truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 01.7 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:”";
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin-top:0in;
mso-para-margin-right:0in;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0in;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Buổi chiều chậm chạp trôi qua trong những ván cờ của hai người đàn ông. Ánh nắng mặt trời ngoài cửa sổ tỏa ra một khoảng ấm áp trên giường, Phổ Hoa để tiền dưới đài thu thanh cho bố, nằm nhoài lên khoảng nắng rọi ấm áp đó, nhắm mắt giả định bản thân trở về tuổi mười bảy.

Nhưng giả định này rất khó, cô đã hai mươi bảy tuổi, qua mùa hè là hai mươi tám ,mất đi sự vô âu vô lo của tuổi mười bảy. Nằm giờ lịch trên giường, từng trang từng trang mỏng giòn, sau khi lật qua một chồng dày thì tới sinh nhật hai mươi chín tuổi của Vĩnh Đạo.Đối diện với con số này, một suy nghĩ len lỏi vào đầu Phổ Hoa.Thời gian có lẽ sẽ ngưng đọng trong buổi chiều này, ánh mặt trời sẽ không chuyển sang sắc hoàng hôn, cô vĩnh viễn ở tuổi hai mươi bảy, Vĩnh Đạo và bố mãi mãi không đi xong nước cờ cuối cùng, còn mẹ rất nhanh sẽ trở về, mua một cái kẹp tóc, hỏi cô buổi tối muốn ăn gì.

Đây là toàn bộ điều cô muốn, ba người họ và cô.  Nhưng giấc mơ này, từ mười năm trước đã vỡ nát. Cô phải mở trừng mắt nhìn họ rời đi, cuối cùng chỉ mình cô dừng lại chỗ cũ, cho dù cô cố gắng thế nào, kết cục đã là việc định trước rồi.

Trước khi ra khỏi cửa, bố hỏi riêng Phổ Hoa: “Hai đứa không có chuyện gì chứ?”.

Phổ Hoa sững lại, không ngờ cố gắng cả một buổi chiều lại bị bố nhận ra biểu hiện bất thường. Cô không dám nhìn thẳng vào bố, cúi đầu giả vờ tìm đồ trong túi, “Chúng con… rất tốt mà…”.

“Thật không… Tốt thì được…”. Bố vẫn không yên tâm, nhưng không tiện nói, lắcquạt hương bồ đi đi lại lại, trước khi Phổ Hoa về, ông vỗ vỗ tay cô, thấp giọng nói,“Nhớ đeo… nhẫn…”.

Được bố nhắc nhở, Phổ Hoa mới phát hiện ra mình không đeo nhẫn kết hôn. Cô chậm chạp “Vâng” một tiếng, tạm biệt bố, xuống lầu vẫn còn sờ ngón áp út trống trơn.  Hai năm ly hôn chưa từng có chuyện sơ suất, hôm nay lại quên mất. Điều này phải chăng có nghĩa bọn họ thực sự kết thúc rồi?

Cô nhìn sang bên cạnh, Vĩnh Đạo cũng liếc cô một cái, vắt áo complet lên vai, tay đút túi quần, dáng vẻ đầy tâm sự. Có lẽ diễn kịch quả thật rất mệt, đặc biệt khiphối hợp không được ăn ý. Từ khi ra khỏi nhà bố, anh không nói câu nào, châm điếu thuốc vừa đi vừa hút, có lúc dừng lại rít sâu một hơi, tới cạnh xe dập tắt đầu thuốc, vứt vào thùng rác lề đường.

Lấy chìa khóa xe, anh lắc cái biểu tượng Buick trên chùm chìa khóa, ấn vào nút mở khóa từ xa, nhưng không vội lên xe mà còn dựa vào cạnh cửa xe đợi cô bước tới giống như biết trước cô có lời muốn nói.

 “Lên rồi nói?”.

Anh chỉ ghế phụ.

Phổ Hoa nhíu mày, không có ý lên xe.

 “Về thế nào?”.

 “Em tự về”.

Vĩnh Đạo nhún nhún vai, vứt áo complet ra ghế sau, ngồi vào ghế lái, mắt nhìn phía trước. Phổ Hoa vẫn đứng ngoài xe, cắn môi, cuối cùng cô cũng nói ra những lời đã kìm nén mấy hôm nay.

 “Thi Vĩnh Đạo… Chúng ta đừng gặp nhau nữa…”.

Cửa xe đóng rầm trước mặt cô, Vĩnh Đạo hạ cửa kính xuống một chút.

Phổ Hoa thấy nếp nhăn ở ấn đường anh hằn sâu, cô có suy nghĩ bằng bất cứ giá nào cũng không quan tâm tới cảm nhận của anh, “Còn nữa, anh cũng đừng tới đây… khôngcần thiết… em cũng không muốn gặp lại anh…”.

Anh không thể hiện ý kiến, ngồi như tượng ở đó, nghe xong lời cô nói bèn tra chìa khóa vào ổ, khởi động xe. Phổ Hoa lùi lại ven đường, xách túi quay đầu đi về phía trước. Cô có thể nghethấy tiếng xe từ từ khởi động theo sau nhưng cô không quay đầu. Thân xe cuối cùng cũng vượt qua cô, dừng lại ở giao lộ, cửa xe chỗ anh ngồi vẫn chưa kéo lên, Vĩnh Đạo bật lửa châm điếu thuốc khác. Ánh mặt trời rọi lên tay anh,một điểm sáng phản chiếu vào trong mắt Phổ Hoa, có thể là bật lửa, cũng có thể là nhẫn cưới trên ngón áp út của anh. Anh ngậm điếu thuốc, gảy gảy tàn, khép hờ da mắt, giống như cô mỗi lần tức giận đều xoay xoay cái nhẫn trên tay như muốn nói gì.

loading...

Ánh sáng che đi, khiến biểu hiện của anh rất khó đoán, nhưng Phổ Hoa nghe thấy câu sau anh nói.

“Em nhất định phải đi!”.Anh không đợi cô trả lời, chiếc xe Buick màu xám bạc khởi động với tốc độ cô không

ngờ tới, rời xa cửa ngõ, chỉ vài giây đã biến mất trên đường.

Trên xe bus trở về, Phổ Hoa thấy bất an lo sự, nhiều lần nghĩ đến chuyện nhẫn cưới. Vào nhà bật ghi âm điện thoại, cô ngồi đầu giường lấy nhẫn ra, đeo lại lên tay.Có thể vài ngày không đeo, nhẫn không được trơn lắm, đeo lên rồi không tháo ra được.

  Chiếc nhẫn cưới bản thân nó rất đơn giản, còn có phần hơi xấu, chỉ là một đôi nhẫn trơn. Khi kết hôn hai bọn họ cũng không giàu có gì, tất cả số tiền họ có đều dùng để mua nhà, vốn dĩ đến nhẫn cô cũng có thể bỏ qua nhưng anh kiên quyết mua. Anh có nguyên tắc nhất quán, quyết định của anh hiếm khi thay đổi vì cô. Nhìn chiếc nhẫn trên tay, tâm trạng cô xuống dốc không phanh. Trong ghi âm điện thoại truyền đến tiếng bố.

“Hoa Hoa về tới nhà chưa? Cảm ơn Vĩnh Đạo giúp bố. Lần sau về bố sẽ làm cho các con món thịt hầm, nghỉ ngơi sớm đi, trời nóng nhớ chú ý sức khỏe…”.

Cô nằm trên giường, nghe đi nghe lại lời bố, càng nghe càng thấy không thoải mái. Chiều nay còn khó chịu hơn cả hai ngày sau khi biết anh kết hôn. Cô không đoán được Vĩnh Đạo đang nghĩ gì, hoặc muốn làm gì. Anh có thể lặng thinh lấy Cầu Nhân, lại xuất hiện trước mặt bố với dáng vẻ đứa con có hiếu. Anh đeo nhẫn cưới của bọn họ, còn yêu cầu cô nhất thiết phải tham dự sinh nhật mẹ anh.

Anh muốn đùa giỡn cô, dày vò cô hay đang báo thù đây?

Cô nhổm dậy ấn số điện thoại nhà Hải Anh, đối phương vừa nhận điện, Phổ Hoa liền không nhịn được hỏi luôn mấy lần: “Hải Anh, Vĩnh Đạo thực sự kết hôn rồi ư?”.

Cô gào rất to, dừng lại mới phát hiện trong phòng là tiếng khóc của mình.

“Phổ Hoa?”.

“Ừ…”.

“Sao vậy?”.

“Không… Mình chỉ muốn biết…”.

Cô lau nước mắt, nhưng không thể làm ra vẻ kiêncường giống như từ trước đến nay. “Biết cái gì? Anh ta thực sự đã kết hôn rồi. Ai có thể lấy chuyện kết hôn ra đùa, lại chẳng còn là trẻ con nữa. Hôm đó Doãn Trình đi mà”.

Đặt điện thoại xuống, Phổ Hoa chạy ra ban công mở tất cả cửa sổ. Gió chiều muộn nóng nực, nhưng cô cũng không muốn làm gì, không nấu cơm, không giặt quần áo, không xem ti vi, cũng không đi đọc tin nhắn điện thoại, chỉ nhoài người lên ban công nhìn xuống từng chiếc ô tô ra vào tầng dưới. Cô nhớ từng nhìn thấy một chiếc xe cùng hãng với xe Vĩnh Đạo trong sân, không có thẻ bình an, biển số xe không giống, những thử khác xem ra y chang. Tối nay cô đứngtrên ban côngđợi hai, ba tiếng đồng hồ, chiếc xe đó vẫn không xuất hiện. Cô căn bản không biết chiếc xe đó đỗ ở chỗ nào, thuộc về ai.

Buổi chiều khi anh lái xe đi, đến tạm biệt như trước kia cũng không có. Mở đài bật đi bật lại một bài hát, Phổ Hoa cầm từng quyển sách trên giá sách xuống, lau bụi trên gáy sách, lại đặt vào. Cô khiến bản thân mệt mỏi cuộn mình trên nền nhà rồi gọi điện cho Quyên Quyên.  “Alô…”. Vừa mở miệng lại không nén được bật khóc.

Quyên Quyên nghe thấy liền mắng ngay trong điện thoại: “Phổ Hoa, cậu khá lên chút đi! Ban đầu đã lựa chọn con đường này thì đừng hối hận! Cậu phải tiến lên, anh ta đã bước đi rồi, cậu cũng phải đi, còn phải đi xa hơn cả anh ta!”.

Nói xong lại nghẹn ngào một cách yếu ớt, cảm thấy không đáng thay cho cô: “Phổ Hoa, cậu không thể để tên khốn đó cười vào mặt, cậu mạnh mẽ hơn chút cho mình đi, nghe thấy không? Chẳng phải anh ta đã bước đi rồi ư, để anh ta đi, để anh ta đi thật xa, cả đời này đừng quay lại!”.

Phổ Hoa gật đầu với không khí, màn hình di động ướt sũng nước mắt. Nghị lực cô hun đúc hơn chục năm vỡ tan chỉ trong vài ngày. Cuối cùng cô cũng nhận thức được rằng thảm thương nhất không phải bị vứt bỏ mà là sau khi vứt bỏ anh, quay đầu lại mới phát hiện người ngốc nhất chính là bản thân mình. Rõ ràng đã vứt bỏ rồi mà từ đầu đến cuối lại không thể quên nổi anh!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: