truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Gấm rách – Chương 07-08 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 7 : Bạn tôi cô Phó Thánh Hâm

————
Đầu óc cô rối loạn, không hiểu từ lúc nào đã dính vào cái tên này, cô không phải là đang nói chuyện vay nóng với ông ta sao? Hiểu ra sự việc từng chút từng chút một, cuối cùng cô đã hiểu được. Không phải là ông trời rủ lòng thương, không phải là cô may mắn——-là Dịch Chí Duy.

Là cái tin tức đó của cô và Dịch Chí Duy có tác dụng đáng cười! Người người đều cho rằng cô thật sự là tình nhân mới của Dịch Chí Duy, các ngân hàng càng muốn bợ đỡ Dịch Chí Duy, cho nên muốn có kết giao với cô.
Cô thở khó khăn, Từ tổng vẫn còn đang thao thao bất tuyệt, cô không nghe vào đầu một chữ nào.
“Thánh Hâm.” Giọng nói thân thuộc lại xa lạ, là ai đang gọi cô? Cô chần chừ quay mặt lại, sắc mặt cô vốn đã trắng như hoa lê, vừa nhìn vào, ngay cả sắc máu đỏ trên môi cũng biến mất.
Dịch Chí Duy!
Anh vẫn cười tràn đầy phong độ như thế, đi lại: “Thật là trùng hợp, em cũng ở đây.” Từ tổng sớm đã cười như Phật Di lặc: “Cậu Dịch, thật là trùng hợp.”
Cô vốn dĩ không có năng lực suy nghĩ, đờ đẫn ngồi ở đó. Anh dùng hai tay vòng qua cổ cô từ phía sau, thân mật nói: “Đừng tức giận, đâu phải là anh cố ý để cho đám phóng viên đó nhìn thấy.” Vừa nói, vừa cười với Từ tổng: “Cô ấy là như thế, gặp phải chút chuyện liền không thèm để ý đến người khác. Tối qua ở sân bay phóng viên chụp được hai bức ảnh của chúng tôi, cô ấy tức giận, hôm nay ngay cả điện thoại của tôi cũng không nghe.”
Anh thật sự là biết nói dối, nói ra nhưng lời như thế mà không chớp mắt. Cô đẩy anh, anh thuận thế kéo ghế ngồi xuống: “Hai người nói chuyện gì thế?”
Từ tổng thấy tình hình giữa hai người họ, biết rằng đôi tình nhân này đang giận dỗi nhau, chẳng trách vừa nói đến Dịch Chí Duy, biểu hiện của Phó Thánh Hâm không bình thường lắm. Cho nên tươi cười nói: “Chúng tôi đang nói đến cậu đó!”
Anh liếc Thánh Hâm một cái: “Nói tôi cái gì? Thánh Hâm chắc chắn nói tôi không tốt rồi.”
Từ tổng nói: “Đâu có, Thánh Hâm đang khen cậu đấy!”
Ánh mắt anh nhìn thẳng về phía cô, khiến cô chống đỡ hơi vất vả, đành cúi đầu, Từ tổng vỗ đầu: “Xem trí nhớ của tôi này, hẹn người ta đánh bài, không ngờ lại quên sạch mất. Muộn mất rồi, tôi phải đi đây.” Cười với Dịch Chí Duy: “Cậu và Thánh Hâm cứ nói chuyện nhé, thật là xin lỗi, tôi phải đi trước đây.”
Từ tổng đi rồi, Dịch Chí Duy liền ngồi vào ghế mà Tử tổng ngồi, đối diện với Phó Thánh Hầm, liền cúi đầu xuống nhìn: “Sao thế? Đang khóc à?”
Cô ngẩng mặt lên: “Tôi khóc gì chứ? Tôi cười còn không kịp ấy, họ muốn nịnh bợ anh, cho nên ngay cả tôi cũng được thơm lấy, nhờ phúc của anh, tôi thấy lần này tôi thật sự là biến nguy thành an rồi.”
Anh cười: “Cô hiểu là được. Tôi chỉ cần để người ta biết cô là người phụ nữ của tôi, họ liền nể mặt tôi mấy phần, cô và Hoa Vũ của cô sẽ có cơ hội vùng lên.” Cô kinh ngạc nhìn anh, anh mỉm cười: “Cái gì cũng có giá của nó, cô và Hoa Vũ đáng để đưa ra 3 chữ Dịch Chí Duy tôi. Ba chữ này là tấm lệnh bài đó, tiền không thể đổi được, cô định báo đáp tôi thế nào?”
Cô nhìn anh, anh vẫn cười nham hiểm như thế, sự lạnh lẽo trong lòng cô dần dần thấm vào. Cô biết những lời anh nói là nói thật, tên của anh quá đáng tiền, anh thông báo cho thiên hạ cô là của riêng anh, cho nên cô mới được đám ngân hàng ấy đánh giá lại giá trị lợi dụng. Anh sớm đã có âm mưu, anh sớm đã tính toán xong, anh không cần lấy ra tiền bạc thật, cô và Hoa Vũ liền có thể thoát khỏi địa ngục. Cô rùng mình, thật là một người keo kiệt!
Người kinh doanh thông minh tính toán như anh ta, anh ta nhất định sẽ thu lại từ trên người cô lợi ích nhiều hơn gấp 10 lần so với vốn bỏ ra thì mới can tâm, anh ra sẽ muốn cô làm cái gì?
Buổi tối cô ngủ không ngon, sáng sớm tỉnh dậy có quầng thâm ở mắt. Nhìn vào gương dùng phấn mắt che đi, tô lên màu hồng cũng không được, màu tím cũng không được, cứ giống như là vừa khóc. Bực mình vứt chiếc chổi đi, đập vào gương “choang” một tiếng, lại rơi xuống đất. Dịch Chí Duy lười nhác lật mình: “Sao thế?”
Cô không nói, cúi người xuống tìm chiếc chổi đánh mắt, không biết là đã rơi đi đâu. Bộ quần áo ngủ này lại là kiểu dáng bó sát, eo thắt đến mức vừa nhất, cô cúi ở đó, chỉ cảm thấy quần áo bó đến mức không thở nổi.
“Tìm cái gì thế?” Anh hỏi, “Mới sáng sớm, tôi cho rằng tôi đã được coi là người dậy sớm rồi, cô lại còn dậy sớm hơn tôi.”
Đôi dép trong nhà mềm mại giẫm lên vật cứng nho nhỏ, be bé, cô nhích chân ra, nhặt lên một chiếc chổi nhỏ từ trong lớp lông dài của thảm trải sàn.
Anh đứng dậy, nhìn cô tiếp tục trang điểm, anh nói: “Sao thế? Không ngủ được?”
Cô nhàn nhạt đáp: “Tôi lạ giường.”
Anh cười: “Nếu cô đề nghị đến nhà cô, tôi không phản đối đâu.”
Cô biết rõ không thắng nổi anh về miệng lưỡi, buồn bực nói: “Tôi phải đi rồi.”
“Còn sớm như vậy,” Anh nhìn nhìn đồng hồ, “Đi ăn sáng đánh bóng cùng tôi nhé.”
Cô chưa từng có hứng thú với bất cứ môn thể thao nào, nhưng anh lại rất có hứng thú bỏ công sức cả buổi sáng dạy cô cách cầm gậy. Cô biết dụng ý của anh, cả sân gôn, ít nhất có 5 người trong giới thương nhân nhìn đến mức tròn cả mắt. Đặt biệt là Hà Vĩnh Cơ chủ tịch của ngân hàng Đại Lợi, cuối cùng cũng không nhẫn nhịn được đi đến hỏi: “Vị này là….”
Dịch Chí Duy nói ngắn gọn: “Bạn tôi cô Phó Thánh Hâm.”
“Ồ! Hóa ra là thiên kim của ông Phó Lương Đông. Nghe nói Hoa Vũ bây giờ do cô Phó quản lý. Thật là tuổi trẻ tài cao. Cô Phó xinh đẹp như vậy, lại giỏi giang như thế, Chí Duy, cậu thật là có con mắt tinh tường đấy.”
Không đợi cô lên tiếng, Dịch Chí Duy liền nói: “Tôi và cô Phó chỉ là bạn bè bình thường.” nói chuyện nịnh hót một loạt, rồi lại hỏi, “Khi nào hai người mời tôi uống rượu hỷ thế?

 

Chương 8 : Phàm phu tục tử không thể theo kịp

————
Hà Vĩnh Cơ chỉ anh cười: “Đã là bạn bè lâu năm rồi, còn lừa tôi sao? Xưa nay cậu đem theo bạn gái đều bỏ lại người ta, để người ta ở một bên làm người xem, hôm nay tự mình làm huấn luyện viên, vị Phó tiểu thư này cũng đủ ngoại lệ rồi, còn nói chỉ là bạn bè bình thường?” Vừa thấy Dịch Chí Duy căng mặt ra, bỗng nhiên hiểu ra, bản thân mình nói như vậy, không phải là bới móc nợ cũ với Dịch Chí Duy sao? Chẳng trách anh ta không vui, vị Phó tiểu thư này nghe thấy, khó tránh khỏi ghen tuông giận dỗi, bản thân mình thật là hồ đồ. Nghĩ lại một lát, Dịch Chí Duy căng thẳng đến mức này, có thể thấy vị trí của Phó Thánh Hâm trong lòng anh ta không bình thường, lập tức cười nói: “Cô Phó, đừng nghĩ nhiều, tôi đùa Dịch Chí Duy đó, con người cậu ấy xưa nay rất chung tình, chắc cô cũng biết.”

Đợi anh ta rời đi, Dịch Chí Duy liền cười nói với Thánh Hâm: “Bây giờ nếu cô tìm anh ta vay tiền, tôi đánh cược anh ta nhất định chịu cho cô vay.” Cô biết tuy anh nói đùa, nhưng là sự thật, trong lòng càng khó chịu hơn, quay mặt đi dùng gậy đánh gôn chọc chọc mặt cỏ. Anh biết cô không thích nói chuyện với anh, nhưng lại lại cứ thích trêu cô: “Sao thế, câm rồi à?”

Anh ta là đại ân nhân của cô và Hoa Vũ, cô không thể đắc tội: “Không sao.”

“Vậy sao lại giống như là tức giận thế?” Anh đưa ngón trỏ ra nâng mặt cô lên: “Bài học đầu tiên cô phải học chính là mỉm cười. Bất cứ trong tình huống nào, trước mặt bất cứ ai, cô đều phải cười, cười thật tươi, cho dù cô hận đối phương đến chết, cô cũng phải cười và nói chuyện với anh ta. Đợi đến lúc anh ta cho rằng cô vô hại, rồi đâm cho anh ta một nhát cũng chưa muộn.”

Cô hít một hơi thật sâu, cười xinh đẹp với anh. Anh nói đúng, trên thế giới này, những thứ cô phải học quá nhiều, cô sẽ học thật tốt, học thật chăm chỉ. Anh véo má cô nhè nhẹ trong khi cô đang cười tươi như hoa mùa xuân đang nở: “Khổng Tử đã dạy rồi, trẻ con có thể dạy được, tôi sẽ dạy bảo cô thật tốt.”

Cửa ải khó khăn trước mắt coi như là tạm thời qua được, nhưng cô không hề thấy nhẹ nhõm hơn bao nhiêu. Ở bên cạnh Dịch Chí Duy là một việc quá vất vả, suy nghĩ của anh khó có thể đoán được, thay đổi quá nhanh, chuyển biến cũng quá nhanh, cô chỉ có thể nỗ lực đuổi theo. Nói thật, Dịch Chí Duy đối với cô coi như là tốt, ngoài việc có lúc mắng cô ngốc, nói cô “khúc gỗ mục không thể đẽo gọt được”, đa phần anh cũng coi là dễ sống, đặt biệt anh là kiểu người lịch thiệp, lịch sự chu đáo, trời có sụp xuống cũng sẽ không làm mất phong độ của anh. Anh dạy cô rất nhiều điều, từ làm người cho đến kinh doanh. Có lúc anh nói với cô “ở bên cạnh học tập chút”, có lúc cô tự mình nhìn rồi hiểu ra. Cô thích nhìn anh nói chuyện điện thoại với trợ lý, kiểu sát phạt quyết đoán đó, người ngoài khó có thể được nhìn thấy. Khẩu khí của anh là loại bình thường nhất, giống như bình thường lúc nói với cô “Tối nay đi ăn cơm với tôi.” Lúc nói với trợ lý, nói ra lại là nội dung vô cùng chấn động: “Bổ sung thêm vốn đầu tư, ngày mai tôi không bao giờ muốn nhìn thấy cái chi phiếu này ở phòng giao dịch nữa.”

Thỉnh thoảng anh cũng nói chuyện với cô về việc trong giới kinh doanh, khi nói đến những ông lớn trong ngành tài chính luôn là khẩu khí rất châm biếm, khi anh châm biếm người khác rất độc miệng cay nghiệt, có lúc cô cũng là đối tượng châm biếm kiểu đó, bởi vì cô ngốc. Thật ra từ nhỏ rất nhiều người khen cô thông mình, chỉ là ở bên cạnh người thông minh tuyệt đỉnh như anh, cô rõ ràng là ngu ngốc. Anh chính là không chịu được người bên cạnh rất lâu không hiểu được ý của anh, mới bắt đầu còn trách móc, sau này chắc cảm thấy thật sự là không có thuốc chữa, cho nên hạ thấp yêu cầu, không nói cô nhiều nữa.

loading...

Ở bên cạnh anh lâu dần, ít nhiều cũng biết được chút tính khí của anh, đây cũng chỉ là về thói quen cuộc sống, kiểu như là thích ăn gì, không thích ăn gì. Anh xưa nay dậy sớm, nhưng nếu ngủ không ngon khi tỉnh dậy liền bực dọc, căng mặt giận dữ, ngay cả khả năng đánh gôn cũng sẽ thất thường. Cho nên khi anh không ngủ được, nhất định đừng đi gây chuyện với anh. Đây ít nhiều cũng thêm chút tính người cho anh——-nhưng cô vẫn sợ anh, theo anh càng lâu sự sỡ hãi đó càng lớn, anh mất rất nhiều tâm sức để đề bạt cô, mà cô không nghĩ ra được lợi ích anh muốn là gì.

Họ chung quy là có thù truyền kiếp, mối thù giết cha không đội trời chung. Cô hận Giản Tử Tuấn đến mức nào, anh chắc sẽ hận cô đến mức ấy, không phải sao? Có lẽ anh muốn bồi dưỡng cô thành tài, sau đó lại đến ra tay đối phó với cô, bởi vì quy tắc của anh là không ra tay với phụ nữ trẻ em vô dụng; hoặc có lẽ anh quá nhàn rỗi, do đó muốn coi cô là con vật cưng để dạy bảo, con người anh quá thông minh quá không có kẽ hở, phảm phu tục tử không thể theo kịp, cho nên cô đơn.

Cô vẫn thật sự không nghĩ ra bản thân mình thu hút anh ở điểm nào, khiến anh ta chịu giúp đỡ Hoa Vũ. Sau sự việc cô liền chuyển 30% cổ phần vào tên anh, anh lại còn nói một tiếng cảm ơn, không biết là phong độ lịch thiệp sai khiến, hay là thành tâm thành ý. Cô lại thở phào nhẹ nhõm, cô còn sợ anh không nhận ấy chứ. Có anh là đại cổ đông của Hoa Vũ, không nghi ngờ gì chính là được hóng mát dưới bóng cây.

Cô dần dần quen với cách thức làm việc. Tuy cô không được đào tạo chính quy, lại không quen lắm đối với ngành này, nhưng có anh ở đằng sau hướng dẫn, thầy giỏi có trò giỏi. Tuy cô luôn bị anh làm khó, nhưng anh tự tay dạy bảo, ít nhiều cũng học được chút ít. Mọi người đều biết cô là bạn gái thân thiết của Dịch Chí Duy, đều chịu nể mặt cô, cô ứng phó cũng không vất vả.

Cô dần dần đưa Hoa Vũ vào quỹ đạo bình thường, nghiêm khắc cải cách thể chế công ty, sa thải từng loạt từng loạt nhân viên cơ cấu thừa. Thanh toán nợ cũ, gán nợ bất động sản, để lấy tiền đầu tư quay vòng. Dịch Chí Duy ở một bên xem, không nói gì, nhưng cô biết anh tán thành.

Cứ như vậy, cô bất giác liền trở nên bận rộn, Dịch Chí Duy cũng bận——-gần đây anh có hứng thú với một vị nữ luật sư xinh đẹp, theo đuổi liên tục. Cơ hội gặp mặt của hai người ít đi, cô liền dứt khoát chuyển về nhà ở.

Trong nhà cho dù có không tốt hơn vạn phần, rốt cuộc vẫn là nhà của cô.

Vừa về đến nhà mẹ kế lại cãi nhau. Bởi vì trong số nhân viên cô sa thải, có em trai của bà. Bà Phó sớm đã không hài lòng với cô, chỉ khổ là không gặp được cô, nghe nói cô về nhà, liền tức giận xông vào phòng khách: “Đại tiểu thư đã về rồi? Thật là khách quý, tôi còn cho rằng cả đời này cô cũng không gặp người nhà họ Phó chúng tôi nữa.”

Nếu là trước đây, cô sẽ cúi đầu nhẫn nhịn, nhưng hôm nay cô vừa mới kiểm kê xong sổ sách của công ty, vô cùng mệt mỏi, về đến nhà nghe thấy những lời nói đó của bà ta, tức giận lại buồn cười: “Đây là nhà tôi, tôi về nhà là chuyện đương nhiên.”

“Ồ! Vẫn còn biết đây là nhà cô sao, vẫn còn biết trong căn nhà này đều là người nhà cô, tôi còn cho rằng cô đi theo tên họ Dịch đó, sớm đã quên mất mình họ gì rồi, sớm đã quên mất đây vẫn là nhà của cô rồi đó!”

Cô cười nhàn nhạt: “Bà Phó, tôi tôn trọng bà là bề trên, mong bà cũng tôn trọng bản thân mình.”

Bà Phó thấy cô không lặng lẽ như trước, càng tức giận đến mức không khống chế được: “Tôi là bề trên? Cô vẫn còn biết tôn trọng người bề trên này sao? Cô có tên họ Dịch nâng đỡ, có lúc nào cô coi tôi ra gì chứ? Bây giờ cô uy phong, là chủ tịch của Hoa Vũ, nói một không hai, muốn sa thải nhân viên liền sa thải, đâu có lo đến sự sống chết của người khác. Người ta phải nuôi cả nhà, chỉ hy vọng vào đồng lương đó để sống, cô quá không có lương tâm! Cha cô sao lại mù mắt rồi, để công ty lại cho cô!.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: