truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Em ghét anh – Chương 28 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Sau khi lấy lại bình
tĩnh, nó gõ cửa phòng Minh Hồng… 

- Ai đó – Tiếng mẹ Minh
Hồng 

- Cháu Long đây ạh, ba
cháu muốn mời cô và Minh Hồng xuống nhà nói chuyện ah 

Nghe giọng Long cả 2 mẹ
con Minh Hồng đều giật mình, 2 người ko biết cuộc trò chuyện lúc nãy đã bị Long
nghe thấy chưa. Minh Hồng sợ tái mặt, mẹ Minh Hồng sau phút lúng túng thì trấn
an Minh Hồng và nói 

- Đợi chút, cô ra mở cửa
đây 

Bà ta ra mở cửa, nhìn
thấy Long bộ mặt rất lạnh lùng thản nhiên, trông không có vẻ gì là biết chuyện.
Bà giả vờ bắt chuyện 

- Ờ, cô và Minh Hồng
đang thử đồ cho Minh Hồng, cháu có muốn vào xem ko? 

- Dạ,…thôi ạ…cô và
Minh Hồng cứ thử đồ đi vậy, cháu phải xuống nhà kẻo ba đợi 

- Vậy cháu xuống đi, cô
và Minh Hồng xuống ngay đây – Bà ta mỉm cười 

- Dạ..cũng đc ạh, cháu
xin phép xuống trước – Long quay mặt bước đi 

Thấy mẹ bước vào phòng,
Minh Hồng vội vã chạy ra hỏi 

- Sao mẹ? Thái độ anh ta
thế nào? – Minh Hồng lo lắng ra mặt 

- Chắc nó vừa mới lên
thôi, nó đang vội xuống nhà mà, với lại ko thấy nó biểu hiện gì ra nét mặt
cả…chắc nó ko nghe thấy gì đâu… 

- Mẹ chắc ko? 

- Chắc mà…thôi con
tươi tỉnh lên rồi theo mẹ xuống dưới nhà nào. – bà ta mỉm cười kéo tay Minh
Hồng ra khỏi phòng 

2 mẹ con Minh Hồng cười
tươi bước xuống dưới nhà… 

- Ồ, Minh Hồng, con rất
xinh đẹp, con sẽ là người đẹp nhất trong tối hôm đó đấy, phải ko Long? – ông
Trần trầm trồ, còn bà Trần suýt xoa ko kém 

- Dạ…- Long nói bâng
quơ nhưng điều đó cũng đủ khiến Minh Hồng sung sướng đến độ cười tít cả mắt. Nó
đâu biết rằng, quả báo sắp ập lên đầu nó rồi… 

…………………………………………�
�…………………………………………� ��…. 

Trên đường về nhà, Long
ko nói gì, nó mải suy nghĩ về việc tối nay…ông Trần thấy nó ko phản đối gì
thì có vẻ hài lòng lắm. Bỗng Long quay ra nói 

- Ba!! Con có chuyện
muốn nói với ba 

- Chuyện gì thế, nếu là
chuyện hủy hôn thì ba ko đồng ý đâu nhé 

- Con chỉ muốn ba xem 1
thứ rồi ba hãy quyết định 

- Cái gì vậy? 

- Tý nữa về nhà con sẽ
cho ba xem… 

…………………………………………�
�……………………………….. 

Tại biệt thự nhà
Long…. 

Ba mẹ Long đang nghe rõ
từng lời của Minh Hồng, giọng nó lanh lảnh khác với vẻ thỏ thẻ khi nói chuyện
với ông Trần. Ông Trần vô cùng sửng sốt trước bản chất của Minh Hồng… 

- Ta…ta thật ko
ngờ…Minh Hồng lại…- ông Trần vô cùng ngạc nhiên 

- Còn nữa, đây là đoạn
con vừa ghi âm đc lúc lên phòng Minh Hồng, con đã tình cờ nghe đc cuộc nói
chuyện của 2 mẹ con cô ta.- Long cầm chiếc điện thoại mở đoạn ghi âm ra. Từng
câu đối thoại của 2 mẹ con Minh Hồng vang lên. Ông Trần như chết sững lại,
người con dâu mà ông yêu quí bênh vực bấy lâu nay lại coi ông như 1 thằng ngốc,
dễ bị dụ thế ư. Sắc mặt ông Trần từ tái nhợt chuyển sang tím, ông đang giận dữ
cực độ… 

- Thật là 1 lũ phản
bội…- ông Trần hất tung lọ hoa trên bàn – Ta thật ko ngờ…bấy lâu nay ta…
- ông Trần vò đầu- Để bây giờ ta trở thành trò cười cho 1 đứa trẻ như con Minh
Hồng. 

- Ba!! Cô ta là 1 đứa
con gái xảo quyệt…cô ta luôn *** hại Trúc…Trúc biết nhưng ko muốn truy cứu
truyện đó vậy mà cô ta ko biết ăn năn…Ba…bây giờ vẫn chưa muộn, ba hãy hủy
hôn cho con đi – Long năn nỉ 

- Con nghĩ sau sự việc
này ta còn để con bé đó bước chân vào cái gia đình này sao? Còn cả bố mẹ nó
nữa…ta sẽ ko để yên việc này đâu. Họ sẽ phải trả giá vì dám đưa ta ra làm trò
đùa. – ông Trần nắm chặt tay 

- Ba…ba định làm gì? -
Long ngạc nhiên 

- Đó là việc của
ba…con hãy cho ba mượn 2 đoạn ghi âm trên…Ba xin lỗi con..tại ba mà con…-
ông Trần nhìn Long đầy hối hận 

- Ba àh, tại gia đình họ
quá mưu mô thôi…mà bây giờ con phải làm sao? 

- Con yên tâm…hãy cứ
chuẩn bị cho lễ đính hôn đi- ông Trần cười nhếch mép, ánh mắt ông ánh lên sự
giận dữ 

- Là sao? Sao vẫn phải chuẩn
bị cho lễ đính hôn? – Long hét lên 

- Con đừng lo, chỉ là
thủ tục thôi…còn nhiều trò hay lắm…ba sẽ cho họ biết mang đụng vào gia đình
này chỉ có nước bán xới khỏi cái đất này thôi- ông Trần vỗ vai Long và
cười. 

Long ngơ ngác không hiểu
gì cả…Nhưng dù sao ba cũng hứa là ko đính hôn với Minh Hồng nữa, nó thấy nhẹ
nhõm hơn bao giờ hết, nó mỉm cười chạy lên phòng. 

-
…………………………………………�
�…………………………………………. 

Cùng lúc đó tại nhà
Trúc, chính xác là trên sân thượng nhà Trúc và Hoàng, 2 nhóc đang ngồi đó, Trúc
cứ im lặng vậy…con nhóc cứ nhìn ra xa xăm ko nói gì hết. Hoàng biết Trúc đang
buồn về việc của Long, thằng nhóc thấy đau lòng, trong trái tim Trúc sao chỉ có
Long thôi vậy. Nó chỉ là người ngoài cuộc mà thôi… 

- Anh đàn cho tôi nghe
đi…- Trúc nói khẽ 

- Sao cơ? Em thích nghe
anh đàn hả? 

- Ừhm – Trúc gật
đầu 

- Nhưng hôm trước e nghe
chưa xong đã lăn quay ra ngủ rồi, phí bao công anh trổ tài – Hoàng phụng
phịu 

- Thì hôm nay tôi ko ngủ
nữa – Trúc nhe răng cười 

- Nhớ đó nghen, ngủ nữa
là “oánh” đó – Hoàng phùng miệng nói 

- Ok – Trúc cười
tươi 

Hoàng chạy một mạch
xuống nhà lấy cây đàn lên, nó cười tươi và ngồi xuống 

- Bây giờ e thích anh
hát bài gì nào? 

- Hát bài hôm trước đi,
bài đó hay lắm 

- Ok- Hoàng bắt đầu cất
giọng hát

If the hero, never comes
to you 

If you need someone,
you’re feeling blue 

If you wait for love,
and you’re alone 

If you call your
friends, nobody’s home 

You can run away, but
you can’t hide 

Through a storm and
through a lonely night 

Then I’ll show you
there’s a destiny 

The best things in life,
they are free

But if you wanna cry:
cry on my shoulder 

If you need someone, who
cares for you 

If you’re feeling sad,
your heart gets colder 

Yes I show you what real
love can do

If your sky is grey oh
let me know 

There’s a place in
heaven,where we’ll go 

If heaven is, a million
years away 

Oh just call me and I’ll
make your day 

When the nights are
getting cold and blue 

When the days are
getting hard for you 

I will always stay by
your side 

I promise you, I’ll
never hide 

Giọng hát của Hoàng ngọt
ngào và ấm áp như đang xoa dịu đi nỗi buồn của Trúc, Trúc thấy trong lòng rất
thanh thản. Nó thấy mỗi lần ở gần Hoàng là dường như nó luôn vui vẻ, bên cạnh
Hoàng nó luôn tìm thấy sự ấm áp và an toàn. Nó quay ra nhìn Hoàng, Hoàng vẫn
đang hát rất mê say, ánh mắt Hoàng nhìn nó rất đắm đuối và dịu dàng. Tự dưng nó
nhận ra 1 điều…đó là…Hoàng…rất đẹp trai…(bây giờ mới nhận ra sao? Hơi
muộn đó). Và trái tim nó đang đập nhanh dần lên…( sao lại thế nhỉ?) 

Hoàng hát xong…nó vẫn
ngây người ra nhìn Hoàng…Hoàng cười nói 

- Sao thế? Nhìn anh mãi
thế? Bộ anh đẹp trai lắm hả? – Hoàng cười tươi rói ( ôi xuxu chết mất vì nụ
cười) 

- Hơ…đẹp trai…làm gì
có…bình thường thôi nhá – Trúc lúng túng, nó đang nói dối 

- Em í…đúng là ko có
con mắt thẩm mĩ chút nào – Hoàng phụng phịu 

- Hì hì hì , ừh thì đẹp
trai…- Trúc cười tít mắt 

- Thiệt hả? – Hoàng hồ
hởi, nó vẫn biết là nó đẹp trai, nhưng ko hiểu sao nghe con nhóc này công nhậ
điều đó lại khiến nó sung sướng đến thế. 

- hi hi hi , ngốc xít -
Trúc cười toe 

- Sao anh lại chuyển ra
ở riêng, ko ở với bố mẹ – Trúc đột ngột chuyển đề tài 

- Ah, có 1 vài lý do -
Hoàng trầm ngâm hẳn 

- Sao thế? – Trúc ngạc
nhiên hỏi 

loading...

- ……….- Hoàng im
lặng nhìn về nơi xa 

- Nếu anh k tiện nói thì
thôi, không sao mà – Trúc rụt rè 

- Ah, không có gì…chắc
e biết…ba anh là chủ tịch tập đoàn Vương Hoàng…gia đình tôi là 1 trong gia
đình có thế lực rất lớn…chính vì thế ba anh suốt ngày bận rộn với việc điều
hành công việc…Mẹ anh là một người phụ nữ đầy đủ cả về công, dung, ngôn,
hạnh. Là một người hết lòng vì chồng vì con…vô cùng dịu dàng. Bố anh có một
người kế toán là cấp dưới của ông, đó là 1 một người đàn bà sắc sảo, thông
minh…Sau này anh mới biết bố yêu người đàn bà đó từ trước khi cưới mẹ…Bố
cưới mẹ là do sự sắp đặt của 2 bên gia đình. Mẹ anh biết chuyện đó thì vô cùng
đau khổ, bà đã ốm liệt giường và ra đi trong một lần bố anh đang công tác nước
ngoài. Một thời gian sau, ông đã cưới người đàn bà đó về làm vợ…Anh không thể
chịu đựng đc điều đó…Mỗi lần anh nhìn bà ta là anh lại nghĩ đến nguyên nhân
cái chết của mẹ…Anh căm thù cả bố cả bà ta…anh ko muốn ở trong cái ngôi nhà
đó. Vì vậy anh quyết định ra ở riêng. Căn nhà này trước kia mẹ anh và bố anh đã
từng ở…Anh muốn ở lại căn nhà này… – Hoàng chậm rãi kể lại, ánh mắt Hoàng
đã đỏ hoe 

- Thật sao? Thật không
ngờ là…- Trúc tròn xoe mắt nói 

- Không ngờ là trông anh
thế này mà lại có gia đình như thế đúng không? – Hoàng mỉm cười chua chát 

- Uh, tôi cứ nghĩ anh
rất hạnh phúc…- Trúc ngập ngừng 

- Cho nên…khi biết
chuyện anh và e đc đính ước với nhau…anh rất hạnh phúc nhưng cũng rất
buồn…anh muốn tự e lựa chọn hạnh phúc của mình, anh ko muốn e phải giống mẹ
anh…Em hiểu chứ…- Hoàng nắm tay nhìn thẳng vào mắt Trúc 

- Ơ…- Trúc nhìn Hoàng
và gật đầu, con nhóc khẽ đỏ mặt, nó đang bối rối hơn bao giờ hết 

- Em là người thứ 2 biết
chuyện của anh, người kia là thằng Hùng đó – Hoàng mỉm cười – Anh ko muốn dấu
giếm e chuyện gì…Em biết không…cuộc sống trước đây của anh chỉ là một chuỗi
ngày vô vị và chẳng có ý nghĩa gì. Nhưng từ khi e xuất hiện…e đã khiến anh
thay đổi rất nhiều…Em khiến anh thấy cuộc sống này có ý nghĩa hơn rất nhiều.
Mỗi ngày anh luôn muốn nhìn thấy nụ cười tươi tắn trong sáng của em, anh luôn
thích nhìn cái lè lưỡi tinh nghịch, cái điệu bộ mỗi khi e trêu tức anh cũng
khiến anh vui ko tả đc, mỗi khi thấy e cười là lòng anh cảm thấy vô cùng hạnh
phúc. Anh…Anh…yêu…em Trúc àh – Hoàng cầm tay Trúc và nói tha thiết. 

Con nhóc lúc này quá
ngạc nhiên, nó như bị thôi miên trước ánh mắt của Hoàng, cả người nó cứng đờ,
tim nó đập liên hồi, nó không nói đc câu gì…cảm giác bây giờ thật khó tả. Bối
rối…ngại ngùng…và có lẽ là hạnh phúc, đúng rồi nó thấy hạnh phúc…Nó chỉ
biết nhìn Hoàng…Hoàng từ từ cúi xuống…và nó nhắm mắt lại…Nó thấy cảm nhận
được đôi môi ấm nóng của Hoàng đang đặt lên môi nó. Khoảnh khắc này như đang
đông cứng lại. Người nó run run…Tim nó đập càng lúc càng nhanh…Một cảm giác
ngọt ngào xâm chiếm nó. 

Đây ko phải lần đầu tiên
môi nó chạm môi Hoàng, nhưng cảm giác này thật lạ lùng…Môi Hoàng dời khỏi môi
nó…Mặt nó đang đỏ gay gắt…Hoàng cười dịu dàng và ôm nó vào lòng…Cái này
gọi là tình yêu ư…??? 

…………………………………………..
…………….. 

- Hoàng quá đỗi hạnh
phúc, Trúc đang ở trong vòng tay của nó, nhỏ bé và yếu ớt, mùi hương ngọt ngọt
từ Trúc tỏa ra thật dễ chịu, nếu như đây là một giấc mơ thì nó ước mình sẽ ko
bao giờ tỉnh lại, nó cứ ôm Trúc trong vòng tay rộng lớn của mình mãi mãi, nó sẽ
che chở cho Trúc suốt cuộc đời này. 

“Heo ko đòi ăn kem,
heo ko đòi ăn bánh…” – Điện thoại của Trúc vang lên (kêu đúng lúc nhỉ?
Vô duyên thế cái điện thoại này, hông phải tại xu nha, tại tình huống chuyện nó
thế đấy hí hí hí) 

Trúc giật mình, nó như
bừng tỉnh lại, nó bối rồi và luống cuống cầm điện thoại lên nghe 

- A..lo 

- – Giọng Long rất vui
vẻ 

- Ơ..àh…ừh…Long
àh…có chuyện…gì ko? – Trúc vẫn đang bối rồi vì chuyện vừa rồi, nó liếc qua
Hoàng, nó thấy ánh mắt Hoàng khi nghe thấy từ “Long àh” có vẻ buồn
buồn 

-<> – Long thấy
giọng Trúc hơi lạ 

- Ờ…ko có gì đâu, Long
gọi Trúc có chuyện gì ko? – Trúc ngập ngừng 

- <> 

- Àh, ko…chỉ là Trúc
đang bận chút việc thui mà (đang bận tình củm với Hoàng) 

- – Long cười tươi trong
điện thoại 

- Ủa, thật sao? Sao lại
có chuyện như thế? – Trúc sửng sốt, làm Hoàng cũng phải quay ra nhìn 

-<> 

- Hả? Kì vậy? Long nói
ko đính hôn nữa cơ mà – Trúc ngạc nhiên hơn 

-<> (trời đang ôm
Hoàng mà, bộ ông muốn Trúc ôm tiếp nữa hả)- Long vui vẻ nói 

- Ê, từ từ…nhưng
mà…ùh, mình sẽ đến mà- Trúc định hỏi thêm Long mấy câu nữa nhưng thôi 

-  

- Ok. Bye 

- – Giọng Long tha
thiết 

- Ừh, ngốc xít, Trúc ko
trách Long đâu, bye ha!!- Trúc phì cười 

…………………………………………�
�…………………………………………� ��……….. 

Con nhóc quay ra thấy
Hoàng cũng đang tò mò lắm, mặc dù ko muốn nghe trộm nhưng lời nói của con nhóc
đã lọt vào tai Hoàng mất rùi. Nó nhìn Trúc và rụt rè nói 

- Long gọi em hả? 

- Ừh – Trúc gật
đầu 

- Có..chuyện gì thế?…-
Hoàng ngập ngừng 

- Long nói, ba Long ko
bắt Long đính hôn với Minh Hồng nữa, Long còn kêu tôi nhớ đến buổi đính hôn
nữa 

- Hả?…Sao kêu là ko
đính hôn nữa còn bảo em đến làm gì? 

- Tôi ko biết!!! Long kêu
cứ đến đó sẽ rõ – Trúc lắc đầu 

- Thằng nhóc này sao lắm
chuyện thế, có gì thì nó cho rồi…- Hoàng vò đầu bứt tai 

- Thôi…tôi xuống nhà
đây – Trúc bối rối 

- Ơ…ừh anh cũng xuống
đây! – Hoàng ỉu xìu, khoảnh khắc lãng mạn lúc nãy tiêu tan mất rồi, cái thằng
nhóc đó đúng là giỏi phá đám mà. Từ lúc Long gọi điện là thái độ của Trúc lại
thay đổi, đúng là thằng nhóc đáng ghét. Trời đã sinh ra Hoàng sao còn sinh ra
Long chứ hic hic… 

- Trúc nằm trên giường,
hôm nay nó quyết định ngủ sớm, thực ra nó ko có tâm trí nào mà học nữa…Nó
nghĩ đến chuyện giữa nó và Hoàng, cảm giác lúc đó thật lạ…nó cho tay lên môi
mình rồi tủm tỉm cười (hâm chưa). Nhưng…nó lại nghĩ đến Long…một cảm giác
tội lỗi trong nó…phải rồi…sao nó lại làm thế cơ chứ…thật là điên rồ…Nó
thấy xấu hổ vì bản thân mình, thật tội lỗi…Long mà biết chuyện này thì Long
sẽ buồn lắm…có khi nào Long sẽ ghét nó ko? Ôi đầu nó vỡ tung mất…- Trúc cứ
nghĩ mãi đến lúc tất cả thành một mớ bong bong, nó chán nản úp mặt xuống gối
và… “hét”

Hoàng bên kia cũng đang
trằn trọc ko ngủ đc, nó đang hậm hực vì cuộc điện thoại kia, phá vỡ mất khoảnh
khắc đẹp của nó…Mà sao Long kêu sẽ ko đính hôn với Minh Hồng nữa mà vẫn tổ
chức lễ đính hôn nhỉ? Lại còn kêu Trúc nhớ đến nữa…Hay là…hắn ta định bày
trò để… thay thế cô dâu…hắn sẽ lôi Trúc lên tuyên bố đính hôn với
Trúc…Không đc…nhất định ko đc…Còn lâu nó mới để Long làm chuyện đó…-
Hoàng ngồi bật dậy vì cái suy nghĩ đó, nó lại vò đầu bứt tai trông đến là khổ
sở…Nó điên hết cả đầu lên rồi , Hoàng vớ lấy cái gối úp mặt vào đó và …
“hét” 

……………………………………… 

Ngày đính hôn cũng đến,
hôm đó đúng vào chủ nhật nên việc chuẩn bị cũng thuận tiện hơn. Sau việc hôm đi
sinh nhật chị của Hùng, Trúc đã mua thêm cho mình 1 ít váy phòng trường hợp
những dịp như thế này. Dung đã kéo Trúc sang nhà nó từ sáng, con nhỏ rất hứng
thú với việc chuẩn bi váy áo và trang điểm cho Trúc, nhưng Trúc thì ko thích
trang điểm phô trương quá, nó thích trang điểm nhẹ nhàng hơn. Trúc chọn cho mình
chiếc váy voan màu trắng tinh, cổ thuyền điệu đà, tay lửng xẻ đến vai làm chiếc
váy thêm phần thướt tha nhẹ nhàng, trước ngực có đính một bông hoa hồng cũng
màu trắng. Trúc xõa mái tóc dài mượt mà đến lưng của mình và cặp nhẹ nhàng 1
bên tóc bằng chiếc cặp đính pha lê óng ánh. Trông con nhóc đẹp tinh khiết như 1
thiên thần vậy. Có vẻ nó rất hợp với màu trắng. Dung cũng chọn cho nó một chiếc
váy màu hồng phấn rất đáng yêu sát nách phần dưới xòe ra trông thanh tao nhẹ
nhàng, cổ Dung đeo một chiếc dây chuyền ngọc cũng màu hồng rất hợp với chiếc
váy, tóc buộc nhẹ đằng sau nhìn dễ thương vô cùng… 

Sau khi 2 đứa chuẩn bị
xong, nhìn thành quả của 2 đứa Dung hài hòng cười tít mắt. 

- Bồ đẹp lắm í, mình là
con trai thì mình chết mê chết mệt bồ 

- Trời bồ đẹp hơn cả
mình nữa í, thảo nào anh Hùng ko để ý đến ai ngoài bồ nhá, bồ làm thế nào mà
sát thủ tình yêu như anh Hùng từ hồi quen bồ thì ko để ý cô nào hết thế? 

- Ơ, mình có làm gì
đâu…- Dung ngại ngùng 

“Cái tay cái tay
nắm lấy cái tay, nắm lấy cái tay với cả cái đầu…” Điện thoại của Dung
kêu lên. Con nhỏ chạy ra với lấy cái điện thoại. “Anh Hoàng
calling” 

- Alo anh Hoàng ah, em
nghe đây ah 

-

- Dạ xong rồi anh 

- <> 

- Dạ một chiếc váy màu
trắng đẹp lắm anh, anh mà nhìn chỉ có ngất ngây thôi hi hi hi 

-  

- Dạ, em chào anh 

Dung cúp máy quay ra
nhìn Trúc đang soi gương, có vẻ con nhóc hơi khó chịu khi đi đôi giày cao
gót. 

- Hoàng gọi hả, có chiện
gì thế? – Trúc hỏi Dung 

- Àh, anh hỏi 2 đứa
chuẩn bị xong chưa, lát anh và anh Hùng qua đón… 

- Vậy sao? Dung àh, mình
thấy mặc bộ này sao sao í, – Trúc cười ngại ngùng khều khều đôi giày cao
gót 

- Sao là sao, đẹp mà,
trông bồ như tiên nữ í hí hí hí 

- Tiên gì mình, bồ cứ an
ủi. 

- Mà Trúc nè, chuyện anh
Hoàng và bồ í, bồ đã hỏi lại bố chưa? 

- Ah, mình hỏi rồi, bố
đã xác nhận chuyện này là có thật và còn rất vui nữa chứ, bố cứ hỏi đi hỏi lại
về Hoàng, làm mình chẳng biết trả lời ra sao nữa. Híc híc 

- Thế bồ có tình cảm gì
với Hoàng ko? 

- Mình…mình ko biết
nữa – Trúc ngại ngùng bối rối 

- Bồ có ghét anh Hoàng
ko? 

- Không. Trước kia thì
có nhưng bây giờ thì không, ngược lại mỗi khi ở bên Hoàng mình thấy rất thoải
mái và vui vẻ, thậm chí… 

- Thậm chí gì? 

- Àh, ko có gì, chỉ là
cảm thấy bên cạnh Hoàng có 1 cảm giác ấm áp (con nhỏ tý nữa lộ ra chuyện nó cảm
thấy hạnh phúc khi ở bên Hoàng…cái kiss đó ko dám nói ra) 

- Ờ, vậy là rõ rồi, bồ
có tình cảm với anh Hoàng, nhưng vì có Long nên bồ ko xác định rõ đc tình cảm
của mình đúng ko? 

- Mình ko biết
nữa…thôi bồ đừng hỏi chuyện này nữa…cứ nghĩ đến chuyện này là mình lại rối
hết cả lên…- Trúc nhăn nhó khổ sở… 

- Được rồi…được
rồi…kể ra đc 2 anh chàng đẹp trai vậy thích cũng sướng hen… – Dung nháy mắt
trêu Trúc 

- Bồ trêu mình hả, chọt
lét nè nè – Trúc chọt chọt vào người Dung làm con nhỏ cười năc nẻ 

Có tiếng gõ cửa, 2 con
nhóc thôi cười, Dung ra mở cửa 

- Dung àh, bạn cháu đến
đón rồi đó – bác Lê dịu dàng nói 

- Vậy sao bác, cháu
xuống liền…mà bác thấy chúng cháu hôm nay thế nào – Dung cười toe xoay 1
vòng 

- Cháu gái bác xinh lắm,
trông 2 đứa như công chúa vậy – Bác Lê cười tươi 

- Hi hi thế hả bác, Trúc
ơi, mình xuống nhà thôi 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: