truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học cổ điển

Em ở đâu – Marc Levy – Update – Chương 3.1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 3

Họ
cần phải cố gắng bò lên thêm vài mét nữa, dù rằng trận mưa đã ngớt đi nhiều, đất
dưới chân chỗ họ đang ngồi có thể rã ra bất cứ lúc nào và lôi họ xuống vực. Cậu
thuyết phục cô gắng sức một lần cuối và họ bắt đầu một chặng đường hết sức nguy
hiểm. Có lúc cô đã phải hét lên để gọi cậu, chân cô bị kẹt. Vừa đỡ cô, cậu vừa
vòng qua một bên để bò xuống bên dưới và thận trọng gỡ chân cô ra khỏi vật gì
đó mà trong bóng tối không thể nhận ra. Sau một chằng đường leo núi gian nan,
cuối cùng họ cũng bò được lên đến triền núi, chỗ khúc quanh phía trên của con
đường. Họ băng qua đường và ngồi tựa lưng vào vách núi. Một lúc sau đó, cơn
giông với tính khí thất thường và dữ dội đổi hướng đi về phía đỉnh núi Ignacio
cách đó 100 cây số, suy yếu dần và tan ra hẳn tại đó. Bầu đoàn của nó và những
cơn mưa như trút cũng ra đi theo.      

- Tôi rất tiếc, Juan nói.  

- Về chuyện gì cơ?        

- Vì đã cướp đi của cô cơ hội có đám tang linh đình, chúng ta thoát rồi!   

- Ồ, không sao đâu, cậu đừng lo, tôi có hai ba cô bạn chưa lấy chồng ở tuổi ba
mươi cơ, bởi vậy tôi vẫn còn có thể chờ thêm vài năm nữa để được đưa ma mà
không bị xem là gái già.  

Juan không thích thú lắm với cái kiểu khôi hài của Susan, cậu đứng dậy để chấm
dứt cuộc nói chuyện. Ngày vẫn chưa bắt đầu, phải chờ cho trời sáng để có thể đi
tiếp trên con đường dẫn tới làng. Trong bóng tối, mỗi bước đi đều rất mạo hiểm.
Cả hai người uớt sũng và cô bắt đầu run lên, không chỉ vì bị lạnh mà còn vì những
cảm xúc hoàn toàn chính đáng của một người may mắn thoát trong cái chết trong
chân tơ kẽ tóc. Cậu chà xát cho cô thật mạnh.   

Hai ánh mắt gặp nhau. Răng đánh lập cập, giọng run run, cô đẩy mặt cậu ra xa khỏi
mặt mình.

- Juan, cậu là một thanh niên rất đẹp trai, nhưng cậu còn quá trẻ để sờ soạng
vú tôi, có lẽ cậu không nghĩ thế, tôi có thể hiểu được điều đó, nhưng đối với
tôi, cậu còn phải chờ thêm vài năm nữa.  

Juan không chịu nổi kiểu nói của cô. Ngay lập tức, cô thấy vẻ mặt của cậu với
hai mắt nheo lại. Nếu không quá rõ khả năng bình tĩnh đến đáng nể của người bạn
đồng hành, hẳn cô đã ngờ rằng cậu sẽ cho cô một cái tát. Juan chẳng làm gì hết,
cậu chỉ tách xa khỏi cô, bóng của cậu chợt biến mất hẳn. Cô gọi tên cậu trong
bóng tối tưởng như dài vô tận.   

- Juan, tôi không muốn làm tổn thương cậu!       

Để vẫy cho khô cánh, vài con dế lại bắt đầu tiếng kêu râm ran đơn điệu. 

- Juan, đừng có giận như vậy, quay trở lại đây và nói với tôi đi!     

Bình minh sắp sửa lên. Susan ngồi tựa người vào một gốc cây chờ ngày mới bắt đầu.

Cô hơi thiu thiu ngủ. Khi người đàn ông lay vai cô, ban đầu cô tưởng là Juan,
nhưng cái người nông dân đang ngồi xổm trước mặt cô không giống Juan chút nào.
Ông ta mỉm cười. Da ông nhăn nheo vì những cơn mưa đã in dấu lên cuộc đời ông.
Cô bàng hoàng nhìn cảnh vật hoang tàn xung quanh. Phía dưới kia, cô có thể nhận
ra cái gốc cây nhô lên khỏi mặt đất, chính nó đã giữ họ lại, và xa hơn chút
xíu, cô nhìn thấy gò đất nơi họ đã ẩn náu, và cuối cùng dưới đáy vực, xác chiếc
Dodge gần như đã bị vùi lấp hẳn.

- Ông có thấy Juan đâu không? Cô hỏi giọng yếu ớt.   

- Chúng tôi chưa tìm thấy cậu ta, nhưng chúng tôi chỉ có hai người đi tìm cô và
cậu ấy.

Mọi người đã nghe thấy tiếng chiếc xe tải. Rolando một mực tin rằng ông đã nhìn
thấy đèn pha lao chúi xuống khe núi, nhưng trong khi cơn giông điên cuồng vẫn
còn đang hoành hành, việc đi kiếm người là quá nguy hiểm; ông đã không thể thuyết
phục được ai đi cùng ông. Khi cơn giông vừa lắng, ông đã cử hai dân làng mang
theo một cái xe lừa đi tìm họ, ông tin chắc rằng nếu may mắn lắm tìm được họ
còn sống, thế nào họ cũng bị thương và cần chở về làng bằng xe. Người lớn tuổi
hơn nói với Donã Blanca rằng cô hẳn đã may mắn được một vị thần hộ mạng che chở
thì mới sống sót được qua một cơn bão như vừa rồi. 

- Phải đi tìm Juan!        

- Không cần phải đi tìm, chỉ cần mở to mắt ra thôi! Cả ngọn đồi đã bị quét sạch,
từ đây cho đến tận sâu dưới thung lũng, chẳng còn sinh linh nào sống sót. Nhìn
phía bên phải xem, xác chiếc xe tải của cô nhô lên khỏi mặt đất. Nếu thằng bé
không thể lên được tới làng có nghĩa là nó đã bị chôn sâu ở đâu đó dưới bùn.
Chúng tôi sẽ làm một chữ thập và sẽ cắm xuống tại nơi mà cô và người bạn đồng
hành của cô bị trượt xuống khỏi đường.  

- Con đường đã bị trượt đi, không phải chúng tôi!        

Người trẻ hơn trong hai người đàn ông vung sợi dây da và con lừa bắt đầu lên đường.
Trong khi con vật ì ạch tiến lên, Susan băn khoăn lo lắng về số phận của cậu bé
được cô bảo trợ, người này đã trở thành vị thần hộ mệnh của cô, cô nghĩ.

Một tiếng đồng hồ sau, họ tới được cổng làng. Cô vội nhảy khỏi chiếc xe lừa và
gào lên tên Juan. Chẳng có ai đáp lại lời cô. Chỉ tới lúc đó cô mới nhận thấy bầu
không khí im lặng là lùng bao trùm lên con đường duy nhất của ngôi làng. Chẳng
có ai ngồi tựa lưng trước cổng nhà hút thuốc lá như mọi khi, không bóng dáng một
người dân đi trên con đường dẫn ra suối. Lập tức cô nghĩ đến những cuộc đụng độ
đôi khi dẫn đến những trận chiến giữa người dân vùng núi với nhóm phiến quân
trên đường chạy trốn khỏi Salvador. Nhưng biên giới cách đó rất xa và người ta
chưa bao giờ thấy sự xuất hiện của phiến quân trong những khu vực xung quanh
đây. Cô hoảng loạn. Cô gào lên một lần nữa gọi tên người bạn của mình, nhưng
câu trả lời duy nhất mà cô nhận được chỉ là chính tiếng cô vọng lại từ vách
núi.

Juan xuất hiện dưới cổng của ngôi nhà nằm tận cuối đường. Gương mặt còn nhem
nhuốc đầy vết đất khô với những nếp nhăn để lộ rõ nỗi buồn của cậu. Cậu chậm chậm
tiến lại gần Susan. Cô đang giận điên người.        

- Thật là ngu xuẩn khi cậu bỏ lại tôi một mình như vậy, tôi đã lo lắng cho cậu
đến phát điên, đừng bao giờ chơi cái kiểu như vậy với tôi nữa, cậu có phải là đứa
bé lên mười đâu!   

Cậu nắm lấy cánh tay cô và kéo cô đi theo.        

- Đi theo tôi và đừng nói nữa.

Cô vùng ra từ chối không chịu đi theo và nhìn thẳng vào mắt cậu. 

- Cậu thôi ngay cái kiểu lúc nào cũng bảo tôi im miệng như vậy đi!

- Tôi xin cô đấy, đừng lớn tiếng, chúng ta không có nhiều thời gian để mất đâu.

Cậu dẫn cô đến trước ngôi nhà nơi cậu vừa bước ra khỏi lúc nãy và họ chui vào
căn phòng duy nhất của nó. Trên cửa sổ, người ta căng những tấm vải màu để ngăn
không cho ánh sáng chiếu vào. Susan phải mất mấy giây để cho đôi mắt cô quen dần
với bóng tối. Cô nhận ra tấm lưng của Rolando Alvarez. Ông đang quỳ gối. Ông đứng
dậy và quay về phía cô, đôi mắt đỏ vằn tia máu. 

- Thật là một điều kỳ diệu vì cô đã có mặt ở đây, Donã Blanca, con bé không ngừng
gọi tên cô.         

- Chuyện gì đang xảy ra ở đây? Tại sao làng lại trống trơn không có một bóng
người?

Ông đẩy cô về phía cuối văn phòng, vén một bức màn để lộ chiếc giường kê sát
vách.

Cô nhận ra cô bé, nguyên nhân để cô dấn thân vào chuyến đi mạo hiểm này. Nó nằm
bất tỉnh trên giường. Nhìn vào gương mặt nhỏ bé nhợt nhạt, mồ hôi chảy từng
dòng, người ta có thể đoán được nguồn cơn của cơn sốt đã quật ngã cô bé. Susan kéo
mấy tấm chăn ra. Khúc chân ít ỏi còn sót lại của cô bé tím tái, sưng tấy vì bệnh
hoại thư. Cô nhắc áo lên và thấy bẹn của bé cũng bị lở loét. Khắp cơ thể đã nhiễm
trùng. Từ phía sau lưng cô bé, giọng ông Rolando run run, giải thích rằng vì trận
bão hoành hành từ ba ngày nay mà ông đã không thể mang cô bé xuống dưới thung
lũng. Ông đã cầu nguyện để nghe thấy tiếng xe tải của cô, và trong đêm tối, ông
những tưởng lời khẩn cầu của mình được chấp nhận, và rồi ông đã nhìn thấy ngọn
đèn pha của xe lao xuống chiếu sáng vực núi. Dù sao cũng phải cảm ơn Chúa vì
Donã đã sống sót. Dù sao đối với con ông cũng đã quá muộn, ông đã cảm nhận điều
đó từ hai hôm nay, cô bé không có sức lực để chống chọi với căn bệnh nữa. Những
người phụ nữ trong làng thay phiên nhau túc trực cạnh giường cô bé, nhưng từ
hôm trước, cô bé đã không mở mắt ra nữa và không thể ăn uống được gì. Ông đã
mong có thể cứu được cô bé thêm một lần, ông sẵn sàng cho đi một bên chân của
chính mình nếu có thể làn được điều đó. Susan ngồi xuống bên cạnh thân thể nhỏ
bé bất động, cô lấy miếng vải đang ngậm trong tô nước, vắt khô rồi dịu dàng chấm
những giọt mồ hôi đang rịn ra trên trán cô bé. Cô đặt một nụ hôn lên đôi môi nhỏ
và thì thầm vào tai cô bé một chuỗi những lời hỗn độn buột ra khỏi miệng cô.

loading...

- Chị đây, chị đến để chữa bệnh cho em đây, mọi việc sẽ ổn thôi. Hôm qua ở
thung lũng dưới kia, đột nhiên chị nhớ em, muốn gặp em quá, và bây giờ chị đã
đây rồi. Khi nào em khỏi bệnh, chị sẽ kể cho em nghe, chị đã trải qua một hành
trình gian khổ lắm mới đến được đây…      

Susan nằm xuống sát bên cạnh cô bé, lùa những ngón tay vào mài tóc đen dài của
em để gỡ những lọn tóc rối và thơm lên gò má nóng hổi của em.

- Chị muốn nói với em là chị yêu em và nhớ em nhiều lắm. Nhiều lắm lắm. Ở dưới
kia, lúc nào chị cũng nghĩ đến em. Chị muốn lên đây sớm hơn nhưng không được vì
mưa lớn quá. Juan đang ở đây, anh ấy cũng muốn gặp em. Chị muốn đưa em ra bờ biển,
chị sẽ dạy em bơi và chúng ta sẽ bơi theo những con sóng. Em chưa bao giờ nhìn
thấy gì như vậy đâu, đẹp lắm. Khi mặt trời nhô lên phía trên mặt biển, đại
dương giống nhu một tấm gương. Rồi chúng ta sẽ cùng đi thăm khu rừng trải dài
xa tít tắp, có những con thú đẹp tuyệt.    

Susan ôm chặt lấy cơ thể cô bé trong lòng mình, và cô cảm thấy những nhịp tim
cuối cùng trong cơ thể ấy đang tắt dần, ngay cạnh trái tim cô. Đầu cô bé giờ đã
trở nên nặng trĩu, cô đưa tay nâng lấy và ép sát vào ngực mình rồi bắt đầu hát
khe khẽ. Cô cứ hát ru mãi như vậy cho đến khi ngày tàn hẳn. Tối đến, Juan lại gần
và quỳ xuống bên cạnh cô.   

- Đã đến lúc phải xa cô bé rồi, chúng ta sẽ phủ mặt em lại để em có thể lên được
thiên đàng.         

Susan không nói nữa. Ánh mắt trống rỗng vô hồn, cô nhìn chăm chăn lên trần nhà.
Juan phải nâng cô dậy và đỡ ngang vai cô. Cậu đưa cô ra ngoài. Khi đi ra đến cửa,
cô quay người lại. Một người phụ nữ đã đắp kín cơ thể của cô bé lại. Susan thả
mình trượt xuống dọc theo tường, Juan ngồi cạnh cô, cậu chân một điếu thuốc lá
và đưa đến miệng cô. Cô ho một chặp sau khi rít hơi đầu tiên. Họ cứ như vậy,
nhìn chăm chăm lên những vì sao trên bầu trời.         

- Cậu có nghĩ là cô bé đã ở trên đó rồi không?    

- Có. 

- Lẽ ra tôi phải đến sớm hơn. 

- Bởi vì cô nghĩ rằng cô sẽ thay đổi được điều gì sao? Cô không hiểu gì hết về
ý muốn của Chúa. Hai lần Người đã gọi cô bé về với Người, cả hai lần con người
đã chống lại ý muốn của Chúa: Alvarez đã cứu cô bé khỏi cơn thác bùn, và sau
đó, cô đã mang cô bé về để phẫu thuật cho bé. Nhưng bàn tay của Người bao giờ
cũng có quyền năng hơn. Người muốn cô bé ở bên Người.        

Những giọt nước mắt to lăn dài trên gò má Susan. Cơn tức giận và nỗi đau đớn
khiến cho lòng cô quặn lại. Rolando Alvarez bước ra khỏi căn nhà và tiến lại
phía họ. Ông ngồi xuống cạnh cô. Cô cúi xuống giấu mặt mình vào giữa hai đầu gối
và không thể kiềm chế được cơn giận dữ của mình nữa:      

- Phải đi đến cầu nguyện nơi nhà thờ nào đây để trẻ con không còn phải chịu những
nỗi thống khổ, và, nếu chúng phải chết, còn ai là người vô tội trên cái hành
tinh đầy rẫy những điều ngu xuẩn này?  

Alvarez đứng bật dậy và nhìn Susan với một ánh mắt kiêu hãnh. Bằng môt giọng mạnh
mẽ và kiên quyết, ông nói với cô rằng Chúa không thể ở khắp mọi nơi, rằng Người
không thể cứu tất cả mọi người. Còn đối với Susan, vị Chúa đó đã hoàn toàn quên
không ngó ngàng gì đến đất nước Honduras này từ lâu rồi.

- Cô hãy đứng dậy và đừng có than vãn cho chính mình nữa, ông tiếp tục. Có hàng
trăm đứa trẻ bị chôn vào đất nơi vùng thung lũng này. Đây chỉ là một đứa trẻ mồ
côi đã cụt mất một chân. Nó sẽ hanh phúc bên cha mẹ nó hơn ở đây. Cô còn phải
biết khiêm tốn, nhẫn nhục hơn để có thể hiểu được điều đó. Nỗi đau này không
thuộc về cô, và đất đai của chúng tôi đã chứa quá nhiều nước rồi, đừng đổ thêm
những giọt nước mắt của cô nữa. Nếu như cô không dằn lòng được, hãy đi về đi!        

Nói đoạn, người đàn ông với dáng vẻ uy nghi quay gót và biến mất nơi góc đường.
Juan để mặc Susan với sự im lặng của cô. Đi theo hướng Alvarez đã đi, cậu tìm
thấy ông đang dựa vào một bức tường đắp bằng đất. Ông đang khóc.     

Tiếp đó là một mùa xuân tang tóc trôi qua theo nhịp của những lá thư mà hai người
gửi cho nhau. Trên đường đi của mình, hẳn chúng gặp nhau đâu đó trên bầu trời
Trung Mỹ.  

Tháng Ba, Philip thổ lộ với Susan nỗi lo lắng của anh khi các tờ báo của New
York đăng tin về những nguyên nhân và hậu quả của lệnh giới nghiêm đưa ra tại
Nicaragua, nơi mà theo anh, biên giới quá gần với chỗ cô đang sống. Cô trả lời
anh rằng thung lũng Sula cách xa với tất cả. Mỗi lá thư của Philip đều kết thúc
bằng một câu hay mô từ nói về sự vắng mặt của cô và nỗi đau mà nó gây ra cho
anh; mỗi lá thư trả lời của Susan lại là một lần lẩn tránh chủ đề này. Philip
làm việc cho một hãng quảng cáo đặt tại đại lộ Madison. Mỗi sáng, sau khi đi bộ
băng qua khu SoHo, anh lên chuyến xe bus của mình và nửa tiếng sau đã có mặt tại
văn phòng. Suốt nửa tháng nay, cả ekip của anh như đang lên cơn sốt từ khi bắt
đầu cuộc tranh đua giành hợp đồng làm chiến dịch quảng cáo truyền thông cho
hãng Ralp Lauren. Nếu ekip của anh chiến thắng, sự nghiệp của anh sẽ bắt đầu,
đây là lần đầu tiên anh thử sức trong vài trò sáng tạo, và, hàng ngày, trong
khi cặm cụi trên bàn vẽ, anh đã mơ tưởng đến ngày anh sẽ quản lý cả bộ phận.
Như bao lần khác, anh lao đầu tập trung hoàn toàn vào công việc để rồi nộp bản
vẽ phác thảo của anh gần như trước cả khi chúng được đặt hàng.        

Sau lần chạy trốn khỏi nhà anh lúc rạng sáng ngày đầu năm mới, Mary đã gọi lại
cho anh và từ đó, họ gặp nhau đều đặn mỗi tuần hai lần tại góc phố Prince và
Mercer, cùng đi ăn tối tại nhà hàng Fanelli’s, nơi có thực đơn vừa túi tiền của
họ. Lấy cớ cung cấp cho cô những chủ đề thú vị mà cô có thể sử dụng để viết
báo, anh thường xuyên nói cới cô về Susan, và hay phóng đại những câu chuyện cô
kể cho anh trong thư để chúng thêm phần hấp dẫn. Buổi tối tiếp tục trong không
gian đầy khói thuốc và ồn ào của quán. Đến khi đang nói dở một câu, anh thấy
hai mí mắt cô đã nặng, anh liền tính tiền và cùng đi bộ tiễn cô về.  

Từ khoảng thời gian cuối tháng Ba này, họ bắt đầu cảm thấy lúng túng khi nói tạm
biệt. Hai mái đầu họ sát gần lại, nhưng vào khoảng khắc hứa hẹn một nụ hôn,
Mary lại kín đáo lùi lại rồi biến mất hút trong bóng tối âm u lối vào khu chung
cư nơi cô ở. Thế là, Philip lại thọc sâu hai tay trong túi áo choàng và trở về
nhà, vừa đi vừa suy nghĩ về số phận của mối quan hệ đang được hình thành giữa
cô phóng viên thực tập và anh hoạ sĩ thiết kế quảng cáo.  

Ngoài đường trang phục của giới nữ báo hiệu đang độ giữa xuân. Philip không hề
sống thời khắc những mầm non nẩy lộc của tháng Tư, cũng không để ý đến những
chiếc lá rụng vào tháng Sáu, chừng nào còn dồn hết tâm trí vào công việc. Ngày
14 tháng Bảy, sét đánh trúng vào hai nhà máy điện của New York, khiến cho cả
thành phố chìm ngập trong bóng tối trong suốt 24 giờ đồng hồ. “Sự cố lớn”
được đăng trên trang nhất của tất cả các tờ báo trên thế giới, làm tăng vọt tỉ
lệ sinh nở chín tháng sau đó, riêng Philip vẫn ở nhà một mình miệt mài ngồi vẽ
suốt đêm với ba ngọn nến đặt trên bàn.     

Giữa tháng Tám, Mary vừa trải qua một tuần nghỉ ngơi vui chơi tại nhà các bạn
cô ở vùng Hamptons. Ngày hôm sau, cô bắt đầu ngày làm việc đầu tiên của mình với
tư cách phóng viên hợp đồng tại toà soạn báo Cosmopolitan. 

Chiếc phi cơ của Susan vừa rời trạm quá cảnh sân bay Miami. Tại sân bay Newark,
nhà ga sân bay đang tạm đóng cửa để sửa chữa. Philip ra tận hành lang lên máy
bay để đón cô. Cũng chỉ một lần này thôi. Cô đặt túi hành lý xuống đấy và lao
vào vòng tay anh. Họ cứ đứng như vậy thật lâu, ôm chặt lấy nhau. Anh nắm tay
cô, cầm lấy chiếc ba lô nhỏ và kéo cô về phía quán bar.  

- Lỡ bàn của chúng ta có người ngồi rồi thì sao? 

- Anh đã lo trước rồi!    

- Dừng lại đã nào, để em ngắm anh chút đã. Anh trông già đi đấy! 

- Cảm ơn em, thật tử tế.          

- Không, em thấy trông anh như thế này rất đẹp.

Những ngón tay của cô vuốt dọc hai bên má anh, cô mỉm cười âu yếm nhìn anh và
kéo tay anh về nơi đã trở thành một chốn đặc biệt của riêng họ. Cô trông thật rạng
rỡ dù còn mệt mỏi sau chuyến đi. Anh hỏi cô thật lâu, thật kỹ về những gì cô đã
sống trong năm vừa qua, như thể để xoá đi mọi dấu vết của những giây phút cuối
cùng trong lần gặp nhau trước của họ, cô không nói gì về mùa đông cô vừa trải
qua. Trong khi cô miêu tả cho anh nghe một ngày bình thường của mình, Philip cầm
lấy bút chì và bắt đầu vẽ khuôn mặt cô trong cuốn vở gáy lò xo của anh.          

- Thế còn Juan của em, cậu ấy thế nào rồi?         

- Em đang tự hỏi khi nào thì anh sẽ nhắc đến chuyện đó. Juan đi rồi. Chỉ có
Chúa mới biết liệu em có còn gặp lại cậu ấy hay không.

- Hai người cãi nhau à? 

- Không mọi chuyện phức tạp hơn thế. Chúng em đã mất một bé gái, và từ đó, mọi
thứ không còn như trước nữa; có một điều gì đó đã vỡ và chúng em đã không thể
hàn gắn lại. Có những lúc em và cậu ấy đã ngồi nhìn nhau trừng trừng hàng giờ,
như thể cả em và cậu ấy đều có lỗi trong cái chết của cô bé.

- Đêm đó có chuyện gì đã xảy ra?    

- Trời mưa, đường đi bị sạt lở khỏi thành núi, em đã suýt làm hại cậu ấy.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: