truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giống Như Đã Từng Quen Biết – Chương 14 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 14: Mờ mịt

Bội Gia mờ mịt  nhìn Kiều Gia Hiên, bộ dáng hắn lúc này  phảng phất như thời gian đang quay lại, cô tựa hồ cũng rơi vào một vòng tuần hoàn. Từng ấm áp mềm mại, từng có  triền miên, giống như hoa cúc giữa trưa  , dưới ánh nắng mặt trời chầm chậm rơi, rơi trên mặt đất, trải vào lòng người, từng việc từng việc tưởng niệm lại, tựa như tự xé vết thương đã đóng vẩy ra, đau đớn không chịu nổi!Kiều Gia Hiên thâm tình  ôm lấy cô, chậm rãi hôn nhẹ nhàng lên trán cô.

Dường như tất cả ý thức của Bội Gia  đều tập trung ở trên trán, chỉ cảm thấy hai bờ môi ấm áp  mềm mại của hắn nhẹ  chạm lên mặt, hơi thở nam tính mãnh liệt  mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt đã tràn ngập trong mũi.

Bốn phía tiếng vỗ tay vang lên như sấm!

Giai điệu Waltz duyên dáng chậm rãi phát ra, khi cô dần dần thanh tỉnh lại thì Kiều Gia Hiên đã nhanh nhẹn ôm lấy cô ra đại sảnh khiêu vũ. Động tác ôm lấy kia thật quý trọng, giống như ôm lấy kỳ trân.

Cô có thể phất tay rời đi, cô cũng có thể tông cửa xông ra ———– nhưng mà cô không làm, đã trưởng thành, học được đạo lí đối nhân xử thế, hiểu được thế gian ấm lạnh, cũng không còn bốc đồng như trước.

Nếu nói là trong khoảng thời gian này hết thảy những điều Kiều Gia Hiên làm với cô, cô không có một tia cảm động là giả . Nhưng mỗi khi hắn xuất hiện ở trước mắt cô thì một màn năm năm trước liền giống như hôm qua tái hiện lại, không ngừng hiện lên ở trước mắt, lại chợt hiện lên.

Cô xoa bóp cái trán đau nhức, tối hôm qua đang lúc mọi người đùa cợt, không thể không uống một ít rượu. Vài vị chú bác ngày xưa lại lôi kéo cô chào hỏi kính rượu, gương mặt thân thiện giống như phụ thân lúc còn trên thế gian .

Cuối cùng Kiều Gia Hiên còn cùng cô mười ngón tay đan chặt  đứng ở cửa tiễn khách ————

“Mẹ ơi!” Ba một bên dùng  tiếng nói mềm mại kêu to, một bên cởi giầy, nhảy vào phòng Phó Bội Gia.”Mẹ ơi! Mẹ đã tỉnh chưa?”

Nằm ở trên giường  Bội Gia vội ôm con trai nhảy vào trong lòng nhéo nhéo khẽ cái mũi nhỏ của cậu.

“Ba, con đã quên cái gì?”

“Con xin lỗi, con đã quên gõ cửa.” Ba thè lưỡi, chỉ ngây ngô cười với mẹ.

“Lần sau phải nhớ nha, sao con lại đi dép to như vậy?” Cô nhìn bàn chân nhơ bé của con trai đang xỏ đôi dép lê to đùng.

“Con tìm không thấy giày của con a! Giầy của con không thấy.”

“Con lại cởi giầy chạy loạn, cho nên tìm không thấy giầy đúng không?” Cô búng chóp mũi con trai như để trừng phạt.

“Con sẽ tìm giầy, nhất định sẽ thấy!”Taynhỏ bé Ba  ôm cổ Bội Gia, làm nũng với cô.”Mẹ, mẹ thật thơm!”

Cô mỉm cười hôn một cái trên mặt Ba, thích cảm giác con trai làm nũng  với cô.

“Ba cũng rất hương!”

“Vẫn là mẹ thơm hơn, cha cũng nói như vậy!”

“Cha ——–” Bội Gia nhìn con trai.

“Ngày hôm qua con ngủ cùng với cha. Mẹ thực xấu hổ, lớn như vậy  còn để cha tắm rửa giúp!” Ba vừa nói vừa dùng ngón tay út quệt khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, làm ra bộ dạng xấu hổ.

“Ặc ——–” Bội Gia nói không ra lời, chuyện tối hôm qua cô thật sự là không nhớ ra, chuyện duy nhất có thể nhớ rõ đó là cùng Kiều Gia Hiên ở cửa tiễn khách, nhưng mà hình như cũng chưa tiễn hết khách a—–

Hơi ngẩng đầu, lại vừa vặn gặp Kiều Gia Hiên đang nghiêng người dựa lên cửa phòng cô, bốn mắt giao nhau.

Kiều Gia Hiên mỉm cười vẫy vẫy tay với Ba: “Ba, chúng ta đi xuống ăn sáng trước. Mẹ sẽ xuống ngay.”

Ba đang nằm úp trên người Bội Gia đã lảo đảo lảo đảo chạy xuống  giường!

Chờ Bội Gia rửa mặt chải đầu xong xuống lầu thì cha con hai người đã ngồi ngay ngắn trên bàn cơm đợi cô .

Vẻ mặt Kiều Gia Hiên không có gì khác thường, Bội Gia an ủi chính mình một chút, coi như cái gì cũng không biết, dù sao tối hôm qua uống rượu say, cô thực sự là cái gì cũng không biết.

Cuộc sống sau bữa tiệc vẫn như trước, chỉ trừ thái độ của khách hàng khách khí hơn và nhân viên bên ngoài đối với cô càng ngày càng tôn kính. Cô không ngốc cũng không đần, biết đây là sau khi Kiều Gia Hiên cầu hôn với cô, mọi người đối với thân phận cô lại càng kiêng kị, là khách khí với thân phận của cô, không phải đối với cô —-cá nhân Phó Bội Gia.

Đối với việc Kiều Gia Hiên vẫn như trước mỗi ngày đưa đón cô đi làm, cô cảm thấy có chút khó hiểu. Nếu không phải sớm biết sự tích phong lưu của hắn, Bội Gia thật cảm thấy hắn là người cha và người yêu không thể bắt bẻ nổi.

Mỗi ngày đúng giờ đưa con trai cùng cô đi làm, vừa gần đến giờ cô tan tầm, về nhà ăn cơm cùng Ba. Trừ bỏ thỉnh thoảng xã giao thật sự không chối được, cũng nhất định sắp xếp lái xe đưa đón cô. Nếu có tiệc rượu, cũng nhất định sẽ tham dự cùng cô.

Oanh oanh yến yến trong truyền thuyết giống như bốc hơi khỏi thế gian.

Những mà bữa tiệc ngày hôm nay, phỏng chừng Kiều Gia Hiên đã có chút phá lệ.

Từ sau khi bọn họ đi vào, một người mặc lễ phục dạ hội  màu đen thấp ngực cực kỳ gợi cảm, một vị nữ sĩ vô cùng mỹ lệ, không ngừng chiếu ánh mắt tới bọn họ.

Bội Gia tự biết bản thân không có cái gì có thể làm cho một nữ sĩ mỹ lệ như vậy lưu luyến lâu như thế, nghĩ đến mục tiêu của cô nhất định là vị Kiều tiên sinh bên người này.

Bội Gia ngẩng liếc mắt nhìn Kiều Gia Hiên ở bên cạnh một cái, không sai, vẫn là một bộ dạng phong lưu phóng khoáng như vậy, lông mày ra lông mày, mắt ra mắt, nhưng tụ lại một chỗ, quả thật có chút hấp dẫn người khác ——- đáng tiếc, không bao gồm cô?

“Tôi đi trang điểm thêm một chút!” Vẫn nên để cho bọn họ một không gian thoải mái.

Lề mà lề mề ở trong phòng rửa tay một lúc lâu mới đi ra, nghĩ đến với tốc độ của Kiều Gia Hiên  hẳn là đã giải quyết xong.

Mới vừa vào đại sảnh, đảo ánh mắt, đã thấy hai người chính thân mật ở một góc sáng sủa, về phần cụ thể làm gì, theo ánh mắt đồng tình  của mấy người đi đường Giáp, người qua đường Ất thì không khó tưởng tượng .

Bội Gia chậm rãi lui về một góc tối, đàn ông không phải đều là nói một đàng làm một nẻo đấy sao? Cô làm sao còn có thể cảm thấy đau đớn đây?

Cô hít sâu một hơi, lại từ góc tối đi ra, cô chưa bao giờ chờ đợi, tự nhiên cũng có gì để thất vọng .

Một thân thể cao lớn quen thuộc chắn trước mặt cô, cô ngẩng đầu lên, ở khóe miệng nở rộ một đóa hoa kiều mỵ: “Sao lại rảnh rỗi tới đây gặp em, Mạc đại thiếu gia?”

Mạc Hiếu Hiền nhìn cô chằm chằm: “Người phụ nữa kia gọi là Châu Lạc Thi, một ngôi sao mới nổi gần đây!”

“A, vậy sao? Quả thực là có điều kiện làm ngôi sao!” Bội Gia mỉm cười, ngữ khí không có gì phập phồng.

Mạc Hiếu hiền trào phúng cười: “Xem ra anh quá lo lắng, em căn bản không để cô ta vào mắt sao?”

Bội Gia vẫn mỉm cười: “Không phải vấn đề em có để cô ta  vào mắt không, là cô ta rất xuất sắc, em căn bản không phải đối thủ của cô ta. Lại nói, quyền lựa chọn chưa bao giờ được đặt ở em, không phải sao? Nếu em muốn so đo, vậy thì thật là áy náy với chính bản thân mình, cô ta chẳng qua là một trong n người mà thôi!”

Mạc Hiếu Hiền hơi ngẩn người, mới yên tâm  nói : “Bội Gia, thông minh như em. Cần gì phải giữ lấy quá khứ, mà không chịu trút gánh nặng này đi?”

Bội Gia thở dài một hơi: “Có một số việc cần phải có thời gian !”

Mạc Hiếu Hiền biết cô không muốn nói nhiều, đổi đề tài: “Ba gần đây thế nào? Từ sau khi cậu nhóc vào Kiều gia, chúng ta cũng chưa có ăn bữa cơm ba người thật ngon.”

“Ba mấy ngày hôm trước còn nhắc tới anh? Nói anh đã lâu không tới gặp thằng bé.” Nói đến con trai, vẻ mặt Bội Gia tươi như hoa.

“Thật sao? Mấy ngày nữa anh mời hai người ăn cơm. À, nhắc đến ăn cơm , mấy ngày hôm trước anh gặp một người, em có biết là ai không?”

“Ai vậy?”

“Chính là người trước kia cùng lớp với em cứ ba tháng lại đổi một bạn gái, tên là gì ấy nhỉ——–”

————————–

Hai người nói tới chỗ cao hứng bừng bừng, cũng nhịn không được mà ha ha cười.

Không biết ở xa xa ánh mắt ác ngoan không ngừng bắn tới. Kiều Gia Hiên trước sao vẫn híp mắt nhìn chăm chú hết thảy biểu tình của cô.

Trong bữa tiệc đụng phải Châu Lạc Thi kia hắn không nghĩ đến. Nhưng càng không nghĩ tới là, cô ta thế nhưng đối với hắn nhớ mãi không quên, tuy rằng trước mắt đã có một kim chủ khác nhưng vẫn là muốn có thể giữ liên lạc với hắn.

Từ bữa tiệc tại Kiều Gia, Bội Gia đối với hắn ôn hoà như trước, không gần không xa . Nếu như theo tính nết vốn có của hắn, đã sớm kìm nén không được . Nhưng là hắn đối với Phó Bội Gia xem ra là càng ngày càng hãm sâu rồi, sợ quá mau  sẽ dọa cô bỏ đi, lại tự nói với mình phải kiên nhẫn. Từ sau khi hai người “Ở chung”, cũng đã nửa năm trôi qua, cô đối với hắn vẫn như cũ.

Cho nên hắn lợi dụng Châu Lạc Thi, gây ra vài chuyện mờ ám, hi vọng cô có thể ghen. Kết quả thấy cô cùng Mạc Hiếu Hiền nói chuyện phiếm, bộ dạng cười vui!

Hắn kéo tay Châu Lạc Thi tới trước mặt hai người: “Bội Gia, đây là ngôi sao ngọc nữ Châu Lạc Thi tiểu thư!”

Bội Gia vươn tay: “Chutiểu thư, ngưỡng mộ đại danh đã lâu. Cô so với trên màn ảnh lại càng xinh đẹp!”

Kiều Gia Hiên lửa giận càng tăng lên, động tác của cô tao nhã như vậy, cách nói năng của cô khéo léo như vậy. Cô chẳng lẽ lại không biết quan hệ giữa hắn và Châu Lạc Thi sao? Nhưng cô lại không có chút ý ghen tị nào?

Kiều Gia Hiên dịu dàng nhìn  Châu Lạc Thi nói : “Thật lâu không gặp rồi, tối hôm nay chúng ta tâm sự thật tốt!”

Quay đầu nâng cao mày với Phó Bội Gia, nói : “Tối nay tôi không về . Tự em gọi xe về đi!”

loading...

Bốn người trong lúc đó rơi vào một trận xấu hổ  nặng nề.

Ở cửa cười từ biệt với Hiếu Hiền, Bội Gia vô tri vô giác về phòng, chỉ cảm thấy trong lòng kiềm nén khó chịu, khó chịu nói không nên lời. Cô thậm chí biết mình tại sao lại khó chịu như thế.

Cô ở trên giường trằn trọc, cũng không cách nào đi vào giấc ngủ.

Một âm thanh ô tô quen thuộc rõ ràng truyền vào tai, tiếp theo là tiếng cánh cửa bị đóng sầm. Chẳng biết tại sao, Bội Gia lại tuyệt không cảm thấy tạp âm trong đêm dài yên lặng có gì đáng ghét , ngược lại cô cảm thấy an lòng .

Nghe tiếng bước chân của hắn từng bước từng bước lên lầu, lại tựa hồ có gì đó không ổn.

Không đúng, hình như cách phòng cô càng ngày càng gần. Gian phòng của bọn họ cách bởi phòng ngủ của Ba , hắn làm sao lại đi qua cửa phòng Ba rồi sao?

Cửa loảng xoảng một tiếng liền mở ra, Kiều Gia Hiên xông vào.

Cửa cô cô trừ mấy tháng mới chuyển đến có khóa ngoài, gần đây bởi vì hai người vẫn bình an vô sự, hơn nữa buổi sáng Ba thích xông vào trong phòng cô tìm cô, cho nên đã không khóa kỹ nữa.

Cho nên, hắn đẩy liền đẩy ra.

Bội Gia từ trên giường ngồi dậy: “Kiều Gia Hiên, anh làm gì? Đi ra ngoài cho tôi!”

Kiều Gia Hiên nghênh ngang đi về phía cô, bên môi nở nụ cười quỷ quyệt: “Bội Gia, em vẫn chưa ngủ sao? Đang đợi tôi sao?”

Bội Gia nhảy xuống giường, muốn chạy đến gần cửa đẩy hắn ra ngoài, lại bị hắn bắt được.

Động tác của hắn khiến cô đột nhiên cảnh giác đến thế yếu của mình, cô đi từng bước đến gần cánh cửa, bàn tay hướng tay cầm cửa. Nhưng động tác hắn nhanh hơn, trước khi cô có cơ hội kéo cánh cửa, bàn tay to của hắn đã vững vàng đặt trên ván cửa, chặn đường đi của cô.

“Đừng vội vã muốn đuổi anh đi như vậy!” Hắn nghiêng người ghé bên tai cô nhẹ nói, hơi thở nóng ấm phả lên vành tai cô.

“Anh muốn làm gì?” Bội Gia thẳng người, cố gắng muốn tách ra khỏi khoảng cách giữa hai người , ngược lại lại làm cho mình không có khoảng không để tránh né.

“Không làm cái gì a.” Lồng ngực của hắn lấn đến gần cô, dần dần thu hẹp khoảng cách giữa hai người lại. Bàn tay vốn đặt trên ván cửa dần dần dời xuống, đột nhiên ôm lấy được vòng eo thon nhỏ của cô kéo về phía mình.

“Tôi nghĩ anh chắc là mệt mỏi, có chuyện gì ngày mai chúng ta nói sau được rồi.” Bội Gia muốn chuyển bước, nhưng không có cách nào nhúc nhích.

“Mệt? À, anh không ngại mệt, tinh thần anh bây giờ rất tốt.” Kiều Gia Hiên nói xong, cúi đầu hấp thụ hương thơm bên gáy cô, “Em mới thức dậy thật ngọt.”

“Đừng. . . . . . Đừng như vậy.” Bội Gia muốn lớn tiếng cự tuyệt hắn, tiếng đến bên miệng lại trở nên yếu đuối vô lực. Trên người hắn là mùi rượu nồng nàn, có chút mê loạn lý trí của cô, cô biết mình nên dùng lực đẩy hắn ra, nhưng trong lòng lại có chút không muốn.

“Đừng như thế nào?” Bàn tay dọc theo đường cong trên cổ cô, ấn xuống một nụ hôn, lời nói ra biến thành lầm bầm không rõ, bờ môi nóng ấm chuyển thành lự mạnh mẽ.

“Anh tránh ra cho tôi!”Cô mới mở miệng, cái lưỡi trơn trượt của hắn liền tiến quân thần tốc, cùng cô quấn giao, khiến cô rốt cuộc nói không ra lời, chỉ có thể gắt gao bám vào người hắn

——————————

Ngày

Ánh nắng đầu hạ xuyên qua tầng tầng rèm cửa, nhè nhẹ từng tia chiếu vào thân hình vẫn đang ngủ say trên giường.

Mái tóc đen lộn xộn, nhưng thực gợi cảm. Còn có, hắn nhếch hai cánh môi lên, khóe miệng cong lên, vẻ mặt  thả lỏng, tựa hồ đang dạo chơi trong mộng đẹp.

Hết thảy đều quen thuộc như thế!

Bội Gia ngồi ở đầu giường, lẳng lặng nhìn hắn. Giống nhau năm năm này, mình vẫn ở bên cạnh hắn, chưa từng rời xa.

Sau một hồi lâu, cô rời khỏi phòng.

Lúc Kiều Gia Hiên tỉnh lại đã gần đến buổi trưa, hắn mơ mơ màng màng  đưa tay sờ sờ chỗ bên cạnh, không ngờ không có đụng tới thân thể mềm mại trong mộng , ở bên cạnh đã lạnh như băng không chút ấm áp.

Hắn liền thanh tỉnh lại, đập vào mắt hắn là những thứ trang trí khác với phòng hắn, nhưng hắn vẫn vô cùng quen thuộc, bởi vì thiết kế cùng bài trí nơi này, hắn đều có phần tham dự.

Nhưng bóng dáng của người cùng hắn triền miên tối hôm qua không ở đây.

Tâm tình của hắn rất tốt  nhe răng cười, hòa thượng chạy được nhưng miếu không chạy được!

Hắn cùng với cô đã tiến triển một bước trọng đại!

Kiều Gia Hiên hưng trí bừng bừng  vọt tới văn phòng Phó thị.

Bội Gia nhìn thấy hắn nhưng vẻ mặt cũng không gì khác thường, bình tĩnh  giống như chuyện tối qua chưa từng phát sinh.

Chỉ là kinh ngạc vô cùng kinh ngạc ngẩng đầu: “Sao lại đến đây giờ này?”

Kiều Gia Hiên đi ra sau ghế của cô, hai tay từ phía sau lưng ôm lấy cô: “Thế nào, không chào đón anh à?” Xấu xa phả hơi thở nóng bỏng lên chiếc cổ trơn bóng như ngọc của cô, vừa lòng nhìn gáy ngọc hơi hơi nổi lên sắc đỏ.

Bội Gia thản nhiên nói: “Làm sao dám không chào đón lão bản của chúng ta, tôi cũng không phải không muốn sống!”

Ngữ khí bình thản như thường, không có gì không hợp.

Kiều Gia Hiên lấy tay đem mặt của cô tiến đến gần, cùng hắn đối diện, không có chỗ nào bất thường, khuôn mặt tươi cười như thường , biểu tình như thường , không chút chút nào với mọi khi.

Nhưng mà chết tiệt giống như bình thường, trải qua triền miên tối hôm qua, lại lộ ra vẻ bất bình thường như vậy.

Hắn chết tiệt hoài niệm trăm ngàn biểu tình của cô ── những vẻ mặt kia, có động lòng người, có ngây thơ, nhưng mỗi một chút đều khiến người say đắm, khiến người mê luyến, khiến người yêu thầm. . . . . .

Hắn híp mắt nhìn cô, giống như là muốn chứng minh tối hôm qua không phải là hắn nằm mơ, áp môi lại gần, trằn trọc hút lấy vẻ đẹp của cô.

Bội Gia nhẹ nhàng quay đầu đi chỗ khác: “Kiều tổng, bây giờ là giờ làm việc!” Cô chỉ để lại cho hắn một nửa khuôn mặt.

Kiều Gia Hiên lẳng lặng nhìn cô, không nói tiếng nào. Mặc dù chỉ có thể nhìn thấy nửa mặt của cô, hắn vẫn có thể nhìn thấy trong con ngươi cô lạnh nhạt ý cự tuyệt.

Hết thảy giống như trở lại điểm xuất phát.

Kiều Gia Hiên chậm rãi buông cô ra, đứng trước cửa sổ thủy tinh chạm đất chậm rãi bình phục cảm xúc: “Còn vài phút là tan việc. Nếu em không có hẹn, anh muốn nghe em báo cáo vào bữa trưa.”

“Được. Trước hết mời ra ghế sô pha ngồi một lúc!” Bội Gia giải quyết việc chung  đáp. Lại ấn nút điện thoại nội bộ, dặn dò nói: “Lâm bí thư, đưa giùm một ly cà phê đen  vào.”

Kiều Gia Hiên siết nắm tay, lại buông ra. Cô còn nhớ rõ hắn thích uống cà phê đen.

Hắn lại có một cảm giác bất lực. Hắn cười khổ một cái, thì ra phú quý quyền thế như hắn, cũng có lúc lực bất tòng tâm.

Hắn dẫn Phó Bội Gia tới nhà hàng lần đầu tiên bọn họ hẹn hò, đồ ăn vẫn giống như xưa.

Cô không có ý kiến gì, cũng không có biểu tình dư thừa, giống như là cô lần đầu tiên tới nhà hàng này, lần đầu tiên thưởng thức những món ăn này, nụ cười trên mặt duy trì  không có một chút sơ hở.

Kỳ thật với tình hình Phó thị, Kiều Gia Hiên nắm giữ  rất rõ rãng. Hắn chẳng qua là muốn cô cùng hắn ăn cơm trưa thôi.

Năng lực Phó Bội Gia  cũng rất giỏi, nhưng vừa mới bắt đầu, mà kinh nghiệm không đủ, có thể duy trì hiện trạng của Phó thị, đã là không tệ!

Nếu Phó thị muốn lợi nhuận bước lên một bậc thang mới, chỉ có đầu tư khai phá lĩnh vực mới hoặc là khai triển hạng mục hợp tác mới.

Ý định ban đầu của hắn chỉ là muốn dùng Phó thị buộc cô quay về bên cạnh hắn. Vô luận cô năm năm này biến hóa đến thế nào, tình cảm của cô với Phó thị cũng sẽ không thay đổi. Từ lúc còn nhỏ  cũng chỉ biết đó là đồ đạc của mình, tuy rằng bởi vì đủ loại nguyên nhân không cách nào có lại được nữa, vẫn là hy vọng có thể lúc nào cũng được thấy nó.

Bội Gia báo cáo nhất nhất động thái của Phó thị thời gian gần đây, cuối cùng dừng một chút, mới nhìn hắn mở miệng nói: “Doanh thu Phó thị theo như trước mắt giao thiệp với  lĩnh vực khác đến xem ra là có hạn, không biết ban giám đốc phương diện có sắp xếp gì không?”

Kiều Gia Hiên nhíu lông mày, nhìn cô, tựa hồ đang đợi câu dưới của cô. Hắn đối với năng lực phân tích của cô cảm thấy chút tán thưởng.

Bội Gia hít vào một hơi, mới nói: “Phó thị chỉ có khai thác lĩnh vực mới mới có thể  tiến thêm một bước mở rộng lợi nhuận!”

Kiều Gia Hiên tao nhã  lấy tay đong đưa chén rượu trong tay, nhìn rượu đỏ lưu chuyển ở trong ly, nói : “Em có kế hoạch gì sao?”

Bội Gia nhìn thẳng hắn: “Đây là đây là vấn đề mà anh cùng ban giám đốc phải cân nhắc!”

Kiều Gia Hiên cũng đang sắc nhìn  cô: “Tình hình Phó thị anh cũng biết, nhưng chuyện này phải cùng với ban giám đốc họp mới có thể  quyết định.”

Bội Gia cũng không nói thêm nữa, chính là trầm lặng nói: “Tôi chỉ là hy vọng Phó thị có thể phát triển tốt hơn một chút! Trước kia ——–”

Kiều Gia Hiên chậm rãi vươn tay, đặt lên bàn tay trái của cô, cũng cầm thật chặt, hết thảy chỉ như vậy, không nói lời nào!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: