truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Giáo hóa trường – Chương 05 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Cố sự của La Gia Hải

loading...

Tôi và Trầm Tương là bạn đại học. Ban đầu khi quen biết nàng, nàng cũng không lưu lại ấn tượng quá sâu đối với tôi. Bởi vì nàng là một cô gái trầm mặc kiệm lời, khi đi học cũng luôn ngồi hàng cuối cùng, cách khá xa những người khác. Nói đến rất buồn cười, toàn bộ năm đầu đại học, tôi đều chưa từng chú ý đến nàng. Thỉnh thoảng gặp ở trên đường, cư nhiên sẽ không nhớ nổi nàng đến tột cùng có phải bạn cùng lớp với tôi hay không. Lần đầu tiên tiếp xúc là cuối học kỳ đại học năm nhất, thời điểm thi cuối kỳ môn Kinh Tế Nguyên Lý. Tôi đối với môn học này không hề hứng thú, cũng không thèm ôn tập. Tới lúc gấp đến vò đầu bứt tai, Trầm Tương đã nộp bài trước, khi đi đến trước bàn tôi, tay nàng ở trên bàn ấn xuống một cái, sau khi giơ tay lên, trên mặt bàn lưu lại một cục giấy nhỏ. Tôi vội vàng giấu trong tay, lén lút mở ra nhìn, là đáp án của hai đề trình bày và phân tích. Do có nàng hỗ trợ, môn học này của tôi miễn cưỡng thông qua kỳ thi. Nam tử hán đại trượng phu, chịu ân huệ của người ta đương nhiên phải tri ân báo đáp. Cho nên tôi đến hẹn nàng, muốn mời nàng ăn cơm, kết quả mời hai lần, nàng đều cự tuyệt. Có một lần, khi tôi quay về trường, trông thấy Trầm Tương một mình mang theo một túi nhựa thật to đi trên đường. Tôi liền tiến lên giúp đỡ, thầm nghĩ dù sao trả nàng một cái nhân tình mới tốt. Ai ngờ khi tôi tiếp nhận túi to trong tay nàng, Trầm Tương có vẻ phi thường khẩn trương, cơ hồ là nhảy về phía sau một bước, tựa như muốn né tránh khỏi tôi. Tôi có chút kỳ quái, thế nhưng cũng không hỏi nhiều, cùng nàng vừa tán gẫu vừa đi về hướng ký túc xá nữ sinh. Trầm Tương không chịu theo tôi sóng đôi đi cùng một chỗ, đi theo cách phía sau tôi hơn hai thước — anh có thể tưởng tượng đó là cảnh tượng cỡ nào xấu hổ. Tôi muốn sớm một chút tiễn nàng quay về ký túc xá, liền bước nhanh hơn. Ai biết túi nhựa kia không bền, ào một tiếng rách toạt, lăn ra ít nhất 50 cục xà phòng và mấy chục bình sữa tắm lớn lớn nhỏ nhỏ. Tôi cực kỳ giật mình, hỏi Trầm Tương cậu có phải muốn mở tiệm bán không a? Trầm Tương không nói một tiếng, nhưng có thể thấy lệ trong vành mắt nàng chuyển tới chuyển lui. Bộ dáng sốt ruột kia, thật giống như tôi phá hủy vật trân quý gì đó của nàng. Nàng ngồi xổm trên mặt đất, lấy tay đem những xà phòng a sữa tắm a gì gì đó gom vào trong lòng. Anh nghĩ đi, nàng gầy như vậy, có thể cầm được mấy bình? Vì thế tôi đem mấy thứ trong cặp sách đều móc ra, trái phải sắp xếp, mấy thức khác dùng túi nhựa đã rách bao lại, cuối cùng giúp nàng mang về phòng ngủ. Ngày hôm sau, Trầm Tương đem cặp sách đã giặt sạch sẽ trả lại cho tôi, trên cặp sách còn mang theo mùi hoa oải hương nhàn nhạt. Tôi đeo cặp sách như vậy, bỗng nhiên cảm thấy cô bé này thật đặc biệt. Từ đó tôi bắt đầu chú ý đến nàng. Hơn nữa tôi biết, nàng cũng chú ý đến tôi. Có đôi khi quay đầu lại, sẽ trông thấy ánh mắt nàng cực nhanh né tránh. Chậm rãi, tôi bắt đầu nhận được một chút tin tức về nàng: Trầm Tương là một cô gái không thích cùng người khác kết giao, ở trong trường học không có bạn bè, mỗi ngày đều đến đi một mình. Diện mạo của nàng bình thường, cũng không thích náo động, cho nên ở trong trường, thuộc loại hình rất không thu hút. Duy nhất không giống người thường, chính là nàng phi thường yêu tắm rửa, mỗi ngày đều phải tắm một lần, có khi phòng máy nước nóng của trường bị hư, không có nước nóng, nàng cũng sẽ dùng nước lạnh tắm. Hơn nữa, sinh hoạt phí của nàng trừ bỏ trả cho những thứ tất yếu hằng ngày ra, cơ hồ dùng để mua đồ tẩy rửa. Các bạn nữ sinh đều nói nàng khiết phích (bệnh yêu sạch sẽ).
Một cô gái như vậy, hiển nhiên gợi nên hứng thú của tôi. Hơn nữa, tôi cuối cùng vẫn không thể quên được bộ dáng lệ đảo quanh trong vành mắt của nàng. Tôi kết luận nàng là một cô gái cô độc, cần được yêu mến. Về thế tôi quyết định theo đuổi nàng. Anh có thể cảm thấy nàng chỉ trợ giúp tôi gian lận một lần, tôi đã lấy tình yêu hồi báo nàng, đây không phải quá ngốc sao. Thế nhưng tôi lúc ấy chính là nghĩ như vậy, hơn nữa tôi phải công nhận, nàng thật sự hấp dẫn tôi. Cho dù loại tình yêu này có chút yếu tố đồng cảm hòa hảo, nhưng tôi không hối hận, thậm chí hiện tại, tôi cũng chưa từng hối hận.
Có một ngày khi đi học, tôi cố ý đến muộn, sau khi vào giảng đường, lập tức hướng phía sau đi đến. Quả nhiên, nàng an vị ở hàng cuối cùng, bên cạnh một người cũng không có. Tôi đến bên giờ cũng không thể quên được bộ dáng nàng lúc đó, khẩn trương đến nỗi giống như bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy dựng lên bỏ chạy. Tôi hướng nàng gật đầu, còn thoáng nở nụ cười, ngồi vào chỗ. Nhưng Trầm Tương tựa như bị người điểm huyệt, cứng ngắc ngồi, khẽ động cũng không dám động. Kỳ thật tôi cũng hồi hộp, lấy sách vở ra, giả vờ nghe giảng. Nhưng luôn có một loại hương khí như có như không chui vào trong mũi tôi, tôi nhìn về hướng nàng bên kia, đồng thời hít hít mũi. Trên mặt Trầm Tương lập tức bày ra nhan sắc như tro tàn, thật sự, tôi không chút nào khoa trương, chính là loại màu xanh đen thẫm. Tôi bị dọa nhảy dựng, miệng thốt ra: thơm quá nha. Nhưng nàng vừa nghe đến lời này, sắc mặt như tro tàn lập tức sáng sủa lên. Nàng xoay đầu sang liếc nhìn tôi, dường như có chút nghi ngờ, nhưng gặp phải tầm mắt của tôi, lại cúi đầu. Một lát sau, trên mặt của nàng lại lộ ra chút đỏ ửng. Lá gan tôi cũng lớn hơn một chút, bắt chuyện: Cậu dùng nước hoa gì, sao thơm như vậy a? Trầm Tương không trả lời tôi, mà ở trên cuốn sổ viết vài chữ: Thật sự rất thơm? Tôi ra sức gật đầu, Trầm Tương nhìn chằm chằm tôi vài giây, nở nụ cười.
Từ ngày đó trở đi, Trầm Tương thành bạn gái của tôi. Tôi rất nhanh phát hiện, nàng thật sự rất yêu tắm rửa. Hơn nữa từ sau khi chúng tôi mến nhau, nàng thường xuyên muốn tôi theo nàng đi tắm. Nhưng mỗi lần khi đến phòng tắm, nàng đều nhìn ngang nhìn dọc, một bộ dáng tinh thần không yên. Tôi truy hỏi nàng nhiều lần, nàng mới nói cho tôi biết, mỗi lần vào thời điểm đi tắm, hoặc đi mua sắm, đều cảm thấy có người đi theo nàng. Tôi lưu ý quan sát vài lần, cũng không phát hiện nhân vật nào khả nghi. Nhưng nếu là bạn trai của nàng, bảo vệ nàng chính là trách nhiệm tôi không thể thoái thác. Cho nên thời điểm nhóm tình nhân khác đang hoa tiền nguyệt hạ (trước hoa dưới trăng, ý nói việc nam nữ rủ nhau đi ngắm trăng xem hoa, tình tự với nhau), khanh khanh ta ta, tôi lại chán ngán ngồi trước cửa phòng tắm chờ nàng. Hơn nữa mỗi lần nàng lau mái tóc ướt sũng bước ra, đều hỏi trước tôi một câu: Hương thơm không? Nàng đối với vấn đề này tựa hồ có một loại ham mê không cách nào kiềm chế, mỗi ngày đều phải hỏi tôi vài lần. Có một lần tôi bị hỏi nhiều đến phiền, thuận miệng nói một câu vui đùa: Không thơm, thực thối. Kết quả mặt nàng thoắt cái trở nên trắng tựa như giấy, không nói hai lời, xoay người trở về phòng ngủ. Kết quả lúc nửa đêm, tôi nhận được điện thoại của bạn cùng phòng với nàng, nói Trầm Tương phát sốt. Tôi nhanh chóng đưa nàng đến bệnh viện. Dọc đường đi, bạn cùng phòng của nàng cho tôi biết, Trầm Tương sau khi trở về ký túc xá liền lập tức chui và nhà vệ sinh tắm, khi đó đã không còn nước nóng nữa, cứ dùng nước lạnh ào ào cọ rửa. Đây chính là tháng 11 a. Kết quả lăn qua lăn lại đến nửa đêm liền bắt đầu sốt cao. Từ sau chuyện này, tôi không còn dám nói nửa chữ thối nữa, nàng hỏi lại vấn đề kia, tôi liền nói thơm. Bất quá nói thật, trên người nàng thật sự luôn thơm ngào ngạt.
Anh cũng biết, hiện tại sinh viên yêu đương, thường nói chưa được vài ngày đã trực tiếp lên giường. Tôi và Trầm Tương cũng phát sinh qua quan hệ tình dục, nhưng là một năm sau chuyện này. Anh có lẽ cảm thấy có chút kỳ quái, đích thực, chúng tôi từ hôn môi, mãi đến khi thật sự quan hệ tình dục, đã trải qua thời gian dài, thậm chí là đấu tranh giằng co gian khổ. Thân mật ở kẻ khác xem ra rất hợp lý lẽ, ở chúng tôi tựa hồ là một hồi chiến tranh ngươi sống ta chết. Tôi đến bây giờ vẫn tinh tường nhớ rõ tình hình khi tôi lần đầu tiên đem tay luồn vào trong quần Trầm Tương, nàng suýt ngất đi. Cho dù đầu của nàng liều mạng ngửa về phía sau, tôi vẫn tinh tường nghe được răng nanh của nàng kẽo kẹt rung động. Tôi lúc ấy thật khờ, hiểm lầm đó là biểu hiện của một cô gái tình dục bừng bừng. Lần đầu tiên ân ái là vào sinh nhật của tôi, trong phòng cho thuê của bạn học. Chúng tôi uống rất nhiều rượu đỏ, ăn một khối bánh ngọt lớn. Khi màn đêm buông xuống, đối với chuyện sắp xảy ra, chúng tôi đều hiểu mà không nói. Tôi trước tắm rửa sạch sẽ, thời điểm nàng bước vào phòng tắm, sắc mặt có chút trắng bệch. Tôi trần truồng ở trên giường đợi nàng rất lâu, vẫn chưa thấy nàng đi ra. Tôi lo lắng nàng trúng độc khí ga, vội vàng giật ra cửa phòng tắm, kết quả phát hiện nàng ngồi xổm dưới vòi hoa sen ô ô khóc. Tôi vội vàng ôm nàng ra. Nàng cơ hồ khóc đến bất tỉnh nhân sự, hoàn toàn không bận tâm mình đã trần như nhộng, chẳng qua thân thể cuộn tròn trốn trong chăn khóc rống. Tôi cho rằng nàng không đồng ý, một bên dỗ nàng, một bên giúp nàng mặc quần áo tử tế. Bất thình lình, nàng một phen kéo bỏ áo lót tôi vừa mặc cho nàng, cuộn thân mình qua ôm chặt lấy tôi, liều mạng hôn môi tôi. Tôi chưa từng trải qua việc này, cũng thở hồng hộc đem nàng đặt dưới thân. Ngay khi tôi muốn tiến vào, nàng đột nhiên mở to đôi mắt giàn giụa nước mắt, nói, em muốn nói cho anh biết một chuyện.
Đó là một cố sự về mùi vị.
Trầm Tương thời gian học trung học, vẫn là một cô gái hoạt bát đáng yêu. Nàng như một đóa hoa nhỏ nở rộ, kiêu ngạo, khỏe mạnh trưởng thành, đối với tương lai tràn ngập tưởng tượng, đối với tình yêu tràn ngập khát khao. Mãi đến một ngày, một tai họa thình lình xảy ra đã hủy diệt hết thảy. Ngày đó, chủ nhiệm của Trầm Tương cô giáo Tần bảo Trầm Tương lưu lại giúp bà chỉnh lý phiếu điểm của học sinh. Lúc trở về, trời đã khuya rồi. Cô giáo Tần vì chăm sóc con gái bà vừa mới sinh, không tiễn Trầm Tương về nhà. Kết quả, Trầm Tương trên đường về, gặp kẻ xấu. Người kia đánh nàng, còn ép buộc Trầm Tương hôn bộ phận sinh dục của hắn. Cuối cùng, hắn cưỡng hiếp Trầm Tương, biến thái nhất chính là, hắn một bên thương tổn Trầm Tương, một bên nói nàng: Trong thân thể mày từ nay về sau liền để lại thứ của tao, mày cả đời đều mang theo hương vị của nó. Ngày hôm sau, Trầm Tương mình đầy thương tích không đến trường, khi cô giáo Tần đến thăm hỏi, đã biết chuyện này. Bà cực lực khuyên can cha mẹ Trầm Tương đi báo cảnh sát, nói như vậy thanh danh của Trầm Tương sẽ kết thúc. Bọn họ vốn đang do dự cuối cùng đã nghe theo ý kiến của cô giáo Tần. Kỳ thật bà lúc đó cũng không phải vì Trầm Tương, mà lạ sợ chuyện này ảnh hưởng đến kết quả bình chọn giáo viên ưu tú của bà năm đó. Cứ như vậy, chuyện này bị coi như một bí mật niêm phong lại. Thế nhưng, đau xót trên thân thể có thể lành, đau xót trên tâm lý không phải trong khoảng thời gian ngắn có thể bình phục được. Từ đó về sau, Trầm Tương bắt đầu thường xuyên ngửi được trên người mình có một cỗ mùi kỳ lạ, tương tự với mùi hôi thối trên bộ phận sinh dục của nam nhân kia. Nàng bắt đầu liều mạng tắm rửa, tránh né mọi người, sợ kẻ khác sẽ ngửi được mùi lạ trên người nàng. Sau này cả nhà của nàng dọn tới vùng khác, cho rằng đổi hoàn cảnh sống sẽ thoát khỏi loại hương vị này. Thế nhưng vô ích, cỗ mùi kỳ lạ kia thủy chung theo bên người nàng như hình với bóng. Đây đối với một cô gái mà nói, là chuyện cỡ nào thống khổ a. Mãi đến khi chàng trai nàng vẫn âm thầm thích kia ngồi cạnh thân thể nàng, nói với nàng: Thơm quá nha. . . . . .
Sau khi nghe xong cố sự của nàng, tôi đã lệ rơi đầy mặt, chúng tôi ôm nhau khóc nức nở một hồi. Sau đó, nàng tiếp nhận tôi, có chút kinh hoảng, có chút thống khổ, càng nhiều, là ngọt ngào. Sau, tôi đã hôn toàn thân của nàng, nói với nàng, trên người nàng chút mùi lạ cũng không có, nếu có chính là hương thơm nhàn nhạt. Vẻ mặt của nàng vẫn là nửa tin nửa ngờ, thế nhưng, nhìn ra được, nàng đã chẳng còn lưu tâm đến cái gọi là mùi vị kia nữa. Từ đó về sau, Trầm Tương như thay đổi, không hề ép buộc chính mình đi tắm, cũng bắt đầu chậm rãi cùng mọi người kết giao. Rất nhanh, nàng tựa như hết thảy nữ sinh viên vui vẻ, cởi mở, hoạt bát khác. Các học sinh nói đùa, đây đều là sức mạnh của ái tình. Khi đó chúng tôi rất tốt, cùng nhau vạch kế hoạch cho tương lai, cùng nhau khát khao cuộc sống bình thường nhưng hạnh phúc kia. Cho đến khi, người đó xuất hiện.
Người đó chính là Tang Nam Nam. Lần đầu tiên trông thấy nàng là ở hội nghị hoan nghênh tân sinh viên đại học đồng hương. Mọi người thay phiên giới thiệu, đến lượt Trầm Tương tự mình giới thiệu, chúng tôi thấy một cô gái thấp giọng kinh hô một tiếng, lúc ấy chúng tôi cũng chưa lưu ý. Về sau trong quá trình gặp gỡ, chúng tôi phát hiện cô gái kia từ đầu đến cuối dùng một loại ánh mắt kỳ quái nhìn Trầm Tương, có chút khinh thường, lại có chút thông cảm. Nhưng rất nhanh, nàng đã đem tầm mắt chuyển dời đến trên người tôi. Tôi nhìn ra được, cô gái gọi là Tang Nam Nam này thích tôi. Trầm Tương cũng nhận ra điểm này, nhưng nàng cái gì cũng không nói. Mỗi lần khi Tang Nam Nam ở trên đường “vô tình gặp được” tôi, đều quấn quít lấy tôi nói không ngừng, Trầm Tương đều phi thường an tĩnh đứng một bên. Có một lần, khoa chúng tôi và khoa ngoại đấu bóng rỗ, tôi là đội viên của đội bóng rỗ, mà Tang Nam Nam là thành viên nhóm cổ vũ. Thời điểm nghĩ ngơi giữa trận, nàng cầm một khăn lông lớn kiên quyết đưa cho tôi lau mồ hôi. Lần này Trầm Tương không khách khí nữa, đem khăn mặt của nàng ném trở lại. Tang Nam Nam ngay lúc đó sắc mặt rất khó nhìn, đem khăn mặt ném xuống đất, hơn nữa rất lớn tiếng nói một câu: “Có gì đặc biệt hơn người, bất quá là một thứ hàng rách nát!” Sau đó không lâu, chuyện Trầm Tương từng bị cưỡng hiếp lan truyền trong trường. Tôi và Trầm Tương thành một đôi chịu sự chú ý nhất trong trường. Vô luận đi tới chỗ nào, đều bị đủ loại ánh nhìn vây quanh. Trầm Tương lại trở nên điên cuồng, nàng sẽ ở bất luận thời điểm nào đột nhiên ở trên người mình điên cuồng ngửi, tiếp đó một lần lại một lần hỏi tôi, trên người nàng có phải có mùi thối hay không. Tôi cũng hết lần này đến lần khác nói với nàng, không có, không có, căn bản không có. Thế nhưng nàng không tin, nàng lại bắt đầu thường xuyên tắm. Đáng sợ nhất là một lần, nàng ước chừng ngây người trong phòng tắm 6 tiếng đồng hồ. Chờ đến khi nàng ra ngoài, trên cổ, cánh tay đều rõ ràng có thể thấy được vết rách do chà xát. Sau đó, chúng tôi biết được toàn bộ tin đồn đều từ chỗ Tang Nam Nam mà ra. Chúng tôi đến chất vấn nàng, nàng dửng dưng nói lời của mình đều là sự thật. Trầm Tương hỏi nàng làm thế nào biết, Tang Nam Nam nói cho Trầm Tương, nàng từng học ở trường trung học kia, cô giáo Tần cũng từng là chủ nhiệm lớp của nàng. Tang Nam Nam sau khi thi lên đại học, nàng đến thăm chủ nhiệm lớp trung học của mình, cô giáo Tần nói cho nàng trường nàng học còn có một đàn chị, còn đem chuyện năm đó nói cho Tang Nam Nam.
Chúng tôi nguyên tưởng rằng lời đồn sẽ theo thời gian chậm rãi bình ổn, ai ngờ nó lại càng ngày càng nghiêm trọng, còn biến chất thành đủ loại phiên bản xấu xa không chịu nổi. Đoạn thời gian kia, chúng tôi thật sự muốn điên rồi. Trầm Tương lần tượt khóc cầu tôi rời khỏi nàng, nhưng tôi sao có thể làm được chứ? Có một lần, chúng tôi ở trong một khách sạn nhỏ ngoài trường trốn ba ngày, chúng tôi không ngừng khóc, hôn môi, làm tình, cảm thấy thật không có lối thoát nữa. Trầm Tương đem móng tay thật dài cào vào sau lưng tôi, vừa khóc vừa nói, giết nó đi, giết nó đi, em hận chết nó. Đây tựa hồ là chuyện duy nhất chúng tôi có thể làm.
Tôi hẹn Tang Nam Nam ra ngoài, giả vờ rời khỏi Trầm Tương, muốn cùng nàng trở thành bạn bè. Tôi rất nhẹ nhàng đưa nàng lừa tới nhà xưởng gần chợ vật liệu thép. Trước khi xuống tay chúng tôi cho rằng còn có đường sống quay về, nói nàng chỉ cần ở trong trường dẹp yên chuyện này, chúng tôi sẽ bỏ qua cho nàng. Kết quả nữ nhân này mắng chửi Trầm Tương là đồ đê tiện, còn muốn đi tố cáo chúng tôi. Việc này không còn đường lui nữa rồi, thật không còn đường lui nữa. Tôi đâm nàng rất nhiều dao, còn nhớ rõ thời điểm nàng nhận nhát dao đầu tiên trong ánh mắt là vô cùng kinh ngạc. Sau khi giết Tang Nam Nam, chúng tôi lập tức đều bình tĩnh, bắt đầu thương lượng chạy trốn hay cùng nhau tự sát. Lúc gần đến hừng đông, chúng tôi đang ôm nhau ngủ, bên cạnh chính là xác của Tang Nam Nam. Nói thật, khi đó cũng không sợ. Kết quả tôi tỉnh dậy, phát hiện Trầm Tương nằm bên cạnh tôi, cổ tay đã cắt. Thật nhiều máu. Máu của nàng tựa hồ đã chảy khô. Tôi ở trong tay nàng phát hiện tờ giấy, trên đó viết nàng giết Tang Nam Nam, toàn bộ không liên quan đến tôi. Nàng thật ngốc, tôi sao có thể tiếp tục sống? Song trước khi tôi chết, tôi còn có một việc phải làm, đó chính là thịt cô giáo Tần. Tôi muốn khiến toàn bộ người thương tổn chúng tôi phải trả giá, toàn bộ!
Nghe xong cố sự của La Gia Hải, Phương Mộc châm một điếu thuốc, hung hăng hút một hơi, rồi nặng nề phun ra.
Liên hệ bên trong giữa mùi vị — tính dục — giết người rốt cuộc đã làm rõ. Thế nhưng trong lòng Phương Mộc một chút cũng không cảm thấy thoải mái. Cậu nhìn chằm chằm người trước mắt này, tâm tình phức tạp.
Nếu như nói Phương Mộc thông cảm với việc La Gia Hải liên tục tổn thương hai sinh mệnh, đây không hề nghi ngờ là trái với thiên tính nghề nghiệp của cậu; Nếu như nói Phương Mộc đối với việc tìm kiếm động cơ phạm tội này hoàn toàn là yêu cầu nghiệp vụ, đó cũng là lừa mình dối người.
La Gia Hải nhất thiết phải vì hành vi của y mà trả giá đắt, nhưng mà, Phương Mộc không hy vọng y chết.
Cuối cùng, cậu lựa chọn một phương pháp không trái với phẩm hạnh chức nghiệp, có thể biểu đạt đồng tình.
“La Gia Hải, tôi e rằng phải vi phạm lời hứa của tôi.” Phương Mộc chậm rãi nói.
“Hửm? Cái gì?”
“Không chỉ riêng tôi, tôi hy vọng cậu cũng không nên kiên trì.” Phương Mộc đem tàn thuốc ấn tắt trong gạt tàn, “Tôi hy vọng cậu đem lời ban nãy nói với tôi, kể cho quan tòa nghe.”
“Vì sao?”
Phương Mộc đứng dậy, hai tay chống trên mặt bàn, thân trên nghiêng về phía trước, “Cậu muốn chết sao?”
La Gia Hải cùng Phương Mộc nhìn nhau ước chừng nửa phút, cuối cùng, y dời đi tầm mắt của mình.
“Không, không muốn.” Trong thanh âm của y lộ ra chút yếu đuối và hỗn loạn.
“Đem chuyện này từ đầu đến cuối kể cho quan tòa, có lẽ còn có đường sống. Đúng rồi, tìm một luật sư tốt.” Phương Mộc nghĩ nghĩ, “Nếu cần tôi hỗ trợ, thì nói cho tôi biết.”
“Không cần.” La Gia Hải ngẩng đầu, “Khương Đức Tiên đã được tòa án chỉ định làm luật sư cho tôi.”
“Hắn?” Phương Mộc hơi giật mình, người này quả nhiên rất có năng lực, có thể thuyết phục tòa án chỉ định hắn làm luật sư bào chữa. Bất quá cậu không nói gì, vỗ vỗ vai La Gia hải, “Hắn cũng là một luật sư ưu tú.” Phương Mộc dừng một chút, “Chúc cậu may mắn.”
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: