truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Gái Già Xì Tin – Chương 16 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 16.1.  Dương cảm nhận một vật thể lạ “xâm nhập” cơ thể mình…

(ảnh bạn Bi chôm trên mạng)

Suốt cả quãng đường, thái độ lạ kì của Quân khiến Dương thấp thỏm. Đến khi xe dừng ở một con ngõ nhỏ đường Thái Hà, Dương vẫn chưa đoán ra được một manh mối nào. Chiếc xe cồng kềnh cứ thế len vào con đường hẹp.

“Này, rốt cục là đi đâu…”

Dương không thốt hết nổi câu hỏi, vì chiếc xe đã dừng khực lại ở một tấm biển.  Trên đó là dòng chữ to tướng, đỏ chót “Phòng khám Sản Phụ khoa”. Dương há hốc miệng, lật bật nhảy phắt ra khỏi xe, giọng hổn hển đến lắp bắp.

“Sao… sao… cậu… cậu…”

Quân  xuống xe, cởi mũ bảo hiểm, để lộ ra khuôn mặt khó xử, ngượng ngùng “Nghe này, đây là chỗ ờ rất uy tín, cứ vào kiểm tra… Ờ… Đừng hiểu lầm…”

Dương ném chiếc mũ bảo hiểm rơi “cốp” xuống đất, ngay dưới chân Quân, rồi chạy ào ào ra khỏi con ngõ, đầu óc ngùn ngụt sự tức tối xen lẫn sự xúc phạm. Cậu ta tống cô đến đây làm gì cơ chứ, cậu ta nghĩ cô là cái loại người gì mà….Sao cậu ta dám làm thế…

Đang phẫn nộ đến đỉnh điểm, bàn tay cứng rắn của Quân đã túm cô lại. Dương đấm như điên vào ngực cậu ta.

“Đồ điên. Cậu bị thần kinh hả. Đồ điên, đồ biến thái…

Vừa đấm vừa đạp, vừa la hét, Dương quai thẳng chiếc túi vào mặt Quân. Móc chiếc khóa túi cào một đường trầy xước lên mặt Quân khiến Dương đột nhiên lặng người, không còn hơi sức để làm gì nữa. Câu “Tại sao…” buột khỏi miệng cô đầy run rẩy.

Quân sờ tay chạm vào dòng máu vừa rỉ ra, mặt hơi nhăn lại khiến Dương áy náy. Nhưng cơn tức tối và choáng váng lại dần quay trở lại khiến Dương cương quyết quay người, bỏ đi một mạch.

Chỉ hai bước, Quân đã đuổi theo, cậu ta  dùng cả hai tay xoay Dương lại, giật mạnh một cái dữ dội khiến Dương thất thần.

“Nghe đây này. Tôi xin lỗi vì đã không nói rõ ràng. Tôi chỉ muốn đưa cô tới đây, để khám về cái chuyện đau bụng đó. Hiểu chưa????”

Mặc Dương ngơ ra, Quân nói hối hả. “Lỡ mai mốt, lại có lần cô lăn ra xỉu giữa đường thì làm sao? Tháng nào cũng như thế thì chịu làm sao nổi hả????”

Dương đờ đẫn nhìn Quân. Vệt máu nhỏ bò chầm chậm trên má và đôi mắt lo lắng chú tâm của cậu ta khiến trong một thoáng tim cô như ngừng đập.

“Tôi sắp đi rồi. Tôi chỉ muốn làm việc này cho cô cho xong đi. Thế tôi mới yên tâm, không được à?”

Dương ngơ người ra, hiểu được lí do khiến Dương có phần cảm động, nhưng sự cảm động không thể xua đi sự ngượng ngùng. Ngay cả Định, cô cũng không dám để anh đưa đến những chỗ thế này chứ đừng nói là Quân.

“Tôi biết ý tốt của cậu rồi. Nhưng để lần khác tôi tới khám cũng được”

Quân hừ mũi “Cái đồ già chát ra mà còn không biết lo cho bản thân. Cô mà tự đi khám được thì cô lại chịu đau đến bây giờ đấy chắc?”

Dương không phủ nhận là cô rất nhát gan, đi khám mấy cái chỗ quá tế nhị thế này khiến cô không đủ can đảm. Dù có lần, cô đọc thấy đâu đó rằng, có nhiều khi quá đau cũng là biểu hiện của bệnh lí nào đó, chứ không hẳn chỉ là đau bụng kinh thông thường.

Nhưng cô vẫn cố nói cứng với Quân.

“Tôi nhất định sẽ đi khám.  Thật mà. Tôi hứa đấy?”

“Đã quyết khám thì sao không khám bây giờ luôn đi. Hay là cô ngại???”

Có ai vào trường hợp như cô mà không ngại không hả giời. Dương liếm môi, chưa kịp nói điều gì thì Quân đã kéo xệch cô đi về phía phòng khám.

“Cứ coi như là đi khám mắt khám mũi thôi. Không việc gì phải sợ cả”.

“Tôi đã bảo là…”

Quân khựng lại, nói nhỏ giọng, có chút gì như năn nỉ “Thì coi như cô khám cho tôi đi, không được à?”

Câu nói “shock hàng” này khiến cho Dương đơ toàn tập, bị cậu ta lôi thẳng tuột vào phòng khám. Trong căn phòng nhỏ sạch sẽ, hai cô y tá cũng đồng thời là lễ tân, một béo một gầy, mặt đều trẻ măng tròn mắt nhìn cô. Cô béo hất cằm lên hỏi.

“Khám gì đấy?”

Dương vẫn đang đờ đẫn, chưa kịp nói gì thì  Quân túm chặt tay cô, bước dấn lên đằng trước.

“Đau bụng kinh”.

Hai cô y tá nhìn  Quân đầy hiếu kì. Cô gầy lấy sổ khám bệnh ra, bắt đầu ghi chép.

“Biểu hiện thế nào”.

“Đau bụng dữ dội. Buồn nôn. Có khi ngất xỉu…”

Quân trả lời vanh vách khiến Dương đứng như cột cờ. Sực tỉnh, Dương đẩy ngực cậu ta.

“Được rồi. Tôi tự khám được. Cậu đi ra ngoài đi”

Cô béo phẩy tay.

“Đã đến đây rồi, còn gì phải ngại. Bệnh thì đã đọc vanh vách rồi còn làm bộ”.

Mặt Dương đỏ lên như cháy nhà, cô nghiến răng nhìn Quân “Tôi đã bảo là đi ra”

Quân ngần ngừ một thoáng, cuối cùng đành chậm chạp quay người đi. Đi được hai bước lại quay lại, chạm vào vai cô.

“Đừng có sợ. Cần gì thì gọi tôi”

Dương không thèm trả lời, trừng mắt. Cậu ta vội phi tọt ra đằng cửa. Cô gầy vẫn ghi chép, vừa chép vừa hỏi, chẳng buồn ngẩng mặt lên. “Kì kinh cuối cùng là ngày nào?

“Ngày 25”

“Tuổi???”

“28”

Rồi mặt cô ta lạnh như tiền, hỏi cho có lệ “Đã quan hệ tình dục chưa”.

Dương mím chặt môi, im lặng một lúc “Chưa”

Cô béo cô gầy đều ngẩng phắt lên một lượt, thậm chí cô béo đôi  mắt như sắp lồi ra khỏi kính.

Cô gầy lạnh mặt.

“Chị có nghe lầm không? Tôi hỏi là đã quan hệ tình dục chưa?”

“Tôi đã bảo là chưa!!!!”

Mặt cô gầy cau có lại đầy vẻ khó chịu.

“Ở đây là chỗ khám bệnh, không phải là chỗ bày đặt làm hàng. Phiền chị khai thật tình trạng để chúng tôi có phương pháp siêu âm kiểm tra cho chuẩn xác.

Ở thời buổi này, 28 tuổi mà chưa … gì gì thì là chuyện kì cục lắm sao? Vẻ khinh khỉnh của cô y tá mặt non choẹt này khiến Dương tức đến lòi mắt, nhưng chưa kịp nói gì thì cái bàn đã bị đấm cho rung chuyển.

“Cô nói ai làm hàng, hả???”

Hai y tá xanh mặt nhìn Quân. Mặt cậu ta phừng phừng lên, trong khi Dương không thể biết mình đang cảm thấy gì nữa. Vừa tức tối, vừa xấu hổ, vừa … nhùng nhục… Sao cô lại bị đặt vào tình huống này chứ?

Hai cô y tá rúm ró nhìn khuôn mặt phẫn nộ của Quân. Dương điên tiết, quay sang cậu ta hét.

“Ai cho cậu vào đây. Đi ra”

Quân đấm xuống bàn lần nữa “Nói năng cho tử tế vào. Mời ngay bác sĩ chuyên khoa ra đây khám! Làm đi!!!!

Hai y tá lẩy bẩy nhìn nhau. Vẻ mặt lì ra của cậu ta khiến cô béo vội vàng bấm số “Cô Kim  ạ! Cô ra khám luôn… luôn nhé”.

Rồi cô ta cúp máy. Mặt Quân vẫn không dịu đi.  Dương quay sang Quân, nghiến răng “Cậu còn đứng đó hả??? Không mau cút đi”.

Quân lừ lừ nhìn hai y tá như đe dọa một lần nữa, rồi hầm hừ đi ra cửa. Cô béo nhìn Dương, e dè.

“Chị vào phòng, thay đồ, chuẩn bị siêu âm”.

Sau đó là một loạt những thứ trời ơi mà Dương phải làm. Cô căng thẳng đến cứng cả người, mặc cho y tá và nhân viên xét nghiệm hô hào phải thả lỏng người ra. Bản tính sợ đau cộng nỗi xấu hổ khi phải cởi đồ giữa một đống người xa lạ khiến mỗi giờ phút trôi qua đều kinh hoàng và ngại ngùng cực điểm. Đúng lúc đó, Dương cảm nhận một vật thể lạ “xâm nhập” cơ thể mình. Cô nhắm nghiền mắt lại trong sự hoảng loạn dần ập đến.

 

Chương 16.2: Ngần này tuổi rồi. Yêu thì cưới luôn đi…

(hình bạn Bi chôm trên mạng, ak ak ak).

Thật ra thì cái quá trình kia nó không quá khó chịu như Dương vẫn nghĩ. Hơi tức tức một chút, cuối cùng cũng xong. Phiếu siêu âm được chuyển ra cho một người phụ nữ cao lớn, có vóc dáng dữ tợn. Bà nhìn phiếu siêu âm, hơi suy nghĩ một chút, rồi nhìn Dương.

“Cháu Dương phải không?”

Dương gật đầu, có hơi chút e sợ. Người phụ nữ khoát tay.

“Vào trong buồng này”

Lại tiếp tục là một màn cởi và xòe chân ra. Dương cứ nhìn đăm đăm lên chiếc đèn trần, đợi người phụ nữ xem xét. Dẫu sao thì cũng làm một lần cho xong nợ. Vả lại, ngượng từ nãy tới giờ, cô cũng dần … chai rồi.

Xong xuôi các thủ tục, người phụ nữ  vỗ vai kéo Dương ngồi dậy. Chỉ còn hai người trong phòng nhỏ, bà mỉm cười. Nụ cười khiến đôi mắt đỏ,  khuôn mặt dữ tợn của bà dịu đi rất nhiều, ngược lại, tạo nên một sự tin cậy lạ lùng.

“Cô đọc qua sổ khám bệnh. Cháu 28 tuổi. Chưa quan hệ. Cô hơi nghi ngờ. Nhưng kiểm tra thì thấy đúng. Cháu không nghĩ đến chuyện lập gia đình à?

Dương ấp úng “Dạ có chứ”

“Thế người yêu”

Dương ngại ngùng “Cháu… cháu mới có”.

Bà gật nhẹ đầu “Ừ, bây giờ lại có kiểu phụ nữ ham công việc, không cần tình yêu, không cần hôn nhân. Nhưng, cuối cùng thì phụ nữ vẫn là phụ nữ. Cần tình yêu, cần tình dục, cần một cuộc sống cân bằng”

Dương đột nhiên dịu đi, cô mỉm cười hiền hòa “Cháu cũng nghĩ cháu là một người rất bình thường. Cháu cũng muốn lập gia đình…”

Bà bác sĩ nhìn Dương từ đầu đến chân, lại cười lần nữa “Nhưng cậu người yêu của cháu, kể ra, kiềm chế cũng giỏi đấy… Hay là có vấn đề gì???

Dương ngượng đỏ cả mặt, cô ấp úng “Không, không ạ. Vì tụi cháu mới… mới….

Dương vừa nói vừa nhớ tới một đêm, Định đi làm về muộn. Thấy anh thoang thoảng hơi rượu, cô mới xung phong đi pha một cốc chanh muối cho anh. Tối đó, Định hơi không bình thường, anh túm cô lại, hôn rất nhiệt tình, cuồng nhiệt đến mức cô không thở nổi. Dương đang đờ đẫn thì thấy có bàn tay lành lạnh luồn trong áo mình. Đó là lần đầu tiên Định làm gì vượt quá hơn những nụ hôn. Không hiểu sao, cô đột nhiên căng thẳng đến mức cả người cứng đờ, căng thẳng đến mức không thở nổi.

Cuối cùng, cô thấy Định cười nhẹ trong tóc mình “Anh dừng lại rồi mà. Em thả lỏng đi”. Lúc đó, Dương mới thấy mình thở phù ra một cái, bụng dạ lộn tùng phèo các thể loại cảm xúc, vừa nhẹ nhõm, lại vừa có gì như… nuối tiếc (^.^) Hình như cái phản ứng ngớ ngẩn của cô đã chặt đứt cái vèo  một bước tiến giữa hai người. À uhm, thật ra thì cô cũng không là người classic đến nỗi bài xích việc quan hệ trước hôn nhân gì đâu. Cô cũng 28 tuổi,  lí thuyết thì nhét đầy đầu. Chỉ là, huhu, cô không có kinh nghiệm…

loading...

Đấy Dương đột nhiên ấp úng, má lại hồng lên, bà bác sĩ nhìn cô như thấu hiểu.“Ừ. Tức là mới yêu chứ gì. Nhưng ngần này tuổi rồi, yêu thì cưới luôn đi”

Rồi bà lấy cuốn sổ khám bệnh, viết vào đó mấy dòng ngoằn nghèo. “Cô đã kiểm tra kĩ, không có vấn đề gì về bệnh lí. Uống thuốc để điều chỉnh nội tiết cho giảm bớt đau đi thôi, chứ nó là cơ địa, khó mà khỏi lắm… Cũng nhiều trường hợp, sau khi kết hôn, quan hệ thường xuyên, điều độ thì sẽ khỏi hẳn…”

Đúng là bác sĩ, nói những chuyện tế nhị bằng một thái độ rất khoa giáo. Dương cắm cúi lắng nghe “Vâng. Giờ cháu chỉ muốn mỗi lần bị đỡ đau thôi ạ, chứ không công việc và mọi thứ đều bị ảnh hưởng”

Bà bác sĩ lấy ra một hộp thuốc. “Cái này cô kê cho cháu, cô hơi băn khoăn một chút vì siêu âm thì tử cung của cháu khá lớn. Cũng không biết uống thuốc này có ảnh hưởng gì không? Nhưng tạm thời, cô cứ kê cho cháu ba tháng, uống xem thế nào nhé. Sau quay lại đây kiểm tra lại!”

Dương hơi hoảng hốt “Tử cung lớn thì có những nguy cơ gì ạ”.

Bà bác sĩ vỗ vai cô “À, không có gì, có thể là có u nang. Nhưng những cái u này có thể tự có, tự mất, không cần can thiệp…”

Dương nhẹ nhõm hơn,  theo bà đi ra ngoài. Thấy Dương cầm hộp thuốc, nhìn ngắm từng chữ, bà bác sĩ nói thẳng “Đây là thuốc tránh thai. Với cháu thì nó không những có tác dụng đó, mà nó sẽ thay đổi cả nội tiết…

Dương lắp bắp “Thuốc tránh thai” ấy ạ???

Bà bác sĩ thấy Quân lấp ló đi vào, tủm tỉm “Thì một công đôi việc còn gì”.

Xong một trải nghiệm rất là … khó tả, Dương lút cút theo Quân đi về. Tự dưng lúc này Quân mới lộ ra một vẻ sượng sùng kì quặc khiến Dương còn càng thiếu tự nhiên hơn. Hừ, tự dưng cậu ta ấn cô vào đây chứ cô có xung phong đâu. Giờ cô chán chả buồn ngượng thì cậu ta lại trưng ra vẻ ngại ngùng đó. Haizzz. Cô mà kể cho mấy cô bạn vàng nghe vụ này, chắc chúng nó ré lên còn hơn cháy nhà.

Thấy Quân im ỉm, không có vẻ gì như muốn nói chuyện, Dương cũng im luôn. Chiếc xe đi chầm chậm trên đường khiến những suy nghĩ của Dương quanh đi quanh lại một hồi, lại trở lại lời của bà bác sĩ vừa nói.

“Ngần này tuổi rồi. Yêu thì cưới luôn đi”.

Nói là cô không mơ đến một đám cưới với Định thì đúng là nói dối. Nhưng chuyện này một cô gái chủ động nói thì chẳng ra sao.  Chuyện cô và Định vẫn tiến triển, nhưng nếu theo những bước kiểu như Tỏ tình –> Yêu đương –> Giới thiệu bạn bè –> Giới thiệu Gia đình –> Tính chuyện cưới xin thì hình như lại không khớp cho lắm. Đến giờ này Định chưa nói yêu cô. Cũng chưa giới thiệu cô với bạn bè anh nhiều. Và đặc biệt, Dương cảm giác nói đến gia đình anh là một điều cấm kị. Dương đã mừng khi Định muốn đưa cô đi gặp một ai đó, ai đó hẳn quan trọng với anh. Nhưng rồi, cô lại bỏ lỡ cơ hội đó… Đến giờ, xét ra, cô vẫn chỉ đứng bên ngoài bức tường thành của anh mà thôi, nhìn anh mà phỏng đoán…

Quân hỏi Dương đã đói chưa, nhưng cô chưa kịp trả lời thì cậu ta đã dừng xe trên một quán Nem ở trên đường Giảng Võ. Chiếc xe vừa tắt máy, Dương đã giật mình vì âm thanh tiếng xe quen thuộc vang lên.

Hà Nội giờ này càng lúc càng hiếm những chiếc xe FX, vậy nên tiếng xe  của Định trở nên dễ nhận diện hơn bao giờ. Nhất là vào tầm đường phố thưa vắng thế này. Cả Dương và Quân cùng đồng loạt quay ra nhìn. Đúng là Định. Anh chở một cô gái tóc mềm mại đến tận thắt lưng, chạy vù qua chỗ Dương và Quân đứng.

Dương trân mắt nhìn, trong thoáng chốc sự đờ đẫn khiến cô không biết có phải mình vừa bị ảo giác hay không. Dương cứ đứng ngây ngốc, nhìn chiếc xe đã phóng xuống tận cuối đường…

Cô gái đó….

Nhìn từ phía sau…

Thật đẹp…

Có một bàn tay xoa nhẹ lên đầu Dương, Dương vô thức ngẩng lên. Quân nhướng mày.

“Có thấy chú Định không?”

Dương thất thần “Thấy”.

“Có thấy cô Đan không?

Dương sững mày.

“Đan????”

Người con gái ấy tên Đan??? Hai chữ Đ lồng vào nhau trên cuốn sách. Những chữ Đ thêu mềm mại vấn vít ở cổ áo…Tin nhắn của Định nói tối nay anh đi gặp đối tác… Những buổi đêm tít mít ở công trình, sự đi về bất thường của Định…. Những suy tưởng dồn dập ập đến, khiến Dương choáng lặng cả người.

“Tưởng chú Định đưa đi gặp cô Đan rồi???”

Dương lặng ngắt, đột ngột ngước nhìn Quân, ngây dại “Cô gái ngồi sau anh ấy….Cô Đan ấy, có phải là “mối” mà cậu từng nói không?”.

 

Chương 16.3: Cô luôn cảm thấy, mình là người không có cơ duyên với tình yêu

(he he he, móng vuốt mới trên bàn tay chuối mắn của bạn BI :) )

Quân nhìn Dương, xoa đầu cô như thể cô mới là người kém nó vài tuổi “Đồ ngốc này, cứ hỏi những câu đã biết rõ câu trả lời thế để làm gì?”.

Mặc Dương đần ra ngốc nghếch, Quân kéo  Dương đi vào quán Nem, vừa đi vừa xoa bụng “Đói muốn chết rồi đây”.

Khi ngồi trước đĩa nem vuông bốc khói, Dương vẫn đờ đẫn. Quân gắp miếng nem tướng vào bát cô, hất hàm.

“Ăn đi. Về mà còn lột da ông chú của đây chứ”.

Thấy Quân bắt đầu trở lại cái giọng bông lơn quen thuộc, lại cái kiểu “đây đây” rất khó chịu, Dương bất giác trừng mắt lên một cái.

“Đấy! Khí thế chiến đấu thế mới được”.

Quân cười khà khà.

***

Về nhà, Dương luẩn quẩn một mình hồi lâu. Gọi điện cho Định không được, Dương uất ức ném chiếc điện thoại lên giường.  Cảm giác rối rắm và một nỗi thất vọng cứ lan đi như men rượu trong từng mạch máu. Nhìn mình trong gương,  Dương chỉ thấy một cô nàng ngốc nghếch, đang cần phải trấn an khẩn cấp. Nhưng ai trấn an cho cô bây giờ. Không thể quấy rầy mấy cô bạn vàng trong thời giờ vàng ngọc dành cho các đức lang quân, Dương đành tự trấn an mình. Cô đi đun nước, pha một cốc trà gừng.

Vị trà ấm sực, khiến những đầu ngón tay của Dương bớt lạnh. Chợt nhớ về một ngày không xa lắm, có người đã lật đật chạy đi mua cho cô cốc trà gừng bỏng lưỡi. Người đã khiến cô khóc như mưa như một … con dở!!!  Kí ức ngọt ngào, khiến bất giác Dương mỉm cười, lòng dần bình tâm lại.

Ừ, có sao đâu. Mọi chuyện chưa rõ ràng, ngồi phỏng đoán làm gì cơ chứ. Cô sẽ hỏi thẳng anh. Cô không tin rằng mình là người cái gì cũng có thể chịu đựng được trừ… sự thật :D

Kinh nghiệm của tất cả những… bộ phim truyền hình và những tiểu thuyết ngôn tình cô từng đọc đều cho thấy, vì những hiểu lầm ngớ ngẩn, vì những suy nghĩ logic một cách … xiên xẹo mà những đôi tình nhân tan nát.  Cô, ít ra cũng không đến nỗi kém cỏi như con đà điểu, thấy vấn đề liền cắm đầu đi trốn chứ???

Ok, quyết định. Cô sẽ hỏi cho rõ ràng ngọn ngành. Định mà chối quanh chối co, cô sẽ vặt đầu anh ra mà chấm muối ^__^

Vừa uống trà gừng, Dương vừa dỗ mình kiên nhẫn đợi chờ tiếng xe FX trở về. Nhưng chờ mãi, chờ mãi. Đêm mỗi lúc một sâu. Trà gừng đã nguội ngắt cả rồi.

Chợt nhớ một câu cô thường hay đọc “Người đi, trà cũng lạnh”, Dương sợ hãi, vội lấy thêm một chút nước nóng. Cuối cùng, trà cũng hết. Dương đi đánh răng, nhìn khuôn mặt chính mình trong gương, miệng đầy bọt trắng, tiếng thở dài buông ra ầm ĩ.

“Hóa ra, mày cũng chả bản lĩnh tẹo nào…”

Biết mình có lên giường rồi cũng lăn lộn khó ngủ, Dương lấy sách, ra salon, quyết tâm muốn đợi anh về. Nhưng rồi, đọc mãi. Sách in lậu khiến giấy mỏng manh, lật một cái đã bị rách toạc.

Lại nhớ, cô từng đọc một câu thế này “Vốn giấy mỏng, chẳng trách tình không sâu”.

Tình của Định với cô, có sâu không?

Dương buông sách, thở than một mình. Tiếng thở dài trong đêm, một mình cho một mình nghe, não nuột. Dương nhắm mắt, muốn an tĩnh một chút… Nhưng rồi, cô mệt mỏi chìm vào giấc ngủ từ lúc nào.

Nửa đêm. Có tiếng lách cách mở cửa. Dương vẫn nửa tỉnh nửa mê, xoay người không muốn mở mắt. Có bước chân chậm chạp, rồi một vòng tay ôm lấy cô, dụi vào cô, rất lâu.

Bàn tay người đó, thật lạnh.

Một lúc, vòng tay ôm lấy cô đột nhiên ghì siết, khiến cô khó thở. Dương mở mắt, hơi đẩy Định ra để hít thở, nhưng anh vẫn không buông.

Liếc nhìn đồng hồ.  Hai rưỡi đêm. Hơi thở Định phả vào má Dương, thoảng mùi thuốc lá và mùi rượu nhàn nhạt. Dương định nói một lời trách cứ, nhưng tay Định luồn vào tóc cô, giọng thì thầm.

“Dương, anh mệt quá”.

Lòng Dương mềm nhũn. Không hiểu sao, Dương biết chắc rằng, Định không phải là người dễ dàng để lộ sự mệt mỏi cho bất kì ai. Sự tin tưởng ấy, đôi khi, ngọt ngào hơn hương vị của một câu tỏ tình.

Dương để Định ôm chặt lấy mình một lúc, rồi khẽ lay anh “Về nhà nghỉ anh. Nằm đây đau người lắm”.

Định  im lặng một lúc, vẫn vùi mặt vào vai cô “Sang ngủ với anh”.

Dương đờ người, không biết đáp làm sao. Nghe giọng anh còn giống như đang … làm nũng!!!

Cô đột nhiên búng tai anh, khiến Định ngóc đầu dậy, nhìn cô.

“Anh say rồi à?”

Định cười mơ hồ “Ừ, hơi say”.

Rồi hôn cô thật lâu. Khi Dương nghĩ mình sắp ngất đến nơi, Định lảo đảo đứng lên “Thôi, anh về. Không phá em nữa”.

Định kéo Dương lại gần, nụ hôn thoáng nhẹ đặt lên trên trán Dương, giống hệt như nụ hôn trong cái đêm gắn liền họ với nhau ở thành phố biển ấy. Đến khi Định rời đi rồi, Dương mới mở mắt. Định đã ra đến cửa, Dương nhìn theo anh, cứ cảm giác tâm trạng Định có điều gì đó thật bất thường.

Sự bất thường ấy, có liên quan đến cô gái tên Đan không?

Dương tự tát vào má mình một cái khi thấy suy nghĩ của cô rốt cuộc cũng quay trở lại về người con gái có mớ tóc dài mềm mại ấy. Mái tóc ấy liệu rồi có trói chặt mất Định của cô không?

Bạn bè thường nói, Dương là một người lạc quan vô đối. Lúc nào cũng hi hi ha ha. Vừa buồn một tí đã tìm mọi cách để làm mình vui, vô cùng xì tin xì khói. Nhưng bản thân Dương biết, cô luôn tỏ ra lạc quan, bởi vì cô vốn là người rất bi quan.

Cô luôn cảm thấy, mình là người không có cơ duyên với tình yêu.

Với Định, cô từng mong là một ngoại lệ. Nhưng vẫn có điều gì đó trong cô, mách bảo với cô đừng nên quá vội mừng thầm.

***

Buổi sáng ánh nắng chiếu qua rèm cửa, rọi vào chậu cây xanh mà Dương vừa trồng. Nhưng chính xác thì ánh nắng không phải là thứ đánh thức cô dậy sau một đêm ngủ muộn. Mà là vì một ai đó đang nhất quyết … cù vào bàn chân cô. Dương rụt chân lại, nhưng bàn  tay kia vẫn cương quyết không tha.

Hừ, không tha thì cô… đạp cho một phát. Nhưng chưa kịp đạp, mới co chân một cái thì đã bị cái bàn tay vuốt ve nhẹ nhẹ lên mất cá khiến cô rùng ết cả mình.

“Yên cho em ngủ”

Định bật cười dịu dàng “Dậy đi, đồ sâu ngủ này. Đi, anh mua xôi xéo với đậu nành cho em rồi”

Dương bật dậy, thấy đúng là túi xôi lá sen, và túi đậu nành treo tòn ten trên  móc, cười sung sướng. Hàng xôi đầu ngõ nhà cô rất ngon, muốn ăn phải dậy sớm, còn đã ngủ nướng thì quên khẩn trương. Thế mà Định mua cho cô rồi.  Cô quay sang hôn chụt anh một cái rồi chạy tọt vào nhà tắm.

Định sờ má, nơi Dương vừa hôn. Anh bất giác mỉm cười, một lúc sau nghe Dương đánh răng xoèn xoẹt mới bảo“Lần sau chưa đánh răng chưa cho hôn”.

Dương tí  sặc kem đánh răng ^…^

Cả hai ngồi ăn sáng ở ban công. Dương pha một ly cà cà phê thật đậm cho Định, còn một mình uống sữa đậu nành. Đang chu mỏ hút sữa, Dương sực nhớ ra.

“Hôm nay anh không vội đi làm à?”

“Ừ. Anh nghỉ”

Dương tròn mắt nhìn, từ trước giờ thấy anh lúc nào cũng chạy như con thoi, đùng phát bảo nghỉ. Định cười dịu dàng.

“Em cũng xin anh Tân nghỉ một buổi nhé. Đi với anh”.

“Đi đâu ạ”

Nụ cười của Định chợt mơ hồ “Ừ, gặp một số người em ạ!”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: