truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Gặp phải tôi, em thật bất hạnh- Chương 55 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Ôn Nhung một mình chạy về phòng, đóng cửa lại, trong nhà một mảnh đen nhánh, cô vươn tay muốn bật đèn, duỗi ra được một nửa lại buông tha, ngã ngồi trên mặt đất, ngơ ngác nhìn vào bóng tối sâu thẳm.

Nếu để Bích Bích nhìn thấy dáng dấp không chút triển vọng này của cô, nhất định sẽ bị cô nàng chọc vào trán, sau đó đau lòng lắc đầu: con nhóc nhà bà đúng là dễ mềm lòng.

Có người gõ cửa, Ôn Nhung lòng giật thót, bản năng nghĩ đến Lâm Tuyển, cô sợ phải nhìn thấy anh ta lúc này, sợ anh ta chỉ nói mấy câu, cô sẽ không thể nào giữ vững lập trường của mình nữa.

“Tôi không muốn gặp lại anh, đi đi.”

Bên ngoài yên lặng một hồi, vang lên một giọng nói: “Cô giáo Ôn, là tôi.”

Ôn Nhung ngẩn người, không ngờ đó lại là Tần Khiêm, cô cuống quít lau nước mắt, điều chỉnh tâm trạng ổn định, lúc này mới ra mở cửa.

“Thầy Tần, tôi hơi khó chịu, có chuyện gì mai nói được không?” Ôn Nhung cúi đầu, nói với Tần Khiêm đang đứng ngoài cửa.

Nét mặt Tần Khiêm chìm trong bóng tối, nhìn không rõ lắm, chỉ nghe anh ta thấp giọng nói một câu: “Ôn Nhung, đừng miễn cưỡng bản thân.”

Ôn Nhung hoảng hồn, thấp giọng phản bác: “Tôi không hề.”

“Có thể cho tôi vào nói chuyện chứ? Chỉ một chút thôi.”

Ôn Nhung do dự, rốt cục buông tay, xoay người đi vào trong nhà.

Cô lần mò ngồi xuống bên giường, nói với Tần Khiêm: “Đừng mở đèn, có chuyện gì cứ nói đi.”

Tần Khiêm đứng khá gần cô, suy nghĩ một chút, mở miệng nói: “Vùa rồi Lâm Tuyển không nói câu nào đã rời đi rồi.”

“…”

“Trước kia cô nói anh ta đã làm chuyện tổn thương đến cô, vừa rồi lúc anh ta cầu hôn cũng nói hy vọng cô có thể tha thứ cho anh ta, mặc dù tôi không rõ giữa hai người đến cùng đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà tôi nghĩ cô nhất định đã bị tổn thương rất nặng, cho nên mới phải chạy trốn đến tận đây, còn diễn trò với tôi để gạt anh ta. Nhưng cho dù như vậy, cô vẫn thích anh ta.”

Giống như bị người ta dùng một thanh kiếm đâm trúng vào tim, dưới sự đau đớn dữ dội còn có cảm giác vết sẹo bị bóc trần không thể nào chịu nổi, Ôn Nhung lập tức nói: “Tôi không thích anh ta.”

Tần Khiêm lại một lần nữa nói trúng tim đen chỉ ra: “Cô chỉ không muốn thích anh ta, nhưng mà cô thích anh ta.”

Ôn Nhung túm chặt chiếc chăn, có chút tức giận: “Thầy Tần, anh tới đây để nói những lời vô nghĩa này ư?”

“Cô tức giận? Cho nên, tôi đã nói đúng.”

Ôn Nhung mắc kẹt, cô thực sự là tức giận cũng không được mà không tức giận cũng không được.

“Ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, tôi nhìn ra được, cho dù cô đã bỏ rơi anh ta một lần nữa, nhưng cô vẫn nghĩ đến anh ta.” Tần Khiêm từ từ đi tới ngồi xuống bên cạnh Ôn Nhung, “Nếu như cô không thích anh ta, thì mười ngày anh ta không ở đây, cô cũng không mất hồn mất vía như vậy, nếu như cô không thích anh ta, lúc anh ta cầu hôn với cô, cô cũng sẽ không khóc thương tâm đến vậy, nếu như cô không thích anh ta… cô cũng sẽ không tưởng lầm tôi là anh ta. Cô có thể tự dối mình nói cô không thích anh ta, nhưng trái tim của cô sẽ không bán đứng cô, cô càng muốn đè nén, thì sẽ càng thống khổ.”

Cô cho rằng cô đã làm rất tốt, không ngờ ở trong mắt người khác, chuyện cô thích anh ta lại rõ ràng như vậy.

“Thầy Tần, thời gian có thể xoa dịu tất cả.” Ôn Nhung khó khăn nói.

“Thời gian có lẽ sẽ xoa dịu tất cả, nhưng cô có bảo đảm sau này mình sẽ không hối hận chứ?”

“…”

Tần Khiêm cười cười trong bóng tối: “Cô xem, tôi vì muốn bản thân sau này không phải hối hận, cho dù biết không có khả năng, vẫn thổ lộ với cô, ít nhất sau này tôi sẽ không hối hận vì mình chưa từng cố gắng tranh thủ. Cô giáo Ôn, bỏ qua một người, có thể là chuyện cả đời.”

Ôn Nhung bị lời của anh ta nói khiến cho tâm loạn như ma: “Anh nói thật dễ dàng, đó là vì anh căn bản không biết anh ta đã làm gì với tôi!”

“Đúng vậy, cô bị anh ta làm tổn thương nặng nề như vậy, nhưng vẫn không có cách nào khống chế tình cảm của mình, từ đó có thể thấy rõ, giữa yêu và hận, yêu vẫn nhiều hơn một chút.”

Trong lòng Ôn Nhung bắt đầu phập phồng, trong đầu thoáng hiện lên khuôn mặt của Lâm Tuyển, cô lại vội vàng lắc đầu: “… Coi như anh nói đúng, nhưng ai sẽ bảo đảm, sau này anh ta sẽ không tổn thương tôi nữa? Hôm nay anh ta có thể nói dễ nghe như vậy, nhưng anh ta vẫn không hiểu tôi, tôi không thích anh ta dùng cách đó để cầu hôn tôi, cũng không cần nghe những lời hứa hẹn thề non hẹn biển kia của anh ta…”

Tần Khiêm ngắt lời cô: “Cho nên, cô cần dạy anh ta.”

Ôn Nhung ngơ ngẩn.

Tần Khiêm nói tiếp: “Chính anh ta cũng nói như vậy, có lẽ là không biết dùng cách cô thích để biểu đạt, nhưng tôi nhìn ra được, anh ta đang cố gắng để biểu đạt tình cảm của mình. Cô không thích anh ta hứa hẹn ngoài miệng, nhưng có nhìn thấy hành động của anh ta không? Trong ấn tượng của tôi, trước kia lúc gặp anh ta, anh ta luôn mang cái vẻ cao cao tại thượng, mặc dù đang cười, lại khiến cho người ta có cảm giác rất cường thế, thẳng thắn mà nói, tôi rất sợ anh ta. Nhưng lần này tôi phát hiện ra, anh ta đã thay đổi, anh ta vì cô mà đuổi đến tận đây, chịu ở lại cái nơi điều kiện tồi tệ này dạy trẻ con học, tôi nghe người trong thôn nói, một tháng nay anh ta sụt mất mười cân. Còn có chuyện của Tiểu Khoai sọ, chuyện xây trường học cho thôn, nếu như cô nói anh ta làm tất cả những chuyện này đểu chỉ là làm bộ tỏ vẻ, như vậy, một thương nhân thành công như anh ta, sao phải lãng phí thời gian ở đây làm những chuyện này, có ích lợi gì cho anh ta sao?”

Ôn Nhung cắn môi, toàn thân căng thẳng, lời của Tần Khiêm đẩy Ôn Nhung  đến nông nỗi không còn đường lui. đem những thứ cô không muốn nhìn vào từng thứ từng thứ bày ra trước mặt cô, không cho cô trốn tránh, tình cảm đã bị cô phủ nhận bao nhiêu lần như vậy, vào giờ phút này cũng không thể nào tránh né được nữa.

Hai người yên lặng một lúc lâu, giọng nói vô lực của Ôn Nhung lộ ra vẻ bất đắc dĩ sâu sắc: “Nếu như tha thứ cho anh ta, tôi sẽ cảm thấy mình rất vô dụng.”

“Nhưng mà không tha thứ cho anh ta, cô sẽ cảm thấy mình rất thống khổ.”

“Sao anh lại nói mấy lời này với tôi?” Cô không hiểu, nếu như thích cô, không phải là nên tranh thủ cơ hội, mà không phải nói tốt thay cho tình địch mới đúng.

Tần Khiêm nở một nụ cười khổ ở nơi cô không nhìn thấy, nhưng nhanh chóng phai đi: “Đại khái là biết mình không có hy vọng, nhưng dù vậy, vẫn hy vọng cô đừng nên bỏ qua hạnh phúc.”

“Anh thấy tôi ở bên anh ta sẽ hạnh phúc?”

Lời như vậy, hình như Bành Duệ cũng từng nói qua.

“Không ai có thể đảm bảo sẽ hạnh phúc mãi mãi, nhưng ít ra phải có dũng khí theo đuổi, không thử một lần, làm sao mà biết được kết quả?” Tần Khiêm đứng dậy, “Tôi đi đây, hy vọng cô có thể nghĩ thông suốt.”

loading...

“Thật xin lỗi.” Ôn Nhung nhẹ giọng nói, cô không biết trừ ba chữ này ra, còn có thể nói câu gì với một người bạn quan tâm đến cô như vậy.

Tần Khiêm sửng sốt, lập tức nở nụ cười: “Có cái gì mà thật xin lỗi, cô cũng đâu làm chuyện gì có lỗi với tôi.”

Sau khi Tần Khiêm rời đi, Ôn Nhung lại ngồi yên một lúc lâu, sau đó mở đèn. Tờ giấy trong lòng bàn tay đã bị mồ hôi thấm ướt, mở ra xem, chữ viết bên trên đã mờ nhạt đi hơn phân nửa. Duy chỉ có chữ ký của hai người vẫn còn rõ ràng, dưới ánh đèn lặng lẽ tựa sát vào nhau.

Chuyện quá đáng của anh ta thực sự rất nhiều, nhưng chuyện quá đáng của cô cũng không ít.

Ví dụ như, cô chẳng hề nhớ chút nào về những lần gặp nhau của họ trong quá khứ.

Cô coi anh ta chỉ như người qua đường trong đời, anh ta lại đặt cô trong trái tim mình.

Cái loại đau đớn cực hạn đó, nếu là một người, có lẽ cả đời khó quên, nhưng nếu hai người cùng nhau đối mặt, có phải sẽ nhanh lành lại hơn?

Mơ mơ màng màng suy nghĩ tán loạn, bất tri bất giác trời đã sáng.

Ôn Nhung day day cái đầu mơ hồ đau nhức, vừa muốn mở cửa, đột nhiên phát hiện dưới chân ướt nhẹp, nhìn kỹ, kinh hãi, lúc nào thì nước đã ngập cả phòng? Cô lập tức bước ra ngoài, bên ngoài gió lớn thét gào, mưa rơi tầm tã, bầu trời đen kịt, có chút kinh khủng.

“Dậy rồi?” Tần Khiêm ở bên cạnh đang cầm chậu rửa mặt tát nước ra bên ngoài.

“Trận mưa này lớn quá.”

“Ừ, sau nửa đêm đã bắt đầu mưa, phòng tôi dột đầy nước rồi, còn cô!”

“Cũng gần như thế.”

Tối hôm qua cô một lòng nghĩ đến chuyện Lâm Tuyển, vậy mà lại không phát hiện ra mưa to, giờ phút này mới luống cuống tay chân tìm chậu hứng nước, dùng chổi quét nước ra bên ngoài.

Tần Khiêm giúp cô quét, nói: “Bọn trẻ hôm nay cũng nghỉ học, mai là thi rồi, hy vọng mưa có thể ngừng, bằng không đường đi thi sẽ rất khó đi.”

Song, trời không theo ý người, trận mưa này kéo dài hai ngày hai đêm, đừng nói phòng của Ôn Nhung đã nước ngập cả Kim sơn,, cả thôn cũng đều bị ngập không còn hình dạng. Vốn là trưởng thôn đã chuẩn bị sẵn máy kéo, định đưa bọn trẻ đến trường thi, nhưng bây giờ tình hình thế này, máy kéo trực tiếp biến thành tàu ngầm, song bọn nhỏ nhất định phải đi thi, thật là buồn chết cả thôn.

“Đường cũng không xa, bọn cháu tự đi.”

Mọi người bàn bạc không ra cách nào, chỉ có thể như vậy.

“Chờ một chút, đường phía trước đều ngập nước, để trẻ con đi một mình rất nguy hiểm, nhất định phải có người lớn đi kèm.”

Ôn Nhung đang cúi đầu mặc áo mưa giúp bọn trẻ, nghe được giọng nói kia, không nhịn được tay run lên, hai ngày nay vẫn không thấy bóng dáng anh, cô tưởng rằng anh đã tức giận bỏ đi, đang không biết làm sao cho phải. Mà lúc  này, Lâm Tuyển toàn thân ẩm ướt xuất hiện trước mặt cô, nước mưa theo gương mặt anh chảy xuống, mắt kính càng thêm nhòa nhạt, anh bỏ luôn mắt kính ra, gọn gàng dứt khoát chỉ huy người trong thôn làm việc.

Cuối cùng cũng xác định cử ra năm người lớn đi cùng bọn trẻ đến trường thi, Ôn Nhung thấy mình không có phần, vội vàng xung phong đi giết giặc: “Tôi cũng đi!”

“Em ở lại.” Lâm Tuyển không chút do dự nói.

Ôn Nhung không kịp lau nước mưa bắn đầy trên khuôn mặt, vội la lên: “Tại sao? Tay anh còn đang đeo băng còn đi được, huống chi tôi cũng là giáo viên, tôi cũng muốn đi.”

Lâm Tuyển xuyên qua màn mưa dày đặc nhìn cô, ánh mắt sâu thằm: “Vết thương ở thắt lưng em dễ bị tái phát lúc thời tiết kiểu này, ngoan ngoãn ở lại đây đi.”

Ôn Nhung ngây người, ngay cả chuyện này anh ta cũng biết. Chờ lúc cô lấy lại tinh thần, Lâm Tuyển cùng trưởng thôn, còn có Tần Khiêm, chú Ngưu, bác Trương đã đưa bọn nhỏ đi rồi.

Những người khác tự mình giải tán, Ôn Nhung cùng cô giáo Thiệu quay lại ký túc xá, cô giáo Thiệu không nhịn được oán trách: “Hy vọng thuận lợi, ông trời sao lại nhẫn tâm như vậy chứ, cố tình mưa vào đúng lúc này.”

“Đúng vậy.”

Ôn Nhung có chút không yên lòng đáp lại, cô ngẩng đầu lên, hạt mưa cứ liên tiếp bắn lên trên mặt cô, khiến cho trái tim cô nảy lên thình thịch, cảm giác rất bất an.

Giờ phút này thời gian trôi qua như dài dằng dặc, truyền tin ở trong núi này lạc hậu, không biết tình hình phía trước thế nào, đường có dễ đi hay không, có tới nơi được thuận lợi hay không? Lúc về còn nghe cô giáo Thiệu nói hai năm trước cũng vì mưa lớn mà xảy ra hiện tượng sạt lở đất đá, may mà không ai bị thương, nhưng đoạn đường bị sụt lở phải sửa mấy ngày mới khai thông lại được.

Bên ngoài mưa càng ngày càng to, rào rào rạc rạc nghe mà khiến cho lòng người sầu não, Ôn Nhung ngồi trên giường, nhìn  đủ loại chậu to chậu nhỏ hứng nước mưa trong nhà, tâm trạng không yên.

Đến gần tối, cơn mưa vẫn không tạnh bớt.

Đúng vào lúc Ôn Nhung sắp buồn ngủ, ngoài cửa vang lên một trận tiếng gõ cửa dồn dập.

Ôn Nhung nhất thời tỉnh táo, không hiểu sao, tim đập cực nhanh, giày cũng không đi, đạp nước chạy đi mở cửa, cô giáo Thiệu đứng bên ngoài, đầu tóc cũng ướt, vẻ mặt bổi rối, bắt lấy tay Ôn Nhung không biết mở miệng thế nào.

“Sao rồi?!”

“Bác Ngưu về rồi…”

“Sau đó thì sao?”

“Bác ấy nói, bác ấy nói đập chắn nước của thôn bên cạnh bị vỡ, nên liên lụy đến chỗ chúng ta cũng bị lụt.”

Ôn Nhung miệng khô lưỡi khô, không nhịn được hỏi: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó, sau đó, lúc bọn họ quay về, Tiểu Hổ bị rơi xuống nước, thầy Lâm vớt thằng bé lên, nhưng thầy ấy lại bị cuốn đi rồi…”

Giống như bị giáng một đòn mạnh mẽ lên đỉnh đầu, Ôn Nhung suýt nữa đứng không vững: “Chị nói gì cơ?”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: