truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Em gái của trời – Chương 09 – 10 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

chap9 : 

Tôi vội chạy ra đỡ nó vào nhà , nhìn vẻ mặt nó , tôi đoán được sự chẳng lành nhưng chưa dám hỏi nó vội . Tôi cất đồ cho nó , dắt xe đạp vào nhà ( chắc nó phải đi từ chiều ) rồi bảo nó đi tắm rửa rồi đi ngủ. Nó ngoan ngoãn nghe lời , ko nói lấy một câu , có lẽ nó chỉ còn sức để khẽ gật đầu…

Tối hôm đấy tôi thức rất khuya vì không ngủ được , nó nằm dưới chiếu , mệt lử nên ngủ rất say . Cũng may là anh người Tày đã về quê từ 2 hôm trước , nếu không thì cũng chẳng còn chỗ để ngủ. Đây là lần thứ 2 tôi ngồi nhìn nó ngủ , nhưng cảm giác khác lần trước rất nhiều . Thay vì sự rạo rực và khó chịu của cậu trai đang bắt đầu lớn lúc trước là cảm giác khó hiểu xen lẫn có lỗi với em gái. Tôi không hiểu là ở dưới quê đã xảy ra chuyện gì với nó mà để nó phải mò lên chỗ tôi đêm hôm thế này , có ai đã mắng nhiếc nó hay sao ? Cô tôi , ngoại tôi cậu tôi đều là những nông dân hiền lành chân chất chả bao giờ nặng nhẹ với ai. Với lại họ thương con Luyến như con cháu trong nhà , thậm chí còn hơn… Con luyến cũng lớn rồi , thậm chí suy nghĩ của nó còn chín chắn chững chạc hơn tôi rất nhiều , vậy thì nguyên nhân là do đâu nhỉ , vô tình tôi nghĩ nó đến một hướng khác , nhưng lại giật mình gạt bỏ ngay , tôi thấy sợ khi nghĩ đến điều ghê tởm đó….

Trời sáng thì nghe tiếng đồng hồ hẹn giờ nên tôi bật dậy , tối qua tôi mải suy nghĩ mà tôi ngủ gục lên ghế. Hôm nay tôi phải đi thi mà sao thấy trong người mệt mỏi quá , khó chịu quá. Tôi khẽ mở cửa sổ để hứng ánh sáng yếu ớt ở ngoài soạn sách vở, tài liệu. Lúc chuẩn bị xong xuôi hết , tôi quay sang tính gọi Luyến dậy để dặn dò nó vài thứ trước khi tôi đi thi . 

Và rồi tôi nhìn thấy trên má của nó một vết hằn , một vết hằn đỏ rực .Tối qua khuya quá nên tôi ko nhìn thấy được. Hình như đó là một dấu tay , mà đúng nó là một dấu tay rồi , một cái tát trời giáng mới có thể khiến một bên má của nó đỏ hằn lâu đến vậy .Trời ạ ,ai đã đánh em tôi thế này , da em tôi mỏng dính như thể véo nhẹ cũng rách thế này cơ mà…  …

Tôi ngồi bệt xuống đất vì thẫn thờ , tôi thấy căm ghét bản thân mình ghê gớm. Em gái bị người ta đánh thế kia mà tôi không biết gì, vẫn dửng dưng như một thằng vô tâm khốn kiếp .. 

Tôi mang tâm trạng hoang mang và nặng như chì ấy đi thi , đầu óc chả nghĩ được gì . Làm bài thi , tôi viết vài ba dòng vớ vẩn rồi nộp bài , phóng xe như điên về nhà , định bụng sẽ làm rõ mọi chuyện…

Về đến phòng trọ thì tôi thấy cửa khóa , chốt cửa kẹp một tờ giấy với nét chữ to tròn ” Em ra bờ hồ đi dạo một xíu , em nấu cơm rồi đó , ăn anh đi. Chìa khóa e để trong cục gạch chặn cửa” . 

Tôi còn tâm trạng gì mà ăn uống nữa chứ , tôi chạy ngay ra bờ hồ để tìm nó , lòng dạ rối như tơ vò. 

Nó đang ngồi trên bờ hồ , hướng mắt đang nhìn xa xăm . Hình ảnh nó lúc đó y như những tấm ảnh cô gái bên hồ mà sau này tôi hay thấy ở những bức ảnh , tóc dài thướt tha và có cái gì đó gượm buồn , chờ đợi….

Tôi chậm chậm lại gần chỗ nó , nó thấy tôi thì đưa tay quệt mặt rất nhanh , cố gắng nở một nụ cười gượng, nó sợ tôi biết là nó đang khóc..

_Anh Bi ăn cơm chưa , ở ngoài này mát quá..

_Ở quê có chuyện gì vậy em? 

Sắc mặt nó đổi ngay lập tức , giọng yếu hẳn đi :

_ Anh Bi cho em ở đây với anh nha , em không muốn về nhà nữa… 

_Nhưng em phải cho anh biết có chuyện gì chứ , ai đã đánh em !

Vẻ mặt nghiêm nghị và câu nói của tôi khiến nó sợ hãi , nó cúi mặt , lí nhí :

_Anh Bi cho em ở đây….

loading...

Tôi giật mình vì thấy mình hơi quá , nó đang như vậy nên tôi không muốn làm nó sợ thêm nữa.Dù tôi chưa hình dung được chuyện gì đã xảy ra với nó , nhưng thấy thái độ nó như vậy , tôi biết là việc này rất nghiêm trọng. Tôi không hỏi thêm gì nữa , tôi sẽ về quê và tự mình tìm hiểu chuyện này..

Tôi ngồi với nó cả buổi chiều , không ai nói với ai tiếng nào , cả hai đều nhìn về phía xa xa của hồ .Hôm nay ít gió nên mặt hồ rất phẳng lặng , phải chi cuộc đời cũng yên ả như thế…

chap10

Chiều tối hôm sau thì cô tôi đánh điện lên hỏi , cô bảo rằng hôm qua mang cho con Luyến ít đồ thì thấy nó khóa cửa , hôm nay vẫn chưa thấy về nên cô gọi lên hỏi tôi. Biết nó ở chỗ tôi , cô dặn dò vài câu rồi cúp máy. Vậy là ý định về nhà hỏi cô của tôi cũng vô ích rồi , cô không hề biết chuyện gì cả , bà ngoại tôi lại càng không….

Tôi vẫn đang trong giai đoạn thi nên chưa thể về nhà đc , hai hôm sau thì anh người Tày lên . Tối đấy ngồi nói chuyện , tôi bảo với anh rằng cho em gái tôi ở tạm vài bữa , mấy hôm nữa thi xong tôi sẽ dọn đi chỗ khác. Anh cười xuề xòa rồi nói :” Thôi mai anh chuyển ra khu tập thể giáo viên ở với thầy Bộc cũng được , cũng chỉ hơn tháng nữa là anh về quê hẳn rồi”. Anh lúc nào cũng cười được , tính tình hiền lành chân chất rất hợp với khuôn mặt . Giờ anh làm cán bộ to ở dưới quê anh rồi , thỉnh thoảng có việc lên thành phố công tác , hai anh em vẫn họp mặt hàn huyên chuyện cũ ..

Buổi chiều hôm đấy vừa thi xong môn cuối cùng , tôi về nhà cất sách vở , thay quần áo . Tôi dặn Luyến :” Anh về quê..lấy giấy tờ, sáng mai xong việc anh lên ngay. Tối ngủ nhớ khóa chặt cửa nhá”. Nó ngập ngừng một lúc rồi nói :” Dạ… Mai anh lên mang cho em..bồ đồ làm bánh nhé…..”. Tôi hơi sựng người nhưng cũng kịp hiểu , khẽ ừ một tiếng rồi đi vội ra bến xe….

Cả ngày hôm sau tôi đi quanh xóm hỏi dò chuyện nhưng có vẻ như chẳng ai biết điều gì . Ngoại tôi thì hỏi sao con Luyến ko về , nó lên đó làm j lâu thế , rồi hỏi chuyện học hành trường lớp. Cô tôi thì bận chăm cả đàn con nên cũng ko có thời gian nhiều , hỏi qua loa tôi vài câu rồi đi cắt cỏ bò. Hụt hẫng và chán nản , tôi bỏ về nhà nằm rồi thiếp đi đến tối thì tỉnh dậy . 

Tôi đi lòng vòng trong chính ngôi nhà của mình , không gian yên ắng như nghe được cả tiếng bước chân. Cũng chính ngôi nhà này ba năm trước đây có đến bốn người , có ba , có mẹ , có em gái , quá hoàn hảo cho một một gia đình cơ bản. Vậy mà giờ chỉ còn mình tôi , em gái thì ở trên kia , với hàng tá câu hỏi ko thể lý giải nổi.. 

Tôi vào buồng gói gém đồ đạc , ko quên mang theo đống đồ làm bánh của e gái đã được gói gọn gàng từ trước , chắc vì cồng kềnh nên nó không chở theo được, thì ra nó đã có ý định lên ở với tôi từ trước….. Sở dĩ tôi phải đi ngay vì tôi sợ cảm giác lạnh lẽo ở nhà , cộng thêm sự bất lực và thất vọng khi tốn một ngày vô ích và ko tìm được điều gì hay bất cứ một lý do nào đó có thể chấp nhận được… Thứ nữa , tôi lo cho con Luyến ..

Những ngày tiếp theo đó , tôi cố gặng hỏi nhưng tuyệt nhiên nó không hé môi điều gì , tôi bực mình gằn dọng thì nó lại cúi mặt khóc , tôi lại thôi không nói được nữa. Cảm giác thật nặng nề và bực bội khi không hiểu có chuyện gì đang xảy ra với em gái mình . Thỉnh thoảng nhìn nó buồn bã ngồi nhìn ra cửa sổ tôi lại khó chịu và thấy thương nó , sao nó lại như thế hả trời , trước đây có bao giờ tôi thấy nó như thế này đâu cớ chứ………… 

Dò hỏi nó mãi mà cũng chỉ nhận đc những câu trả lời chỉ bằng giọt nước mắt , cúi đầu im lặng hoạc lảng sang chuyện khác. Cuối cùng tôi quyết định ko tìm hiểu nữa , thôi thì nó đã muốn giấu thì tôi cũng ko nên bới móc lên làm gì , chỉ làm nó đau khổ và buồn bã thêm . Tôi sẽ thay những câu hỏi đó bằng sự quan tâm và chia sẻ với nó , tôi nghĩ thời gian rồi sẽ thay đổi được nó , sẽ giúp nó nguôi ngoai đi phần nào. Sau này tôi biết là tôi đã nhầm….

Từ ngày nó lên ở chung , nó ko cho tôi động tay chân vào bất cứ việc gì ,từ nấu cơm , quét nhà ,rửa chén nó đều dành làm tất.. Nó bảo :”Anh ko phải làm gì hết , việc của anh là học thật giỏi để mơi mốt đậu Đại Học . Em là con gái , mấy việc lặt vặt này để em lo hết cho..” . Em gái tôi thế đấy , nó là một đứa em gái ngoan ..

Cũng phải gần một tháng trôi qua , tối đấy đang đọc sách thì bất giác tôi quay sang nhìn nó . Nó đang ngồi dưới nền nhà , hai tay vòng ôm lấy đầu gối , mắt tròn xoe nhìn tôi học bài. Tự nhiên thấy thái độ giật mình và vội lảng sang hướng khác của nó , tôi thấy lòng mình chạnh lại , tôi khẽ nói với nó :” Hay là em đi học lại đi Luyến ,còn có mấy hôm nữa là nghỉ lễ , anh tính về nhà nhờ cậu bán quách..cái nhà dưới quê. Tiền đó cũng đủ hai anh em mình học được vài năm , với lại anh còn đi làm thêm nữa…”. Nó xua tay ngoay ngoảy :” Ôi ôi em mà học hành gì nữa , em quên hết rồi. Với lại mấy bữa nữa em đi bán lại , em tìm được chỗ mua nguyên liệu làm bánh rồi , chợ trên này đông anh nhỉ , chắc là sẽ bán đc hơn dưới quê.  ” Tôi chưa kịp trả lời thì nó chặn họng luôn :”Mà anh không được bán nhà đâu đấy , bán rồi thì sau này giỗ chạp biết cúng bái ở đâu , với lại anh mai mốt anh còn phải lấy vợ nữa…”. Thấy thái độ dứt khoát của nó ,tôi im lặng chẳng biết nói sao với nó nữa , nó còn bé mà nghĩ xa quá , nó lo cho cả chuyện sau này của tôi… . Nhưng giá mà ngày ấy tôi kiên quyết hơn nữa mà thực hiện ý định thì bây giờ chắc đã khác rồi….

Hôm ấy Trâm Anh đến phòng tôi chơi , sẵn mang vài cuốn truyện cho tôi ( tôi mượn cho con Luyến đọc ) . Nó còn mang cả tiền lương của tôi mà bác Tụ đưa nó ( Nó kiêm luôn việc ”phát lương” cho tôi , chính vì việc này mà sau đó tôi biết là nó ko chỉ là một cô bé suốt ngày chỉ biết soi gương và nghịch ngợm ) Nó đến đúng lúc Luyến vừa ra khỏi nhà chuẩn bị đi bán , nó thấy Luyến từ phòng tôi đi ra thì chào rõ to ( lúc nào nó cũng to tiếng như thế ) :” Con chào cô ạ..” . Tôi nghe nó chào và thấy thái độ hơi giật mình của con Luyến thì tự nhiên tôi thấy hơi chạnh lòng . Đành rằng con Luyến có mặc cái áo cũ một chút , nhăn nheo một chút , đi đôi dép có rách một chút … Tôi tự an ủi mình rằng chắc cái nón che thấp quá nên Trâm Anh không nhìn rõ mặt , tôi cố gắng đùa với Trâm Anh :”Bậy, cô gì mà cô , đây là em gái anh , nó bằng tuổi em đó ”. Tôi thấy Trâm Anh hơi đỏ mặt , chắc nó ngại vì đã bị hớ , nó lí nhí :” Ý…. em ko biết , em xin lỗi  ” .

Con Luyến khẽ gật đầu cười nhẹ rồi chào tôi và Trâm Anh , nhấc đòn gánh đi nhanh ra ngõ… Chẳng biết là nó đang nghĩ gì nhỉ, tự nhiên tôi thấy buồn quá…

Cả buổi hôm đáy tôi ngồi nghĩ lan man , để mặc cho con bé Trâm Anh nhảy nhót nhòm ngó khắp khu trọ. Tôi quay sang nhìn bộ váy mà Trâm Anh đang mặc , hình ảnh em gái tôi trong chiếc vái trắng tinh tươm dạo tết nọ lại hiện ra lờ mờ trước mắt tôi , như hư như thực , lâu lắm lắm rồi tôi không thấy em tôi mặc váy nữa , chỉ là những bộ áo bà ba và chiếc quần nhàu nhĩ của mẹ thôi…

Tôi gọi Trâm Anh lại bảo : ”Em mua váy này ở đâu thế , mai dẫn anh đi mua .. ”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: