truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Gả cẩu tùy cẩu – Chương 06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Ngoại trừ công việc căn bản Lâm Thục Huệ không biết cùng Vương Tổ Đức tán gẫu cái gì?

 

Ngồi trong nhà hàng Italy, cô đột nhiên nghĩ đến, từ khi cùng Vương Tổ Đức kinh doanh công tác cho nên đến nay, bọn họ chưa từng cùng nhau dùng cơm, đây là lần đầu tiên.

 

“Nhà hàng này Cesar salad khai vị thực đáng khen, ngoại trừ rưới lên trên nước sốt đặc chế, còn rắc lên pho-mát mài nhỏ nhập khẩu, cực kỳ thơm, “em” nhất định phải nếm thử.” Vương Tổ Đức vì cô mà thuyết minh.

 

Cô nhún nhún vai.“Tôi không ý kiến.”

 

“Cho một dĩa.” Anh nói với bồi bàn, tiếp theo lại giới thiệu một món chính tinh tế khác. “Chân vịt dùng cùng gỏi, đây là món ăn được bếp trưởng đề cử, em nhất định phải nếm thử, hoặc là món thịt heo quay tẩm mật ong cũng rất đáng nếm thử….”

 

“Đợi chút.” Cô ngăn anh lại.“Cho tôi một phần mỳ ý hải sản là ổn, đừng quên, chúng ta còn có rất nhiều chuyện muốn thảo luận, nếu anh chọn mấy món kia, sẽ tiêu phí rất nhiều thời gian không cần thiết.”

 

“Có quan hệ gì, chỉ là ăn một bữa cơm, không mất nhiều thời gian lắm.”

 

“Không được, thời gian chính là tiền bạc, anh mất tích một tháng, đã lãng phí rất nhiều thời gian.”

 

Không khí đột nhiên đông cứng lại, cô biết Vương Tổ Đức nhất định sẽ mất hứng khi cô nói như vậy, nhưng cô đến để bàn việc, mà cô đoán hai người đại khái sắp tranh cãi.

 

Ngoài ý muốn, Vương Tổ Đức chỉ trầm mặc trong chốc lát, chẳng những không cùng cô tranh luận, ngược lại gật gật đầu.

 

“Em nói đúng, công việc quan trọng.”

 

Hả?

 

Cô thực kinh ngạc nhìn phía anh đang mang vẻ mặt mỉm cười, mang theo hàm ý xin lỗi.

 

“Thực xin lỗi, anh chỉ là rất muốn giới thiệu một ít món ăn ngon cho em, lại đã quên sự vất vả một tháng qua của em.”

 

Thái độ thành khẩn của anh làm cô không khỏi ngây người, nếu là ngày trước, anh hẳn là sẽ tức giận, nhưng mà không, anh lại theo ý cô, ngược lại làm cho cô cảm thấy chính mình có phải hay không có chút hơi quá đáng?

 

Kỳ thật cô cũng không có trách cứ ý tứ của anh, chỉ là thành thật nói ra ý nghĩ của chính mình thôi, nếu Vương Tổ Đức bạo phát, cô nhất định phụng bồi, nhưng mà anh lại hướng cô xin lỗi, chưa cùng cô tranh luận cái gì, khiến cô ngược lại cảm thấy trong lòng là lạ, hơn nữa khi nhìn thấy sự thất vọng trong mắt anh, lòng của cô nhịn không được hóa mềm.

 

“Mang lên 2 suất mỳ Ý hải sản là được.” Vương Tổ Đức nhìn bồi bàn đang chờ một bên nói, cũng đem thực đơn trả lại cho anh ta.

 

“Đợi chút.”

 

Cô nhịn không được xúc động mở miệng, mà khi cô mở miệng, Vương Tổ Đức cùng bồi bàn đều ngoài ý muốn nhìn cô.

 

“Tôi nghĩ…… Anh nói đúng, nhiều lắm cũng chỉ mất nửa tiếng, anh đã thích ăn, liền chọn đi.”

 

Mắt Vương Tổ Đức sáng lên.“Em chắc chứ?”

 

Cô gật đầu.“Ừ.”

 

Thay thế vẻ mặt không được như ý, trên mặt lại hiện lên vẽ tươi cười tuấn lãng sáng ngời, anh nói với bồi bàn:“Hai phần mỳ Ý hủy bỏ, cho tôi phần  Cesar salad kinh điển, chân vịt, còn có hải sản trộn cơm, mặt khác cho tôi hai ly rượu đỏ.”

 

“Rượu đỏ!” Cô trừng lớn mắt, đề cao giọng, ăn một bữa cơm anh còn chọn rượu đỏ?

 

“A…… Không thể sao?” Vẻ mặt của anh từ sung sướng chuyển thành hối lỗi, phảng phất nếu không cho anh chọn rượu đỏ, anh sẽ vô cùng vô cùng thất vọng, nhưng mà nếu cô kiên trì, anh sẽ nghe theo cô hủy bỏ việc kêu rượu đỏ.

 

“……” Lời muốn nói nghẹn lại giữa yết hầu, không biết vì sao, khi nhìn thấy Vương Tổ Đức lộ ra loại biểu tình thỏa hiệp bất đắc dĩ này, lực lượng quật cường của cô giống như có điểm không thể hoạt động, cảm thấy chính mình đối với biểu hiện cúi đầu của anh có chút chịu thua.

 

“Rượu đỏ trong nhà hàng chúng tôi đều được phối hợp tỉ mỉ, cùng mỗi một lọai món ăn được chọn đều đúng vị, phân lượng sẽ không nhiều lắm, chỉ uống một chén sẽ không say, hơn nữa có thể khai vị.” Một bên mỉm cười, bồi bàn bổ sung nói.

 

Cô hết nhìn bồi bàn, lại nhìn nhìn vẻ mặt chờ mong của Vương Tổ Đức.

 

Chết tiệt, đừng dùng cái loại ánh mắt này nhìn cô a, như vậy cô sẽ khó mà cự tuyệt nha!

 

Nếu anh trực tiếp cùng cô kháng nghị, như vậy cô có thể quyết tâm tàn nhẫn mà cự tuyệt, nhưng mà anh cố tình tỏ ra bộ dáng áy náy.

 

“Em nói đúng.” Anh mỉm cười gật đầu, quay đầu nói với bồi bàn sửa món.“Hai ly rượu đỏ không cần, đem lên hai ly nước thì tốt rồi.”

 

Đáng giận! Cô đầu hàng.

 

“Quên đi, muốn chọn liền chọn đi, đem lên hai chén rượu đỏ.” Cô chủ động đề nghị, bởi vì chính mình không hiểu vì sao mềm lòng, mà sau khi cô thỏa hiệp, gương mặt đẹp trai kia lại trưng cho cô biểu tình vui sướng.

 

“Thật sự?”

 

Cô thở dài.“Nếu anh muốn uống, liền gọi đi, tôi cùng anh uống.”

 

Anh lắc đầu.“Không, em thật muốn uống anh mới gọi, nếu chỉ có anh muốn uống, mà miễn cưỡng em, anh cũng sẽ băn khoăn.”

 

A…… Anh bỗng nhiên băn khoăn tâm tình của cô như thế, đây chính là điều chưa từng xảy ra trong quá khứ, Lâm Thục Huệ cảm thấy thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo sợ), anh có thể sử dụng loại thái độ này đối với cô, cô thật sự thích đến thực vui mừng, lòng không khỏi càng mềm ra.

 

Nếu anh vì cô suy nghĩ như vậy, cô như thế nào có thể không tiếp nhận ý tốt của anh đây? Huống chi anh còn đặc biệt muốn giới thiệu thức ăn ngon cho cô, cũng là vì không muốn để cô đói bụng.

 

“Tôi cũng kêu một ly đến phối hợp với món chính cũng tốt lắm.”

 

“Thật sự?”

 

“Nếu anh đã đặc biệt giới thiệu, nhất định nó có chỗ đặc biệt.”

 

“Thật tốt quá, anh nhất định sẽ không làm em thất vọng.” Dáng vẻ tươi cười của anh vẫn rạng rỡ như vậy, giống tia nắng ban mai đầu tiên lúc rạng đông, tựa như tất cả mọi người đều bị vẻ tươi cười của anh cuốn hút, làm cho cô không khỏi nhìn đến ngây người.

 

Cô biết anh rất tuấn tú, nhưng cô luôn luôn bỏ qua vẻ đẹp trai của anh, bởi vì cô tới để công tác, không phải đến nhìn đàn ông, cho nên Vương Tổ Đức đẹp trai chưa bao giờ sẽ làm cô say sóng, nhưng mà hôm nay chuyện gì xảy ra? Cô cảm thấy…… Trước mắt cô anh trở nên thực đẹp, thực nho nhã.

 

Khi anh không hề đối với cô trợn mắt, cô cũng không biết bất giác mình đã tháo bỏ sự phòng bị, nhìn thẳng vào nụ cười tuấn lãng mê người của anh, xác thực có một cỗ mị lực trời sinh mê người……

 

Chậm đã, cô đang làm gì?

 

Lâm Thục Huệ kinh hãi phát hiện, vừa rồi trong một khắc như vậy, cô bỗng nhiên đối với nụ cười của Vương Tổ Đức cảm thấy trái tim thẳng thắn đập loạn, đây là tình huống không nên có nha! Cô vội vàng nhắc nhở chính mình đừng loạn tưởng.

 

Sau một tháng không thấy, khi anh trở về, lại đối với cô dị thường thân mật, còn còn rất nho nhã ôn nhu, làm cho cô thực không quen, cô biết Vương Tổ Đức không xem cô là phụ nữ, bởi vì cô luôn ăn mặc trung tính, cá tính lại thực manly (nam tính), cho nên khi anh đối đãi cô long trọng tựa như đối đãi một vị thục nữ, cô thật sự thực không quen.

 

“Em đang nghĩ gì vậy?”

 

Cô phục hồi tinh thần lại, phát hiện Vương Tổ Đức đang chuyên chú nhìn cô, vội vàng bình ổn tâm trạng.

 

“Không có.”

 

“Em xem giống như có tâm sự, hơn nữa sắc mặt có chút tiều tụy, tối hôm qua không ngủ ngon, phải không?”

 

Cô thật sự không ngủ ngon, đại khái chỉ ngủ ba tiếng.

 

“Tôi không sao.”

 

“Có chuyện gì có thể nói ra để cùng thảo luận, anh hy vọng hai người chúng ta không chỉ là phía đối tác, nếu tâm tình không tốt hoặc có gì, nói ra sẽ thoải mái chút.”

 

Cô luôn luôn có thói quen dùng tư thái của một người vô cùng mạnh mẽ để đối đãi anh, kêu cô đột nhiên thổ lộ tâm sự, cô thật sự nói không nên lời, vì thế cô lắc đầu.

 

 “Không có chuyện gì.”

 

Làm sao có thể không có việc gì? Anh đã sớm chú ý tới hôm nay cô có chút tiều tụy, có vẻ như không ăn no ngủ đủ, đặc biệt kéo cô… đến ăn cơm, ngoại trừ bồi dưỡng cảm tình, cũng muốn biết tâm sự của cô, aiz, thật sự là cô gái quật cường, nhưng mà không quan hệ, từ sau khi anh biến lại thành người, liền quyết định thay đổi phương thức sống chung của chính mình cùng Thục Huệ.

 

Anh thừa nhận, loại thay đổi này đến từ khi anh đối với cô nổi lên hứng thú thật lớn, bởi vì anh biết cô chân chính là lọai phụ nữ gì, mà anh phát hiện chính mình đã chân chính bị cô hấp dẫn rất nhiều.

 

    Anh cố ý lộ ra vẻ mặt không được như ý, biểu hiện ra bộ dạng thất vọng vì bị cự tuyệt, thậm chí cố ý nói:“Thực xin lỗi, anh không phải cố ý muốn xen vào chuyện riêng của em, chỉ là anh đã cho rằng chúng ta không chỉ là đối tác, hẳn là càng hiểu biết lẫn nhau mới phải, dù sao chúng ta muốn cùng nhau xây dựng mối quan hệ hợp tác, nhất định phải quan tâm lẫn nhau cùng tín nhiệm đối phương, cho nên anh mới có thể đem bí mật anh bị bắt cóc này nói cho em, xem ra, đây chỉ là suy nghĩ của riêng anh thôi.”

 

        Sau khi nghe Vương Tổ Đức nói những lời này, Lâm Thục Huệ mới tỉnh ngộ.

 

Thì là như vậy nha, Vương Tổ Đức sở dĩ đột nhiên đối với cô thân mật như vậy, là hy vọng có thể cải thiện quan hệ của bọn họ, lo liệu tinh thần họp tác của đồng sự, như vậy xem ra, sự cự tuyệt của cô có vẻ hẹp hòi, cảm thấy thái độ bản thân thực không nên.

 

Đúng vậy, bọn họ là đối tác, ngoại trừ trong công việc, cũng có thể càng nên hiểu biết đối phương mới đúng.

 

Sau khi có ý tưởng này, cô cũng thử cải thiện thái độ chính mình.

 

“Thật ra…… Là có chút chuyện, nếu anh muốn nghe tôi nói.”

 

Ánh mắt tuấn lãng kia hiện lên một chút sáng ngời, lập tức thay đổi trở nên phấn khởi đầy sức sống.

 

“Đương nhiên muốn, em cứ nói.”

 

“Thật ra là…… Cũng không có gì, tôi nuôi một con chó lang thang, ngày hôm qua không thấy, tôi tìm nó khắp nơi mà không thấy.”

 

Nói đến chuyện này cô sẽ rất khó vượt qua, con chó nhỏ bỗng nhiên biến mất làm cho cô khổ sở cả một đêm ngủ không được, chỉ có trước bình minh mới hơi mơ màng một chút mà thôi.

 

Vương Tổ Đức đem vẻ mặt khổ sở của cô toàn bộ thu vào đáy mắt thâm thúy, thì ra cô vì sự mất tích của anh mà mất ngủ cả một đêm, trong lòng lại kích động, cảm tình đối với cô chỉ có càng ngày càng tăng.

 

“Em rất yêu con chó kia?”

 

“Đúng nha, nó thực đáng yêu, thực đặc biệt, tôi từng chăm sóc không ít chó lưu lạc, nhưng cho tới bây giờ chưa thấy qua con chó không giống những con chó khác như nó.”

 

Vừa nói đến con chó vàng nhỏ đáng yêu, toàn bộ vẻ mặt cô thật khác, chẳng những đường cong trên mặt trở nên nhu hòa, ngay cả ánh mắt cũng sáng hẳn lên, từ một người phụ nữ nam tính kiên cường, toát ra hương vị phụ nữ hiếm thấy.“Nó đáng yêu thế nào?” Anh có hứng thú hỏi.

 

“Nó rất gia giáo nha.”

 

“Sao?”

 

“Nó cùng chó bình thường không giống nhau, nó thực sạch sẽ, sẽ không sủa bậy, không ăn thức ăn cho chó, chỉ ăn thịt ăn đồ ăn của người, hơn nữa nó nhất định không ở bên ngoài đại tiện, tiểu tiện bậy, bởi vì nó chỉ dùng toilet trong nhà, không phải dùng cái loại lót giấy báo để đi toilet nha, là bồn cầu trong phòng tắm—”

 

Khi cô nói ra mình yêu con chó nhỏ lông vàng ra sao, lời nó tự nhiên mà tuôn trào, hơn nữa không hề ngập ngừng, anh chỉ lặng lẳng ngồi cạnh thưởng thức biểu tình sinh động của cô, cảm thấy cô thật là đáng yêu, trên đời này cũng chỉ có cô nói thương một con chó lưu lạc không ai để tâm đến.

 

“Không nghĩ tới em yêu thương con chó nhỏ lông vàng đó như vậy.”

 

Cô dừng lại.“Anh làm sao mà biết nó là lông vàng?” Cô nhớ rõ không từng nói qua cho anh nha.

 

“Anh còn biết em đặt tên cho nó gọi là Tổ Đức.”

 

Lâm Thục Huệ không khỏi ngây người, trái với Vương Tổ Đức vẻ mặt tiêu sái  mang theo vẻ mỉm cười nghịch ngợm, còn vẻ mặt cô ngượng ngùng, còn có chút xấu hổ.

 

Thì ra anh đã biết, kỳ quái, anh hôm nay mới trở lại công ty, như thế nào tin tức lại linh thông như vậy?

 

Ý cười vẫn còn đọng trên môi anh, nhìn không ra anh có chỗ nào mất hứng, làm cho cô lòng tràn đầy nghi hoặc, một tháng không thấy, sự độ lượng trong anh cũng lớn hơn sao?

 

“Anh đoán rằng, em đặt tên nó kêu Tổ Đức, là vì muốn cầu xin may mắn, phù hộ anh bình an đúng hay không?”

 

Anh lại lần nữa làm cho cô lắp bắp kinh hãi.“Anh làm sao mà biết?”

 

“Không phải chứ? Anh đoán đúng rồi sao?” Anh cố ý cũng biểu hiện ra vẻ kinh ngạc, làm bộ chính mình thực ngoài ý muốn đoán đúng rồi.

 

Lâm Thục Huệ trong khoảng thời gian ngắn á khẩu không trả lời được, không biết nên đáp lời anh như thế nào, bởi vì đây thật là sự thật, cô cũng không tính làm cho Vương Tổ Đức biết, không thể tưởng được lại bị anh đoán trúng?

 

“Thì ra em quan tâm anh như vậy, anh thật sự thật rất vui.”

 

Dưới sự thành khẩn lại chuyên chú nhìn cô chăm chú như thế của anh, hai má của cô bất giác nóng lên, nhưng rất nhanh, cô vội vàng bình tĩnh nói với anh.

 

“Không có gì, anh không phải cũng nói qua, chúng ta là phía đối tác, hẳn là muốn quan tâm cùng tín nhiệm lẫn nhau, không phải sao?”

 

Anh gật đầu.“Đúng vậy.”

 

“Nhanh ăn đi, buổi chiều chúng ta còn có rất nhiều việc muốn thảo luận nha.” Cô cúi đầu ăn, cảm nhận được trong lúc đó hai người được bao trùm bởi bầu không khí nhiệm màu diệu kỳ.

 

Cô nghĩ, nhất định là chính mình đa tâm, Vương Tổ Đức chỉ coi cô là phía đối tác, cho nên mới đối với cô tốt như vậy.

 

Nếu có thể hai người một lòng hợp tác, không cần giống như trước như vậy hở một chút liền tranh cãi, đương nhiên tốt lắm, chẳng qua…… Aiz aiz aiz, cứ hở một chút Vương Tổ Đức liền đối với cô lộ ra tươi cười chân thành như vậy, còn dùng ánh mắt có điện chăm chú nhìn cô, cô thật sự thực không thể thích ứng nha.

 

Có lẽ là lúc trước quá đỗi bận rộn, lại còn ăn uống thất thường, cho nên Lâm Thục Huệ bị cảm, hơn nữa là cảm mạo thực nghiêm trọng.

 

Cô thật sự không muốn xin phép, bởi vì làm bà chủ là cả năm không nghỉ, cô có nhiều công tác muốn xử lý lắm, cuối cùng dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Vương Tổ Đức, cô mới cố mà ở nhà nghỉ ngơi một ngày. (BN : chị à…chị mới là phó tổng thôi không fãi bà chủ…lỡ lời hậu quả nghiêm trọng lắm haiz haiz haiz)

 

Cô nằm ở trên giường, cả người rất là khó chịu, dường như cứ muốn nằm như vậy không đứng dậy, đáng tiếc trời không toại lòng người, chuông cửa vang lên nhắc nhở cô có người tới thăm.

 

“Đinh đinh  đang—Đinh đinh đang—”

 

Ca khúc noel từ chuông cửa lại vang lên, mà cô không nhúc nhích lại ở trên giường, hỗn độn suy nghĩ rằng chính mình khi bận việc công tác, còn không cảm thấy bệnh thật sự nghiêm trọng, chỉ khi nào sau khi cả người gục xuống, giống như binh bại như núi đổ bỏ mình ở trên giường,  ngay cả ngón tay cũng buông thõng vô lực.

 

“Đinh đinh  đang—Đinh đinh đang—”

 

Người tới lại nhấn chuông cửa lần nữa, Lâm Thục Huệ rất muốn đứng lên mở cửa, nhưng cô thật sự không có khí lực, cũng nghĩ không ra bình thường ai sẽ đến ấn chuông cửa nhà cô, từ khi cô rời khỏi nhà mẹ đẻ ra ở riên tại căn nhà cho thuê này đến nay, vì công tác sớm đi trễ về, hàng xóm cũng không quen thuộc, bạn bè cũng liên lạc sơ sơ, cho dù muốn liên lạc cũng đều là gọi điện thoại, nghĩ không ra ai sẽ đến ấn chuông cửa.

 

Ai thèm quản, coi như có người ấn sai cũng tốt lắm.

 

“Cạch cạch—”

 

Hả?

 

Cô mở mắt ra, nghi hoặc cẩn thận nghe, hình như là âm thanh có người đang suy nghĩ biện pháp mở khóa cửa.

 

“Cạch cạch—”

 

Âm thanh mở khoá cửa làm cho hai mắt cô mở to, tim đập gia tốc!

 

Cô không có nghe sai, cửa phòng khách của cô bị mở ra.

loading...
 

Kẻ trộm! Trực giác của cô cho rằng tự tiện mở khóa khẳng định là kẻ trộm chuyên bẻ khóa, trước ấn chuông cửa nhà cô để xem có hay không có người ở nhà, sau đó lại vụng trộm dùng công cụ mở cửa nhà cô.

 

Shit! Lâm Thục Huệ trong lòng thầm mắng, vì sao cố tình ngay lúc cô bị bệnh lại gặp loại chuyện không hay ho này?

 

Vẻ mặt cô nhíu chặt, cưỡng bức bản thân xuống giường, đi đến góc nhà tìm đến một cây gậy đánh golf nắm trên tay, tránh ở phía sau cửa nghe động tĩnh.

 

Cô nghe được tiếng bước chân, qua nhiên đi tới hướng phòng cô, làm cô toàn thân mỗi một cái tế bào đều ở trạng thái chuẩn bị chiến tranh.

 

Cửa phòng lặng lẽ bị mở ra, cô ngừng thở, hai tay nắm chặt gậy đánh golf, nhìn thấy một bàn tay với vào cửa ấn xuống công tắc đèn trên tường, tiếp theo, cô nhìn thấy một người đàn ông cao lớn xông qua cửa, không nói hai lời, gậy đánh golf trên tay dùng sức hướng đỉnh đầu đối phương đập xuống.

 

Gậy đánh golf chưa kịp đánh xuống đầu đối phương, đã bị đối phương phản ứng sâu sắc ngăn cản, bàn tay to đúng lúc bắt lấy gậy golf đang hạ xuống.

 

Nguy rồi!

 

Cô bất cứ giá nào, phấn đấu quên mình dùng nắm tay và chân đá hướng về phía người đối phương nghênh chiến.

 

“Ôi!”

 

“Tao với mày liều mạng!”

 

Cô tuyệt đối không thể thua, trừ phi đem tên trộm này “nhiệt tình” đánh một chút.

 

“Thục Huệ!”

 

Nghe tới đối phương kêu tên mình, cô ngây người, trừng lớn mắt nhìn đối phương.

 

“Làm sao có thể là anh?” Sau khi nhìn rõ ràng là Vương Tổ Đức, cô kinh ngạc thốt ra.

 

“May mắn anh phản ứng rất nhanh, nếu không bị em dùng gậy golf đánh xuống, não chắc chắn chấn động.” Anh may mắn thoát khỏi nguy hiểm.

 

“Anh vào bằng cách nào?”

 

Cửa nhà cô rõ ràng khóa chặt, anh làm sao có thể đi vào?

 

“Dùng chìa khóa giấu trên đỉnh cửa của em.”

 

“Anh—” Cô đang muốn chất vấn anh, nhưng đột nhiên một trận choáng váng mềm nhũn ập đến, làm cho cô thấy hoa mắt, hai chân một trận xụi lơ, cả người sắp ngã xuống.

 

Nhanh hơn, là một đôi cánh tay có lực hoàn toàn nắm giữ cánh tay cô.

 

Vương Tổ Đức đúng lúc tiếp được cô, dễ dàng ôm lấy cô.

 

“Nhìn em bệnh thành như vậy, may mắn anh đến đây, em cần phải có người chăm sóc cho em.”

 

Làm Lâm Thục Huệ thật vất vả hoàn hồn sau cơn choáng váng, phát hiện chính mình lại bỗng nhiên ở trong lòng Vương Tổ Đức, lập tức khó chịu ra lệnh—

 

“Thả tôi xuống dưới.”

 

Không quen! Cực kỳ không quen! Nhu nhược nằm ở trong lòng đàn ông hoàn toàn không phải tác phong của cô, không những vậu còn là nằm ở trong lòng Vương Tổ Đức!

 

Thật sự rất xấu hổ, thế cho nên cô vội vã muốn thoát khỏi loại tình cảnh làm cho chính mình không thể che giấu ngượng ngùng này, ra sức dùng chút sức lực yếu ớt để giãy khỏi sự ôm ấp của anh.

 

“Em nhìn em xem, bệnh đến độ đứng không vững, đừng lộn xộn, anh ôm em về giường.” Không để ý tới kháng nghị của cô, anh kiên định ôm cô, nhìn thấy cô bệnh thành như vậy, chân mày anh lập tức nhíu lại một chỗ, lo lắng viết hết ở trên mặt.

 

May mắn anh đến đây, nếu không người phụ nữ này sẽ áp bức chính mình cỡ nào, lúc anh làm chó toàn chỉ có thể đứng một bên nhìn, không tiếng không động, người phụ nữ này nha, đối đãi thú cưng còn tốt hơn so với đối đãi chính mình.

 

Từ khi cùng Vương Tổ Đức hợp tác tới nay, thấy anh nhíu mày không dưới trăm lần, cô không thấy sợ, nhưng mà lúc này đây cô không cách nào phản kích anh, bởi vì anh nhíu mày đến từ sự quan tâm cô.

 

Anh thực rõ ràng là cố ý đến thăm cô, xuất phát từ sự quan tâm cùng lo lắng cho cô, điểm này làm trái tim như mặt hồ bình lặng trong cô gợn sóng, cảm thấy chân tay có một chút luống cuống.

 

Cái khác cô không sợ, ở trên thương trường cô xem như nổi tiếng rất mạnh mẽ, nhưng mà trong tình cảm, cô cũng là một người chậm chạp, từ sau khi cảm nhận được ánh mắt của Vương Tổ Đức không giống trước, cô không hiểu được nên ứng đối thế nào, đành phải giả ngu đến cùng.

 

Anh sẽ không thật sự thích cô đi? Cô bề ngoài không xinh đẹp, hơn nữa anh vốn chán ghét cô, vì sao thái độ lại đột nhiên thay đổi? Làm hại cô lâm vào một loại hỗn loạn khó dùng từ hình dung, cũng không hiểu được nên dùng thái độ gì để đối mặt với anh.

 

 Sau khi đem cô đặt lên giường, bàn tay anh cũng thực tự nhiên đặt ở trên trán cô, kiểm tra cô có phát sốt hay không.

 

Cô hiện tại thật sự không khí lực phản khán anh, đành phải tùy anh, khàn khàn mở miệng:“Tôi đã khám bác sĩ, đã chích thuốc, cơn sốt đã lui.”

 

“Giọng em nói ra đều khàn khàn, cảm mạo thật sự nghiêm trọng, đã ăn uống gì chưa?”

 

“Có.”

 

“Ăn cái gì?” Khi anh hỏi câu này, ánh mắt thật sắc bén.

 

Cô nhịn không được vì ánh mắt sắc bén của anh mà cảm thấy chột dạ.

 

“Ờ thì, đương nhiên là đồ có thể ăn no a.”

 

“Có loại đồ ăn có thể ăn no, nhưng không có dinh dưỡng.” Hơi thở của anh càng lúc càng gần, ánh mắt còn mị lên.“Nên em sẽ không lại ăn sandwich của cửa hàng tiện lợi đi?”

 

Ban đầu cô có chút chột dạ, vừa nghe đến anh đoán sai, lập tức vênh váo tự đắc phản bác.

 

“Đương nhiên không phải!” thật ra sau khi bị Vương Tổ Đức tụng tụng niệm niệm, cô đã sớm bỏ ăn thói quen xấu ăn sandwich cho no bụng ở cửa hàng tiện lợi, đơn giản là không muốn bị anh bắt được nhược điểm.

 

Anh nhíu mày, nhìn cô nói có vẻ đúng lý hợp tình, không giống như là gạt người, nhưng mà đừng tưởng rằng như vậy anh sẽ không tìm căn nguyên truy cứu.

 

“Vậy em ăn cái gì?”

 

 Sắc mặt của cô cứng đờ, khí thế lại lùi về.“Tôi đã quên.”

 

“Là đã quên, hay là không dám khai?”

 

Ai nha nha, dám khiêu khích cô? Đừng tưởng rằng cô thật sự sợ anh được không! Thân thể là của cô, cô muốn ăn như thế nào cũng là tự do của cô nha, khai liền khai!

 

“Tôi ăn mỳ! Nóng hổi, hơn nữa là mỳ thịt bò, thịt xay viên to lại còn gia vị ngon, như vậy anh còn có ý kiến gì? Vương tổng giám đốc.”

 

Nghe được cô ăn mỳ, không có ăn bậy gì, anh vui mừng còn không còn kịp, làm sao còn có ý kiến.

 

“Có ăn cái gì là tốt rồi, trước tiên em nằm xuống, anh đi giúp em rót  chén nước ấm nha.” Anh lại lộ ra vẻ tươi cười tuấn lãng chết người không đền mạng kia, làm cho cô nhất thời hoa mắt hỗn loạn.

 

Khi anh đứng dậy đi ra phòng ngủ, cô rốt cục nhớ tới có cái gì đó kỳ quái.

 

“Đợi chút, anh làm sao mà biết tôi đã dùng cái chìa khóa giấu ở trên đỉnh cửa?”

 

Vương Tổ Đức dừng lại bước chân, trầm mặc trong chốc lát, quay đầu lại nhìn cô chớp mắt mấy cái.“Anh đoán.” Sau đó đi ra ngoài cửa phòng.

 

Đoán?

 

Cô nhíu mày, đánh hơi thấy mùi khả nghi, anh làm sao có thể đoán được?

 

Lâm Thục Huệ đã không còn bị choáng giống khi nãy, cô từ trên giường đứng lên, đi theo phía sau anh ra cửa phòng.

 

“Tôi còn chưa có hỏi xong, anh làm sao mà biết nơi tôi ở?”

 

“Chuyện này rất đơn giản, tra số liệu nhân sự của công ty là xong.” Sự thật là, anh ở trong này ở một tháng, mỗi ngày cùng cô cùng đi làm cùng tan tầm, rành rọt vô cùng.

 

Anh quay đầu lại, chân mày kia nhíu lại một chỗ.

 

“Không phải bảo em ngoan ngoãn nằm nghỉ ngơi sao?”

 

“Tôi ngủ nhiều lắm, không muốn ngủ tiếp.” Sự thật là, từ sau khi Vương Tổ Đức xuất hiện, cô lại đột nhiên cảm thấy tinh thần mình tốt hơn nhiều, cảm giác thân thể không khoẻ dường như giảm bớt không ít.

 

Vương Tổ Đức cau mày quay lại, không hề báo trước một phen ôm lấy cô.

 

“A.” Cô bởi vì hành động đột ngột này của anh nên lại lần nữa có chút hoảng hốt.“Anh muốn làm gì!”

 

Vương Tổ Đức mang cô đặt trên sofa, sau đó giống một nhà lãnh đạo nhìn cô  ra lệnh.

 

“Vậy ngoan ngoãn đợi ở trên sofa không cần lộn xộn.” Sau khi nói xong, còn thuận đường trở về phòng cầm một cái chăn lông đi ra cho cô đắp trên người giữ ấm, mới qua về phía nhà ăn đi đến, mà cô khó khăn thở phì phì trừng mắt nhìn bóng dáng anh, miệng nhịn không được nói thầm.

 

“Cau có cái gì mà cau có…… Cảm mạo cũng không phải bệnh nặng gì, việc gì phải làm to chuyện……” Cô tuy rằng nói thầm, nhưng vẫn là theo mệnh lệnh của anh ngoan ngoãn đợi ở trên sô pha, miễn cho tên kia lại điên lên ôm cô.

 

Vương Tổ Đức vì cô mang về một ly nước ấm vừa không làm bỏng cô.

 

“Đúng rồi, uống nhiều nước ấm, thúc đẩy sự trao đổi chất.”

 

Dưới sự kiên trì của Vương Tổ Đức, cô đành phải lại ngoan ngoãn nghe theo.

 

Cô một bên uống nước một bên nhìn anh, a, anh cư nhiên lại sắp xếp phòng khách rối tung của cô.

 

“Phòng khách của em thật loạn, không có chỗ nào trong gọn được một chút.”

 

“Đây là nhà của tôi, tôi thích.”

 

“Để anh đoán, quần áo của em hẳn là đều đã mấy ngày không giặt, tại phòng bếp bát cũng đã mấy ngày không rửa, chắc chắn.”

 

“Đó cũng là tự do của tôi, chắc chắn.”

 

Hai người liền như vậy bắt đầu đấu võ mồm, anh nói một câu, cô liền phản bác một câu, cứ như vậy đấu tới đấu lui làm cho cô bỗng nhiên thấy thoải mái không ít, đối mặt với Vương Tổ Đức như vậy, cô có vẻ đã dần có thói quen nha.

 

Chẳng qua làm cô cảm thấy kỳ quái là, anh ở nhà cô đi lại tựa như ở nhà anh vậy, cái gì nên để chỗ nào, cái gì không nên để chỗ nào, anh đều biết hết, hoàn toàn không hỏi cô liền tự mình sửa sang lại, làm cho cô càng nghĩ càng kỳ quái.

 

Đúng rồi, anh vừa rồi lúc rót nước, thực tự nhiên liền dùng đến cái ly cô thường uống nhất, lại biết thức ăn gia súc đặt ở đâu, đem thức ăn cho mèo cùng thức ăn cho chó phân ra đổ vào bát của Elle cùng Chuck, làm cho cô nhìn thấy lại lần nữa há hốc mồm.

 

Là trùng hợp sao? Vì sao anh lập tức tìm đến thức ăn cho thú cưng? Mà lúc này cô mới nhớ đến, khi anh vào cửa, bình thường gặp được người xa lạ Chuck sẽ gầm gừ vài tiếng, lại hoàn toàn không sủa anh, ngược lại là mãnh liệt vẫy đuôi sủng nịnh.

 

Cô ngây ngốc trừng mắt, nhìn đến Vương Tổ Đức cười cười sờ sờ đầu Chuck, mà Chuck rất hưng phấn khi anh sờ bụng.

 

“Meo meo ~~” Ngay cả Elle cũng đi qua làm nũng cọ xát với anh.

 

Làm cái gì a? Cô ngây người trợn to mắt, cô nuôi hai “Đứa nhỏ” sợ người lạ, cũng không hẹn mà làm nũng với Vương Tổ Đức, giống như anh rất quen thuộc.

 

“Ngoan ngoãn.” Vương Tổ Đức sờ sờ Chuck, lại sờ sờ Elle, như là bạn già lâu năm chào hỏi nhau, chỉ chốc lát sau, anh liền chú ý tới vẻ mặt kinh ngạc của Lâm Thục Huệ.

 

“Làm sao vậy?”

 

“Bọn chúng bình thường là không tới gần người xa lạ, làm sao có thể đối với anh……”

 

Vương Tổ Đức nhún nhún vai, lộ ra vẻ mặt đắc ý.“Thực thật có lỗi, kỳ quái chỉ có thể đổ thừa nhân duyên chúng ta rất tốt, ngay chó mèo cũng yêu mến anh.”

 

“Bớt chảnh đi.”

 

Lời của cô nói ra Vương Tổ Đức dũng cảm cười to, tuy rằng cô ngoài mặt làm bộ như không phục, nhưng mà trong lòng vui vẻ, thừa dịp Vương Tổ Đức không chú ý, khóe miệng cũng vụng trộm cong lên một chút ý cười, đồng thời trong lòng không khỏi đoán rằng, vì sao anh lại có ý chạy tới thăm cô nha? Lại giúp cô sửa sang lại phòng ốc? Cái tên đại thiếu gia sinh trưởng ở nhà giàu kia, lại nguyện ý giúp cô làm việc nhà, cho thú cưng ăn?

 

Chỉ là đơn thuần có ý tốt? Hay là có ý khác……

 

Cô đỏ mặt, vì trong lòng chính mình hiện lên ý tưởng cảm thấy xấu hổ, không có khả năng! Vương Tổ Đức làm sao có thể thích cô? Việc này chuyển biến cũng quá nhanh đi, cô cũng không thể tự mình đa tình như thế.

 

“Em nhìn em xem, ngay cả thùng rác đầy cũng không đổ, quả nhiên bệnh thật sự nghiêm trọng.” Vương Tổ Đức cuộn tay áo lên, tính giúp cô dọn sạch rác.

 

Lâm Thục Huệ đột nhiên nghĩ đến cái gì nên kêu lên.

 

“Không cần phiền toái, rác của tôi thì chính mình tự xử lý.” Cô vội đặt ly xuống bàn trà, nha chóng đoạt lấy thùng rác, không cho anh chạm vào.

 

Cử chỉ này làm cho anh sửng sốt, xem kỹ vẻ mặt mất tự nhiên của cô, giống như là muốn giấu diếm cái gì, thực khả nghi.

 

Tầm mắt của anh đảo qua cô, trầm mặc hồi lâu, đột nhiên trong khoảnh khắc trông anh như nhìn thấy cái gì phía sau cô.

 

“Hả? Kia không phải con chó nhỏ lông vàng em nuôi sao?”

 

Cô kinh ngạc quay đầu, thừa dịp ở phía sau, Vương Tổ Đức một phen đoạt lấy thùng rác.

 

“A! Trả lại cho tôi!”

 

“Em giấu cái gì? Vì sao không thể cho anh xem?”

 

“Không cho phép xem!”

 

Cô không cho phép anh xem, anh liền càng muốn xem, cô lo lắng ngăn cản anh như vậy, nhất định có mờ ám.

 

Vì sinh bệnh cô không phải đối thủ của anh, anh dễ dàng gạt hai tay cô ra, để anh đi kiểm tra thùng rác, đôi con người trừng to bên trong khóe mắt đẹp, anh đã thấy được thứ anh muốn.

 

Anh kéo ra một bàn tay theo thùng rác cầm lấy cái “Vật chứng” kia, sau đó chậm rãi đem tầm mắt trừng trừng nhìn cô, ánh mắt lại lần nữa thay đổi trở nên sắc bén, còn phát ra tia sáng lạnh lẽo, nhìn rõ lời nói dối của Lâm Thục Huệ.

 

Vương Tổ Đức giơ tay cầm chứng cứ xác thực trên không, từng lời bão táp tuôn ra chất vấn cô.

 

“Cái em gọi là mỳ thịt bò, là chỉ bát ‘mỳ ăn liền’ không dinh dưỡng này, đúng hay không?”

 

Trong lòng cô ai oán kêu, thảm, bị phát hiện!

 


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: