truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Giã biệt tình xa – Chương 06 phần 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Nếu cô muốn có thông tin, cô sẽ phải dựa phần lớn vào tài liệu của FBI. Để họ đồng ý phải mất một chút thời gian, và cô thậm chí còn chưa chắc chắn cô muốn viết một bài báo không được yêu cầu hay không. Công việc đấy có rất nhiều việc phải làm mà không có đảm bảo, và thậm chí nếu cô quyết định viết, cô cũng chưa biết cô sẽ sử dụng theo đường hướng nào – liệu cô có nên hướng đến một ấn phẩm chính thống như Time hay People hay không. Nhưng càng tìm hiểu về vị cảnh sát trưởng cũ, cô càng bị lôi cuốn. Ông ta đã bị phát giác như thế nào? Và chính xác ông ta đã biển thủ bao nhiêu tiền? Tối qua Dylan đã đề cập đến điều gì đấy về những cuốn băng ghi hình. Chúng có được lan truyền quanh thị trấn không? Chúng có cái gì, và ai đã xem chúng?
Tòa nhà của Thư viện Công cộng Gospel có kích thước bằng khoảng hai chiếc xe rơ moóc dính vào nhau từ đầu đến chân, và những ô cửa sổ nhỏ để lọt vào rất ít ánh sáng tự nhiên. Bên trong tòa nhà đầy rẫy những giá sách và bàn đọc, và chiếc bàn ở phía trước đã chất đầy sách. Regina Cladis đứng sau bàn, mái tóc trắng của bà là một cái nắp hoàn hảo trên chiếc đầu tròn. Bà ta đang xăm soi rất nhiều cuốn sách Goose Bumps đang để sát mặt, sau đấy đẩy cặp mắt kính hình chai Coca xuống mũi và quay đầu để nghiên cứu những bìa sách ở đuôi mắt.
“Rửa tay trước khi mở những cuốn sách này,” bà nhắc nhở ba cậu bé khi bà đẩy kính lên. “Bà không muốn có thêm những dấu tay đen trên sách đâu nhé.”.
Hope đợi cho đến khi những cậu bé bỏ đi với những cuốn sách trước khi đến gần bàn. Cô nhìn vào đôi mắt nâu to hơi láo liên của người thủ thư và nhận thấy là những tròng mắt của Regina to và mờ đục. Hope đoán rằng người đàn bà này phải đã bị mù, ít nhất là về mặt pháp lý. “Xin chào,” cô bắt đầu. “Tôi cần vài thông tin, và tôi đang hy vọng bà có thể giúp tôi.”.
“Cũng tùy. Tôi không thể sao chép dữ liệu quan trọng của thư viện cho bất kỳ ai không sống ở Hạt Pearl ít nhất là sáu tháng.”.
Hope đã đoán trước là thế. “Tôi không muốn sao chép dữ liệu thư viện. Tôi muốn đọc những bài báo về tin tức địa phương từ năm năm trước.”.
“Cô đặc biệt quan tâm đến chủ đề gì?”.
Hope không chắc chắn thị trấn này sẽ phản ứng như thế nào trước một người ngoài muốn chọc ngoáy vào việc của họ, vì thế cô hít một hơi dài và nhảy thẳng vào. “Bất kỳ thứ gì liên quan đến cảnh sát trưởng quá cố Donnelly.”.
Regina chớp mắt, xô kính xuống mũi, rồi quay đầu và nhìn Hope qua đuôi mắt. “Cô là cô nàng California sống ở ngôi nhà cũ của Minnie à?”.
Cái nhìn săm soi kỹ lưỡng đó biểu hiện nhiều hơn chỉ là một chút lúng túng, và Hope phải buộc mình không lùi lại. “Minnie nào?”.
“Minnie Donnelly. Bà ấy kết hôn với Hiram không – có – điểm – gì – tốt – đẹp đấy được hai lăm năm trước khi Chúa nhân từ gọi bà ấy về nhà.”.
“Bà Donnelly chết như thế nào?”.
”Ung thư. Tử cung. Vài người nói rằng sự kiện ấy đẩy Hiram qua khỏi bờ vực, nhưng nếu cô hỏi tôi, hắn ta luôn là một kẻ đồi trụy. Khi còn học lớp ba, hắn ta đã cố gắng sờ mông tôi.”.
Hope đoán là cô không cần phải băn khoăn xem người ta có nói chuyện với cô nữa hay không.
Regina đẩy kính lên. “Cô muốn làm gì với những bài báo này?”.
“Tôi đang nghĩ đến việc viết một bài báo về cảnh sát trưởng cũ.”.
“Cô đã xuất bản cái gì chưa?”.
“Khá nhiều bài báo của tôi đã xuất hiện trên tạp chí,” Hope trả lời, điều này là thật, nhưng thời gian cô có bài viết xuất hiện trên những ấn phẩm chính thống cũng đã lâu rồi.
Regina mỉm cười và mắt bà ta thậm chí còn mở to hơn. “Tôi cũng là một nhà văn. Chủ yếu là sáng tác thơ. Có lẽ cô có thể xem qua tác phẩm của tôi.”.
Hope thầm rên rỉ. “Tôi không biết gì về thơ.”.
“Ồ, không sao. Tôi cũng viết một câu chuyện ngắn về con mèo của tôi – Jinks. Nó có thể hát cùng với Tom Jones bài ‘Có gì mới thế, anh mèo?’.”.
Âm thanh rên rỉ âm thầm của Hope biến thành một tiếng tắc nghẹn trong cổ họng. “Bà nói đùa.”.
“Thật đấy, nó thực sự có thể.” Regina quay lại một tủ đựng hồ sơ sau lưng.
Bà ta lấy một chiếc chìa khóa từ vòng chun buộc quanh cổ tay và, mò ổ khóa để mở một ngăn kéo hồ sơ. “Để xem nào,” bà ta nói. Khi bà ta đẩy kính lên đỉnh đầu. “Khi ấy phải là tháng Tám năm 95.” Bà ta thò mặt vào trong ngăn kéo và nghiên cứu hàng hoạt những chiếc hộp trắng nhỏ xếp sát nhau. Sau đó bà ta đứng thẳng lên và đưa cho Hope hai cuộn phim. “Máy chiếu ở đằng kia,” bà ta nói, chỉ vào một bức tường ở phía xa. “Phô – tô giá mười cen một bản. Cô có cần hướng dẫn sử dụng máy chiếu không?”.
Hope lắc đầu, rồi nhận ra có thể Regina không nhìn thấy “Không, cảm ơn bà.
Tôi có rất nhiều kinh nghiệm với những thứ này.”.

Hope mất gần một tiếng đồng hồ để phô – tô lại những bài báo. Cô không dành thời gian đọc chúng do cái màn hình xù xì của máy chiếu. Cô lướt qua phần lớn, và từ số ít những gì cô thấy, dường như cố cảnh sát trưởng đã mắc mứu với rất nhiều câu lạc bộ tôn sùng tình dục mà ông ta tìm thấy qua Intemet.Trong thời gian vài năm, ông ta đã biển thủ bảy mươi nghìn đô la để hội họp với những thành viên khác. Ông ta gặp gỡ họ ở San Francisco, Portland và, Seattle, và đến cuối cùng, khẩu vị đối với những cô gái của ông ta ngày càng trẻ hơn và tốn kém hơn. Trong năm cuối cùng của cuộc đời, ông ta đã trở nên bất cẩn đến mức trả tiền cho vài người trong số họ để đến nhà. Điều Hope thấy đáng ngạc nhiên nhất là bất chấp tất cả những sự bất cẩn của ông ta, không ai trong thị trấn biết một điều gì cho đến khi xảy ra cái chết của ông ta. Hay là họ biết?Một cái tên kéo sự chú ý của cô đến màn hình mờ mờ mỗi lần nó xuất hiện là Dylan. Lời nói của anh luôn được trích dẫn là:”FBI đang điều tra vụ việc này.Tôi không có thông tin gì vào thời điểm này.” May mắn thay cho những tay phóng viên, những viên phó cảnh sát trưởng khác không quá kín miệng như thế.Khi Hope làm xong, cô lấy những bản phô tô từ máy Xerox và trả lại những cuộn phim. Khi cô lái xe đến đường Timberline thì đã vừa hết buổi trưa, nhưng cô chưa ở nhà được hai phút thì chuông cửa đã vang lên. Đấy là hàng xóm của cô, Shelly, và cô ấy đã có thứ gì đó trong đầu.”Cô biết không,” Shelly bắt đầu, “Đến lúc này tôi đã không có người hàng xóm nào trong một thời gian dài, và tôi nghĩ tôi đang hy vọng chúng ta có thể là bạn.”.Hope nhìn Shelly đứng trên hiên nhà cô, đầu cô ấy nghiêng sang một bên, một vài tia nắng chuyển tóc của cô ấy thành màu đồng. Cô không biết tại sao hàng xóm của mình lại tức tối như thế. “Chúng ta là bạn mà,” cô nói, mặc dù cô không nghĩ một bữa trưa tự động biến mọi người trở thành bạn bè.”Thế tại sao Dylan phải kể với tôi về chuyện xảy ra với cô ở Buckhorn?”.”Tôi không có thời gian để kể với chị,” Hope trả lời, ngay cả khi cô đang tự hỏi có phải Shelly đang thực sự tìm kiếm một tình bạn hay chỉ muốn có thông tin về những gì đã xảy ra đêm hôm trước. “Chị nói chuyện với Dylan khi nào?”.”Sáng nay, khi cậu ấy thả Adam xuống đây. Cậu ấy là một ngườì rất cừ.Emmett Barnes là một gã đáng sợ và cô có thể thực sự bị thương.”.”Tôi biết, nhưng một người đàn ông tên là Hayden Dean đã can thiệp. Nếu không phải có ông ta, Emmett đã đánh tôi rồi.”.”Có thể nhưng những gã họ Deans đó cũngkhông tốt hơn nhiều đâu, tin tôi đi.”.”Thật ư? Tôi đã định thử và tìm nơi Hayden sống để xem hôm nay ông ta cảm thấy như thế nào.”.Shelly lắc đầu. “Tránh xa những người đấy ra. Tôi nghĩ rằng Hayden là anh em con bác với Emmett.” Một bên lông mày đỏ nhướn lên. “Nếu cô hiểu ý tôi là gì.”.Hope mỉm cười, không còn quan tâm xem Shelly muốn có bạn hay có thông tin nữa. Đã quá lâu rồi cô không nói chuyện phiếm với một phụ nữ khác, cô đã quên mất cô nhớ nó như thế nào. “Chị có muốn vào chơi không? Tôi nghĩ có lẽ tôi còn một lon Pepsi ăn kiêng.”.”Ăn kiêng? Tôi có giống như cần ăn kiêng không?” cô hàng xóm trông giống như phải nằm xuống để kéo khóa quần Wrangler hỏi. “Tôi không ăn kiêng.”.”Có lẽ tôi có trà nữa.”.”Không cần đâu, cám ơn. Wally, Adam và tôi vừa mới đi xuống hồ để tổ chức một buổi pinic muộn. Sao cô không tham gia với chúng tôi?”.Hope có một nghìn linh một việc phải làm. Hoàn thành câu chuyện người ngoài hành tinh, chụp ảnh quanh đây rửa ảnh ở hiệu ảnh lấy ảnh trong một giờ trong thị trấn, scan chúng vào máy tính, sau đó ghép vài người ngoài hành tinh vào những bức ảnh. Cô phải đọc qua những bài báo cô đã phô – tô ở thư viện, và cô phải quyết định xem có một câu chuyện ở đâu đấy hay không. Một câu chuyện đã không được kể trước đây.Mắt cô cảm thấy nhức nhối, đầu óc cô mềm nhũn. Vài giờ nằm trên bãi biển, dọn trống đầu óc và buôn chuyện về bất kể thứ gì ngoài công việc nghe giống như thiên đường. “Được rồi,” cô nói. “Cho tôi mười phút.” Ngay khi Shelly đi về, Hope chạy lên tầng trên và cởi quần áo ra. Cô rửa mặt và cạo lông chân. Bộ đồ bơi một mảnh nhuộm hoa văn màu xanh lơ và xanh lục được thiết kế cắt cao trên hông, và cô thích nó bởi vì nó khiến chân cô trông dài hơn. Cô túm lấy một chiếc giỏ picnic cũ cô tìm thấy trong tủ bát đĩa và kiểm tra xem nó có mối mọt chết hay không. Chiếc giỏ sạch và cô ném vào đấy vài lon Pepsi ăn kiêng, nho, bánh quy giòn, pho mát xanh, và chiếc máy ảnh Minolta đang nằm trong bao đựng. Với một chiếc khăn tắm bãi biển vắt trên một vai, một đôi dép tông Nhật dưới chân và chiếc kính râm che mắt, cô tiến ra hồ.Adam và Wally đã ở trong nước, trong khi Shelly thư giãn bên dưới bóng râm của những cây thông. Cô ấy ngồi trên bờ biển trong một chiếc ghế dài, uống Shasta Cola và nhai khoai tây vị bò nướng. Cô ấy mặc một chiếc áo dây in hình Hawai và một chiếc váy bơi đồng bộ.”Chúng tôi mang dư sandwich đấy nếu cô thấy đói.” Shelly mời khi Hope ngồi vào chiếc ghế bên cạnh hàng xóm.”Sandwich gì thế?”.”Bơ đậu phộng và mứt, hoặc thịt xông khói và pho mát.”.”Thịt xông khói và pho mát nghe có vẻ ngon.” Hope ngồi dạng chân trên chiếc ghế dài. Khung ghế kim loại làm ấm bên trong đùi cô khi cô đặt giỏ picnic giữa hai đầu gối.”Tôi mang theo một ít hoa quả, pho mát và bánh quy giòn,” cô thêm vào khi cô mở chiếc giỏ.”Đấy có phải là pho mát dạng phun không?”.”Không, pho mát xanh.” Hope quệt pho mát lên một chiếc bánh quy, thả một quả nho lên trên cùng và cắn vào nó.”Ơ … không, cám ơn.”.Hope liếcnhìn Shelly, người đang quan sát cô như thể cô đang ăn lòng động vật. “Món này ngon lắm,” cô nói và đút phần còn lại của chiếc bánh vào miệng.”Tôi sẽ công nhận lời cô nói là được rồi.”.”Không thể nào. Tôi đã ăn đồ chị nấu, giờ chị phải ăn đồ của tôi.” Hope làm cho Shelly một cái bánh quy và đưa nó cho cô ấy.”Đây là ý tưởng về nấu ăn của cô à?” Shelly trông có vẻ nghi ngờ, nhưng vẫn nhận.”Trong những ngày này.”.Shelly cắn chiếc bánh, rón rén nhai, sau đấy tuyên bố, “Này, cái này ngon hơn tôi nghĩ.”.”Ngon hơn pho mát dạng phun à?”.”Phải, nhưng vẫn không bằng vị thịt lợn xông khói.”.Shelly giơ tay về phía chiếc giỏ của Hope và họ hoán đổi giỏ.”Cô có thể ăn bất kể thứ gì trong đấy ngoài bơ đậu phộng và mứt nho,”.Shelly nói với Hope khi cô lật dở những món ăn. “Nó là của Adam và thằng bé thực sự rất kén chọn về món mứt. Nó phải rất mịn, không có hạt hay bất kỳ thứ gì. Dylan đã phải làm riêng bánh sandwich cho nó.”.Hope chọn một bánh mỳ trắng mềm kẹp thịt đùi lợn xông khói và pho mát cô đã không ăn từ khi là một đứa trẻ, và mấy khoanh khoai tây béo ngậy. “Mẹ Adam ở đâu?” cô hỏi như thể cô không muốn biết đến chết đi được.”Hầu hết thời gian cô ta ở L.A,” Shelly trả lời khi cô đặt một quả nho lên một núi pho mát xanh. “Nhưng khi cô ta đến thăm Adam, họ đi đến nơi nào đó ở Montana.”.”Việc này thật bất thường.” Hope bật nắp chai nước cam Shasta và đưa nó lên môi. “Thông thường bố là người đến thăm.”.Shelly nhún vai. “Dylan là một ngườì bố tốt, và khi Adam cần ảnh hưởng của phụ nữ, thằng bé đến và ở với bà nội và bác ở Double T. Và, tất nhiên, rất nhiều thời gian thằng bé ở đây với tôi và Wally khi Dylan đi làm.” Shelly cắn chiếc bánh quy rồi hỏi, “Cô có con không?”.”Không, không có.” Hope chờ đợi một cái cau mày khó hiểu làm nhăn lông mày của Shally hay cái vẻ ồ – cô – nàng – tội – nghiệp lướt qua trên mặt cô ấy.Nhưng không có gì xảy ra.”Cái thứ này gây nghiện,” Shelly nói khi làm cho mình một cái bánh quy khác.Hope thả lỏng trên ghế và ăn bữa trưa của mình. Cô quan sát Wally và Adam chìm xuống nước, bàn tay thò trên mặt hồ. Bữa ăn giàu chất mỡ và béo, cô ăn thêm ba chiếc bánh quy Oreos và một mẩu cam thảo. Khi họ trao đổi lại những chiếc giỏ, trong giỏ của Hope đủ còn lại vài quả nho đáng thương vẫn còn cuống, hai lon Pepsi ăn kiêng và chiếc máy ảnh của cô. Cô bỏ chiếc Minolta ra khỏi vỏ và hướng nó về phía hai cậu bé đang lặn xuống bắt cá tuế bằng tay.Hope không phải là một thợ chụp ảnh cừ, nhưng cô biết đủ để lấy được cảnh cần thiết. Cô tập trung ống kính và nháy.”Cô đang chụp ảnh cho bài báo về hệ thực vật và động vật à?”.Đột nhiên Hope không cảm thấy quá thoải mái trong việc nói dối Shelly.”Ừ,” cô nói, điều ấy cũng không hẳn là một lời nới dối thực sự. Cô đang chụp ảnh khu vực này cho bài báo người ngoài hành tinh của cô. Cô chụp thêm nhiều bức nữa, sau đấy các cậu bé chạy lên bãi biển về phía họ và túm lấy mấy chiếc khăn bông.Adam thò tay vào túi quần bơi và đưa cho Shelly rất nhiều hòn đá nhỏ. Cậu bé nói cô ấy có thể chọn hòn đặc biệt nhất.”Chụp cho cháu một tấm đi, cô Hope,” Wally thúc giục khi nó gập hai cánh tay gầy như bút chì lại.”Không, cháu cơ.” Adam đẩy Wally ra và tạo dáng như một vận động viên thể hình.”Cô sẽ chụp cho mỗi đứa một tấm và đưa ảnh cho các cháu khi cô rửa xong.”.Cô chụp được rất nhiều ảnh trước khi các cậu bé túm lấy bánh sandwich bơ đậu phụng và sô đa rồi tiếp tục đi tìm thêm ‘những hòn đá dễ thương’ ven bờ hồ.”Lúc nào thì cô sẽ hoàn thành bài báo?” Shelly hỏi.Hope mở miệng để liến thoắng một cái hạn cuối tưởng tượng, nhưng dừng lại. Họ đã chia sẻ giỏ đồ picnic. Cô đã uống sô đa cam và ăn bánh Oreos của Shelly, và cô không cảm thấy muốn nói dối thêm nữa. Shelly đã không đánh giá Hope khi cô ấy phát hiện ra rằng Hope không có đứa con nào. Có lẽ cô ấy sẽ không đánh giá nghề nghiệp của cô hoặc muốn thuật lại lần nhìn thấy Elvis.”Ừm, nếu chị không lan tin, tôi sẽ nói với chị về việc tôi thực sự viết cho tờ báo nào.”.Shelly ngồi thẳng hơn một chút và nghiêng về phía Hope. “Tôi có thể giữ bí mật.”.”Thực ra tôi viết cho tờ Tin tức Vũ trụ Hàng tuần. Tôi nói dối về bài báo cho tạp chí Tây bắc.”.”Cô nói dối? Vì sao?”.”Vì mọi người gán mọi thứ cho những nhà báo báo lá cải. Kiểu như chúng tôi nhếch nhác và viết tin đồn nhảm.”.”Cô không làm thế sao?”.”Không. Tôi viết chuyện về những Người khổng lồ, người ngoài hành tinh và những người sống bên dưới đại dương trong Tam giác Bermuda.” “Ừm … tờ báo khổ nhỏ trắng đen luôn bán cạnh tạp chí Enquirer đó à?”.Hope đợi cho một con thuyền lướt qua trước khi cô chụp một tấm cảnh mặt hồ trong xanh. “Ừ.”.”Cái tờ với Cậu bé Người dơi trên bìa à?”.”Cậu bé Người dơi,” Hope cười chế giễu khi cô tập trung ống kính vào một cảnh ven hồ xa xa. Cô lấy cây cối làm điểm tập trung và làm mờ bãi biển cận cảnh. Một địa điểm hoàn hảo cho người ngoài hành tinh lôi thôi đi picnic.”Đấy là tờ Tin tức Thế giới Hàng tuần. Họ không thể viết được một cái gì ra hồn. Những người đó hoàn toàn không có trí tưởng tượng.” Đối với cô, Cậu bé Người dơi là một trong những bài báo ngớ ngẩn hơn hẳn những bài cô đã đọc của đối thủ.”Ồ! Kiến khổng lồ tấn công New York à?”.”Trúng rồi.” “Ôi Chúa tôi! Cô viết câu chuyện ấy à?”.Hope hạ máy ảnh xuống và nhìn vào cô hàng xóm. “Không, nhưng chuyện của tôi là những bài chính, và trong một khoảng thời gian tôi đã từng viết cho mục tư vấn đối – đáp dưới bút danh là Lacy Harte và Frank Rhodes.”.”Cô là Lacy Harte phải không?”.”Tôi vừa là Lacy vừa là Frank.”.”Cô đùa à! Tôi luôn nghĩ hai người đấy là hai người khác hẳn. Ý tôi là, họ thật sự rất bất lịch sự với nhau.”.”Lúc đầu tôi cũng có cảm giác kiểu như tinh thần phân liệt, nhung bây giờ tôi thích nó. Tôi cũng viết những bài báo chính dưới tên là Madilyn Wright.”.”Có bài nào cô viết mà có thể tôi đã đọc không?”.Hope cho máy ảnh vào lại trong bao, sau đó duỗi người trên ghế và ngẩng mặt về mặt trời. “Năm ngoái, loạt bài báo về Tam giác quỷ Bermuda của tôi trở nên thực sự nổi tiếng. Tôi tiếp tục với chuyện Micky – Yêu tinh phủ thủy.”.”Ôi lạy Chúa! Tôi đã đọc vài chuyện về Micky – Yêu tinh phù thủy ấy. Bài báo ấy là của cô à?”.” Phải.”.”Mẹ chồng tôi đã mua những cuốn tạp chí đấy và đưa chúng cho tôi khi bà đọc xong.”.Theo như Hope được biết, chỉ có ‘mẹ chồng’ mới mua báo lá cải. Mọi người đọc chúng, nhưng cô chưa bao giờ gặp ai thú nhận đã thực sự mua một tờ.Giống như việc cố gắng tìm người thú nhận là họ đã bỏ phiếu cho Nixon.Nhưng số lượng đặt báo dài hạn của tờ Tin tức Vũ trụ Hàng tuần trên toàn thế giới vào khoảng mười nghìn. Có rất nhiều độc giả trung thành, và không phải tất cả bọn họ đều là mẹ chồng.”Tôi thật sự thích đoạn Micky tự biến đổi thành RuPaul.”.Câu chuyện đó đã trở thành bài báo cuối cùng về yêu tinh và sự khởi đầu rắc rối của cô. “Anh ta ghét câu chuyện đấy.” Khi anh ta đọc nó, anh ta đe dọa sẽ kiện Hope, biên tập viên của cô, chủ tịch hội đồng quản trị và giám đốc điều hành của tờ báo.”Yêu tinh Micky là một người thật á?”.”Anh ta không phải là một yêu tinh, anh ta là một người lùn. Tên thật của anh ta là Myron Lambardo, nhưng anh ta cũng được biết đến là Myron – Máy nghiền. Tôi gặp anh ta ở Vegas khi tôi đến đấy nghiên cứu một bài báo về Elvis.Khi ấy, anh ta làm việc trong một tầng hầm nhỏ của một quán bar, đấu vật với phụ nữ trong một cái bể bơi nhỏ bằng nhựa đầy bùn.” Cô trả tiền cho anh ta để được phép chụp ảnh anh ta, và cô đảm bảo để anh ta ký vào một biên bản cho phép xuất bản những bức ảnh đấy. “Lúc đầu anh ta thực sự thích những câu chuyện ấy. Anh ta gây dựng được phần lớn danh tiếng trong mười lăm phút và xoay sở được vài trận đấu vật cao giá hơn với tư cách là Micky. Anh ta thường gọi và để lại lời nhắn trên điện thoại làm việc của tôi, kể với tôi anh ta thích chúng như thế nào. Sau đấy tôi viết bài RuPaul và anh ta nghĩ nó khiến anh ta có vẻ đồng tính. Anh ta nói tôi lợi dụngvà sỉ nhục anh ta, như thể những phụ nữ dìm anh ta xuống bùn còn có phẩm giá hơn nhiều.”.”Khi Myron phát hiện ra rằng anh ta đã ký cam kết từ bỏ quyền lợi của mình,” Hope tiếp tực, “Anh ta bắt đầu gọi điện và đe dọa tôi. Anh ta muốn tôi biến hình anh ta thành ai đấy đáng mặt nam nhi đại trượng phu như kiểu Arnold Schwarzenegger. Khi tôi không đáp lại những đe dọa, anh ta tìm thấy nơi tôi sống và xuất hiện ở cửa nhà tôi. Anh ta quấy nhiễu tôi và không chịu để tôi yên, và tôi đã phải kiện anh ta ra tòa và xin được lệnh hạn chế đối với anh ta.”.Shelly quăng chân sang bên kia ghế. “Cô bị yêu tinh Micky tấn công?”.”Myron Lambardo.”.”Hắn ta có làm cô bị thương không?”.”Không, anh ta chỉ đe dọa làm ‘bia mộ’ cho tôi thôi.”.”Nhưng cô lớn hơn hắn.”.”Ừ, nhưng anh ta là một gã trâu nhỏ. Anh ta đấu vật để kiếm sống.”.Mắt Shelly to lên và cô ấy đưa một bàn tay lên miệng. Hope nghĩ cô đã làm cô hàng xóm sốc đến mức không nói lên lời, cho đến khi Shelly nổ ra một tràng cười kích động.Wally và Adam quay lại và nhìn Shelly như thể cô ấy là kẻ dở hơi. “Cái gì buồn cười thế, mẹ?” Wally gọi với.Shelly lắc đầu và những cậu bé chuyển sự chú ý sang Hope, như thể cô có câu trả lời.Hope nhún vai. Cô có thể nói gì? Vài người đúng là những kẻ dở hơi rành rành. Thỉnh thoảng cô tự hỏi có phải cô là người tỉnh táo duy nhất trong thế giới điên khùng này.

——————————–

1 Nhãn hiệu thuốc giảm đau, hạ sốt phổ biến của Bắc Mỹ.

loading...

2 Là tình trạng mô có chứa các tuyến nội mạc tử cung và chất đệm điển hình xuất hiện ở nhiều vị trí bên ngoài tử cung trong khung chậu hoặc ở một số vùng khác của cơ thể.

3 Trong quyển cuối cùng của bộ kinh Tân ước, thường gọi là sách Khải huyền, con số 666 được cho là dấu ấn đáng sợ của quỷ Sa – tăng. Nhiều tôn giáo và nền văn hóa khác cũng xem con số này là xui xẻo, chỉ mang lại tai họa.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: