truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Em cười hay không đều khuynh thành – Chương 35-36 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Dưới trời pháo hoa rực rỡ đó, Triệu Tử Mặc khẽ quay đầu nhìn sang anh.

“Cực phẩm, em hỏi anh một vấn đề.”

“Cái gì?” 

“Nếu có một ngày, anh cùng bạn gái lạc mất nhau, thì anh sẽ làm gì?” Triệu Tử Mặc nhìn thấy Cố Thành Tây vẫn luôn đứng một chỗ chờ Tiêu Sở Diễn tới tìm mình, từ sâu trong thâm tâm cô rất muốn biết nếu là cực phẩm thì sẽ ra sao.

Cố Thành Ca trầm mặc một chút, sau đó mới bình thản đáp: “Anh không biết.”

Triệu Tử Mặc: “Hả?”

Cố Thành Ca: “Bởi vì, anh sẽ không để cho chuyện đó xảy ra.”

Triệu Tử Mặc: “…”

Được rồi, cô đã cực kỳ thận trọng mà quyết định, cho dù có hao tổn tâm tư thần trí đến mấy, cũng nhất định phải thu phục cực phẩm cho bằng được, ai nha ai nha, quá mỹ mãn a, nếu cực phẩm làm bạn trai cô rồi, đảm bảo anh sẽ là một chỗ dựa cực kỳ vững chắc nha!

Chỉ có điều, suốt tận hai tiếng đồng hồ sau, Triệu Tử Mặc vẫn lâm vào trạng thái im lìm không có bất kỳ động tĩnh gì. (~~> A.T: chắc tại ngu quá không nghĩ ra đc cách nào cưa anh đây mà =)) )

Sau khi màn pháo hoa ở quảng trường kết thúc, Cố Thành Ca liền đưa Triệu Tử Mặc về trường.

Trên đường đi, điện thoại di động của anh lại một lần nữa vang lên, có điều xe đang đi đúng vào chỗ rẽ đông người, cho nên Cố Thành Ca không có cách nào nhận điện được, anh bình tĩnh thản nhiên nói với Triệu Tử Mặc đang ngồi một bên: “Lấy hộ anh đi.”

Triệu Tử Mặc lấy chiếc điện thoại di động từ trong túi áo anh ra, trên màn hình đang loé sáng ba chữ vô cùng quen thuộc “Phó Yên Trầm”, cô bất chợt nhớ ra hình như ở chỗ Phó nãi nãi có một con dấu khắc cái tên này thì phải…

Cố Thành Ca thong dong liếc nhìn sang một cái, sau đó hạ lệnh: “Em nghe đi, là bà ngoại.”

Triệu Tử Mặc: “…”

Vã mồ hôi a, cực phẩm quả nhiên là cực phẩm, số điện thoại của người thân mà cũng có thể lưu lại bằng tên họ đầy đủ như thế này sao!

Triệu Tử Mặc yên lặng nhấn phím nghe rồi đưa lên tai, lúc cô mở miệng chào hỏi một câu, giọng điệu cũng đã chuyển thành hết sức nhẹ nhàng: “Uy, Phó nãi nãi!”

Đầu bên kia Phó nãi nãi dường như có sửng sốt một chút, sau đó lại cười dịu dàng: “Là A Mặc sao, đúng lúc Phó nãi nãi đang muốn Thành Thành cho ta gặp con.”(~~> A.T: ây da, gọi anh cực phẩm bằng “Thành Thành” nghe dễ xương hơn hẳn nha :”>)

Thật ra thì cũng không có chuyện gì đặc biệt, chẳng qua là Triệu Tử Mặc dạo này quá bận bịu mà thôi. Vì nhiệm vụ chụp hình và ghi chép lại mọi tư liệu về Cố Thành Ca mà hai tuần nay cô không đến viện dưỡng lão rồi, cho nên Phó nãi nãi ở trong điện thoại còn dặn thêm, cuối tuần bảo cô đến ăn cơm chung với bà.

Triệu Tử Mặc tất nhiên hớn hở đáp ứng, nhiệm vụ của đài truyền hình giao cho, cô căn bản đã làm gần xong, đến cuối tuần này nhất định sẽ hoàn tất.

Sau khi cúp điện thoại, cô quay sang hỏi Cố Thành Ca: “Cuối tuần này anh có đến thăm Phó nãi nãi không?”

“Có thể anh sẽ không rảnh.” Anh dừng lại một chút, sau đó bổ sung thêm: “Tuần này lịch làm việc của anh đặc biệt bận rộn, có mấy người đến nhờ muốn anh giải quyết hộ mấy vụ án của họ.”

“Bận lắm sao?” Triệu Tử Mặc đột nhiên ngồi thẳng người, nghiêm túc nhìn anh: “Vậy có thể rút chút thời gian trả lời mười câu hỏi của em không?”

Cố Thành Ca bình tĩnh đáp: “Anh chỉ sợ rằng lúc đó sẽ không có thời gian thôi.”

Triệu Tử Mặc nhanh như chớp lôi chiếc DV từ trong balo ra: “Thế a cực phẩm, bây giờ chúng ta bắt đầu luôn đi!”

Cố Thành Ca cố nhịn không cho hắc tuyến rơi xuống, bình tĩnh nhắc nhở: “Bây giờ đang ở trên xe, em xác định muốn hỏi ở đây luôn sao?”

Hây da, địa điểm hình như không được thích hợp lắm thì phải…

Triệu Tử Mặc vẫn một bộ bất khuất kiên cường không đổi: “Vậy thì chỉ âm thanh thôi cũng được, em dùng bút ghi âm.”

Yên lặng một hồi, cuối cùng anh vẫn quyết định phối hợp.

Hoàn hảo a, Triệu Tử Mặc tỉ mỉ sàng lọc ra mười vấn đề, mấy câu hỏi này nhất định phải vừa đúng trọng tâm lại vừa không quá khó để trả lời, còn hai câu hỏi được mọi người mong chờ nhất, cô để dành xuống cuối cùng.

Mà đáp án của hai cái vấn đề cuối cùng này, cũng là điều mà Triệu Tử Mặc phi thường hy vọng được nghe chính miệng anh nói.

“Câu hỏi thứ chín: Anh thích mẫu bạn gái như thế nào?”

Triệu Tử Mặc hỏi xong câu này thì cực kỳ nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Cố Thành Ca, trong lòng thậm chí còn bừng lên một cảm giác…

Vô cùng khẩn trương.

Tựa hồ như muốn chọc tức cô, Cố Thành Ca lại không trả lời ngay, ánh mắt anh vẫn chuyên tâm nhìn thẳng vào phía trước, vẻ mặt tập trung cao độ.

Triệu Tử Mặc lại càng khẩn trương hơn: “Cực phẩm, đến tận bây giờ anh vẫn chưa từng nghĩ qua vấn đề này sao?”

Hừ hừ, nghĩ lâu vậy rồi mà vẫn chưa thèm trả lời là sao nha!

Cố Thành Ca bình tĩnh đáp: “Trước kia đúng là không nghĩ tới, nhưng gần đây kể ra cũng đã suy xét ít nhiều.”

“Vậy anh nói nhanh một chút a!”

Cố Thành Ca mang theo ý cười nhìn sang phía cô: “Em gấp cái gì?”

“Em…” Triệu Tử Mặc cong cong chiếc miệng nhỏ, quyết định trấn tĩnh rồi lại trấn tĩnh: “Em không vội, chỉ là sợ đến trường rồi mà anh vẫn chưa chịu trả lời, sau này lại không có thời gian hỏi anh nữa, không khéo toàn bộ nữ sinh Phong Đại sẽ tập hợp lực lượng tiêu diệt chết em mất!”

Cố Thành Ca khẽ mỉm cười: “Vậy thì A Mặc, em nghe cho kỹ.”

Ngữ điệu của anh cực kỳ chậm chạp, tựa hồ như anh đang lựa chọn từ ngữ thật kỹ càng để miêu tả về người con gái trong mộng của mình vậy đó.

Anh nói: “Cô ấy giống hệt như một bức tranh thuỷ mặc đậm đà rõ nét, nghiêng nước nghiêng thành, tính cách lại giống như dòng suối mát chảy qua khe núi, thanh thoát mà thấu triệt.” (~~> A.T: cái câu này y chang 1 câu trong chương 7 =)) )

Triệu Tử Mặc nghe xong câu này, lập tức mồ hôi thánh thót, trong bụng âm thầm oán thán: người trong mộng của cực phẩm, thật đúng là bảo vật chốn nhân gian a!

Có điều, Triệu Tử Mặc bình thường toàn được ba vị mỹ nữ cùng phòng ký túc xá phong cho cái đại danh “nghiêng nước nghiêng thành”, hay nói cách khác, cô cũng coi như miễn cưỡng đáp ứng được một phần tiêu chuẩn của cực phẩm đi? Đáng tiếc a đáng tiếc, tích cách cô hình như hơi bưu hãn một chút thì phải…

Cố Thành Ca vẫn tiếp tục: “Cô ấy rất lười biếng, hơn nữa lại không bao giờ chịu làm thục nữ, thích hưởng thụ ánh nắng mặt trời, thường xuyên không câu nệ gì ai mà cười hung hăng ngang ngược, có điều cô ấy cực kỳ thẳng thắn, không chấp nhặt, làm cho người ta khi nhìn vào hay tiếp xúc với cô ấy đều cảm thấy cực kỳ thoải mái, sinh khí ngập tràn, có thể nói cô ấy tựa như một tia nắng soi sáng cho những ngày đông lạnh lẽo tăm tối vậy.”

Triệu Tử Mặc âm thầm cảm khái: cực phẩm a, yêu cầu của anh cũng thật quá tỉ mỉ đi…

Chẳng qua là tận sâu trong thâm tâm cô giờ đây cũng đã sinh ra chút ảo tưởng, khi nghe anh nói những lời này, có cảm giác như chính bản thân cô có một phần nào đó giống với người con gái ấy, hơn nữa lại trùng hợp đến không thể nào tin được…

Mặc dù trước giờ cô đã bị ba vị mỹ nữ kia cảnh cáo không biết bao nhiêu lần rằng chớ nên hung hăng ngang ngược, những lúc đó cô cũng tỏ vẻ vô cùng ngoan ngoãn mà gật đầu tiếp thu ra vẻ ta đây hiểu hết, có điều sau này cô vẫn một mực áp dụng nguyên tắc “Hư tâm thụ giáo, kiên quyết bất cải” (~~> A.T: bợn nì bợn ý không cải tà quy chính ý mà =)) ), cho nên vẫn luôn một mực cười gian như hồ ly trộm gà, hung hăng mà ngang ngược, hây da, không có biện pháp, ai bảo cười như thế lại thoải mái quá mà…

Triệu Tử Mặc một bên ảo tưởng, một bên tiếp tục lắng nghe những lời của cực phẩm, đến lúc cô nghiêng đầu sang mới phát hiện ra, khoé miệng xinh đẹp của anh đã cong lên làm thành một nụ cười rất mực dịu dàng từ lúc nào rồi.

Bên tai cô vẫn đều đặn truyền đến thanh âm nhẹ nhàng của anh: “Cô ấy lúc ăn cơm rất thích nói chuyện, hơn nữa vô cùng kén ăn, quan niệm về thời gian phải nói là chỉ bằng con số không. Cố ấy bình thường rất ngịch ngợm, làm việc có chút tuỳ hứng, thần kinh không ổn định lại không thèm quan tâm để ý cái gì hết, thích mạnh miệng tranh cãi, đôi khi còn biết làm mặt giận…”

Nghe tới đây, Triệu Tử Mặc rốt cục không nhịn nổi nữa liều mạng xen miệng vào: “Cực phẩm, não anh hỏng mất rồi hả, sao lại đi thích một đứa con gái nhiều tật xấu như vậy chứ?”

Cố Thành Ca quay đầu sang nhìn cô một cái, không nhịn được mà mỉm cười: “Đúng vậy, có lẽ não anh hỏng thật rồi, nhưng mà không có biện pháp, thích thì thích thôi, cũng đành vui vẻ chịu đựng.”

Triệu Tử Mặc: “…”

Cô chìa bàn tay ra, gập từng ngón lại lẩm nhẩm tính toán, trong những tính cách mà anh nói, nếu mà kể ra thì…

Kén ăn? Được rồi, cô ghét tỏi, cà rốt và rau thơm, không biết có được tính vào hạng mục kén ăn hay không đây?

Quan niệm về thời gian chỉ bằng con số không? Nếu cô nhớ không lầm, từng có một lần cô gọi điện thoại đánh thức cực phẩm ngay lúc giữa đêm thì phải…

Thích mạnh miệng tranh cãi? Ai ai, cái này à, bình thường cô cũng toàn gân cổ lên cãi nhau với cực phẩm nha… Thôi thì cứ coi như tính vào đi!

Cho nên, sau khi đã suy xét kỹ càng, Triệu Tử Mặc tự nhận thấy bản thân cũng có một nửa tính cách phù hợp với tiêu chuẩn của anh, vậy thì xem ra, cô nắm trong tay đến 50% cơ hội rồi.

Nghĩ như vậy, Triệu Tử Mặc nhất thời tâm hoa nộ phóng: có một nửa cơ hội, so với không có cơ hội nào, vẫn là tốt chán đúng không! (~~> “tâm hoa nộ phóng”: tâm trạng cực kỳ vui vẻ)

Hơn nữa…

Chuyện tốt khó làm, chuyện xấu dễ học, nếu người trong mộng của cực phẩm nhiều tính xấu như thế thì, cô cũng hoàn toàn có thể từ từ mà học được hết nha!(~~> A.T: tôi cho cô 1 chữ “ngu” bi giờ = =|||)

Cố Thành Ca bất chợt lên tiếng nhắc nhở: “Được rồi, có thể hỏi vấn đề tiếp theo.”

Triệu Tử Mặc lập tức ngồi nghiêm chỉnh trở lại, nhìn chằm chằm vào danh sách các câu hỏi, cổ họng run lên một cái, sau đó mới lắp bắp mở miệng: “Vấn đề thứ mười, anh có bạn gái chưa?”

Tâm trạng cô lúc này, lại chỉ có thể diễn tả bằng hai chữ ‘khẩn trương’.

Thật ra thì cô không nên vội vàng gấp gáp làm gì, căn cứ vào thái độ trước giờ của anh thì cũng thừa hiểu đi, anh đối với nữ sinh luôn một bộ dạng lạnh lùng xa cách, mặc dù trong khoảng thời gian này cô ở bên cạnh anh khá nhiều, phát hiện ra anh không hoàn toàn đạm mạc giống như trong truyền thuyết vẫn đồn thổi, chẳng qua là, anh cực kỳ ít khi tiếp xúc với nữ sinh mà thôi… Có điều, anh hẳn là cũng không thể có bạn gái được nha!

Nhưng mà…

Cố Thành Ca bình tĩnh trả lời: “Có.”

“Người nào?”

Triệu Tử Mặc cơ hồ như phản xạ có điều kiện, lập tức hỏi luôn không cần suy nghĩ.

Cố Thành Ca nghiêng đầu nhìn sang phía cô, ánh mắt sâu thật sâu, bỗng nhiên anh khẽ mỉm cười: “Triệu ký giả, nếu như anh nhớ không lầm, thì đây đã là vấn đề thứ mười một rồi.”

Triệu Tử Mặc đột nhiên phát hiện, sâu trong trái tim cô dường như có một góc nào đó đang bắt đầu tan vỡ…

Cô tràn đầy thất vọng nhìn anh: “Cho nên, anh không muốn trả lời?”

Cô hối hận rồi, phải nói là hối hận muốn chết luôn ấy, tại sao lại có thể ngu ngốc đến nỗi để cái câu hỏi kia ở cuối cùng a?

Cố Thành Ca không đáp, chỉ hỏi ngược lại: “Em muốn biết?”

Đương nhiên muốn!

Triệu Tử Mặc đàng hoàng gật đầu một cái.

“Tại sao muốn biết?” Anh nhếch môi hỏi tiếp, khoé miệng mang theo một tia cười.

“Bởi vì… bởi vì…” Triệu Tử Mặc nói không ra câu, sau đó tựa hồ như muốn tự biến chính mình thành rùa đen rụt đầu, cô liền khai ra một cái cớ khác không hoàn toàn ăn nhập gì: “Tất nhiên là muốn thoả mãn lòng hiếu kỳ của nữ sinh Phong Đại a, dĩ nhiên mà nói, em cũng rất hiếu kỳ…”

Càng tới gần cuối câu, giọng nói của cô lại càng nhỏ dần, nhỏ đến mức khó mà có thể nghe nổi.

Triệu Tử Mặc không phải không biết, nếu cô nhất mực đòi nghe cho bằng được bạn gái cực phẩm là ai, một khi đã biết rồi, nhất định trái tim cô sẽ chỉ càng chịu tổn thương thêm mà thôi.

Đến lúc này đây, cô đành đau khổ mà rút ra một kết luận, mặc dù cô được người ta xưng tụng là “đại mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành” thật đấy, nhưng mà về mấy cái chuyện yêu đương này, cô hình như không có số đào hoa thì phải…

Vì vậy mới nói, Triệu Tử Mặc vẫn còn nhớ rất rõ hình ảnh mỗi lần ba vị mỹ nữ đau đớn oán thán chui vào góc tường mặc niệm: vẻ đẹp của A Mặc quá lãng phí tài nguyên quốc gia, quá lãng phí tài nguyên quốc gia a!

Ban đầu cô còn định sử dụng mưu kế để “thu phục cực phẩm”, nhưng sau khi nghe được câu trả lời tường tận đó từ anh, cô chỉ còn biết im lặng không chút phản ứng.

Cho nên trên cả đoạn đường, mỗi lần Cố Thành Ca lên tiếng hỏi, cô đều chỉ phản xạ có điều kiện ừm hửm vài cái cho qua chuyện.

Cố Thành Ca: “A Mặc, chụp hình và ghi chép tài liệu em đều làm xong rồi, khoảng thời gian này anh lại đặc biệt bận rộn, cho nên có thể sẽ không tới trường.”

Triệu Tử Mặc: “Nga…”

Cố Thành Ca: “Lần sau chúng ta gặp nhau, anh sẽ trả lời em vấn đề thứ mười một.”

Triệu Tử Mặc: “Nga…”

Cố Thành Ca: “Anh không có ở đây, em ở trong trường nhớ phải ngoan ngoãn một chút, biết không?”

Triệu Tử Mặc: “Nga…”

Cố Thành Ca nhìn cô một cái, sau đó chậm rãi lái xe đi.

Cho đến tận lúc vào được đến phòng ký túc xá, Triệu Tử Mặc mới kịp phản ứng: ai nha ai nha, cực phẩm là có ý gì a! Cô ở trong trường, có điểm nào không ngoan cơ chứ!

 

Chương 35: Quá khứ hiện về.

Kể từ sau đêm Giáng Sinh hôm đó, Cố Thành Tây cùng hai vị mỹ nữ nữa cùng phòng ký túc xá bất ngờ nhất trí đồng lòng phát hiện ra: A Mặc ngày thường sảng khoái nghịch ngợm, sinh khí bừng bừng, nay đã biến thành ngơ ngơ ngẩn ngẩn như kẻ mất trí, tâm hồn treo ngược cành cây, có chút tố chất như đang bị bệnh thần kinh giai đoạn đầu. (~~> A.T: “như” gì nữa? Bả thần kinh giai đoạn cuối luôn ấy chứ =)) ) 

Thỉnh thoảng, lúc Triệu Tử Mặc đang bước đi bình thường, bỗng nhiên dừng phắt lại, đưa tay chỉ chỉ trỏ trỏ lẩm nhẩm đếm số lượng học sinh trên sân trường, sau đó miệng liên tục lẩm bẩm như người điên, nếu số lẻ thì là “Có chút ý tứ”, còn nếu số chẵn đảm bảo sẽ thành “Không có chút ý tứ nào”.

Lúc ăn cơm cô cũng thất thần hệt như vậy, ngơ ngơ ngẩn ngẩn ngồi chọt chọt mấy món ăn trong đĩa mà không thèm cho vào miệng một miếng nào, sau đó lại đột nhiên hăng hái ngẩng đầu lên ngồi tám nhảm với ba vị mỹ nữ kia, chỉ có điều mấy câu chuyện của cô, nội dung lại quá nhàm chán chả có gì thú vị.

Có đôi khi, cô lại lấy điện thoại di động ra, mở lên rồi ấn một dãy số, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện rõ mấy dòng chữ: Gọi, hay không gọi? Thật là nan giải a…

Nhiều ngày qua đi, Triệu Tử Mặc vẫn tiếp tục kéo dài căn bệnh thần kinh ấy mà không có vẻ gì như sắp thuyên giảm, hơn nữa lúc ba vị mỹ nữ cùng phòng muốn tiếp cận thăm dò đồng thời an ủi quan tâm, cũng bị cô lôi ra một bộ dạng cực kỳ phiền não mà chối phắt đi. Haiz, ai bảo chuyện này lại khó giải thích thế chứ…

Cho đến một lần…

Tiết học hôm đó, cả lớp đang say sưa ngồi nghe lão sư giảng bài, đột nhiên vị lão sư này lại nổi hứng chỉ đại một người nào đó đứng dậy trả lời câu hỏi, dĩ nhiên A Mặc chúng ta “may mắn” trúng thầu, có điều lúc ấy cô vẫn đang trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê, ngơ ngơ ngác ngác như người mất hồn, đến lúc được vị đồng học bên cạnh nhắc mấy lần mới chịu đứng lên, cả người lâng lâng không biết lão sư rốt cục đang hỏi vấn đề gì, cuối cùng mơ màng đáp đại một câu: “Thầy đừng hỏi em, chính em còn chưa biết hắn cuối cùng là có ý tứ hay không có ý tứ đây này!”

Cả phòng học lập tức lâm vào trầm mặc, chưa đến một giây sau, một tràng cười long trời lở đất nhanh như chớp liền bùng nổ.

Đáng thương thay cho Triệu đại mỹ nữ, chỉ vì một phút lỡ dại mà cho đến tận lúc tan ca, có không ít vị đồng học khoác tay nhau cười hì hì diễn lại một màn vừa rồi.

Đồng học Giáp: “Hắn rốt cuộc là có ý tứ hay không có ý tứ đây?”

Đồng học Ất: “Ngươi đừng hỏi ta, ta cũng còn chưa biết đây này!”

Triệu Tử Mặc lập tức lao ra khỏi phòng học với vận tốc ánh sáng, trên khuôn mặt xinh đẹp giờ đây là ba sợi hắc tuyến dài đến vạn trượng, trong thâm tâm không ngừng oán thán: Cô bị trúng độc, cô điên rồi!

Cố Thành Tây, Khương Khương và Thi Tiểu Phì đi phía sau không biết làm gì hơn là đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều cảm thấy không thể tiếp tục duy trì tình trạng thế này được, nếu không nhất định đại mỹ nữ Triệu Tử Mặc sẽ bị thiên hạ đồn thổi thành một vị mỹ nữ bình hoa không có đầu óc, ây, mặc dù bình thường cô nàng đã là mỹ nữ bình hoa rồi, nhưng thành tích học tập của cô nàng cũng rất tốt nha!

Ba vị mỹ nữ lập tức đuổi theo Triệu Tử Mặc, vẻ mặt cực kỳ lo lắng.

Thi Tiểu Phì dẫn đầu mở miệng: “A Mặc a…”

Triệu Tử Mặc vừa u oán vừa buồn rầu đáp lại một câu: “Cái gì cũng đừng hỏi, bọn mi đều là những kẻ mang trên người hạnh phúc viên mãn, sẽ không đời nào hiểu được đứa cô đơn mang mộng đào hoa bất thành như ta đâu!”

Thi Tiểu Phì: “?”

Khương Khương: “?”

Cố Thành Tây: “?”

Thiện tai, tại sao các cô không thể nghe hiểu được tiếng người a… = =|||

Dĩ nhiên sau này, Cố Thành Tây đại khái cũng hiểu được đôi chút.

Tối hôm đó sau khi ký túc xá đã tắt đèn, Triệu Tử Mặc chui tọt vào ổ chăn, nằm suy tư lâu thật lâu, cuối cùng mới ưu thương mở miệng gọi: “Tây Tây a…”

Cố Thành Tây lúc này đây đã có chút buồn ngủ: “Ừ… Mi nói đi, ta đang nghe.”

Song một hồi rồi lại một hồi sau vẫn chưa có tiếng trả lời, đến lúc Cố Thành Tây mơ mơ màng màng chuẩn bị tiến vào giấc ngủ, mới nghe thấy một giọng nói vo ve vo ve như tiếng muỗi kêu vang lên: “Anh trai mi thật sự có bạn gái rồi à?”

Cố Thành Tây mơ màng đáp lại: “Có a, chẳng phải là…”

Rốt cục là vẫn không nói ra được, sáng hôm sau Cố Thành Tây tỉnh dậy, vò đầu bứt tóc suy nghĩ cả buổi trời vẫn không tài nào nhở ra nổi, chỉ biết rằng lúc cô từ trong chăn chui ra, cũng vừa nhìn thấy Khương Khương cùng Thi Tiểu Phì đang nằm trên giường ngây ngốc ngó đăm đăm vào Triệu Tử Mặc.

Triệu đại mỹ nữ quần áo chỉnh tề, hiển nhiên cho thấy rằng cô nàng này đã thức dậy cũng được một thời gian, còn lý do tại sao Khương Khương cùng Thi Tiểu Phì lại ngây ngốc ngó đăm đăm như vậy, thì chính là do bộ dạng của A Mặc quá lạ lùng quá khác ngày thường, cô nàng ngồi trước máy vi tính, trong máy tính đang chiếu một đoạn phim về Cố Thành Ca, A Mặc cứ xuất thần như thế mà không hề nói một câu gì.

Cố Thành Tây cuối cùng cũng hiểu ra đôi chút: thì ra là, căn bệnh “thần kinh” mấy ngày gần đây của A Mặc, hẳn có liên quan đến anh trai.

Nhưng cô nghĩ mãi vẫn không thể nào hiểu nổi, A Mặc tại sao lại khác thường như thế chứ? Quan hệ giữa cô nàng với anh trai không phải vẫn rất tốt đẹp hay sao?

Còn nữa, cái vấn đề mà hôm qua A Mặc hỏi cô…

Bất chợt một ý nghĩ loé ra trong đầu Cố Thành Tây, không lẽ… không lẽ anh trai yêu dấu của cô, cho đến tận bây giờ vẫn chưa cho A Mặc một danh phận chính thức sao!

Vã mồ hôi a vã mồ hôi!

Anh trai yêu dấu của cô được người đời xưng tụng cực phẩm, nhưng mà mấy chuyện yêu đương này thì… ách… hình như có hơi ngốc một chút thì phải…

Thiện tai, trước mặt Cố Thành Tây bây giờ hiện có ba lựa chọn:

Thứ nhất, trực tiếp đem mọi hiểu biết của cô về tình cảm của anh trai nói cho A Mặc, giờ là thế kỷ hai mốt hẳn hoi nha, nữ sinh chủ động cũng không còn gì lạ. Chỉ có điều, anh trai đến tận bây giờ vẫn chưa mở miệng nói gì, chứng tỏ ba cái chuyện danh phận này, hoàn toàn không đến lượt cô xen vào.

Thứ hai, gọi điện cho anh trai yêu dấu để kể lể kèm thông báo về những hành động khác thường của A Mặc trong mấy ngày nay, hây da, nam sinh chủ động vẫn tốt hơn a! Nhưng mà… ai biết được, có phải anh trai cực phẩm đang đợi A Mặc tỏ tình trước hay không a…

Thứ ba, cô kiên quyết không thèm làm cái gì sất, chỉ việc đứng ngoài xem kịch vui mà thôi. Mặc dù hành động như vậy quả thực không hiền hậu cũng không có nhân tính cho lắm, có điều, nếu đây là trường hợp giữa hai người họ xuất hiện thêm một kẻ thứ ba, cô liền không tiếc sức mà giúp đỡ bọn họ, nhưng mà, tình huống bây giờ lại hoàn toàn khác… Lỡ như một phút dại dột nhúng tay vào rồi làm hỏng chuyện, cô quả thực không gánh nổi trọng tội a!

Trong lúc Cố Thành Tây đang chuyên tâm nghiên cứu xem nên làm thế nào, thì Triệu Tử Mặc buồn bã tắt máy tính, sau đó vô lực gục đầu xuống bàn.

Cô thật sầu não a!

Cô thật bi thương a!

Cô còn…

Bởi vì tối hôm qua trằn trọc mãi không ngủ được, cho nên dính phải cảm cúm, bây giờ mũi thật quá khó chịu a!

Tiện tay mò mẫm trên bàn kiếm mấy tờ khăn giấy, không ngờ lại chạm trúng một cái gì đó mềm mềm…

Triệu Tử Mặc kinh ngạc ngẩng đầu lên xem, trước mắt là một chiếc khăn tay màu hồng phấn, trên đó còn có thêu mấy hình vẽ nhìn rất dễ thương mà tinh xảo.

Giờ phút ấy, trong thâm tâm cô lại càng thêm sầu não càng thêm bi thương.

Chiếc khăn tay này, là vật mà hôm đó cực phẩm trả lại cho cô.

loading...

Đúng, là “trả lại”.

Bởi vì… chiếc khăn tay này, chính xác là thứ mà ngày đó cô gửi nhờ chỗ anh, mà lúc ấy, anh hình như đang thất tình…

Lúc đó là mùa đông năm Triệu Tử Mặc đang học lớp mười, cũng chính là khi Cố Thành Tây cùng Tiêu Sở Diễn bị người đời chụp lên một cái mũ có tên “yêu sớm”.

Cố Thành Tây từ nhỏ đến lớn rất sợ bị người ta chỉ trỏ bàn tán, một khi có quá nhiều người đồng loạt hướng ánh mắt nhìn chằm chằm vào, toàn thân cô nàng nhất định sẽ run lẩy bẩy liên hồi không ngớt.

Triệu Tử Mặc biết, Cố Thành Tây sợ hãi như vậy chẳng qua là do chuyện không may xảy ra với mẹ là Phó Khinh Chước, đã tạo ra một bóng ma in sâu trong lòng cô nàng, Triệu đại mỹ nữ cũng vì thế mà không nhịn nổi nữa, liền dũng cảm đứng lên tuyên bố cho cả thiên hạ biết rằng, kẻ thực ra “yêu sớm”, không ai khác chính là cô, Cố Thành Tây trước đây không phủ nhận lời đồn, chẳng qua cũng là muốn bảo vệ cho cô mà thôi.

Sau đó cô thường xuyên đi tìm Tiêu Sở Diễn, lúc ở trường hay khi tan học hai người đều như hình với bóng, đến lúc này ánh mắt thiên hạ đặt trên Cố Thành Tây, mới dần dần rời đi.

Ngày hôm đó là đêm Giáng sinh, Triệu Tử Mặc hiển nhiên vô cùng biết điều mà hạn chế tiếp xúc với Tiêu Sở Diễn. Vì thế cho nên lúc hắn ta và Cố Thành Tây mời cô cùng đi chơi, cô liền không chút lưu tình mà cự tuyệt, trong thâm tâm hùng hồn tuyên bố: cô vừa vinh quang “thất tình”!

Cưỡi xe đạp chạy loăng quăng trong thành phố, Triệu Tử Mặc đi qua từng con phố tấp nập náo nhiệt cũng như những con đường trong lành vắng vẻ, cuối cùng, cô quyết định dừng lại ở một quảng trường gần trạm xe lửa.

Ở đây hầu như đêm nào người ta cũng bắn pháo hoa, nhất là trong các ngày lễ lại càng đẹp đẽ rực rỡ vô cùng.

Vì muốn kỷ niệm lần đầu tiên trong đời bị thất tình, Triệu Tử Mặc mua một túi kem lớn, đến bên cạnh cột suối phun giữa quảng trường, ngồi xuống một chiếc ghế dài bằng đá cẩm thạch bên dưới bức tượng điêu khắc lớn, ngẩng đầu ngắm pháo hoa rực rỡ trên bầu trời đen thẳm.

Cho đến khi màn pháo hoa chấm dứt, đám người cũng tản đi hết, cô mới chợt phát hiện ra một nam sinh dung mạo vô cùng xuất sắc đang ngồi phía bên kia bức tượng.

Cực phẩm, tuyệt đối là cực phẩm!

Vóc người hắn cao ráo mà thư thái, tay trái đặt lên đùi, tay phải cầm một lon bia, có điều hắn tuyệt nhiên không uống, chỉ ngước mắt chăm chú nhìn màn đêm khi màn pháo hoa đã kết thúc, gương mặt hắn lúc nhìn nghiêng quả thật vô cùng tuấn dật thanh nhã, trong đôi mắt đen sâu thăm thẳm ẩn chứa một nỗi chán nản và tuyệt vọng sâu sắc.

Tựa hồ như cảm nhận được ánh mắt của người bên cạnh, hắn nghiêng đầu nhìn sang phía cô một cái, sau đó lại đạm mạc quay đi, như không hề có chuyện gì đưa lon bia lên miệng uống.

Uống xong lon bia đang cầm trên tay, hắn cầm lon khác lên mở nắp, tiện tay đẩy lon rỗng vừa thả xuống sang một bên, rồi lại tiếp tục uống.

Triệu Tử Mặc buồn chán không có việc gì làm, theo bản năng bắt đầu lên giọng cà khịa: “Uy, người kia, anh sao không nói tiếng nào lại tự tiện ném đồ sang địa bàn của tôi hả?”

Cực phẩm nam sinh đang định đưa tiếp lon bia lên miệng, nghe được câu cà khịa của cô thì liền ngừng lại, nghiêng đầu hờ hững nhìn sang đống bia của hắn một cái, rồi lại nhìn những chiếc lon rỗng và vỏ kem đang tấp thành một đống…

Hắn không nói gì, chỉ vươn cánh tay dài ra, dễ dàng đem lon bia kia kéo lại “địa bàn của mình”, sau đó uống tiếp.

Triệu Tử Mặc biết mình cố tình gây sự, nhưng có điều người ta không chịu phối hợp, nếu cứ tiếp tục một mình quậy phá như đứa tự kỷ như thế thì mất mặt chết, hơn nữa, cái tên kia tựa hồ như…

Tâm trạng cực kỳ không thoải mái!

Triệu Tử Mặc lại lên tiếng, giọng điệu đã hoà hoãn hơn hẳn: “Anh có phải cũng thất tình rồi không?”

Hắn tựa hồ ngơ ngác một chút, một lúc lâu sau mới hỏi ngược lại: “Tại sao lại cho rằng tôi đang thất tình?”

Triệu Tử Mặc liếc nhìn một đống nào que nào lon tấp đầy giữa hai người bọn họ: “Anh nhìn xem, trên mặt đất đều là sầu khổ bi thương của chúng ta cả đó.”

Hắn nhìn sang, một hồi lâu sau mới khổ sở nhếch miệng: “Đúng vậy, cho đến tận bây giờ tôi mới biết, thì ra người nhớ mãi không quên, cho đến cuối cùng vẫn không thuộc về tôi.”

Hây dà, xem đi, cô nói trúng phóc nha!

Triệu Tử Mặc: “Cho nên anh cũng bị quẳng đi rồi?”

“Xem như thế đi.”

Triệu Tử Mặc trợn mắt nhìn hắn một cách cực kỳ lộ liễu không hề che đậy, trong thâm tâm dâng lên một niềm hả hê vô độ: “Anh đẹp trai như thế  mà cũng bị người ta quẳng đi, vậy thì tôi đây cũng không có gì phải buồn bực nữa rồi! Từ giờ phút này tôi quyết định, sau này khi tìm bạn trai nếu không xác định có thể ở bên tôi cả đời, vậy tôi tuyệt đối sẽ không bắt đầu!”

Nói xong câu này, tâm tình cô cũng dần thăng bằng trở lại, nụ cười thanh vũ vừa rạng rỡ vừa hống hách lại xuất hiện trên gương mặt cô, nụ cười này, so với ánh đèn sáng trưng chiếu rọi từ tứ phía trong quảng trường, xem ra lại càng rạng ngời chói mắt hơn.

“Ai da, còn có bia sao, cho tôi một lon đi!” Triệu Tử Mặc vô cùng khoái trá gọi với sang phía cực phẩm nam sinh.

Hắn không chút do dự, liền ném một lon cho cô.

Triệu Tử Mặc một hơi tu hết sạch, hào khí hét tiếp: “Cho thêm một lon nữa đi!”

Lại một lon bia được ném tới.

Cho đến lon thứ tư, cực phẩm nam sinh cuối cùng cũng chịu lên tiếng: “Không nên uống quá nhiều.”

Triệu Tử Mặc vẫn hưng phấn bừng bừng, không thèm để ý: “Yên tâm đi, tửu lượng của tôi không tệ đâu à, ây da, hay là anh tiếc bia hả, thôi được, lấy kem của tôi đổi bia của anh, thế nào?”

Cô lập tức nhảy xuống khỏi chiếc ghế dài làm bằng đá cẩm thạch, đem toàn bộ số kem vứt cho hắn, sau đó ôm bia chạy lại chỗ mình.

Nhìn thấy đáy mắt hắn hiện lên một tia bất đắc dĩ, giọng nói của cô đột nhiên trở nên vô cùng nghiêm trang: “Tôi nói cho anh biết nha, lúc thất tình ăn kem tâm trạng sẽ tốt lên nhiều lắm đó, anh nhìn xem, bây giờ tôi cũng thoải mái hơn hẳn rồi a, đến lượt người đồng bệnh tương liên như anh… ân, chính là như vậy!” (~~> A.T: bợn nà bợn nghi bà ni mắc bệnh mê sảng lắm = =|||)

Nói xong, Triệu Tử Mặc liền xoay người, không thèm để ý đến tia hoài nghi loé ra trong mắt hắn nữa, cô nở một nụ cười vô cùng quỷ dị.

A ha ha, lúc nãy cô mua nhiều kem quá,  trời lại đang lạnh căm căm thế này, ăn nữa chắc đông thành đá luôn, nhưng mà lãng phí thì thật đáng tiếc nha…

Cho nên, cô uống bia, hắn ăn kem, hai người không nói với nhau thêm một lời nào nữa.

Triệu Tử Mặc quả thực tửu lượng không tệ, không, phải nói là tốt đến mức khiến cho người ta nhìn vào cũng phải nóng mặt tức điên, cô ngồi uống hết lon này đến lon khác, hơn chục lon rồi mà vẫn tỉnh bơ như uống nước sôi, trong khi cực phẩm nam sinh thì…

“Khụ khụ —”

Triệu Tử Mặc nghe thấy tiếng ho, ngoảnh đầu sang nhìn thì thấy tình trạng dở khóc dở cười của hắn ta, lập tức nhảy đến bên cạnh lấy chiếc khăn tay từ trong túi ra lau lau: “Để tôi lau cho anh…”

Thiện tai, cô thật sự không nên để hắn ăn quá nhiều kem trong trời đông giá buốt thế này a!

Sau khi cực phẩm nam sinh cầm lấy chiếc khăn tay, Triệu Tử Mặc liền nhảy xuống khỏi chiếc ghế đá cẩm thạch: “Hắc hắc! Bây giờ tôi phải về nhà rồi, cảm ơn bia của anh nhé, còn nữa, chiếc khăn tay này tôi gửi tạm anh, tối mai tôi còn tới đây nữa, anh nhớ trả lại tôi đó!”

Dĩ nhiên phải bắt hắn ta trả lại rồi, bởi vì chiếc khăn tay này là vật đính ước mà ngày xưa mẹ đưa cho ba, sau đó mới truyền đến tay cô, cho nên tuyệt đối không phải là thứ đồ có thể tuỳ tiện đưa cho người ta được!

Nhưng đến tối ngày hôm sau, Triệu Tử Mặc lại không đến quảng trường nữa…

Lần đó khi đến ký túc xá nam sinh chụp trúng phòng của cực phẩm, cô hiển nhiên không nhớ ra anh là người con trai ba năm trước, cho đến ngày hôm đó, khi cô bị Tùng Dung chặn lại, ngã xe đạp một cách cực kỳ mất mặt trước mắt anh.

Thật ra thì lúc cực phẩm lấy chiếc khăn đó ra, cô vẫn chưa nhớ ra được, đến lúc đã hoàn toàn cầm lấy khăn tay rồi, trong nháy mắt ấy mọi hình ảnh về đêm Giáng sinh trong quảng trường cùng một người con trai u buồn ngồi uống bia mới ùa về trong tâm trí cô, khiến cho trong thâm tâm cô, tại thời khắc đó bất giác có chút tê dại, hơn nữa lại sinh ra ảo tưởng không đáng có.

Nhưng ảo tưởng cuối cùng cũng chỉ là ảo tưởng mà thôi, Triệu Tử Mặc làm sao dám hy vọng mây trôi trên mây trôi còn giữ khăn tay của cô, chỉ vì có ý tứ gì với cô được chứ!

Mà suy đi tính lại, nếu như buổi tối ngày hôm đó, cực phẩm thật sự thất tình, vậy thì…

“Nơi này, sẽ mãi luôn có sự tồn tại của người anh yêu, cũng chính là vị trí sẽ thuộc về cô ấy cả đời.”

Nói cách khác, cực phẩm đúng là đã có bạn gái rồi…

Hay còn có thể khẳng định rằng, vị trí trong tim anh, sẽ mãi mãi thuộc về người con gái ấy…

Giờ phút này Triệu Tử Mặc mãnh liệt cảm thấy, con đường tình duyên của cô, không nghi ngờ gì nữa, chính là thảm kịch trong chốn nhân gian a!!!

Chương 36: Em sẽ gây chuyện!

Triệu Tử Mặc còn chưa kịp có thời gian mà thương cảm mà khóc lóc ỉ ôi, thì điện thoại di động đã đột ngột vang lên, người gọi là tổ trưởng tổ ký giả Trịnh Nhược Du, chị ta vô cùng hưng phấn mà thông báo cho cô biết, sáng sớm nay cô sẽ được mời đến tham quan đài truyền hình trung tâm thành phố Anh Phong một chuyến. 

Trịnh Nhược Du vì chuyện này mà tỏ ra cực kỳ cao hứng: “Triệu Tử Mặc, Tổng giám đốc Vu Ngạo bảo em trực tiếp đi tìm ông ấy, chị đoán có lẽ ông ta muốn thực hiện lời hứa đó, em sẽ có cơ hội trở thành thành viên chính thức của đài truyền hình trung tâm nha!”

Tin tức kia lập tức khiến cho tinh thần Triệu Tử Mặc trở nên phấn chấn một phen, trong chớp mắt liền đem những cảm xúc vừa bi thương vừa u sầu vừa ảo não gác tạm sang một bên, tâm tình lên cao liền lôi ba vị mỹ nữ cùng phòng ra ngoài ăn mừng một chuyến.

Cố Thành Tây mãnh liệt cảm thấy, dựa theo những cung bậc cảm xúc thất thường lúc lên voi lúc xuống chó này của A Mặc… hẳn có lẽ cô chỉ cần đứng ngoài xem kịch không cần nhúng tay vào nữa rồi.

Đồng thời bên kia, Khương Khương cùng Thi Tiểu Phì lại nhất trí cho rằng, toàn bộ những lo lắng trước đây của bọn cô đều là dư thừa, bởi vì trong bất kỳ hoàn cảnh nào đi nữa, thì A Mặc sẽ mãi vẫn là A Mặc, một cô gái hồn nhiên tràn đầy sức sống không gì có thể quật ngã được.

Triệu Tử Mặc sau khi ăn xong bữa sáng, liền phấn khởi bừng bừng, vô cùng khoái trá tót đến đài truyền hình trung tâm thành phố. Có điều Tổng giám đốc Vu Ngạo lại không nhận cô vào làm thành viên chính thức của đài truyền hình như Trịnh Nhược Du đã nhắc tới.

Vu Ngạo nói: “Triệu đồng học, mặc dù ban đầu tôi hứa rằng, người nào thu phục được Cố Thành Ca sẽ trở thành một thành viên của đài truyền hình trung tâm, nhưng mà bây giờ, tôi muốn tăng thêm một điều kiện.”

Triệu Tử Mặc: “Điều kiện gì?”

“Bây giờ tôi nói, chuyện biên tập tư liệu về Cố Thành Ca, toàn bộ phải do cô lo liệu xử lý, đợi đến lúc chuyên mục đó đã được lên hình phát sóng, cô mới có thể chính thức gia nhập vào đài truyền hình trung tâm thành phố này.”

Cho nên là, Triệu Tử Mặc kể từ ngày hôm đó đã trở thành một con người vô cùng bận rộn, mỗi ngày đều làm việc không ngừng không nghỉ đến tận khuya.

Một phần là vì kỳ thi cuối kỳ không còn xa nữa, bây giờ lịch học so với trước kia còn dày đặc hơn, cho nên không tránh khỏi tình trạng nước đến chân mới nhảy.

Mặt khác, muốn trở thành biên tập viên, thực chất mà nói không phải điều dễ dàng gì, có được cơ hội này hiển nhiên cô không thể từ chối, bỏ lỡ thì thật đáng tiếc.

Trạng thái bận rộn như vậy vẫn cứ kéo dài, bởi vì công việc ngập đầu, cho nên cô cũng ít thời gian nhớ tới Cố Thành Ca, đồng thời cô cũng không muốn nhớ đến anh để tránh ảnh hưởng đến tâm tình, làm tụt dốc kết quả học tập, cố gắng hết sức không đụng vào mấy cái tư liệu trước đây cô thu thập được về anh nữa.

Cho đến sát ngày thi học kỳ, cô mới bắt đầu biên tập lại toàn bộ chuyên mục, đồng thời cũng khiến cho tâm tình ngày càng xuống thấp, bởi vì hình ảnh của anh, cùng với những tư liệu ghi chép được về anh, đều gợi cô nhớ lại khoảnh khắc ngày hôm đó, bất chợt không khỏi cảm thấy đau lòng cùng chua xót.

Những thứ này trước kia khi nhìn vào quả thật không có cảm xúc buồn bã gì, mà nay hồi tưởng lại, thật không tránh khỏi vừa ngọt ngào vừa thương cảm tận sâu trong tim, chẳng qua là, bao nhiêu lần muốn gọi đến cho anh, lại không có đủ dũng khí để chạm vào phím “gọi” nhỏ bé đó.

Thì ra một Triệu Tử Mặc ngày thường bưu hãn, cuối cùng cũng chỉ là một tiểu quỷ nhát gan.

Tình trạng nhát gan và buồn bã của cô vẫn kéo dài mãi, cho đến một ngày trước khi thi học kỳ, cô tình cờ gặp phải một người ở đài truyền hình trung tâm.

Thật ra nếu nói “tình cờ gặp”, thì không bằng nói Trầm Tích Vi cố ý đứng đợi cô ở đó còn hơn.

Lúc tan ca làm, khoác trên người một bộ đồng phục tao nhã khiến cho Trầm Tích Vi lại càng toát lên vẻ khí chất ưu nhã, tài trí hơn người, cô ta lẳng lặng đứng chờ ở hành lang đài truyền hình.

Đợi đến khi Triệu Tử Mặc bước ra ngoài, cô ta liền giữ lại rồi nói thẳng: “Triệu Tử Mặc, có rảnh không ăn với chị một bữa cơm đi? Chị có việc muốn nhờ em.”

Trầm Tích Vi, người dẫn chương trình của chuyên mục ‘Tiểu hà tiêm tiêm’, đồng thời cũng là nhân vật phong vân lọt top cực kỳ hoành tráng của đại học Phong Đại, không chỉ nổi tiếng bởi dung mạo xinh đẹp cùng tài trí hơn người, mà còn được người đời biết đến nhiều với danh là kẻ từng bị cực phẩm không chút lưu tình mà cự tuyệt, có điều cô ta vốn là thành viên của đài truyền hình trung tâm, năm thứ tư cũng ít xuất hiện ở trường học, cho nên Trầm Tích Vi đối với Triệu Tử Mặc mà nói, chỉ là người xa lạ không hơn không kém, tuy là đã từng nghe danh của nhau, nhưng quả thật trước giờ chưa từng nói chuyện câu nào.

Mặc dù như thế, trong lòng Triệu Tử Mặc vẫn đầy rẫy nghi ngờ, một nhân vật phong vân như sư tỷ Trầm Tích Vi đây, hà cớ gì lại phải tìm một kẻ vô danh tiểu tốt như cô nhờ giúp đỡ chứ!

Hai người đến một nhà hàng đồ ăn Tây sang trọng, trước khi ăn, Trầm Tích Vi còn không thèm do dự mà trực tiếp nói thẳng: “Chị muốn nhờ em thuyết phục Cố Thành Ca chính thức tham dự vào chuyên mục, đến lúc ghi hình có thể trực tiếp phỏng vấn cậu ta.”

“Ách…”

Không ngờ lại là việc có liên quan đến cực phẩm a…

Giờ phút này Triệu Tử Mặc phi thường do dự, cô thật không biết nên nói thế nào mới đúng…

Trầm Tích Vi ưu nhã mỉm cười một cái: “Chị thực sự hy vọng cậu ta có thể đích thân đến tham dự chuyên mục này, có điều nếu em không muốn, chị cũng không miễn cưỡng làm gì, bây giờ em có thể quên luôn câu đề nghị ban nãy của chị đi cũng được, dù sao thì nghe đại danh em đã lâu, lần này coi như là một cơ hội để làm quen với em đi.”

Ai u, quả nhiên là người vô cùng thẳng thắn, tính cách thanh thoát thấu triệt như kia, trong lòng Triệu Tử Mặc có không muốn sinh ra hảo cảm cũng không được, hơn nữa, nếu lần này cô mượn cơ hội đó để đi tìm cực phẩm, vậy thì có thể giải quyết…

Ách.. giải quyết nỗi khổ tương tư.

Triệu Tử Mặc lập tức để lộ ra một nụ cười thanh vũ sáng ngời: “Không cần đâu chị, để em thử một lần xem sao.”

Trầm Tích Vi như trút được gánh nặng: “Nếu như em đồng ý rồi, vậy thì coi như đã thành công được một nửa.”

Triệu Tử Mặc nhăn trán vẻ không đồng ý: “Cũng không nói trước được đâu, nếu như anh ấy đồng ý đến tham gia chuyên mục, thì ban đầu đã không ra điều kiện rằng chỉ cho phép chụp hình và ghi chép tài liệu mà thôi.”

“Nếu như là người khác, quả thật rất khó nói trước, nhưng đổi lại là em, chị tin chắc rằng kết quả nhất định vô cùng khả quan.” Trầm Tích Vi nháy nháy mắt mấy cái, ý cười ngày càng thêm sâu: “Tin chị đi, chị hiểu cậu ta mà.”

Triệu Tử Mặc nghe thấy vậy, lập tức nhảy thẳng vào những chữ trọng điểm: “Chị hiểu anh ấy?”

Ách, vậy thì cái tình nhân chi toạ trong truyền thuyết của cực phẩm, có khi nào chính là chị ta không…

“Ừ, chị biết cậu ta bảy năm rồi.”  Trầm Tích Vi nghiêm túc gật đầu một cái: “Chị với cậu ta là bạn học từ thời cấp hai, học cùng lớp, ngồi cùng bàn.”

Nụ cười của Triệu Tử Mặc bắt đầu khô héo: thì ra hai người bọn họ có quan hệ sâu xa như vậy, hơn nữa Trầm Tích Vi từng dũng cảm tỏ tình với cực phẩm, phải chăng chính là…

Dư tình chưa dứt?

Tựa hồ như đọc được suy nghĩ của cô, Trầm Tích Vi bỗng nhiên bật cười: “Triệu Tử Mặc, có phải em cũng tin vào cái tin đồn bịa đặt trong truyền thuyết kia không?”

Triệu Tử Mặc nhất thời ngẩn ra: Bịa đặt?

Trầm Tích Vi lại càng cười lớn hơn: “Chị lúc đó chỉ là đưa giấy mời của hội học sinh cho hắn, tiện thể gửi giúp thư tình của một cô bạn cùng ký túc xá thôi mà, chẳng hiểu thế nào cuối cùng lại thành ra tỏ tình bị cự tuyệt nữa.”

Triệu Tử Mặc càng cảm thấy kinh ngạc: “Vậy tại sao đến tận bây giờ chị vẫn chưa lần nào đứng ra giải thích?”

“Giải thích thì có gì tốt chứ.” Trầm Tích Vi khẽ mím môi cười: “Chị còn đang cảm ơn chưa hết về tin đồn đây, đem cậu ta ra làm bia đỡ đạn cũng tốt, chị sớm đã thích người khác rồi.”

Triệu Tử Mặc: “…”

Một dự cảm xấu đột nhiên ùa về trong lòng cô, đêm Giáng sinh hôm đó, cực phẩm từng nói, người anh nhớ mãi không quên, cho đến tận lúc ấy vẫn không thuộc về anh…

Chẳng lẽ, chẳng lẽ chính là nhân vật phong vân Trầm Tích Vi này sao!

Hơn nữa Trầm Tích Vi tài trí hơn người, dung mạo nghiêng nước nghiêng thành như trong tranh vẽ, tính cách lại bộc trực thẳng thắn, thanh thoát thấu triệt, vả lại còn…

Triệu Tử Mặc thật không dám nghĩ tiếp.

Mộng đào hoa của cô, càng ngày lại càng ưu thương a…

Sau khi chào tạm biệt Trầm Tích Vi, Triệu Tử Mặc vẫn tiếp tục bi ai ngồi suy ngẫm, cô cuối cùng là có nên đi gặp cực phẩm hay không đây?

Đợi đến khi đã hoàn toàn hồi phục lại thần trí, mới phát hiện ra cô đã đứng trước cửa nhà anh từ bao giờ.

Triệu Tử Mặc luôn luôn nghĩ gì làm nấy, trước giờ hành động đều rất quyết đoán, vậy mà lần này cô chỉ đứng trước cửa nhà anh mà không dám làm gì, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động, ngẩn ngẩn ngơ ngơ suốt cả buổi trời.

Kể từ sau khi làm rõ được tình cảm của mình, cô sợ nếu gặp anh rồi, sẽ không biết phải nói gì cho đúng, hơn nữa, nếu như người trong lòng cực phẩm đích thực chính là Trầm Tích Vi, vậy thì cô còn đến gặp anh làm cái gì đây?

Đang lúc chuẩn bị xoay người rời đi, bất chợt một chiếc xe từ trong ngõ nhỏ chạy ra ngoài, người lái xe mắt vẫn nhìn thẳng, không thèm để ý đến ai khác, người đó một thân khí chất hơn người, mặc một chiếc áo khoác ngoài màu xám tro, chiếc khăn tuỳ ý quàng trên cổ, cả người toát lên một phong thái trang nhã khó tả, trên chiếc mũi cao cao xinh đẹp là một gọng kính đen tri thức, tuy nhiên vẫn có thể nhìn thấy rõ vẻ phong tình ẩn hiện trên khoé mắt.

Triệu Tử Mặc nghẹn họng nhìn trân trối: Đây chẳng phải chính là cực phẩm sao? Anh ăn mặc như vậy ra ngoài là muốn làm cái gì a?

Chẳng thèm nghĩ nhiều, cô lập tức ấn số gọi đến cho Cố Thành Ca.

“A Mặc.”

Đầu bên kia rất nhanh đã có người nghe điện, trực tiếp gọi tên cô không chần chừ, trong ngữ điệu thấm đượm mấy phần vui vẻ sung sướng.

Triệu Tử Mặc cũng trực tiếp hỏi: “Cực phẩm, anh đi đâu đó?”

“… Em đang ở đâu?”

“Ở ngoài cửa nhà anh…”

Điện thoại bỗng dưng bị ngắt đứt, Triệu Tử Mặc còn đang định gọi lại, thì chiếc xe mới vừa đi khỏi đột nhiên quay trở lại.

Cố Thành Ca từ trên xe bước xuống, sau khi đóng cửa xe động tác của anh có vài phần chậm lại, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cô đang đứng, một hồi lâu sau mới chậm rãi thong thả bước lại gần cô.

Anh dừng lại trước mặt cô, khoé môi khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong rất nhỏ, đáy mắt loé lên những tia sáng dữ dội mà sắc bén: “Sao em lại tới đây? Ngày mai chẳng phải bắt đầu thi học kỳ rồi sao?”

“Em em em…”

Cho dù chính miệng anh thừa nhận rằng đã có bạn gái rồi, nhưng em quả thật không thể khống chế được trái tim mình, rất muốn đến gặp anh!

Trong đầu chỉ quanh quẩn những lời này, Triệu Tử Mặc ấp úng mãi không nói ra câu, cuối cùng đành lôi ra một lý do khác: “A, chính là sư tỷ Trầm Tích Vi nhờ em đến hỏi anh một tiếng, xem anh có thể tự mình đến tham dự chuyên mục đó hay không…”

Tia sáng trong đáy mắt anh lập tức lặng lẽ biến mất, anh chỉ chăm chú nhìn vào cô: “Là chuyện này sao?”

Triệu Tử Mặc chần chừ một chút, sau đó gật đầu.

Ánh mắt Cố Thành Ca đột ngột trở nên thản nhiên bình tĩnh hơn hẳn, vẻ mặt cũng trở về vân đạm phong thanh như bình thường: “Anh lúc đầu rõ ràng chỉ đồng ý cho phép chụp hình và ghi chép lại tài liệu mà thôi, em về nói với Trầm Tích Vi, cô ta muốn anh đích thân đến tham dự chuyên mục đó, không cần bàn thêm nữa, có lẽ mấy cái tài liệu trước kia cũng nên bỏ luôn đi.”

Triệu Tử Mặc: “…”

Nha nha nha cái gì nha, Trầm Tích Vi chẳng phải nói hiểu anh rất rõ sao, còn nói cái gì mà chỉ cần cô đồng ý giúp, thì coi như đã thành công được một nửa, bây giờ lại biến thành thế này, vậy thì mọi công sức ngày đêm vất vả chụp hình ghi ghi chép chép toàn bộ tài liệu về anh, chẳng phải đều đổ sông đổ bể hết cả sao!

Vẻ mặt vừa vô tội vừa ấm ức của cô, cuối cùng cũng khiến cho thâm tâm Cố Thành Ca trở nên mềm nhũn.

“Thôi quên đi, nha đầu ngốc này.” Anh nghiến răng nghiến lợi, hận bản thân không thể làm được gì: “Tối nay anh còn có việc, anh đưa em về trường trước.”

Nói cái gì? Tại sao lại biến cô thành ‘nha đầu ngốc’ rồi a?

Triệu Tử Mặc lập tức trưng ra một bộ mặt giận dỗi: “Em không muốn về trường! Anh muốn đi đâu? Em đi theo anh!”

“Không được!”

Giọng điệu thật là chém đinh chặt sắt mà…

Tâm tình Triệu Tử Mặc liền vô cùng khó chịu: “Tại sao?”

Người nào đó không chút lưu tình mà ném cho một câu: “Em sẽ gây chuyện!”

Nói cái gì nha! Triệu Tử Mặc không phục, thật sự không phục, cô ngoan ngoãn cô hiền lành như thế này, làm sao có chuyện đi gây loạn khắp nơi như anh nói được!

Anh dũng tiến lên phía trước, Triệu Tử Mặc hùng hổ chui tọt vào trong xe: “Vậy thì em lại càng muốn đi!”

Cố Thành Ca nhất thời vừa buồn bực lại vừa buồn cười, nhìn chằm chằm vào cô nàng bướng bỉnh cứng đầu cứng cổ kia một hồi lâu, cuối cùng không còn cách nào khác, đành phải lắc đầu chịu thua tiến vào trong xe.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: