truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Gặp phải tôi, em thật bất hạnh- Chương 11 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Ôn Nhung gần đây rất tiều tụy, rất tang thương, rất suy sụp… Tổ trưởng đại nhân nhìn không được, vỗ vỗ bả vai của cô, làm ra vẻ mặt của kiểu người từng trải an ủi cô: “Tiểu Ôn, thất tình đâu là cái gì, cô còn trẻ, Cách Mạng có thể làm lại từ đầu. Cô có chú ý không, bên tổ số học mới có một cậu giáo viên trẻ tuổi đến, tốt nghiệp đại hóc Q hệ số học đấy, cao 1m8 nhá, nhân tài  kiệt xuất, tối nay nghe nói là sẽ mở tiệc chào mừng cậu ta đến, thế nào, anh dẫn cô đi cho nó náo nhiệt?”

Ánh mắt vô lực của Ôn Nhung trợn to, sau đó kinh sợ: “Tổ trưởng, ai bảo em thất tình?”

“Đừng có ngượng, anh là Lão Đại của cô, có cái gì mà không thể nói với anh.” Tổ trưởng đại nhân nhìn cô kích động như vậy, càng tin tưởng thêm mấy phần, “Không sao đâu, cái cũ không đi, cái mới làm sao đến, đi, anh dẫn cô đi tìm người mới.”

Ôn Nhung trố mắt, trăm miệng cũng không thể bào chữa nổi. Cô bị lão Đại tha đi gặp cái vị đã đạp đổ sư thảo* tiền nhiệm, vinh dự mà đứng đầu bảng xếp hạng nam giáo viên đẹp trai nhất.

* sư hoa thì là hoa khôi nữ giáo viên => sư thảo chắc là hoa khôi bên nam

Nhưng nghĩ lại, đây không phải vừa đúng lúc sao, hôm nay cũng không phải đến nhà Lâm Tuyển nữa, vấn đề khiến cô sầu khổ bao ngày cuối cùng đã được giải quyết. Rất tốt, rất tốt, cô lập tức vui tươi, hớn hở nhắn tin cho Lâm Tuyển, nói có việc đột xuất, tối nay không rảnh.

Sau đó, tâm trạng vui vẻ đi theo Tần lão đại chạy đến chỗ tổ chức nghênh đón người mới. Mà bộ dạng này của cô, ở trong mắt Tần Chân lại giống như một cô học trò đang mong mỏi một mối tình mới bắt đầu,  Tần Chân chẳng qua là thuận miệng nói ra, lần này trái lại thật sự tính toán giúp con bé kiện tướng đắc lực này ghép đôi cùng với đứa cháu kia của mình.

Ôn Nhung không biết tính toán trong lòng lão Đại nhà cô, chẳng qua là rất khoái trá đi theo ăn uống một bữa kiếm chút tiện nghi. Lúc bọn họ đi tới quán rượu,  trong phòng bao đã chật kín người, lúc vừa mới bước vào, Ôn Nhung còn sửng sốt một hồi lâu, nhìn đi nhìn lại một đám giáo viên nữ, trẻ có, trung niên có, khoảng cách rất lơn. Vốn là cô còn cảm thấy một mình mình ở tổ Thể Dục tới tổ Số học náo nhiệt không hợp cho lắm, nhưng đến nơi mới biết, hay thật, tổ Ngữ văn, tổ Ngoại ngữ, tổ Mỹ thuật, tổ Âm nhạc vân vân đều có đại biểu, lại còn toàn là nữ, ngay cả Đinh Đinh cũng ở đây, dĩ nhiên là hôm trước cô nàng có nói với cô chuyện này, lúc ấy cô cũng không để tâm.

Vậy nên, cô cũng yên tâm thoải mái ngồi xuống.

“Sao chị cũng tới đây?” Đinh cô nương có chút nghi ngờ, “Không phải là phải đi….”

“Xì, dừng lại, chị cũng đâu có đồng ý với anh ta.” Ôn Nhung khinh thường nói, “Chị là đi theo lão Đại nhà bọn chị tới, nghe nói đồ ăn ở đây không tệ.”

Ôn Nhung là một kẻ phàm ăn.

“A.” Đinh cô nương hiểu ra nói, “Vậy thì đúng rồi, lão Đại nhà bọn chị là chú của thầy Tần.”

“Cái gì?”

“Chị không biết mà đã tới?”

“Thật không biết.”

Đinh cô nương liếc mắt, hạ thấp giọng, lặng lẽ vươn ngón tay ra chỉ chỉ người đang ngồi chếch ở phía đối diện: “Thầy Tàn Khiêm, chính là nhân vật chính của ngày hôm nay, là cháu của Tần lão Đại nhà các chị, nhân tài đấy.”

Ôn Nhung nhanh chóng nhìn về phía đối diện, quả nhiên thấy một chàng trai trẻ thanh tú, màu da trắng trắng, mặc một chiếc áo len kẻ ca rô, đang mỉm cười chào hỏi với chú của anh ta.

Chất lượng kiểu này đúng là thượng phẩm, khó trách P được tiện nhiệm sư thảo.

Bên kia Tần Chân đang cùng cháu mình nhiệt tình hàn huyên đôi câu, hai người đột nhiên nhìn về phía Ôn Nhung, sau đó Tần Chân ngoắc ngoắc tay với Ôn Nhung: “Đến đây, đến đây, anh giới thiệu với hai đứa một chút, Tiểu Khiên, đây chính là cô giáo Ôn Nhung chú vẫn hay nhắc với cháu, lúc con bé này thực tập là chú kèm nó đấy, giờ giữ luôn lại trường, không phải  chú tự khen mình đâu, kèm học sinh đúng là…” Tần Chân giơ ngón tay cái lên.

Tần Khiêm lập tức nở một nụ cười, cách cả một cái bàn lớn giơ tay muốn bắt tay với Ôn Nhung, Ôn Nhung vội vàng đứng lên vươn tay.

“Cô giáo Ôn, ngưỡng mộ đại danh đã lâu. Ở nhà tôi vẫn nghe chú nhắc tới cô, nói cô rất lợi hại.”

“A a, không dám nhận.”

“Tiểu Nhung, không cần khách khí như thế, tới đây ngồi” Tần Chân có ý nhường lại chỗ của mình, “Cô với Tiểu Khiêm hàn huyên nhiều một chút, nói với nó tình hình của trường mình bây giờ.”

Ách… Ôn Nhung đột nhiên cảm thấy có rất nhiều ánh mắt nóng bỏng đang nhằm vào mình.

Ôn Nhung dĩ nhiên không muốn sau một đêm đã bị ánh mắt ám sát, lập tức nặn ra một nụ cười, nói: “Không có gì, thầy Tiểu Tần chắc cũng biết rõ tình hình rồi chứ.”

“Cô cũng mới vào không lâu, có thể nói chuyện tâm tình với Tiểu Khiêm được, mau tới đây.”

Tần lão Đại không biết làm sao đột nhiên lại động kinh, không thèm để ý đến ánh mắt Ôn Nhung tự mình chạy tới đem cô ấn đến bên cạnh Tần Khiêm, dùng sức đè bả vai của cô xuống: “Trao đổi tử tế một chút.”

Tần Khiêm ngược lại tỏ ra không sao cả, anh ngồi xuống khách khí rót cho Ôn Nhung một ly rượu vang đỏ, mời cô một chén. “Cô giáo Ôn, thật ra thì trước kia tôi đã gặp qua cô.”

Ôn Nhung chẳng có chút ấn tượng nào, hỏi: “Lúc nào vậy?”

“Hai năm trước, ở Toàn Vận hội.”

Nụ cười trên mặt Ôn Nhung đột nhiên cứng đờ, nhưng cô nhanh chóng cúi đầu làm bộ như đang dùng bữa: “Phải không, tôi không nhớ nổi.”

Tần Khiêm đột nhiên ý thức được mình đã nói lỡ: “Ngại quá….”

“Không sao, nào…, tôi mời anh.” Ôn Nhung hào phóng cười một tiếng, đáp lễ anh ta.

Giữa buổi tiệc, Tần Khiêm là tiêu điểm của quần chúng, Ôn Nhung thật ra chỉ nói với anh ta không quá hai câu, bởi vì có quá nhiều giáo viên nữ muốn tranh nói chuyện với anh ta. Ngồi ở bên cạnh anh ta phía bên kia chính là hoa khôi đứng nhất của tổ ngoại ngữ cô giáo Bạch Huyên Huyên, cô nàng đối với người mới này đặc biệt nhiệt tình, từ số học kéo tới ngoại ngữ, từ ngoại ngữ lan sang địa lý, từ địa lý lại lấn qua lịch sử, tóm lại vớ được cái gì thì nói cái ấy. Tần Khiêm tính tình cũng tốt, kiên nhẫn nói chuyện với cô ta. Được một lúc lâu, những giáo viên nữ khác từ từ thối lui khỏi võ đài, bắt đầu tụ tập thành từng nhóm nhỏ nói chuyện phiếm.

Ôn Nhung thì một phút cũng không bỏ lỡ, mỗi một món ăn đều ăn cắm cúi, ai bảo cô là giáo viên thể dục chứ, lên lớp cực kỳ tốn thể lực.

“Cô giáo Ôn, muốn ăn thêm canh không?”

“A?” Ôn Nhung mới vừa nhét một cái cánh gà vào bụng, quay đầu nhìn Tần Khiêm đột nhiên lại nói chuyện với mình, “Không cần, tôi tự lấy được rồi.”

Tần Khiêm đang múc canh cho mình, giơ cái cái muỗng, lại cầm lấy bát của Ôn Nhung múc cho cô.

“Cám ơn.”

Lần này các nữ giáo viên ở hiện trường không thể phớt lờ nữa rồi.

Lý tổ trưởng tổ Số học lên tiếng đầu tiên: “Tiểu Tần không thể thiên vị như vậy được, đãi ngộ đặc biệt với đồ đệ của chú cậu.”

loading...

“Đúng vậyh, không thể phân biệt đối xử với nhóm giáo viên nữ chúng tôi được.”

Tần Khiêm ngượng ngùng cười cười, sau đó thật thà giúp các giáo viên khác múc canh, lập tức lại được tán thưởng nhiệt liệt.

“Cô giáo Ôn, bình thường vẫn luyện Không thủ đạo chứ?”

Ôn Nhung không ngờ Tần Khiêm vẫn còn có thể đáp lời với cô, trả lời: “Lúc nào rảnh thì luyện.”

“Nghe chú tôi nói cô thường xuyên rèn luyện, có đến phòng tập thể thao không vậy?”

“Bình thường thì mỗi sáng sẽ chạy bộ hoặc bơi lội, cuối tuần mới đến phòng tập thể thao để rèn luyện.”

“Mỗi ngày?”

“Ừ.”

Trong mắt Tần Khiêm không giấu nổi sự khâm phục: “Rất ít người có thể kiên trì được như vậy.”

“Quen rồi thì cũng chẳng có gì.”

Hai người bọn họ câu được câu chăng, thế mà tán gẫu cũng khá ăn ý. Ôn Nhung uống rượu vào dễ dàng đỏ mặt, nhìn thầy giáo Tiểu Tần càng uống lại càng trắng, một gương mặt tuấn tú trắng mịn, hai người tụ tập cùng nhau nói chuyện ngược lại rất thú vị.

Đang chuyện trò vui vẻ, cửa phòng đột nhiên mở ra, nhưng người đi vào lại không phải là nhân viên phục vụ. Người đầu tiên nhìn sang, sửng sốt, người thứ hai nhìn qua, cũng sửng sốt, ngay sau đó, tiếng nóii chuyện phiếm trong phòng đột nhiên ngừng lại, tất cả mọi người đều nhìn ra phía cửa.

Ôn Nhung đang bị chuyện cười của Tần Khiêm chọc cho cười, tiếng cười ha ha ở trong một mảnh im lặng này quái lạ vô cùng. Cô nhanh chóng im lặng, có chút kỳ quái nhìn ánh mắt của mấy người kia, đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh vù vù, cô vừa quay đầu lại, có lẽ là do động tác quá mạnh, nên lúc nhìn thấy người kia bỗng thấy vô cùng choáng váng.

Lâm Tuyển xuất hiện làm cho tất cả im lặng chừng nửa phút đồng hồ.

Đại đa số giáo viên đều mờ mịt, số ít giáo viên biết được Lâm Tuyển thì thật sự bất ngờ .

Chỉ có Ôn Nhung là kinh sợ, anh ta làm sao mà tìm được tới đây? Sau đó lại chán ghét, anh ta làm sao lại tìm đến đây!

Lâm Tuyển quét qua khuôn mặt của mọi người, tầm mắt dừng lại trên người Ôn Nhung, cũng chẳng nói gì, chỉ khẽ cười.

Nụ cười này khiến cho đồng bào phái nữ đầy bàn phải kinh diễm, đến ánh sáng của đèn chùm cũng không đọ nổi anh ta.

Ôn Nhung lấy động tác nhanh nhất quay đầu, yên lặng gắp một cái chân dê, lặng lẽ ăn, lặng lẽ cầu nguyện anh ta không nhìn thấy cô, không nhìn thấy….

“Anh là ai vậy?” Là nhân vật chính của hôm nay, Tần Khiêm đứng lên nghênh tiếp.

“Tôi tới tìm người.”

Ôn Nhung cúi đầu ăn điên cuồng, Đinh Đinh ngồi đối diện đang liều mạng nháy mắt với cô, cô làm bộ như cái gì cũng không biết.

Tần Khiêm lại hỏi: “Xin hỏi anh tìm ai vậy?”

Lâm Tuyển cười đến cực kỳ dịu dàng, dáng vẻ nhu tình như nước mê hoặc một đám giáo viên nữ, chỉ nghe thấy cái giọng hơi lạnh của anh ta nói: “Cô giáo Ôn, đùi dê ăn ngon lắm hả?”

Ôn Nhung thầm kêu đen đủi, tiện tay cầm khăn ăn lên lau miệng, quay đầu lại: “Lâm tiên sinh, anh tìm tôi?”

Đuôi lông mày của Lâm Tuyển nhếch lên: “Tôi có nhắn tin cho cô.”

Ôn Nhung  giả ngu: “A, di động tôi hết pin.”

Lúc này, một đống những ánh mắt nóng rực, không ngừng cố gắng chọc mấy lỗ thủng trên người Ôn Nhung, chỗ này khó mà ở lại được nữa rồi, Ôn Nhung không tình nguyện đặt đũa xuống, cố gắng làm cho bản thân nhìn có vẻ bình thường, sau đó bước lên nói với Lâm Tuyển: “Chúng ta ra ngoài nói đi.”

Lâm Tuyển lại nói: “Cô Ôn cầm túi lên đi theo tôi luôn là được rồi.”

“…” Cô không tiện phát tác, nhẫn nhịn, cầm túi lên, nói tạm biệt với Tần lão đại vẻ mặt phức tạp, mập mờ, nghi hoặc, từ biệt Đinh cô nương vẻ mặt đồng tình, còn chia tay với thầy giáoTiểu Tần đẹp trai có tài mới quen nữa.

Thầy Tiểu Tần nhìn Lâm Tuyển một chút, rất khách khí nói với Ôn Nhung: “Cô giáo Ôn đi đường cẩn thận.”

Ôn Nhung gật đầu một cái, bi tráng rời bỏ đĩa thịt dê của cô.

Lâm Tuyển dẫn trước, đi ra cửa, một tay mở cửa xe, sau đó đứng một bên cười nhìn Ôn Nhung như cũ, chờ Ôn Nhung dây dưa kéo dài bước tới, cũng chẳng hiểu vì sao đột nhiên Ôn Nhung lại cảm thấy gió thổi lành lạnh từng trận.

Ôn Nhung nhìn ánh trăng sáng trên bầu trời: “Lâm tiên sinh, đã trễ rồi, hơn nữa rõ ràng tôi cũng đã nói trước với anh rồi.”

Lâm Tuyển nhìn khuôn mặt hơi ửng hồng của cô, bất vi sở động*: “Cho nên tôi chờ cô xong xuôi mọi chuyện mới đến đón cô. Tử Hào mới làm xong bài tập, cô vẫn có thể phụ đạo cho cháu một tiếng.”

*không có động tĩnh, không bị thuyết phục

Không có người ở bên, Ôn Nhung lập tức thay đổi cách xưng hô: “Chú Lâm, cần gì phải vậy?”

Ôn Nhung thật sự không hiểu, Lâm Tuyển rốt cuộc muốn làm gì, cô đánh chết cũng không cho là Lâm cầm thú đã xem trúng cô, nhất kiến chung tình, tái kiến khuynh tâm*, muốn cùng cô tới giai đoạn hẹn hò thân thiết hat cưới trước yêu sau. Không phải cô không tự tin, mà thực sự không có khả năng này, tùy tiện ở trên đường kéo mười thằng dàn ông hỏi xem giữa cô và em gái cô, chọn người nào? Trong mười người thì có đến chín người sẽ chọn em gái cô, còn người còn lại, chắc chắn là GAY.

Chữ “chú” kích thích như vậy, mà Lâm Tuyển vẫn rất có kiên nhẫn đứng bên cạnh cửa xe, môi mỏng hơi mím lại, dáng vẻ cực kỳ anh tuấn: “Muốn trẻ được giáo dục tốt, phụ huynh cũng phải phối hợp, đây chính là lời cô giáo Ôn đã nói.”

Lại còn dùng lời của cô để áp chế cô, Ôn Nhung muốn nói lại nghẹn trở về, buồn bực trong lòng.

Trong giây lát cô bỗng nảy ra một ý rất hay, thế nên, đi theo Lâm cầm thú về nhà hắn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: