truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Gả cẩu tùy cẩu – Chương 09 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Tuy rằng hai người bọn họ đang là một đôi, nhưng mà không phải luôn thuận buồn xuôi gió tương thân tương ái.

 

Chính xác mà nói, lại là mưa rền gió dữ, lúc nào cũng như chớp đổ sét đánh.

 

Tuy rằng cô là bạn gái của anh, nhưng trong thời gian làm việc, cô vẫn như cũ không thay đổi bản sắc mạnh mẽ vốn có, hơn nữa khi trao đổi luôn lý sự.

 

“Giá này không được, không thể giảm xuống, nếu bọn họ không cần, chúng ta tìm đối tác khác.” Cô kiên trì.

 

“Chúng ta thật vất vả trah thủ từ trước đến nay để thông lộ, sao có thể nói không muốn là không muốn.” Anh cũng kiên trì.

 

“Giá thấp như vậy, bị bọn họ ăn chặn tận xương, về sau làm sao có lợi nhuận, thà rằng tìm đối tác khác.”

 

“Tìn đối tác khác? Nói như dễ lắm ấy? Tuyến hàng này anh tìm nửa năm mới tranh thủ được hợp đồng đó.” Vương Tổ Đức tưởng chừng muốn vung chân lên mà đạp, tuyến vận chuyển này anh đã bỏ công theo sát, mời đối tác đi ăn, tặng quà, cò kè, nửa năm đánh tin tức qua lại giữa hai công ty, rốt cục người ta cũng cho một cơ hội ký ước, cô ấy có thể nói một câu không cần?

 

“Em hỏi anh, giá thấp vậy, chúng ta có lợi nhuận sao?”

 

“Rất đơn giản, sau khi ký kết, chúng ta giảm thiểu chi phí sản xuất…”

 

“Không được!” Cô nhanh chóng phủ quyết.

 

“Vì sao không được?”

 

“Không thể giảm chi phí sản xuất, sẽ ảnh hưởng tới chất lượng, công ty không thể mạo hiểm như vậy.”

 

“Không hề mạo hiểm, bởi vì…”

 

“Em không tán thành! Muốn giảm giá, thà rằng chúng ta đổi một đối tác khác!”

 

Vương Tổ Đức tức giận đến tím tái mặt mày, người phụ nữ này thật cố chấp

 

“Rốt cuộc em là tổng giám đốc hay anh là tổng giám đốc!”

 

“Em mặc kệ anh là ai, cho dù anh là chồng của em, em cũng sẽ không thỏa hiệp!”

 

“Em, người phụ nữ này thật là…!”

 

“Thế nào!”

 

 Hai người ở trong văn phòng tranh cãi đến mặt đỏ tai hồng, toàn công ty ai cũng nghe thấy hết.

 

 Đối với Lâm Thục Huệ mà nói, công và tư phải rõ ràng, không phải chỉ có một mình cô muốn tốt cho công ti, nên cần kiên trì sẽ kiên trì, cho dù anh có là con ông trời, cô cho rằng là sai, thì sẽ theo ý mình đến cùng.

 

 Vương Tổ Đức chịu không nổi tính cố chấp của cô, một chút dàn xếp cũng không có, rõ ràng có thể giải quyết chuyện, cô liền cố tình không chịu thương lượng, hai người tuy rằng trở thành người yêu, ở trong công ty lại vẫn giữ khoảng cách, ai giữ ý nấy, làm cho anh muốn phát điên.

 

“Em, người phụ nữ này thật không biết phải trái!”

 

“Còn anh, người đàn ông này mới không biết tốt xấu!”

 

“Thật không hiểu sao anh có thể yêu được em, một chút cũng không đáng yêu!”

 

“Hỏi chính anh đi, tính cách em như vậy đấy, anh cũng không phải là không biết!”

 

“Anh đúng là mù rồi!”

 

“Em có điên mới đi yêu anh!”

 

“Phụ nữ tính tình như đàn ông!”

 

“Anh là tên đáng ghét!”

 

 Hai người đồng thời hừ một tiếng, cũng đồng thời xoay người, phẫn nộ rời khỏi văn phòng, phẫn nộ trở về chỗ của mình, sắc mặt đều cực độ khó coi. (Pup: hơ hơ hai anh chị này đáng yêu ghê !)

 

 Tình huống cãi nhau vì công việc như thế này, nhân viên đã nhìn thấy nhưng không dám nói, dù sao cũng là tổng giám đốc và phó tổng, hôm nay cãi nhau to như vậy, nhưng sang ngày hôm sau sẽ lại bình thường, hoàn toàn không giống như đã từng cãi nhau.

 

 Bọn họ sở dĩ có thể giống như vợ chồng đầu giường ầm ĩ cuối giường làm hòa, đều là do công lao của Vương Tổ Đức.

 

 Có lẽ ban ngày cô là cô gái mạnh mẽ tài giỏi, nhưng đến buổi tối sẽ không phải là đối thủ của anh.

 

 Ban ngày chịu ấm ức như vậy đến buổi tối không những đòi lại tất cả, hơn nữa lại còn muốn gấp bội.

 

 Cô dù khéo miệng đến mấy cũng chỉ hữu dụng vào ban ngày, đến buổi tối sẽ bị anh dùng môi chặn lại, thậm chí có đôi khi ban ngày thì hung dữ, làm mình làm mẩy mấy ngày, nhưng là không quá ba ngày, nhân viên sẽ phát hiện ra tổng giám đốc của bọn họ vui vẻ ưỡn ngực cười khoái chí đi làm, tiếp theo lại phát hiện ra phó tổng của bọn họ thì lại ủ rũ mang vẻ ngượng ngùng đi vào sau, sau đó trên cổ lại còn có một cái khăn quàng khả nghi, mọi người đoán cũng biết là chuyện gì xảy ra.

 

Khăn quàng che lấp trên cổ, khẳng định có rất nhiều dấu hôn của tổng giám đốc

 

Bọn họ cũng giống như những đôi yêu nhau khác, yêu đương đều không phải là thuận buồm xuôi gió, cá tính bọn họ bất đồng, quan niệm không giống nhau, hết cãi nhau rồi lại làm lành, giống như hai tảng đá, luôn va chạm khi bên cạnh nhau,  luôn luôn muốn chiếm lấy ưu thế của mình, luôn vô tình có thể làm bị thương đối phương.

 

 Có đôi khi là do cô quá mạnh mẽ, không biết mềm mỏng, có đôi khi là anh không biết điều, không biết lùi để tiến, nhưng mặc kệ cãi nhau đến kinh thiên động địa, hoặc là khiến cho không khí chung quanh phải đóng băng lại, cuối cùng, hai người vẫn có thể làm lành với nhau.

 

Ví dụ như bây giờ, hai người bọn họ hằng ngày vất vả công việc nhưng rồi vẫn cố gắng tìm ra bộ phim cả hai người cùng yêu thích, nhưng trên đường đi lại vì một việc nhỏ mà cãi nhau, toàn bộ không khí lập tức đóng băng đến cực điểm.

 

Tuy rằng cãi nhau, nhưng vẫn đi xem phim, bởi vì vé xem phim cũng đã đặt, hơn nữa cũng không ai muốn cứ như vậy không xem phim mà về nhà, kết quả hai người mặt lạnh, một người đi đằng trước, một người đi đằng sau, vẫn duy trì khoảng cách cách nhau 5 mét, nước giếng không phạm nước sông.(Pup: èo, sợ hai người này thật>.<; @Kat: sao thấy giống mấy đứa nhóc học mẫu giáo quá nha!)

 

“Cô ơi, tôi muốn lấy vé xem phim.” Lâm Thục Huệ đứng ở quầy bán vé nói, còn Vương Tổ Đức thì mặt không chút biểu cảm đứng ở đằng sau cô.

 

 Cô gái bán vé lộ vẻ mặt tươi cười, nói.“Vâng, xin cho tôi xem mặt mã vé” Đem mật mã nhanh chóng nhập vào máy tính xong, cô gái bán vé mỉm cười hỏi:“Tôi giúp hai người đặt chỗ ở hàng giữa nhé?”

 

 Lâm Thục Huệ lạnh lùng trả lời:“Tôi không biết anh ta.”

 

“A?” Cô gái bán vé ngây người, đầu tiên là nhìn xem Lâm Thục Huệ, sau đó nhìn nhìn vị khách đứng đằng sau khóe mắt đang nheo lại một cách đáng sợ, nhất thời không biết phải nói sao.

 

“Có thể.” Vương Tổ Đức vẻ mặt lạnh lẽo trả lời.

 

 Hai vị khách trước mặt đang phát ra điểm báo nguy hiểm, đủ để cho những người xung quanh biết điều mà duy trì khoảng cách, rời xa cái không khí đáng sợ này, cô gái bán vé cũng không dám chọc hai người, đưa vé xem phim cho hai người

 

 Lâm Thục Huệ cầm vé xem phim xong, cũng không quay đầu lại xoay người rời đi, không nhìn Vương Tổ Đức lấy một cái.

 

“Hừ, cọp mẹ!” Vương Tổ Đức thấp giọng mắng một câu, rồi cũng cầm một tấm vé xem phim, đi theo đằng sau.

 

 Hai người đều tự cầm vé xem phim, không ai để ý tới ai, hiếm khi có được khoảng thời gian như thế này, lại bởi vì một việc nhỏ mà phá đi khoảng thời gian đẹp này.

 

 Lâm Thục Huệ nắm chặt vé xem phim trong tay, thật ra cô cũng không muốn biến khoảng thời gian hiếm có này thành lúc để cãi nhau với anh, nhưng lại không nhịn được mà tức giận. Ngày trước khi bạn cô tìm đến để tâm sự chuyện tình cảm, cô luôn khuyên người ta không cần vì một việc nhỏ mà làm tổn thương đối phương, thậm chí còn có thể phân tích nặng nhẹ cho người ta nữa, xúc động quá chỉ dẫn đến hỏng việc, chỉ có lý trí mới có thể giải quyết vấn đề.

 

 Ai biết được khi chính mình bắt đầu yêu, căn bệnh của những người yêu nhau sẽ phát tác, cô bắt đầu so đo ai yêu nhiều hơn, ai nên làm cho ai cái gì, ai tâm lý hơn, ai trả tiền nhiều hơn, ai thua ai thắng, một ít chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi cũng có thể ầm ỹ lên thành ngày tận thế.

 

 Cô luôn luôn là người lý trí nha, khi nào trở nên dễ xúc động như vậy? Một chút cũng không giống Lâm Thục Huệ thẳng thắn trước kia.

 

 Nhớ có lần mẹ đã nói với cô, yêu một người, ngoại trừ việc yêu những ưu điểm của anh ấy, cũng phải yêu cả những khuyết điểm của anh ấy, nếu cảm thấy tự ty, cảm thấy khó chịu, không bằng buông tay đi, buông tha chính mình, đồng thời cũng để cho người kia đi tìm một nửa thích hợp của mình, đây cũng là một cách yêu.

 

 Trong tình cảm, ngọt ngào cũng giống như đau khổ, ngươi không có khả năng hưởng thụ ngọt ngào, cũng không thể dứt bỏ đau khổ, tựa như ánh mặt trời chiếu rọi nhất định sẽ có một chỗ nào đấy là bóng tối, mà cách duy nhất để thoát khỏi đau khổ, chính là chấp nhận nó, thừa nhận nó, bắt nó trở thành người của mình. Tính tình cũng sẽ khác đi, con mắt nhìn mọi vật cũng sẽ khác đi.

 

 Cô đương nhiên không có cách nào lập tức sửa đổi tích cách của mình được, nhưng cô nguyện ý học.

 

 Cô tự hỏi chính mình, cô yêu Tổ Đức sao? Đáp án là khẳng định. Muốn chia tay cùng anh sao? Đáp án là không hề.

 

 Một khi đã như vậy, cô phải nghĩ cách điều chỉnh tính cách của mình yêu cả những khuyết điểm của Tổ Đức, hơn nữa nếu quyết định phải làm như vậy, sẽ không thể không cảm thấy đau khổ, nhưng phải thực lòng chấp nhận.

 

 Nhìn cái vé xem phim trong tay, cô đã nghĩ sẽ cùng anh hưởng thụ một buổi tối vui vẻ, mà không phải vượt qua cảm giác buồn phiền.

 

 Cô đã quyết tâm, cô xoay người muốn tìm anh làm hòa, nhưng bởi vì đột nhiên quay đầu, cô không cẩn thận va vào người khác.

 

“Làm cái gì a, đụng vào cái túi hàng hiệu của tôi rồi, đi đường không chịu nhìn a!” Một cô gái mặc chiếc quần ngắn gợi cảm không khách khí trừng mắt nhìn cô.

 

 Thật ra cũng chỉ là hơi đụng vào một chút, không nghiêm trọng như vậy, Lâm Thục Huệ tuy rằng trong lòng cảm thấy không thoải mái, nhưng dù sao cũng là cô đụng người ta trước, vì thế lễ phép xin lỗi.

 

“Thực xin lỗi.”

 

“Cái gì? Là nữ? Tôi còn tưởng là con trai chứ.” Cô bạn bên cạnh cô gái kia nói.

 

“Nửa nam nửa nữ, thực chịu không nổi.” Cô gái tiếp tục mắng, điều này đã khiến Lâm Thục Huệ tức giận, cô đụng vào người ta, là cô sai, nhưng không cẩn nhục mạ cô vậy chứ.

 

 Cô đang định mở miệng lý luận với hai người họ, đột nhiên một cánh tay vươn ra, đem cô kéo vào trong lòng, lạnh lùng đoạt lời của cô.

 

“Chẳng qua là đụng phải một chút, có cần phải làm to chuyện như vậy không?”

 

“Làm ơn! Tôi đây là danh –” Đang địng mở miệng mắng đột nhiên cô gái kia á khẩu, mở to mắt nhìn chằm chằm vào soái ca trước mặt.

 

 Người đàn ông này, không chỉ phong độ đẹp trai, dáng người cao thẳng, vẻ ngoài tuần mĩ, cho dù vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng cũng đủ làm cho người ta mê mẩn, làm cho hai cô gái cứng đờ người, chỉ thiếu chút nữa chảy cả nước miếng ra.

loading...
 

 Vương Tổ Đức lạnh lùng nhìn hai phụ nữ khiêu gợi trước mặt, khinh thường hừ giọng nói: “Có việc gì thì nói với tôi đây, không cho phép các cô khinh thường bạn gái tôi, mấy người nhiều lời.” Nói xong ôm bạn gái rời đi, hoàn toàn bỏ qua hai cái miệng đang há hốc kia đã bị vẻ anh tuấn của anh làm cho cứng đờ người.

 

 Lâm Thục Huệ mặc kệ anh lôi đi, vẻ mặt nghiêm túc, nhìn thẳng vào anh.

 

 Khuôn mặt anh tuấn nhìn xuống dưới.“Sao thế?”

 

“Anh mắng các cô ấy là bà tám?”

 

“Đúng vậy, có ý kiến sao?” Thực không sai tí nào mà.

 

“Chúng ta không phải đang cãi nhau sao?” Cô tò mò hỏi. (Pup: chẹp, bà cô này hâm quá, những lúc thế này phải giả vờ quên việc cãi nhau đi chứ, nhắc lại làm chi=.=||; @Kat: nếu biết như muội nói thì đó lại không phải là Thục Huệ nhà chúng ta!?)

 

“Chúng ta cãi nhau là việc riêng, có kẻ địch công kích thì phải chống giặc ngoại xâm, lúc này đương nhiên phải ngừng cuộc chiến trong nhà mà chống đỡ ngoại tộc xâm lược chứ, hiểu không?”

 

 Rõ ràng là ngụy biện, anh lại nói những từ nghiêm túc, mặt không đỏ chân không run, làm cho cô nghe được há hốc mồm, bởi vì tình huống này ở quá khứ là chưa từng có, cô biết Vương Tổ Đức, đối với phụ nữ rất nhã nhặn, không bao giờ bắt nạt người ta, chỉ có riêng với Lâm Thục Huệ là ngoại lệ, dù sao cũng là bởi khi đó Vương Tổ Đức không hề coi cô là phụ nữ.

 

 Hiện tại anh là của cô, không để ý đến phong độ của mình mà mắng chửi người ta, đơn giản là không cho phép người khác bắt nạt bạn gái anh.

 

“Thật không có khí chất nha.”

 

“Còn không phải là vì em sao.” Khẩu khí mãnh liệt, thái dương của anh cũng bắt đầu hiện lên gân xanh, xem ra anh vẫn chưa hết hờn dỗi, còn cô, thì cũng đã hoàn toàn hết giận rồi.

 

“Thực xin lỗi, em sai rồi.” Cô lớn tiếng nói ra miệng, nhẹ nhàng nhìn anh xin lỗi, hơn nữa hai tay còn vòng qua thân thể anh, ngẩng mặt lên nhìn anh, chính thức cùng anh xin lỗi. “Em không nên vì một ít việc nhỏ nhoi mà cãi nhau với anh, em cũng thực không muốn như vậy, thật ra em cũng chờ đến khoảng thời gian vui vẻ này của chúng ta, em không muốn sẽ cãi nhau, một chút cũng không nghĩ đến, em hi vọng mọi giây mọi phút bên anh đều là sự vui vẻ, em cũng không nghĩ là sẽ chia tay với anh nha, chúng ta đừng cãi nhau nữa được không?”

 

 Một hơi đem hết những điều trong lòng nói ra xong, phải biết rằng, cô đã là người phụ nữ nam tính mấy năm nay, lại là lần đầu tiên yêu đương, không có một chút kinh nghiệm nào, khép nép nói với anh lời xin lỗi, là cần một dũng khí rất lớn.

 

 Vương Tổ Đức nhìn cô, mặt đần thối, rốt cục cũng cúi người xuống, tức giận nói: “Nói hươu nói vượn, ai muốn chia tay với em, anh cũng hiểu là không nên cãi nhau với người yêu, anh cũng có điểm không đúng, đã sớm tưởng sẽ làm lành với em, chẳng qua bị em giành trước, ngay cả việc này anh cũng chậm chân.”

 

 Cô vui sướng hỏi: “Anh không tức giận?”

 

“Anh đương nhiên tức giận, anh cũng không phải thánh nhân, nhưng anh cũng không muốn cãi nhau, khó khăn lắm mới có thể đi xem phim cùng nhau, làm sao phải khiến cho chính mình không thoải mái? Không có tức giận nữa, chúng ta dù sao cũng giận không đúng, cũng không nhắc lại chuyện cũ nữa.”

 

 Cô lập tức sảng khoái gật đầu.“Vâng, nhất định như vậy, về sau nếu có tranh chấp, em sẽ hào phóng một chút, sẽ không hẹp hòi so đo với anh.”

 

“Là anh không so đo với em mới đúng, anh làm sao có thể cho phép bạn gái của anh có khí khái đàn ông hơn anh, nhiều lúc em chỉ cần làm nũng là được rồi.”

 

 Nghe đến chữ làm nũng, cô vẻ mặt sợ hãi chột dạ trả lời:“Em…… Em thật sự…… Anh có biết, em thấy việc làm nũng này rất ngu ngốc không……”

 

 Anh chỉ nói như vậy, nhìn thấy cô bỗng nhiên lại tưởng thật là thật thà hỏi lại, còn nói ra cảm nghĩ ngô nghê của mình, khiến anh không khỏi cất tiếng cười to.

 

 Anh thích cô không có tâm địa như vậy, anh cúi đầu hôn cô giữa chốn đông người, đến nỗi làm cho đôi môi cô sưng đỏ lên, khiến cho cô thẹn đến muốn chui xuống đất, đem khuôn mặt đỏ như trái táo giấu vào ngực anh, tâm trạng anh giờ rất tốt, đám mây đen trong lòng giờ đã tan thành mây khói.

 

“Phim bắt đầu chiếu rồi, đi thôi.” Anh cười nói, ôm cô dẫn đi.

 

 Có lẽ về sau bọn họ còn có rất nhiều chuyện muốn vượt qua, dù sao tính cách bọn họ bất đồng như thế, cũng đều còn trẻ, đều muốn đối phương thay đổi theo yêu cầu của mình, nhưng là chính là bởi sự khác nhau này, làm cho bọn họ hấp dẫn lẫn nhau, học cách nhượng bộ lẫn nhau, chậm rãi, nói không chừng bọn họ sẽ học được, muốn người đang yêu trở nên cân bằng, là cần trí tuệ.

 

 Lần này cô lùi một bước, lần sau đổi lại là anh , mỗi ngày giữa bận rộn không chỉ có cãi nhau mà còn có ân ái, cũng rất thú vị.

 

 Vì việc buôn bán của công ty, Vương Tổ Đức đến Hongkong đi công tác vài ngày.

 

 Tuy rằng chỉ là đi ba ngày, nhưng này ba ngày không Thục Huệ, anh cũng thấy nhớ cô, ở Hongkong làm hết công việc xong, anh không dừng lại một chút nào, lập tức trở về Đài Loan.

 

 Máy bay vừa hạ cánh xuống sân bay xong, anh kéo hành lý ra phía bãi đỗ xe, đem tất cả quăng vào cốp xe, lên xe, lập tức khởi động xe phóng về phía Đài Bắc

 

 Cứ nghĩ sẽ nhanh chóng gặp lại được Thục Huệ, đêm nay là có thể ôm cô “lăn lộn”, làm cho anh cả người thần thái bay lên, nhấn chân ga thật mạnh phóng như bay về nhà.

 

 Anh chính trực tuổi trẻ khí thịnh, sự nghiệp thuận lợi, tình yêu đắc ý, kể cả bạn gái hay là anh em tốt, anh chưa từng nghĩ tới mình sẽ yêu một người phụ nữ quá mạnh mẽ, hoàn toàn không cần năng lực của cô phải vượt qua anh, thậm chí lại còn thưởng thức tính quyết đoán của cô.

 

 Anh luôn nói cho Thục Huệ kết quả cuộc đàm phán ở Hongkong, hưởng thụ cùng cô nói chuyện, Thục Huệ cái gì cũng có thể cùng tán gẫu với anh, bọn họ có thể nói đến trận bóng đá, từ chính trị cho tới kinh tế, cho dù biện luận hoặc đấu võ mồm cũng vui vẻ vô cùng.

 

 Xe rất nhanh xuống đường cao tốc, thẳng tiến đến nội thành Đài Bắc, dần đần chậm lại, khi vừa đến chỗ đường tắc, vừa chuyển tay lái lập tức nhìn thấy một con chó bay đến.

 

 Vương Tổ Đức biến đổi sắc mặt, lập tức dùng sức nhấn ga, may mắn tốc độ xe của anh đã chậm lại, hơn nữa phản ứng rất nhanh, xe dừng lại đúng lúc, còn phát ra âm thanh bén nhọn.

 

 Anh xuống xe xem thế nào, chỉ sợ xảy ra chuyện, lần này thật sự không thể trách anh, là con chó đột nhiên lao tới, thật không rõ sao mình lại phải gặp cái chuyện như thế này.

 

 Khi anh xuống xe đi về phía bãi cỏ, phát hiện kia con chó hoàn hảo như lúc ban đầu, liền đứng ở của anh xe phía trước, còn giơ chân lên gãi tai, hoàn toàn không để ý tới xe của anh.

 

 Vương Tổ Đức thở dài nhẹ nhõm, đi đến chỗ con chó nói:“Hừ, mau tránh ra.” Con chó này vẫn ngồi ở giữa đường, cũng không định rời đi, nếu anh muốn đi qua, thì phải đem chú chó này sang một bên mới được.

 

 Chú chó ngẩng mặt nhìn anh một cái, hiển nhiên không đoái hoài tới anh, tiếp tục ở tại chỗ ngồi gãi tai.

 

 Khoan? Sao lại có loại sự tình này? Kêu nó đi còn không đi, tính chiếm lấy lộ quyền sao?

 

 Vương Tổ Đức tuy rằng trong lòng bất mãn, nhưng nhớ tới bài học phải tôn trọng động vật lần trước, anh vẫn là kiên nhẫn bảo con chó tránh đường.

 

“Hừ, mau tránh ra, mày cũng không bị bánh xe đè vào chân chứ? Tránh sang một bên đi, mau — a?” Đợi chút, vì sao anh cảm thấy con chó này nhìn rất quen mắt?

 

 Vương Tổ Đức cúi xuống nhìn thật kĩ, càng nhìn càng quen mắt, đột nhiên trong đầu hiện lên hình ảnh một con chó khác, tuy rằng tối hôm đó có chút mờ, nhưng mà chuyện đã xảy ra thật sự rất kinh người, cho nên hình ảnh kia đã khắc sâu vào tâm trí anh.

 

 Anh trừng mắt, miệng mở to không dám tin nhìn vào con chó trước mặt.

 

“Tao nhớ rõ mày, ông trời…… Mày không chết? Tao nghĩ đã đâm chết mày, nhưng mà mày không chết!”

 

 Màu lông này, bộ dạng xấu xí này, hơn nữa trên tai còn có mấy đốm màu đen, anh nhớ không lầm, lúc trước đụng vào anh chính là con chó này!

 

 Con chó liếc anh một cái, nhấc cái thân lên, sau đó ngửi ngửi đầu xe của anh, tiếp theo đi đến lốp xe của anh, nâng chân sau lên — đi tiểu. (Pup: hahahaha, con chó này được, rất có cá tính!; @Kat: 0.0 – vẻ mặt của Tổ Đức lúc này)

 

 Vương Tổ Đức lập tức im lặng, nó dám đi tiểu lên bánh xe yêu quý của anh? Ven đường cột điện rất nhiều nha, nó lại cố tình chọn lốp xe của anh, rõ ràng là khiêu khích!

 

 Anh sa sầm mặt, nỗi tức giận bốc lên đỉnh đầu, tay chậm rãi nắm chặt.

 

 Tốt lắm, nó rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, thế này cũng không nên trách anh.

 

 Sáu giờ sáng, đồng hồ báo thức vang lên bản nhạc Mozart.

 

 Người trên giường vươn tay, theo thói quen sờ lên cái di động trên đầu giường, mở đôi mắt vẫn còn ngái ngủ ra xem giờ trên di động, sau khi tắt chuông báo đi, lại nhắm mắt lại.

 

 Chỉ chốc lát sau, hai mắt đột nhiên mở, đột nhiên tỉnh táo hẳn

 

 Có gì đó không đúng!

 

 Lâm Thục Huệ thẳng tắp trừng mắt nhìn trần nhà, cô nhận thấy được có gì đó không đúng, một loại cảm giác kỳ lạ đột nhiên đánh úp lại.

 

 Cô thoáng ngẩng đầu, nhìn bộ ngực của chính mình, muốn xác định cái cảm giác bên ngực phải kia là đúng, nhưng mà, cũng không có như cô đã hy vọng, ở nhà cô không có mặc Bra, lại có một bàn tay ở đấy, hơn nữa, kia không phải là bàn tay người, thoạt nhìn như là chân chó.

 

 Theo chân chó nhìn sang bên phải, nằm bên cạnh cô là một chú chó nhỏ, mà hơi thở của chú chó còn phảng phất vương trên mặt cô.

 

 Lâm Thục Huệ hoảng sợ mở to mắt, há miệng, cô cứng đờ cả người, không, là mỗi tế bào trên thân cô đang phát ra tín hiệu báo động.

 

 Ngay sau đó, cô nhảy dựng xuống khỏi giường, mang theo tiếng thét chói tai.

 

 Bị tiếng kêu quấy nhiễu, Vương Tổ Đức cũng sợ tới mức nhảy dựng lên.

 

“Chuyện gì! Có chuyện gì xảy ra!”

 

 Là kẻ trộm xông tới? Hay là hoả hoạn?

 

 Anh lo lắng nhìn xung quanh, tiếp theo phát hiện cả người Thục Huệ đang dán cả vào chiếc tủ quần áo, dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn anh, phảng phất như trên người anh đang có cái gì đáng sợ lắm?

 

“Em làm sao vậy? Vẻ mặt này là sao? A? Tiếng của anh sao lại thay đổi thế này? Nghe qua như là tiếng chó sủa?”

 

 Vương Tổ Đức ngây người, ngay sau đó một hơi lạnh từ chân tràn lên đỉnh đầu anh, anh cúi đầu, hô hấp trở nên dồn dập.

 

 Nhìn tay của mình, bàn tay kia đã vốn khôg phải tay của anh nữa rồi, mà là chân chó.

 

 Lại nhìn vào mông mình, xuất hiện cái đuôi chó.

 

 Anh nhìn xung quanh, lại biến trở về màu đen trắng.

 

oh–mygod–

 

“Gâu gâu gâu gâu gâu gâu –” Điều này sao có thể a –

 


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: