truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Gả cẩu tùy cẩu – Chương 04 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Sau khi anh biến thành chó, không lúc nào ngủ được an ổn, làm chó lang thang, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, muốn ngủ một giấc cũng phải cùng con chó khác tranh giành địa bàn.

 

 Khi được Lâm Thục Huệ đem về nuôi, Lâm Thục Huệ không những tắm từ đầu đến chân cho anh, còn dùng máy sấy đem lông của anh chải chuốt gọn gàng chỉnh tề.

 

 Giờ phút này, anh đang ngồi ở trên đùi Lâm Thục Huệ, cô vì anh mà rửa mặt, xoa lông của anh, rửa sạch lỗ tai anh, động tác của cô rất mềm nhẹ, tuyệt không thô lỗ, làm cho anh thoải mái xụi lơ ở trên đùi của cô, hưởng thụ cô hầu hạ.

 

 Tiếp theo, Lâm Thục Huệ hai tay bế thân thể anh lên, đem anh bay lên không ôm chầm, nhìn anh xong lộ ra biểu tình vui sướng.

 

“Oa, nhìn em nè, tắm rửa xong đáng yêu hơn nha.”

 

 Vương Tổ Đức nhìn vẻ mặt mới mẻ của cô, Lâm Thục Huệ đối diện với anh tươi cười lộ vẻ đáng yêu, thật giống một cô bé, không chỉ biểu tình phong phú, ngay cả nói chuyện ngữ khí đều thập phần giống một cô bé, mà trên người cô đang mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình, không có mặc Bra nên bộ ngực mơ hồ lộ ra đường cong gợi cảm mê người.

 

 Trên người cô mỗi một tấc cảnh xuân, anh đều xem hết rồi, nghĩ rằng nếu người phụ nữ nam tính này biết mình mang về nhà chú chó nhỏ là anh biến thành, không phải sẽ giết anh đó chứ?

 

 Trải qua đêm nay, anh đã nhìn cô bằng ánh mắt khác, đối với cô cảm  thấy tràn ngập mới mẻ cùng bất khả tư nghị*, hóa ra tính tình cô, cũng có thể  ôn nhu đáng yêu như vậy.

 

(*Bất khả tư nghị : không biết phải làm sao)

 

“Chị cho em một cái tên, nên gọi là gì thì  tốt đây?”

 

 Đặt tên? Thật tốt quá, cô tính nuôi anh, cũng tốt, nói chung so với việc làm chó lang thang thì tốt hơn, anh thật sự đã chịu quá đủ việc đó rồi.

 

“Tiểu Hoàng? Kêu tiểu Hoàng được không?”

 

 A a? Không phải chứ? Cũng không phải xe taxi! Gọi tiểu Hoàng gì a.

 

 Lâm Thục Huệ thích thú theo dõi mặt anh, có một chút thái quá.“Hắc, biểu cảm của em thật phong phú nha, chị không nhìn lầm chứ, biểu tình em  giống như đang nói không cần đâu.”

 

 Đúng vậy, thức thời thì đừng lấy đại cái tên như thế, cái tên chợ búa tục khí có thừa.

 

“A Bảo nha? Kêu a Bảo được không?”

 

 Anh còn là bảo bối số lượng có hạn nha! Không cần!

 

“Harry nha?”

 

 Không thích!

 

“Lucky — Lulu — Jojo — Cacao –”

 

 Không cần! Không thèm! Không hài lòng! Đổi đi!

 

“Em cũng không thích? Oa ~~, em còn có thể nhíu mày nha, vậy em rốt cuộc thích tên gì đây?”

 

 Chỉ cần là nghe qua tên giống chó tôi đều không thích.

 

“Tổ Đức.”

 

 Cái gì?

 

 Anh hoảng sợ, tròn vo ánh mắt trừng thật lớn, cô…… cô làm sao có thể đột nhiên gọi tên anh? Chẳng lẽ……

 

“Oa, em có phản ứng nha, lỗ tai đều dựng lên hết nè, em thích tên này đúng hay không? Ha ha — quyết định, kêu em là Tổ Đức!”

 

 A? Ê nè nè — có lầm hay không a! Gọi anh Tổ Đức? Ý cô chẳng phải không cần phân biệt mắng anh là chó sao?

 

 Bà cô thối này, Vương Tổ Đức anh vừa bắt đầu có hảo cảm đối với cô, cô cư nhiên thầm vũ nhục anh. Tuy rằng anh chính là Vương Tổ Đức, nhưng anh cũng không nguyện ý đem tên anh biến thành tên con chó nhỏ ngày ngày bị người khác gọi để vũ nhục nha.

 

“Cẩn thận, Tổ Đức. Hắc, nhìn kỹ, đột nhiên cảm thấy em cùng với tên Vương Tổ Đức kia bộ dạng còn khá giống nha!”

 

“Gâu au au –” Thối lắm, tôi anh tuấn tiêu sái như vậy, làm sao giống con chó nhỏ hiện tại vừa tầm thường vừa xấu! Ánh mắt của cô vứt đi đâu?

 

 Anh nghĩ sẽ kháng nghị, cố tình phát ra tiếng sủa.

 

“Aiz, hy vọng Vương Tổ Đức với em may mắn giống nhau, có thể bình an vô sự thì tốt rồi.”

 

 Anh nhìn chằm chằm trên mặt cô bỗng hiện lên vẻ lo lắng, không khỏi sửng sốt –

 

“Em biết không? Vương Tổ Đức vài tuần rồi không thấy đâu hết, tất cả mọi người gấp đến mức tìm anh ta khắp nơi, không ai biết được anh ta đã xảy ra chuyện gì? Thật sự là doạ chết người. Hiện tại chỉ có thể cầu nguyện ông trời thương xót, hy vọng anh ta đừng gặp chuyện không may.”

 

 Nhìn gương mặt lo lắng khẩn trương kia, anh kinh ngạc nhìn chằm chằm vẻ mặt ngưng trọng của cô, thì ra cô đang là lầm bầm lầu bầu, đem chó nhỏ anh làm đối tượng tâm sự.

 

 Hoá ra trước giờ, cô phi thường lo lắng cho anh, làm cho anh cảm thấy hơi bất ngờ.

 

 Lâm Thục Huệ vuốt ve đầu của anh, nhẹ giọng thở dài.“Em có biết vì sao chị gọi em là Tổ Đức không?”

 

 Thôi nha, tên người ta đẹp thế mà đem đi đặt bậy, đây chính là tên độc quyền của tôi nha!

 

“Bởi vì hy vọng anh ta giống em có vận khí tốt, cho dù gặp nguy hiểm, cũng sẽ có người tốt đến giúp đỡ.”

 

 Thì ra là thế a, mục đích của cô không phải nhục nhã anh, chính là hy vọng anh gặp may mắn, không thể tưởng được cô đối với anh cũng không quá tệ, kỳ thật…… Cô là người tốt thầm kín, cũng thực thiện lương, hơn nữa cô cười rộ lên rất đáng yêu, thật không rõ người phụ nữ này bình thường ở văn phòng vì sao luôn cau có.

 

“Không biết vì sao, nhìn đến em chị lại có cảm giác quen thuộc, tuy rằng bộ dạng em vừa tầm thường lại vừa xấu, nhưng chị chính là thích chó có huyết thống chó cỏ, chó cỏ mới thông minh nha, em yên tâm, với người, chị không trông mặt mà bắt hình dong, với chó, đương nhiên cũng sẽ không lấy bề ngoài đánh giá não chó, ha ha.”

 

 Aiz, anh có thể nói cái gì, hiện tại anh thật là vừa tầm thường lại vừa xấu, hơn nữa là con chó cỏ người gặp người đánh.

 

“Gọi em là Tổ Đức còn có một nguyên nhân, chính là cái tên Vương Tổ Đức kia nha ~~ cả ngày cùng chó giống nhau nơi nơi động dục, đụng đâu không đụng lại ra tay với các nhân viên nữ.”

 

“Gâu au au—Gau au –” Ai nói! Tôi kháng nghị! Tôi mới không có nơi nơi động dục a! Hơn nữa nhân viên bên văn phòng của cô tôi hoàn toàn không đụng đến!

 

“Hửm? Em có vẻ thật sự nghe hiểu được lời nói của chị, phản ứng thật kịch liệt, biểu tình cũng thật phong phú nha, hơn nữa càng xem thật đúng là càng giống cái tên Vương Tổ Đức nha, em không phải là hắn biến thành đi?”

 

 Anh cứng đờ, trong nháy mắt im lặng không tiếng động, dưới ánh mắt nghi ngờ của Lâm Thục Huệ anh cảm thấy một trận kinh hoàng, không thể nào, cô, cô không có khả năng thật sự nhìn ra chứ?

 

 Lâm Thục Huệ theo dõi anh, ánh mắt kia như tia X-quang dường như muốn đem anh nhìn thấu, làm cho anh không khỏi đổ mồ hôi lạnh, nhưng ngay sau đó, cô lập tức thoải mái tươi cười.

 

“Ha! Làm sao có thể! Em đương nhiên không có khả năng là cái tên Vương Tổ Đức kia biến thành, trên đời này nào có loại sự tình này, chị suy nghĩ cái gì a, thật sự là thái quá.”

 

 Hô…… Thật sự là hù chết anh.

 

“Đến đây, chúng ta ngủ đi.” Cô ôm lấy chó nhỏ hướng phòng ngủ đi đến, cùng nhau nằm ở trên giường, đưa anh đặt trong vòng tay mình rồi bắt đầu hát ru, sau đó cánh tay thon dài đem đèn ngủ tắt đi, một bên sờ sờ đầu của anh, một bên dỗ anh ngủ.

 

 Vương Tổ Đức mở to hai mắt, phát hiện chính mình cho dù trong bóng đêm, vẫn như cũ có thể thấy rõ ràng cảnh vật bốn phía, bao gồm mặt của cô, gáy của cô, còn có thân thể của cô, mà bởi vì bị cô vòng tay ôm lấy, nên hiển nhiên làm chân chó của anh quang minh chính đại đặt lên bộ ngực mềm mại kia.

 

 Việc này không thể trách anh nha, là cô cứng rắn muốn đem anh ôm vào trong ngực, anh không có lựa chọn, anh cũng không phải là cố ý muốn chiếm tiện nghi cô nha.

 

“Ngủ ngon nha, ngoan ngoãn ngủ đi, từ hôm nay trở đi, em chính là  một phần tử trong nhà này.” Cô hôn một cái trên trán anh, động tác yêu thương nho nhỏ này cư nhiên làm cho tim của anh không hiểu vì sao đập nhanh hơn.

 

 Anh nhìn chằm chằm khuôn mặt Lâm Thục Huệ không hề phòng bị an ổn ngủ, nhìn cô một hồi lâu, sau đó lại nhìn quanh bốn phía, mèo Elle ngủ ở trên sofa, chó ngốc bự Chuck ngủ ở trên sàn, bên ngoài mưa vẫn như cũ rơi xuống thật to, nhưng bên trong lại yên tĩnh ấm áp như vậy.

 

 Cơn buồn ngủ nhanh chóng kéo đến, anh nặng nề nhắm hai mắt lại, đêm nay, anh cuối cùng có thể an tâm ngủ ngon giấc, anh đặt khuỷ chân lên  ngực cô, theo hô hấp của cô chậm rãi phập phồng.

 

 Được…… thật mềm mại, thật thoải mái, thật có co có dãn nha……

 

 Đối với Vương Tổ Đức mà nói, ít nhiều Lâm Thục Huệ, cho anh mỗi ngày đều là một ngày an lành, có thứ tốt có thể ăn, có giường êm để ngủ, có chuyên gia vì anh chải lông vì anh chăm lo mọi sinh hoạt, cũng có bộ ngực mềm mại để anh nằm lên…… Không thể trách anh, chính cô cứng rắn muốn cùng anh chen chúc một chỗ.

 

 Người phụ nữ  nam tính này có lẽ đối với đàn ông thực hung dữ, nhưng đối với động vật nhỏ rất yêu thương, hơn nữa anh cũng phát hiện Lâm Thục Huệ không muốn người khác biết bộ mặt này.

 

 Cô ngoại trừ đối với động vật thực ôn nhu, đối bạn bè cũng thực ôn nhu, ví như có một lần, một phụ nữ khóc sướt mướt tìm đến cô –

 

“Mình không đau lòng, mình căn bản không cần hắn, trên đời này đàn ông  không một ai tốt hết, mình mới không cần lãng phí thời gian vì cái loại đàn ông này mà khổ sở, mình không đau lòng, tuyệt không –”

 

 Vương Tổ Đức ở một bên nhìn người phụ nữ đang khóc ngã vào lòng Lâm Thục Huệ, Lâm Thục Huệ ôm lấy người phụ nữ đang khóc mà vẫn mạnh miệng kia, tùy ý để cô ta khóc ướt áo chính mình, lấy tay nhẹ vỗ về  lưng đối phương, còn dùng ngữ khí nhẹ nhàng mềm mỏng an ủi bạn.

 

“Đứa ngốc, thất tình vốn là nỗi đau của nhân loại, cũng giống một cuộc thi, bị vuột mất hạng nhất ai không khổ sở.”

 

“Không, mình — mình không đau lòng –”

 

“Khổ sở cũng không phải là chuyện mất mặt, thương tâm chứng tỏ  chúng ta có máu có nước mắt, cho nên cậu nhất định phải khổ sở, hơn nữa để hoàn tất đợt trị liệu thất tình, đó là cách duy nhất, khổ sở mới có thể qua đi, áp lực chỉ làm kéo dài thời gian phục hồi của thương tổn, mà áp lực chính là đem khổ sở chôn giấu, làm bộ nó không tồn tại, trên thực tế nó vẫn ở đó, nếu bởi vì áp lực mà không xử lý nó, vết thương lòng kia sẽ kéo dài thật nhiều năm nha, như vậy rất không có lợi, đau dài không bằng đau ngắn, cúi cùng vẫn là cậu nên khổ sở đi.”

 

“Mình không cần người khác thương hại mình.”

 

“Có liên quan gì? Lần này mình thương hại cậu, an ủi cậu, lần sau đến lượt mình thất tình, mới có lý do tìm cậu đến an ủi mình, thương hại mình, như vậy không phải thực công bằng sao?”

 

 Đối phương vừa nghe, như nước vỡ đê đang khóc, lại càng khóc lớn.

 

“Đúng, dùng sức khóc, đem bi thương khóc hết ra, sau đó cậu sẽ nở nụ cười.”

 

“Mình không bao giờ nữa muốn yêu nữa –”

 

“Mình đây cần phải chúc mừng cậu, lần trước cũng có một người bạn nói với mình những lời này, kết quả năm sau kết hôn siêu hạnh phúc, hiện tại hỏi cô ấy, cô ấy có chết cũng không thừa nhận chính mình đã nói qua những lời này.”

 

 Nguyên bản người phụ nữ trong lòng cô đang kích động khóc, vì những lời cô nói nhịn không được mà cười bả vai run run, cũng không biết nên khóc hay nên cười.

 

 Ngay cả Vương Tổ Đức bên cạnh nghe xong cũng rất muốn cười, thì ra  Lâm Thục Huệ lại là người tốt, am hiểu ý người lại biết an ủi bạn bè như vậy, nhưng cũng rất hài hước a.

 

 Trừ lần đó ra, anh còn phát hiện Lâm Thục Huệ còn một mặt không muốn người khác biết, chính là phi thường quan tâm người già xung quanh.

 

“Lão Bôi Bôi, hôm nay khỏe không a?”

 

 Vương Tổ Đức trên cổ có dây xích, đứng bên Lâm Thục Huệ, tò mò nhìn cô cùng một cụ già khác nói chuyện, phát hiện Lâm Thục Huệ mỗi lần đưa chó đi dạo, chỉ cần nhìn thấy cụ già này ngồi ở ven đường, đều tới đó cùng cụ già nói chuyện phiếm.

 

“Tuổi lớn, mắt càng ngày càng kém, hiện tại ngay cả xem tivi liền cảm thấy nhức mắt, leo mấy tầng thang lên lầu liền thở dốc, càng ngày càng vô dụng.”

 

“Không nghiêm trọng như vậy chứ, đi từ xa thấy cháu liền cười, chứng tỏ mắt người tốt lắm a, có cần cháu hỗ trợ hay không, không cần khách khí, có thể nói thẳng ra nha.”

 

 Bình thường sau khi nói xong câu đó, dắt chó đi dạo sẽ biến thành đến nhà người ta làm phục dịch không công, ví như thay bóng đèn, hoặc bồn cầu rỉ nước, nước ấm không nóng, điều khiển từ xa lờn nút, màn hình TV mờ nhạt, linh tinh vấn đề, cô đều nhiệt tâm nhất nhất giúp cụ già giải quyết, nhưng lại không chỉ một nhà, hôm nay là cụ già sống cô đơn một mình ở nhà này, ngày mai đổi thành một cụ già sống cô đơn ở nhà khác.

 

Theo như anh thấy, người phụ nữ này rõ ràng tự rước lấy cực khổ.

 

“Lại đây, Tổ Đức, này cho mày ăn.”

 

 Ô ô nha, thịt bò hầm tổ truyền của bà lão, rất ngon rất ngon!

 

 Vương Tổ Đức lập tức mồm to ăn thịt bò hầm trộn cơm trắng bà lão đưa đến, nhờ phước của người phụ nữ nam tính, các cụ già xung quanh đây đều đối xử với anh tốt lắm, không phải mời anh ăn thịt bò, chân gà, thì cũng  là sườn lợn rán ngon nhất, cộng thêm canh đậu xanh cùng bánh dứa làm điểm tâm.(Kat: phải không đấy, anh là chó mà còn ăn sướng hơn nhiều người là sao?)

 

 Các cụ già yêu ai yêu cả đường đi, bọn họ thích Lâm Thục Huệ, ai nấy đều mặc kệ anh là con chó xấu xí mà trân trọng anh, mọi người đều biết anh ăn cái gì thực kén chọn, nên đã chuẩn bị đồ ăn phong phú để chiêu đãi anh.

 

“Ha ha ha, con chó Tổ Đức này thật sự rất đặc biệt, xem nó ăn cái gì cũng ra dáng, rất có quy củ nha.”

 

 Đương nhiên, anh không giống Chuck kế bên, tướng ăn Chuck khó coi giống như  ăn xin ven đường, còn ăn đến độ văng nước miếng, anh là thiếu gia có gia giáo, cho dù biến thành chó cũng thế thôi ăn uống thật sự lễ phép.

 

 A, ngươi là chó hư, làm gì, không cho phép ăn của ta!

 

“Ha ha ha! Ngươi xem hai con chó của ngươi, tranh giành thức ăn kìa.” Cụ gài cười nói, ngay cả Lâm Thục Huệ cũng cười.

 

“Chuck, không thể ăn hiếp Tổ Đức, em là chó lớn, phải nhường cho  chó nhỏ.” Nói xong Lâm Thục Huệ ôm lấy Tổ Đức đặt lên trên đùi mình, đem bát thịt bò mang đến, đưa tới trước mặt Tổ Đức.“Đến đây, ăn đi.”

 

 Có mệnh lệnh của chủ nhân, con Chuck ngốc bự không dám lỗ mãng, mà Vương Tổ Đức cũng rốt cục có thể vui vẻ hưởng thụ, anh vừa ăn, vừa ở bên yên lặng nhìn Lâm Thục Huệ tươi cười, đôi mắt đen sâu thẳm chợt loé lên một tia sáng.

 

 Cô đối với anh thật sự tốt lắm, hoàn toàn không quan tâm anh là một con chó cỏ xấu xí, trong lòng anh sớm dâng lên niềm cảm kích, hảo cảm đối với cô càng ngày càng tăng, anh thật không rõ, cô rõ ràng có thể rất nữ tính, vì sao ở văn phòng lại cố tỏ ra vẻ giống đàn ông?

 

 Nếu cô có thể ôn nhu giống như bây giờ, anh đối với thái độ của cô sẽ vô cùng quý mến.

 

 Mỗi ngày cùng cô ở chung cùng một chỗ, hơn nữa lại chung giường, nhìn cô lâu dần, kỳ thật cảm thấy cô rất đáng yêu, thậm chí anh ít nhiều đã quên hình tượng người phụ nữ nam tính của cô.

 

 Mà đối với Lâm Thục Huệ mà nói, ở chung với con chó nhỏ Tổ Đức lang thang này, cô liền phát hiện con chó cỏ này thực đặc biệt.

 

 Tuy rằng nó bề ngoài là chó, nhưng mà hành động trạng thái thật sự tuyệt không giống chó –

 

 Tổ Đức không ăn thức ăn cho chó, không có hứng thú đối với xương xẩu, chỉ ăn thịt hay đồ ăn dành cho người, điều này cô có thể chấp nhận.

 

 Nó không ngủ sàn, không ngủ ổ chó, chỉ ngủ sô pha hoặc giường, điều này coi như bình thường đi.

 

 Đặc biệt nhất là, nó thói quen dùng “kiểu ngồi”, không phải kiểu ngồi của chó nha, là “kiểu ngồi của người”, điểm này cô có thể thấy lạ nhưng không thể trách, nghĩ rằng Tổ Đức đại khái là từ chủ nhân cũ học được.

 

 Nhưng là có một điều làm cho cô thực há hốc mồm, chính là Tổ Đức  “Đi toilet”.

 

 Nó không ở bên ngoài đi tiểu, cũng không ở ven đường thải bậy, mà là trực tiếp ngồi ở bồn cầu trong nhà tắm của cô, hơn nữa đi xong còn biết xả nước.

 

 Khi cô lần đầu tiên nhìn thấy Tổ Đức đi toilet, cô liền kinh ngạc nói không ra lời, nhưng mà điểm này còn không phải đáng nói nhất, đáng nói nhất là khi khi cô nhìn thấy Tổ Đức “Mở tủ lạnh”, kinh ngạc há hốc cằm muốn rớt ra.

 

 Lúc ấy cô ở dưới bếp rửa chén, Tổ Đức liền bước qua trước mặt của cô đi đến trước tủ lạnh, nó liền dùng chân trước đem cửa tủ lạnh đẩy ra, sau đó cắn chai bia đi đến trước mặt cô, đứng im nhìn cô, giống như muốn nói với cô rằng– tôi muốn uống bia.

 

 Há hốc mồm cô nhìn nó hồi lâu, nó đại khái là chờ lâu mất kiên nhẫn, cư nhiên dùng chân nó khều khều bàn chân cô, giống như thúc giục cô nhanh chút giúp nó mở nắp bia, mà cô cũng thật sự liền ngoan ngoãn giúp nó đem bia mở ra, sau đó đổ vào bát, tiếp theo liền nhìn thấy Tổ Đức cúi đầu  ừng ực uống.

 

 Không chỉ có hai chuyện kì lạ này, nhớ rõ có một lần cô xem tin tức trên tivi được một nửa, tạm thời có việc rời đi, đến khi cô trở lại phòng khách, lại phát hiện tivi bị chuyển kênh.

 

 Cô ngây người trừng mắt nhìn trận bóng rổ trên TV, sau đó lại quay đầu nhìn “kẻ ngồi” ở trên sô pha xem tivi Tổ Đức hơn nữa ngày, việc này làm lòng cô tràn đầy nghi hoặc, nhưng cuối cùng vẫn là đem việc này trở thành trùng hợp.

 

 Chó làm sao có thể xem tivi? Nhưng chẳng lẽ chính mình chuyển kênh  xem trận bóng? Đại khái là điều khiển từ xa bị chập mạch đi, cô lúc ấy như vậy nói với chính mình.

 

 Tổ Đức mà cô gặp được là con chó vừa lạ vừa đặc biệt nhất, bình thường chó mê trò chơi bắt banh, Tổ Đức hoàn toàn không có hứng thú, hơn nữa nó ăn cái gì cũng kén chọn, không thể ăn không thèm, không sạch sẽ không chạm vào; Cô còn thấy Tổ Đức nhìn chằm chằm tuần san buôn bán của cô, giống như hiểu chữ, cô đương nhiên sẽ không thật sự cho rằng Tổ Đức xem hiểu, bởi vì đây là việc không có khả năng nha.

 

 Đối với cử chỉ khác thường không giống chó của Tổ Đức, cô chỉ cảm thấy không biết phải làm sao, bất quá coi như chính mình thu dưỡng một con chó thực đặc biệt đi.

 

 Nhưng điều làm cho cô cảm thấy khó hiểu nhất, chính là Tổ Đức mỗi buổi sáng đều kiên trì muốn theo cô đi làm.

 

“Tổ Đức ngoan, đi vào!”

 

“Gâu!”

 

“Chị muốn đi làm, đừng đi theo chị nha!”

 

 Mỗi buổi sáng cô đều cùng Tổ Đức một hồi giằng co một lúc, cũng không biết nó nổi điên cái gì, bình thường muốn dẫn nó ra ngoài đi dạo, nó một chút hứng thú cũng không có, nhưng là đến buổi sáng liền khẳng định muốn cùng cô ra khỏi cửa.

loading...
 

“Đừng náo loạn Tổ Đức, ngoan ngoãn chờ ở nhà.”

 

“Gâu! Gâu!”

 

“A! Tổ Đức –”

 

 Thừa dịp cô không chú ý, Vương Tổ Đức thành công theo cô hai chân thò ra ngoài cửa chui ra khỏi phòng khách, xông thẳng trên hành lang  về phía cầu thang.

 

 Đáng chết! Lâm Thục Huệ nhanh đóng cửa lại, vội vàng đuổi theo, cũng không biết Tổ Đức phát điên cái gì, cư nhiên cứ như vậy làm cô đuổi theo đến cầu thang, hướng dưới lầu phóng xuống, làm hại cô cũng chỉ có thể đuổi theo xuống lầu.

 

 Cô một đường từ lầu 10 chạy vội xuống một bãi đỗ xe dưới lầu, hai chân cơ hồ muốn xụi lơ, nhưng mà cô không có thời gian để thở, bởi vì bãi đỗ xe lớn như vậy, nếu Tổ Đức thật sự lạc đường, rất có khả năng cô sẽ tìm không thấy nó, nghĩ đến đây cô càng thêm sốt ruột.

 

“Tổ Đức! Tổ Đức!” Cô gọi, gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng.

 

“Gâu!” Giống như đáp lại cô, tiếng sủa Tổ Đức truyền đến.

 

 Cô chỉ việc theo tiếng sủa tìm kiếm, ngoài ý muốn ở chỗ đậu xe của cô tìm được Tổ Đức.

 

“Tổ Đức! Thật là! Em như thế nào chạy loạn nha!”

 

“Gâu –” Tổ Đức đứng ở cửa xe trước, hai chân trước còn đặt ở trên ván cửa, nhìn cô sủa, phảng phất như đang cùng cô nói chuyện.

 

“Không thể nào, chẳng lẽ em muốn lên xe?”

 

“Gâu!” Tổ Đức nhìn cô thè đầu lưỡi, phe phẩy cái đuôi, tựa hồ nói với cô rằng “Đúng”.

 

“Không được đâu, chị là đi làm, không phải đi dạo phố!”

 

“Gâu – ẳng –” âm thanh đáng thương dai dẳng cầu xin, chẳng những nhìn cô ra vẻ thất vọng, còn ai oán sủa vài tiếng cho cô nghe.

 

 Cô thật sự không hiểu nổi , ngày thường Tổ Đức không có hứng thú ra ngoài đi dạo, vì sao buổi sáng nhất định phải cùng cô ra cửa? Cô nguyên bản muốn mang nó trở lại phòng, nhưng sau khi trải qua cuộc truy đuổi ép buộc vừa rồi, lãng phí không ít thời gian, hơn nữa cô cũng không rảnh lại tiếp tục cùng Tổ Đức  giằng co, cuối cùng cô rốt cục thỏa hiệp.

 

 Đi vào cửa xe trước, mở cửa xe.

 

“Được rồi, lên xe.”

 

“Gâu!” Tổ Đức lập tức phóng lên xe, nhảy vào chỗ kế bên ghế điều khiển, sau đó không ầm ỹ cũng không nháo, ngoan ngoãn ngồi.

 

 Lâm Thục Huệ sau khi ngồi vào ghế điều khiển, tức giận nhìn Tổ Đức liếc mắt một cái.

 

“Cao hứng cái gì? Nghĩ như vậy có thể cùng chị đi làm?”

 

 Hả? Cô không nhìn lầm đi? Nó cư nhiên nhìn cô lộ ra vẻ vui sướng?!

 

 Cô bật cười lắc đầu, đối với nó không có cách, đem cặp công văn  quăng ra ghế sau, khởi động xe, mang theo Tổ Đức cùng đi làm.

 

 Đến công ty, cô mang theo một con chó nhỏ đi làm, không cần nghĩ cũng biết nhất định sẽ  làm các nhân viên khác xôn xao, mọi người sẽ tranh nhau tò mò đến xem, ồn ào chạy đến hỏi.

 

“Phó tổng, đây là chó của ngài hả?”

 

“Đúng, tôi mới vừa nhận nuôi.”

 

“Nó là giống chó gì?”

 

“Nào phải giống gì, chỉ là một con chó cỏ thôi.”

 

“Nó mấy tuổi a?”

 

“Không biết được, ở bãi đỗ xe tôi nhặt được nó, liền mang về nuôi trong nhà.”

 

 Mọi người tò mò tranh nhau nhìn bộ dáng con chó nhỏ, thực ngoài ý muốn phó tổng của họ cư nhiên mang theo một con chó đi làm, dù sao người trong xã hội phải nhịn, không xem mặt tăng chỉ xem mặt phật, không xem mặt chó chỉ nhìn mặt chủ.

 

 Con chó này tuy rằng bộ dạng tầm thường, nhưng phía sau có thế lực, có chỗ dựa như núi, mọi người đối với phó tổng kính sợ có thừa, đương nhiên  đối với tính yêu chó của phó tổng cũng lễ ngộ có dư.

 

“Nó tên gọi là gì ?” Thư ký hỏi.

 

“Tổ Đức.”

 

 Lời này vừa nói ra, mọi người thoáng chốc im bặt, bọn họ như thế nào cũng không nghĩ tới, phó tổng cư nhiên đặt tên con chó này giống tên của tổng giám đốc.

 

 Đối mặt biểu tình kinh ngạc của mọi người, Lâm Thục Huệ vẫn như cũ, giống như không có gì nói với mọi người:“Không có việc gì trở về vị trí của mình bắt đầu làm việc làm đi.” Nói xong cô liền hướng thẳng văn phòng của mình bước đến, nghĩ rằng Tổ Đức bình thường trừ việc mở tủ lạnh, uống bia cùng đi toilet, kỳ thật rất an phận, bởi vậy sẽ không ảnh hưởng việc làm của nhân viên, cô có rất nhiều công việc muốn giải quyết, khiến cho chó nhỏ của  mình ở trong văn phòng tùy ý đi lại, dù sao nó cũng biết tự đi toilet, cũng không cần cô phải chiếu cố.

 

 Đợi sau khi phó tổng vào văn phòng của mình, rốt cục có người nhịn không được cười lớn.

 

“Phó tổng cố ý đem chó kêu thành tên tổng giám đốc nha.”

 

“Rất buồn cười nha.”

 

“Hello, Tổ Đức.” Có người một bên vuốt đầu anh, một bên kêu tên anh, những người khác thấy thế cũng học theo.

 

“Tổ Đức, bắt tay.” Dám kéo một chân trước của anh.

 

“Tổ Đức đến, này cho ngươi ăn.” Một khúc xương gà thừa ngăn trở tầm mắt anh.

 

“Tổ Đức ngoan, sủa đi.” Một bàn tay gãi gãi cổ anh.

 

“Tổ Đức –”

 

 Mọi người kêu Tổ Đức, Tổ Đức, tất cả những người này đều là nhân viên của anh, bình thường đối với anh nể sợ có thừa, hiện tại tất cả đều đem anh trở thành đồ chơi mà đùa giỡn.

 

 Anh thật sự là biến thành chó nhỏ đáng thương, anh không nên đi theo Lâm Thục Huệ, chính là muốn đến xem chuyện làm ăn dù sao đây cũng là  công ty của anh, anh đương nhiên thực quan tâm, có thể nhìn thấy mọi người, anh cũng thực vui vẻ, ngoại trừ muốn biết công ty anh vất vả kinh doanh tình hình gần đây như thế nào, càng muốn biết mọi người có nghĩ đến anh không?

 

 Nhưng mà, khi mọi người nghe được tên của anh, mang theo tâm tình vui vẻ gọi anh, đem anh ra làm trò hề đùa giỡn, nội tâm của anh không khỏi có chút thất vọng, uổng phí anh ngày thường đối với các cô tốt như vậy, chẳng lẽ các cô  không nhớ đến anh sao?

 

 Anh còn tưởng rằng khi anh mất tích sẽ làm mọi người thương tâm khổ sở, nhưng là hiện tại xem ra, mọi người vui vẻ bình thường, trong lòng nhịn không được có chút ê ẩm.

 

 Nhớ tới những ngày vinh quang trước đây, đi đến đâu cũng là thần tượng của mọi người, tuổi còn trẻ đã làm ông chủ, được người khác ca ngợi kính ngưỡng, ngày nghỉ đi đánh golf, cùng bạn tốt ba năm đi hộp đêm cuồng hoan.

 

“Aiz, không biết khi nào thì có thể tìm được tổng giám đốc?”

 

 Rốt cục có người nhắc tới anh, Vương Tổ Đức lập tức vảnh tai lên nghe, trong lòng không khỏi vui sướng, quả nhiên nhân viên vẫn còn nghĩ đến ông chủ này.

 

“Đúng rồi, nếu là tìm không thấy tổng giám đốc làm sao bây giờ?”

 

 Ha ha. Các cô quả nhiên vẫn lo lắng cho anh.

 

“Công ty có thể hay không sụp đổ a? Ta cũng không hy vọng thất nghiệp.”

 

 Hả?

 

“Đúng vậy, ta cũng đang lo lắng đây.”

 

“Hẳn là không thể nào, cho dù kinh doanh tuột dốc, cũng sẽ được phát phí thất nghiệp, ông chủ rất nhiều tiền.”

 

“Được như vậy thì quá tốt rồi, chỉ dựa vào một cái phó tổng, ta thực sợ cô ấy gánh vác không nổi.”

 

“Aiz. nếu công ty chấm dứt kinh doanh, ta sẽ thực thương tâm nha.”

 

“Ta cũng vậy nha, đi nơi nào tìm một người vừa đẹp trai lại vừa vui tính như ông chủ.”

 

“Biết sao được.”

 

 Những người này thì thào rất nhỏ, nhưng một chữ cũng không sót đều bị lỗ tai chó mẫn cảm của Vương Tổ Đức nghe được, mọi người lo lắng không phải vì anh, mà vì chỗ ngồi của mình có bảo đảm hay không, thì ra anh trong mắt nhân viên chỉ là một người đẹp trai hay cười với các cô mà thôi, cùng lắm, bất quá chỉ là quan hệ cùng ông chủ với nhân viên mà thôi.

 

 Anh yên lặng tiêu sái rời đi, tuy rằng như vậy cũng không thể trách cứ  mọi người, bởi vì đây là chuyện thường tình thôi, nhưng anh vẫn là cảm thấy thất vọng, anh đi luẩn quẩn, lơ đãng nhìn qua cánh cửa chưa đóng ngay phòng làm việc của Lâm Thục Huệ thấy một bong dáng xinh đẹp quen thuộc, là bạn gái anh!

 

 Nhìn thấy Hải Lệ, lỗ tai cái đuôi cùng khuôn mặt đều nhếch lên.

 

 Hải Lệ làm sao có thể đến công ty? Khẳng định là lo lắng cho anh đây! Một cỗ xúc động xông lên tiến về phía trước, anh rất nhanh tỉnh táo lại, bởi vì anh nghĩ đến chính mình biến thành con chó lang thang sau đó từng bị Hải Lệ đuổi đánh chạy ra ngoài, hình ảnh đó với biểu tình ngày thường của cô thật bất đồng, vì thế anh hít sâu một hơi, yên lặng tiêu sái bước vào văn phòng của Lâm Thục Huệ, quyết định trước tiên ở một bên quan sát rồi nói sau.

 

“Thật không? Nhà họ Vương vẫn chưa có tin tức?”

 

“Tôi gọi điện thoại rồi, Vương lão tiên sinh nói bọn họ đã đăng tin tức, chỉ cần có người có thể cung cấp tin tức của con trai họ, họ sẽ tặng thưởng thật hậu hỉ.”

 

 Thích Hải Lệ vẻ mặt vẻ cô đơn.“Tôi rất lo lắng cho Tổ Đức, tôi thực sợ anh ấy đã xảy ra chuyện.”

 

 Hải Lệ…… Vương Tổ Đức trong lòng cảm động, quả nhiên vẫn là Hải Lệ lo lắng cho anh nhất, làm cho anh thực sự vui mừng nha.

 

 Thư ký bưng tới hai chén cà phê, sau khi đặt lên bàn, an ủi Thích Hải Lệ.

 

“Thích tiểu thư, tôi tin tưởng tổng giám đốc cát nhân thiên tướng, ngài nhất định bình an vô sự.”

 

“Tôi thật sự không thể tưởng tượng, nếu không còn được gặp lại Tổ Đức, tôi thực sợ tôi sống không nổi.”

 

“Thích tiểu thư, trăm ngàn đừng nghĩ như vậy nha, tổng giám đốc nhất định sẽ bình an.” Thư ký tiếp tục an ủi nói.

 

“Tôi cùng người nhà họ Vương đều đã đem hết toàn lực tìm anh ấy, có tin tức sẽ lập tức thông báo cho cô.” Lâm Thục Huệ nói, cô thủy chung thẩm vững như sơn, duy trì nhất quán tư thái kiên định mạnh mẽ của mình.

 

 Thích Hải Lệ gật gật đầu, lau đi nước mắt trên mặt.

 

“Thực thực xin lỗi, gây thêm phiền toái cho các cô.”

 

“Không cần khách sáo.”

 

“Tôi phải đi rồi.”

 

“Đi thong thả.”

 

 Thích Hải Lệ đứng lên, sau khi lễ phép cáo biệt, xoay người đi khỏi văn phòng của Lâm Thục Huệ.

 

 Đợi cô ta đi rồi, thư ký nhịn không được tán thưởng.“Người đẹp nha, làm người ta vừa yêu vừa đau lòng, nhìn bộ dáng khổ sở đó, hại tôi cũng muốn khổ sở theo, tổng giám đốc nếu biết được bạn gái ngài lo lắng hắn như vậy, vì ngài ấy cuồng dại như thế, nhất định sẽ thực an ủi đi.”

 

“Lo lắng sao? Tôi thấy không phải.”

 

 Thư ký ngẩn ngơ.“Phó tổng?”

 

“Một gương mặt trang điểm thật sự hoàn mỹ, còn có thể sơn vẽ móng tay, ra khỏi cửa không quên mang theo vòng cổ, tóc chải chuốt vừa thẳng vừa mượt, tỉ mỉ như thể bình thường, tôi thật sự nhìn không ra cô nàng làm sao khổ sở?”

 

“Ơ?”

 

“Cô không phát hiện sao? Tổng giám đốc mất tích nửa tháng nay, cô nàng đến đây đã năm lần, mỗi lần màu sơn móng tay không hề giống nhau.”

 

 Thư ký nghe xong như là đột nhiên nhớ đến.“Đúng nha, nghe cô nói như vậy, tôi cũng có loại cảm giác này, nhìn cô ấy không có chút dấu vết nào của buồn đau.”

 

“Nếu bạn trai của cô mất tích nửa tháng, cô sẽ thế nào?”

 

 Thư ký hai tay vuốt mặt mình, nhíu mày trả lời:“Tôi có khả năng sẽ rất khổ sở ngay cả tâm tình đi làm cũng không có, chứ đừng nói.”

 

“Cái này đúng rồi.”

 

 Thư ký bừng tỉnh hiểu ra, nàng đã hiểu được ý của phó tổng, bởi vì Thích Hải Lệ vừa rồi bộ dáng đau khổ thật sự điềm đạm đáng yêu, mà mình chỉ chú ý tới nước mắt của Thích Hải Lệ, cho nên xem nhẹ một số chi tiết, hiện tại khi phó tổng nhắc nhở, cô cũng hiểu được điều quá không hợp lý.

 

 Ở trên người Thích Hải Lệ không cảm giác tiều tụy, phải nói, cô ta khóc thật sự xinh đẹp, tựa như nữ diễn viên đóng phim nhiều tập khóc khi diễn, vẫn như cũ bảo trì dung nhan trang điểm hoàn mỹ, một đầu tóc dài khi bị gió thổi vẫn vừa thẳng vừa mượt, không thua gì model quảng cáo dầu gội  mái tóc vừa đen láy vừa óng ánh.

 

 Thư ký trong lòng thực kinh ngạc, bởi vì phó tổng cho người khác cảm giác cô là người phụ nữ nam tính, cho nên cũng sẽ làm cho người ta cho rằng cô cũng qua loa giống nam nhân, không thể tưởng được cô cư nhiên tỉ mỉ như thế.

 

“Phó tổng, Thích tiểu thư cô ấy –”

 

“Tốt lắm, công việc mới quan trọng, đừng quan tâm chuyện nhà người khác.” Lâm Thục Huệ đình chỉ đề tài, đối với cô mà nói, dùng thời gian làm cái nên làm mới là là quan trọng nhất, cái loại tám chuyện gì đó, cô không có hứng thú.

 

 Thư ký đương nhiên lập tức tuân mệnh, không hề nói đến những chuyện không thích hợp như thế này nữa, bất quá cô trong lòng vụng trộm đối với phó tổng càng thêm sùng bái, cô phát hiện phó tổng thật sự là một thủ trưởng đáng tín nhiệm, có lẽ ngày thường cô ấy cùng tổng giám đốc có vẻ bất hòa, nhưng khi tổng giám đốc gặp chuyện không may, phó tổng lại một mình gánh vác công ty, lại còn toàn lực tìm kiếm tổng giám đốc, thật cao hứng khi có thể làm cấp dưới của một người như vậy.

 

 Sau khi Thích Hải Lệ rời đi, Vương Tổ Đức liền theo phía sau cô cùng  bước khỏi văn phòng, anh rất muốn nói với Hải Lệ, rằng anh chính là người mà cô mong nhớ ngày đêm Vương Tổ Đức nha.

 

 Di động vang lên, Thích Hải Lệ bắt máy, nguyên bản cô muốn vào thang máy, lại đổi ý hướng toilet nữ đi đến.

 

“Alo, tôi đây.” Thích Hải Lệ vẻ mặt càng thêm khổ sở, cơ hồ là cơn sóng nhỏ.“Còn chưa tìm được hắn, vẫn chưa có tin tức, nếu hắn thật sự đã xảy ra chuyện, tôi thật sẽ khổ sở đến chết mất.”

 

 Hải Lệ…… Nếu anh hiện tại có thể hồi phục nguyên hình, anh nhất định sẽ ôm chặt lấy Hải Lệ, nói cho cô anh rốt cục đã có quyết định, sẽ không tiếp tục do dự, người con gái anh muốn kết hôn chính là cô, Thích Hải Lệ.

 

 Bởi vì anh thấy bản thân mình điều kiện tốt lắm, cho nên luôn cho rằng không nên vội vã kết hôn, đem sự nghiệp đặt hàng đầu, muốn kết hôn, chờ anh ba mươi lăm tuổi rồi tính sau, nhưng là khi anh từ thiên đường rớt xuống  địa ngục, tự nhiên biến thành con chó hoang chết tiệt này, nếm trải đủ loại mùi vị cay đắng của đời người, mà Hải Lệ lo lắng cho anh như vậy, làm anh thật cảm động, nếu anh còn cơ hội biến lại thành người, anh nhất định sẽ cưới Hải Lệ!

 

“Cứ ngẫm lại xem, nếu hắn thật sự đã xảy ra chuyện, giấc mộng gả vào nhà giàu của tôi tan tành sao? Nghĩ vậy thôi tôi liền khổ sở muốn phát cuồng, thật vất vả câu được một thằng đàn ông có tiền, mỗi ngày đem hắn ta hầu hạ tận tình chu đáo, cái gì cũng nghe hắn, còn phải giả vờ ngoan ngoãn nhu thuận, chịu đựng tính gia trưởng của hắn, tôi vất vả như vậy là vì cái gì, chính là hy vọng làm thiếu phu nhân nha.”

 

 Cái gì? Không, anh nhất định nghe lầm.

 

“Một đứa con gái không có gia thế bối cảnh như tôi, muốn vượt qua cả đám thiên kim tiểu thư kia, để cha mẹ hắn đồng ý cho tôi bước vào nhà họ Vương giàu có, chỉ có thể từ con bọn họ xuống tay, chỉ cần con bọn họ muốn kết hôn với tôi, tôi còn không nắm chắc có thể lên làm thiếu phu nhân nhà họ Vương hay sao, tôi cố gắng lâu như vậy, nếu tìm không thấy hắn, thì hai năm khổ sở vừa qua của tôi chẳng phải thất bại trong gang tấc? Nghĩ đến đây tôi liền khổ sở vô cùng!”

 

 Vương Tổ Đức không thể tin được tai của chính mình, tâm của anh hóa lạnh, sợ run lên một lúc thật lâu, anh quay đầu yên lặng rời đi.

 

 Anh nghĩ đến Hải Lệ – một người con gái rất yêu anh, hoá ra chân chính là yêu “gia thế” của anh, chính mình biến thành chó nhỏ đã thực thê thảm, sau khi biến thành chó ngược lại còn biết được sự tình chân tướng, lại bi thảm hơn.

 

 Mất đi vẻ ngoài anh tuấn cùng thân phận địa vị, anh trở nên không đáng một đồng, cái gì cũng không có, anh như vậy, ai sẽ chân chính quan tâm anh?

 

“Tổ Đức!”

 

 Một tiếng quen thuộc kêu to làm anh sửng sốt, đầu đang gục xuống bỗng ngẩng lên, trông thấy Lâm Thục Huệ đang vội vàng đã chạy tới, vẻ mặt cô khẩn trương, vươn hai tay nhấc anh lên cao, tức giận nhẹ giọng trách cứ.

 

“Thật là, hóa ra em chạy đến nơi đây, phát hiện không thấy em thực làm chị bị hù chết, lỡ như em lạc đường thì làm sao bây giờ? Đến lúc đó lại biến thành chó lang thang ai tới cứu em hả? Không cần chạy loạn biết không? Em thật sự là một đứa bướng bỉnh.”

 

 Lâm Thục Huệ ôm anh vào trong ngực, miệng tuy rằng lầm bầm, nhưng động tác vô cùng sủng ái anh, ôm anh trở về văn phòng.

 

 Trong lòng cô Vương Tổ Đức nâng đầu, ánh mắt thâm thúy đen láy lóe lên một tia sáng, lẳng lặng nhìn cô, dựa vào bộ ngực mềm mại, ngoan ngoãn nằm trong lồng ngực ấm áp của cô.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: