truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Em cười hay không đều khuynh thành – Chương 11-12 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 11: Ngứa ngáy từ tận trong tim. (1)

Thi Tiểu Phì vốn là cũng gần đây mới được biết đến những truyền thuyết này của Cố Thành Ca, thực sự chưa bao giờ được tận mắt chiêm ngưỡng dung nhan cực phẩm, lúc trước đến ngay cả một tấm hình cũng chưa từng được xem qua, một vị cực phẩm của giới cực phẩm như thế này, xác thực chính là mây trôi trên cả mây trôi, xa đến nỗi con tôm nhỏ trong xã hội như cô đến ngay cả cơ hội liếc mắt nhìn đến cũng không có.

Triệu Tử Mặc dù ban đầu đã phỏng đoán vị cực phẩm này chính là một đại nhân vật sâu xa khó lường, nhưng vẫn là không ngờ…ách…không ngờ hắn lại hoành tráng đến mức độ này a!

Mà cô đương nhiên cũng rất sùng bái các nhân vật đại thần, nghĩ tới việc mình trước giờ đứng trước mặt cực phẩm chẳng bao giờ chịu nói đạo lý gì cả, bất chợt thấy toàn thân đổ mồ hôi hột, nhưng lại nhớ tới việc không lâu trước đây ngồi cùng xe với cực phẩm, kinh dị hơn nữa là ngồi ăn chung bàn với hắn, trong thâm tâm cũng coi như được an ủi mấy phần.

Thì ra cô từng được đứng gần cực phẩm đến như vậy.

“Cố Thành Ca…Cố Thành Tây…” Khương Khương bỗng nhiên lẩm bẩm: “Tây Tây, mi mau trung thực khai ra, rốt cục mi cùng Cố Thành Ca có quan hệ gì?”

Cố Thành Tây khẽ rùng mình một cái, sau đó ngồi ngay ngắn lại cực kỳ nghiêm chỉnh, ho khan hai tiếng rồi mở miệng nói: “Hắn là anh trai ta, là anh trai ruột thịt ruột thịt!”

Khương Khương trợn tròn mắt, trong thâm tâm bán tín bán nghi…Được rồi, không phải nói Cố Thành Tây không xinh đẹp, đúng là cô nàng thanh lệ quyến rũ thật, tuyệt đối phải được xưng tụng là mỹ nữ, nhưng mà…nhưng mà…nếu đem so sánh với Cố Thành Ca, chẳng phải cha mẹ của bọn họ cũng quá thiên vị rồi đi, tai sao toàn bộ số gen tốt đều để lại cho anh trai nha…

Triệu Tử Mặc cũng nửa tin nửa ngờ, cô cùng Cố Thành Tây quen biết đã nhiều năm, vốn cô nàng không bao giờ nhắc tới nên cô cũng tưởng Cố Thành Tây không có anh chị em gì, lại không ngờ thế giới này lại có thể huyễn hoặc đến thế…

Thi Tiểu Phì nhịn cười đập bàn cái rầm: “Cố Thành Tây mi thật không có đạo đức, đến ngay cả đại thần trong truyền thuyết mà cũng có thể nhận xằng!”

Đôi mày thanh tú của Cố Thành Tây khẽ nhướn lên, sau đó nhún nhún vai, bộ dạng rõ ràng biểu đạt ý tứ: Không tin thì thôi!

Thi Tiểu Phì cười một cái, thanh âm có chút thương cảm: “Các mi biết không, Cố Thành Ca tuy rằng long lanh lóng lánh như thế, thật ra thân phận lại rất đáng thương: không cha không mẹ, cùng bà ngoại sống nương tựa lẫn nhau…”

Không cha không mẹ, cùng bà ngoại sống nương tựa lẫn nhau…

Triệu Tử Mặc bất giác cảm thấy, cực phẩm lãnh khốc đạm mạc, nhưng không ngờ lại cũng rất đáng thương, hắn làm thế nào để tạo nên một vỏ bọc tao nhã che đậy số phận thê lương như thế?

Tận sâu trong trái tim cô giống như bị một con gì đó đột nhiên cắn cho một phát, cảm thấy vừa ngứa ngáy vừa bức bối khó chịu, thật giống như hạt mầm từ dưới đất chui lên…

Đêm hôm đó Triệu Tử Mặc nằm mơ, mơ thấy mình nắm tay cực phẩm đi trong làn mưa bụi dịu nhẹ của một khoảng không mông lung, những ngón tay anh thật thon dài, xương ngón tay cũng có thể cảm nhận được rất rõ ràng, đi được một lúc thì Triệu Tử Mặc cảm thấy bàn tay anh càng ngày càng lạnh, thậm chí có thể nói là lạnh như băng, cô còn đang định chống cự rút tay ra thì lại bị anh gắt gao nắm chặt…

Cảnh tượng này thật giống như không phải đang ở trong giấc mơ, bởi vì khuôn mặt tinh xảo của cực phẩm nhìn rất rõ ràng, con ngươi thâm thuý đen trầm của anh nhìn thẳng vào cô, giống hệt như dòng nước xoáy, cơ hồ như muốn hút luôn cả thân thể của cô vào đó, đôi môi mấp máy của anh cũng rõ ràng đến dị thường: “Hoặc là, ngay từ lúc bắt đầu đừng cầm lấy tay tôi, còn nếu không, một khi đã cầm lấy thì đừng hòng nghĩ đến chuyện buông ra, sinh cùng giường, chết cùng huyệt —”

Giọng nói lãnh lệ của anh khiến cho trong thâm tâm cô bắt đầu cảm thấy run sợ, loại cảm giác này tựa như là người ta đang lạc vào một thế giới xa lạ kỳ ảo nào đó, Triệu Tử Mặc trong giấc mơ giãy dụa muốn kéo tay về, dây dưa một hồi, cô mới đột nhiên bừng tỉnh, cả người thấm ướt mồ hôi lạnh.

Triệu Tử Mặc trong bóng đêm trợn tròn đôi mắt non nớt, cố gắng nhớ lại giấc mơ kỳ quái mà hoang đường vừa rồi, có chút buồn cười lại không thể giải thích được, đều là nói nếu ban ngày suy nghĩ nhiều ban đêm nhất định nằm mơ, nhưng mà ngày hôm nay cô cũng đâu có đặc biệt chú ý đến tay của cực phẩm, tại sao trong giấc mơ lại là cầm lấy tay anh…

Ngoài cửa sổ ký túc xá là một mảng đen mịt mùng, thỉnh thoảng lại có tiếng gió thổi bay những tán lá cây phất động, ngồi yên lặng nghe tiếng gió một hồi, Triệu Tử Mặc vẫn không cách nào ngủ lại được, nằm trở mình trằn trọc mãi, đến khi trời bắt đầu hừng sáng mới mơ mơ màng màng tiến vào giấc ngủ được một chút…

Diễn biến đêm hôm đó đã tạo nên một hậu quả vô cùng nghiêm trọng, ngày hôm sau khi Triệu Tử Mặc ôm DV đi làm nhiệm vụ lại phải đưa tay lên che miệng mà ngáp suốt cả buổi.

Lần này cô lại được phái đi thu thập một cái tin tức mang đậm tính tiêu khiển khác, địa điểm chính là bãi cỏ phía sau khoa Luật.

Triệu Tử Mặc chạy đến nơi, đã thấy ở đó một đám người đang vây quanh, xem một đôi nam nữ tranh chấp kéo qua kéo lại.

Nữ sinh có dung mạo thanh tú thoạt nhìn hình như rất kích động, dùng sức hất tay nam sinh ra, giọng nói cực kỳ bén nhọn: “Chu Đại, tôi muốn chia tay với anh, là chia tay!”

Mà nam sinh có gương mặt đàng hoàng đôn hậu đứng đối diện lại tỏ ra vô cùng lo lắng: “Tùng Dung, mọi chuyện vốn không phải như em nghĩ, em đừng ép anh phải nói…”

Đừng trách Triệu Tử Mặc ngay lúc này đây vẫn há miệng ra ngáp rất chi là mất hình tượng, bởi vì cảnh tượng này quả thực đã quá nhàm chán rồi, trên thế giới này hàng ngày có biết bao nhiêu cặp đôi chia tay nhau, nếu như bọn họ là nhân vật tai to mặt lớn trong trường thì may ra còn là đề tài bàn tán cho đám bát quái, đằng này hai người này lại quá sức bình thường, thử hỏi làm sao có giá trị chứ?

Nếu để dành thời gian chạy qua chạy lại mà về ký túc xá ngủ một giấc cho sướng, có phải là tốt hơn nhiều không…

Nhưng mà nhờ có sự khổ luyện của một ký giả, cho nên Triệu Tử Mặc vẫn là ôm DV lên chụp lia lịa mấy pô trước mắt, nhanh chóng tiến đến thăm dò những người xung quanh, dần lấy lại phong độ đang giảm sút.

— Hừ, tất cả đều do giấc mơ quái quỷ đêm qua!

Triệu Tử Mặc nhanh chóng moi móc được tin tức từ trong miệng của quần chúng vây xem, cụ tỷ khái quát nó là như này: Trong lúc Tùng Dung đang giặt áo khoác cho Chu Đại, lại tình cờ phát hiện ra trong đó có vật dụng làm giảm đau, cho nên liền phăm phăm xông đến chất vấn, mà Chu Đại lại giải thích ráo cả nước bọt rằng mấy vật đó không phải là của hắn, chính hắn cũng không biết chúng từ đâu mà ra, cuối cùng Tung Dung vẫn là tức giận quá một mực đòi chia tay.

Sau khi biết được tường tận tình huống hiện tại, Triệu Tử Mặc vạch đám người tiến lên phía trước, nói hoa lệ một chút thì gọi là “Gặp chuyện bất bình chẳng tha” như trên giang hồ vẫn đồn đại, còn huỵch toẹt ra thì chính là chõ mũi vào việc của người khác, nhưng cô cũng tự nhận mỗi lần chõ mũi vào đều có đạo lý của cô nha.

Ví dụ như lần này, cô bất kể Chu Đại có hít thuốc phiện hay không, Tùng Dung đáng lẽ ra cũng vạn phần không nên đứng trước mặt bàn dân thiên hạ như thế này mà gây khó dễ cho người ta, đây chẳng phải là hành động muốn vùi lấp hạ bệ Chu Đại rõ rành rành hay sao!

“Hai vị đồng học, có thể cho tôi phỏng vấn một chút được không?” Triệu Tử Mặc tiến lại gần, để lộ ra một nụ cười thanh vũ.

Vốn là hai người còn đang dây dưa tranh chấp bây giờ lại nhất loạt nhìn sang, Tùng Dung cảnh giác quét mắt nhìn cô một lượt: “Làm gì?”

Triệu Tử Mặc vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Chào Tùng Dung đồng học, tôi là ký giả báo trường Triệu Tử Mặc…”

Còn chưa kịp nói xong, Tùng Dung đã lộ ra vẻ kinh hoảng, nhưng sau lại cơ hồ như nhận ra hành vi lỗ mãng của mình, cô ta dùng sức đẩy Triệu Tử Mặc ra xa: “Cô có bệnh à? Chúng tôi cãi nhau cũng tới phỏng vấn làm cái gì, đài truyền hình trường có phải không có việc gì làm nên sinh ra nhàm chán quá rồi không?”

Cô ta vừa nói xong, liền quay lưng bỏ chạy một mạch.

 

Chương 12: Ngứa ngáy từ tận trong tim. (2)

Triệu Tử Mặc một chút cũng không tức giận, vẻ mặt ôn hoà điềm nhiên mở miệng: “Tùng Dung đồng học, nếu cậu cứ bỏ chạy như vậy, ắt sẽ khiến cho bạn trai cậu bị lâm vào tình cảnh bẽ bàng mất mặt trước mọi người, liệu cậu có nỡ làm vậy không? Nếu cậu không ngại thì ở lại nghe hắn giải thích một chút đi.”

Tung Dung dừng chân lại, quay đầu nhìn về phía Chu Đại. 

Trong mắt Chu Đại hiện lên một tia giãy dụa đau đớn, đôi môi cắn chặt, cuối cùng đành bất lực cúi đầu: “Tôi không có gì để nói.” Liền đó hắn xoay người chạy đi, tốc độ nhanh đến mức khiến cho người ta còn không kịp đưa tay ra kéo lại.

Triệu Tử Mặc rốt cục thất bại thảm hại, tên Chu Đại này là đang nghĩ cái quái gì thế chứ? Nếu thật sự hắn không hút thuốc phiện, tại sao không đứng trước mặt mọi người mà giải thích đàng hoàng ra! Chẳng lẽ đồn đại về hắn, đều là thật sao?

Trông trước ngó sau lo trái nghĩ phải một hồi, Triệu Tử Mặc cuối cùng vẫn là quyết định chụp lại vài pô ảnh ở hiện trường sau đó giao lại cho đám người trong đài truyền hình trường để cả bọn cùng điều tra, cô quyết định rồi, bất luận là thế nào, lần này cô nhất định phải truy xét được đến cùng nguyên nhân sự việc.

Nếu như Chu Đại thật sự hút thuốc phiện, chắc chắn sau khi tìm rõ được ngọn ngành đầu đuôi câu chuyện, sẽ phải trách phạt hắn đúng tội, nhưng là nếu hắn bị oan, thì có thể nhân cơ hội này, thông qua đài truyền hình trường mà lấy lại danh dự cho hắn.

Thi Tiểu Phì sau khi biết tin liền lên cơn kích động, thất thanh kêu toáng lên: “Chu Đại làm sao có thể hút thuốc phiện được!”

loading...

Khương Khương ngồi một bên lại tỏ ra rất tò mò về cơn kích động bất ngờ của Tiểu Phì, thích thú hỏi: “Hắn tại sao lại không có khả năng hút thuốc phiện?”

Thi Tiểu Phì nhất thời sửng sốt, lát sau trong đôi mắt tròn loé ra những tia sáng mập mờ quỷ dị, cô nàng cố gắng nặn ra một nụ cười vô cùng gượng gạo: “Ta nhìn tướng mạo a, mi xem xem hắn trông hiền lành thật thà đôn hậu thế kia, lại có một loại khí chất ôn hoà nhã nhặn, đến ngay nghĩ cũng sẽ không có khả năng a…”

Trên mặt Khương Khương tràn đầy hồ nghi: “Mi có biết khái niệm trong ngoài bất đồng hay không, hơn nữa người xưa còn bảo, có một câu gọi là ra vẻ đạo mạo đó!”

Thi Tiểu Phì nghe vậy thì nghiêm túc suy nghĩ một chút, bỗng nhiên gật đầu một cái, giọng nói tràn đầy oán hận: “Nói có lý!” Sau đó lại còn như có như không bổ sung thêm một câu: “Hắn cùng bạn gái nhân dịp này chia tay luôn cũng tốt…”

Cố Thành Tây ngồi yên lặng bên cạnh nãy giờ, rốt cục cũng mở miệng nhàn nhạt nhận định: “Phản ứng của ngươi thế kia, nhất định là có □!” Chỉ là thanh âm của cô nàng quá nhỏ, cho nên cũng chỉ có Khương Khương mới nghe thấy được, và thế là mỗ Khương sau khi nghe xong, cuối cùng đã bừng bừng đại ngộ. (~~> “Có □”: Đại loại là có chuyện khuất tất, ví dụ như gian tình chẳng hạn =)) )

Triệu Tử Mặc tiếp tục giữ vững trầm mặc, không buồn đưa ra lời bình luận nào, chẳng qua là lần này cô lại không ngờ, tin đồn “Nam sinh năm thứ tư khoa Luật tên gọi Chu Đại dính vào vụ hút thuốc phiện” lại bị đám bát quái đồn thổi nhanh đến thế, hơn nữa lãnh đạo nhà trường còn cho gọi hắn ta đến để “điều tra giải quyết tình hình”.

Sau khi nghe được tin này, Triệu Tử Mặc lập tức chạy đến chỗ họp của lãnh đạo trường để nghe ngóng thăm dò tình hình, chuẩn bị tiến hành nhiệm vụ đưa tin.

Địa điểm cần đến cách khoa Truyền thông khá xa, lại thêm yêu cầu về thời gian, cho nên Triệu Tử Mặc liền chọn biện pháp đạp xe tới đó, lúc đi qua đám liễu rủ mọc ven hồ, một dáng người vẻ thất thần không biết từ đâu lao ra đâm thẳng vào xe cô, Triệu Tử Mặc hốt hoảng định tránh, không ngờ tay chân lúc này đã loạn xạ cả lên, không tự chủ được cả người lẫn xe ngã rầm xuống mặt đất.

Sau khi kinh hồn bạt vía một hồi, Triệu Tử Mặc mới nhìn rõ người liều lĩnh cố ý đâm vào cô vừa rồi, hoá ra lại là Tùng Dung.

Mà Tùng Dung lúc này đây, vẻ mặt lại cực kỳ tức giận.

Triệu Tử Mặc nhất thời cảm thấy vô cùng buồn bực, hại cô lâm vào tình trạng “hít đất” thế này, người tức giận đáng ra phải là cô mới đúng!

Tùng Dung không thèm vòng vèo quanh co, nhìn chằm chằm vào Triệu Tử Mặc mà điên cuồng rống lên: “Triệu Tử Mặc, tôi đang muốn đi tìm cô đây, tại sao lại lan truyền tin tức kia ra cho mọi người biết hả? Cô có biết bây giờ tất cả đều cho rằng Chu Đại hút thuốc phiện không!”

Ai ai, Triệu Tử Mặc là tuyệt đối vô tội mà, nếu như không phải Tùng Dung đại tiểu thư nhà ngươi không thèm coi trời đất là gì, ra sức mà đứng cò kéo ngay giữa bàn dân thiên hạ thế kia, thử hỏi tin tức này có thể phát tán ra ngoài được sao!

“Tùng Dung biểu sư tỷ…” Triệu Tử Mặc tận lực nặn ra một vẻ mặt ôn hoà, “Nếu như Chu Đại không có hít thuốc phiện, ắt hẳn cây ngay không sợ chết đứng, hơn nữa chị yên tâm, chúng tôi nếu biết rõ hắn vô tội sẽ ra sức rửa oan giùm hắn, chị chẳng phải cũng muốn biết chân tướng thực hư sự việc là thế nào sao?”

Tùng Dung há miệng ra định nói, cuối cùng vẫn chỉ trưng ra một bộ dáng chấp nhận lời giải thích của Triệu Tử Mặc rồi thôi, nhanh chóng xoay người bỏ đi, để lại một mình Triệu Tử Mặc đơn độc ngồi đó nhìn theo.

Cô nhất thời cảm thấy cực kỳ thương tâm, cô lúc này vẫn còn đang bị đo đất nha, chị ta ít nhất cũng phải có lương tâm một chút mà đến đỡ cô dậy chứ!

Từ cổ tay bỗng nhiên truyền đến một cảm giác đau đớn cực độ, Triệu Tử Mặc nhẹ nhàng giơ tay lên, mới thấy chỗ đó hoa ra đã bị sỏi đá cắt một đường sắc lẹm, một mảnh da bị rách toạc, những giọt máu đỏ tươi cứ thế nhè nhẹ rỉ ra, khiến cho cô không nhịn được phải bật khóc.

Triệu Tử Mặc từ nhỏ đến lớn có thể nói không sợ trời không sợ đất, duy nhất chỉ sợ đau, chỉ cần một chút đau đớn sẽ đủ khiến cô rơi nước mắt.

Giờ phút này, trong hốc mắt cô, quả thực những giọt nước trong suốt như ngọc đang chực trào ra ngoài.

Một tờ giấy ăn đột ngột chìa ra trước mặt cô, cầm lấy tờ giấy là một bàn tay với những ngón tay thon dài quyến rũ, đến khi Triệu Tử Mặc mờ mịt ngẩng đầu lên, mới thấy rõ đó chính là Cố Thành Ca. Tâm trạng buồn bực của cô nay lại càng thêm buồn bực, không ngờ lại để anh thấy được bộ dáng xấu hổ mất thể diện của cô nữa rồi.

Vì muốn che giấu cơn tức và sự lúng túng của mình, Triệu Tử Mặc liền mở miệng lầm bầm trách cứ: “Tại sao thứ anh cầm lại không phải là khăn tay chứ?”

“…” Cố Thành Ca nhất thời cảm thấy vô cùng khó hiểu.

“Trong ngôn tình tiểu thuyết đều nói như thế mà! Thậm chí ngay cả đến tiểu thuyết của Cố Thành Tây viết cũng có nữa!” Triệu Tử Mặc vì mục đích dời đi lực chú ý của anh, cho nên chậm rãi nói: “Em nói cho anh biết, lúc nữ nhân vật chính vì đau lòng mà bật khóc, nam nhân vật chính đúng lúc đó sẽ kịp thời xuất hiện, lập tức đưa ra cho nữ chính một chiếc khăn tay sạch sẽ , nữ chính cũng sẽ vì hành động ấm áp này mà sinh ra cảm động, tiện đà yêu luôn nam chính…Anh thử nhìn xem, ngoại hình của cả anh lẫn em đều hợp làm nhân vật chính còn gì, anh cũng lại xuất hiện trùng hợp như thế, vậy mà chỉ đưa cho em một tờ giấy ăn, ách, anh thử nói coi, thực tế cùng tiểu thuyết không ngờ lại cách xa nhau như thế nha?”

Triệu Tử Mặc sau khi lảm nhảm một hồi, cuối cùng cũng phải đưa tay ra cầm lấy tờ giấy ăn, trực tiếp lau lau chùi chùi trên miệng vết thương.

Cố Thành Ca đứng từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt vừa thâm thuý, lại vừa trầm tĩnh như mặt hồ.

“Em xác định muốn tôi đưa khăn tay cho em?” Anh trầm ngâm mở miệng hỏi.

“Tâm trạng hiện tại của em rất không tốt, cho nên muốn!” Triệu Tử Mặc rầu rĩ đáp lại, một hồi sau mới hiểu rõ câu nói của anh, liền kinh hãi hỏi lại: “Đừng nói là anh thật sự không có khăn tay đó nhá!”

Cố Thành Ca bỏ tay vào túi quần, chậm rãi rút ra một chiếc khăn.

Triệu Tử Mặc ngay lập tức trợn tròn mắt nhìn.

Không phải cô bất ngờ vì chuyện cực phẩm có khăn tay đâu nha, ách, thôi được rồi, cứ cho là cũng hơi bất ngờ vì chuyện đó đi, nhưng điều khiến cô phải trợn mắt ra mà nhìn, lại chính là những chi tiết trên chiếc khăn đó. Đó là một chiếc khăn được gấp lại một cách rất phẳng phiu cẩn thận, hơn nữa lại có màu hồng phấn – màu mà hầu hết bọn con gái đều thích nhất, phía trên còn thêu một bức hình trông rất dễ thương.

Triệu Tử Mặc không dám đưa tay ra nhận, cực kỳ thẳng thắn nói huỵch toẹt ra luôn: “Cái kia…cực phẩm…ách…chiếc khăn tay này, là do anh mua sao?” (~~> Ý chị Mặc hỏi con trai sao lại mua khăn tay của con gái ý XD~)

Cố Thành Ca lắc đầu: “Không phải.”

Triệu Tử Mặc nghe xong, dường như cuối cùng cũng bừng bừng đại ngộ: “A, em biết rồi — là nữ sinh tặng cho anh đúng không!”

“Coi như đúng, mà cũng không đúng.” Cố Thành Ca nghiêm túc nhìn cô, xem kỹ từng biểu hiện nhỏ trên khuôn mặt tinh xảo của cô.

“?” Triệu Tử Mặc như cũ lại không hiểu mô tê gì.

“Là một cô bé cho tôi, đến giờ vẫn chưa thấy đến lấy lại.”

“…”

Triệu Tử Mặc lần này đã hoàn toàn hết chỗ nói: cực phẩm a cực phẩm, nói như thế thì có khác gì so với việc anh tự mua chiếc khăn tay này chứ!

À mà khoan…cô bé…chiếc khăn dễ thương… ôi trời ạ, hoá ra cực phẩm lại □ đến như thế a! (~~> Ha ha, cái gì đến cái gì, mời các vị bằng hữu tự suy xét =)) )

Tựa hồ như nhìn thấu được tư tưởng xấu xa trong đầu cô, Cố Thành Ca cố gắng áp chế cảm giác muốn xông ra bóp chết cô xuống, khẽ hừ giọng nói: “Mấy năm trước cô ấy chỉ mới là một cô bé, bây giờ cũng đã trưởng thành rồi.”

“…”

Ánh mắt vô cùng quỷ dị của Triệu Tử Mặc khẽ đảo qua liếc nhìn anh một cái, sau đó đưa tay nhận lấy chiếc khăn màu hồng phấn, từ trong tận trái tim bỗng nhiên phát ra một cảm giác tê dại ngứa ngáy, khó chịu lạ thường.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: