truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Giang Nam kiều nữ tử – Chương 05 

Đăng ngày 11/10/2013 by admin

Xem toàn tập:
Văn Đức cùng Thúy Lục xem chủ tử nhà mình làm việc mà vui như vậy, đáy lòng cũng cao hứng theo. Nhất là Văn Đức, tiểu thư vội làm việc, sẽ không còn thời gian sai hắn đi làm chút chuyện kỳ quái, hắn cũng ít giật mí mắt
loading...

Giang Nam kiều nữ tử – Chương 05 – WAP đọc truyện online hay

Những ngày kế tiếp, Tô Thải Tần đều đến phòng thu chi tìm hiểu vấn đề nợ nần của Âu Dương sơn trang, công việc thực kinh khủng. Nàng trời sinh tính thông minh hiếu học, học tập mạnh mẽ, cá tính quật cường, không chịu thua, thích tìm kiếm vấn đề, sau đó giải quyết vấn đề. Bình thường là không chịu ngồi yên, nếu quá nhiều ngày ưu nhàn, sẽ tự tìm kiếm việc để làm.

Cho nên tuy nói là bất đắc dĩ thay Âu Dương Liệt giải quyết nợ nần, nhưng Tô Thải Tần trong lòng quyết tâm thật sự; Nàng thích nhất giải quyết vấn đề khó khăn, nhất là có liên quan đến tiền tài.

Văn Đức cùng Thúy Lục xem chủ tử nhà mình làm việc mà vui như vậy, đáy lòng cũng cao hứng theo. Nhất là Văn Đức, tiểu thư vội làm việc, sẽ không còn thời gian sai hắn đi làm chút chuyện kỳ quái, hắn cũng ít giật mí mắt. Thiện tai! Thiện tai!

Trong khoảng thời gian này, Tô Thải Tần cùng Âu Dương Liệt phân giường ngủ, Âu Dương Liệt ngủ giường lớn, Tô Thải Tần ngủ ở giường nhỏ một chút bên trong, hai người nghỉ ngơi cũng như bình thường, cũng là bình an vô sự.

Hai người ở chung cũng coi như có thể, Tô Thải Tần trước mặt người khác cho Âu Dương Liệt là phu quân một chút mặt mũi, Âu Dương Liệt cũng bởi vì Tô Thải Tần tận tâm hết sức giải quyết bên vấn đề nợ nần trong trang mà đối nàng có một phần khách khí. Dù sao quản sự tôi tớ không cần lại đến phiền hắn là được, hắn có thể cho chính mình say mê thích vũ kỹ.

Trải qua hai tháng, Tô Thải Tần đại khái có một chút khái niệm đối với nợ nần bên trong trang. Chiếu theo tình trạng kinh doanh trước mắt, cho dù lúc trước nàng có trăm vạn của hồi môn cũng chỉ có thể giải quyết khẩn cấp, về lâu dài, Âu Dương sơn trang chung quy là tan hoang…… Thú Tô Thải Tần nàng, coi như tổ tiên Âu Dương Liệt có phúc vận tốt nha.

Hôm nay nàng xem vài nét bút biên lai mượn đồ, chủ nợ là Quần Phương lâu, khoản nợ là một trăm vạn lượng, nàng cảm thấy thật không thể tưởng tượng nổi!

Quần Phương lâu là đệ nhất kỹ viện lư châu phủ, do bảo nương Hồng di chủ trì, bên trong các cô nương giỏi ca múa, lại có món ngon, là giấc mộng dịu dàng mỗi nam nhân lư châu phủ đều ao ước. Âu Dương Liệt thường đến chỗ hoa khôi Hồng Phượng, thường thường một lần bao chính là mấy tháng, đến nỗi thiếu nợ trăm vạn lượng do chơi bời trăng hoa.

Một trăm vạn lượng! Có thể đắp một trăm tòa Quần Phương lâu! Một mét thạch chào giá bất quá một hai ngân, tiện nghi thì ba,bốn tiền, còn có, sở hữu toàn bộ kỹ nữ Quần Phương lâu, hơn nữa bất động sản cũng không vượt qua ba vạn lượng bạc, Âu Dương Liệt ở kỹ viện ăn kim ăn ngân a?! Lão bản lâu kia thật đúng là dám lừa Âu Dương Liệt, Âu Dương Liệt cũng cứ như vậy ngây ngốc bị lừa…… Như thế nàỳ Âu Dương gia chuyên làm việc thưởng tiền a!

Hừ! Coi như ngươi vận khí không tốt, gặp phải Tô Thải Tần ta!

“Vương Phúc!”

“Vâng, phu nhân.”

“Nợ nần Quần Phương lâu là chuyện gì xảy ra?”

“Bẩm phu nhân, đây là hành vi trước kia  của trang chủ, hiện tại tuyệt đối sẽ không như vậy.”

Này Vương Phúc cư nhiên nghĩ nàng đang ghen? Âu Dương Liệt đi tới kỹ viện nàng sẽ không để ý, hiện tại hắn tới kỹ viện nàng càng thích, chỉ cần hắn không chạm vào nàng thì tốt rồi. Bất quá hình như sau khi thành thân hắn không tới kỹ viện nữa– bởi vì không có nợ thêm.

“Vương Phúc, ta biết. Trang chủ là nam tử tốt luôn lo cho gia đình, thành thân xong sẽ không đến Quần phương lâu, ta rất rõ ràng.”

 

Tô Thải Tần không quên trước mặt người khác cho Âu Dương Liệt ít mặt mũi. Nàng thực hiểu được tuy rằng Âu Dương Liệt ở mặt ngoài không thèm để ý ánh mắt người khác,nhưng trong lòng vẫn là hy vọng có thể được người khác đồng ý.

Nàng nở nụ cười một chút, “Trang chủ vì trang vụ, đi qua đi lại cũng vất vả. Ta thân là con dâu Âu Dương gia, hy vọng có thể thay trang chủ san sẻ việc nhà, cho nên mới muốn tìm hiểu nợ nần này như thế nào có, cũng không phải tra khảo tội, ngươi không cần lo lắng. Vương Phúc,nợ Quần phương lâu một trăm vạn lượng ,nợ như vậy cũng có chút kỳ quái, ngươi có ý kiến gì?”

Phòng thu chi Vương Phúc phảng phất thở dài nhẹ nhõm một hơi. “Bẩm phu nhân, trang chủ trước kia đến Quần phương lâu, đều là chọn hoa khôi Hồng Phượng, có khi vài ngày, có khi cả tháng, bởi vậy chi tiêu cũng liền đặc biệt lớn. Trang chủ thường thường kêu Hồng di, cũng chính là lâu chủ Quần phương lâu viết số lượng chi tiêu, sau đó ký tên giải quyết, cho nên mới có tờ phiếu nợ này.”

“Trang chủ không thấy số lượng quá lớn sao?” Tô Thải Tần tùy tay lật một chút nợ nần trên bàn ra.

“Hồi phu nhân, trang chủ đối với tiền tài là người rất không cẩn thận, huống chi là ở nơi son phấn như vậy, sợ cũng không nhìn kỹ.”

Vương Phúc lời nói hàm súc, Tô Thải Tần nghe rõ ràng. Nam nhân tại kỹ viện nhìn kỹ giấy tờ là sẽ bị cười, huống chi Âu Dương Liệt là trang chủ Âu Dương sơn trang, tự nhiên càng không thể nhìn kỹ số nợ, như vậy chọc người chê bai, nói đường đường một cái trang chủ còn tính toán chi li. Quần Phương lâu có lẽ hiểu được điểm này, mới dám đem số nợ nâng cao ngất trời.

“Kia ngươi xem, nợ nần Quần phương lâu này xác nhận bao nhiêu mới hợp lý?”

“Hồi phu nhân, lão nô không đến Quần phương lâu, cũng không biết bên trong chi tiêu như thế nào. Nhưng hiện tại một thước thạch bất quá hơn tám tiền, quyên một giá trị ngân sáu tiền, cho dù là phí dụng hoa khôi Hồng Phượng, phí sửa soạn hành lý, cấp cao thấp trong lâu tiền thưởng, ẩm thực của trang chủ, tất cả hẳn là sẽ không vượt qua ba ngàn ngân lượng.”

Xem ra Vương Phúc đối giá hàng còn rất có khái niệm, không giống Âu Dương Liệt ăn thước không biết giá thước.

“Trang chủ đối với số lượng này cũng chưa ý kiến?”

 

“Hồi phu nhân, trang chủ cho dù có ý kiến, cũng không thể khác. Trên tờ ký nợ là chữ ký của trang chủ, trang chủ lại không muốn nhờ vả người khác, khiến cho nợ nần càng tích càng nhiều.”

Này Âu Dương Liệt thật đúng là rõ đầu rõ đuôi thưởng tiền không, từ kỹ viện đến lúc thành thân vẫn là như vậy…… Ai! Hôm nay coi như nàng Tô đại cô nương rủ lòng từ bi, cứu nam tử đang lún sâu vào biển nợ đi!

Tô Thải Tần cúi đầu suy nghĩ một chút, “Ta đã biết, việc này ta sẽ giải quyết. Vương Phúc, hôm nay ta hỏi cái này Quần phương lâu chuyện, không thể để trang chủ biết, hiểu chưa?”

“Vâng, phu nhân.” Vương Phúc mấy ngày này đối Tô Thải Tần thật đúng là bội phục sát đất, nàng dặn dò mọi chuyện, hắn tôn sùng như thánh chỉ, không dám không tuân theo.

Phòng thu chi yên tĩnh như vậy, mà ở chính sảnh phía trước lại mưa rền gió dữ. Chính sảnh Âu Dương sơn trang truyền đến thanh âm Âu Dương Liệt đang rống giận, ồn ào, mơ hồ hỗn loạn.

“Ta nói Âu Dương trang chủ, khoản tiền này đã tích hai năm, nay hẳn là thanh toán đi! Thê tử ngươi cũng cưới, năm mới sắp đến, nợ nần một ngàn lượng này, ngươi tính khi nào thì trả đây?”

Người đang nói là Lỗ chưởng quỹ, nghề của hắn là làm than đá, dầu thắp. Âu Dương sơn trang từ mấy năm trước nợ góp một khoản tiền chậm chạp chưa trả lại, khiến cho hắn hai năm nay cũng lỗ lã theo, còn tiếp tục như vậy, sớm hay muộn cũng chống đỡ không được. Chỉ cần lấy lại của Âu Dương gia một ngàn lượng bạc, lập tức giảm bớt đi dược phần nào, cho nên hôm nay hắn muốn đòi lại một ngàn lượng bạc này.

“Lỗ chưởng quỹ, việc này ta không rõ ràng lắm, ngươi tìm Vương Phúc đi.” Âu Dương Liệt ghét nhất bị người khác tới cửa thúc giục. Bị đòi nợ thật không có mặt mũi; Rõ ràng ngày đó Âu Dương gia hướng bọn họ mua hàng hóa là bọn họ cầu mong, hôm nay lại thúc giục trả tiền, người khác thiếu bọn họ tiền, là có thể tùy ý nhục nhã người khác , làm cho hắn nhìn thực buồn nôn.

“Âu Dương trang chủ, trên giấy nợ ghi nợ tiền là Âu Dương sơn trang, tức là Âu Dương sơn trang thiếu nợ, tự nhiên là tìm trang chủ, nào phải tìm phòng thu chi đâu!”

“Bên trong trang là do Vương Phúc quản……”

Âu Dương Liệt nói còn chưa hết, Lỗ chưởng quỹ ngữ điệu mang châm chọc nói: “Nếu có nợ không tìm chính chủ, ngược lại tìm phòng thu chi, như vậy ai muốn làm trang chủ cũng được, ai muốn làm tiểu nhị phòng thu chi nha? Này Vương Phúc cũng thật đáng thương!”

“Ngươi lời này là ý tứ gì?” Âu Dương Liệt không hờn giận nhìn chằm chằm sắc mặt con buôn Lỗ chưởng quỹ.

“Ta là nói người trong phòng thu chi của Âu Dương sơn trang là đáng thương nhất thiên hạ. Trang chủ mặc kệ hết thảy, toàn bộ giao cho Vương Phúc…… Vương Phúc đáng thương kia đã là người cao tuổi, không chịu nổi ép buộc như vậy a! Không thể tưởng được Âu Dương sơn trang cũng sẽ rơi vào kết cục hôm nay, ngay cả một ngàn lượng bạc cũng nợ hai năm. Sớm biết vậy lúc trước sẽ không đem hàng hóa đưa tới Âu Dương gia, hiện tại cũng sẽ không như vậy ngay cả tiền vốn cũng không trả được .” Lỗ chưởng quỹ cay nghiệt nói.

“Câm mồm! Âu Dương sơn trang không phải nơi để ngươi giở thói ngang ngược!” Âu Dương Liệt rống lên.

“Nhớ ngày đó Âu Dương gia ở Giang Bắc có thể nói là hô phong hoán vũ, sao biết khi vào trong tay ngươi, Âu Dương gia liền mắc nợ liên miên…… Chậc chậc, thật sự là phú quý chỉ được 3 đời a!”

Âu Dương Liệt tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, một đôi mắt kích động biến thành màu đỏ, giơ tay muốn đánh xuống.

“Âu Dương trang chủ, hôm nay ta đến cũng mang theo một nhóm sai dịch nhà quan, ngươi nếu động thủ đánh chủ nợ ta, là muốn ngồi tù. Có phải hay không a? Mọi người!”

Lỗ chưởng quỹ nhìn nha dịch phía sau, những người này sớm biết ưu việt của hắn. Hắn biết Âu Dương Liệt võ công rất cao, nếu không tìm bảo tiêu, sao dám kiêu ngạo như thế; Lũ quan sai cũng vui vẻ nhận lấy tiền công, bởi vì hiện tại Âu Dương gia nợ tiền, cho dù hắn không động thủ đánh người, vẫn có khả năng đưa hắn quay về nha môn hỏi tội. Bất quá bởi vì trong quá khứ Âu Dương gia ở Giang Bắc thế lực khổng lồ, có thể không chọc hắn thì cũng đừng chọc hắn, bọn họ chính là đến cho có mặt, bảo đảm an toàn  của Lỗ chưởng quỹ thôi.

Âu Dương Liệt chịu đựng khuất nhục này, hận không thể đem Lỗ chưởng quỹ chém thành hai nửa(6 mảnh số đẹp ca ạ….Liệt : Ta thích số 9), Lỗ chưởng quỹ lại có chỗ dựa là bọn quan sai, khiến Âu Dương Liệt răng nanh nghiến chặt, nhưng không cách nào xử hắn. ( để em, *đá đít tên Lỗ mãng*,ngươi cút đi,không cần ngươi đóng nữa…Tác giả: Song Nhi,để im nào,lát ta cho 1 ổ hồ điệp nha…vâng ạ*khoanh tay im lặng*….)

“Ta nói Âu Dương trang chủ, thiếu nợ thì trả tiền là chuyện thiên kinh địa nghĩa, nếu ngươi còn không lấy một ngàn lượng ra, ta thực lo lắng cho ngươi phải đến làm công cho cửa hàng của ta để  giải quyết nợ nần a — không không không, một ngàn lượng bạc sợ là ngươi làm đứa ở cả đời còn không trả xong, như vậy tính ra, vẫn là ta chịu thiệt đây! Ha ha ha……” Lỗ chưởng quỹ kiêu ngạo nở nụ cười.

Âu Dương Liệt cuồng giận đến liều lĩnh xông lên phía trước, đang muốn một chưởng đánh chết tên họ Lỗ kia –

“Là ai dám để cho phu quân thân ái của ta đi làm đứa ở a?” Một tiếng nói thanh thúy từ bên ngoài truyền vào.

Là Tô Thải Tần!

“Phu nhân!” Quản sự nô bộc gia đinh trong chính sảnh đều cung kính hô.

Tổng quản Vương Trung thấy Tô Thải Tần đến, trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi. Hắn vừa rồi xem trang chủ muốn chuẩn bị ra tay đả thương người liền đứng ra che ở phía trước Lỗ chưởng quỹ — không vì Lỗ chưởng quỹ, mà là vì Âu Dương sơn trang. Âu Dương gia hôm nay mắc nợ nhiều như vậy, nếu chủ tử còn mang theo tội danh giết người, Âu Dương sơn trang sẽ bị hủy toàn bộ. Hắn Vương Trung đã ở Âu Dương gia hơn ba mươi năm, tuyệt không cho phép có loại sự tình này phát sinh.

Âu Dương Liệt sắc mặt rất khó xem, “Nàng tới làm cái gì?” Hắn dù chưa cùng Tô Thải Tần là vợ chồng chân chính, nhưng là không muốn cho nàng thấy mình bị chủ nợ nhục nhã.

Tô Thải Tần không trả lời, lạnh lùng mắt quét một chút người trong chính sảnh, nguyên bản đang ồn ào lập tức yên tĩnh lại. Nàng từ phòng thu chi vội vàng đến chính sảnh, đứng phía trước chính sảnh nghe trong chốc lát, sơ lược biết nguyên nhân sự việc.

“Vị này là Lỗ chưởng quỹ?”

“Chính là ta. Ngươi là……”

“Ta là Tô Thải Tần.” Tô Thải Tần dùng thanh âm bình tĩnh nói xong.

“A! Nguyên lai là Tô gia tiểu thư. Ngưỡng mộ đã lâu!” Lỗ chưởng quỹ vừa nghe là Tô Thải Tần thủ phủ Hấp huyện, thái độ lập tức chuyển biến một trăm tám mươi độ, làm cho Âu Dương Liệt tròng mắt thiếu chút rớt ra.

Thật khác biệt nhiều lắm!

loading...

Tô Thải Tần tao nhã đi phía trước giữ chặt khuỷu tay Âu Dương Liệt, đưa hắn an trí ở chủ vị chính sảnh, chính mình ngồi ở bên cạnh.

“Tốt lắm, Lỗ chưởng quỹ, ngươi có thể nói vì sao trượng phu ta anh tuấn khôi ngô phải đi làm đứa ở, ta muốn nghe lý do một chút.” Tô Thải Tần vừa xuất hiện, không biết tại sao, Lỗ chưởng quỹ dáng vẻ bệ vệ đã bị đè ép xuống.

“Là như vậy. Tô cô nương –”

“Lỗ chưởng quỹ, thỉnh gọi ta Âu Dương phu nhân. Ngươi không thấy phu quân của ta ở chỗ này sao?” Tô Thải Tần cấp cho Âu Dương Liệt một cái mỉm cười sáng lạn khiến Âu Dương Liệt nhìn xem tâm hồn đều nhanh bay.

Nàng…… Rất đẹp! Rất đẹp!

“Âu…… Âu Dương phu nhân, là như vậy, quý trang nợ tiền 2 năm chưa hoàn trả, cho nên……”

“Cho nên ngươi muốn phu quân ta đi làm đứa ở?” Tô Thải Tần âm điệu lạnh lùng uy nghiêm không thể kháng cự. Nữ tử tung hoành thương trường quả nhiên không giống bình thường, lời vừa ra khỏi miệng, khiến cho người khác biết nàng không phải là người dễ bị bắt nạt.

Lỗ chưởng quỹ trên trán xuất hiện mồ hôi lạnh. “Không…… Ta chỉ là cùng Âu Dương trang chủ nói giỡn một chút, ha ha ha!” Hắn xấu hổ cười vài tiếng.

“Lỗ chưởng quầy, chúng ta Âu Dương gia là nợ ngươi bao nhiêu, mà ngươi có lá gan cùng phu quân ta vui đùa như vậy?”

“Ha…… Không…… Không nhiều lắm, chỉ một ngàn lượng bạc!” Lỗ chưởng quỹ xấu hổ nở nụ cười vài tiếng, run rẩy nói.

“Lỗ chưởng quỹ, ngươi là đùa Tô Thải Tần ta sao? Một ngàn lượng bạc, ngươi muốn phu quân ta đi làm đứa ở, còn quấy rầy ta dạo chơi hoa viên…… Chậc! Lỗ chưởng quỹ, ngươi cũng thực không có ý tứ.” Tô Thải Tần nếu không phải người đàn bà chanh chua chửi bóng chửi gió, âm điệu rất lạnh thì cũng là khí thế khinh người.

“Âu Dương phu nhân, chúng ta vốn chỉ làm ăn nhỏ, một ngàn lượng đối với phu nhân tuy rất ít, nhưng đối với cửa hàng chúng ta lại là cứu mạng a. Thuận tiện hôm nay, sao không thanh toán luôn, có thể cứu cửa hàng tiểu nhân a!”

Đi! Lỗ chưởng quỹ khi nào thì biến thành làm ăn nhỏ ? Không nghĩ tới gặp gỡ Tô Thải Tần,tên họ Lỗ khẩu khí mềm đi rất nhiều.

“Ân, cũng đúng. Bất quá, ta nghĩ ngươi hẳn là nói lời xin lỗi tướng công ta?” Tô Thải Tần nhìn Âu Dương Liệt bị người khác nhục nhã, trong lòng thực không thích thú.

“Âu Dương phu nhân, nợ nần hoàn trả, xin lỗi cũng không muộn a!” Lỗ chưởng quỹ mắt lộ giảo hoạt, tà khí nói. Hắn sợ Âu Dương Liệt không có tiền, nếu hắn xin lỗi mà không lấy lại được tiền, không phải tổn hại mặt mũi hắn sao? Huống chi Tô Thải Tần gả đến Âu Dương gia cũng không có của hồi môn, nàng còn muốn bắt cái gì? Cho nên hắn sống chết cắn vào nợ nần, muốn Tô Thải Tần hoàn tiền trước.

“Lỗ chưởng quỹ, ngươi cho chúng ta Âu Dương sơn trang không có tiền để trả, ngay cả một ngàn lượng cũng không có ư? Vương Phúc, chúng ta phòng thu chi hiện tại có hay không có một ngàn lượng bạc?”

Ở một bên Vương Phúc vừa nghe, cảm thấy chấn động, trên lưng mồ hôi lạnh chảy ròng. Phòng thu chi lý hiện tại ngay cả một trăm lượng đều không có a! Nếu thành thật đáp, chúng mục nhìn trừng hạ, Âu Dương gia khẳng định hạ không được đài; Nhưng muốn Vương Phúc hắn nói dối, hắn lại làm không được.

“Vương Phúc! Nói mau.” Tô Thải Tần một bộ dáng điệu nữ chủ nhân quản lý việc nhà.

“Bẩm…… Bẩm phu nhân,…… Phòng thu chi trước mắt không có!” Vương Phúc khó khăn trả lời.

Mọi người nghe vậy, thở dốc vì kinh ngạc, nhất là Âu Dương Liệt, có lẽ từ khi chui ra trong bụng mẹ tới nay chưa từng mất mặt như vậy. Nếu có thể, hắn sẽ đánh chết mỗi người ở đây, sau đó chính mình tự sát!

“Ha! Âu Dương phu nhân, xin thứ lỗi,ngươi tuổi còn nhỏ,nhưng khẩu khí thực không nhỏ nha. Cho dù là thủ phủ Hấp huyện, gặp được Âu Dương sơn trang tan nát như thế, cũng khó xoay chuyển a! Ta xem như vậy đi, tướng công ngươi đến cửa hàng của ta làm đứa ở, ngươi cũng có thể cùng đến làm, kiếm miếng cơm ăn.”

 

Ngay tại khi Âu Dương Liệt muốn liều lĩnh xông lên phía trước, nhất định phải đem tên họ Lỗ ăn sống nuốt tươi –

 

“Lỗ chưởng quỹ, phòng thu chi của nhà ta xác thực không có tiền, nhưng tướng công của ta có!”

 

Di? Âu Dương Liệt lao ra đi phía trước, không thể tin được những gì chính tai nghe thấy. Nữ nhân này nói bậy bạ gì đó? Hắn như thế nào có một ngàn lượng bạc, nữ nhân này là ý định làm cho hắn mất mặt sao?

 

Âu Dương Liệt nhe răng trừng mắt nàng, Tô Thải Tần cười dài. đem bàn tay nhỏ bé bạch ngọc mò vào trong ngực rắn chắc của Âu Dương Liệt.

Nàng…… Nàng muốn làm cái gì? Âu Dương Liệt sững sờ tại chỗ. Này không khỏi cũng quá lớn mật đi! Ban ngày ban mặt, cho dù là vợ chồng, cũng tuyệt không ai tán tỉnh trước mặt mọi người, cái này rất không hợp lễ giáo.

Nhưng…… Nha! Hảo mềm mại, cảm giác thật thoải mái…… Âu Dương Liệt kinh ngạc phát giác nửa thân dưới của hắn đã muốn có phản ứng, một cỗ dục vọng mãnh liệt chạy thẳng lên não, thực muốn ôm lấy Tô Thải Tần, xé rách xiêm y của nàng, kia bộ ngực sữa tuyết trắng, đùi ngọc thon dài……

Ba! Tô Thải Tần từ vạt áo Âu Dương Liệt rút ra hai tờ giấy.

Nàng…… Nàng đang làm cái gì?

Âu Dương Liệt phảng phất đang trong ảo tưởng kích tình chợt bị người rót một chậu nước lạnh, nhưng lại là rất lạnh rất lạnh nước rất lạnh.

“Lỗ chưởng quỹ, ngươi hãy nhìn xem đây là cái gì?” Tô Thải Tần đem hai tờ giấy quăng cho Lỗ chưởng quỹ, Lỗ chưởng quỹ vừa thấy, cư nhiên là một ngàn lượng bạc ngân phiếu!

Lỗ chưởng quỹ nghẹn họng nhìn trân trối. Này Âu Dương Liệt cư nhiên mang theo nhiều bạc trong người như vậy!

“Lỗ chưởng quỹ, không cần khách khí, ngươi hé ra chút chút. Một tấm ngân phiếu khác…… Vương Phúc!” Tô Thải Tần nhìn Vương Phúc liếc mắt một cái, Vương Phúc lập tức tiến nhanh tới rút tờ ngân phiếu ấy ra khỏi tay tên họ Lỗ.

Một ngàn lượng thế nào…! Hắn biết rõ trên người trang chủ tuyệt không có bạc, bạc này là của phu nhân. Mặc dù không biết phu nhân dùng biện pháp gì “Sinh” Ra hai ngàn lượng, nhưng ít ra một ngàn lượng này có thể dùng. Ân…… Trước hoàn trả tiền nợ cho Triệu lão bản.

“Vương Phúc, về sau bên trong trang chúng ta chờ hàng dầu thắp sẽ không cần làm phiền Lỗ chưởng quỹ.”

“Vâng! Phu nhân.” Vương Phúc cung kính trả lời. Hắn đã sớm xem Lỗ chưởng quỹ không vừa mắt. Nay thật sự là hả long hả dạ a!

“Này…… Âu Dương phu nhân, không cần như vậy, về sau quý trang có yêu cầu nhỏ (tiểu nhân) sẽ phục vụ……” Lỗ chưởng quỹ khôi phục lại thành con buôn tham lợi ,bộ dáng đáng khinh.

“Lỗ chưởng quỹ, ngươi là không phải nên xin lỗi phu quân ta ư?” Tô Thải Tần đánh gãy lời hắn nói.

“Đúng…… Thực xin lỗi, Âu Dương trang chủ, nhỏ (tiểu nhân) vừa rồi thất lễ, ngài đại nhân đại lượng, không cần cùng nhỏ (tiểu nhân) so đo. Ngày sau bên trong trang cần gì, hoan nghênh trang chủ tùy thời sai phái.”

Tiểu nhân? Tên “tiểu nhân” này vừa rồi còn muốn hắn làm đứa ở! Âu Dương Liệt mắng  thầm trong lòng.

“Tướng công, như vậy chàng vừa lòng chưa?” Tô Thải Tần hướng Âu Dương Liệt mỉm cười ngọt ngào một chút.

Âu Dương Liệt vốn không phải lòng dạ hẹp hòi người, người khác đắc tội hắn, chỉ cần thành tâm thành ý xin lỗi, hắn phần lớn sẽ không so đo; Huống chi trước mắt tình huống hỗn loạn, đối mặt Tô Thải Tần hỏi, hắn chỉ có gật đầu qua quýt.

“Vương Phúc, tiễn khách!” Tô Thải Tần hạ lệnh đuổi khách.

“Âu…… Âu Dương phu nhân……” Lỗ chưởng quỹ vẫn mong ở lại Âu Dương sơn trang bàn chuyện làm ăn.

“Đúng rồi,các vị sai gia vất vả. Văn Đức!” Văn Đức lập tức đưa tên quan sai cầm đầu mười lượng bạc. Đi theo Tô Thải Tần lâu như vậy, hắn tự nhiên biết ý tứ chủ tử.

“Mời các vị sai gia dùng trà, ngày sau còn thỉnh các ngươi chiếu cố nhiều đến Âu Dương sơn trang, ngày khác trang chủ vào kinh, chắc chắn sẽ thay các vị nói tốt vài câu.” Tô Thải Tần lời nói cao minh, ngày sau cho dù có chủ nợ tới cửa, quan sai tất sẽ không vì chủ nợ xuất đầu lộ diện. Quan phủ không ra mặt, sự tình dễ làm rồi.

“Không cần! Không cần! Phu nhân quá lời. Chúng ta cáo từ.” Quan sai cầm tiền, lui ra ngoài.

“Âu Dương……” Lỗ chưởng quỹ vẫn không buông tay.

“Tiễn khách!” Tô Thải Tần cũng không thèm nhìn hắn.

Lỗ chưởng quỹ bị đuổi đi, trong phòng không còn người ngoài, tổng quản Vương Trung cùng Vương Phúc thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Thật tốt quá, phu nhân, tên họ Lỗ kia hôm nay cuối cùng cũng phải kinh ngạc!”

“Tên đó từ đầu năm luôn thúc giục tiền!”

“Ta sớm xem hắn không vừa mắt! Có mấy đồng tiền dơ bẩn liền tự cho là rất giỏi.”

“Phu nhân anh minh a!”

Trong đại sảnh mọi người ca ngợi Tô Thải Tần cùng cười mỉa Lỗ chưởng quỹ, Âu Dương sơn trang cuối cùng cũng yên ổn.

Đang lúc quản sự bên trong trang thất chủy bát thiệt hết sức, Âu Dương Liệt vẻ mặt xanh mét xoay người rời đi, không ai chú ý tới.

Nhưng nàng chú ý tới!

Trang: 1 2

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: