truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học cổ điển

Em ở đâu – Marc Levy – Update – Chương 2.2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương
2.2


thư của Philip cô nhận được liền ngay sau đó; tuy anh đã viết lá thư ấy trước
khi nhận được thư cô.

Ngày 10 tháng Năm năm 1975

Susan

Anh cũng vậy, anh cũng không trả lời em được ngay, anh đã vùi đầu học như một
thằng điên, anh vừa thi học kì xong. Thành phố đang lấy lại màu sắc tháng Năm của
mình, và màu xanh thật là hợp với nó. Chủ nhật vừa rồi, anh đã đi dạo với các bạn
trong công viên Central Park. Lại bắt đầu thấy những cặp tình nhân đầu tiên ôm
nhau trên bãi cỏ, báo hiệu mùa xuân đã trở lại sau một mùa đông dài. Anh leo
lên nóc tòa chưng cư, ngồi vẽ quang cảnh khu phố đang trải dài dưới chân mình.
Anh ước gì có em ở đó. Hè này anh đã được nhận vào thực tập trong một hãng quảng
cáo. Hãy kể anh nghe mỗi ngày anh sống thế nào, em đang ở đâu? Viết cho anh
nhanh đi, mỗi khi chờ lâu quá không thấy tin tức gì của em, anh lại lo lắng.

Hẹn sớm gặp lại trong thư sau, anh yêu em.

Susan.

Dưới sâu thung lung, cô đang ngắm nhìn những làn ánh sáng đầu tiên của buổi
bình minh rọi xuống xuyên qua bóng tối của màn đêm còn đang bao trùm lên thung
lũng. Chẳng mấy chốc, mặt trời ló rạng chiếu sáng con đường. Nó trải qua như một
đường vạch dài băng qua những đồng cỏ mênh mông còn ẩm ướt sương đêm. Vài chú
chim bắt đầu sải cánh bay trên nền trời còn nhợt nhạt. Susan vươn vai, đốt sống
ngang lưng làm cô đau, cô thở dài. Cô bước xuống cầu thang đi về phía bồn rửa mặt,
để chân trần bước trên nền đất. Cô hơ tay phía trên đống than còn âm ỉ đỏ hồng
trong lò sưởi. Cô cầm lấy chiếc hộp bàng gỗ trên cái kệ mà Juan đóng trên tường,
đổ một ít cà phê vào trong chiếc ấm kim loại tráng men; cô lấy đầy nước vào ấm
và đặt nó vào trong một thế cân bằng tạm bợ trên những cái thanh cong queo của
tấm vỉ kim loại đặt sát phía trên đống tro.

Trong khi chờ nước sôi, cô đánh răng và ngắm nghía khuôn mặt mình trong chiếc
gương nhỏ treo tạm vào một cái đinh trên tường. Cô nhăn mặt khi nhìn vào hình ảnh
phản chiếu trong gương, lùa tay vào mái tóc rối. Cô vạch chiếc áo thun đang mặc
ra để xem vết nhện cắn trên vai. “Đồ đáng ghét!” Cô leo ngay trở lại trên gác
xép, quỳ lom khom cố gắng lật tung lớp đệm nằm để đánh đuổi kẻ đã tấn công
mình. Tiếng kêu của bình nước sôi khiến cô quyết định bỏ cuộc và quay xuống. Cô
lấy giẻ lót tay và rót thứ nước đen trong một chiếc ly, lấy một trái chuối trên
bàn và bước ra ngoài để ăn sáng. Ngồi trước hè, cô đưa chiếc ly lên môi và
phóng tầm mắt ra phía trên trời nhìn xa đến hút tầm mắt. Cô đưa tay xoa nhẹ bắp
chân và thoáng rùng mình. Cô nhảy ra khỏi chỗ ngồi, cô đến bên bàn làm việc và
vồ lấy chiếc bút bi.

Philip

Em hy vọng là lá thư này sẽ nhanh chóng đến tay anh, em có một việc muốn nhờ
anh, anh có thể gửi cho em kem dưỡng da toàn thân và dầu gội đầu được không?

Em chờ anh gửi đấy. Em sẽ trả lại tiền cho anh khi nào em ghé qua gặp lại anh.
Hôn anh.

Susan.

 

Chiều thứ bảy, ngày đang dần hết, đường phố đông đúc người qua lại, anh ngồi
trên vỉa hè một quán cà phê ngoài đường để hoàn tất một bức phác họa. Anh gọi một
ly cà phê phin, còn loại cà phê espresso vẫn chưa vượt qua Đại Tây Dương để du
nhập sang đây. Anh nhìn theo một phụ nữ trẻ đang băng qua đường đi về phía cụm
rạp chiếu phim. Bỗng nhiên anh cảm thấy thèm đi xem một bộ phim, anh trả tiền
và đứng lên. Hai giờ sau anh ra khỏi rạp chiếu. Tháng Sáu ban tặng cho thành phố
những buổi hoàng hôn đẹp nhất của mình. Trung thành với thói quen bắt đầu có từ
vài tháng nay, khi đến ngã tư, anh không quên chào hòm thư. Anh lưỡng lự một
chút không biết có nên ghé qua chỗ mấy người bạn đang ăn tối tại bistrot (1)
trên phố Mercer chơi hay không, nhưng rồi lại quyết định về nhà.

Anh tra chiếc chìa khóa dẹt vào lỗ khóa, tìm cái vị trí duy nhất cho phép bật lẫy
khóa và đẩy chiếc cửa dày nặng bằng gỗ của chung cư mở ra. Ngay khi anh vừa gạt
cầu dao, một ánh sáng màu vàng nhạt bừng lên chiếu sáng lối đi hẹp dẫn đến cầu
thang. Một chiếc bì thư màu xanh ló ra khỏi cái khe trên thùng thư của anh. Anh
cầm lên ngay và bước từng bước dài, vội vàng lên cầu thang. Khi anh buông mình
xuống chiếc ghế đệm, bức thư trên tay đã được mở ra sẵn sàng.

loading...

Philip.

Nếu lá thư này có thể đến được với anh trong khoảng mười lăm ngày nữa, lúc đó
chúng ta đã ở vào cuối tháng Tám và chúng ta sẽ chỉ phải chờ thêm một năm nữa để
có thể gặp lại nhau, ý em muốn nói là chúng ta đã vượt qua được một nửa chặng
đường. Em vẫn chưa có thời gian kể anh nghe, nhưng có thể em sắp được lên chức
đấy, mọi người đang bàn đến việc mở thêm một trại nữa trên núi và có tin đồn rằng
em có thể được bổ nhiệm làm phụ trách trại. Cảm ơn anh đã gửi đồ cho em, anh biết
đấy, cho dù những lá thư em viết ngày càng ít đi, em vẫn nhớ anh nhiều, chắc bấy
lâu nay anh đã già đi nhiều rồi nhỉ? Viết thư cho em biết tin anh nhé.

Susan.

Ngày 10 tháng Chín năm 1975,

Susan

Anh sẽ không bao giờ còn có thể cảm thấy dửng dưng khi nhìn thấy dòng chữ “Một
năm sau…” thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trên màn hình ở rạp chiếu phim nữa. Trước
đây, anh chưa bao giờ để ý đến cái cảm xúc ẩn giấu đằng sau ba dấu chấm lửng nhỏ
xíu mà chỉ những ai biết chờ đợi có thể làm cho người ta cảm thấy cô đơn đến chừng
nào mới có thể hiểu nổi. Những phút giây chờ đợi được gói gọn trong hai dấu ngoặc
kép ấy mới dài làm sao! Mùa hè đang gần kết thúc, cả đợt thực tập của anh cũng
vậy, họ đã đề nghị nhận anh vào làm chính thức ngay khi anh nhận bằng tốt nghiệp.
Thế là anh đã không hề một lần ra biển tắm, anh đã ngu ngốc đi xem một bộ phim
về một con cá mập trắng lớn gieo rắc nỗi kinh hoàng trên những bãi biển của
chúng ta, phim cũng của đạo diễn đã làm phim Duel, anh và em, chúng ta đã từng
thích phim này lắm, bộ phim mình đã xem ở rạp Film Forum ấy, em có nhớ không?
Ngày đó, khi bước ra khỏi rạp chiếu phim, anh đã không thể biết trước rằng vài
năm sau anh sẽ phải sống những giây phút chờ đợi em ngay trên con phố có quán
bar mà hôm đó chúng ta đã ghé! Khi đó, không một giây phút nào anh có thể tưởng
tượng rằng anh sẽ phải viết cho em, gửi đến tận “đầu bên kia trái đất”. Trong
lúc chiếu đến một cảnh phim kinh hoàng, một người phụ nữ trẻ ngồi cạnh anh đã
thỏa sức bấm móng tay vào cánh tay anh đang để trên ghế. Thật buồn cười, cô ấy
cứ rối rít xin lỗi mãi trong suốt phần còn lại của buổi chiếu. Trong đời anh
chưa bao giờ nghe thấy nhiều tiếng “Xin lỗi” và “Tôi rất tiếc” đến như thế
trong vòng một giờ đồng hồ. Em sẽ không nhận ra anh đâu. Một người có thể đợi đến
sáu tháng để mở lời bắt chuyện với một cô gái nào đó đã cười với mình trong một
quán ăn như anh, anh đã dám nói với người phụ nữ đó như thế này: “Nếu cô còn tiếp
tục nói như vậy, họ sẽ cho chúng ta ra ngoài hết đấy, hãy để lát nữa cùng đi uống
một ly và nói tiếp”. Cô ấy đã im luôn cho đến hết buổi chiếu và tất nhiên là
anh ngồi xem phim nhưng chẳng còn nhìn thấy gì trên màn ảnh nữa. Thật ngớ ngẩn
vì anh đã đã tưởng cô ấy sẽ lẩn ngay đi khi cảnh cuối kết thúc. Khi đèn vừa bật
lên, cô ấy đã nối bước theo anh ra lối đi và anh đã nghe thấy tiếng cô ấy hỏi từ
đằng sau: “Chúng ta sẽ đi ăn tối ở đâu?” Anh và cô ấy đến quán Fanelli’s, cô ấy
tên là Mary, sinh viên ngành báo chí. Đêm nay trời mưa rất to, anh đi ngủ đây,
vậy tốt hơn, anh có thể kể lung tung bất cứ chuyện gì chỉ để làm em phải ghen
lên. Cho anh biết tin của em nhé.

Philip

Một ngày tháng Mười một năm 1975, em không còn biết chính xác là ngày nào nữa.

Philip của em,

Vài tuần đã trôi qua kể từ khi em viết bức thư gần nhất cho anh, nhưng anh biết
không, thời gian ở đây trôi qua không giống như ở những nơi khác. Anh còn nhớ
cô bé mà em đã kể với anh ở một trong những lá thư trước? Em đã trở bé về với
người cha mới của bé. Người ta đã không cứu được một bên chân của bé, em đã lo
lắng không biết ông ấy sẽ phản ứng như thế nào khi nhìn thấy cô bé như vậy. Bọn
em đã đi đến Puerto Cortes để đón bé, Juan đi cùng với em. Trong thùng xe phía
sau của chiếc Dodge, cậu ấy lấy các bao bột mì xếp lại để làm thành một cái nệm
ngả lưng. Khi tới bệnh viện, em đã thấy cô bé nằm dài trên cáng, đợi bọn em ở
cuối hành lang. Em đã buộc mình tập trung mọi chú ý lên gương mặt cô bé, cố gắng
để không nhìn vào khoảng trống, nơi cả một bên chân đã bị cắt đi? Tại sao chúng
ta cứ phải bận tâm đến cái không còn tồn tại nữa mà quên đi tất cả những gì
đang hiện hữu ở đó. Tại sao lại phải quá đau khổ trước những gì không hay đã diễn
ra mà quên đi là phải biết yêu quý những gì tốt đẹp đang tiếp tục?

Em không ngừng tự hỏi cô bé sẽ tiếp tục sống như thế nào với khuyết tật của
mình, Juan đã hiểu được sự im lặng của em, và trước khi em mở lời nói chuyện với
cô bé, cậu ấy đã nói khẽ vào tai em: “Đừng để cho cô bé thấy sự buồn đau của
cô, cô phải vui lên, điều làm cho cô bé khác với mọi người khác, đó không phải
một bên chân đã bị cắt cụt, đó là câu chuyện của bé, là sự sống sót kì diệu của
bé.”

Cậu ấy nói đúng. Bọn em đã để cô bé nằm trên những bao bột, và đi theo con đường
dẫn lên núi. Cậu ấy đã chăm sóc cho cô bé suốt chặng đường, tìm cách làm cho cô
bé vui lên và em chắc là Juan còn cố gắng để làm cho em bớt căng thẳng nữa. Để
đạt được mục đích của mình, cậu ấy không ngừng trêu chọc em. Cậu ấy để em ngồi
chết dí đằng sau tay lái của chiếc xe nặng nề này. Qua mỗi cây số, chiếc xe có
vẻ như muốn chứng tỏ cho em thấy nó mạnh hơn em rất nhiều, dường như sức nặng bảy
tấn mà nó mang theo chưa đủ làm nó mệt! Juan ngả người nửa ngồi nửa nằm, cánh
tay duỗi dài ra phía trước và không ngừng làm mặt hề bắt chước nét mặt của em mỗi
khi em phải cố gắng để bắt chiếc xe đổi hướng khi đến chỗ cua, còn đế thêm rằng
vốn tiếng Tây Ban Nha của em không đủ để em hiểu hết được ý nghĩa của những điều
cậu ấy nói. Và sau sáu giờ đi đường, điều đó đã xảy ra. Em vừa chỉnh xe và để số
lùi, em đã chửi thề và đập một cú vào tay lái vì bực mình, cái phần tính khí xấu
xa ấy của em vẫn còn nguyên, anh biết đấy. Juan chỉ chờ có thế, cậu ấy liền lập
tức tuôn ra một tràng dài những tiếng chửi thề, vừa nói vừa bắt chước em đập
tay vào chiếc thùng đặt trước mặt thay cho cái vô lăng, và, một điều không ai
ngờ, cô bé bắt đầu cười.

Thoạt đầu là âm thanh trong vắt của hai tiếng cười, rồi một khoảnh khắc ngượng
ngùng ngắn ngủi, một tiếng cười khác bật lên từ cổ họng cô bé, rồi đột nhiên,
cái giây phút phải tới đã tới: cả chiếc xe tràn ngập tiếng cười như nắc nẻ của
cô bé. Em chưa bao giờ ngờ được, chỉ một tiếng cười của một đứa trẻ thôi lại có
thể đột nhiên mang lại ý nghĩa quan trọng đến thế nào với cuộc đời của một con
người. Trong khung kính chiếu hậu, em ngắm nhìn cô bé đang cố lấy lại hơi sau
trận cười. Trận cười ấy cũng đã chinh phục cả Juan. Em nghĩ em đã khóc còn nhiều
hơn cả vào cái ngày anh ôm chặt em trong vòng tay anh, bên mộ của ba mẹ em, chỉ
có điều ngày hôm ấy, nước mắt em chảy ngược vào trong. Đột nhiên, bao nhiêu sức
sống, bao nhiêu niềm hi vọng hiện ra trước mắt, em quay đầu lại nhìn họ, ở giữa
những chuỗi cười giòn tan, em nhận ra nụ cười mà Juan dành cho em. Rào cản ngôn
ngữ không còn nữa… Mà đúng rồi, anh nói tiếng Tây Ban Nha rất khá mà, kể cho em
nghe phần cuối của bữa ăn tối hôm đó sau khi phim phim đi, nếu được thì bằng tiếng
Tây Ban Nha nhé, nó sẽ giúp em hoàn thiện khả năng đọc hiểu của mình…

Chú thích:

(1) bistrot : một loại quán cà phê phổ biến ở phương Tây, người ta có thể uống
cà phê và ăn nhẹ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: