truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Gần như vậy, xa đến thế – Chương 19 – 20 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

CHƯƠNG 19
Dịch : Huangluo+Ying Li
Edit: Ying Li

Kết quả là đợi đến sau khi hoàn tất các xét nghiệm, Tiếu Dĩnh đi ra ngoài, liền trông thấy một dáng hình mảnh khảnh đứng trước cửa bệnh viện. Cũng không rõ sự thần thông quảng đại của Diệp Hạo Ninh Bởi vì cô không hề nói cho anh biết cô đang ở bệnh viện nào.

Vài người đồng nghiệp đang đứng phía sau, dường như ý thức được điều đó cô bước chậm lại, có người gọi rủ cô cùng đi ăn cơm, cô cười cười và nói:” Đợi người rồi”

Đối phương cười hì hì, nói:”Bạn trai àh?”

Cô không khẳng định cũng chẳng phủ nhận, chỉ nói:” Sao cô biết?”

“ Thôi đi” Nữ đồng nghiệp làm ra vẻ khoa trương, như thể vừa nhìn đã biết ngay .

“ Vừa rồi chẳng phải đang gọi điện thoại đó sao?” Nói trước nhá, mình không nghe trộm đâu nhá, chỉ là vừa đúng lúc thôi”

Cô cũng cười:” Không phải bạn trai, mà là chồng mình”

Trông thấy đối phương lập tức ngây người ra, Tiếu Dĩnh quả thật thấy buồn cười, dường như ở đây mọi người ai cũng đều nghĩ cô là người chưa có chồng.

Dưới ánh nắng mặt trời chói chang, Diệp Hạo Ninh đang đứng cạnh bồn hoa nói chuyện điện thoại, hai tay cô che trước trán bước đến, kỳ thực không để tâm mấy đến việc nhẹ nhàng, ấy vậy mà anh cũng không nhân ra.

Đi đến đằng sau lưng mới nghe anh nói:”………….Không sao, đợi tôi trở về sẽ sang chỗ cô lấy”. Vẫn là giọng nói tẻ nhạt ấy, nhưng không hiểu vì sao Tiếu Dĩnh lại cảm thấy ngữ điệu lúc này của anh trở nên ấm áp vô cùng.

Cô nhìn đồng hồ đeo tay, vừa qua 11g30, vừa nãy trong nhà ăn của bệnh viện có ăn tạm bợ rồi bây giờ không cảm thấy đói nữa. Anh đang chăm chú nói chuyện điện thoại với người ta như thế, thì cô lại quay trở lại tòa nhà mát mẻ kia, đột nhiên đưa mắt ngó ra ngoài, nghĩ bụng, thật sư không sợ nóng hay là vì quá chuyên tâm nên không cảm nhận được cảm giác nóng?

Chỉ là đầu óc chưa ngơi nghỉ, Diệp Hạo Ninh đã bỏ điện thoại xuống rồi quay người sang, bất ngờ nhìn thấy cô đằng sau cánh cửa kính, ánh mắt hai người đã gặp nhau. Anh hơi nhướng mày, dường như có chút ngạc nhiên, nhưng đến khi cô đi lại gần thì anh chỉ hỏi:” Đi đâu ăn cơm?”

“ Không đói”. Cô nhìn quanh, phát hiện ra anh không lái xe đến, đầu óc có chút mơ hồ, cứ như bị ánh mặt trời phơi khô vậy, một lúc sau mới nhớ ra đây là thành phố B, liền đột ngột hỏi:” Sao anh vẫn chưa về?”

Anh lại trả lời thẳng thắn:” Tối về”. Dường như trước sự đuổi khách của cô, anh bỏ ngoài tai hết.

Cuối cùng, hai người đi lên lầu trên của siêu thị trung tâm thành phố ăn cơm, mỳ kéo sợi ở cửa hàng đó làm rất bài bản, lượng gia vị ướp đầy đủ thơm ngon. Dù Tiếu Dĩnh không đói mấy cũng đã ăn hết một bát to.

Ăn xong, cô tự đi về công ty, lai hỏi Diệp Hạo Ninh:” Thế còn anh thì sao?”

Anh giơ tay:” Chìa khóa”

Dừng một lúc, cô mới rút trong túi ra một xâu chìa khóa, tháo chùm chìa khóa nhà ra, nặng nề đặt chùm chìa khóa cùng sự tức giận vào lòng bàn tay anh, quay đầu rồi lại bỏ đi,

Diệp Hạo Ninh dường như cảm thấy hành động của cô như đứa trẻ thế này quả thật là thú vị, đuôi mắt anh lộ ra nụ cười nhẹ nhàng, đợi cô đi được hai bước mới gọi với theo

“Còn chuyện gì nữa” cô nheo nheo mắt dưới ánh nắng mặt trời chói chang, dường như cả khuôn mặt cô đều nhăn lại

Ánh nắng gay gắt chói chang, dường như không thể mở mắt ra được, vì thế mà dáng hình của anh trông cũng mơ mơ hồ hồ. Mặc dù chỉ cách cô có vài bước chân, nhưng cả người anh dường như bị bao trùm bởi ánh nắng.

Thật ra cô cũng vậy, trên mái tóc đen nhánh của cô hiện lên vài ánh kim lóe sáng, đôi mắt híp lại hệt như khuôn mặt đang đau khổ khổ sở,

Diệp Hạo Ninh cảm thấy cô tựa như chú mèo nhỏ bé thơ ngây, yếu đuối, nhạy cảm lại hồn nhiên. Lúc hiền hòa, thì thật sự rất đáng yêu, thỉnh thoảng lại giơ móng vuốt sắc nhọn ra, thể hiện rõ tư thế đang tiến lại gần, thậm chí còn có thể tấn công khiến người khác bị thương. Mà những lúc như vậy, mới càng khiến cô giống một loại động vật nhỏ, cũng không hiểu vì sao anh lại không khỏi thất thần như vậy, mãi cho đến khi cô hỏi lại:”Cuối cùng là chuyện gì nữa đây?”

Anh mới cười mỉm và hỏi:” Chúng ta coi như hòa nhau rồi hả?”Giọng điệu nhạt nhẽo thật khác với tối qua.

Thật ra, câu nói hôm qua anh nói, Tiếu Dĩnh nghe thấy rất rõ, chỉ là lúc đó như không thể tin được, bỡi vì anh nói với vẻ bình tĩnh. Sau đó lại nói một câu bông đùa gì đó rồi quay người sang ngủ mất.

Rõ ràng là một lời đề nghị nhưng dường như lại không chờ đợi một đáp án,vì thế mà cô chỉ coi đó là ảo giác. Cô trợn mắt nhìn anh hồi lâu, trên đầu nóng như chảo lửa, nóng hầm hập, dưới chân hình như cũng thế, bởi vì mặt đất cũng đang nóng ran.

Rồi thay đổi tư thế đứng, cuối cùng cô mới nghiêm túc nói một câu:” Cái gì mà hòa thuận chứ? Cũng giống như trước thôi.”

Sau đó không thèm nhìn đôi mắt ti hí như đang nhắm lại của anh nữa, quay người nhảy lên chiếc taxi đang đợi ở bên cạnh, nghênh ngang bỏ đi.

Trước kia khi cùng Hứa Nhất Tâm bàn luận về Diệp Hạo Ninh, Tiếu Dĩnh thường dùng một câu để miêu tả biểu cảm của anh đó chính là: thần bí và khó hiểu.

Kì thực trên cơ bản chỉ cần tâm tình anh vui vẻ, hai người sống chung với nhau sẽ hòa hợp hơn rất nhiều. Chính vì tranh chấp gay gắt,cuối cùng đã dẫn đến việc cô dọn đến thành phố B làm việc, nói cho cùng thì cũng là do anh trước tiên, hoặc cũng có thể nói là từng câu nói, từng hành động hời hợt của anh đã làm châm ngòi cho cơn tức giận của cô.

Mà thủ phạm thêm dầu vào lửa trước sau cũng vẫn là anh.

Vốn dĩ trong thời gian đó, quan hệ của hai người đã rơi vào tình thế căng thẳng . Dường như hai ba ngày chẳng ai thèm nhìn ai, ngay cả một câu cũng không nói với nhau, vui thì đáp lại một câu, không vui thì cứ coi đối phương như không khí.

Cũng chẳng biết Diệp Hạo Ninh nghĩ gì, cho dù Tiểu Dĩnh thấy tình trạng đó chẳng vui tí nào hết nhưng cô ấy vẫn nhớ đến lời dạy dỗ của mẹ từ lúc nhỏ .

Người vợ tốt phải biết âm thầm chịu đựng…………..Vợ chồng nào mà chẳng có lúc cãi nhau, nếu hai bên không nhường nhau thì cuối cùng cũng chẳng có bên nào được lợi ích gì. Cuối cùng cũng phải tách nhau ra.

Điều này mẹ cô ấy đã vào phòng chỉ dạy riêng cho cô trước khi lấy chồng, vì vậy cô nhớ rất kĩ. Nhưng bản tính lại không thể thích ứng. Những ngày tháng buồn lặng đó đã làm cho cô dường như bực tức, khó chịu và thế là cãi vã một trận.

Vì vậy tối đó, mặt đối mặt cùng nhau, Diệp Hạo Ninh vẫn với thái độ và ngữ điệu thờ ơ lạnh nhạt ấy , cuối cùng cô cũng bùng nổ một trận, cứ như thường ngày vậy, thậm chí còn chờ đợi trong sự lạc quan và ngây thơ.

Giống như trước đây cô cãi nhau một trân vói Trần Diệu , mỗi lần nhìn cô tức giận anh ta không nói nữa, chỉ là mặc cho cô nổi cơn tam bành, sau đó cười híp mắt và cầm tay cô nói:”Anh mời em ăn cơm”.

Đó là huyệt tử của cô, bởi lẽ vừa cãi nhau xong là cô cảm thấy đói, giống như đánh nhau một trận ác liệt bị tiêu hao thể lực, thế là phải cùng đi với anh, hai người tự nhiên lại hòa hợp với nhau. Ngày hôm sau vẫn nói cười vui vẻ, cô kéo tay Trần Diệu lại như một người vui vẻ hạnh phúc.

Bởi vậy cô cứ ngỡ như lần này cũng giống như lần trước nhưng ai biết được kết quả lại không như cô mong đợi. Bởi vì một Diệp Hạo Ninh trước nay luôn bình tĩnh kiên định ấy, Diệp Hạo Ninh của ngày trước cho dù có chuyện gì không vui đến đâu xảy ra thì đuôi mắt cũng không bao giờ động đậy, nay cũng đã đánh mất đi sự khống chế, đôi mắt anh lạnh lùng tiến về phía trước , nghiến răng nói: “Tiểu Dĩnh cô đừng có mà quá đáng”.

Tay anh ta đặt lên cổ Tiếu Dĩnh, cô tưởng chừng như mình đang bị bóp chết ngạt.

Phòng ngủ lớn như vậy, những mãnh vỡ thủy tinh rơi vãi khắp nền nhà, ánh trăng tròn từ khe cửa sổ len lỏi chiếu vào, dường như đang giẫm trên sa mạc về đêm, bước đi bên nhau trong màn đêm khắp nơi muôn ngàn vì sao lấp lánh lại sặc sỡ màu sắc ẩn hiện mờ mờ ảo ảo , rõ ràng đẹp đến thế mà cũng lại hỗn loạn đến vậy.

Cô dường như giật mình, không gian bỗng chốc trống trải, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng thở mạnh, cô ngẩn ngơ nhìn hai con mắt sâu thăm thẳm, hai tay nắm chặt lấy bàn vi tính ở phía sau lưng, khẽ run run.

Nhưng cuối cùng cô ấy vẫn nói : “Tôi muốn đi thành phố B làm việc”vì khẩu khí rất cứng cỏi nên âm thanh nghe rất rõ ràng, đôi tay thon dài ấy hơi nắm chặt lại, cô bất giác co rúm người, dựng tóc gáy, không nói nữa, nói không ra nữa, chỉ là đột nhiên thấy bi thương rồi lại thấy đột nhiên ngộ tỉnh. Hóa ra mọi việc không còn như trước nữa.

Diệp Hạo Ninh không phải là Trần Diệu ,cô cũng không phải là tiểu a đầu có thể làm càn như mấy năm trước nữa. Vậy là mẹ cô nói đúng : Lời nói đã nói ra thì không thể rút lại được. Cô cảm thấy tiến thoái lưỡng nan, lại dường như có chút gì thư thái.

Cuối cùng cô ấy đã hiểu ra sự khác biệt giữa tình yêu bình thường và hôn nhân, là do tự cô vẫn chưa chuẩn bị tốt, trải qua gần hai năm nhưng cô vẫn không có gì chuyển biến thay đổi là mấy.

Nào ngờ vừa về đến công ty chưa đầy hai giờ đồng hồ thì đã gặp lại Diệp Hạo Ninh toàn thân mặc bộ quần áo thương gia rất trịnh trọng cùng với sếp lớn của cô đi ngang qua.

Phía sau có thêm vài người hộ tống đi cùng, trong đó ngoài những đồng nghiệp của cô ra còn có thư kí và trợ lý của Diệp chủ tịch.Thì ra là tối qua anh ta đi theo đến thành phố B này không hoàn toàn là tùy tâm trạng ,chẳng qua chỉ là đã định trước thời gian mà thôi.

Tiểu Dĩnh lúc đó đang đi lấy tài liệu ở bộ phận khác, nhìn thấy cảnh tượng náo động và long trọng bèn lịch sự nhường đường, ánh mắt vờ như chỉ vô tình liếc sang.

Hai người đàn ông đi ở phía trước hạ giọng nói, rõ ràng tuổi tác hơn kém nhau mười mấy tuổi nhưng mặt lại rất giống nhau đều có vẻ gì đó tự tin, ngay cả ánh mắt cũng kiên định, cười cười nói nói cũng rất rạng rỡ, khí thế của hai người rất mạnh mẽ khiến những người đi theo phía sau lại càng trở thành vai phụ họa.

Tiêu Dĩnh chỉ nhìn khuôn mặt tuấn tú trẻ trung đó, dường như tự đáy lòng bái phục, trong lòng ái mộ người này cứ như là rồng biến sắc ấy, rõ ràng trong hai ngày vừa rồi khó che giấu được vẻ mệt mỏi và uể oải, làm sao mà trong giờ phút này trước mặt mọi người lại có thể làm ra cái vẻ mặt phấn chấn được cơ chứ ?

Một đám người cũng đi theo về phía trước, cô khẽ gật đầu, bèn nhìn thấy Diệp Hạo Ninh đột nhiên ánh mắt liếc nhìn sang chỗ khác, ánh mắt chăm chú nhìn theo, cô khẽ cười mỉm.

Cô còn chưa kịp hiểu rõ chuyện gì ,sếp lớn đã dừng lại hỏi:”Diệp tổng, hai người quen nhau à?”

Diệp Hạo Ninh vẫn cười nói, Ánh mắt vẫn nhìn Tiểu Dĩnh: “Lần trước bữa tiệc rượu ở công ty…”chưa nói dứt lời nhưng đối phương đã kịp ghi nhớ ngay. “Đúng rồi, là tôi giới thiệu cho, đúng không?”

Cô chỉ giật mình, rồi bình tĩnh trả lời,mỉm cười và nói:

“Đúng rồi”

Kết quả đợi đến lúc sắp tan ca chủ tịch đích thân gọi điện thoại số nội bộ trưng cầu ý kiến “Nếu buổi tối không có hẹn gặp nhau nói chuyện, cùng ăn cơm được không?”

Đương nhiên là để tiếp vị khác quý ấy. Cô vừa lẽ phép tiếp nhận lời mời vừa uyển chuyến nói lời xin lỗi:” Thật ngại quá, tôi đã có hẹn rồi!”

 

CHƯƠNG 20
Dịch Huangluo+ Ying Li
Edit: Ying Li

Thật ra vốn dĩ không hề có cuộc hẹn hò nào cả, tối nay Hứa Nhất Tâm phải tăng ca, thế nên hai vé xem phim đặt trước tuần rồi coi như là lãng phí. Thế nhưng trước đó đã tốt bụng nhắc nhở cô trong điện thoại:” Cậu và Diệp Hạo Ninh cùng nhau đi đi, lại đúng bộ phim tình cảm, rạp chiếu phim lại tối đen như mực, lúc đó thì, muốn làm cái gì, làm cái gì thì làm……tha hồ vui vẻ nhá…..!

“ Cậu đang yêu lén lút vụng trộm à? Cô văng ra một câu không chút kiêng nể gì. Hay là tự đi đến rap chiếu phim Toàn Cầu tận hưởng thời gian rãnh rỗi một mình vậy.

Đi ngang qua tòa nhà cao ốc, thì bắt gặp Diệp Hạo Ninh phóng xe từ phía bên kia đường sang, xe gắn biển số thành phố C. Cặp mắt sâu đen lạnh lùng ấy, dáng vẻ phong cách đường hoàng lái chiếc xe thể thao đối lập hoàn toàn với con người thật của anh.

Con người của anh đích thực là vậy, là người nhiều mặt như vậy, thật thật giả giả, khiến mọi người không thể nhìn thấu được con người anh.

Bởi vì là bộ phim tình cảm mới mẻ tuyệt đỉnh, đối tượng đến rạp xem phim phần đông là những cặp tình nhân trẻ tuổi , từng đôi từng cặp tay cầm những gói bắp rang ngồi vào chỗ. Ánh sáng huỳnh quang phát ra từ màn hình rộng lớn, có thể mơ hồ nhìn thấy hình ảnh vài đôi nam nữ ngồi ở hàng ghế trước tựa đầu vào nhau thì thầm to nhỏ, thi thoảng lại nghe thấy tiếng cười khúc khích. Cũng vì sợ làm ồn người khác, cô gái đó cúi thấp đầu xuống, dường như là tựa vào vai của chàng trai. Nhìn từ đằng sau, trông tựa như một bức tranh phác họa, bức tranh ấy nhìn rất ngọt ngào.

loading...

Bộ phim tình cảm Âu Mỹ ấm áp lãng mạn, cả diễn viên nam và nữ đều là những nam thanh nữ tú tóc vàng trông rất bắt mắt. Tiếu Dĩnh ăn xong rồi mới bỏ miếng gà rán mang trộm vào trong túi, xoa xoa bàn tay rồi lôi điện thoại ra xem giờ, không ngờ rằng đã xem phim được một lúc rồi, cũng đã gần 9 giờ rồi.

Cô suy nghĩ một hồi, rồi đi ra ngoài gọi điện thoại nhưng chuông reo đến ba bốn lần vẫn không có người nghe máy, cô nhanh chóng tắt đi, đổi số khác, lần này lại bắt máy rất nhanh nhưng giọng nhỏ: “Bà Diệp à?Xin chào”

Cô ấy nói: “Tiểu Vương ,các anh ăn cơm xong chưa vậy?”

“Xong rồi, đang trên đường trở về thành phố C” Cô im lặng torng chốc lát: ”Thế còn Diệp Hạo Ninh thì sao, anh ấy có ở cùng anh không? Tôi gọi mà không có người nghe máy”

“Dạ! Diệp tổng đang ngồi nghỉ ở hàng ghế sau. “ Anh ta im lặng một lát rồi âm thanh như nén lại nhỏ dần : “Chắc là đã ngủ rồi, tối nay có uống rượu “

“Say rồi àh ? “

“Ồ, chủ yếu là tình trạng sức khỏe của Tổng Diệp gần đây không được khỏe lắm. Quả thật cũng không uống nhiều lắm nhưng anh ấy cũng nôn ra hai hai lần, cuối cùng tôi cũng dìu anh ấy lên xe!“

Không hiểu sao trong lòng Tiêu Dĩnh như thắt lại, nhăn mặt lại và hỏi: “Bây giờ không sao rồi chứ ?Còn nôn không ?”

Nghĩ một lúc rồi lại nói: “Giờ các anh đi đến đâu rồi? Trời tối thế này lái xe không an toàn hay là các anh để tài xế cầm lái đi. Ở lại đây nghỉ một hôm, mai hãy về “

“Sáng sớm mai còn có hội nghị quan trong đang chờ tông giám đốc Diệp về làm chủ trì, Anh ta đã dặn dò kể cả tối thì cũng phải mau chóng đi về. “

Tiểu Vương cười rồi an ủi cô: “Yên tâm đi tái xế không uống giọt rượu nào cả. Hơn nữa tôi bảo anh ta lái xe rất chậm và rất an toàn, nhất định sẽ đảm bảo bình an cho đến khi về tới nhà“

Giống như một cam kết đảm bảo an toàn từ cậu ta, Tiếu Dĩnh cũng mỉm cười, còn nói với lại một câu chú ý an toàn rồi mới cúp máy.

Giường chiếu trong nhà dường như vẫn còn lưu lại hơi thở của Diêp Hạo Ninh, những đồ dùng ngày thường anh vẫn dùng và những bộ quần áo anh thay ra vẫn không mang theo. Sau khi trở về nhà, cô dọn dẹp sơ sơ một chút, nằm trên giường một lúc lâu rồi mới ngủ.

Nhưng đến nửa đêm chợt tỉnh giấc, vừa đúng lúc 3 giờ sáng, cô mở điện thoại ra vừa liên lạc được cô liền hỏi: “Các anh đến nơi chưa? “ Vì vừa tỉnh giấc nên giọng vẫn khàn khàn, vẫn con ngái ngủ, giống như người bị bệnh đang nói chuyện, có âm mũi .

Bên kia im lặng một lúc mới hỏi: “Saochưa ngủ nữa ?” Cô giật mình, theo phản xạ cô với điện thoại để trước mặt, mở mắt ti hí xem, đúng là điện thoại của Tiểu Vương

“……Diệp Hạo Ninh? Nhưng trong lòng dường như nhẹ nhõm, ngáp một cái, cố ý nói giọng dỗi hờn: “Nghe nói anh ói lên ói xuống, say không biết gì cả?

“À”,không ngờ anh ta lại thừa nhận, dừng lại một lúc rồi nói: “Vừa lúc chiều kí kết hợp đồng với ông chủ của bọn em, theo tính toán thì anh ta bị thiệt nên buổi tối mới trút hết lên anh“ Âm thanh mệt mỏi trước sau như một, quy luật cũng rât rõ ràng.Tiểu Dĩnh dường như cũng đủ để tưởng tượng ra cảnh tượng đó, có lẽ anh ta vừa ngồi trong xe nói chuyện vừa nhắm mắt tĩnh tâm.

Cô chỉ nói: “Hợp đồng? Anh có hợp tác với công ty em à?”

“Lúc trước thì không có nhưng từ giờ trở đi thì có” Anh ta lại nói tiếp: “Thật kì lạ !Từ trước đến giờ em có bao giờ quan tâm đến việc anh làm đâu”

“Thì tiện thì hỏi thôi.”

Cô ấy có chút ngại ngại, cuối cùng cũng đi vào vấn đề chính: “Các anh đang trên đường cao tốc à”

“Vào đến trong thành phố rồi”

“Ồ”,Vậy thì có thể cúp máy được rồi, Cô nghĩ, lúc này tự nhiên không buồn ngủ nữa nhưng Diệp Hạo Ninh hạ giọng nói: “Nửa đêm gọi điện có phải là quan tâm đến bên đây không?”

Cô không nói gì, nhắm mắt hồi lâu mới không thể chịu nổi mà lên tiếng: “Diệp thiếu gia ,cả đường ngài nghỉ ngơi đủ rồi hay sao mà tỉnh táo thế, hỏi một câu lãng xẹt thế, nửa đêm rồi tôi mệt chết được, tắt máy nhé.”

“Được rồi, em tắt đi”.Ngữ điệu của anh cao cao như Vương Quân thời cổ đại, trong âm thanh có mang cái ý gì hàm xúc, dường như tâm trạng rất tốt.

Cô im lặng một chút, định ấn nút kết thúc cuộc nói chuyện, rồi đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, do dự một lúc, rồi mang cả tên họ anh ra mà gọi: “Diêp Hạo Ninh?”

“Ơi”

Cô đột nhiên hít sâu: “Không có gì”, chỉ hai câu rồi tắt máy, để cái điện thoại sang bên cạnh

Kỳ thật cái cô muốn hỏi là: Hai người họ như vậy xem như là hòa chưa, từ trước đến giờ chưa bao giờ vào lúc nửa đêm anh ta lại vui vẻ như vậy.

Đương nhiên thì cũng có những việc vui nhưng anh đã sớm quên đi rồi.

Một lúc sau không ngủ được cô đành nằm trong bóng đêm mà hồi tưởng lại. Kỳ thực từ lần đầu quen biết, quan hệ của hai người đã rất vui vẻ. Từ sau cái lần mời Diệp Hạo Ninh đi ăn bữa cơm cảm tạ ở Nhật Bản, sau đó anh mấy tuần liền không xuất hiện,Tiểu Dĩnh cũng dường như quên mất con người này.

Lúc đó công việc cũng bận rộn, lại đúng lúc có đồng nghiệp cũ nghỉ việc, thế là toàn bộ những công việc do đồng nghiệp cũ phụ trách đều đặt lên vai cô. Giám đốc quản lý rất coi trọng cô, ôn tồn nói: “Cô đến công ty cũng một thời gian rồi , biểu hiện của cô rất tốt, bình thường tôi thấy cô cũng rất chịu khó học hỏi. Đây chính là cơ hội để học tập, Công việc tuy nhiều một chút nhưng quen rồi thì cũng không có gì đâu, trước tiên cô thử làm xem nếu có chỗ nào không biết thì có thể hỏi các đồng nghiệp khác, tôi đã nói qua với họ rồi, họ sẽ giúp cô”

Cô rất vui, cuối cùng cơ hội cũng đã đến với cô rồi, một công việc có tính chuyên nghiệp chứ không phải thực tập như ngày trước nữa, cả ngày làm những công việc khô khan buồn tẻ, bởi vậy lúc đó cô rất hăng hái, sôi nổi, giống như có một người tiêm cho cô ấy một liều thuốc kích thích, cho dù là có tăng ca tăng giờ cô cũng không oán trách gì cả.

Chị Trương ở cùng bộ phận xúc động: “Đúng là tuổi trẻ ha, sức khỏe tốt, tinh thần hăng hái, nghĩ tới lúc trước khi tôi mới vào nghề, cũng giống như em bây giờ vậy, ai! Bây giờ thì không được rồi, ngồi lâu ê lưng, đau vai lắm”

Tiếu Dĩnh cười híp mắt quay đầu lại nói: “Cái gì mà muốn quay lại năm tháng đó chứ? Chị Trương bây giờ chi chẳng phải vẫn con trẻ đấy sao? Da vẫn còn mịn màng hơn em”

Một câu nói làm cho chị Trương như mở cờ trong bụng. Lúc xách túi da trên tay vẫn còn nghoảnh mặt lại: “Gớm! Cái miệng sao mà ngọt thế, chị tan ca trước đây, bữa cơm tối của em, nhớ gọi bên ngoài mua vào nhé, đừng có học các cô ấy nhịn cả ngày để giảm béo, em đã gầy sẵn rồi.”

Cô vẫn cười: “Vâng ,em biết rồi” Dạo gần đây quả thực cô gầy đi nhiều, có những lúc soi gương Tiểu Dĩnh thấy hốt hoảng. Đây là mình sao?

Lúc còn đại học rõ ràng cái cằm của cô ấy tròn đầy, khuôn mặt phúng phính tròn đầy như trẻ con. Trước đó cô ấy vô số lần khổ não vì khuôn mặt tròn xoe không gầy đi tí nào, thậm chí có ý nghĩ giảm béo nhưng mỗi ngày đều bị Trần Diệu lôi đi nhà ăn, ăn hết hai phần cơm.

Dường như để an ủi cô anh luôn nhẹ nhàng nhìn vào mặt cô rồi nói: “Như thế này tốt hơn nhiều, khí sắc khỏe mạnh hồng hào giống như quả táo vậy”

Cô hỏi: “Gầy đi một chút không phải tốt hơn ư? Anh xem nhưng nữ minh tinh kìa, cằm nhọn nhọn khuôn mặt dài dài đeo thêm cặp kính nữa, trông thật thời trang!”

Anh nói: “Em đâu phải đi đóng phim đâu , hơn nữa, bây giờ đa phần toàn là giả thôi, nếu không thì họ cũng đi thẩm mĩ, hoặc là đã qua Photoshop rồi”

Cô vẫn không tin: “Cũng có những người đẹp bẩm sinh mà?” Cho dù thế nào cũng buồn, cái mặt thế này càng làm cho mình giống trẻ con.

Trần Diệu không còn cách nào đành nói: “Em như thế này là đẹp nhất đối với anh rồi”.

Đến dưới lầu ký túc xá nữ sinh, anh vịn vào vai cô rồi nói từng chữ tùng chữ một rất nghiêm túc, cô ngẩng mặt lên dường như có thể nhìn thấy toàn bộ cái hình ảnh nhỏ nhỏ của mình trong mắt của anh: “Thật không”

“Thật”

“Nhưng trên mặt nhiều thịt chẳng phải là rất xấu hay sao?” “Rõ ràng là rất đẹp, từ trước tới giờ anh chưa nhìn thấy nữ sinh nào đẹp như em”.

Cô nhìn biểu hiện rất nghiêm túc trịnh trọng của anh, cười khach khách, đắc ý tựa hồ ly. Trần Diệu giật mình, giả vờ làm mặt tức: “Thôi được rồi, em dám lừa phỉnh anh để anh nói những lời ghê gớm ra àh ”.rồi đưa tay lên xoa đỉnh đầu của cô.

Lúc đó lầu dưới của kí túc rất vắng dường như không có ai qua lại cả, ánh sáng của hai ngọn đèn đường sáng trưng kéo dài ra, cô né ra một cách khéo léo, vóc dáng xinh xắn hoạt bát như một con nai mạnh mẽ linh hoạt, vẫy chiếc đuôi đen từ trong không trung nhảy lên, cô cười một cách không kiêng nể gì: “Ai bảo anh ngày thường không dám nói?”

Cuối cùng cũng bị anh giữ lại, ôm chặt trong lòng, cô đột nhiên im lặng nhẹ nhàng hít thở, hai người dựa vào nhau hai tay để trước ngực, thậm chí có thể cảm nhận được có tiếng tim đập mạnh trong lồng ngực anh. Anh cúi xuống hôn cô một hồi lâu, hơi thở the the mùi bạc hà khoan khoái nhẹ nhàng lướt qua, cô cảm thấy choáng váng đầu óc vì khó thở, tim lại đập nhanh hơn , một lúc lâu mới nghe thấy anh thì thầm “Ừ, em quả thật là đẹp nhất …”

Nhưng thật không ngờ chỉ sau khi tốt nghiệp chưa đầy một năm thì đã mất đi cái vẻ mập mạp giống như trẻ con ấy. Giờ đây cằm cô cũng nhòn nhọn giống những nữ minh tinh mà cô từng ao ước.

Tiếu Dĩnh soi gương mà không tránh khỏi thổn thức, những sự việc trước đây trong một lúc vẫn quẩn quanh dường như không dừng lại, muốn thoát khỏi quả thật rất khó.

Công ty lớn như vậy mà chỉ còn lại mình cô, bên ngoài khu văn phòng chỉ có những chiếc đèn hành lang thấp bé đang sáng, phát ra những tia sáng heo hắt, có chút gì đó tĩnh mịch đến lạ lùng. Nội quy của công ty có những quy định nghiêm khắc, ngoài giờ làm việc bình thường đèn lớn trong nhà vệ sinh của công ty sẽ phải tắt đi. Bởi vậy, bình thường nếu tăng ca muộn các nữ đồng nghiệp lúc đi vệ sinh sẽ rủ vài người đi cùng .

Hôm nay chỉ còn lại mình Tiểu Dĩnh, cô bất đắc dĩ mới rụt rè chạy ra ngoài, đi được một đoạn dài, cái kính của tủ chữa cháy ánh lên bóng của một cô gái trẻ vội vàng gấp gáp, tóc tai bù xù, kì thực là bóng của chính mình, cô càng sợ hãi, những hình ảnh những bộ phim kinh dị cô từng xem đều hiện lên trong đầu cô.

Vì vậy mà cú điện thoại của Diệp Hạo Ninh kịp thời đến lạ thường. Âm thanh vang lên trong không gian trống trải là tĩnh mịch, lúc Tiểu Dĩnh nhận điện thoại vẫn còn đang thở gấp, bên kia giật mình mới hỏi: “Thật ngại quá đã làm phiền em sao?Ngữ điệu có vẻ như cười cợt đáng ngờ.

Từ trước đến giờ cô chưa bao giờ rơi vào tâm trạng sợ hãi như bây giờ, nghe anh hỏi như vậy cũng trả lời thật: “Đâu có”, sau đó mới nghĩ ra: “Xin hỏi anh là ai đấy ạ?” giọng nói nghe quen quen, ngữ điệu thờ ơ, cô cau mày cố nhớ lại.

Đối phương liền nói: “Anh là Diệp Hạo Ninh” Tiếu Dĩnh không biết anh làm thế nào mà có được số điện thoại của cô, lúc gặp nhau ở lầu dưới công ty sau mười phút thì không còn ngạc nhiên lắm, chỉ cười rồi hỏi “Sau khi uống rượu lái xe, cảnh sát không bắt anh sao?”

Diệp Hạo Ninh đang dựa ở cửa xe hút thuốc, tay áo của chiếc áo sơ mi màu trắng được sắn lên trên cánh tay, đằng sau làn khói thuốc màu trắng, ánh mắt nhíu lại nhìn cô, môi mấp máy như có ý cười cợt, nhưng nhìn không rõ, anh như thuận miệng hỏi: “Nãy giờ làm gì mà thở gấp thế?”

Làm sao lại không biết xấu hổ mà trả lời được chứ, thế là cũng thuận miệng trả lời anh : “Chơi thể thao”

Ai ngờ anh lại cười thành tiếng thật.

Anh cười trông rất đẹp, mặt mày khôi ngô tuấn tú, đuôi mắt hẹp dài tạo những nếp nhăn trên mặt khi cười, trong mắt có những đốm nhỏ như ánh sao mờ trong đêm đông, sâu đến lạ thường, cũng có thể do uống rượu nên sắc mặt trở nên vui tươi.

Sau này, Hứa Nhất Tâm fan của Diệp Hạo Ninh thường nói: “Chồng cậu cho dù cười to hay cười mỉm đều có cảm giác tưởng cười mà không phải cười, đều mười phần hào hoa, giọng nói ngọt ngào là thế, thậm chí còn toàn dùng danh từ thành tính từ, thật xứng đáng là hội viên của hiệp hội ngoại thương”

Thế nhưng, lúc đó Tiếu Dĩnh không những không phản bác gì mà thậm chí rất tán đồng. ‘

Nhưng lúc này đây cô chỉ sửng sốt, không hiểu gì cả: “Cười cái gì?”

Diệp Hạo Ninh như buồn cười không chịu được, rất lâu mới lấy được vẻ tươi tắn mà gật đầu. Diệp Hạo Ninh dập điếu thuốc bắt đầu mở cửa xe: “Mời em đi ăn khuya”

Tại sao lại là ăn?

Kì thực là cô không đói, chỉ ngồi vào xe một cách lịch sự thôi, vì sự nhiệt tình nhất thời của anh.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: