biết cự tuyệt.  Nhưng lại không muốn thỏa hiệp vì đối phương Đừng nói vẫn còn cảm giác. Anh và em đều biết ôm nhau không có nghĩa là thân thiết.Có thể sợ hãi bị từ chối không dám trực tiếp,h ay chúng ta đang đợi cơ hội lần sau.Cùng nhíu mày nhưng lại có cảm nhận khác nhau”. Cô đã để vuột mất anh, thực sự vuột mất rồi.

Gửi bản thảo cho Vĩnh Bác, bị anh hỏi chuyện giữa cô và Vĩnh Đạo rốt cuộc là thế nào, Phổ Hoa đánh trống lảng sang chuyện khác. Họ thi thoảng gặp nhau trên MSN, cũng từng Chat trên skype, nhưng Phổ Hoa hiếm khi nhắc tới chuyện giữa cô và Vĩnh Đạo. Đương nhiên, người sáng suốt đều có thể nhìn ra tối đó họ rất bất thường, Vĩnh Bác là người nhà nên càng thấy rõ, nhưng liên quan đến việc gia đình của em trai, anh không tiện hỏi quá nhiều.

Sinh nhật mẹ chồng, Phổ Hoa đương nhiên mượn cớ không tham gia.Mấy ngày đó, cô luân phiên ở nhà mấy người bạn, chỉ chọn một món quà nhờ Quyên Quyên gửi đến. Theo ý Quyên Quyên, đến quà cũng không cần tặng, nhưng để tránh cục diện mất mặt và khó xử, Phổ Hoa thà tặng quà cho khỏi phiền còn hơn.

Trước khi Vĩnh Bác đi có tới phòng biên tập tìm Phổ Hoa, đáng tiếc không gặp, Phổ Hoa chỉ nhận được vài cuốn tạp chí anh tặng gửi chỗ Lưu Yến. Khi liên lạc được thì anh đã bay tới xa vài nghìn dặm bắt đầu dự án mới rồi. Hai người Chat bằng webcam, tiếng ồn ào huyên náo bên Vĩnh Bác giống như ở chợ quê.

 “Em bận gì thế?”. Anh không ngừng gõ bàn phím, trong cửa sổ webcam chỉ có thể nhìn thấy nửa gương mặt hơi cúi xuống, trong tư thế đó, Vĩnh Bác và VĩnhĐạo có rất nhiều điểm giống nhau, đặc biệt là gương mặt khi nhìn nghiêng.

 “Dạ… mấy hôm nay sửa bản thảo, gặp tác giả. Cảm ơn anh về tạp chí nhé, rất hay ạ”. Phổ Hoa đang đợi nhận file mới, tập danh sách xem mặt Quyên Quyên mới chỉnh sửa lại đặt bên cạnh, cô ấy dùng bút nhớ đánh dấu bảy tám người đà nông, đều viết ra số điện thoại và phương thức liên lạc, có thể thấy cô không vội nhưng Quyên Quyên đã vội lắm rồi.

“Em và Vĩnh Đạo… có lúc em cũng nhường nó một chút, gần đây nó lại không được thuận lợi lắm!”.

Vĩnh Bác vô duyên vô cớ lại quay về chủ đề vừa nói, Phổ Hoa vừa như có ý vừa như vô tình lắng nghe anh nói, “Sinh nhật hôm đó em bị ốm, nó không tránh được lại bị mắng. Em cũng biết mẹ mà, hai thằng con, bà không quản được anh nên chỉ có thể quản Vĩnh Đạo. Có lúc nói hơi nhiều, đến bố cũng không chịu nổi bà, đã mấy năm rồi, nhiều việc em cũng nên gánh vác cùng nó… không phải anh nói chứ tên tiểu tử Vĩnh Đạo ấy thỉnh thoảng hơi khinh suất, em đừng tính toán với nó!”.

“Em biết rồi…”.

Phổ Hoa vẫn nghĩ tới chuyện vừa nãy bèn hỏi, “Anh ấy đã nói gì với anh…”.

“À, vẫn mấy chuyện đó thôi, ai làm việc chẳng có lúc sơ suất, anh chụp một nghìn tấm cũng chưa chắc có ai dùng tấm nào, công việc mà, đừng quá quan trọng hóavấn đề.  Tiền là chuyện nhỏ, còn có thể kiếm, người không sao mới tốt”.

“Tiền gì?”. Phổ Hoa nghe không hiểu lắm, lại không tiện hỏi sâu.

“Anh phải đi rồi, cái chốn tồi tàn này, khách sạn đến điều hòa cũng không có,dịch xong lần sau anh mời cơm!”. Vĩnh Bác ngẩng đầu nhìn vào cửa sổ webcam vẫy vẫy tay, vội vàng thu dọn đồ đạc.

Khi anh cười không giống Vĩnh Đạo chút nào, vầng trán đen thui lờ mờ có nếp nhăn, Vĩnh Đạo trái lại rất trẻ. Lưu Yến từngnói, dáng vẻ đàng hoàng, học vấn tốt, công việc tốt, gia thế tốt, điều kiện tương đối lại thương cô, Thi Vĩnh Đạo quả thật không có gì để soi mói, gả cho cậu ta là vận may kiếp trước Phổ Hoa tu được. Nhưng chỉ có một mình sống qua từng ngày, nỗi cay đắng trong đó chỉ Phổ Hoa mới biết.

Nhận văn bản xong, Vĩnh Bác cũng thoát khỏi nick. Phổ Hoa tiếp tục ngồi ngơ ngẩn trước máy tính, không ngừng liếc mắt tới tập danh sách của Quyên Quyên.   Tối đó sau khi Vĩnh Đạo đi, cô ngồi trong phòng tắm nghĩ rất lâu, cảm giác chếnh choáng trái lại khiến cô bình tĩnh hơn ngày thường, không dồn bản thân vào góc chết.

Không thể không thừa nhận vẫn nhớ anh, có thể nhớ tới mức mất ngủ, trong mơ toàn là anh. Hai năm qua không từ chối cũng chính vì luôn chờ đợi có thể quay đầu lại, nhưng phát hiện con đường quay đầu đã bị chắn, cô cũng chỉ có thể tiến lên phía trước, cho dù có đụng đầu lung tung hay không.

Cô muốn biết anh gặp phải chuyện gì, có tranh chấp tiền bạc gì, đã giải quyết được chưa, nhưng lại tự biết đó đã không còn là việc mình nên quan tâm nữa. Anh đã nói đến lần cuối cùng, làm vợ chồng ly hôn hai năm cũng nên kết thúc rồi.

Có lẽ phải can đảm bước tiếp thôi, cho dù gặp phải chuyện gì, cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Lần thứ hai đi xem mặt, Phổ Hoa trang điểm sơ qua một chút, không thể coi là xinh đẹp nhưng cũng không chán nản lạnh nhạt như lần đầu, song vẫn không thành công. Xem mặt đau khổ hơn Phổ Hoa tưởng tượng nhiều, đồng thời cũng khiến cô thấy khó xử. Xem mặt người đã ly hôn tẻ nhạt vô vị hơn so với nam nữ lớn tuổi chưa kết hôn, điểm tốt duy nhất là rất đơn giản ngắn gọn, có những người đến cơm cũngkhông cần ăn, hẹn địa điểm gặp mặt nói chuyện vài câu, hợp thì tiếp tục, không hợp thì khỏi bàn.

Phổ Hoa ép buộc bản thân thích nghi với cách thức như vậy, chấp nhận ánh mắt xem xét của những người đàn ông xa lạ đó. Người thứ hai từng kết hôn và có một đửa con, ly hôn chưa tới ba tháng. Vị thứ ba hình thức khá, chu đáo trong tiếp đãi, nhưng nói không đầy mười câu liền mượn cớ đưa giấy ăn cho cô để nâng chiếc vòng bện trên cổ tay cô lên, men theo cổ tay sờ lên phía trên, nói: “Cô rất trắng!”.

Phổ Hoa chưa từng chịu sự mạo phạm khiếp đảm này, chạy vào phòng vệ sinh rửa cổ tay tới mức gần như tróc da, trở về nhà đến sợi dây cũng tháo xuống ngâm trong nước giải độc. Quyên Quyên không đồng ý với phản ứng của cô, lấy ra một đống lý luận thuyết phục, dạy dỗ. Tới vị thứ tư, tình hình không chuyển biến tốt đẹp, trướcsau chỉ nói một câu rồi cụt hứng chia tay.

Sau khi gặp bốn người, cô quyết định không gặp thêm bất cứ người nào nữa, sợi dây duyên phận trên cổ tay cũng đổi sang nút thắt chết, không thể tháo. Khi mẹ đeo cho cô, từng dặn dò sợi dây màu đỏ nắm một nửa khác của cô, đừng làm đứt cũng đừng tháo, là đồ từng được lễ Phật rất linh nghiệm, có thể bảo vệ cô giữ được cái thai. Những điều này đều là lời ngốc nghếch, cũng chỉ có bố mẹ hoàn toàn không hiểu tình hình mới nói ra. Phổ Hoa lần nào cũng chỉ cười, con cái, cô thậm chí từng nghĩ tới chuyện đặt tên, tên con trai, tên con gái, rồi rớt vài giọt nước mắt sau những cái tên, ép trong sổ nhật ký chưa từng mở lại.

Đường Đường, Mạch Mạch đều chưa kết hôn, Tiểu Quỷ và Thái Hồng cũng chỉ trong giai đoạn yêu đương, ngay cả Quyên Quyên thực ra cũng chưa từng nếmqua dư vị của hôn nhân. Vì vậy không ai có thể hiểu được cảm nhận và nỗi đau của cô. Hôn nhân không phải điều binh đánh trận trên giấy mà là trận chiến súngthật đạn thật.

Cuối tuần mọi người tụ tập ở nhà Tiểu Quỷ ăn lẩu, Quyên Quyên lại nhắc chuyệncũ, không chỉ khuyên Phổ Hoa tiếp tục xem mặt còn thề sẽ ép cô nói ra sự thật với bố mẹ. Nếu như trước kia, Phổ Hoa chắc chắn sẽ như con rùa rụt đầu trốntrong vỏ mà bàng quan, nhưng sau vài lần xem mặt, cô bắt đầu suy nghĩ một cách nghiêm túc về việc nói cho bố, và nên nhắc đến chuyện đó như thế nào.

“Mình nên nói thế nào?”, vẫn chưa bắt đầu cô đã buông đũa trưng cầu ý kiến mấy người đang bận chết đi được này.

 “Nói thẳng nói thật! Bố, con ly hôn rồi, tên khốn Thi Vĩnh Đạo ấy đã tái hôn!”.

Quyên Quyên lòng đầy căm phẫn nói, “Nói như vậy! Phải nói như vậy!”.

“Không được, trực tiếp như thế bố mình không chịu nổi, hơn nữa quá đột ngột,cũng phải có bước đệm, để ông có sự chuẩn bị về mặt tâm lý”.Phổ Hoa từ chối ý kiến của Quyên Quyên.

 “Cậu nói muốn ly hôn? Đã ly hôn? Hay nói cho ông biết đã ly hôn hai năm rồi?”.

  Mạch Mạch hỏi.

loading...

 “Hay nói với bố cậu, anh ta ngoại tình, cậu muốn ly hôn?”. Tiểu Quỷ nói.

“Như vậy không ổn lắm”. Phổ Hoa lắc đầu.

“Còn phía mẹ cậu? Nếu không thì nói cho bà biết trước?”.

Thái Hồng đưa ra vài ý kiến, Phổ Hoa suy nghĩ cảm thấy vẫn không ổn thỏa.

“Hay là… kêu Quyên Quyên đi cùng cậu để nói, quả thật không được thì để cậu ấy nói!”. Mạch Mạch đề nghị.

 “Được, mình đi! Mình nói! Cái gì mình cũng nói!”.

Quyên Quyên vung đũa cướp lời,vội vàng ngồi cạnh Phổ Hoa, “Lát nữa cậu ăn nhiều một chút, bất quá thì mình nói hộ cậu, dù sao cũng không phải lỗi của cậu, có gì ghê gớm đâu, đã tới nướcnày thì sá gì nữa! Thi Vĩnh Đạo có thể làm gì mình! Mình nói hết chuyện của anh ta! Tốt nhất kể hết cho bố cậu, bao gồm cả đứa trẻ… đó!”.

Phổ Hoa cụp mi mắt xuống, cắn môi, kịp thời chặn lại những lời Quyên Quyên chưa kịp nói ra. Chuyện đứa bé luôn là điều cấm kỵ của cô, trừ phi vạn bất đắc dĩ cô tuyệt đối không nhắc tới, ngay cả cãi nhau với Vĩnh Đạo đến mức kịch liệt cũng hiếm khi nhắc đến.

Đó là nút chết giữa họ, nhớ tới ai cũng đều không dễ chịu.

 “Ăn trước đi, nguội bây giờ!”.

Thái Hồng giải hòa.

“Ừ, ăn đi ăn đi, đừng ép cậu ấy, thuyền tới đầu cầu ắt đi thẳng, đúng không!”.

Mạch Mạch nháy mắt ra hiệu với Quyên Quyên.

Quyên Quyên gật đầu, sán vào Phổ Hoa, giúp cô gắp rau, chuyển đề tài sang

chuyện mờ ám ở văn phòng mình.

Trong mấy người bạn, Quyên Quyên là người rất nghĩa khí, có lẽ lời nói không lọt tai nhưng trong lòng Phổ Hoa lại rất coi trọng cô ấy. Cô phấn chấn lại vừa ăn lẩu vừa nói chuyện với mọi người, cố gắng duy trì tâm trạng vui vẻ, cho dù không vui, ít nhất cũng không đau lòng.

Cơm xong, mấy người họ tới quán karaoke trong khu nhà Tiểu Quỷ, đều những bài hát cũ, hát rất thoải mái. Phổ Hoa chỉ nghe, càng những bài tình ca cũ càng thích thú. Những ngày tháng độc thân chẳng phải là bát nước đắng, chỉ cần bản thân có thể giữ thăng bằng. Trên đường về nhà, cô bảo Quyên Quyên cùng mình tản bộ rồi mới gọi xe. Đi khỏi một đoạn đường, bên cạnh không có ai, Phổ Hoa mới phá vỡ sự im lặng nói cho Quyên Quyên biết quyết định của mình.

 “Để tự mình nói, cho mình chút thời gian, mình muốn suy nghĩ lại xem làm thế nào để bố có thể chấp nhận”.

 “Ừ, cậu lựa thời cơ, mình cảm thấy đừng kéo dài thêm nữa, tối lần trước gặp anh trai anh ta… các cậu không sao chứ?”.

Quyên Quyên kéo Phổ Hoa, cô còn im lặng hơn cả lúc ăn rất nhiều.

 “Vẫn ổn, anh ấy nói… là lần cuối cùng, còn nói… anh ấy muốn thành gia lập nghiệp… làm bố…”. Phổ Hoa bất giác thấp giọng, nói xong nhìn lên vầng trăng bị che phủ sau áng mây mỏng.

 “Mẹ kiếp, có lúc mình thực sự muốn…”.

Quyên Quyên nắm chặt tay, bị Phổ Hoa ép xuống. Cô chỉ vầng trăng đang chiếu ra ánh sáng mờ nhạt, hỏi Quyên Quyên, “Ngày mai có gió không nhỉ ?”.

Quyên Quyên chăm chú nhìn bầu trời đêm, nhẫn nhịn một chút, lại kéo tay Phổ Hoa.  “Phổ Hoa…”.

 “Hả?”.

“Cậu thực sự có thể… quên được anh ta ư?”. Phổ Hoa suy nghĩ vài giây, lắc đầu một cách thận trọng.

“Không quên được”.

“Vì sao?”.

 “Vì…”. Cô lại chăm chú ngắm quầng sáng lờ mờ xung quanh vầng trăng, giống như nhìn về quá khứ, “Quyên Quyên…”.

 “Hả?”.

“Thực ra…”.

 “Mình từng gặp An Vĩnh…”.

 “Hai  lần”.

Vài ngày sau, Quyên Quyên vẫn nói gần nói xa về lời của Phổ Hoa tối đó, hy vọng có thể thăm dò được một chút sự thật. Nhưng Phổ Hoa trước sau vẫn kín như bưng, chuyện liên quan đến hai người đàn ông, không tới thời cơ, Quyên Quyên biết có ép cô cũng không có tác dụng.

Sau lần gặp mặt cuối cùng, tâm trạng Phổ Hoa cũng hồi phục rất nhiều so với trước đây, cô khó tránh khỏi có chút bất an vì chuyện Vĩnh Bác đề cập đến. Cô vẫn dùng cách cũ là gọi điện cho Tất Mã Uy ở phòng thí nghiệm, hy vọng tìm hiểu được một chút về công việc của Vĩnh Đạo.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: