truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Em ghét anh – Chương 05 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Đồ ăn được mang lên,
thôi thì đủ các món, nhìn đã thấy hoa mắt, nào là gà, cá, bò, hải sản blab la 

- Bồ tính vỗ béo mình
sao, chỗ thức ăn này đủ cho 7-8 người ăn no nê đó 

- Mình chì dặn là làm
món gì ngon ngon thôi, còn thực đơn toàn là bác Lê dặn nhà bếp đó chứ, bồ ăn
đi, ăn rồi còn uống thuốc- Dung gắp lấy gắp để vào bát Trúc 

2 đứa vừa ăn uống vừa
cười đùa, ông Lê ở ngoài nhìn thấy hết, ông thấy vui vui, lâu lắm rồi bé Dung
mới cười tươi như thế, ông hi vọng cô bé trong kia sẽ là 1 người bạn tốt của
Dung 

- Ôi, mình no lắm rồi,
ko thể thở đc nữa, ko khéo chết vì no mất – Trúc nằm lăn ra giường xoa
bụng 

- Mình hơn gì bồ, ăn no
là mắt lại đòi đoàn tụ nè 

- Ha ha ha mình chúng
mình giống 2 con ỉn quá – Trúc cười 

“Heo ko đòi ăn kem,
heo ko đòi ăn bánh..” – Tiếng chuông điện thoại của Trúc vang lên làm cả 2
đứa lăn ra cười bò. “papa calling” 

- Bố mình gọi, Alo bố
ạh 

- Con khỏe mà bố (nói
dối kìa), học hành vẫn tốt, mà bố thì sao công việc thế nào (đánh trống làng
ngay đc)

- Bố cứ yên tâm làm việc
đi, con lớn rùi mà, con cũng nhớ papa nhìu lắm

- Quà gì vậy bố?

- Bố toàn làm con tò mò
thôi, mà bố cũng nghỉ sớm đi nhé 

- Con chào bố 

- Bồ ốm mà, sao lại nói
ko sao- Dung hỏi 

- Mình ko muốn bố lo,
công việc rất bận, vả lại mình chỉ sốt nhẹ thôi mà 

- Uh, cũng đúng, mà bồ
uống thuốc đi, xong rùi đi ngủ nữa 

Lên giường nằm, Trúc cảm
thấy thật ấm áp, lâu lắm rồi Trúc mới có cảm giác ấm cúng như thế này. Dung lúc
này cũng có cảm giác như Trúc, căn phòng thênh thang lạnh lẽo này hôm nay sao
lại ấm cúng lạ. Tự dưng cả 2 cùng quay ra nhìn nhau…cười toe 

- Cảm ơn bồ – Cả 2 cùng
nói 

- Sao lại cảm ơn mình -
Đồng thanh tiếp 

- Ha ha ha ha – cả 2
cùng cười 

Dường như cả Trúc và
Dung đểu hiểu nhau định nói gì, 2 cô bé ko ai nói nữa, và dần dần chìm vào giấc
ngủ 

……………. 

Tại nhà Hoàng 

Hoàng đang đi đi lại lại
trong phòng, chốc chốc lại cầm điện thoại lên, rồi lại đặt điện thoại xuống, vò
đầu bứt tai. Ngồi phịch xuống cái ghế, mắt cứ nhìn chăm chăm vào chiếc di động,
trông Hoàng bây giờ như đang chơi trò thì xem ai chớp mắt trước vậy. Không biết
bây giờ cô ta thế nào nhỉ (ngủ lăn quay rùi còn đâu), có ăn uống đc gì ko?
(toàn ăn sơn hào hải vị đấy chứ), ko biết cô ta có nghĩ đến mình ko (ngủ từ đời
nào rồi nghĩ gì nữa). Mải nghĩ Hoàng quay ra ngủ lúc nào ko biết (chán chưa)

 

……………..

…………………. 

6h sáng hôm sau tại nhà
Dung 

“Cái tay cái tay
nắm lấy cái tay, nắm lấy cái chân với lại cái đầu…” Điện thoại của Dung
reo lên. Mắt nhắm mặt mở Dung vớ lấy cái điện thoại . Số lạ thế 

- Alo, Dung nghe đây ah
- Giọng ngái ngủ 

- Dung hả, anh Hoàng
đây 

- Hả, anh Hoàng ạ, sao
anh biết số em, mà hôm nay ngày nghỉ có chuyện gì mà anh gọi sớm thế? (đang
ngái ngủ nên ko chịu suy nghĩ gì cả) 

- Anh chỉ gọi điện thoại
hỏi xem…- Hoàng ngập ngừng 

- Ah, anh hỏi Trúc hả,
nó đỡ sốt rồi, hôm qua e cho nó uống thuốc rồi, bây giờ đang ngủ, sao anh ko
gọi thẳng vào máy nó mà hỏi he he he ( cười gian thế) 

- Ờ thì tại vì, mà thôi
ko sao nữa thì tốt rồi bye nhá. Tút tút 

Ơ, cái ông này đến lạ,
Dung nhìn Trúc vẫn đang ngủ ngon lành cười tủm tỉm, “Chẳng lẽ Hoàng
“P” lại đổ cô bạn mình sao”. Dung quay sang nhìn Trúc ngủ, trong
Trúc lúc này nhìn như 1 công chúa vậy, xinh đẹp, đáng yêu. Công nhận Trúc xinh
thật, vậy mà lâu nay cứ hóa trang cho xấu đi – Dung nghĩ. Bất ngờ 1 ý tưởng lóe
lên trong đầu Dung, Dung rút điện thoại ra, chụp lia lịa, vừa chụp vừa cười
khoái chí 

-
————————————————————————– 

- Ăn sáng 

- Bồ làm sao mà cứ cười
tủm tỉm thế? Trúc thấy Dung vừa ăn vừa cười tủm tỉm suốt buổi 

- À, ko có gì, mình chỉ
thấy vui vui thì cười thôi 

- Thật ko thế, trông bồ
gian lắm nha 

- Ko có thật mà, chẳng
qua là hôm qua ngủ ngon nên tâm trạng hôm nay vui vui 

- Vậy sao, hôm qua mình
ngủ cũng ngon lắm, ngủ 1 mạch luôn, ah, tý mình ra vườn chơi nhé, mình thấy
trong vườn nhà bồ nhiều hoa đẹp lắm 

- Cũng đc, nhưng bồ mới
ốm dậy, sợ ra gió ko đc 

- Trùi, mình khỏe re
rùi, đc bồ chăm sóc như thế ko khỏe mới lạ, mai mình có thể đi học đc rùi
đó 

- ko đc, nghỉ thêm ngày
nữa đi, khỏe hẳn mới đc đi học, người bồ yếu, phải tẩm bổ nữa, khỏe hẳn rùi đi,
lỡ ra đến trường xỉu lần nữa thì mình đau tim lắm 

- Nhưng mà… 

- Ko nhừng gì nha, hư
quá toàn cãi thôi, người lớn nói phải nghe lời, bồ ko nghỉ thêm ngày nữa mình
méc bố của bồ đó- Dung dọa và lời nói có hiệu nghiệm tức thì 

- Đc rùi đc rùi, pó tay
bồ lun đó 

…………………………………………�
�……. 

loading...

Ở nhà Dung 2 ngày Trúc
thấy nhà Dung đông người nhưng chẳng phải người nhà mà toàn là người giúp việc,
thảo nào Dung lúc nào cũng buồn. Căn nhà rộng thế này sao lạnh lẽo thế 

- Cháu tên Trúc phải ko-
giọng bác Lê 

- Dạ, vâng, cháu tên là
Trúc ạ 

- Đây là lần đầu tiên
bác thấy Dung đưa bạn về nhà đấy, nó có vẻ vui lắm, cảm ơn cháu nhé. 

- Cháu phải cảm ơn bác
và Dung mới đúng, trong mấy ngày qua cháu ốm bác và Dung đã lo lắng cho cháu
rất nhiều 

- Chuyện đấy là chuyện
bình thường mà, cháu ko biết đó chứ, Dung từ nhỏ đã ít bạn bè rồi, trong nhà
lại toàn người làm thôi, hồi trước con trai bác ở nhà thì còn có người nói
chuyện với nó, từ hồi nó đi bác thấy Dung trầm tính hẳn, chẳng giao du tiếp xúc
với ai. Bây giờ thấy nó vui vẻ thế này bác cũng thấy mình như trẻ ra đấy – bác
Lê cười hiền từ 

- Cháu có làm được gì
đâu bác, bác yên tâm đi, cháu sẽ chăm sóc cho Dung mà (cứ làm như mình là người
lớn lắm í) 

- Ah, thế cháu ở ngoài
này 1 mình à 

- Vâng, bố cháu bận công
tác nên cháu ra ngoài này trước, khi nào bố cháu ổn định công việc sẽ ra ngoài
này luôn 

- Thế còn mẹ cháu 

- Mẹ cháu… mất rồi bác
ạ, mất từ hồi cháu lên 5 tuổi – giọng Trúc hơi trùng xuống 

- Ôi, bác xl, bác vô ý
quá – ông Lê bối rối 

- ko có gì mà bác – Trúc
cười 

- Thế bố cháu công tác ở
đâu – ông Lê chuyển chủ đề 

- Bố cháu là kiến trúc
sư, bố cháu công tác trong miền nam đó bác, hiện tại bố cháu đang ở
Singapore 

- Kiến trúc sư àh, bố
cháu tên gì thế, bác cũng có biết vài người trong đó 

- Dạ bố cháu là Hoàng Khánh 

- Sao cơ? Kiến trúc sư
Hoàng Khánh, người đc mệnh danh là “đôi tay phù thủy” đó hả? 

- Dạ, bác biết bố cháu
sao – Trúc ngạc nhiên 

- Sao lại ko biết chứ,
những ngôi biệt thự đẹp nhất ở đây đa số là do bố cháu thiết kế đó, cả ngôi nhà
này nữa cũng do bố cháu thiết kế chứ đâu, hóa ra trái đất thật là tròn- ông Lê
cười sảng khoái 

- 2 bác cháu có chuyện
gì mà vui thế?- Dung cười tươi lao tới 

- Bồ đi học về rùi hả,
hôm nay ở lớp có chuyện gì vui ko, lâu ko đi học nhớ lớp quá!- Trúc cười 

- Ko có bồ sao vui đc,
mọi người hỏi thăm bồ quá trời lun, mấy con nhỏ mê anh Hoàng thì lại có vẻ
khoái trí thật là tức, mà 2 bác cháu có chuyện gì vui thế, kể cháu nghe
với 

- Dung à, Trúc là con
gái của chú Hoàng Khánh kiến trúc sư thiết kế ngôi nhà mình đó 

- Thật sao? Mình chỉ
biết bố của bồ là kiến trúc sư ko ngờ lại là chú Khánh à? Dung ngạc nhiên thốt
lên 

- Ừ, mình cũng ko ngờ
đó 

- Đúng là trái đất tròn
mà, ah, bồ lên phòng mình đi, mình có cái này cho bồ đó! Dung hồ hởi 

Lúc này Trúc mới để ý
Dung cầm 1 đống túi lỉnh kỉnh 

- Quà cho mình hả? Ok
liền- Trúc hớn hở 

- Chúng cháu đi nha
bác 

…………………………………………�
� 

Trên phòng Dung, Dung
lôi ra nào là ví, nào là váy, nào là nơ, bờm, mĩ phẩm…. Trúc nhìn Dung ngạc
nhiên 

- Bồ tính bắt mình mặc
mấy thứ này hả – Trúc giãy nảy 

- ừ, mai bồ đi học rồi,
mình phải cho mấy con bé kênh kiệu xấu xí ở trường biết mặt, hôm nay chúng nó
dám nói xấu bồ, bực lắm. Mà bồ giấu mình nhé, hồi ở trường cũ bồ đi thi học
sinh thanh lịch sao giấu mình – Dung tỏ vẻ giận dỗi 

- Ko phải là mình giấu
bồ, cái đó là bất đắc dĩ thôi mà – Trúc lúng túng 

- Bất đắc dĩ là
sao? 

- Hồi học trường cũ,
mình học chuyên toán, cả lớp có mỗi 2 mống con gái, tụi nó bắt mình đi đó chứ
có muốn đi đâu 

- Nhưng bồ đạt giải nhất
mà 

- May mắn thôi, chắc tại
do các thầy cô quí với cả tụi con gái trường mình thích lũ con trai lớp mình
nên mỉnh có thêm phiếu bầu từ phía khán giả he he he 

- Bồ xinh thật đó chứ,
lại học giỏi nữa giải nhất là đúng rồi, may mắn gì – Dung lè lưỡi trêu
Trúc 

- Làm sao bằng bồ, mình
để ý rồi nhá, suốt ngày thấy thư làm quen, với mấy anh toàn nhìn bồ đắm đuối,
mà bồ chẳng ưng ai sao 

- Ôi dào, toàn mấy tên
cà chớn, mình ko thích. 

- Thật tội nghiệp cho
mấy cây si – Trúc giả vờ thở dài 

- Trêu mình hả, tội
nghiệp thì yêu đi 

- Trúc ai thèm để ý he
he he 

- Nghe mình nói nè, mai
bồ đi học rùi, bồ phải thay đổi, mai mặc váy đi học, ko mặc quần nữa, mình sẽ
cho bọn con gái đáng ghét kia phải lác mắt 

- Thôi mình xin bồ, mình
ko quen đâu 

- Ko đc, coi như là vì
mình đi, đi mà pờ liiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii – Dung chớp chớp mắt kéo dài
giọng 

Trúc nhìn Dung đắn đo 1
hồi rùi gật 

- Chỉ 1 lần thôi
đó 

- Hoan hô bồ – Dung ôm
chầm lấy Trúc 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: