truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Gấu ơi, giúp anh! – Chương 15 – 16 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 15

Đoạn Kỳ Nhã đi rồi, Thư Hoán cứ bần thần như cải
thảo phơi nắng héo úa vậy.

Cô vốn là người tràn đầy sức sống, vì thế một
khi buồn bã thì cho dù che giấu thế nào, người tinh mắt vẫn nhìn ra tâm trạng của
cô.

Thế là Từ Vĩ Trạch lay lay cô: “Chắc em không vì
Kỳ Nhã đi rồi mà thấy hụt hẫng đấy chứ, chẳng lẽ linh hồn em cũng theo chị ấy
đi rồi? Anh phải bắt chị ấy nhả linh hồn vợ anh ra mới được!”.

Vĩ Trạch cũng nhập vai quá đi. T_T Nhưng Thư
Hoán không còn tâm trạng đâu mà tranh cãi với anh, ủ rũ gục đầu để mặc anh lắc
lắc thoải mái.

“Anh nói đúng quá.”

“Hử?”

“Những cô gái thích anh trai anh đúng là rất nhiều,
hơn nữa còn xuất sắc…”

Người hoàn hảo như Đoạn Kỳ Nhã mà Từ Vĩ Kính còn
không chấp nhận nữa là… Ngay cả giày của Kỳ Nhã cô còn không xứng thì tư cách
yêu thầm, lén lút hoang tưởng càng không có.

Từ Vĩ Trạch nhìn cô, nhướng mày nói: “Thế
thì sao? Gene nhà họ Từ bọn anh là vậy mà, những người thích anh cũng xuất sắc
lắm”.

Cái tên tự sướng này, tâm sự với anh đứng là phí
sức.

“Em… em muốn ra ngoài đi dạo một chút.”

Từ Vĩ Trạch vò đầu cô: “Ừ, đợi anh lấy xe
đã”.

Thư Hoán vội nói: “Không cần, em không đi
xe đâu”.

“Hử?”

“Trong xe hơi bí, lâu quá em không đi xe đạp
rồi, hôm nay trời đẹp, em muốn đi vòng vòng một chút.”

Từ Vĩ Trạch nhìn cô: “Thật sự không cần anh
đi với em?”.

“Không cần đâu.”

Thư Hoán không có cảm giác về phương hướng, chi
biết trước sau trái phải, không phân rõ đông tây nam bắc, nên không dám thi bằng
lái xe. Thế là Thư Hoán cưỡi chiếc xe đạp nhỏ màu hồng của minh, đạp bừa ra
ngoài đường.

Phong cảnh ven đường rất đẹp, nhưng không hiểu
vì sao càng đi cô càng đau lòng.

Thực ra cô cũng biết Từ Vĩ Kính đối xử tốt với
cô là vì cô là “bạn gái” của Từ Vĩ Trạch. Anh xem cô là người nhà nên mới chăm
sóc nhiều như thế.

Nhưng bản thân cô vẫn có chút hi vọng nhỏ nhoi
và niềm vui thầm kín.

Đoạn Kỳ Nhã bị từ chối khiến cô bất đắc dĩ phải
tỉnh táo. Giống như một học sinh bình thường thành tích xưa nay chưa bao giờ lọt
nổi vào hai mươi hạng đầu trong lớp, bỗng nhiên biết được ngay cả học sinh xuất
sắc luôn đứng đầu lớp cũng không vào được trường đại học mà mình yêu thích vậy.
Chút hi vọng nhỏ nhoi từng có bây giờ cũng đang cười nhạo việc cô không biết tự
lượng sức.

Cả buổi chiều Thư Hoán ngồi thẫn thờ trước máy gắp
búp bê trong cửa hàng ở góc phố, cống hiến cho nó biết bao nhiêu là xu game.

Lúc kẹp được một con gấu bông lên, phía sau gáy
bị ai đó khẽ vỗ một cái.

“Anh biết ngay em sẽ ở đây mà.”

Thư Hoán không cần quay lại cũng biết người đứng
sau lưng cô là Từ Vĩ Trạch, đang mỉm cười. Hai người họ thực sự là quá thân
quen rồi, anh biết khi tâm trạng cô sa sút là sẽ chạy đến mấy quán quen thuộc,
vùi đầu vào gắp thú bông, cô cũng không ngạc nhiên khi anh xuất hiện sau lưng
mình.

“Thu hoạch nhiều thế này, lại gắp nữa thì ông chủ
sẽ hận em lắm đấy”, Từ Vĩ Trạch lại đưa một ly nước đến, “Anh mua nước xoài đá
bào, nhân lúc chưa tan em ăn đi”.

Thư Hoán đón lấy, Từ Vĩ Trạch liền nhéo má cô.
Ngón tay anh có hơi lạnh từ ly nước đá nhưng lại có chút ấm áp.

“Cho thêm khoai sọ và khoai lang đấy, thích
không.”

Thư Hoán rất biết ơn sự ân cần lặng lẽ của anh.
Từ Vĩ Trạch tuy thích bắt nạt cô, thường xuyên khiến cô tức đến mức la oai oái.
Nhưng khi cô thật sự cảm thấy buồn bã, anh mãi mãi là người bạn dịu dàng nhất,
trượng nghĩa nhất.

Xoài mùa này không chua tí nào, cả những miếng
khoai vô cùng đáng yêu, ngọt ngào đến độ cô không thể ủ rũ được. Từ Vĩ Trạch đứng
bên phố cùng cô, đợi cô ăn ngon lành hết món đó, rồi vò đầu cô, bảo: “Về
nhà nhé, gọi taxi”.

“Ok.” Vì ly nước xoài chu đáo trong buổi
chiều mùa hạ nồng nực này, tâm trạng Thư Hoán đã khá hơn nhiều, cô đẩy chiếc xe
nhỏ gọn, định đi theo anh.

Từ Vĩ Trạch sờ cằm, nói với vẻ nghĩ ngợi:
“Xe đạp, rất lãng mạn, chở anh đi”.

… Người khỏe mạnh, bản thân lại có BMW, chẳng
phải nên chở cô mới đúng hay sao?

Nhưng Thư Hoán đã bị ngược đãi thành quen, cô vẫn
trèo lên xe đạp, đợi làm tài xế cho Từ Vĩ Trạch.

Từ Vĩ Trạch vừa ngồi lên phía sau, cô suýt nữa
thì đâm sầm vào gốc cây.

Thư Hoán ra sức đạp được một lúc liền cảm thấy Từ
Vĩ Trạch dựa vào lưng mình.

“Làm nũng vói em đó hả? Anh mấy tuổi rồi,
haizzz…”

Với sự khác biệt về vóc dáng của hai người, tư
thế này thật sự là khó mà diễn tả. Nhưng như thế cũng rất đáng yêu.

Cô biết Từ Vĩ Trạch là công tử đào hoa, nhưng
khi anh ở cạnh cô, nhiều lúc phải nói là rất trẻ con.

Độc địa, tự sướng, vô tâm, vô tính, thỉnh thoảng
còn vô lại, vô lý. Từ Vĩ Trạch, một người thích sỉ nhục bạn mình và Từ Vĩ Trạch,
người tình của tất cả, luôn làm con gái phải say mê đắm đuối, thực sự rất khác
nhau, nhưng Thư Hoán vẫn rất sung sướng khi cô và anh là mối quan hệ ở vế trước.

Bạn bè có thể cãi nhau mà không cần chịu trách
nhiệm, yên tâm dựa dẫm vào nhau thế này, đáng quý biết bao.

Từ Vĩ Trạch áp vào lưng cô một lúc rồi nói: “Gấu
Hoán, chúng ta đi công viên chơi đi”.

“Được thôi, được thôi.”

Nể mặt anh đã rất đáng yêu, Thư Hoán gồng mình
chở anh ấy đến công viên.

Hai người nhận bắp rang bơ và bóng bay từ tay
ông chủ, sau đó ngồi xuống thảm cỏ. Bắp rang bơ ăn một nửa, nửa kia cho bồ câu,
bóng bay cột trên nhánh cây bên cạnh, hai người cùng nằm thẳng ra thảnh thơi ngắm
trời xanh mây trắng.

Từ Vĩ Trạch bỗng nói: “Gấu Hoán, qua mấy hôm nữa
anh lại phải đi Tokyo công tác”.

Thư Hoán lẩm bẩm: “Vui thế, anh đã sắp đi hết
thế giới rồi, còn em chỉ khi giảm giá mới được đi tour ba nước Singapore,
Malaysia, Thái…”.

Từ Vĩ Trạch ngồi dậy, cúi đầu chăm chú nhìn cô.

“Gấu Hoán, anh nói em nghe này.”

Thư Hoán nhìn anh từ dưới lên, ở góc độ này có
thể thấy rõ hàng mi dài đẹp của anh: “Hử?”.

“Em hãy suy nghĩ xem có nên đi Tokyo với anh
không? Chẳng phải em luôn muốn đi hay sao? Có anh thì em không cần lo lắng về vấn
đề ngôn ngữ, mỗi ngày làm việc xong anh có thể dẫn em đi chơi, cuối tuẩn chúng
ta đi Kyoto, Osaka, hoặc Hokkaido, có đến mấy tháng, em có thể đi chơi khắp Nhật
Bản…”

Nghe có vẻ rất hấp dẫn, nhưng…

“… Nhưng em chưa tiết kiệm đủ tiền.”
Du lịch ngắn ngày thì được, nhưng nếu đi mấy tháng thì chi phí đúng là không
kham nổi.

“Cái đó không phải vấn đề, đương nhiên cứ
tính vào cho anh.”

Thư Hoán lắc đầu: “Em không muốn tiêu tiền
của anh đâu” .

Tuy Từ Vĩ Trạch giàu có hơn cô nhiều, hoàn toàn
không suy nghĩ gì đến chút tiền đó, nhưng nếu muốn giữ tình bạn lâu dài, thì về
mặt kinh tế đừng nên lằng nhằng là tốt hơn, điểm này cô hiểu rất rõ.

Từ Vĩ Trạch nhướng mày: “Thế để công ty
cùng gánh, anh giúp em đăng ký tên, chi phí toàn bộ đều được công ty chi trả”.

Thư Hoán đau khổ hỏi: “Khoét của công ty
đúng là tốt, nhưng em lấy danh nghĩa gì mà làm chuyện đó?”.

Từ Vĩ Trạch nhéo má cô: “Đương nhiên là bạn
gái anh”.

Thư Hoán nghĩ ngợi, “Nhưng, như thế nhât định
anh trai anh sẽ xếp cho chúng ta ở cùng nhau, không ổn đâu”.

Từ Vĩ Trạch cười, nhìn cô: “Có gì không ổn?”.

Thư Hoán cau mày: “Nói gì thì cũng là cô
nam quả nữ…”.

Từ Vĩ Trạch vò rối tóc cô: “Cho dù cùng ngủ
một giường, anh cũng sẽ không làm gì em đâu, anh chưa đến nỗi đói khát như thế”.

Đuơng nhiên cô biết dù cô có cởi sạch đồ thì Từ
Vĩ Trạch cũng sẽ không có hứng thú. Nhung cô rất sợ Từ Vĩ Kính hiểu nhầm hai
người họ làm gì đó, kiểu công tử đào hoa như Vĩ Trạch, ở chung với anh còn giữ
được sự trong sáng, chuyện này nói ra chẳng ai tin cả.

Thư Hoán dằn vặt giữa kỳ nghỉ dài sung sướng ở
Tokyo với Từ Vĩ Kính, cuối cùng nói: “Thôi, em không đi đâu. >_<”

Tử Vĩ Trạch không nói gì nữa, chỉ vuốt vuốt tóc
cô rồi lại nằm xuống..

“Đúng rồi, Gấu Hoán.”

“Hử?”

“Em với anh của anh…”

Thư Hoán vội nói: “Em không thích anh ấy
đâu…”

Từ Vĩ Trạch cười bảo: “Có tật giật mình
à?”.

Thư Hoán lập tức đỏ bừng mặt.

“Đừng hẹp hòi thế.” Tử Vĩ Trạch chống tay
vào một bên má, “Tình sử của anh em đều biết cả, trước mặt em, anh không cố
gì che giấu cả, em cũng không cần giấu anh”.

“Mấy chuyện phong lưu của anh, em thèm vào
mà biết ấy! >□<” Ai mả thích đối diện với những thứ linh tính như thế chứ.

Tử Vĩ Trạch thấy mềm không được thì nhéo mũi cô,
cười lạnh và uy hiếp: “Mau nói, không nói thì anh sẽ hôn đấy!”.

“Cút ra! >□<”

“Hừ hừ hừ, hôn chỗ nào thì hay nhỉ…”

Nói thật thì, tuy Từ Vĩ Trạch mồm miệng leo lẻo
nhưng nếu muốn tìm một người để tâm sự, so vói những người bạn thân thì cô vẫn
tình nguyện kể với anh hơn.

“Nếu em nói… anh không được cười em! T_T”

Từ Vĩ Trạch nhanh chóng điều chỉnh cho vẻ mặt trở
nên nghiêm túc: “Anh không thế đâu, anh vẫn có nhân tính mà’.

“Em… em hình như thích Từ Vĩ Kính rồi.”

Câu này vừa thốt ra, xung quanh dường như yên
tĩnh hẳn. Từ Vĩ Trạch chỉ nhìn cô, không lộ ra vẻ khác lạ nào, chỉ hỏi: “Từ bao
giờ?”.

“Hình như là… bắt đầu từ cái nhìn đầu
tiên. T_T”

Từ Vĩ Trạch nhướng mày: “Tiếng sét ái tình?
Ồ – cảm giác này thường không đáng tin đâu”.

Thư Hoán tỏ ra khó xử: “Trước đây em cũng
không tin chuyện tiếng sét ái tình. T_T Nhưng đến giờ thì càng lúc càng thích,
hoàn toàn không thể kiểm soát, thực sự giống như bị ốm vậy… T_T”.

Tù Vĩ trạch cười cười, một lúc sau anh mới nói:
“Thế, em thích anh của anh ở điểm nào?”.

“Em cũng không nói rõ được…”, Thư
Hoán khổ sở, “Chỗ nào cũng thích, T_T tất cả đều…”.

Tứ Vĩ Trạch không nói nữa.

Thư Hoán xấu hổ nằm sấp xuống mặt cỏ,
“Haizzz, anh… anh có phải nghĩ rằng em không biết tự lượng sức không? Em
biết em và gia đình anh cách nhau quá xa…”,

“Cũng không phải…”

“Những thứ ngoài bản thân, vốn dĩ đã không
phải là thứ quan trọng nhất.”

Hiếm khi anh khoan dung như thế Thư Hoán cảm động
đến mức suýt khóc.

Sau đó Từ Vĩ Trạch đẩy cô nằm lật lại như lật ngửa
một con rùa, cúi đầu nhìn gương mặt đỏ bừng của cô: “Em thật sự thích anh
của anh à?”.

Thư Hoán buồn rầu “vâng” một tiếng,
“Từ Vĩ Trạch, anh có thể giúp em không?”.

Từ Vĩ Trạch lại nằm xuống, hai tay gối sau gáy:
“Giúp em? Anh nghĩ đã…”.

Thư Hoán căng thẳng chờ đợi, lại thấy anh nhắm mắt
như đang nghỉ ngơi, một lúc sau chẳng thấy động tĩnh gì, chỉ có hơi thở dần trở
nên đều đều, bất giác thẹn quá hóa giận lắc mạnh anh: “Vĩ Trạch, đừng ngủ
vào lúc này chứ!”.

Từ Vĩ Trạch cười, mở mắt, kéo cô lại:
“Giúp, nhưng không thể giúp không công được”.

“Anh cần điều kiện gì?”

Từ Vĩ Trạch thuận thế bế cô lên người, cười mờ
ám: “Phải xem em có thành ý không, có nguyện trả bằng cơ thể, cưỡi…”.

Thư Hoán đập túi bắp rang lên mặt anh: “Đồ
biến thái, anh muốn gì?>□<”.

Từ Vĩ Trạch sờ mũi: “Anh chỉ muốn em cưỡi…
xe chở anh về nhà thôi mà, em nghĩ đi đâu thế?”.

Thư Hoán đành ra sức đạp xe chở Từ Vĩ Trạch về
nhà. Cái tên đại thiếu gia vô nhân tính ấy ngổi thoải mái phía sau hưởng phúc,
trên đường về còn áp mặt vào lưng cô, không biết có phải đã ngủ thiếp đi hay
không.

Chương 16

Hai hôm sau lại đưa Từ Vĩ Trạch ra sân bay, lần
này là Thư Hoán tự nguyện. Dạo này Từ Vĩ Trạch không được vui vẻ lắm, ngay đến
cả tâm trạng của Thư Hoán khi đi tiễn anh cũng có phần sa sút. Nghĩ tới chuyện
anh luôn phải rời xa bạn bè người thân, đến một nơi xa lạ để làm việc là cô lại
thấy anh thật sự rất vất vả.

“Đừng buồn bã nữa, Miêu Miêu gần đây cũng
muốn rủ em cùng đi du lịch Tokyo, đến lúc đó sẽ thăm anh. Trong nước anh muốn
ăn gì, chỉ cần qua được trạm kiểm soát là em mang giúp anh.”

Từ Vĩ Trạch cười, xoa đầu cô: “Vậy anh đợi
em”.

Lần này Thư Hoán không phải chỉ lừa anh để an ủi,
cô và bạn thân Nhan Miêu từ lâu đã mê mẩn chuyện đến Tokyo mua sắm rồi.

Thiên đường mua sắm Tokyo dù sao cũng không phải
là hư danh, những thứ hai người muốn mua liệt kê ra đã dài hơn một mét. Từ quần
áo giày dép đến mỹ phẩm, từ manga đến đồ điện tử nhỏ xinh, khu mua sắm Ginza
thì càng khiến người ta xiêu lòng, nên việc tiết kiệm đủ chi phí cơ bản cũng
tiêu tốn mất của họ một khoảng thời gian kha khá.

Hai người cùng đi, Nhan Miêu đã làm xong visa, sạc
đầy pin cho máy phiên dịch, lại thêm cả cảm giác về phương hướng siêu mạnh của
mình. Ngôn ngữ không thông còn mù đường như Thư Hoán thì phụ trách đặt vé máy
bay và khách sạn, suốt ngày cô bò lên mạng tìm kiếm xem có chỗ nào giảm giá vé
máy bay, so sánh mức giá của các khách sạn, cố gắng tìm chỗ rẻ nhất.

loading...

Chi phí ăn ớ luôn là món tiền khiến người ta xót
xa nhất và cũng đau đầu nhất. Theo lời Nhan Miêu thì muốn ngủ một giấc cũng tốn
biết bao nhiêu là tiền, làm sao còn ngủ ngon được,

Nhưng sự an toàn của hai cô gái cũng rất quan trọng,
sự thoải mái cũng cần suy nghĩ, lại thêm vị trí khách sạn phải thuận lợi, muốn
tìm một chỗ với mức giá Nhan Miêu đề ra thì đúng là nằm mơ.

Trong mùa mua sắm, muốn tiết kiệm về chi phí ăn ở
và giao thông thì thật sự khó thực hiện, Thư Hoán xem các trang mạng về khách sạn
muốn mờ cả mắt, giá cả cô đưa ra vẫn bị Nhan Miêu chê là đắt, sau đó bắt quay về
tìm tiếp.

Khách sạn vừa phù hợp với giá cả Nhan Miêu đề
ra, lại thoải mái dễ chịu, tốt nhất còn phải có phong cảnh để ngắm, chắc chỉ
khi ngủ mới có thể nhìn thấy.

Với yêu cầu thần tiên rằng có thể hưởng chất lượng
của vi cá bằng giá tiền của kẻ ăn mày này, Thư Hoán lại là một người phàm thực
sự không thể thỏa mãn được, càng kéo dài thì phòng rẻ càng ít, chắc chỉ có thể
đợi đến lúc trả tiền thì chịu đựng tiếng kêu khóc của Nhan Miêu vậy.

Nhưng cũng may có một người vạn năng.

Lúc này trống ngực Thư Hoán đang đập thình thịch,
đứng trước mặt vị đại thần cầu được ước thấy.

“Chuyện đó… em muốn hỏi một chút, công ty
lớn lúc đặt phòng khách sạn, vé máy bay… có thể được hưởng ưu đãi giảm giá phải
không ạ?”

Từ Vĩ Kính ngẩng lên nhìn cô: “Phải, cô cần
gì à?”.

Thư Hoán lập tức chắp tay: “Em và bạn thân
định cùng đi du lịch ở Tokyo khoảng hơn tuần, bọn em không dư dả lắm nếu được
giảm giá thì tính ra sẽ tiết kiệm cho bọn em được rất nhiều…”

Từ Vĩ Kính gật đẩu tỏ vẻ hiểu ý: “Hiểu, cái
này giao cho tôi”.

Quả nhiên buổi tối Từ Vĩ Kính nói với cô:
“Vé máy bay đã giúp cô đặt trước rồi”.

“A, cảm ơn anh.” Người ta ra tay, đúng
là nhanh gọn thật.

“Nhưng về khách sạn thì tôi phải đợi thông tin
phòng nào tốt còn trống, đến lúc đó sẽ báo cụ thể cô biết.”

“Vậy phiền cho anh quá!”

“Đừng khách sáo”, Từ Vĩ Kính nhìn cô,
“Còn cần gì nữa không?”.

Mỗi lần được anh hỏi thế, Thư Hoán đều cảm thấy ấm
áp, an toàn.

“Không… không cần ạ…”

“Tiền đủ dùng không?”

Thư Hoán lắp bắp: “Đủ… đủ ạ”.

Từ Vĩ Kính nhìn cô, lại gật đầu: “Vậy, chúc
ngủ ngon”.

Hôm xuất phát, hai người kéo va ly rỗng đến thẳng
sân bay để check in, Nhan Miêu vẫn không yên tâm lại lảm nhảm: “Bây giờ là
thời điểm vàng, giá vé máy bay có khả năng giảm giá triệt để không? Cậu có chắc
anh ấy không đặt nhầm không?”.

“Không vân đề gì đâu.” Từ Vĩ Kính làm
việc, cô yên tâm trăm phần trăm, hoàn toàn không cần lo lắng sẽ xảy ra sai sót.

“Trước kia tớ tra giá vé máy bay của hãng
này, giảm giá rất ít, lại thêm thuế xăng dầu cũng phải bảy ngàn tệ, muốn giết
người hay sao chứ…”

“‘Đừng lo, anh ấy được ưu đãi mà…”

Cô tiếp viên ở quầy làm thủ tục nhanh chóng giúp
họ làm xong, đưa vé lên máy bay và visa lại cho họ.

“Cửa kiểm soát khoang hạng VIP ở bên kia,
đây là vé lên, xin hãy giữ lấy.”

Thư Hoán nghe như có tiếng sấm bên tai, ngây người
như tượng.

Cầm tấm vé trên tay, nhìn rõ có chữ
“F”, lại in tên cô và Nhan Miêu.

Đây không phải là ác mộng không tỉnh lạỉ, mà là
thật, là khoang VIP đốt tiền như nước.

Nhan Miêu trừng mắt nhìn cô, đôi mắt phượng biến
thành mắt hạnh, vẻ mặt thất sắc: “Chuyện gì đây? Chẳng phải đã nói có thể
mua vé giảm giá hay sao?”.

Thấy Nhan Miêu sắp biến hình từ mèo sang hổ dáng
vẻ muốn ăn thịt người, Thư Hoán mềm nhũn cả chân, mặt cứng đờ, đành run lẩy bẩy
cười khan.

Cô nghi ngờ Từ Vĩ Kính đã không nghe rõ yêu cầu
của cô, hiểu lầm rằng cô cũng không thiếu tiền như anh em họ, nên mới để xảy ra
việc này.

Khoảng cách giữa hai loại vé, với anh thì chỉ là
sự nhầm lẫn không đáng nhắc đến nhưng đối với họ thì có thể nôn ra cả một chậu
máu vì tiếc tiền.

Nhan Miêu nghiến răng, đã sắp nổi điên, Thư Hoán
sợ mất mặt nên đành kéo cô nàng vào nhà vệ sinh, nhét cô nàng vào phòng bên cạnh,
giữ chặt cửa, rồi mới run rẩy gọi điện cho Từ Vĩ Kính.

Giọng đàn ông bên kia rất trầm: “Sao vậy?”.

“Bọn em vừa làm xong thủ tục nhưng vé cầm lại
là vị trí khoang VIP, anh có nhầm lẫn gì không?”

Từ Vĩ Kính vẫn tỏ ra bình tĩnh và máy móc như
trước: “Không nhầm. Hàng không quốc tế vẫn nên chọn khoang VIP thì thuận
tiện hơn, cũng thoải mái hơn”.

Thoải mái thì đúng, nhưng giá tiền thì cao hơn rất
nhiều, rất rất nhiều! T_T

Thư Hoán dựa tường: “Nhưng lúc đó em nói là
cần hạng phổ thông được giảm giá thấp nhất mà. Tại sao anh lại đặt khoang VIP
mà không nói với em tiếng nào?”.

Bên kia có vẻ bất ngờ: “Khoang VIP chẳng phải
tốt hơn sao?”.

… Đại gia đúng là không biết đến đau khổ nhân
gian! T_T

“Cái này thật đã vượt quá dự tính của bọn
em, bọn em mong có được vé giảm giá rẻ nhất để mua”. Thư Hoán cũng bất chấp
chuyện để lộ rằng mình rất nghèo, tuyệt vọng nói: “Em khác anh, giá vé khác
nhau năm mươi tệ, em cũng sẽ so sánh với hãng thứ ba, khoang VIP của hãng hàng
không quốc tế thật sự không kham nổi. T_T Nên…”.

Nhan Miêu vẫn điên cuồng gào thét ở phòng bên cạnh:
“Tôi không muốn lên máy bay, tôi không cần, hu hu hu hu, trả tiền lại cho
tôi!”.

Thư Hoán khóc không ra nước mắt, không còn chút
thể diện nào trước mặt Từ Vĩ Kính: “Cái đó, bạn em không thể chấp nhận…”

Nếu chỉ mình cô thì cho dù Từ Vĩ Kính mua nhầm
vé đến Dubai, cô cũng sẽ vui sướng đi một chuyến cho biết và còn giữ lại cuống
vé để làm kỷ niệm.

Nhưng Nhan Miêu thì không có sự si mê như cô để
tự thôi miên mình, cô nàng đã bắt đầu khóc lóc đau khổ vì số tiền vượt quá dự
tính này, sống chết gì cũng đòi trả lại vé. Dưới cơ thể mảnh mai kia lại ẩn chứa
một sức bộc phá vô hạn, Thư Hoán chỉ thấy màng nhĩ sắp rách ra, ở trong nhà vệ
sinh mà còn tệ hơn hiện trường quay phim tai nạn.

Từ Vĩ Kính dường như hơi bất ngờ vì sự ồn ào đó,
nói ngay: “Xin lỗi, do tôi không bàn bạc trước với cô. Mang đến phiền phức
cho cô rồi phải không?”.

Thư Hoán bình tĩnh lại trong cơn đau đầu, mệt mỏi
nói: “Xin lỗi anh, T_T em không có ý trách anh, anh có lòng tốt mói giúp bọn
em. Chỉ là hơi đường đột quá, em… bây giờ giải thích với bạn em…”.

“Tôi muốn hỏi là, cô ghét khoang VIP thế
sao?”

“Sao lại thế ạ…”, nếu kham nổi thì
ai cũng muốn hưởng thụ cả, Thư Hoán thành thật nói, “Chỉ là về giá cả thì
bọn em chưa chuẩn bị nhưng cũng không sao, lát nữa em…”

“Không ghét là được.”

“Ưm…”

“Có lẽ tôi đã để hai cô hiểu lầm rồi, thực
ra chuyện chi phí cô không cần lo, vé máy bay và khách sạn đều do tôi trả.”

“Hả?”

“Những việc đó cô không cần suy nghĩ, yên
tâm đi chơi là được, tôi sẽ thu xếp giúp cô.”

Hồi lâu sau Thư Hoán mới tỉnh lại trong trạng
thái hóa đá, vội vàng giải thích: “A, anh đừng hiểu lầm, em không phải đến
Tokyo để gặp Từ Vĩ Trạch đâu”.

Chắc anh không cho rằng đây là chuyến du lịch gặp
người thân nên mới nhân từ gánh chi phí cho cô đấy chứ?

“Tôi biết, cô và bạn đi du lịch.”

“Hơ? Vậy, vậy anh không có nghĩa vụ trả cho
bọn em đâu…”

“Những chuyện này đều nhỏ nhặt, bên tôi sắp
xếp rất dễ, cô đi chơi cũng an tâm hơn.”

… Ngắn gọn, nhẹ nhàng như thế khiến một người
mất cả nửa tháng tìm kiếm khách sạn, so sánh từng đồng từng hào một như cô làm
sao chịu nổi.

Không đợi Thư Hoán tự ti xong, Từ Vĩ Kính lại bảo:
“Đúng rồi, tôi cũng đang định nói với cô, khách sạn đã đặt xong, lát nữa sẽ
gửi tin về phòng ở cho cô”.

“A…”

“Là khách sạn Four Seasons Marunouchi, vị
trí rất thuận tiện, lúc đó hai cô mua sắm cũng tiện hơn.”

Thư Hoán chỉ còn nước dựa tường. Với cuộc sống
bình dân đến cả phòng đôi một trăm tám mươi tệ mà còn đòi được giảm giá như các
cô, thì việc được ở một nơi xa hoa như Four Seasons Marunouchi đương nhiên là
chuyện rất hạnh phúc, nhưng…

“Có thể… đổi chỗ khác không ạ?”

Từ Vĩ Kính hơi bất ngờ: “Khách sạn đó cô
không thích?”.

Thư Hoán hoảng sợ: “Không không, chỉ là ở
như thế thì quá đắt. Tiền mua sắm dự tính của bọn em chỉ có ba vạn mà thôi, nếu
ở khách sạn mấy ngày đã tiêu mất mấy vạn, thế cũng không hợp lý đâu ạ.
T_T”.

Từ Vĩ Kính nói: “Ở chỗ tốt thì nên chứ”.

Thư Hoán chỉ thấy khó mà nói rõ với anh:
“Không phải, em khác anh, em hoàn toàn không cần ở chỗ tốt đến thế. Nhà
nghỉ bốn ngàn yên cũng đủ lắm rồi. Khách sạo cao cấp đối với em mà nói là rất
lãng phí, em sẽ bị áp lực. Anh cũng biết là ngay cả thói quen “bo” phục vụ em
cũng không có, nếu ở một nơi hoàn toàn không phù hợp với mình, em…”

Từ Vĩ Kính như ngẩn ra, mới nói: “Xin lỗi,
tôi chỉ muốn để cô ở thoải mái, không ngờ lại khiến cô bị áp lực. Cô thích chỗ
nào, tôi nhờ người đặt lại”.

Thư Hoán đã hoàn toàn rối loạn: “Em không
có ý đó, khách sạn rất tốt, nhưng… anh đã giúp em quá nhiều rồi, em rất ngại
…T_T”.

Từ Vĩ Kính khựng lại, nói: “Cô vui là tốt rồi.
Đây chỉ là việc nhỏ thôi, cô không cần để tâm”.

Thư Hoán mang tâm trạng phức tạp dẫn Nhan Miêu
đã lau khô nước mắt, từ lối đi đặc biệt đến hải quan và kiểm soát. Họ vốn chuẩn
bị tâm lý xếp hàng rồi, để tránh nhỡ chuyến bay nên đã đến rất sớm. Mà đường ống
dẫn đến khoang VIP căn bản không cần phải xếp hàng, rất đơn giản đã hoàn thành
xong mọi thủ tục, còn dư rất nhiều thời gian, hai người liền ngồi đợi cho hết
thời gian trong phòng chờ của hạng VIP.

Đây có lẽ là sự “chờ đợi” thoải mái
vui vẻ nhất mà hai người từng có, đồ ăn trong phòng chờ để du khách lựa chọn rất
thoải mái ngoài kem và bánh kem, nước quả, rượu vang ra, còn có rất nhiều những
đồ ăn vặt đóng gói rất đáng yêu, đủ loại tạp chí, hoàn toàn là một quán cafe
sang trọng yên tĩnh, được phục vụ chu đáo.

Chỉ trong mấy phút, Nhan Miêu đã từ tâm trạng cực
hạn này chuyển sang tâm trạng cực hạn khác, lúc nãy còn thề rằng sẽ giết Từ Vĩ
Kính, bây giờ chỉ ao ước dùng thơ ca, lời hay ý đẹp nhất để tán tụng sự anh
minh vĩ đại của anh.

Một lúc sau, Nhan Miêu nằm trên ghế mát xa, mắt
lim dim hỏi: “Tớ có thể uống thêm ly nữa không?”.

“… Này ban ngày ban mặt cậu uống say là không tốt
lắm đâu!”

Nhan Miêu dựa vào người cô, say sưa nói: “Bạn cậu
thật là tốt, như thế dự tính về vé máy bay và khách sạn của tớ há chẳng phải là
tiết kiệm để mua đồ hay sao? ^_^”

“Haizzz…”

“Thở dài cái gì, chẳng lẽ không phải là chuyện tốt?”

Thư Hoán cầm ly nước, vẫn rối bời: “Vấn đề
là anh ấy hoàn toàn không cần phải giúp tớ như vậy. Không công trạng gì mà hưởng
lộc, cái ơn này to quá”.

“Thế thì cậu đừng lo, rõ ràng là vì anh ấy
thích cậu.”

Thư Hoán phun ra một ngụm nước trà giống như cá
voi phun nước, sau đó luýnh quýnh lấy khăn giấy lau dọn hiện trường: “Sao
có thể được?! Anh ấy xem tớ là ‘bạn gái’ của em trai mình nên mới tốt bụng giúp
đỡ thôi”.

Nhan Miêu nhướn môi vẻ đáng yêu: “Thế mới lạ”.

Thư Hoán bất lực “Thật đó…”. Các cô
thiếu nữ thường thích mơ mộng.

“Ai lại chăm sóc bạn gái của em trai mình
như thế?”

Thư Hoán biện bạch: “Anh ấy vốn là kiểu ‘phụ
huynh’, rất biết chăm sóc người nhà mà”.

Nhan Miêu lắc lắc ngón tay: “Chăm sóc đến mức
này tuyệt đối là có ý khác, cậu phải cẩn thận. Chưa biết chừng đợi cậu quay lại
anh ấy sẽ…”.

Thư Hoán đỏ bừng mặt nhéo cô bạn: “Đã bảo cậu
ban ngày đừng uống nhiều rượu mà!”.

Cô lại chả mong Từ Vĩ Kính có ý gì khác với cô ấy
chứ. Nhưng thực sợ Từ Vĩ Kính là chính nhân quân tử nhất trong những ngươi cô từng
gặp, như thể chẳng hề có ý nghĩ gì vẩn đục vậy.

Người phụ nữ hoàn hảo như Đoạn Kỳ Nhã mà anh còn
không có tà niệm, huống hồ gì là cô. Một người có dạ dày kén chọn đến mức cả bữa
tiệc phong phú cao cấp còn không ăn, làm sao lại thèm món cháo rau đơn giản được.

Vừa nói xong thì điện thoại reo vang. Nhìn tên Từ
Vĩ Kính hiện lên, Thư Hoán đã thấy tim đập thình thịch, có cảm giác hoảng loạn
như đang ăn trộm, vội vàng áp di động vào tai: “A lô?” .

Giọng đối phương vẫn bình thản như trước:
“Thủ tục có suôn sẻ không?”.

Thư Hoán vội cung kính trả lời: “Rất suôn sẻ
ạ”.

Từ Vĩ Kính “ừ” một tiếng rồi nói:
“Tôi vừa nghĩ ra, lẩn này cô chuẩn bị mua nhiều đồ, không biết tiền có đủ
dùng không?”.

Thư Hoán vội nói: “Đủ ạ. Cảm ơn anh đã giúp
bọn em tiết kiệm được chi phí ở và vé máy bay”.

“Đừng khách sáo”, Từ Vĩ Kính dừng lại
rồi bảo, “Tôi nhờ bạn tôi để lại ít tiền tiêu vặt cho cô ở khách sạn, lúc
check in cô nhớ lấy nhé, cứ mua gì đó đi”.

“A…”, Thư Hoán thốt lên mừng rỡ,
“Cảm ơn anh. Nhưng thật sự không cần…”.

“Cô ít khi đi đâu, lần này đi xa vậy, nêu
thấy thứ gì thích thì cứ mua. Không đủ thì nói với tôi, không cần tiết kiệm.”

“Ôi…”

“Hành lý ở hạng VIP được gửi rất nhiều, đi về đều
có người xách, cô không phải lo không mang nổi.”

“Ưm…”

“Đi chơi vui nhé. “

Cúp máy rồi, Thư Hoán vẫn cảm thấy gò má nóng
ran. Trong giọng nói của anh không có bất cứ cảm xúc gì, ngay cả sự ân cần,
gallant đến độ công thức hóa cũng như vậy, nhưng cô vẫn không cách nào không
rung động được.

Lên máy bay, bên kia lối đi là hai anh chàng
công tử mặc toàn hàng hiệu, vẻ mặt phong lưu, thấy họ đáng yêu xinh đẹp, ngây
thơ, ngốc nghếch, ngay cả ghế nằm có thể ấn xuống một trăm tám mươi độ cũng
không biết thì hiểu nhầm họ là thiên kim tiểu thư được gia đình chăm sóc quá kỹ,
nên bắt chuyện làm quen.

Nếu là trước kia thì Thư Hoán sẽ bị họ trêu chọc
đến nỗi đầu óc quay cuồng, tim đập cuồng loạn, bị khen ngợi nịnh nọt đến nỗi cứ
đần cả mặt ra, nhưng bây giờ đã có Từ Vĩ Kính như châu như ngọc trước mặt. Cho
dù họ bày đủ mọi cách tán gái, trêu đùa đến nỗi Nhan Miêu phải đỏ mặt e thẹn
thì cô lại chẳng có tí cảm xúc nào, ngay cả lông mày cùng không thèm nhướng lên
nữa.

Đàn ông đẹp trai giàu có rất nhiều nhưng Từ Vĩ
Kính chỉ có một. Cô hiểu rất rõ tâm trạng của Đoạn Kỳ Nhã.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: