truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Gặp anh là điều mỹ lệ đầy bất ngờ – Chương 50-02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Thiên Thiên đợi không bao lâu, Trường Kiếm Tận Thiên đã online.

 

“Tới Vọng Nguyệt Lâu, anh tặng quà cho em.”

 

Việc Trường Kiếm Tận Thiên muốn lấy Tâm Hữu Thiên Thiên Kết trong trò chơi đã gây nên náo động không nhỏ.

 

Không ít người trên diễn đàn khuyên anh nghĩ kĩ rồi mới quyết định, anh không hề để ý, kiên trì giữ lời hứa và quyết định của mình.

 

Rất nhiều người không hiểu cảm thấy anh vì người yêu hy sinh nhiều như vậy thật không đáng.

 

Trường Kiếm Tận Thiên cười trừ.

 

Anh viết thời gian và địa điểm thành thân trên thiệp, hy vọng có thể được nhiều người chúc phúc.

 

Vì thế, lúc Thiên Thiên tới Vọng Nguyệt Lâu, chỗ đó đã kín hết chỗ ngồi, nói dễ nghe một chút thì là những người này đến chứng kiến thời khắc tuyệt vời, nói khó nghe thì đều đến xem trò vui.

 

Trường Kiếm Tận Thiên tỉ mỉ chuẩn bị quà, lấy giọng điệu trêu đùa nói: “Xin phu nhân nhận cho.”

 

Mọi người xôn xao một mảnh.

 

Đó là: một bộ Thiên Tàm Y, màu bạc như cánh ve, có thể biến hóa màu sắc theo thời tiết.

 

“Anh, anh sao có thứ này?” Thiên Thiên kích động đến không biết nói gì.

 

“Làm nhiệm vụ kiếm được.” Trường Kiếm Tận Thiên hất một sợi tóc rối cười nói.

 

Ai cũng biết Thiên Tàm Y là trang bị khó kiếm, có thể phục hồi năng lực. Muốn có được nó, nói dễ hơn làm a.

 

“Anh, anh tặng nó cho em?”

 

Trường Kiếm Tận Thiên trịnh trọng nói: “Đương nhiên, đồ tốt nhất dĩ nhiên phải giành cho vợ chứ.”

 

Thiên Thiên nơm nớp lo sợ nhận quà, món quà này, thật là quá quý rồi.

 

“Em, em còn chưa chuẩn bị đồ cưới.” Cô ngập ngừng.

 

Thiên Thiên dùng sức suy nghĩ, trong kho của cô tuy trang bị không thiếu nhưng món xứng với Trường Kiếm Tận Thiên có thể nói là lác đác lơ thơ.

 

“Không cần gấp.”

 

“Vậy, vậy chờ em suy nghĩ rồi tặng anh nha.”

 

Trường Kiếm Tận Thiên cười: “Tùy em.”

 

Người xem thổn thức, trong mắt họ, Tâm Hữu Thiên Thiên Kết chiếm tiện nghi lớn quá, lại keo kiệt đến vậy.

 

“Bây giờ chúng ta đi đăng kí.” Trường Kiếm Tận Thiên nói.

 

Đi tới chỗ ghi danh thấy cửa khép kín, trên vách tường dán một tờ thông báo: nhà có việc mừng, ngừng kinh doanh 3 ngày.

 

Hai người đưa mắt nhìn nhau.

 

Thật lâu sau, Thiên Thiên tức giận nói: “Trò chơi này vẫn cứ biến thái như vậy.”

 

Trường Kiếm Tận Thiên mong ngóng giờ khắc này đã lâu, bị đả kích như vậy, thật lâu mới nhịn xuống được.

 

Thiên Thiên thấy tâm trạng anh không tôt, có hảo ý đùa cho anh vui ve: “Ai, anh nói coi nếu Tiêu Dao biết chúng ta kết hôn, anh ấy có tức giận không? Trước kia em đồng ý kết hôn với anh ấy rồi.”

 

Trường Kiếm Tận Thiên ác thanh ác khí nói: “Nó dám!”  (đúng ý =)) thách nó dám =)) )

 

“…”

 

“Hừ, có gan nó cũng không dám.” Ngữ khí của Trường Kiếm Tận Thiên rõ ràng đã hòa hoãn hơn.

 

Thiên Thiên ha ha cười.

 

“Thiên Thiên, chúng ta hẹn gặp mặt lần nữa đi.” Trường Kiếm Tận Thiên bỗng nhiên nhắc lại.

 

Thiên Thiên hết sức cả kinh, cô chậm chạp nói: “Tận Thiên, em rất cảm kích sự giúp đỡ của anh, nhưng em không nghĩ tình cảm trong trò chơi của chúng ta lại dây qua thế giới thật.”

 

“Có phải chúng ta rất thân thiết?” Trường Kiếm Tận Thiên dồn dập hỏi.

 

“Phải.”

 

“Em cũng không ghét anh?”

 

“Ừ.”

 

“Vậy em có hảo cảm với anh không, có một chút nào không?”

 

Thiên Thiên do dự một chút, thành thật nói: “Có.”

 

Trường Kiếm Tận Thiên chấn động tinh thần: “Vậy chúng ta từ mạng phát triền sang đời thật thì có gì không đúng?”

 

Thiên Thiên cắn môi, hình ảnh Thẩm Hạo và Trường Kiếm Tận Thiên thay nhau hiện ra trong đầu cô.

 

Cô cũng từng do dự, từng mâu thuẫn, nhưng cuối cùng Thẩm Hạo vẫn là chủ nhân trái tim cô.

 

“Thật xin lỗi, em đã thích một người, em không muốn lừa dối anh.”

 

“Hắn là ai?”

 

Thiên Thiên bình tĩnh trả lời: “Anh ấy là cấp trên của em.”

 

“Nếu anh nhớ không lầm, lúc trước em nói hắn tự cao tự đại vô lý, lại tự yêu bản thân mình.”  (nhớ kỹ à :-“ )

 

“Em có nói vậy sao?” Thiên Thiên vốn dĩ không nhớ rõ.

 

“Em có nói qua.”

 

Thiên Thiên nhếch môi cười cười: “Cho là anh ấy tự cao vô lý, lại tự yêu chính mình, em vẫn thích anh ấy.”

 

Nói xong, mặt cô đỏ lan đến cổ. cô nhẹ nhàng cười, nghĩ thầm: Diêu Thiên Thiên, mày hết thuốc chữa rồi, mày thích người ta đã đến trình độ không tự chủ.

 

Màn hình máy tính ở một chỗ khác nửa ngày không có trả lời.

 

“Anh, còn ở đây chứ?” Thiên Thiên hỏi: “Tận Thiên, cám ơn anh đã tin tưởng em vô điều kiện, còn nữa, tất cả những điều anh làm vì em, em đều rất cảm động, nhưng em chỉ có thể xin lỗi anh. Nếu như anh hối hận, bây giờ còn kịp, dù sao chúng ta cũng chưa kết hôn, em có thể lập tức trả quà cho anh.”

 

“Thiên Thiên, thật xin lỗi, anh nghe điện thoại một chút.” Trường Kiếm Tận Thiên vội vàng đánh một dòng chữ.

 

“À.”

 

Thiên Thiên không phải không lo lắng, sợ lời của cô quá nặng, có lẽ đã làm anh nội tâm yếu ớt phải trốn trong góc tường rơi lệ chăng?

 

Lúc cô từ bếp rót nước xong về phòng thì kinh hỉ phát hiện nhân vật đã lâu chưa xuất hiện, Tiêu Dao đang chào hỏi cô.

 

“Anh đi đâu vậy? Lâu rồi không gặp anh. Vô duyên vô cớ chơi trò mất tích, em còn nghĩ anh xảy ra chuyện gì nè.” Thiên Thiên gầm gừ giận dữ một chút, không cho anh có cơ hội trả lời.

 

“Bình tĩnh một chút, đừng có nóng, không phải đã trở về sao?” Tiêu Dao thô bỉ cười nói.

 

“Xì, anh trở về thì sao chớ? Bổn cô nương không thèm thấy a.”

 

Thấy Tiêu Dao, tinh thần căng thẳng của Thiên Thiên vừa rồi được buông lỏng một chút.

 

Tiêu Dao cười xạo: “Thiên Thiên, chị sắp kết hôn với anh của em sao? Xem ra em nên online nhiều một chút, chúc mừng chị a.”

 

“Anh?” Thiên Thiên không hiểu.

 

“Ừ, Trường Kiếm Tận Thiên là anh của em, chị còn chưa biết?”

 

Thiên Thiên cảm thấy hoang mang: “Í, anh em ruột?”

 

“Đúng vậy, anh ấy còn cảnh cáo em không được câu dẫn chị a. Hừ, cầm lông gà làm tên bắn, nói cái gì là em sắp phải thi đại học, hạn chế lên mạng. Gì chứ, thật không dễ dàng mới thi xong, em mới có cơ hội online hít thở không khí a.”

 

Lòng Tiêu Dao đầy căm phẫn, đối với Trường Kiếm Tận Thiên là một bụng phẫn nộ.

 

“Thì ra em vẫn là một cậu nhóc.” Thiên Thiên cười trêu nói.

 

“Em thường giấu tuổi, không ai biết em chỉ mới 18 tuổi. Bây giờ nói chị nghe cũng không ngại, sớm muộn gì chị cũng là chị dâu của em.”

 

Thiên Thiên gật đầu đồng ý, quả thật là giỏi giả dạng, cô quen biết Tiêu Dao lâu như vậy vẫn không biết tuổi thật của anh.  (ý người ta là chị dâu thật đó bà chị =)) )

 

“Anh của em thật nhỏ mọn, ngoài đời mỗi ngày đều có thể nhìn thấy chị, như nhà ở ven hồ hưởng trước ánh trăng, trên mạng còn không cho em tiếp cận chị.”

 

Thiên Thiên giật mình sửng sốt: sao có thể?

 

Tiêu Dao không cảm thấy gì, nói tiếp: “Hai người bây giờ thì tốt rồi, mỗi ngày đi làm sớm chiều gặp mặt, trong trò chơi lại sắp kết làm vợ chồng, hâm mộ chết người a.”

 

“Em nói cái gì?” tim Thiên Thiên chệch nửa nhịp.

 

Tiêu Dao: “Ai da, có vẻ như em đã gây họa rồi, thì ra chị không biết gì hết a. Em out đi ngủ nha, lần sau nói tiếp.”

 

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Tiêu Dao! Hôm nay em phải nói rõ ràng cho chị, em đừng hòng chuồn đi.”

 

Nếu không biết được đáp án, đêm nay cô sẽ không ngủ được.

 

Tiêu Dao đáng thương trả lời: “Em thật sự không thể nói, anh hai sẽ mắng chết em.”

 

“Em đã nói một nửa rồi, dù sao cũng là chết, chi bằng chết một cách thoải mái.” Lời nói của Thiên Thiên chứa ác ý. (Hạo ca sắp tiêu rồi =)) )

 

“Chị đồng ý với em là đừng bao giờ nói cho anh hai biết nha.” Tiêu Dao đau khổ van xin.

 

“Được.” lúc này Thiên Thiên dĩ nhiên là đồng ý vô điều kiện.

 

“Chuyện này, chuyện này…”

 

“Chuyện này cái đầu, nói mau!”

 

Tiêu Dao chịu không nổi đe dọa, cái gì cũng tuôn ra: “Trường Kiếm Tận Thiên chính là Thẩm Hạo, Thẩm Hạo chính là cấp trên của chị, cũng là anh của em. Ai da, anh hai online rồi, em đi đây, nhớ chuyện chị đã hứa với em đó nha.” (teng téng tèng teng, một đời anh minh của Hạo ca bị diệt trong tay em trai mình, bùn không ca ;)) )

 

Ngay lập tức tên tiểu tử này bỏ chạy không còn thấy bóng dáng.

 

Thiên Thiên đã hoàn toàn lờ mờ, trong đầu không có ý thức, lúc đã tỉnh táo thì tâm tình cực kì phức tạp.

 

Lời nói của Tiêu Dao còn văng vẳng bên tai, Trường Kiếm Tận Thiên là Thẩm Hạo, Thẩm Hạo chính là Trường Kiếm Tận Thiên.

 

Mặt cô não nùng, cô đang tức giận, hơn nữa là hết sức tức giận.

 

Tuy cô không rõ Thẩm Hạo làm sao biết thân phận của cô, nhưng chuyện này cũng không quan trọng, quan trọng chính là, anh lại che giấu sự việc.

 

Cô thật lòng xem anh như bạn bè, còn tâm sự mọi chuyện với anh, còn anh thì sao, từ đầu đến cuối lấy cô ra làm trò cười, nhìn cô do dự, mâu thuẫn, xấu mặt.

 

Thật sự là quá đáng!

 

“Thiên Thiên, anh đã trở lại.”

 

Thiên Thiên nhìn chăm chú màn hình máy tính, lại tức đến đau lòng. Hai tay máy móc gõ bàn phím, đánh ra mấy kí tự lộn xộn liên tiếp.

 

“Thiên Thiên?”

 

Thiên Thiên bĩu môi, chỉ là không muốn nói chuyện với anh.

 

“Lúc nãy hình như anh thấy Tiêu Dao, phải không?”

 

“Không có.” Cô nói được thì làm được, đã đồng ý Tiêu Dao không nói thì cô sẽ không nuốt lời.

 

“Có lẽ anh nhìn nhầm.” Trường Kiếm Tận Thiên nói.

 

Thiên Thiên tức quá, cô cầm điện thoại lên muốn gọi cho Thẩm Hạo, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.

 

Cô nói: “Tận Thiên, lúc nãy không phải anh nói muốn gặp mặt em?”

 

“Đúng vậy, nhưng em đã cự tuyệt anh.”

 

Thiên Thiên nỗ lực bình phục tinh thần: “Không, em lấy lại lời vừa rồi, em muốn gặp anh.”

 

“…”

 

“Em phát hiện, thật ra em vẫn thích anh hơn một chút nha.”

 

“…”

 

“Để cái đồ Thẩm Hạo kia đi gặp quỷ đi.”  (há há… )

 

“…”

 

“Vậy gặp ở chỗ hôm trước anh đã nói nha.”

 

“…” Trường Kiếm Tận Thiên nhất thời không cách nào thích ứng chuyển biến thình lình của Thiên Thiên: “Thiên Thiên, em sao vậy?”

 

Thiên Thiên luôn là người ngay thẳng, đã không giả bộ nổi nữa, “Không sao, rốt cuộc anh có muốn gặp em không?”

 

“Đương nhiên muốn, anh có chuyện muốn gặp em để nói trực tiếp.”

 

Thiên Thiên cười lạnh một chút: “Anh có phải lại muốn không trao đổi số điện thoại, đúng không, anh có thể bằng trực giác có thể nhận ra em từ ánh mắt đầu tiên?”

 

“Đúng, Thiên Thiên, em rất hiểu anh.” Trường Kiếm Tận Thiên không ý thức đến họa là từ miệng mà ra. Thiên Thiên đã kề cận giới hạn bùng nổ a. (câu nói này là ngu nhất từ khi bắt đầu truyện tới nay của Hạo ca a =)) )

 

“Anh còn giả bộ được nữa sao?” Thiên Thiên tức phát run.

 

“…”

 

“Anh đi chết đi, Thẩm Hạo.” Thiên Thiên nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa.

 

Cô thoát khỏi game, tắt máy tính, còn hung hăng giật luôn phích cắm.

 

Điện thoại di động của cô cùng lúc đó vang lên: “Vì em chung tình, dốc hết thành tâm thành ý của anh, xin em trân trọng tình cảm này…”

 

“Hừ.” cô dùng lực nhấn nút OFF, lại ngẫm nghĩ một chút, cô tháo pin luôn.

 

“Tôi cho anh lừa nè, cho anh lừa tôi nè.” Cô dùng sức đánh vào gối, cái gối đáng thương thay thế Thẩm Hạo yên lặng bị giày vò.

 

Cô dùng chăn che kín đầu, oa oa chửi bậy, thề nhất định không tha thứ anh.

 

Ngày hôm sau, sau khi Thiên Thiên rời giường lại giống như không có việc gì xảy ra chuẩn bị đi làm.

 

Tinh thần cô sảng khoái, mà người nào đó thì sắc mặt xanh trắng, vành mắt thâm đen trầm trọng.

 

Diệp Tử thấy thế giật nảy mình: “Ông không sao chứ? Sắc mặt tệ quá.”

 

Thẩm Hạo bất đắc dĩ nói: “Không sao, tối hôm qua ngủ không ngon.”

 

Thiên Thiên lạnh lùng liếc mắt, không nói được một lời đứng tại chỗ, trong lòng thầm nói: đáng đời.

 

Diệp Tử liếc mắt một cái là biết có chuyện xảy ra, nhưng trước mặt bá quan cô không tiện mở miệng hỏi.

 

Còn đúng 1’ cuối là đến giờ làm thì Bùi Tử Mặc đi vào, hô to gọi nhỏ: “Nguy hiểm thật, may là không đến muộn.”

 

Anh quay người lại thấy vẻ mặt Thẩm Hạo tối sầm, kề sát nói: “Huynh đệ a, ông có chuyện thương tâm gì, nói ra cho mọi người vui vẻ một chút đi.”

 

Thẩm Hạo một chút phản ứng cũng không có.

 

“Không đúng a.” Bùi Tử Mặc và Diệp Tử liếc nhìn nhau, Thẩm Hạo xưa nay độc mồm độc miệng, lại thích nhất là tranh cãi với Bùi Tử Mặc, hôm nay lại như vậy quả thật tình hình quá không tầm thường.

 

Thẩm Hạo lười để ý, về phòng làm việc. Thiên Thiên xử lý xong công việc, đứng dậy xoay xoay cổ, cầm ly lên đi rót nước.

 

Thẩm Hạo giống như bị điện giật từ ghế ngồi bắn người lên, theo sát phía sau Thiên Thiên, lúc đi ngang qua phòng khách liền túm cô kéo vào.

 

“Anh muốn làm gì?” lúc Thiên Thiên phản ứng kịp thì Thẩm Hạo đã dùng thân người chắn ở cửa.

 

“Thiên Thiên, em cho anh một cơ hội để giải thích.”

 

“Tối hôm qua tôi đã cho anh cơ hội.” Thiên Thiên khẽ nhíu mày.

 

Thẩm Hạo muốn nói lại thôi: “Anh không nên giấu em…”

 

Thiên Thiên ngắt lời anh: “Nói xong chưa? Nói xong tôi đi.”

 

Thẩm Hạo tóm lấy tay cô: “Thật ra anh đã muốn sớm nói với em, nhưng…” mồm mép xảo biện như Thẩm Hạo hôm nay lại không tìm ra từ để nói. (lập lại câu nói ban nãy của Thiên tỷ =)) đáng đời )

 

“Anh muốn thấy tôi xấu hổ mà, bây giờ anh rất đắc ý đúng không?” Thiên Thiên sôi gan, trong mắt hừng hực như có lửa lớn đang thiêu đốt.

 

Thẩm Hạo gấp đến độ sắc mặt cũng thay đổi: “Đương nhiên không phải, chỉ là chưa tìm được cơ hội thích hợp.”

 

“Phiền anh phải chuẩn bị bản nháp bịa chuyện rồi, chúng ta từng có cơ hội ở riêng rất nhiều lần, nói ra sự thật đối với anh khó như vậy sao?” Thiên Thiên phẫn nộ cũng là điều có thể thông cảm.

 

Thẩm Hạo uể oải, anh sớm đã biết Thiên Thiên sẽ tức giận, nhưng không đoán được cô lại phản ứng kịch liệt đến thế: “Anh không phải muốn gạt em, anh hẹn em gặp mặt cũng là muốn nói chuyện này.”

 

Anh không nói còn đỡ, vừa nhắc tới Thiên Thiên càng thêm căm giận: “Anh bỡn cợt tôi rất vui vẻ đúng không?”

 

Thẩm Hạo liên tục xua tay, Thiên Thiên bây giờ đang nổi nóng, anh nói cái gì cô đều nghe không vô.

 

Hai người đã rời khỏi chỗ của mình khá lâu nên đã có vài vị đồng nghiệp nhìn vào phòng khách hóng chuyện.

 

Thiên Thiên quyết định tốc chiến tốc thắng, cô đột nhiên ngửa đầu cười quỷ dị: “Giám đốc Thẩm, anh biết tôi thích anh điểm nào không?” Thẩm Hạo còn cho rằng Thiên Thiên tha thứ mình, cười sáng lạn như hoa: “Điểm nào?”

 

“Tôi thích anh tránh tôi ra xa một chút.” Thiên Thiên nói từng chữ từng chữ rõ ràng, dùng sức đẩy anh ra, kéo cửa đi ra, đầu cũng không quay lại một lần. (wow… đối đáp hay :”> )

 

Để lại Thẩm Hạo vẫn không nhúc nhích đứng yên một lúc lâu, sắc mặt biến lại biến, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài não nề.

 

Khoảng 2h chiều, Thiên Thiên đi rót ly cà phê để nâng cao tinh thần, vừa mới uống một ngụm, ngoài ý muốn nhận được một tờ điều lệnh.

 

Thay đổi nhân sự, chuyển cô từ trợ lí của Thẩm Hạo sang thành của Diệp Tử, chức vị không đổi.

 

Ứng Dĩnh mặt mày rạng rỡ, còn Thiên Thiên thì cười không nổi.

 

Cô chẳng qua là giận dỗi với anh thôi, tại sao lại bị đá ra ngoài?

 

Cô rầu rĩ không vui thu dọn đồ đạc, đổi chỗ với Ứng Dĩnh.

 

Hiện giờ Ứng Dĩnh rất đắc ý, chiếm cứ được vị trí tốt nhất toàn công ty, bất luận là từ góc độ nào đều là tốt nhất để thưởng thức soái ca.

 

Lúc trước không cảm thấy gì, bây giờ rời khỏi mới thấy lưu luyến không rời.

 

Thiên Thiên mặt mày nghiêm túc, tâm tình cực kém.

 

Diệp Tử gọi cô vào phòng làm việc của mình, cười hỏi:” Thế nào? Không muốn đi theoo chị sao?”

 

Ở trước mặt Diệp Tử, Thiên Thiên cũng không muốn giấu diếm cái gì: “Chị Diệp Tử, em không phải có ý này, chỉ là quá bất ngờ.”

 

Diệp Tử vỗ vỗ vai cô: “Em phải tin tưởng Thẩm Hạo, ông ấy làm như vậy là có nguyên nhân.”

 

Thiên Thiên ngẩng đầu, trong mắt là một tia mê man.

 

Diệp Tử lại không nói tiếp gì nữa.

 

Buổi tối, Thiên Thiên hẹn Lâm Hi ra kể khổ.

 

“Trời ạ, bồ nói thật sao? Trường Kiếm Tận Thiên chính là cấp trên của bồ Thẩm Hạo?” Lâm Hi chấn kinh hết sức.

 

Thiên Thiên gật đầu nghiêm túc.

 

“Duyên phận a, thân ái.” Lâm Hi hé miệng cười.

 

“Bồ còn có tâm tình đùa giỡn mình, mình đang tức muốn chết nè.” Ý cười trên mặt Thiên Thiên vốn rất khó thấy, lúc này mặt cô hoàn toàn đanh lại.

 

Lâm Hi nói: “Thật ra bồ nên vui mới đúng, hai người là một thì bồ không cần phải phiền vì không biết chọn ai.”

 

“Vậy cũng không thể bỏ qua sự thật là anh ấy đã gạt mình.”

 

Lâm Hi trừng mắt nhìn cô: “Cho anh ta một chút giáo huấn không đáng trách, nhưng đừng đùa thái quá, dọa anh ấy tức lên, bồ còn tìm đâu ra nam nhân chất lượng tôt như vậy?”  (đúng a, đúng a…)

 

“Sao mình cảm thấy hình như bồ bị anh ấy mua chuộc rồi?” Thiên Thiên bực mình nói.

 

“Xí, mình là người như vậy sao?” Lâm Hi dùng hết sức vỗ vào vai Thiên Thiên.

 

Thiên Thiên đáng thương dùng khóe mắt liếc cô: “Mình nói sai rồi được chưa, bồ không nên dùng hết sức như vậy a.”

 

Dáng vẻ bệ vệ của Lâm Hi giảm bớt, cô thà rằng đũa giỡn châm chọc, phơi bày khuyết điểm của nhau cũng không muốn nhìn bộ dạng chưa khai chiến đã tước vũ khí đầu hàng của Thiên Thiên bây giờ.

 

“Được được, bồ muốn làm gì mình cũng ủng hộ bồ vô điều kiện.”

 

Thiên Thiên cười, nhỏ giọng thì thầm vài câu với cô.

 

Lâm Hi phun một ngụm trà: “Bồ thật sự muốn làm vậy?”

 

“Anh ấy có thể đùa cợt mình, sao mình không thể làm vậy? Lại nói, anh ấy đem cô gái khác để ở bên cạnh làm phụ tá, mình cho anh ấy trừng phạt nho nhỏ cũng không quá đáng chứ?” Thiên Thiên hừ lạnh, khóe miệng cười cười.

 

Đến phiên Lâm Hi thay đổi biểu tình: “Mình thật sợ lúc đó anh ta ghen ghét dữ dội, một dao bổ mình làm đôi.”

 

“Anh ấy dám!” cơn tức này sao quen thuộc như vậy, oa oa, cô trúng độc của Thẩm Hạo quá sâu.

 

“Thiên Thiên, đừng xúc động như vậy, bồ suy nghĩ lại đi.” Lâm Hi thay Thẩm Hạo cảm thấy bi ai, lần này anh ta thật sự đã chọc giận Thiên Thiên.

 

Thiên Thiên cực bình tĩnh: “Mình mặc kệ, dù sao bồ phải giúp mình.”

 

“Giúp bồ thì không thành vấn đề rồi, nhưng mà…”

 

“Tốt, vậy quyết định rồi nha.” Diêu đại tiểu thư giải quyết rất dứt khoát, Lâm Hi phản đối vô hiệu.

 

Lâm Hi gắp một đũa thức ăn bỏ vào miệng chậm rãi nhai, bỗng nhiên quay đầu hỏi: “Thiên Thiên, bàn bên kia có người đang nhìn bồ chăm chú, có quen không?”

 

Thiên Thiên nhìn theo tầm mắt của cô, nhất thời đờ người ra.

 

Cái khuôn mặt anh tuấn đó, cái nụ cười vô hại đó, không phải Thẩm Hạo thì còn ai vào đây?

 

Anh xuất hiện ở đây là do đã cài GPS hệ thống định vị toàn cầu trên người cô, hay là do lén lén lút lút theo đuôi mà tới? Cũng không biết anh ấy có nghe cuộc đối thoại vừa rồi của hai cô không.

 

Thấy hành tung bị bại lộ, Thẩm Hạo ra vẻ nhàn nhã đi tới.

 

Thiên Thiên hạ thấp giọng nói: “Nhớ phối hợp với mình.”

 

Lâm Hi giật mình hiểu ra, chuẩn bị nghênh chiến đại địch.

loading...

 

Thẩm Hạo nói: “Thiên Thiên, trùng hợp vậy, anh có thể ngồi đây không?” không đợi người khác lên tiếng, anh đã mặt dày ngồi xuống.

 

Mặt Thiên Thiên tối thui không nói gì.

 

“Vị này là? Thiên Thiên, em không giới thiệu với anh sao?” Thẩm Hạo cố gắng làm sinh động bầu không khí.

 

Thiên Thiên cười, ôm chầm lấy Lâm Hi: “This is my darling.” ( =)) nghĩ cũm nghĩ ko ra Thiên tỷ lại làm cái trò này =)) )

 

Thẩm Hạo bị sặc nước một trận.

 

Lâm Hi phối hợp nhích lại gần người Thiên Thiên: “Thấy ghét.” Dáng vẻ yêu kiều bá mị, biểu tình hết sức say mê, rất có tiềm chất làm diễn viên. (hic, lạnh quá, da gà da vịt nổi tùm lum a…)

 

Thiên Thiên cười muốn nội thương, cố gắng diễn cho đạt, cô ngả ngớn kéo cằm của Lâm Hi: “Anh sẽ sủng ái em nhiều nhiều.” (Viv : oh my god, tác giả biến thái, em đình công *chạy đi lấy mền đắp*, Pil: *níu lại* tiếp đi… tuồng hay đang diễn mà…)

 

Ánh mắt Thẩm Hạo rất giống đang gặp quỷ.

 

Lâm Hi nép sát vào vai Thiên Thiên như con chim nhỏ, ghé vào tai cô thấp giọng nói: “Thế nào? Kĩ thuật diễn xuất của mình không tệ chứ?”

 

Thiên Thiên vuốt mặt cô, hai người không coi ai ra gì thân mật nhiệt tình, làm Thẩm Hạo muốn điên lên.

 

“Thiên Thiên, là anh sai, em đừng dọa anh.”

 

Thiên Thiên ai oán nhìn anh: “Tới hôm nay tôi mới phát hiện, nam nhân đều không phải đồ tốt lành gì, chỉ có Hi Hi là tốt với tôi nhất.” Cô hời hợt hôn lên mặt Lâm Hi một cái, “Từ nay về sau, tôi chỉ thích nữ nhân.” ( =)) thích được mới sợ =)) )

 

Lâm Hi thừa dịp Thiên Thiên không chú ý, đưa tay lau mặt, kết quả mò được một tay đầy nước miếng. (=)) )

 

Thẩm Hạo đã hoàn toàn không biết phải làm sao, sắc mặt biến ảo bất định, môi hơi hé, nhưng một câu cũng thốt không nên lời.

 

Thiên Thiên thấy được ánh mắt khác thường của anh, đắc ý đưa lên ngón tay cái.

 

Thẩm Hạo nhìn kĩ cô một hồi, lộ ra nụ cười quỷ dị: “Thiên Thiên.” (hắc hắc, xem sói lên sàn diễn đây.)

 

Thiên Thiên không hề miễn dịch nổi nụ cười của anh, bất giác đáp: “Dạ?”

 

“Thật ra, anh đã muốn nói với em.” Anh thẹn thùng nói: “Lần trước đến thư viện, em nói chuyện của Bùi Tử Mặc đó, là thật.”  ( =)) cao nhân tắc hữu cao nhân trị =)) )

 

Thiên Thiên bị nghẹn nước miếng ho khan, Lâm Hi giúp cô vỗ vỗ lưng.

 

Cái gọi là “vỏ quýt dày có móng tay nhọn” là vậy, cô muốn chọc ghẹo Thẩm Hạo, nhưng lại bị anh phản đòn. Người này đạo hạnh cao siêu, cô làm sao có thể là đối thủ của anh. Thiên Thiên chán nản nghĩ.

 

Cô thẹn quá hóa giận trừng mắt liếc Thẩm Hạo một cái, mặt xám xịt nói với Lâm Hi: “Không có hứng ăn, về nhà.”

 

“Còn chưa tính tiền nè, bồ chờ mình một chút.”

 

Thẩm Hạo ho nhẹ một tiếng: “Cô đuổi theo cô ấy, tôi thanh toán.”

 

“Cám ơn.” Lâm Hi chạy gấp vài bước, lại quay trở lại: “Anh cũng đừng nóng lòng, Thiên Thiên tính tình trâu bò vậy đó, sau vài ngày là nó sẽ nghĩ thông.”

 

Chẳng qua là giúp cô thanh toán tiền cơm thôi, Lâm Hi liền ngã qua phía anh, Thiên Thiên nếu biết được, nhất định sẽ mắng cô không có tiền đồ.

 

Giọng Thẩm Hạo mềm nhẹ vô cùng: “Cám ơn cô, thay tôi chăm sóc cô ấy.”

 

“Tôi biết.”

 

Buổi tối, Thiên Thiên uống trà bưởi tự chế của má Diêu, lên mạng trò chuyện với Lâm Hi.

 

“Vậy bồ với Trường Kiếm Tận Thiên còn muốn kết hôn nữa không?” Lâm Hi hỏi.

 

“Không!” Thiên Thiên còn chưa hết tức, ác thanh ác khí nói.

 

Lâm Hi sờ sờ cái mũi: “Bồ không muốn làm quán quân của trận đấu nữ hiệp sao?”

 

“Bà cô này không hứng thú.”

 

“Nói xạo.” Lâm Hi hiểu rõ nhược điểm của Thiên Thiên.

 

“Mình thà rằng thua, cũng không muốn kết hôn với anh ấy.” Thiên Thiên chém đinh chặt sắt nói.

 

“Không thành thân, cũng có cách khác.”

 

“Cách gì?”

 

Lâm Hi hết sức thần bí nói: “Người tu hành đều có diệu kế.”

 

“…”

 

“Bồ chờ xem đi.” Lâm Hi cười.

 

Thiên Thiên cũng chỉ có thể lựa chọn tin tưởng.

Gió êm sóng lặng qua vài ngày, Thẩm Hạo nghe theo Lâm Hi đề nghị, tạm thời buông tay, mà Thiên Thiên làm trợ lí của Diệp Tử cũng dần dần thuận buồm xuôi gió.

 

Nhưng mỗi khi thấy Ứng Dĩnh quấn quít Thẩm Hạo hỏi đông hỏi tây, hỏi han ân cần nhiệt tình, lòng cô lại khó chịu.

 

Buổi chiều hôm đó, Thiên Thiên đang bận làm một bản báo giá cho khách hàng, bỗng nhiên nhận một cuộc điện thoại nặc danh.

 

Trong điện thoại có nhiều tạp âm, đối phương nói chuyện thật lâu, Thiên Thiên mới nhận ra đây là giọng của Mễ Bác.

 

Từ sau khi cô cự tuyệt anh vào ngày sinh nhật, hai người đã lâu không liên lạc.

 

Tiếng nói của Mễ Bác đê mê khàn khàn: “Thiên Thiên, anh đang ở dưới công ty em.”

 

Thiên Thiên có chút nghi hoặc, đã lâu như vậy, hắn còn chưa thôi hy vọng?

 

“Thiên Thiên, em có thể xuống lầu được không?” Mễ Bác hạ mình, thậm chí có chút cầu xin.

 

“Tôi…hiện giờ rất bận.” cô nói sự thật a, một đống công việc đang chồng chất, thật sự không có chỗ thở.

 

“Xem như anh xin em được không? Ngay cả vài phút em cũng keo kiệt với anh sao?”

 

Lòng Thiên Thiên mềm nhũn, cô nhìn qua đồng hồ đeo tay: “Vậy, được rồi.”

 

Thiên Thiên vừa ra khỏi cửa thang máy liền thấy Mễ Bác.

 

Dung nhan tiều tụy, tóc hỗn độn, trước mắt ảm đạm, không giống ngày xưa là một người cực kì ngăn nắp, bất kì lúc nào dáng vẻ cũng xuất chúng.  (=)) làm quá ko à =)) )

 

Trong lòng Thiên Thiên có chút chua xót, hai người dù sao cũng từng yêu nhau sâu đậm, cùng trải qua 5 năm vui vẻ.

 

Tuy là Mễ Bác phản bội co, làm tổn thương côm nhưng cô chưa từng thật sự hận anh. (Viv: vì không yêu nên không hận ;) ) Pil: ko phải ko yêu mà là ko yêu đến mức phải hận :”> )

 

“Anh, sao lại biến thành bộ dạng này?” cô nhẹ giọng nói.

 

“Ở đây không tiện nói, ra khỏi cửa có Starbucks, chúng ta vào đó ngồi một lát được không?”

 

Thiên Thiên không thể cự tuyệt nên hơi gật đầu.

 

Mễ Bác vui sướng ngây ngất, mơ tưởng muốn nắm tay Thiên Thiên, cô nhẹ nhàng thoát ra, tay Mễ Bác lúng túng trong không trung, Thiên Thiên không nhìn anh, nghiêng người nói: “Đi thôi.”

 

Hai người tìm một chỗ gần cửa sổ trong quán Starbucks ngồi xuống.

 

“Em uống gì?”

 

“Tùy tiện.”

 

“Vẫn là Caramel Machiato sao?” Mễ Bác nói.   ( ta nhớ caramel coffee mocha của  Angel in us :( ( )

 

Thiên Thiên rất thích hương vị ngọt ngào, cảm giác như hòa tan ở đầu lưỡi của Caramel Machiato, lần nào cũng gọi món này, còn Mễ Bác thì cực yêu Mocha đậm đặc, lúc trước thường xuyên tới Starbucks chơi, dường như đã thành thói quen. Chẳng qua họ hôm nay tới không phải để ôn chuyện, cũng không có tâm tình nhấm nháp mỹ vị gì.

 

“Thiên Thiên, anh sống thật sự không vui vẻ.” lời dạo đầu của Mễ Bác rất giống những nam chính si tình trong phim truyền hình lúc 8h, đáng tiếc cô Diêu Thiên Thiên trước giờ chưa từng là nữ chính.

 

Thiên Thiên rất muốn nói vài lời an ủi, ai biết lời ra miệng cũng là: “Thật không? Biết anh sống không vui vẻ là tôi yên tâm rồi.”

 

“Thiên Thiên, em…” Mễ Bác giật mình.

 

Thiên Thiên muốn cười nhưng cười không ra, cô lúc nào thì biết nói những lời ác độc như vậy, toàn là ai đó ban tặng.

 

“Đùa một chút thôi, đừng để ý.” Ngồi trước mặt cô là Mễ Bác nhưng trong đầu cô lại đều là Thẩm Hạo.

 

Mễ Bác nói quanh co: “Thiên Thiên, em vẫn không chịu tha thứ anh sao?”

 

“Tôi tha thứ anh.” Thiên Thiên đại lượng nói, trong mắt Mễ Bác sáng ngời.

 

Thiên Thiên nói tiếp: “Tôi tha thứ anh, nhưng không có nghĩa chúng ta có thể lại ở bên nhau.”

 

“Em còn trách anh sao?” Mặt Mễ Bác tái nhợt dưới ánh đèn.

 

“Anh sai rồi, Mễ Bác, tôi không còn trách anh.” Thiên Thiên bình tĩnh hòa nhã nói, “Chẳng qua là chuyện quá khứ, không thể quay lại.”

 

“Thiên Thiên, anh vẫn không thể nào quên anh.”

 

“Tội gì phải vậy?” Thiên Thiên thở dài.

 

“Thật sự ngay cả một cơ hội cũng không cho anh sao?” giọng Mễ Bác rầu rĩ, giống như chịu đả kích rất lớn.

 

“Tôi hy vọng anh có thể bắt đầu cuộc sống mới của mình, một lần nữa tìm một cô gái anh yêu, nhưng anh đừng bao giờ lại làm chuyện có lỗi với cô ấy, không có cô gái nào có thể tha thứ cho tội phản bội, dù cô ấy có yêu anh bao nhiêu đi chăng nữa.” Thiên Thiên chân thành nói.

 

Mễ Bác ôm đầu không lên tiếng.

 

Di động Mễ Bác đột nhiên reo vang, lúc anh lấy di động ra khỏi túi áo không cẩn thận làm rơi ví, anh cúi xuống nhặt lên thuận tay để trên bàn.

 

“Alo, Alo?” hình như sóng yếu nên Mễ Bác cười cáo lỗi: “Thật xin lỗi, anh đi một chút.”

 

Người phục vụ mang cà phê tới, Thiên Thiên lấy điện thoại và ví của Mễ Bác nhích qua một bên, hơi quá tay một chút làm một góc của tấm hình lộ ra khỏi ví.

 

Thiên Thiên hiếu kì cầm lên mở ra xem, là ảnh của Mễ Bác và một cô gái chụp chung. Cô gái đó Thiên Thiên chưa hề gặp qua, như con chim nhỏ nép vào trước ngực Mễ Bác, hai người hết sức thân mật khắng khít. (ta đã nói là ta ghét MB từ đầu truyện mà, người gì mặt dày giả dối =.=)

 

Thiên Thiên tức thiếu chút nữa đầu bốc khói, hắn đã có bạn gái mới, vừa rồi vẫn nói với cô là không thể nào quên cô, đứng núi này trông núi nọ, hắn muốn chết rồi, không ai có thể cứu hộ rồi.

 

Mắt cô quét đến ly Mocha của Mễ Bác, Thiên Thiên đảo tròng mắt, có sáng ý. Cô nhanh nhẹn lấy lọ muối, vừa cười trộm vừa dùng muỗng nhỏ từ từ cho vào, khuấy đều, khuấy đều. (hắc hắc)

 

Vừa làm xong, Mễ Bác nói chuyện điện thoại cũng vừa trở về, rất đúng lúc nha.

 

Thiên Thiên cười đầy mặt, bưng Mocha: “Khát nước rồi? Nè, uống cà phê đi.”

 

Mễ Bác thấy cô đổi thái độ, thụ sủng nhược kinh nói: “Được, được, anh sẽ uống liền.” (bà con coi ct riết cũng biết “thụ sủng nhược kinh” là gì chớ???)

 

Hắn vừa muốn nhận ly nươc, từ cửa đột nhiên xông tới một người, không nói không rằng, đoạt lấy ly cà phê, một hơi uống sạch sẽ.

 

Thiên Thiên và Mẽ Bác đều ngây người, nhìn xem kẻ vừa xông tới, chính là Thẩm Hạo.

 

Thẩm Hạo xui xẻo buổi chiều vừa tiếp khách hàng trở về vừa vặn nhìn thấy Thiên Thiên và Mễ Bác ngồi cùng nhau, hai người vừa cười vừa nói đi vào Starbucks.

 

Lòng anh chua lè chua loét.

 

Anh đứng ngoài cửa nhìn nửa buổi, thấy thái độ của Thiên Thiên với Mễ Bác rất tốt, hai người lại thâm tình bình tĩnh, anh lại càng thấy nôn nóng.

 

Lúc Thiên Thiên làm chuyện mờ ám, anh đứng cách xa nên không thấy rõ, còn tưởng Thiên Thiên khuấy cà phê cho Mễ Bác, mặt mày anh tối sầm, biểu cảm hết sức sinh động a, anh gấp đến độ dậm chân.

 

Nếu cứ tiếp tục nghe theo lời Lâm Hi thì bà xã này cũng bị người ta đoạt đi rồi.

 

Vì thế anh ba bước cũng làm thành hai bước, vọt vào Starbucks, uống ly Mocha đã được Thiên Thiên ‘chế biến’ lại.

 

Cái vị này… người ngoài không biết, Thẩm Hạo có nỗi khổ khó nói, lại không thể không giả bộ làm bộ dáng thỏa mãn, tấm tắc nói: “Thiên Thiên nhà ta thật là giỏi, khuấy cà phê thật ngon a.”

 

Thiên Thiên lại cảm thấy rất buồn cười, nghĩ nghĩ, thật sự nhịn không được, ôm bụng cười đến đau bao tử.

 

Mễ Bác trừng mắt, khóe miệng run rẩy, thật không dễ dàng mới có cơ hội giảng hòa cùng Thiên Thiên lại bị người này phá mất.

 

Mắt thấy Thẩm Hạo không có ý định rời khỏi, có anh ở bên quan sát, cuộc nói chuyện này không cách nào tiếp tục, Mễ Bác trầm mặc: “Thiên Thiên, chúng ta hẹn lần sau.”

 

“Được thôi.” Thiên Thiên tươi cười ngọt ngào, sảng khoái nói: “Giữ liên lạc.”

 

Thẩm Hạo đặt mông ngồi xuống bên cạnh Thiên Thiên, gọi lớn: “Phục vụ, cho ly nước lớn, mặn chết người.”

 

Thiên Thiên nhớ lại tình cảnh vừa rồi, lại cười tới lảo đảo thân người.

 

“Một chút đồng tình cũng không có.” Thẩm Hạo ai oán nói.

 

“Đáng đời.” Thiên Thiên nghiến răng nghiến lợi nói, ai bảo anh đắc tội cô, cũng không ai bảo anh theo dõi cô, anh toàn là tự tìm.

 

Thẩm Hạo uống xong một ly nước lớn, còn không ngừng la hét than thở.

 

Anh quắt miệng, chớp mắt giả bộ đáng thương: “Coi như anh trả giá lớn như vậy rồi, em rộng lòng tha thứ đi.”

 

Nhìn bộ dạng anh như bị chà đạp oan ức, Thiên Thiên tuy miệng nói quyết không tha thứ, nhưng trong lòng đã lung lay.

 

Buổi tối nay lúc Thiên Thiên lên mạng, phát hiện vị trí của cô đã nhảy lại lên hạng 3, Lâm Hi đắc ý hả hê, mèo khen mèo dài đuôi: “Toàn là công lao của mình nha, còn không mau khen ngợi mình.”

 

“Sao bồ làm được?” Thiên Thiên hỏi.

 

Lâm Hi gửi một link qua, là địa chỉ của diễn đàn, mới mở ra, một tấm ảnh bán thân lọt vào tầm mắt.

 

Trên ảnh là một cô gái thoạt nhìn rất quen mắt, chẳng qua là có xử lý qua, hơi mờ ảo, dù vậy cũng toát lên khí chất xuất chúng.

 

Thiên Thiên nhìn kỹ một hồi, giật mình, đây, đây, không phải là Lâm Hi sao?’

 

“Sao bồ lại để ảnh của mình lên?”

 

“Bồ xem, mình vì bồ mà hy sinh nhan sắc.”

 

“A?” Thiên Thiên không hiểu.

 

Lâm Hi giải thích: “Mình ghi chú phía dưới đây mới là Tâm Hữu Thiên Thiên Kết.”

 

“Phốc.” Thiên Thiên nhịn không nổi lắc đầu, “Sao bồ lại có chủ ý tệ hại này?”

 

“Cái gì mà chủ ý tệ hại?” Lâm Hi nói, “Vị trí của bồ giảm xuống, chính là bởi vì tấm hình dẫn đến huyết án, mình bình định lại, có cái gì không đúng?”

 

Thiên Thiên khẽ động khóe miệng: “Làm sao người ta tin được?”

 

“Mình mặc kệ, quan trọng là kết quả. Bây giờ vị trí của bồ đã khôi phục hoàn toàn là nhờ mình nha.” Lâm Hi kiệt lực tranh công.

 

“Được được được, là công của bồ.” Thiên Thiên theo ý cô.

 

Lâm Hi vừa lòng nói: “Vậy thì được.” cô tiếp tục nói: “Chẳng qua a, thật chịu không nổi đại thần nhà bồ, lời buồn nôn như vậy cũng nói được.” nói xong còn gửi kèm cho cô mấy link liên tiếp.

 

Đây là một bức thư tình mà Trường Kiếm Tận Thiên viết cho Tâm Hữu Thiên Thiên Kết, tỏ rõ quyết tâm cả đời này không phải cô thì không lấy ai hết.

 

Trong đó câu làm Lâm Hi buồn nôn nhất chính là: đối với thế giới, em chỉ là một người, nhưng đối với anh mà nói, em là cả thế giới.

 

Thiên Thiên thấy mặt hồng tim đập mạnh, cô ôm mặt, người này sao có thể nói như vậy a, mắc cỡ chết người ta.

 

Cuối thư tình còn chân thành nói: Thiên Thiên, cho anh một cơ hội, để anh dùng thời gian cả đời đền bù sai lầm nhất thời này.

 

“Có cảm động hay không?” Lâm Hi hỏi.

 

“Không có.” Thiên Thiên cãi bướng, thật ra cô cảm động rồi, dường như còn muốn tha thứ anh nữa.

 

“Đại thần nhà bồ lại có tiết mục mới nè, tối nay anh ta thật sự rất bận rộn nhá.” Lâm Hi lại gửi tiếp một topic.

 

Trên topic nói: bất luận là ai, chỉ cần có cách làm cho Tâm Hữu Thiên Thiên Kết tha thứ anh, anh có thể vô điều kiện làm cho người đó 3 việc.

 

“Thiên Thiên, bồ tha thứ anh ấy đi.” Lâm Hi nói.

 

Thiên Thiên hừ lạnh một tiếng.

 

“Nếu không thì bồ đồng ý lời cầu hôn của anh ta, sau đó mình đi nhận thưởng, lấy hết tài sản trong ngân khố và trang bị của anh ta, rồi bồ hủy hôn cũng được. bồ có thể trả thù, mình thì được lợi, thấy sao?”

 

“Xì,” Thiên Thiên cực kì khinh thường, “Nhìn coi cái tiền đồ của bồ kìa.”

 

Cùng lúc đó, danh sách bạn tốt của Thiên Thiên náo nhiệt hẳn, quen, không quen, đều tới hỏi thăm tại sao cô lại giận Trường Kiếm Tận Thiên, lại vì sao không tha thứ anh, sao lại không thể giải hòa.

 

Mặt khác, Hệ thống không ngừng báo tin, cả đống người chơi yêu cầu thêm bạn.

 

Cô luống cuống tay chân đóng bớt cửa sổ tin nhắn, thế giới mới yên tịnh lại.

 

“Thật không ngờ Trường Kiếm Tận Thiên lại si tình với cô như vậy.” Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan cũng chạy tới giúp vui.

 

“Anh thật nhiều chuyện.” Thiên Thiên hung hăng nói. Cô giận Thẩm Hạo là một chuyện, người khác nói vào lại là chuyện khác, càng huống chi Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan lại lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, thủ đoạn để Trường Kiếm Tận Thiên chết 3 lần mới lấy được lễ vật tuyệt đối làm cô khinh bỉ cả đời.

 

“Nhiều chuyện chính là đức tính của con gái.”

 

“Cái gì?” Thiên Thiên kinh hãi.

 

Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan biết mình đã lỡ miệng, đánh trống lãng: “Không có gì, đúng rồi, Trường Kiếm Tận Thiên sao lại đắc tội cô?”

 

Đối với đề tài mình hứng thú, Thiên Thiên cực kì mẫn tuệ a, cô mẫn cảm đánh hơi được chuyện không tầm thường, cô hỏi: “Hay là, cô là con gái?”

 

Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan không hé răng.

 

“Tôi đoán đúng rồi?” Thiên Thiên hưng phấn nói.

 

Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan rốt cuộc mở miệng nói: “Không để ý nói lỡ lời, cô thật thông minh.”

 

Ấn tượng của Thiên Thiên với người này trong phút chốc thay đổi.

 

Đầu năm nay, chỉ có nam nhân vì muốn kiếm chác trang bị và lợi dụng sự tiếc thương với liễu yếu đào tơ mới chơi nhân vật nữ, rất ít nữ nhân cải nam trang nha.

 

Nam nhân giả nữ làm người người thống hận và xem thường là Nhân yêu, mà nữ nhân giả nam tự dấn thân với bản lĩnh nam nhi trong thế giới trò chơi thật sự có thể kiêu ngạo và tự hào.

 

“Thật không ngờ a, Đệ Nhất Cao Thủ là nữ nhân. Ha ha, đủ để đấng mày râu phải xấu hổ.” Thiên Thiên nhất thời vui vẻ, cùng Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan xưng huynh gọi đệ, “Tiểu muội muội, em có thể đấu tranh vì quyền lợi nữ giới của chúng ta a.”

 

“Đừng có chiếm tiện nghi, ai là muội muội của cô chứ.”

 

“Anh là Nhân yêu a.” Thiên Thiên cố ý nói.

 

“Hình cũng để lên rồi, còn muốn gạt ai?” Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan nói.

 

Thiên Thiên cười nói như thường: “Xì, ai để lên em cũng tin hả?”

 

“…”

 

“Nói thiệt chứ, hai tấm hình đó đều không phải chị.”

 

“…”

 

“Tiểu muội muội, cấp bậc tuy cao nhưng kinh nghiệm đối nhân xử thế còn thấp a.”

 

“…”

 

“Cố gắng theo tỷ tỷ học hỏi đi.” Cảm giác cậy già lên mặt thật tốt nha.

 

“Ta muốn quyết đấu với ngươi.” Một câu trớt quớt buông ra.

 

“…”

 

Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan càn rỡ nói: “Tâm Hữu Thiên Thiên Kết, nếu cô không muốn gả cho Trường Kiếm Tận Thiên thì tôi giúp cô giải quyết hắn.”

 

“Giải quyết sao?” Thiên Thiên có chút tò mò, cũng muốn nghe xem cô nàng có cách nào cao tay.

 

“Gặp hắn một lần thì giết một lần, giết hắn đến khi hắn không làm phiền cô thì thôi.”

 

Thiên Thiên ngẩn ngơ, người này trình độ ra chủ ý tệ hại có thể so với Lâm Hi nha, còn hơn chứ không kém.

 

Cô cười: “Em đánh thắng được anh ấy sao? Hôm trước là vì anh ấy bỏ hết trang bị em mới miễng cưỡng giết được.”

 

“Cô thấy sai khi hắn rớt 3 cấp còn có thể là đối thủ của tôi sao?” Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan không cho là đúng nói.

 

“…”

 

“Hắc hắc,” Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan cười đến quỷ dị, “Huống chi hắn bây giờ vội vàng theo đuổi cô, làm sao rảnh luyện cấp, mà tôi thì không một ngày lơi lỏng.”

 

Có vẻ như Trường Kiếm Tận Thiên từ sau khi quen biết cô đều không có luyện cấp, người khác đều tiến bộ, chỉ có anh là trì trệ không tiến, còn liều mạng rớt cấp.

 

Thì ra cô mới là đàu sỏ gây nên! Thiên Thiên buồn bực nghĩ.

 

Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan: “Quyết định vậy đi.”

 

Thiên Thiên đổ mồ hôi lạnh: “Quyết định cái gì a?”

 

“Tôi đi tìm hắn quyết đấu.”

 

“Đừng…” Thiên Thiên nóng nảy.

 

“Đau lòng?”

 

Thiên Thiên chết cũng không thừa nhận: “Đương nhiên không phải.”

 

“Vậy vì sao muốn ngăn cản tôi?”

 

“Em mạo muội tìm anh ấy quyết đấu, vô cớ xuất binh a.” Thiên Thiên cuối cùng mới nghĩ ra một cái lý do.

 

“Chuyện này cô không cần lo lắng, cứ chờ xem.” Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan là phái hành động, một lát sau cô đã đắc ý hả hê nói, “Trường Kiếm Tận Thiên đánh tới Tuyết Sơn, tôi xuất thủ vậy là có đầy đủ lý do rồi chứ?”

 

“Em nói gì với anh ấy?”

 

“Tôi nói với hắn, nếu muốn lấy cô, trước hết qua cửa của sư huynh đệ chúng ta.”

 

Thiên Thiên nhướng mày, lẩm bẩm: “Em thật là độc ác.”

 

“Cám ơn.” Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan không chút khách sáo, khen là nhận hết.

 

“…”

 

“Tới đó tham quan một chút xem làm sao Trường Kiếm Tận Thiên nhận lấy cái chết.”

 

Thiên Thiên do dự nhưng vẫn cầm chuột click, đi đến Tuyết Sơn.

 

Trường Kiếm Tận Thiên ngạo nghễ đứng trên đỉnh núi, quần áo trắng dường như hòa cùng Tuyết Sơn thành một chỉnh thể. Đệ tử phái Tuyết Sơn bao vây bốn phía.

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: