truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Em cười hay không đều khuynh thành – Chương 07-08 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 7: Nhiệm vụ khó khăn. 

Một thời gian dài sau bữa cơm hôm đó, Triệu Tử Mặc rốt cục vẫn không gặp lại cực phẩm mỹ nam, tựa hồ như anh đã biến mất hoàn toàn trên thế giới này, dù anh rực rỡ đến mấy, đẹp đẽ đến mấy, khiến cho người ta phải khó quên đến mấy, nhưng cũng sợ rằng, anh có lẽ chỉ là một điểm nhấn, tô điểm cho cuộc sống đại học của cô mà thôi… 

Đi ra nhà để xe lấy xe đạp, Triệu Tử Mặc theo thói quen liếc mắt nhìn về phía gốc cây long não nơi cực phẩm đã đứng ngày hôm đó, trong lòng thầm mong sẽ một lần nữa được bắt gặp bức tranh thuỷ mặc đẹp đẽ rạng ngời ấy, nhưng mà lúc này đây, duy chỉ có ánh sáng mặt trời chiếu xuyên qua những tán cây rọi thẳng vào những mảng bụi bặm, có chăng người đứng đó, cũng không phải là anh.

Triệu Tử Mặc như ngày nào vẫn là một A Mặc nhiệt tình, sinh khí bừng bừng tràn đầy sức sống, ngoài giờ học, đều cầm theo DV đến các khoa của học viện Phong Đại phỏng vấn người ta, hoàn thành nhiệm vụ do Trịnh Nhược Du giao cho.

Mặc kệ dung mạo Triệu Tử Mặc có khuynh quốc khuynh thành đến mức nào đi nữa, một khi đã quyết định đi theo con đường sự nghiệp làm phóng viên báo trường, lập tức sẽ nhận được một đống nhiệm vụ, tuy nhỏ mà nhiều, quan trọng hơn hết chính là, nhiệm vụ nào cũng phải rước vào người hàng loạt phiền toái.

Haiz…Không có cách khác, ai bảo “cấp trên” của cô lại là nữ sinh cơ chứ, Trịnh Nhược Du này trước kia cũng từng dây dưa một hồi với cô rồi, nay chị ta lại sinh lòng ghen tỵ, cho nên ra sức hành hạ cô để thoả mãn thú vui chút chút đây mà.

Nếu như Triệu Tử Mặc biết cách đưa đẩy, bằng vào dung mạo xinh đẹp đến nhường này của cô, dám chắc nếu có đen đủi mà nhận phải phải nhiệm vụ phiền toái, cũng hoàn toàn có thể đem đống nhiệm vụ đó đổ hết lên đầu đám ký giả nam sinh, nhưng mà Triệu Tử Mặc chưa bao giờ nghĩ đến điều này, cho dù nhiệm vụ khó khăn cách mấy, cũng đều cố hết sức vượt qua.

Ngày thứ hai sau khi tan học, Triệu Tử Mặc nhận được điện thoại của Trịnh Nhược Du, gọi cô đến đài truyền hình trường nhận nhiệm vụ quan trọng, đối với người mới gia nhập vào đội ngũ ký giả như Triệu Tử Mặc đây, Trịnh Nhược Du ắt hẳn phải phá lệ “chiếu cố”.

Ví dụ như lần quay phim chụp ảnh điều tra phòng ký túc nam sinh lần trước, mặc dù ngoài miệng nói là rút thăm, nhưng Trịnh tổ trưởng thực ra là cố ý điều động Triệu Tử Mặc đến nghiên cứu khu ký túc ở xa nhất, hơn nữa những chỗ khác đều là hai người một tổ, còn Triệu Tử Mặc lại chỉ có một thân một mình.

Lần này, lại càng đặc biệt chiếu cố.

Chuyên mục đời sống của đài truyền hình cứ mỗi ngày đúng mười hai giờ là lại phát sóng, nội dung đủ loại, ví dụ như lần trước là cuộc bình chọn Phòng ngủ nam sinh, hoặc như mấy chuyện bát quái của đám sinh viên, nói chung là đủ thứ chuyện trên đời.

Những chuyện này, chỉ cần không tổn hại đến thanh danh đạo đức, không làm ảnh hưởng đến toàn cục, đều có thể lôi ra giật tít làm trò tiêu khiển cho toàn trường.

Ví dụ như, một mỗ nam sinh nào đó ở một lớp học nào đó bị một vị giáo sư nào đó điểm danh đứng dậy trả lời câu hỏi, cuối cùng lúc ngồi xuống lại bị người bên cạnh giấu mất ghế, kết quả không cần nhìn cũng biết, hắn ta lập tức ngã chổng vó xuống đất với một tư thế vô cùng ngoạn mục và buồn cười, hai tay hai chân đều chổng hết lên trời khiến người xem không khỏi cảm thấy quá sức ấn tượng. Ngay lúc đó trong phòng cũng vừa vặn có một đám ký giả… Như điều tất yếu không thể tránh khỏi, báo trường dù giật tít là “Phủ để trừu tân” (*) , tuy nhiên vẫn đăng hình và một đoạn clip dài khoảng vài giây, mà nhiêu đó cũng đủ khiến cho đám sinh viên trong trường không khỏi thần điên bát đảo vì quá ấn tượng.

(*) Kế “Phủ để trừu tân” trong 36 kế, là bớt lửa dưới nồi, ý nghĩa là giải quyết trên căn bản một vấn đề, chủ ý không cho nó phát ra (bớt lửa cho nước khỏi trào).

Khi có một việc đã bùng nổ ra rồi thì tìm cách làm cho nó dịu đi, không để nó tiếp tục ác liệt.
Chỗ diệu dụng kế “Phủ để trừu tân” là không nghe thấy tiếng, không nhìn thấy hình, vô cùng như trời đất, khó hiểu như âm dương, khiến cho kẻ thù rơi vào kế của mình mà họ không biết.

Một ví dụ nữa, chính là chuyện một mỗ hoa khôi kiên cường bất khuất theo đuổi một mỗ đại tài tử, nàng ta chọn lựa những kiểu tấn công vô cùng mãnh liệt và chớp nhoáng. Mấy tin đồn bát quái cứ không ngừng lớn lên, nghe đâu chu kỳ này cũng đã kéo dài được hơn một năm trời.

Triệu Tử Mặc nhận nhiệm vụ lần này, cũng có chút liên quan đến chuyện đồn thổi đó.

Bởi vì, nghe đâu đại tài tử kia một năm qua đối mỗ hoa khôi nhân vật chính và đám nhà báo phóng viên dù không thân thiết nhưng cũng chẳng có bất hoà gì, vậy mà không lâu sau khi khai giảng năm học này, hắn chẳng những ra mặt cảnh cáo đám ký giả suốt ngày bám đuôi, hơn nữa lại càng tỏ vẻ lãnh đạm với mỗ hoa khôi kia, tựa hồ như lo sợ người nào đó sẽ hiểu lầm. 

Chuyên mục Đời Sống luôn có nguyên tắc đến nơi đến chốn, hy vọng có thể làm rõ ràng phanh phui được nguyên nhân sự chuyển biến bất ngờ này của mỗ tài tử, có điều đám ký giả khác từng nhìn thấy vẻ lạnh lùng xa cách của hắn ta, cũng từng bị hắn cảnh cáo mấy lần, cho nên trong lòng không khỏi run sợ, lập tức ném ngay nhiệm vụ này lên người Triệu Tử Mặc.

Bởi vì nhân vật nam chính lần này có tên là Tiêu Sở Diễn, chính là người khiến ba vị mỹ nữ trong phòng ký túc xá kia vô cùng thèm thuồng, cho nên thuận theo nguyên vọng của bọn họ, Triệu Tử Mặc liền hớn hở đáp ứng.

Trịnh Nhược Du nhận được lời đồng ý, trên mặt hiện rõ vẻ hả hê.

Vốn trong các tin đồn kia nhân vật nữ chính là hoa khôi khoa truyền thông Tô □, sinh viên năm thứ hai, đồng thời cũng là một làn sóng trong giới mỹ nữ của học viên Phong Đại,vừa bước vào trường đã nhất kiến chung tình với đại tài tử Tiêu Sở Diễn oai phong một cõi.

Không giống những nữ sinh bất hạnh khác, nàng ta nhanh chóng nhờ vào dung mạo của mình mà tiến vào đài truyền hình, đảm nhận luôn chức dẫn chương trình của chuyên mục Hoạt Động Đoàn Trường, tương lai rất chi là sáng lạn.

Dĩ nhiên, Tô □ cũng không hề giống với kiểu nữ sinh khiến người ta không thể chịu nổi như mọi người vẫn tưởng tượng, mặc dù tràn đầy ngạo khí thiên chi kiều nữ, nhưng lại vô cùng ưu nhã tự nhiên, chưa bao giờ tự làm mình mất mặt trước đông đảo bàn dân thiên hạ.

Trịnh Nhược Du sở dĩ cảm thấy vô cùng hả hê, vốn dĩ cũng bởi hồi khai giảng đầu năm, cô từng tận mắt nhìn thấy Tiêu Sở Diễn cùng Triệu Tử Mặc lén lén lút lút núp ở chỗ vắng vẻ nào đó trong trường, hai người trò chuyện vô cùng sôi nổi hào hứng, sau lại có một lần bị Tô  đụng vào, mặc dù lúc đó còn chưa có xảy ra xung đột gì, nhưng “Cuộc tình tay ba” này vẫn bị nhiều người nhòm ngó đến.

Tin đồn mang đậm tính tiêu khiển này rất nhanh đã dẫn đến hậu quả khôn lường: trên diễn đàn trường đột nhiên nhảy ra một “Cuộc chiến giữa các hoa khôi”, đám bát quái tha hồ mà bàn tàn, bình luận kiêm thêm bầu chọn vị mỹ nữ có vinh dự được sánh đôi cùng Tiêu Sở Diễn.

Cuối cùng sự thật chứng minh, gừng càng già càng cay, Tô □ bằng dung mạo bất phàm mà mỉm cười chiến thắng, vốn dĩ cũng chính bởi không ít người phê phán Triệu Tử Mặc cho dù quả thật vô cùng khuynh quốc khuynh thành, nhưng lại quá mức hung hăng ngang ngược, hành động cử chỉ không đàng hoàng một chút nào.

Nhưng mà kể từ sau sự kiện kia, không còn ai nhìn thấy Tiêu Sở Diễn và Triệu Tử Mặc đi cùng nhau nữa, mà tính chất của đám bát quái vốn là sóng sau đè sóng trước, chuyện này rất nhanh chết bẹp chết dí luôn trên bờ cát, bị sự kiện tiêu khiển mới lạ khác thay thế.

Nhiệm vụ lần này có thể làm cho hai đại khoa khôi một lần nữa đụng vào nhau, Trịnh Nhược Du có thể nào ngồi xem kịch vui mà không hả hê được chớ!

Ai da, không có cách khác, hình như Triệu Tử Mặc được sinh ra là để cho người khác ghen tỵ, giống như kiểu người không cần hao tâm tổn sức gì vẫn có thể đoạt được thứ mình muốn vậy đó.

Lại nói đến đại tài tử khoa luật Kỷ An Thần, Trịnh Nhược Du cô kể từ khi vào đại học đã bắt đầu thầm thương trộm nhớ hắn, học kỳ này phải vất vả lắm mới gom góp được đủ dũng khí đi thổ lộ với hắn, cuối cùng nhận được sự ưu ái của hắn, nhưng mà sau một tháng qua đi, hắn lại phong thanh vận đạm nói với cô rằng, hắn đã thích người khác, mà người kia, tên gọi là Triệu Tử Mặc.

Dù biết rõ tình yêu của Kỷ An Thần nhất định sẽ không thể dài lâu, nhưng Trịnh Nhược Du vẫn không cam lòng, nếu như Triệu Tử Mặc không xuất hiện, ít ra cô còn một phần vạn hy vọng làm ngoại lệ trong đám bạn gái của Kỷ An Thần.

Sau khi sự kiện mất laptop phát sinh, Trịnh Nhược Du cố ý vô tình nói chuyện với đám bạn về việc Triệu Tử Mặc từng đi chụp hình ở khu Phù Tuyết, tuy ban đầu không có dụng ý gì đặc biệt, nhưng sau này thấy người ta bị vu oan, tâm trạng buồn chán vì thất tình của cô mới có thể cân bằng được một chút.

Nói gì thì nói, Triệu Tử Mặc vẫn là một cái gai trong lòng cô.

Trịnh Nhược Du lần này phi thường hy vọng, sẽ có thể được tận mắt chứng kiến xung đột của hai vị hoa khôi, nhưng cuối cùng lại tính sai một bước, hai vị mỹ nữ kia tuyệt đối không phải vì chuyện “Cuộc tình tay ba” cùng với “Cuộc chiến tranh giành giữa nhưng hoa khôi” mà nước lửa bất dung.

Nếu xét kỹ, Triệu Tử Mặc bề ngoài giống như một bức tranh thuỷ mặc đậm đà rõ nét, vô cùng nghiêng nước nghiêng thành, tính cách lại giống như một con suối trong khe núi, thanh thoát mà thấu triệt(*) ; Còn Tô □ vẻ ngoài dịu dàng xinh đẹp,  tính cách lại giống như nàng công chúa đến từ chốn thảo nguyên, rộng rãi mà thoải mái.

(*) “Thấu triệt”: tường tận, sắc sảo ở mọi khía cạnh

Xét về một mặt khác, Triệu Tử Mặc từ trước đến nay chưa hề có biểu hiện muốn theo đuổi Tiêu Sở Diễn, mà Tô □ lại đặc biệt am hiểu tường tận những hoa lá ong bướm vây quanh hắn, đối với cô ta, loại bỏ những tình địch kia cũng chỉ giống như nhổ cỏ giữa ngày hè, huống chi bây giờ xuất hiện một Triệu Tử Mặc xuất sắc như vậy, hai người ngang tài ngang sức, đại loại cũng được xếp vào chuyện thú vị chốn nhân gian.

Mà kể ra, quan hệ giữa hai người cũng vốn được xưng tụng là khá thân mật, nếu gặp nhau sẽ chủ động chào hỏi, thậm chí, ban đầu khi Triệu Tử Mặc vừa mới tham gia vào đài truyền hình trường, Tô □ còn tỉnh bơ đề cử Triệu Tử Mặc làm dẫn chương trình dự bị cho chuyên mục Hoạt Động Đoàn Trường, chỉ cần làm một thời gian ngắn lập tức sẽ được bổ nhiệm chính thức, chỉ có điều, Triệu Tử Mặc căn bản hoàn toàn không thích thú.

♥♥♥

 

Chương 8: Cuộc hẹn lúc nửa đêm.

Muốn hoàn thành nhiệm vụ Trịnh Nhược Du giao cho lần này, Triệu Tử Mặc ắt hẳn phải biết chớp lấy thời cơ mà hành động. Bởi vì buổi tối thứ Năm sẽ tổ chức một cuộc thi biện luận, lấy chủ đề là về “Xây dựng tình yêu”, phạm vi cực rộng, có thể nói là từ thời cổ chí kim đến tận bây giờ, mà sau khi phần biện luận kết thúc, sẽ có một ký giả được vinh dự đặt câu hỏi, người trả lời có thể là thí sinh, cũng có thể là nhân vật chủ trì. 

Cuộc thi biện luận này chính là một phần trong chuyên mục Hoạt Động Đoàn Trường. Người chủ trì là Tiêu Sở Diễn hợp tác cùng mỹ nữ năm thứ tư Trầm Tích Vi. Đến lúc đó Triệu Tử Mặc chỉ cần phụ trách mảng đặt vấn đề, đem đề tài liên quan đến chuyện của Tiêu Sở Diễn hắn ta mà ra sức truy hỏi, đảm bảo có thể từng bước hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng là Triệu Tử Mặc vẫn cảm thấy, chuyện trước mắt cần phải làm, chính là gặp riêng Tiêu bản tôn để xem xét tình huống trước, nếu không đến lúc đó cô cứ nhắm mắt mà làm thì chỉ sợ sẽ bôi nhọ danh dự của Tiêu tài tử danh tiếng lẫy lừng này.

Kỳ thực muốn liên lạc với Tiêu Sở Diễn cũng không khó, cô có số điện thoại di động của hắn, hẹn gặp mặt lại càng đơn giản hơn, bằng vào cảm tình cách mạng nhiều năm như vậy giữa hai người, thậm chí trong tay cô còn nắm được cả vương bài của hắn, có thể nói thích làm trời làm đất gì thì làm.

loading...

Chẳng qua là, có một lần hai người bọn họ bị bắt gặp ở một nơi vắng teo vắng ngắt trong trường, khiến cho tin đồn lên như diều gặp gió, đám bát quái trên diễn đàn trường cũng đã thu thập được kinh nghiệm đầy mình, cho nên lần này Triệu Tử Mặc tuyệt đối sẽ không hẹn gặp Tiêu Sở Diễn ở trong trường nữa.

Nhưng là đến khi cô gọi điện thoại lên lịch hẹn, đại tài tử Tiêu Sở Diễn lại nói: nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Cho nên cuối cùng, địa điểm gặp mặt vẫn là trường học, chẳng qua là thời gian có thay đổi chút chút, chọn đúng lúc đêm hôm khuya khoắt, đưa tay lên trời đảm bảo không nhìn thấy được ngón nào.

Xem ra chuyện đồn thổi giữa hai người, Tiêu Sở Diễn vẫn là cảm thấy bứt rứt không yên.

Trong điện thoại, Tiêu Sở Diễn chỉ dẫn từng “đường đi nước bước” cho cô, từ khu ký túc Mẫu Đơn băng qua mấy con đường, vượt qua mấy hồ nước, lướt qua những công trình kiến trúc đồ sộ…

Vì giờ này trong trường đã tắt hết đèn, cho nên Triệu Tử Mặc đã cầm đèn pin trong tay rồi vẫn không ngừng liếc đông nhìn tây, nếu gặp phải người khác thì cũng đành giải thích mình bị mộng du chứ biết làm sao…Nhưng mà cô cũng thật hưng phấn, tình trạng này rất giống với việc đêm hôm khuya khắt lén lén lút lút đi ra ngoài cùng người ta hẹn hò nha…

Đến khi Triệu Tử Mặc đến được địa điểm hẹn, bất giác toàn thân lạnh toát.

“Tiêu Sở Diễn, vì cái gì lại hẹn em ở WC a???” Triệu Tử Mặc đứng trong phòng vệ sinh nữ, đối diện với phòng vệ sinh nam mà ra sức oán thán.

“Buổi tối ăn hải sản cho nên đau bụng…” Một thanh âm hữu khí vô lực từ trong màn đêm truyền ra, không phải trong điện thoại di động, mà là từ phòng vệ sinh nam cách vách đó nha…

Triệu Tử Mặc lần nữa hoa hoa lệ lệ lạnh toát cả sống lưng, thu hồi hẳn cái ý nghĩ so sánh với hẹn hò ban nãy, địa điểm gặp mặt này cũng thật hoành tráng quá đi…

Ngẩn ra tầm độ một giây đồng hồ, Triệu Tử Mặc bỗng nhiên bật cười, sau khi cúp điện thoại liền gõ gõ lên vách tường hỏi: “Anh ở đây bao lâu rồi? Lục phủ ngũ tạng đã bị lôi ra hết chưa thế? Biết rõ ăn hải sản sẽ bị tiêu chảy rồi còn lỳ lợm, Tiêu Sở Diễn, em hỏi thật anh, anh hôm nay là bị cái gì làm cho kích động mà dẫn đến mất hết lý trí như thế kia hả?”

Tiêu Sở Diễn ở trong phòng bên cạnh, tựa hồ như xem nhẹ luôn lời trách móc mỉa mai của Triệu Tử Mặc, thanh âm vừa suy yếu lại vừa ai oán: “Thế giới này trừ tiểu nha đầu gian xảo dối trá kia ra, còn ai có thể làm anh tức giận đến mức này nữa…”

“Nó chọc giận gì anh?” Triệu Tử Mặc một bộ dạng nhàn nhã, tựa như câu chuyện này chỉ có hai người bọn họ mới hiểu.

“Cô ấy hẹn hò với thằng khác.” Thanh âm lần này lại ai oán thê thảm thêm một bậc.

Quả nhiên là vậy, thảo nào Tiêu Sở Diễn mới bất chấp sự đời mà lăn vào ăn bậy đám hải sản kia.

Nhưng mà… “Sao anh không ngăn nó lại?” Triệu Tử Mặc cực kỳ buồn bực, một khi Tiêu bổn tôn đã ra tay, chẳng lẽ tro còn có thể dính mũi dày được nữa sao!

Tiêu Sở Diễn đau khổ khịt khịt mũi: “Cô ấy phớt lờ anh, coi anh như không khí…”

Tiêu Sở Diễn dứt lời, Triệu Tử Mặc lại không nói gì, lát sau mới bình tĩnh nói: “Có phải anh làm chuyện gì chọc đến nó, khiến cho nó xù lông lên rồi?”

Cô dám đảm bảo chuyện này có liên quan đến tin đồn của hắn ta với Tô □, nha đầu kia mặc dù gian xảo dối trá, nhưng ắt hẳn vẫn phải quan tâm đến sự đời.

Phía bên kia không trả lời, xem ra cô đoán đúng rồi.

Triệu Tử Mặc dĩ nhiên biết giữa Tiêu Sở Diễn không cho người ta đồn đại về hắn và Tô , hoàn toàn là vì muốn tốt cho nha đầu gian trá khiến người ta vừa yêu vừa hận kia, nhưng Triệu Tử Mặc lại không thể ngờ mọi chuyện lại diễn biến như thế này.

Cô vốn là định áp dụng chiêu thức đả xà tuỳ côn thượng, hỏi một câu qua loa để đánh lừa và làm thoả mãn sự tò mò của quần chúng, mà bây giờ cô lại chợt phát hiện ra, bốn phía xung quanh mình quá sức yên tĩnh không hề có một tiếng động, mơ hồ chỉ có tiếng côn trùng kêu, lúc này mới ý thức được hoàn cảnh nói chuyện phiếm trong nhà cầu của hai người thật là quỷ dị. (~~> Đả xà tuỳ côn thượng: Đánh rắn tuỳ gậy. Câu này ngụ ý con người có thể xem xét thời cơ, thuận theo thời thế tình hình mà làm, để đạt được lợi ích lớn.)

“Tiêu Sở Diễn, anh xong chưa thế?”

“…Uhm,” Một hồi lâu sau bên kia mới có phản ứng, thanh âm ai oán yếu ớt bây giờ đã trở nên trong trẻo hơn nhiều: “Từ lúc em tới đã xong rồi.”

“Kháo!” Triệu Tử Mặc không nhịn được văng tục: “Vậy anh ngồi ngốc làm cái gì bên trong đó đó?” (~~> Nói lại, Kháo tương đương với F*ck)

“Hút thuốc.”

Triệu Tử Mặc hộc máu.

Khó trách bên kia một động tĩnh cũng không hề có.

“Vậy mau ra đi, em đứng bên ngoài chờ anh.”

Ai, không có biện pháp, từ nhỏ đến lớn mỗi lần hắn tức giận hay hờn dỗi chuyện gì, đều là núp trong mấy chỗ đặc biệt kỳ quái như nhà cầu hoặc những nơi cực kín đáo mà ngồi ngây ngốc một lát, đến khi ló mặt ra ngoài tức là đã chôn sâu những chuyện đó vào trong tâm khảm, tuyệt đối không biểu hiện ra ngoài, sau đó chớp được thời cơ nhất định sẽ ra tay trả thù.

Trong truyền thuyết Tiêu Sở Diễn là phúc hắc nam, chỉ có cô biết, phúc hắc nam là hắn như thế mà luyện thành.

Triệu Tử Mặc ngồi trên bãi cỏ ở bên ngoài một hồi, phía sau liền truyền đến tiếng bước chân nho nhỏ mà chậm rãi, không cần quay lại nhìn cũng biết giờ phút này Tiêu Sở Diễn đã lấy lại được tinh thần, phong độ lỗi lạc như vốn có.

Hắn ngồi xuống bên cạnh cô, anh sáng lờ mờ rọi vào khuôn mặt với ngũ quan thanh tú tinh tế, cả người tản mát ra một cỗ khí thế bức người, vóc dáng cao ráo cứ thế mà tuỳ tiện ngồi trên mặt đất, khiến cho người ta nhìn vào cũng phải cảm thấy một loại mỹ cảm khó nói nên lời.

“Tìm anh có chuyện gì?” Hắn miễn cưỡng nhàn nhạt mở miệng hỏi.

Triệu Tử Mặc nghiêng đầu, đôi mắt loé ra những tia sáng nhìn chằm chằm vào hắn, không thèm quanh co độp thẳng vào vấn đề: “Đương nhiên là về tin đồn của anh với Tô □ a, tại sao lại đột nhiên không cho phép người ta đồn thổi nữa, cũng có ai để ý đâu mà?”

Tiêu Sở Diễn nghiêm mặt: “Không có ai để ý? Em cũng không phải là không biết tính cách của tiểu nha đầu dối trá kia, ngoài miệng thì nói là không quan tâm, nhưng thực ra trong lòng lại để ý muốn chết…”

” — A…” Triệu Tử Mặc trên mặt hiện lên một vẻ như bừng bừng đại ngộ, “Nó hẹn hò cùng nam sinh khác, nguyên lai là muốn trả thù anh nha…Nhưng là Tô □ kiên trì theo đuổi anh như thế, không bằng bây giờ công khai luôn chuyện của anh với tiểu nha đầu dối trá kia cho quần chúng nhân dân biết luôn đi, làm như thế Tô mỹ nữ mới có thể ngay lập tức ngừng – bám – đuôi anh nha!”

Ánh mắt bên cạnh cô bỗng nhiên trở nên sắc bén mà lạnh như băng, Triệu Tử Mặc mặc dù ý định ban đầu là nói đùa cho vui, nhưng cũng không kìm nổi khó hiểu trong lòng, cuối cùng đành phải hắc hắc cười ngượng: “Đùa thôi đùa thôi mà, em làm sao có thể bán đứng tiểu nha đầu kia được chứ, kể từ lần đầu tiên đánh nhau với nó, sau khi nó thua em liền ra sức làm ô dù bảo vệ nó còn gì, ngay cả ban đầu khi bị thầy giáo phát hiện ra chuyện tình của nó với anh, cũng chính là em hiên ngang lẫm liệt làm kẻ chết thay a…”

Tiêu Sở Diễn lúc này trên mặt đã tràn ngập hắc tuyến.

Triệu Tử Mặc lộ ra một khuôn mặt cười cười: “Anh dù sao cũng phải nhớ chuẩn bị sẵn lý do để giải thích cho mọi người, cho dù là lý do tầm bậy tầm bạ gì đó cũng được, chỉ cần em hoàn thành được nhiệm vụ thì đều ok hết, còn nếu anh không chịu, nhất định em sẽ phanh phui chuyện của hai người, đến lúc đó anh có muốn trở tay cũng không kịp nha…”

Tiêu Sở Diễn âm ngoan nhìn cô, con ngươi thâm thuý bỗng loé lên một tia quỷ dị, từ tốn nở một nụ cười lạnh lẽo: “Em yên tâm, anh nhất định sẽ có biện pháp giải quyết, nếu như trước thứ sáu em còn chưa hoàn thành được nhiệm vụ, tối hôm tổ chức thi biện luận, anh cho phép em đặt câu hỏi.”

Triệu Tử Mặc bỗng nhiên cảm thấy toàn thân sởn cả da gà.

Đôi mắt của Tiêu Sở Diễn bây giờ đã trở nên hẹp dài tà mị như mắt hồ ly, mà mỗi lần hắn ta để lộ ra ánh mắt như thế này, nhất định sẽ có kẻ bị đại hoạ ập xuống đầu.

Mà Triệu Tử Mặc, lại chính là kẻ xui xẻo bị trừng phạt đó.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: