truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Giáo hóa trường – Chương 12 + 13 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 12 : Vết tích

loading...

Dương Cẩm Trình tựa lưng vào ghế dựa rộng lớn, đang cầm xem một quyển《 Hội thảo quốc tế thể hiện tâm lý trị liệu và tâm lý kịch luận văn tập 》thật dày. Buổi chiều dương quang lẳng lặng hắt vào, bị sàn nhà gỗ lim bóng loáng bức xạ, lại chuyển thành nhiệt độ ấm áp.
Cửa bị nhẹ nhàng gõ vang, Dương Cẩm Trình tháo mắt kính xuống, trở lại trước bàn, “Mời vào.”
Trợ lý Trần Triết đi tới, đem một chiếc chìa khóa xe cẩn thận đặt trên mặt bàn.
“Dương chủ nhiệm, xe đã sửa xong rồi.”
“Ừ. Cảm ơn.” Dương Cẩm Trình đứng dậy đi lấy áo khoác âu phục trên giá áo, “Tốn bao nhiêu tiền?”
“Không cần.” Trần Triết buông tay xuống, lễ độ cung kính đứng, “Tôi đã đem hóa đơn giao cho kế toán, đưa vào tài khoản của viện nghiên cứu rồi.”
“Như vậy sao được? Đây là hai việc khác nhau.” Dương Cẩm Trình nhăn nhíu mày, “Một hồi tôi đi tìm kế toán thôi.”
Trần Triết có chút xấu hồ, “Dương chủ nhiệm thật liêm khiết làm theo việc công.”
Dương Cẩm Trình khoát khoát tay, “Việc nên làm.” Mặt Trần Triết càng đỏ hơn, Dương Cẩm Trình cười cười: “Ý tốt của cậu tôi sẽ nhận, lần sau không được như vậy nữa.”
Trần Triết đang muốn nói chuyện, điện thoại trên bàn đột nhiên vang lên.
“Xin chào. . . . . .Tôi là. . . . . .A, thầy Thạch chào thầy. . . . . .” Dương Cẩm Trình cầm ống nghe, liếc mắt nhìn Trần Triết. Trần Triết lập tức gật đầu, “Chủ nhiệm tôi đi trước.”
Dứt lời, gã liền xoay người ra khỏi văn phòng chủ nhiệm, còn cẩn thận đóng kín cửa lại.
Năm phút sau, Dương Cẩm Trình đã thay áo khoác trắng, mặc âu phục phẳng phiu ra khỏi văn phòng chủ nhiệm, sau khi cùng chủ nhiệm văn phòng hành chính dặn dò qua loa vài câu, liền đi đến bãi đổ xe ngầm. Dọc theo đường đi không ngừng có người cùng hắn cúi chào, chào hỏi, mặt Dương Cẩm Trình thủy chung lộ vẻ tươi cười, đi đứng thong dong.
Sau khi mở khóa xe, Dương Cẩm Trình cố ý nhìn cửa xe, trên cửa xe bóng loáng không chút tỳ vết, vết xước xấu xí kia đã vô tung vô ảnh. Dương Cẩm Trình thỏa mãn gật đầu, mở cửa xe ngồi xuống.
Nửa giờ sau, trong phòng giáo vụ của trường tiểu học Trường Thịnh, Dương Cẩm Trình và nữ giáo vụ trưởng mập mạp ngồi đối diện nhau, Dương Triển đứng ở góc phòng, mặt hướng vách tường, thỉnh thoảng đưa tay móc một mảng sơn nhỏ trên tường.
“Chuyện chính là như vậy, cũng may học sinh bị đánh không bị thương nặng, phụ huynh cũng tỏ vẻ không truy cứu nữa. Song chúng tôi có trách nhiệm thông báo chuyện này cho ngài, hy vọng ngài có thể trở về quản giáo Dương Triển thỏa đáng, tránh cho chuyện tương tự phát sinh lần nữa.” Nữ giáo vụ trưởng ở trước mặt Dương Cẩm Trình khí vũ hiên ngang tỏ ra có chút câu nệ, một chút cũng không giống như trước mặt các phụ huynh khác cứng rắn lạnh lùng rập khuôn.
“Ngài phê bình rất đúng, đứa nhỏ không nghe lời, trách nhiệm chủ yếu là ở tôi — Mày đứng đàng hoàng chút đi!” Nữ giáo vụ trưởng bị dọa nhảy dựng, Dương Cẩm Trình vội vã giải thích: “Xin lỗi tôi không phải nói ngài. Dương Triển, mày bỏ tay xuống cho tao!”
Dương Triển không lập tức ngừng tay, mà còn tăng nhanh tốc độ lại móc vài cái, “soạt”, một mảng vỏ tường lớn rào rào rơi xuống.
Dương Cẩm Trình tức giận đến sùi bọt mép, giáo vụ trường vội vàng hòa giải: “Đứa nhỏ này quả thật không tồi, chỉ là có chút. . . . . .Làm theo ý mình.”
Dương Triển im lặng cuộn tròn ở ghế ngồi phía sau, tầm mắt lần lượt đảo qua cửa hàng bên đường, xuyên thấu qua cửa kính xe, hết thảy bên ngoài bày biện ra một loại màu lam xám kỳ quái, giống như một bộ phim điện ảnh cũ màu sắc đơn điệu.
“Vì sao đánh người?” Dương Cẩm Trình hỏi.
Dương Triển nhìn kính chiếu hậu, cha đang dùng một loại ánh mắt nghiêm khắc nhìn nó chằm chằm, nó nghiêng đầu đi, không nói câu nào.
Dương Cẩm Trình nặng nề thở dài, chuyên tâm lái xe.
Khi đi ngang qua một nhà hàng KFC, Dương Cẩm Trình giảm tốc độ xe. “Đã ăn trưa chưa?”
Dương Triển không quay đầu lại, nhưng hai khóe miệng bắt đầu chảy xuống dưới, dần dần, nước mắt xâu thành chuỗi tuôn rơi.
Dương Cẩm Trình đem xe đậu ở ven đường, một lát sau, mặt u ám mang theo một túi giấy trở lại. Hắn đem túi giấy ném cho Dương Triển, Dương Triển vội vã mở ra nhai ngấu nghiến, khiến cho trên chỗ ngồi phía sau nơi nơi đều là mảnh vụn thức ăn. Dương Cẩm Trình từ trong kính chiếu hậu nhìn thấy dáng ăn của con trai, nhỏ giọng mắng một câu.
“Thật mẹ nó không để cho lão tử thể diện.” Hắn từ trong hộp khăn giấy rút ra vài tờ ném về phía sau, “Lau lau miệng và tay của mày!”
Dương Triển rất nhanh đã ăn no, nó đem túi giấy kia cẩn thận gói xong, khuôn mặt đầy dầu mở và sốt mayonnaise lại khôi phục vẻ lạnh nhạt.
Dương Cẩm Trình cũng không về thẳng nhà, mà đến phòng an ninh của tiểu khu Trí Uyển. Sau mười mấy phút, Dương Cẩm Trình đi ra, phía sau đội trưởng bảo an đi theo cúi đầu khom lưng.
“Dương tiên sinh ngài yên tâm, chúng tôi nhất định bắt được hung thủ làm xước xe kia!” Hắn đem hai chữ “hung thủ” này nặn đến đặc biệt nặng nề, một bộ dáng cùng chung cừu địch.
Dương Cẩm Trình mang theo con trai về đến nhà, vừa vào cửa, Dương Triển liền tuột giày ra, tiến vào phòng mình. Dương Cẩm Trình vốn đang dự định hảo hảo gặng hỏi Dương Triển, nghe thấy cửa phòng ngủ Dương Triển “Cạch” một tiếng khóa cứng, đứng tại chỗ phát ngốc nửa ngày, một cỗ khí nghẹn trong ngực không ra được, chỉ có thể phẫn nộ rống một câu: “Tao đi làm, mày thành thành thật thật ở nhà cho tao.”
Dương Triển lưng đeo cặp sách ngồi trên giường nhỏ, nghe thấy cha gầm rú, nhẹ nhàng cười cười. Sau khi xác nhận cha đã rời đi, Dương Triển kéo cặp xuống, cúi đầu xuống bò vào đáy giường, móc ra hộp sắt nhỏ kia, đem thức ăn trong túi giấy vẫn nắm chặt trong tay kia toàn bộ trút vào. Làm xong hết thảy, nó thỏa mãn phủi bụi bặm trên người, mở cửa ra phòng khách xem tv.
Khi Dương Cẩm Trình trở về đã là đêm khuya. Trong phòng khách một mảnh đen kịt, khe hở trong cửa phòng ngủ của con trai cũng không thấy chút tia sáng. Dương Cẩm Trình thoáng xoay nắm cửa, đã khóa. Hắn nhẹ chân nhẹ tay trở về thư phòng của mình, bật máy tính, tiếp đó thay quần áo ở nhà, nấu một tách cà phê nồng đậm. Đồng hồ trên tường chỉ hướng 23:30, hắn ngồi vào trước máy tính, đăng nhập vào hòm thư điện tử của mình, khi nhìn thấy trong hộp thư có một bưu kiện mới, Dương Cẩm Trình khẽ cười cười. Ước chừng sau một giờ, Dương Cẩm Trình tắt máy tính, sau khi rửa mặt xong lên giường ngủ.
Mãi đến sau khi trong phòng của cha truyền ra tiếng ngáy vững vàng, đều đặn, Dương Triển mới để cho lỗ tai của mình rời khỏi cửa phòng. Nó vẫn mặc quần áo ban ngày, chẳng có tí bộ dáng nào như sắp đi ngủ.
Dương Triển đứng cạnh cửa, thật cẩn thận vặn khóa cửa, một tiếng “cách” tựa hồ khiến chính nó cũng bị dọa nhảy dựng. Nó không lập tức mở cửa, lẳng lặng đứng một hồi, đến tận khi tin chắc cha không bị bừng tỉnh mới mở cửa phòng.
Nó rón rén xuyên qua phòng khách, lặng yên không một tiếng động thay giầy thể thao, tình tự khẩn trương khiến sau khi nó làm xong hết thảy việc này đã có chút thở dốc. Dương Triển đứng trước cửa thoáng bình phục hô hấp của mình, chậm rãi mở cửa ra ngoài.
Nhiệt độ trong hành lang so với trong nhà thấp hơn nhiều, Dương Triển lại cảm thấy vô cùng dễ chịu. Nó dọc theo cầu thang chậm rãi đi xuống, sau khi xuống hai tầng thì bước nhanh hơn. Trong tiếng cước bộ vui thích của đứa nhỏ đèn trên tầng lần lượt được thắp sáng, một tòa nhà không khí trầm lặng dường như trong nháy mắt liền sáng bừng sức sống.
Đứa nhỏ đi thẳng vào bãi đổ xe ngầm. Trong bóng đêm, lối ra vào của bãi đỗ xe thật to tựa như một bồn miệng máu từ dưới lòng đất kéo dài lên. Mới vừa đi tới trước cửa, không khí âm lãnh ẩm ướt liền phả vào mặt. Bước chân đứa nhỏ không ngừng, rảo bước đi xuống, đối với những máy quay kia làm như không thấy. Bãi đổ xe cũng không bởi vì khiếu nại của Dương Cẩm Trình mà tăng số nhân viên tuần tra, trong phòng trực ban một mảnh tối đen, chắc hẳn nhân viên bảo vệ trực ban sớm đã ngủ say. Dương Triển đi qua những những chiếc xe hơi màu sắc, kiểu dáng khác nhau này, thẳng đến bên cạnh một chiếc xe hơi Honda mui kín màu xám bạc. Nó ngồi xổm trước một bên cửa xe, thò tay vuốt ve mặt sơn sáng bóng như mới, biểu tình trên mặt tự tiếu phi tiếu, mà nụ cười như có như không kia cũng không duy trì lâu, rất nhanh, trên tay đứa nhỏ liền có thêm một cái chìa khóa.
Nó cầm chìa khóa, ở trên cửa xe dùng sức quẹt xuống.
Chương 13 : Cố sự của cô Q
Thời điểm sự kiện kia phát sinh, tôi 19 tuổi, đang học cao trung. Cùng đại đa số các cô gái giống nhau, kia chính là độ tuổi tràn đầy ảo tưởng. Tôi thích hết thảy mọi sự vật tốt đẹp: hoa cỏ; mùa hè; váy đẹp; kem ly. Tôi có ba mẹ rất yêu tôi. Tôi biết với thành tích của tôi sẽ thi đậu vào một trường cao trung rất tốt, sau đó học đại học, ở đại học quen biết một nam sinh cao to đẹp trai, sau đó kết hôn. . . . . .Tôi không tin trên thế giới này sẽ có người xấu.
Kéo bức màn thật dày trong phòng, một trản đèn nho nhỏ ở góc phòng phát ra quang mang yếu ớt. Trong phòng rất yên tĩnh, trừ bỏ thanh âm như nói mê của cô Q ra, chỉ có thể nghe thấy máy điều hòa trên tường nặng nề xoay tròn.
Thảm đã được cuộn vào, đặt ở một góc phòng. H tiên sinh và La Gia Hải, T tiên sinh và Khương Đức Tiên phân biệt ngồi cúi thấp đầu hai bên cô Q, Z tiên sinh ngồi đối diện chỗ của cô Q, sáu người hình thành một vòng tròn nho nhỏ.
Đó là một buổi chiều, tôi và bạn học cùng nhau đến đường Trùng Khánh mua quần áo. Khi về nhà đã là hơn 6h, sắc trời có chút u ám. Tôi và bạn học mỗi người mua một ly kem, vừa đi vừa ăn. Người trên phố rất đông, rất náo nhiệt, trong cửa hàng hai bên đường người đến người đi. . . . . .
Z tiên sinh lén lút mở ra máy hát nhỏ bên cạnh, nhất thời, một trận tiếng ồn ào vang đầy trong phòng. Từ trong những thanh âm hỗn loạn kia, ngờ ngợ có thể phân biệt được tiếng kèn xe hơi, tiếng nhạc thịnh hành phát ra từ cửa hàng tổng hợp, tiếng rao hàng và tiếng nói chuyện của người đi đường, trong phút chốc, năm người dường như được đưa vào trên con phố sầm uất.
Cô Q thoáng run rẩy, chợt lấy tay bưng kín mặt. H tiên sinh đứng dậy đi đến góc phòng, từ trong một tủ lạnh nhỏ lấy ra một ly kem xoắn ốc, lại đi đến bên cạnh cô Q, nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai nàng.
“Thả lỏng chút, Q.” Hắn kéo tay che mặt của cô Q xuống, đem ly kem nhét vào trong tay nàng.
“Cắn một ngụm, Q,” Z tiên sinh nửa thân trên hơi nghiêng về trước, ôn nhu nói với cô Q, “Chúng tôi đều ở đây, ngẩng đầu lên được chứ?”
Ước chừng nửa phút sau, cô Q mới bình tĩnh trở lại, nàng ngẩng đầu, trên gương mặt tái nhợt nước mắt đan xen. Nàng tựa hồ rất áy náy hướng mọi người cười cười, cắn một miếng kem đã bắt đầu tan.
Ở trước một cửa hàng nào đó, một con gấu đồ chơi thật to đang hoa chân múa tay về phía người qua đường phát đơn quảng cáo sản phẩm. Chúng tôi cảm thấy chơi rất vui, liền đứng ở đó xem náo nhiệt. Tôi lúc ấy nghĩ, trời rất nóng, người quảng cáo mặc lớp áo lông nhung dầy như vậy, rất cực nhọc nha. Con gấu kia chú ý tới chúng tôi, lắc lư lắc lư đi tới, giơ hai bàn tay to muốn ôm chúng tôi. Bạn học cười khanh khách né tránh. Chúng tôi đều cho rằng gã đang đùa giỡn, thế nhưng gã đột ngột chuyển hướng tôi, gắt gao ôm lấy tôi. Tôi bị dọa nhảy dựng, bắt đầu liều mạng giãy dụa, thế nhưng gã càng ôm càng chặt, dáng điệu ngây thơ đáng yêu nhưng khuôn mặt đã trở nên hung ác dữ tợn, tôi thậm chí cảm thấy con gấu này muốn cắn tôi. Quá trình lôi kéo giằng co vài giây hay vài phút tôi đã không nhớ được nữa, chỉ nhớ rõ thời điểm tôi rốt cuộc giãy thoát, nút áo sơ mi đã bị bung mở toàn bộ. . . . . .Tất cả mọi người đang nhìn tôi. . . . . .
Cô Q lại cúi đầu, bắt đầu nghẹn ngào, kem trong tay lạch cạch một tiếng rơi trên mặt đất.
Z tiên sinh nhìn chằm chằm cô Q, nhẹ giọng nói: “Tiếp tục.”
Cô Q liều mạng lắc đầu, “Không! Không! Tôi sợ!”
Z tiên sinh không kiên trì nữa, mà làm một động tác tay, tỏ ý tất cả mọi người xoay sang chỗ khác, chớ nhìn chằm chằm cô Q nữa.
Điều này khiến tình tự cô Q thoáng bình phục một ít, lại qua vài phút sau, tiếng khóc của nàng dần dần đình chỉ.
“Thực xin lỗi, ban nãy các anh đều nhìn tôi, khiến tôi nhớ tới ngày đó tất cả mọi người thấy thân trên trần trụi của tôi.” Thanh âm của cô Q vẫn mang theo dày đặc âm mũi, nhưng nghe đã kiên cường hơn, “Cám ơn mọi người, chúng ta tiếp tục thôi.”
Tôi khóc chạy về nhà, bị bệnh ròng rã một tuần. Các bạn học sinh đến thăm tôi, một người bạn tốt không rõ chân tướng mọi chuyện mang theo một món đồ chơi lông nhung thật to, tôi vừa nhìn thấy nó liền ngất đi. Một tháng sau, tôi tham gia thi vào trường cao đẳng, thành tích có thể đoán được. Nhưng đây không phải là thứ hỏng bét nhất, tôi phát hiện tôi rốt cuộc không cách nào đụng chạm vào bất luận vật phẩm lông nhung nào, thỉnh thoảng chỉ cần trông thấy vật phẩm lông nhung đều khiến tôi sản sinh ra phản ứng phi thường mãnh liệt. Tôi nguyên tưởng rằng loại tình huống này sẽ theo thời gian trôi qua chậm rãi biến mất, thế nhưng mãi cho đến khi sau này tôi lên đại học, nó vẫn theo tôi như hình với bóng, hơn nữa càng ngày càng nghiêm trọng. Tôi thậm chí ngay cả áo len cũng không thể mặc, tựa hồ áo len bất cứ lúc nào cũng có thể siết lấy cổ tôi, khiến tôi hít thở không thông. Các anh cũng biết, trong ký túc xá nữ sinh đại học nhiều nhất chính là đồ chơi lông nhung. Tôi nhớ rõ có một lần, bạn trai của nữ sinh giường đối diện tặng cô ấy một con gấu bông lông nhung thật to, nàng mừng vui rạo rực mà đặt tại đầu giường. Nhưng món đồ chơi kia đối với tôi mà nói chính là một tai vạ. Tôi không cách nào hình dung tình cảnh lúc đó: trở về từ phòng tự học, đẩy ra cánh cửa ký túc xá, một con gấu lông nhung màu vàng nhạt ngồi trên giường, hướng tôi hung ác nhếch miệng. . . . . .Chân của tôi khi đó liền mềm nhũn. . . . . .
Cô Q lại bắt đầu run rẩy, nguyên bản chân đặt ngang trên sàn nhà cũng cuộn tròn lại, tựa hồ muốn đem chính mình rút thành một khối nhỏ.
“Cô nhìn thấy gấu bông — sẽ cảm thấy có biểu cảm?” Khương Đức Tiên nhẹ nhàng hỏi.
“Đúng vậy.” Cô Q gật đầu, “Kỳ thật trong lòng tôi hiểu rõ đây chẳng qua là một ảo giác, gấu bông không có khả năng có biểu cảm, cho dù có, cũng là dáng vẻ ngây thơ đáng yêu — tựa như trước khi tôi 19 tuổi nhìn thấy như vậy. Đối với tôi mỗi lần thấy thứ gì tương tự, đều có một loại cảm giác phi thường mãnh liệt. . . . . .”
T tiên sinh nhìn lướt qua thảm nhung đặt ở góc tường, hỏi: “Cảm giác gì?”
Cô Q bất an vặn vẹo vài cái, ngẩng đầu nhìn nhóm bạn vẫn như cũ đưa lưng về phía nàng, thấp giọng nói: “Cảm giác nhục nhã.”
“Cảm giác nhục nhã?”
“Đúng.” Ánh mắt cô Q trống rỗng nhìn về phía trước, “Thật giống như — mọi người đều nhìn tôi, mà tôi, lại đang trần truồng.”
Nói xong câu đó, cô Q rốt cuộc không cách nào khống chế tâm tình của mình nữa, nghẹn ngào khóc rống lên.
T tiên sinh từ trên ghế đứng dậy, tựa hồ muốn đến an ủi nàng, thế nhưng lại không biết chắc làm thế có thích hợp hay không, quay đầu nhìn Z tiên sinh, Z tiên sinh gật đầu, đưa tay tắt nhạc.
Tất cả mọi người vây quanh bên cạnh cô Q, lôi kéo tay nàng, vuốt ve tóc nàng, nhẹ giọng nói chút lời an ủi. Cô Q gắt gao kéo tay T tiên sinh, không hề cố kỵ mà khóc. Đợi cho nàng dần dần bình tĩnh trở lại, Z tiên sinh nói: “Q, cô rất dũng cảm.”
“Cám ơn.” Cô Q lau khóe mắt, “Cũng cám ơn mọi người.”
Năm nam nhân nhìn nhau anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, đều mỉm cười.
“Chúng tôi nhất định đều có thể tốt lên.” Cô Q nắm tay thành đấm, nặng nề đặt trên đầu gối mình, “Nhất định.”
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: