truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Duyên kì ngộ – Chương 33-34 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 Chương 33

 

Chân núi phía bắc núi Ngọc Thúy, giữa khu rừng rậm rạp thấp thoáng một tòa kiến trúc ngói vàng tường đỏ, trên mái hiên cong có hình con thú cát tường, bên dưới treo một chiếc chuông nhỏ, gió núi thoảng qua phát ra những tiếng “tinh tang” trong vắt lan theo gió. Đó là tòa lạc viện đơn độc trong biệt uyển hoàng gia, thái tử Lưu Giám, lương đệ Lý Thanh Lôi, tiểu công chúa Tâm Nhi đang bị giam lỏng ở đây.

Tâm Nhi còn nhỏ, chỉ thấy ở đây nhỏ hơn hoàng cung rất nhiều, chỉ cần mấy ngày là đi chơi hết biệt uyển, lúc này đang dẩu môi làm nũng Thanh Lôi: “Mẫu phi, ở đây không thích, đưa Tâm Nhi đi chỗ khác được không? Tâm Nhi nghe thấy rất nhiều tiếng chim hót”.

“Tâm Nhi ngoan, không được nói thế với phụ vương. Để mấy ngày nữa mẫu phi sẽ đưa con ra ngoài chơi”.

Thanh Lôi dịu dàng dỗ dành. Cánh cửa bị đẩy mạnh, Lưu Giám đứng tựa ngoài khung cửa cười lạnh lùng: “Đừng đánh lừa Tâm Nhi, cả đời chúng ta đừng mơ có thể ra khỏi chốn này!”.

Tâm Nhi nghe vậy òa khóc, Thanh Lôi buồn bã ôm ấp dỗ dành: “Đừng khóc, Tâm Nhi đừng khóc! Người đâu, đưa tiểu công chúa ra ngoài!”.

Một cung nhân dắt Tâm Nhi đi ra. Tiếng khóc xa dần, Thanh Lôi mới thở dài: “Sao phải trút giận lên đầu con trẻ!”.

Lưu Giám đi vào phòng ngồi, thẫn thờ nhìn bầu trời bên ngoài, một lát sau, thần sắc đã bình tĩnh: “Ta thực sự không biết ta đã làm sai điều gì mà phụ hoàng lại đối xử với ta như vậy. Chỉ là do mẫu hậu sao? Mẫu hậu đã lập mưu đầu độc mẫu thân của Tử Ly; cũng còn do họ Vương nữa, họ quá lộng quyền, thế lực quá lớn, phụ hoàng buộc lòng phế ta”.

Những ngày này Lưu Giám đã nghĩ thấu mọi sự. An Thanh vương chịu giúp Tử Ly, chắc chắn có mật chỉ của phụ hoàng. Bản thân chàng dựa vào các mưu sĩ Đông cung hiến kế, tín nhiệm Vương Yến Hồi mưu lược hơn người, cảm thấy mình và Tử Ly thực lực ngang nhau, tuy nhiên trận Hoàng Thủy khiến chàng hiểu ra, bản thân chàng không hề có kinh nghiệm tác chiến, thất bại cũng là chuyện thường tình.

Chàng rầu rĩ: “Lôi Nhi, nghe nói nhị muội và tam muội của nàng đều vô sự, Lý tướng vẫn đàng hoàng làm tướng gia. Nếu có cơ hội nàng hãy đi đi”.

Thanh Lôi hoảng hốt: “Điện hạ sao lại nói thế? Thanh Lôi không bao giờ rời bỏ điện hạ!”. Lấy Lưu Giám lâu như vậy, mười ngày sống ở biệt uyển này lại là quãng thời gian nàng thấy thanh thản thoải mái nhất.

Lại nhìn Lưu Giám, chàng giờ đã là phạm nhân, là thái tử bị phế. Tinh thần sa sút, ánh mắt u ám vời vợi nỗi buồn khôn tả, còn đâu tư phong hào hoa ngày nào. Chàng một mình ủ dột, cả ngày không nói, không ăn không uống. Thanh Lôi lo lắng ngày đêm ở bên chàng, cuối cùng trong đêm thứ ba, con người từng là thái tử Ninh quốc ôm lấy nàng bật khóc, khóc vì mẫu hậu của chàng, khóc vì phụ hoàng nhẫn tâm, khóc vì bản thân chàng trở thành vật hy sinh.

Thanh Lôi không biết nói sao chỉ có thể ôm chàng thật chặt, sự nồng nhiệt và quyến luyến của chàng đêm đó khiến nàng nhớ lại những ngày mới vào Đông cung.

Ở biệt uyển thật là tốt, phạm vi hoạt động thu hẹp lại, cũng bớt phải toan tính đối phó. Thanh Lôi đứng lên đi đến quỳ trước mặt thái tử, ngả đầu lên gối chàng, dịu dàng: “Điện hạ, chàng còn nhớ Đào hoa yến không?”.

“Nhớ, ta nghe thấy tiếng đàn từ trướng của Lý phủ vọng ra, liền ao ước muốn được người gảy khúc đó làm tri kỷ”. Lưu Giám nhẹ nhàng vuốt tóc Thanh Lôi. Thầm nghĩ, bản thân mình đã sớm khao khát quyền lực, ngay tình yêu đơn thuần của Thanh Lôi mình cũng muốn lợi dụng. Bây giờ mình thất thế, nàng vẫn thủy chung.

Thanh Lôi cười khúc khích: “Điện hạ đúng là mắt để đi đâu. Lúc đó Cố Thiên Lâm lựa khúc “Bội lan” thiếp đã biết mình không hy vọng, về cầm ca thiếp và Thiên Lâm cũng ngang tài ngang sức, nàng ấy chơi trước, cho dù thiếp cố chơi khúc khác, cũng không vượt được nàng ấy. Lòng hoảng loạn, nghĩ chàng đang chờ bình phẩm, tay cứ run lên…”.

Lưu Giám mỉm cười: “Cho nên, tiểu muội mới thay nàng đánh khúc “Thu thủy”? Chị em nàng giấu được mọi người, kể cả ta”.

Chàng đã biết rồi. Thanh Lôi thở dài: “Điện hạ có trách thiếp không? Hôm đó thiếp tự làm tay bị thương là muốn đoạn tuyệt cây đàn để trừ hậu họa. Tinh ma như Vương Yến Hồi sớm muộn cũng nhận ra bí mật, thiếp chỉ không muốn mất đi sủng ái của điện hạ cùng phú quý quyền thế tương lai”.

“Lúc ta nghe tiểu muội nàng chơi khúc đó đã cảm thấy lạ, về sau ở Đông cung lại tận tai nghe muội ấy chơi lại khúc “Thu thủy” mới khẳng định đúng là muội ấy”. Lưu Giám nhớ lại, đột nhiên lại chuyển sang chuyện khác, mặt rầu rĩ. “Thanh La đã giúp Tử Ly, nếu không đã chẳng diễn tấn trò đó, chuyện Tử Ly và Bình Nam vương vì A La trở mặt với nhau, mặc dù chúng ta có chút nghi ngờ, nhưng cũng không thể hoàn toàn khẳng định. Một mặt muốn binh mã trong tay cha con An Thanh vương, muốn không đánh mà thắng, một mặt lại lo không có cớ ra tay trước, cho nên trong lúc do dự không lường hết được. Trận ở khe núi Hoàng Thủy nếu chúng ta không đi, cuộc tranh giành với Tử Ly và Bình Nam vương ở Phong thành sau này, ai thắng ai thua cũng khó nói”.

Tử Ly và cha con An Thanh vương đã có tính toán. Lưu Giác vừa trở về đã khống chế ba cổng thành, nhưng bản thân chàng cũng có người cài cắm ở triều đình và quân đội, lực lượng này cũng không nhỏ, đều là những người bao năm một lòng trung thành với chàng. Cho dù chàng bị giam lỏng ở biệt uyển, một ngày nào đó cũng có thể bỏ trốn, chỉ cần hô một tiếng lập tức có một đội quân hùng hậu hưởng ứng.

Mắt Lưu Giám nhìn ra xa, chẳng lẽ thái tử như chàng tuy chưa bao giờ cầm binh lại bất tài như vậy? Sai lầm của chàng là ở chỗ quá dựa vào thế lực họ Vương, quá tin vào tài trí của Vương Yến Hồi. Cũng may trước khi đi Hoàng Thủy chàng đã dặn dò cẩn thận, nếu chàng thất bại, những người theo chàng phải án binh bất động, lặng lẽ đợi thời, chưa có lệnh của chàng, không được manh động. Nếu không, chàng bị giam trong biệt uyển sẽ như ngọn đèn, những người trung thành với chàng sẽ lao tới như thiêu thân để rồi chết trong tay trọng binh của Tử Ly.

Chàng ngưng dòng suy nghĩ, biết Thanh Lôi đang chờ câu trả lời, mỉm cười: “Nàng ngốc quá, sau khi nàng vào Đông cung, ta chưa từng nghe nàng đánh lại khúc “Thuy thủy”, sớm tối bên nhau, ta cảm thấy nàng là nữ nhân yên phận, đâu có chí hướng cao xa, khát vọng bay bổng thiên mã hành không như tiếng đàn thể hiện? Thanh La đánh thay nàng, chẳng qua chỉ tác thành duyên phận cho nàng và ta mà thôi. Sao ta không biết ngoài chơi đàn, nàng còn có nhiều tài lẻ như vậy? Nàng đúng là tài nữ”.

Thanh Lôi rơi nước mắt, nỗi niềm bao năm cuối cùng đã hóa giải. Nàng nghẹn ngào: “Điện hạ, Lôi Nhi từ nhỏ kiêu căng, không biết bên ngoài trời đất bao la người tài vô số, nên bụng dạ hẹp hòi không bằng người, không xứng với điện hạ”.

“Có nàng ở bên ta đã thỏa mãn rồi. Ngày trước Vương Yến Hồi tự cho là thông tuệ, thích bày mưu tính kế, sau khi lấy ta lại không chịu chăn gối với ta. Nàng ta chỉ cần quyền lực. Phú quý uy quyền ai chẳng thích, chỉ có nàng thực lòng yêu ta. Có lúc thần trí ta mê muội, bởi muốn tranh giành với Tử Ly, nên đã lợi dụng nàng lôi kéo Bình Nam vương. Nàng không trách là đã khiến ta được an ủi rất nhiều rồi”.

Ánh nắng xuân chiếu vào trong điện. Hai người tựa vào nhau như đôi chim. Tử Ly cùng một đoàn thị vệ đến biệt uyển, chàng rất hài lòng khi biệt uyển được cảnh giới nghiêm cẩn ngay từ chân núi. Chàng bố trí ở đây một vạn binh sĩ, bao vây toàn bộ biệt uyển, hơn mười ngày vẫn không thấy một chút động tĩnh. Lẽ nào đại ca lại bất tài như vậy, ngay một thuộc hạ trung thành cũng không có? Chàng không tin!

Cánh cổng biệt uyển từ từ mở ra, cung nhân dõng dạc hô: “Vương thượng giá đáo!”.

Lưu Giám dẫn mọi người trong biệt uyển quỳ phục dưới đất, miệng hô: “Tội thần Lưu Giám cung kính nghênh đón vương thượng, vương thượng vạn tuế, vạn vạn tuế!”.

Tử Ly vội đỡ chàng: “Đại ca, đừng làm vậy! Tử Ly tổn thọ mất!”.

Lưu Giám ngẩng đầu cười: “Lễ không thể bỏ, xin vương thượng để Giám làm nốt đại lễ!”.

Tử Ly buông tay đứng yên, nhận xong đại lễ của mọi người, bước đến đỡ Lưu Giám: “Đại ca, huynh đệ chúng ta không cần lễ tiết cầu kỳ, Tử Ly có lời muốn nói với đại ca”. Nói xong kéo Lưu Giám đi vào đại điện.

Cửa đóng lại, trong điện chỉ còn hai huynh đệ, Lưu Giám cười: “Vương thượng đến lần này là để ban chết cho tội thần hay sao?”.

Tử Ly cúi gập người hành lễ với chàng, Lưu Giám ngớ người , quỳ xuống: “Vương thượng làm gì vậy? Thần sao dám nhận lễ này!”.

Tử Ly nhìn Lưu Giám: “Đại ca trị quốc kỳ tài, Tử Ly không bằng. Di chỉ của phụ hoàng là nhằm vào ngoại thích họ Vương chuyên quyền, nên mới để Tử Ly thừa kế vương vị. Nay họ Vương đã rời khỏi triều chính, hôm nay Tử Ly đến là muốn mời đại ca trở về triều!”.

Lưu Giám thầm kinh ngạc, không hiểu Tử Ly có ý gì. Lại nghe Tử Ly nói giọng thành khẩn: “Phụ hoàng sức khỏe suy yếu, triều chính Ninh quốc do một tay đại ca lo liệu đâu vào đấy, đệ mong đại ca vứt bỏ tỵ hiềm, về giúp đệ một tay”.

Hắn mời mình quay về triều giúp hắn, chắc chắn sẽ ủy thác trọng trách. Tử Ly mới lên ngôi chục ngày, lẽ nào không sợ mình nhân cơ hội làm phản? Hay là muốn nắm chứng cớ nhanh chóng giết mình? “Tử Ly không sợ ta nhân cơ hội bồi dưỡng thế lực, một ngày nào đó tranh giành với đệ?”. Lưu Giám nói thẳng.

“Nếu đại ca có tâm ý đó, bây giờ Tử Ly xin thoái vị nhường người tài. Vương hoàng hậu, Vương Yến Hồi đã chết, Vương thái úy cáo lão về quê, quan viên họ Vương trong triều đều đã bị bãi miễn, con cháu họ Vương vĩnh viễn không được vào triều làm quan. Ngoại thích đã bị loại bỏ, đại ca đăng cơ có gì không thuận!”. Tử Ly cười nhạt.

Lưu Giám thầm cười khẩy, nếu mình thấy xuôi tai mà nhận lời, e rằng lập tức đầu lìa khỏi xác! Chàng thở dài: “Trải qua chuyện này ta đã không còn tâm ý quan tâm triều chính, chỉ cầu cùng Lôi Nhi và Tâm Nhi sống bình an suốt đời. Nếu Tử Ly thương xót đại ca, hãy để đại ca được toại nguyện”.

Tử Ly muốn khuyên, Lưu Giám dứt khoát nói: “Sống hơn mười ngày ở biệt uyển này, Giám và Lôi Nhi tâm đầu ý hợp, cảm thấy vinh hoa phú quý đều là phù vân chớp mắt, chi bằng cầu mong toàn gia sum vầy, bình an hưởng lạc. Lòng ta đã quyết, vương thượng hãy cho Giám được toại nguyện!”.

Tử Ly ngây người nhìn chàng, kìm chế cũng được đấy. Với hiểu biết của chàng về Lưu Giám, đại ca của chàng đâu phải hạng bất tài, chưa bao giờ đánh trận đã có thể xử trí triều chính tốt như vậy, trong tay tất có lực lượng bí mật, hơn nữa lực lượng này có lẽ đã sớm bố trí đâu vào đó, cho nên biệt uyển mười ngày qua mới sóng yên biển lặng.

Nếu Lưu Giám đồng ý quay về triều, chàng còn yên lòng, bây giờ đã từ chối thẳng, không ngoài suy tính sợ sau khi về triều, được chàng trọng dụng, những quan viên cùng cánh ngày xưa sẽ vây quanh nịnh bợ, để rồi nhanh chóng bị quy tội kéo bè kết đảng, bị chàng giết chết. Lưu Giám từ nhỏ sống trong nhung lụa, cũng kiêu ngạo như chàng. Hoàng huynh này vốn không có sai lầm gì lớn, do ngoại thích chuyên quyền mới bị phế, còn bản thân chàng được cha con An Thanh vương ủng hộ nên mới thuận lợi lên ngôi, làm sao hoàng huynh phục đây? Không còn quan tâm triều chính nghĩa là đang rắp tâm bí mật quy tụ lực lượng. Xem ra, những ngày thanh bình hoàng huynh vừa nói kéo dài không lâu. Tử Ly mỉm cười: “Đã thế, ta sẽ lệnh cho phủ nội vụ đổi phủ Ly Thân vương thành phủ Thanh vương, cả gia đình đại ca có thể chuyển về đó”.

Đây là nhượng bộ lớn nhất của hắn sao? Lưu Giám cười thầm Nếu hắn thực sự muốn bỏ qua cho mình thì đã có thể phá bỏ lệnh cấm. Thực ra, ở Ninh quốc không ít người kêu oan cho thái tử chàng. Làm thái tử từng ấy năm, quan viên trong triều đều khen tài xử trí triều chính của chàng. Nếu Tử Ly vừa đăng cơ đã giết chàng, quần thần trong triều cho dù không nói ra, nhưng suy nghĩ trong lòng ai biết. Lòng người luôn vô cùng quan trọng. Quả nhiên không ngoài dự doán, hành xử của Tử Ly đối với thái tử bị phế càng khiến chàng thu phục được lòng người. Đón người thân trở về Phong thành, được quần thần trong triều hết lời khen ngợi, lòng người càng hướng về tân vương.

Tử Ly trao cho Cố Thiên Tường thống lãnh Hữu quân, giao quyền thống lĩnh Nam quân cho Lưu Giác, trao ấn Tây soái cho Cố Thiên Tường, trao ấn Nam soái cho Lưu Giác.

Lưu Giác trở về vương phủ, lòng buồn bã. Một tháng rồi, Tử Ly không phong A La làm phi, cũng không thả ra, không biết chủ ý thế nào. Tử Ly muốn chính miệng A La nhận lời lấy chàng ta? Với tính khí A La không chịu nổi cuộc sống tù túng chắc chắn không đồng ý. Chàng vừa lo lắng vừa sốt ruột, nếu A La mãi không được phong, sẽ có người dâng biểu tấu, nàng chắc chắn phải chết. Lúc này, bất luận được Tử Ly trọng dụng thế nào chàng vẫn không thể nào vui được, quyền lực càng lớn, lòng chàng càng trống trải.

Chàng và Thành Tư Duyệt đua thuyền trên sông Đô Ninh cả Phong thành đều biết, tâm trạng sốt sắng muốn bế cháu của An Thanh vương triều đình đều biết, sao A La không biết? Đột nhiên chàng nảy ý nghĩ, lẽ nào Tử Ly đang đợi chàng không nhẫn nhịn được, đưa A La đi trốn? Chàng toát mồ hôi lạnh, nếu là thế, hẳn chàng ta sẽ tìm cớ tước binh quyền của chàng, loại bỏ sự uy hiếp của cha con chàng đối với chàng ta. Nếu đúng là thế, tâm địa Tử Ly quả thực thâm hiểm.

Lưu Giác nhìn Tử Ly từng bước thu phục quần thần, đối xử tốt với gia đình thái tử. Chàng đã nghĩ ra, trước đây cha chàng đã nói phải cho Ô y kỵ lộ mặt, công khai lực lượng bí mật chính là đã nghĩ đến điều này.

Nhưng còn A La? Hiện giờ không thể manh động, Lưu Giác bồn chồn cả ngày uống rượu một mình trong Tùng phong đường. Tử Ly nhẩm tính, đã hơn hai mươi ngày không gặp A La. Bây giờ có thời gian định đến thăm nàng, chàng cố tình bỏ bẵng chừng ấy thời gian cốt làm hao mòn sức chịu đựng của nàng, liệu có tác dụng gì không?

Tử Ly không hề lộ ra chàng chưa đưa A La vào hoàng lăng, lúc đầu chàng chỉ muốn để cho A La tự do lựa chọn. Nhưng khi người nàng lựa chọn không phải là chàng, khiến chàng choáng váng. Chàng cười đau khổ, tuy nói là để tùy nàng lựa chọn, nhưng thực ra là chàng không đành từ bỏ, chàng không thể nào xua đi nỗi khao khát có nàng. Trên đường đi, lòng rối như tơ, thoáng chốc đã đến điện Ngọc Hoa từ lúc nào, chàng xua tay ra hiệu cho cấm quân không cần truyền báo để khỏi kinh động đến nàng.

A La đang chán ngán. Hàng ngày chỉ có ăn và ngủ, mấy ngày đầu nàng còn không sốt ruột, còn nghĩ có thể Tử Ly đang tìm cớ phá quy định đó, thả nàng đi. Nhưng bây giờ càng ngày nàng càng lo lắng, càng sợ hãi mình thật sự phải sống cả đời ở đây. Lưu Giác không muốn nàng chết, nhường nàng cho Tử Ly, chàng sẽ không đến đưa nàng đi. A La đã chớm nản lòng, lẽ nào mình phải làm lại từ đầu, tìm niềm vui trong sự ganh đua giành giật với đám phi tần hậu cung? Để có niềm vui đó phải được sủng ái của Tử Ly, phải sống với người mình không yêu suốt cả cuộc đời ở một nơi mình không thích ư? Nàng thở dài.

Cung nữ ngại ngùng khẽ giục: “Nương nương, cơm nguội rồi!”.

A La nổi đóa: “Ta đã nói không được gọi bừa, ta vẫn chưa lấy vương thượng của các người, nguội thì đổ đi, không ăn!”.

“Lẽ nào muội không hiểu, cho dù muội có lấy hay không, đều phải làm hoàng phi của ta?”. Giọng Tử Ly nhẹ nhàng vang lên ngoài cửa.

A La ngạc nhiên, quay đầu nhìn chàng, lạnh mặt nói: “ Đó là do hai người đồng lòng tình nguyện, một người sợ muội chết, nên đã để muội sống khốn khổ thế này. Một người cũng sợ muội chết, nhưng trong lòng lại vỗ tay, thì ra tổ tông lại có quy chế như vậy. Vương Yến Hồi đúng là chết rồi vẫn còn muốn giúp chàng!”.

“Nàng ta đâu phải giúp ta mà là muốn thấy ta và Doãn Chi đánh nhau vỡ đầu, khiến muội chết đi sống lại, đàn bà như thế mới thực mưu sâu!”. Tử Ly than thở.

“Đúng, vừa may hai người, một người tình nguyện nhường, một người tình nguyện nhận, giải quyết trong hòa bình. Thật tiếc cho Vương Yến Hồi, lao tâm khổ tứ nghĩ nhiều như vậy, kết quả lại vô dụng!”. A La nói giọng châm biếm.

Tử Ly ra hiệu cho cung nữ lui, nhỏ nhẹ nói: “A La, chúng ta bình tĩnh nói chuyện với nhau. Từ lúc quen muội ta đã thêm một ước nguyện. Bây giờ ta đã ngồi lên ngôi báu. Nhưng còn muội, ta lại không từ bỏ được, chính ta cũng không hiểu nổi”. Tử Ly từ từ đi đến ngồi xuống bên án thư, nụ cười dịu dàng trên mặt như thấm nỗi đau. “Khi chúng ta quen nhau, ở bên nhau rất vui vẻ, muội tránh Lưu Giác như tránh thú dữ, muội hoàn toàn không có ý với chàng ta, lại còn vì thế trốn khỏi tướng phủ. Nhưng tại sao, A La, ba năm qua, lòng muội lại hướng về chàng ta?”.

Câu hỏi này A La cũng từng tự hỏi mình. Muội cũng không biết từ lúc nào lòng muội bắt đầu rung động vì Lưu Giác, lần gặp lại ở Lâm Nam hay lúc đấu trí ở Phong thành? A La nói nhỏ: “Lưu Giác đã cho muội nhìn thấy mắt chàng, đó là đôi mắt chân thành kiên định, chàng nói chàng sẽ bảo vệ muội suốt đời suốt kiếp”.

“Lẽ nào ta không thể? Lẽ nào muội không biết lòng ta đối với muội?”.

“Trong những ngày đại hàn chàng đã vì muội mà đốt lửa sưởi ấm cho hải đường ra hoa”. A La mắt nhìn ra xa, trong ký ức từng đóa hải đường kiêu hãnh khoe sắc, màu đỏ chói như tấm lòng chàng.

“Ta ngày ngày sai người vượt chặng đường ngàn dặm đưa cải trắng đến Biên thành là chỉ muốn nếm hương vị ngày xưa muội làm. Ta đêm đêm ngắm nhìn đôi mắt muội trên khuôn mặt Cố Thiên Lâm, lại không thể nào trở về Phong thành gặp muội. Tình ta… đối với muội lẽ nào còn chưa đủ sâu?”. Tử Ly nghĩ đến nỗi nhớ nhung, nỗi cô đơn đằng đẵng giày vò tâm can suốt ba năm.

A La ngẩng đầu nhìn chàng: “Muội biết, Cố Thiên Lâm đã nói với muội. Tỷ ấy biết, những cái đó tỷ ấy đều biết hết, đối với một người phụ nữ điều đau khổ nhất không gì hơn người mình yêu thương lại đi yêu người khác”.

“Muội vẫn câu nệ chuyện đó sao? Vẫn luôn để bụng chuyện ta lấy Cố Thiên Lâm để có được vương vị, để được ủng hộ của Cố tướng. Rõ ràng ta có thể từ hôn nhưng vẫn quyết lấy nàng ấy! Nhưng, suy đi tính lại, khi đó bổn phận của ta quá nặng nề, ta có cái khó của ta, ta đành để mất muội! Muội tưởng ta không sai người đi tìm muội sao? Muội tưởng ta không muốn đưa muội cao chạy xa bay sao? Cũng như Lưu Giác bây giờ, lẽ nào chàng ta không muốn đưa muội đi? Chàng ta muốn nhưng chàng ta không dám, giống như ta năm xưa, ta muốn, nhưng ta không thể!”. Tử Ly xúc động, ánh mắt sầu thảm. Tại sao A La không hiểu, tại sao nàng không hiểu tình cảnh khi chàng cưới Cố Thiên Lâm!

“Muội vẫn câu nệ chuyện danh phận sao? Muội không thể vì ta hy sinh một chút ư? Họ cần địa vị, ta cho họ, bởi vì ta là hoàng đế, ta nhất định phải bình ổn hậu cung, nhưng ta có thể cả đời không động đến sợi tóc của họ! A La, muội muốn ta phải thế nào?”. Tử Ly hét lên. Chàng đã rất mực yêu nàng, chàng đã nhượng bộ đến mức thà chịu đối kháng với hậu cung và những người ủng hộ hậu cung. Nàng còn muốn chàng làm gì đây?

A La không phải không cảm động, không phải không đắng lòng. Người đàn ông trước mặt nàng là hoàng đế Ninh quốc, là hoàng đế một cường quốc hùng thịnh nhất đại lục. Chàng là người đàn ông đầu tiên nàng gặp ở thế giới này quan tâm nàng, bảo vệ nàng, sủng ái nàng hết mực. Chàng có ngoại hình tuấn tú, tài năng xuất chúng, là người đàn ông lý tưởng của bao thiếu nữ? Sau này hậu cung ở đây sẽ có bao nhiêu mỹ nữ, đua nhau trang điểm, nịnh nọt để cầu có được một chút ân sủng của chàng. Còn Tử Ly lại không hề cho họ mảy may cơ hội, chàng dồn tất cả tình âu yếm dịu dàng cho một mình nàng.

A La quả thực khó khăn, không nỡ nói một câu từ chối. Đâu phải nàng không quý mến chàng, chàng mở Tố tâm trai, có phải do chàng thiếu bạc? Chàng chỉ muốn làm nàng hài lòng. Chàng vì nàng nghĩ ra bao nhiêu trò chơi mới lạ. Nửa đêm lọt vào tướng phủ đón nàng đến thảo nguyên, dựng trướng ngắm trăng. Trong bữa tiệc ở Đông cung chàng đã bất chấp nguy hiểm đứng ra bảo vệ nàng. Trong đêm tân hôn còn bỏ lại vương phi mới cưới chạy đến phủ bộc bạch nỗi lòng với nàng. Nàng đâu phải không biết, nàng đâu phải không hiểu.

A La cúi đầu nước mắt ứa ra: “Chúng ta gặp đúng người, nhưng không đúng lúc. Khi muội gặp huynh, huynh đã có hôn ước, muội không thể lấy huynh, một mực muốn rời khỏi tướng phủ. Đại ca, là muội đã phụ huynh!”.

“Đứng gọi ta là đại ca!” Tử Ly hét to, nhảy đến nắm vai A La lắc mạnh, “Muội còn gọi ta là đại ca! Muội thật quá tham lam, rõ ràng không thể ở bên ta nhưng lại không muốn mất tình cảm của ta dành cho muội. Cho nên mới gọi ta là đại ca phải không? Muốn để cho ta yêu muội, nhưng chỉ có thể lấy thân phận đại ca chăm sóc muội!”.

A La lòng tan nát, đẩy tay Tử Ly: “Được, muội không gọi huynh đại ca, vương thượng! Muội gọi huynh là vương thượng được chứ? Có cần muội hành đại lễ ba quỳ chín lạy không? Có cần muội quỳ xuống cầu xin huynh, trong thâm tâm muội không thể chấp nhận một người đàn ông đã có một người vợ, sau này còn có rất nhiều người vợ khác! Tâm tư lúc đó của muội hoàn toàn chỉ nghĩ làm thế nào đưa mẹ muội rời khỏi tướng phủ! Lúc đó muội hoàn toàn không có tâm trạng đi thích một người đàn ông có vợ, vương thượng!”. A La nói xong đứng thẳng người, rồi quỳ phục xuống, “Đây mới là lễ tiết đối với huynh! Muội đâu dám gọi Ninh vương là đại ca, muội đâu dám với cao như thế!”.

Tử Ly lùi hai bước, thở hắt ra, A La nói gì? Nàng ấy phải quỳ để nói chuyện với chàng? Nàng ấy một mực muốn kéo rộng khoảng cách với chàng sao? Tử Ly sững sờ nhìn A La quỳ phục dưới nền, không thể kìm chế từng cơn đau dội trong lồng ngực: “Muội gọi ta là gì, A La? Ngay cả muội cũng muốn rạch ròi tôn ti với ta, đẩy ta vào chốn cô đơn? Muội gọi ta là… vương thượng? Muội… muội thật biết làm ta đau lòng!”.

A La mím môi, mắt long lanh ngấn nước, cái nhìn mông lung, dường như nhìn chàng, lại dường như vượt qua chàng nhìn đi chỗ khác. Tử Ly đột nhiên hoảng loạn, sải một bước kéo A La lên, ôm vào lòng: “Được rồi, được rồi, A La muội đừng như thế, là ta không tốt, là ta không tốt, muội đừng gọi ta là vương thượng, muội không nên quỳ trước mặt ta. Muội đừng xa cách ta như thế! Xa đến mức khiến ta… ta bất chấp triều thần phản đối, sẽ giải tán hậu cung, ta chỉ cần một mình muội, như vậy muội sẽ đồng ý lấy ta đúng không?”. Giọng chàng buồn thảm, vừa da diết khẩn cầu. Nếu A La chỉ vì không muốn chia sẻ chàng với những người đàn bà khác. Tử Ly nghĩ, chàng sẽ cảm thấy được an ủi ít nhiều, chàng sẽ tự nói với mình. A La vì tình thế ép buộc, không phải không yêu chàng. Nhưng lời vừa dứt, A La nói ngay: “Không!”.

Chỉ một chữ. Thân thể còn đau hơn lúc roi gân giảo long quất vào da thịt, lạnh hơn hàn băng thấm vào xương cốt, chỉ cần một chữ “Không” này của nàng!

Thế giới trước mặt tối sầm trong chớp mắt, Tử Ly buông nàng ra, hai tay buông thõng, đôi mắt trợn to nhìn nàng đã có những vằn máu đỏ, chàng nghiến răng: “Chính bởi vì chàng ta không nạp thiếp? Chính bởi vì phụ thân chàng ta chỉ có một tri âm? Chính bởi vì khi ta không ở bên muội, muội đã gặp chàng ta ở Lâm Nam? Thấy chàng ta tình sâu nghĩ nặng, muội cảm động! Tại sao trước nay muội chưa bao giờ nghĩ đến ta, nghĩ đến tấm lòng của ta? Thậm chí, vì chàng ta muội còn tung tin, miệng xưng xưng nói, người muội yêu là ta?”.

Giọng Tử Ly dồn ép đến mức A La bất giác lùi về sau: “Muội nên biết, ta biết rõ đó là trò diễn, nhưng vẫn không kìm được ý nghĩ cho đó là thật! Muội nên biết ta hoàn toàn không cần diễn cho ai xem, bởi vì lòng ta vốn đã trao cho muội. Ba năm không gặp, khi ta nhìn thấy muội ở phủ An Thanh vương, ta không thể thừa nhận với chính mình, tất cả trò này là giả dối!”.

A La cuối cùng không kìm được, hét lên: “Đúng, muội không biết làm thế nào, lúc đầu muội không thích huynh ấy, lúc đầu tình cảm của muội với huynh vượt xa đối với huynh ấy, nhưng đó là trước kia. Về sau đã thay đổi, huynh ấy dần dần làm muội cảm động, khiến muội thích huynh ấy từ lúc nào, muội thích huynh ấy từ lúc nào chính muội cũng không biết!”.

“Được, muội thích chàng ta, vậy muội để ta ở đâu!”. Tử Ly tức run người, không còn vẻ điềm tĩnh thường nhật, giơ tay kéo nàng vào lòng, “Muội thích chàng ta cũng vô ích, chàng ta không cần muội nữa! Bởi vì chàng ta cũng như ta, không muốn muội chết!”.

Tử Ly ghì nàng rất chặt, A La bị ghì cứng trong lòng chàng, ngẩng đầu đau đớn nhìn chàng, chỉ có một con đường đó sao? Nàng nghe thấy tiếng Tử Ly lạnh lùng: “Ta sẽ không để muội chết, muội buộc phải trở thành người của ta!”.

Nói xong chàng đẩy tay, A La ngã lăn ra giường, sững người, cuống cuống lết về đầu giường bên kia, một chân giơ ra bị Tử Ly tóm lấy kéo giật lại. Nàng hét: “Không!”. Chân kia đạp về phía Tử Ly.

Chàng giơ tay đỡ, nắm được bàn chân nàng lật một cái, người nàng đã lật trở lại. Chàng dùng chân ép A La, hai tay vừa rẽ ra, xiêm y trên người nàng bị xé rách từng mảnh lộ ra khoảng lưng trắng ngần.

“Ôi, không! Không!”. Hai tay đấm túi bụi, nàng ra sức giãy dụa. Tử Ly ép người lên, miệng đã chạm vào tấm lưng mịn màng của nàng, chỉ thấy toàn thân A La cứng đờ, cổ nổi gai ốc.

Tử Ly nhìn A La bị kẹp cứng dưới cơ thể mình, miệng không ngừng kêu khóc. Tiếng khóc đó, tiếng kêu đó đâm vào tim chàng ứa máu. Chàng dừng lại: “Muội không bằng lòng đến thế sao?”.

A La úp mặt xuống giường, kinh sợ. Thì ra tiếp xúc thân mật với người mình không thích lại khó chịu như vậy! Nàng không chống lại được chàng, giọng khản đặc: “Huynh muốn… nếu huynh muốn, huynh cứ làm đi, lần đầu tiên của người con gái cũng chẳng có gì ghê gớm!”. Nàng nhắm mắt, coi như mình đã chết.

Tử Ly ngồi dậy, xoay mặt nàng về phía mình. A La né tránh ánh mắt chàng. Trong đôi đồng tử lóng lánh chỉ có nỗi tuyệt vọng và oán ghét. Chàng buông tay, lau nước mắt cho nàng: “Không sao, chỉ cần ta muốn, muội nói gì cũng vô ích”.

Nàng giang tay tát vào mặt chàng, chàng không né tránh. A La thật nhẫn tâm! Chỉ một cái tát đã ném chàng ra khỏi yêu và hận. Thà đừng quay trở về, từ nay để cho lòng nguội lạnh, như vậy sẽ không phải đau khổ nữa.

Tử Ly nhìn nàng không chớp mắt: “A La, từ lúc nào giữa chúng ta trở nên như vậy? Muội trở nên ghét ta đến thế? Lẽ nào muội không biết chúng ta đều không muốn nhìn muội chết, cho nên Lưu Giác mới đưa muội vào cung, cho nên ta mới muốn muội làm phi tử của ta. Ta đã làm sai điều gì? Dẫu năm xưa ta chấp nhận hôn nhân do phụ hoàng ban cho, lựa chọn Cố Thiên Lâm, lựa chọn thế lực họ Cố?”.

A La ngân ngấn nước mắt, ngoảnh đầu không dám nhìn chàng: “Muội xin lỗi, huynh không làm sai gì hết, là muội đã phụ huynh”.

Tử Ly thở dài: “Muội nghĩ lại đi, được không? A La muội nghĩ lại đi”.

A La lặng lẽ nằm trên giường, từ cửa sổ có thể nhìn thấy ánh trăng. Bởi vì muốn cứu mạng mình sao? Vậy thì mình không sống nữa! Trả mạng cho hai người đó, sau này không cần cả đời quanh quẩn trong thâm cung.

Tử Ly đi rồi, cung nữ bước vào: “Nương nương, nô tỳ hầu người thay y phục!”.

“Cút!”. A La quát.

Cung nữ sợ hãi giật mình, lùi ba trượng, đứng yên một góc.

Từng tiếng nấc như gõ vào tim. Nàng thầm nghĩ, nếu là lúc mới đến thế giới này, nàng đã đầu hàng, bởi vì giữ tính mạng là quan trọng. Nhưng đến một lúc nhất định, nàng thực sự không sợ chết. Sống là tốt, nhưng sống thế này thà chết còn hơn! Hỡi thế lực siêu nhiên khiến ta vượt thời gian không gian trở về quá khứ! Ta cầu xin các người cho ta chết đi để ta vượt thời gian không gian lần nữa, quay trở về chiếc giường nhà ta ở thế giới hiện đại. Khi tỉnh giấc, nhận ra tất cả chỉ là giấc mơ, một giấc mơ quá dài mà thôi. A La nằm bất động, dần dần ngủ thiếp.

Trời sáng dần, ánh mặt trời chiếu vào cung điện đến chói mắt, một cung nữ đi đến quỳ trước giường khẽ nói: “Nương nương, đến lúc dậy rồi, nô tỳ đến hầu người!”.

A La không nhúc nhích, nhắm mắt không muốn trả lời.

Cung nữ hơi cuống, lại khẽ giục: “Sắp đến giờ Tỵ rồi, nương nương”.

A La nhổm dậy vớ lấy bình gốm trên bàn ném về phía nàng ta.

Cung nữ hoảng hốt nhảy lên, quỳ gối lui ra.

Hãy để thời gian giết mình từng tý một. A La nghĩ. Nàng không muốn nhúc nhích, dậy làm gì, quanh quẩn mãi cũng vẫn là tòa điện ba bốn chục thước vuông này. Cứ nằm thế này thôi!

Giờ Ngọ ba khắc.

“Nương nương, đến giờ dùng cơm rồi ạ”. Cung nữ để thức ăn lên bàn lại giục.

“Không ăn, đi đi!”.

Giờ Dậu ba khắc.

Cung nữ lại bạo gan đến gần: “Nương nương, đã một ngày nương nương không ăn gì, ăn một chút đi”.

A La nổi đóa, “Nếu ngươi còn dám đến nữa, ta sẽ phạt ngươi nằm sấp!”.

Đêm lại đến. A La không thấy đói. Nàng không ngừng ôn lại từng chi tiết mỗi chuyện xảy ra từ lúc bắt đầu đến bây giờ. Thời gian một ngày, cũng chỉ ôn lại đến đoạn mùa xuân đó. Đào hoa yến tưng bừng, lòng vui vui nghĩ tiếp, lập tức nghĩ tới Lưu Giác. Nàng nhắm mắt hồi tưởng từng chi tiết, không muốn bỏ qua bất kỳ cử chỉ nào, câu nói nào của chàng. Kể cũng lạ, mình sống trong tướng phủ sáu năm, ngoài những người trong phủ, không quan hệ với ai, dường như đã quên mình không cùng thời đại với họ. Lần đầu tiên ra khỏi phủ, chàng có lòng tốt cứu mình, không để mình ngã xuống suối, vậy mà chỉ vì thấy mắt chàng trân trân nhìn bắp chân mình, mình đã ra tay khiến chàng té nhào xuống nước. Đó là do muốn thử mấy chiêu Karate, hay là do tính cách của nữ sinh hiện đại?

Những động tác bật người trên không của chàng thật đẹp mắt, nếu không sợ chàng báo thù, mình đã không kìm được vỗ tay khen.

Chàng cũng thật ngốc, rõ ràng võ công cao cường, vậy mà lại bị mình xỉa một nhát là ngã ngất. Hi hi, đó là tại kế sách giương đông kích tây của mình, tiếp theo là tuyệt chiêu phòng chó sói, đá trúng chỗ hiểm của chàng, lại xỉa tiếp một nhát! A La nghĩ đến đó, miệng bất giác mỉm cười.

Trước khi ngủ thiếp, nàng vẫn còn cười thầm, sao mình lại cướp sạch bạc của Lưu Giác, lưng vốn đầu tiên của mình hóa ra lại có được bằng cách đó! Đáng tiếc, chỗ ngân lượng đến giờ vẫn chưa trả lại cho chàng…

loading...

Cung nữ quỳ bẩm báo, A La không ăn đã một ngày, Tử Ly nắm chặt cây bút trong tay, nàng tuyệt thực sao?

“Mặc! Ăn hay không, tùy ý!”. Tử Ly cười nhạt. Bụng nghĩ, muội háu ăn như vậy, để xem nhịn được bao lâu, “Sai người, bắt đầu từ ngày mai, cách một canh giờ thay đồ ăn một lần, nguội lại đưa đi!”.

Ngày hôm sau, cung nữ không dám đánh thức A La. Nàng bị đánh thức bởi mùi thơm sực nức của thức ăn, vừa mở mắt, đã thấy cung nữ đến bên: “Nương nương dùng cơm được chưa?”.

A La lạnh mặt nhìn nàng ta, nhắm mắt, tối hôm qua ôn lại đến đâu rồi? À, mình đánh ngất Lưu Giác ở Đào hoa yến. Hừ, chàng võ công cao cường như thế mà lại bị mình đánh ngất, thật khó tưởng tượng. Nàng mở mắt nhìn ra ngoài, lúc đó cũng thời tiết như thế này. Đáng tiếc, mình không được trở lại thăm rừng đào, không biết hoa đào còn không, bây giờ đã là tháng tư.

A La ngồi dậy, trên người vẫn mặc chiếc váy bị Tử Ly xé rách. Nàng từ từ xuống giường: “Mang quần áo lại đây cho ta”.

Cung nữ thấy nàng trở dậy bèn phấn khởi mang quần áo đến, thận trọng thay cho nàng: “Nương nương chải đầu xong, ăn chút gì nhé”.

A La không nói, rửa mặt sạch sẽ, không để cung nữ chải tóc cho mình, tự tay tết bím, cầm một cuốn sách lại lao lên giường.

Cứ cách một canh giờ, thức ăn trên bàn lại thay mới. A La không thèm liếc một lần, đọc sách mệt, nàng lại nằm nghĩ tiếp.

Buối tối, cung nữ lại báo cho Tử Ly.

Vẫn không chịu ăn sao? Tử Ly bắt đầu lo lắng, nghiến răng hỏi: “Nước cũng không uống?”.

“Không động một giọt!”.

Tử Ly gạt tay hất đổ cốc chén trên bàn. Chàng nhìn những giọt nước trà rớt xuống, tay run run giơ ra đón. A La không ăn không uống, tính mạng của nàng sẽ cạn dần dần như những giọt trà này sao? Nàng thà chết cũng không theo chàng! Ý nghĩ đó cùng với nỗi đau lại dội lên như những con sóng xói vào tim, dai dẳng, triền miên đến tê dại.

Nói sự thực với nàng, thả cho nàng trở về với Lưu Giác, mọi đau đớn chỉ riêng chàng uống cạn? Nhưng, vừa nghĩ đến phải trao A La cho Lưu Giác, chàng sẽ xa nàng từ đây, nỗi đau âm ỉ lại trỗi dậy thúc vào tim chàng. Nỗi nhớ nhung đằng đẵng suốt ba năm ở Biên thành, ký ức vẫn tươi nguyên. Quả thực chàng không muốn nhớ! Quả thực không muốn thả nàng để cả đời ân hận day dứt. Thả nàng đi, đố kỵ và nhớ nhung sẽ biến thành con sâu độc chui vào cơ thể chàng, gặm nhấm tim chàng, đến khi toàn thân chàng bị đục rỗng, thành cái hố toang hoác, cho đến tàn hơi cuối cùng.

Tử Ly rũ người gục xuống án thư. Sao mà khó đến thế? Không buông tay thì lòng đau, buông tay lòng cũng đau, A La, nàng có biết, nàng đã ra cho ta một đề thi khó đến thế nào không?

A La còn nhớ, con người nếu chỉ uống nước có thể sống được mấy ngày. Nếu không ăn không uống, sau bảy ngày chắc chắn sẽ chết. Ở đây không có đường glucô, không có đạm để truyền, sau năm sáu ngày, muốn cứu cũng không cứu nổi.

Nàng nằm trên giường thầm thì: “Lưu Giác, hãy để thiếp nhớ chàng ba ngày nữa, ba ngày đủ để thiếp nhớ hết mọi chuyện”.

Ngày thứ ba, nàng không ra khỏi giường, không nhúc nhích.

Tử Ly đứng dậy, lật nhìn một bàn đầy thức ăn, một toán cung nữ sợ hãi quỳ dưới đất. Chàng đi đi lại lại trong phòng, cuối cùng lao đến điện Ngọc Hoa. Chân vừa bước, lòng đã như lửa đốt, chàng không biết rút cục A La thế nào. Cảm giác đắng chát trong lòng khiến tứ chi mềm nhũn.

Đi vào trong điện, chàng liếc nhìn A La nằm trên giường thân hình tiều tụy, nỗi đau lại như mũi tên chích vào lòng. Chàng sải hai bước đến, nâng nàng dậy, nhìn đôi môi khô nẻ nhợt nhạt, bỗng hét lên: “Lũ vô dụng, tại sao không bón nước?”.

Chàng khẽ lay nàng: “Tỉnh đi, A La!”.

A La mở mắt, vô hồn nhìn chàng, Tử Ly thấy nàng mở mắt vội nói: “Mang nước lại đây!”.

“Không…”. Giọng nàng yếu ớt nhưng kiên định.

“A La…”. Tử Ly đau đớn nhìn nàng. A La, phải làm thế nào nàng mới thôi dày vò ta? Chàng loạng choạng lùi lại, lao ra khỏi điện Ngọc Hoa. A La ta khuyên nàng, nàng không ăn, Lưu Giác đến nàng sẽ ăn phải không? Cảm giác chát đắng thít chặt cổ họng chàng. Tử Ly ngẩng nhìn trời đêm. Đêm Phong thành đầy sao, nhấp nháy, nhấp nháy, đó là từng mảnh lòng chàng tan tác bay lên. Chàng một mình thổn thức suốt đêm. Sáng sớm ngày thứ tư, Tử Ly gọi cung nữ: “Truyền Bình Nam vương vào cung!”.

Lưu Giác đã biết tin A La tuyệt thực, bồn chồn đi lại trong vương phủ. Chàng muốn vào cung, nhưng lại sợ gặp rồi không kìm nén được ý muốn đưa nàng đi. Như vậy Tử Ly đưa nàng vào hoàng lăng là phí công vô ích. A La không làm hoàng phi, chỉ còn đường chết! Nhưng không gặp được nàng, chàng lại không nuốt nổi cơm, không dằn được lòng. Chàng không biết phải làm sao.

Nghe cung nhân truyền chỉ, chàng vội theo vào cung.

Tử Ly đứng cạnh án thư, bóng lưng tiêu điều. Lưu Giác vừa định hành lễ, Tử Ly đã mở miệng: “Không cần hành lễ, Doãn Chi”. Chàng ngoái đầu, miễn cưỡng mỉm cười, tiếp đó những âm thanh bồng bềnh lọt vào tai chàng: “A La… đây là ngày thứ ba. Đệ đến thăm nàng ấy đi”.

Lưu Giác không biết nói gì, khẽ nói: “Xin vâng, vương thượng! Thần…”.

“Không cần nói nhiều, ta hiểu, có lẽ…”. Miệng Tử Ly hiện ra nụ cười tự giễu mình: “Có lẽ nàng ấy sẽ nghe đệ khuyên, đệ đi đi!”.

Lưu Giác thầm than, mắt Tử Ly đã vằn tia máu, mấy hôm nay chắc Tử Ly khó chịu lắm. Lưu Giác nhẹ nhàng lui khỏi ngự thư phòng, đi thẳng đến điện Ngọc Hoa.

Chàng đẩy cửa, cung nhân quỳ sụp xuống: “Thỉnh an Bình Nam vương!”.

“Lui ra đi!”. Lưu Giác nói.

A La nghe thấy tiếng Lưu Giác, mở mắt, người nàng nhung nhớ trong mơ đã đứng trước mặt thật rồi. Nàng nở nụ cười như hoa lê, chìa tay về phía chàng.

Lưu Giác bàng hoàng cảm thấy A La như bông hoa bị mưa gió dập vùi, sẽ tan tác trong tức khắc. Chàng không kìm được nỗi khao khát lao đến ôm nàng vào lòng, chân vừa động, chợt khựng lại. Không thể, bây giờ chàng đã không thể!

“A La, sao không ăn? Nàng đang giày vò ai?”. Lưu Giác khàn giọng nói.

A La chờ mãi, Lưu Giác vẫn đứng cách xa hai trượng. Chàng không cần nàng thật sao? Mắt nóng ran, giọng nàng run run: “Chàng đến để khuyên thiếp ăn, sau đó ngoan ngoãn lấy Tử Ly ư?”.

Lưu Giác cố kìm chế, nhẹ giọng nói: “A La, Tử Ly quả thực rất tốt với nàng, nàng… ta không thể nhìn nàng chết, dù phải để nàng trở thành hoàng phi của huynh ấy ta cũng cam lòng!”.

“Nhưng thiếp thà chết cũng không muốn sống suốt đời trong cung!”. A La kiên định Lưu Giác cúi đầu, đột nhiên gọi cung nữ: “Mang canh lại đây!”.

Cung nữ mang đến bát canh thịt đã chuẩn bị sẵn.

Lưu Giác đón lấy, bước đến gần A La: “Hôm nay nàng không ăn cũng phải ăn!”.

A La nhìn chàng, đôi mắt long lanh thấm buồn trở nên u uẩn, ruột gan chàng lại đau như cào. A La né đầu: “Hai người đều muốn thiếp sống, nhưng như thế này thiếp không vui, chàng biết không? Tại sao chàng đến ép thiếp?”.

Tay Lưu Giác run run, suýt không cầm vững bát. Nghiến răng, chàng vọt đến như tên bắn, giơ tay điểm huyệt A La, bảo cung nữ xốc nàng dậy, bóp miệng nàng bón từng thìa canh, ngón tay bóp nhẹ cổ họng nàng, dùng nội lực ép vào thực quản. Chàng trầm mặt không nhìn mắt nàng, bón từng thìa hết một bát canh mới dừng tay.

A La không dám tin Lưu Giác lại dùng cách đó để ép nàng như thế. Nàng nhìn chàng, nước mắt từng giọt ứa ra, chảy dài xuống má. Lát sau Lưu Giác giải huyệt đạo, lặng nhìn nàng. Mắt A La rớm lệ nhìn chàng, hai người nhìn mắt nhau không nói.

“Ăn rồi ư?”. Tử Ly bước vào điện khẽ hỏi.

“Thần… dùng nội công…”. Lưu Giác bất lực trả lời. Phải dùng cách này ép A La, chàng sao đành lòng. Nhưng, nếu không vậy, còn cách nào khác? Chàng dằn lòng nói với Tử Ly,”Nếu vẫn không ăn, vương thượng, đành cứ làm như thế!”.

A La kinh ngạc mắt trợn tròn, tức điên, chống người nhỏm dậy nhìn quanh, vớ chiếc bình trên bàn đập mạnh. Chiếc bình “choang” một tiếng vỡ tan. Nàng khóc, vớ lấy một mảnh vỡ: “Các người ép ta như thế, ta… ta sẽ chết”.

Lưu Giác sợ hãi nhảy lên, lao ra ngăn lại, hai tay ôm lấy nàng, sống mũi cay xè. A La đã gầy đến thế, xương nhô ra. Lòng chàng càng xót xa. Tử Ly mặt biến sắc, hét lên: “Thu hết mọi đồ sắc nhọn, cái này, cái này cất hết cho ta! Canh chừng cẩn mật!”.

Cung nữ vội vàng đi đến, thu dọn mảnh vỡ trên nền, cất hết đồ đạc trong điện.

A La bị ghì chặt trong lòng Lưu Giác, mắt trừng trừng nhìn chàng, ý nghĩ chập chờn, mắt tối sầm liền ngất đi. Lưu Giác nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, cúi chào Tử Ly: “A La, xin trao cho vương thượng!”. Nói xong lui khỏi điện Ngọc Hoa.

Tử Ly lặng lẽ nhìn bóng Lưu Giác chầm chậm xa dần. Há mồm định gọi, mắt vô tình quay sang nhìn A La, lại không cam lòng. Đầu choáng váng, tay đấm mạnh vào tường, khiến cung nữ thất kinh, nhất loạt quỳ sụp khẩn cầu: “Vương thượng!”.

“Lui cả ra!”.

Tử Ly đi đến bên giường, nhẹ nhàng ôm A La, đặt nàng dựa vào mình. A La quả thật quá gầy, co người trong lòng chàng như con thú nhỏ. Chàng thầm thì: “A La, ta thật khó xử. Ta hận mình sao không chịu buông tay như vậy, tại sao ta lại không thể buông tay như vậy!”. Đầu gục vào tóc nàng, “… A La. Ta đã yêu muội đến mức không còn nhận ra chính ta nữa… Ta ép buộc muội như vậy, ta chia rẽ hai người, nếu là ngày trước, ta tuyệt đối không làm như thế. Nhưng, bây giờ ta làm, rõ ràng vẫn còn một con đường, nhưng ta không đành,… A La… chỉ cần nói ra, là muội sẽ rời xa ta, muội sẽ thuộc về người khác… để ta dương mắt nhìn hai người bên nhau, A La, muội có biết, đối với ta chuyện đó tàn nhẫn thế nào không… A La nếu muội cứ ngoan ngoãn để ta ôm thế này, cả đời không rời vòng tay ta có phải tốt không!”.

Ngày thứ hai, Lưu Giác được tin A La đã ăn uống bình thường trở lại, gánh nặng trong lòng bấy lâu cuối cùng đã trút được. Từ xa chàng nhìn về phía vương cung suy nghĩ rất nhiều, chiếc cằm nhọn của A La, cơ thể hao gầy, đôi mắt bi thương.

Chàng cúi đầu đi vào phòng, quỳ trước An Thanh vương: “Cha, con…”.

An Thanh vương nhìn con trai, trầm ngâm hồi lâu mới nói: “Rất lâu về trước, khi cha còn trẻ, tính hiếu động ham chơi. Có một lần ham đuổi theo một con gấu, cha đã lọt vào rừng rậm Hắc sơn, đi mãi cuối cùng lạc đường, đành lần theo tiếng suối chảy mà đi. Không lâu sau nhìn thấy một khe núi, có nước nguồn từ trong chảy ra. Cha đi vào trong khe, bên trong là một thung lũng nhỏ, trăm hoa đua nở, cảnh đẹp như chốn đào nguyên. Cha nghĩ, nếu có một ngày có thể cùng người tri kỷ đến đây, chắc sẽ hạnh phúc vô cùng. Đáng tiếc, mẹ con mất sớm, vậy là cha mãi chưa viên tròn ước nguyện. Con có thể đưa A La đến đó thử xem, nhất định nó sẽ thích”.

Lưu Giác mắt rớm lệ: “Con bất hiếu! Làm liên lụy đến cha”.

An Thanh vương giơ tay đỡ chàng đứng lên, mỉm cười: “Con hơn cha nhiều, đi đi!”.

Lưu Giác ôm lấy ông, An Thanh vương vỗ vai chàng: “Bọn họ đang đợi con ở Tùng phong đường”.

Lưu Giác trở về Tùng phong đường, có bốn người từ trong vạt rừng nhỏ đi ra, chàng cười: “Thì ra các ngươi cũng bảnh trai ra trò”.

Huyền Y, Xích Phong, Minh Âm, Thanh Ảnh sau khi bỏ khăn bịt mặt nhìn nhau cười. Thanh Ảnh lẩm bẩm: “Thanh Ảnh này vừa lộ mặt đảm bảo gái Phong thành say như điếu đổ! Đàn ông cũng quyết không tha, tất thảy cho gục hết”.

Lưu Giác lơ đãng: “Thế này vậy, ngày mai ta sẽ ngã giá với má mì phường Thanh Ngọc, để các ngươi treo biển đón khách”.

Thanh Ảnh tái mặt: “Không được, sao có thể để những cao thủ văn võ song toàn đi treo biển đón khách?”.

“Ngươi vừa nói muốn cho đàn ông, đàn bà Phong thành đổ gục hết còn gì! Bản vương nghĩ mãi, chỉ có thanh lâu lớn nhất Phong thành mới xứng để các ngươi trổ tài!”.

Thanh Ảnh ngây người, mặt khổ sở: “Chúa thượng, thuộc hạ nói chơi mà”. Huyền Y, Minh Âm, Xích Phong cúi đầu nén cười.

Lưu Giác cũng bật cười. Cười đùa một lát, chàng nhìn bốn thuộc hạ: “Lần này nhất định không thể sơ sẩy!”.

Bốn người thôi cười, mặt nghiêm túc: “Chúa thượng yên tâm, đã bố trí đâu vào đó, Lưu Anh đã đưa Tiểu Ngọc đi trước, chỉ đợi tiểu thư sức khỏe khá lên là sẽ hành sự”.

Khuôn mặt như ngọc tạc của Lưu Giác lộ vẻ nghiêm trang: “Nói là không để sơ suất, nhưng tai vách mạch rừng, các ngươi phải bảo vệ lão vương gia chu đáo!”.

“Tuân lệnh!”.

“Bảy ngày nữa, sứ thần các nước sẽ đến Phong thành chúc mừng tân vương, vương thượng không thể rời đi đâu. Hôm đó chúng ta sẽ hành động!”.

“Vâng!”.

Mắt Lưu Giác lộ vẻ xúc động, quỳ một gối trước bốn người, các thuộc hạ kinh ngạc, nhất tề quỳ xuống nói: “Chúa thượng không thể như vậy!”.

Lưu Giác chậm rãi nói: “Chúng ta cùng nhau lớn lên, tình như thủ túc, Lưu Giác bất tài mà lại có được nhiều huynh đệ sinh tử không rời như thế! Hôm nay lại vì một một người con gái khiến anh em rơi vào hiểm nguy, Lưu Giác hổ thẹn xiết bao! Các người đứng dậy nhận lạy này của ta!”.

Bốn người không nhúc nhích, Huyền Y giọng khẩn thiết: “Được gia nhập Ô y kỵ đi theo chúa thượng là vinh hạnh của bọn thuộc hạ. Chúa thượng là người chí tình chí nghĩa, Ô y kỵ xin thề sống chết theo chúa thượng!”.

Lưu Giác đứng lên đỡ bốn người, trầm giọng nói: “Ám Dạ sẽ thu xếp để toàn bộ tinh binh Ô y kỵ giải tán, trở về cuộc sống bình thường. Nhưng lực lượng công khai vẫn còn, số này sẽ do lão vương gia thu xếp. Với lực lượng ngầm của các ngươi, ta cũng nhắc nhở, không nên để người khác phát giác các ngươi không còn. Trong bốn ngươi, Minh Âm theo ta, ba người còn lại hành sự theo kế hoạch!”.

“Tuân lệnh!”.

A La bắt đầu ăn uống trở lại, lòng âm thầm buồn bã, bốn cung nữ ngày đêm không rời nàng một bước. Nàng nằm trên giường cạnh cửa sổ, nhìn sắc xuân bên ngoài. Sức sống màu xanh chỉ cách lần khung cửa, mà như cách cả biển Thái Bình Dương, xa thẳm không thể nào với tới.

Tử Ly cũng đang nhìn cảnh sắc bên ngoài ô cửa. Lòng A La không còn là mùa xuân nữa, lòng nàng đã đóng băng trước chàng. Chàng không thể hiểu, chàng đã thua Lưu Giác tự lúc nào, cho dù chàng xóa bỏ hậu cung chỉ cần mình nàng, A La cũng không động lòng. Chàng đối với nàng không đủ tốt hay sao? Chàng đã giày vò tấm thân mình, moi tim ra để nàng mặc sức giày vò. Chàng là hoàng đế Ninh quốc! Vậy mà A La vẫn không màng, vì nàng, chàng đã phải chịu cực hình long biện, nàng không hề biết. Tử Ly cúi đầu than: “Tại sao? A La, ta đã đối với muội như vậy! Tại sao?”.

Chàng hận bản thân mình không đành từ bỏ! Tử Ly nghĩ đến những lời chàng đã nói với A La đêm hôn lễ của chàng, mắt A La vời vợi nỗi đau: “Ta đúng là tự làm tự chịu. Ngày đó rồi sẽ đến. Ngày ta thực sự chứng kiến muội yêu người đàn ông khác”.

Lấy ra cây tiêu ngọc, Tử Ly vọt lên sà ngang Ngọc Long cung, thổi khúc nhạc ngày xưa từng hòa tấu với A La. Ngày đó chàng cô đơn biết mấy, thường thơ thẩn dạo chơi ven sông chợt nghe thấy tiếng sáo dìu dặt từ hậu viên tướng phủ vẳng ra. Tiếng sáo không hẳn cao minh, nhưng chàng nhận ra nỗi cô đơn thấm trong đó. Bên trong bức tường kia có một người cũng có nỗi lòng như chàng sao? Chàng không tìm biết đó là ai, chỉ muốn hòa tấu với tiếng sáo đó. Tiêu sáo hòa tấu, tựa như hai con chim lạc tổ cuối cùng đã tìm được bạn, hai đôi cánh cùng vẫy, cùng khích lệ nhau bay lên.

Chàng nghĩ đến cảnh A La cải nam trang đi ra bờ sông. Có lẽ nàng cũng muốn xem người thổi tiêu là ai. Nàng thật lương thiện, không nỡ để chàng thất vọng vì thiếu người hòa tấu, vội lấy sáo thổi cho chàng nghe. Tự dưng chàng có thiện cảm với nàng. Về sau biết nàng chính là người thổi sáo trong tướng phủ, chàng đã thích nàng biết mấy. Từ đó thường xuyên gặp mặt, cẩn thận bảo vệ nàng, sủng ái nàng, cuối cùng vì ngôi báu, chàng đã rời bỏ nàng.

Tiếng tiêu của chàng chợt thay đổi, từ êm dịu trở thành thê lương.

A La, muội đã vô tâm, sao còn phí công đến làm cho ta vui, mở mang trí tuệ cho ta? Kể cho ta nghe bao chuyện lý thú, nói bao nhiêu câu hàm ý, khiến lòng ta đắm đuối trong niềm ấm áp của muội. Muội đã vô tâm sao còn khiến ta có cảm giác sai lầm, khiến ta cảm thấy muội muốn dựa vào ta, ánh mắt nhìn ta tràn đầy tin tưởng? A La chúng ta xa nhau chỉ ba năm, muội ở Lâm Nam cũng chỉ hai tháng. Tại sao, lẽ nào ta yêu muội ít hơn chàng ta?

Tiếng tiêu lại đổi, tràn đầy sự phẫn nộ. Chàng đã vận nội lực tự lúc nào, “phầng” một tiếng, tiếng tiêu tắc nghẹn, chàng cúi nhìn. Những mắt tròn trên cây tiêu toác ra những vết nứt dài. Chàng ngây người, tiêu vỡ rồi sao? Tử Ly bay xuống dưới, đi đến điện Ngọc Hoa.

“Cung nghênh vương thượng!”. Cung nữ quỳ hô.

Tử Ly sải bước về phía A La, nàng đang nằm thẫn thờ trên giường. Chiếc cằm gầy nhọn, người co ro, bé nhỏ tội nghiệp. Rõ ràng mắt to hơn, nổi trên mặt như hai hồ nước, yếu đuối đến xót xa.

Chàng nhìn nàng, đó là giấc mộng của chàng, giấc mộng đẹp nhất của lòng chàng. Tử Ly dằn lòng, nói: “Sứ thần bốn nước sẽ đến Phong thành chúc mừng ta đăng cơ, xong việc đón tiếp chúc tụng, ta sẽ phong muội làm hoàng phi. Muội hãy nghỉ ngơi dưỡng sức cho tốt”. Nói xong không dám nhìn A La, chàng bước vội như trốn ra khỏi điện.

Hai hàng nước mắt túa ra, tựa nước hồ tràn ứ, chảy dọc theo cằm rớt xuống áo. Nàng nhắm mắt, khi mở ra hai đồng tử đã lóe sáng. Được, huynh muốn muội lấy huynh, muốn nhốt muội suốt đời trong hậu cung phải không? Tử Ly, huynh chớ hối hận! Bởi vì từ đó hậu cung của huynh sẽ đại loạn.

“Người đâu, ta muốn tắm, nhân tiện mang đồ ăn lên đây, ta đói rồi!”.

Cung nữ mừng rơn.

Từ xa Cố Thiên Lâm ngơ ngẩn nhìn về Ngọc Long cung, nghe tiếng tiêu, nhìn bóng người phiêu lãng. Vương thượng của thiếp! Sao không thấy lòng thiếp ngóng chàng?

Tay gảy đàn, nàng cất tiếng bi ai: “Giai nhân tuyệt thế ngày nào, đêm ngày tơ trúc miệt mài gắng công. Thu đi xuân đến ba năm, tiếng đàn thanh lạnh võ vần canh khuya, phu quân chàng hỡi có nghe, lòng chàng ai biết neo về bến nao…”.

“Hoàng hậu đang trách quả nhân lạnh nhạt nàng ư?”. Tử Ly đứng sau nàng lên tiếng.

Cố Thiên Lâm giật mình ngoái đầu, nhìn thấy chàng vội quỳ hành lễ: “Vương thượng, thần thiếp…”.

Tử Ly dìu nàng dậy. Nàng ngửi thấy hơi rượu, nói nhỏ: “Vương thượng say ư?”.

“Ha, ha, đúng, quả nhân say”. Tử Ly cười lớn, chàng say, nhưng muốn say mãi không tỉnh!

Cố Thiên Lâm e thẹn áp lại gần, cúi đầu nhỏ nhẹ: “Thần thiếp, thần thiếp hầu vương thượng nghỉ một lát”.

Tử Ly mở to đôi mắt lơ mơ, nhìn làn da ngọc ngà của nàng. Chàng giơ tay, ngón tay áp lên mắt nàng, che đi đôi mắt ấy.

Cố Thiên Lâm từ từ khép mắt, hàng mi run run. Nghĩ tới đêm tân hôn, Tử Ly cũng làm như thế. Nụ cười không thể kìm nén như mừng rỡ như tự hào hiện lên môi.

Tử Ly nâng cằm nàng: “Mở mắt ra”.

Đôi mắt tĩnh lặng như hồ nước thu từ từ mở ra, khuôn mặt đỏ bừng như say ngước nhìn chàng. Trong đôi mắt ấy ngờm ngợp tình yêu và nỗi khao khát. Người trong tranh đang ở trước mặt, chàng đã ngắm nhìn hơn ngàn ngày đêm, nhưng đây không phải là đôi mắt quen thuộc chàng mê mẩn ngắm nhìn đã khắc vào tâm tưởng suốt ngàn ngày.

Cố Thiên Lâm giơ tay kéo nhẹ đai áo chàng. Tử Ly sực tỉnh, vội nắm lấy tay nàng thì thầm: “Ta… Thiên Lâm… xin lỗi”. Loạng choạng lùi về sau, trong mắt Tử Ly lộ rõ nỗi tuyệt vọng bi thống, nhìn khuôn mặt thoắt tái nhợt của Cố Thiên Lâm, chàng dằn lòng bước ra khỏi Ngọc Phượng cung.

Sao chàng có thể, chàng không làm được!

Nước mắt Cố Thiên Lâm tuôn như suối, người mềm nhũn, sụp xuống. Chàng nhất định không vui, do men rượu mà đến. Trong lòng chàng trước sau vẫn chỉ có hình bóng người ở điện Ngọc Hoa!

Bầu trời xanh thẫm, thâm u và yên ả. Tử Ly ra khỏi Ngọc Phượng cung, hít không khí trong lành căng tràn lồng ngực, nhìn về phía điện Ngọc Hoa, A La sao ta có thể phụ muội? Thiên Lâm rõ ràng là hoàng hậu của ta, nhưng ta lại cảm giác gần gũi nàng ấy là không phải với muội. Rõ ràng có thể mượn rượu làm chuyện đó, nhưng ta… ta cứ nhìn nàng ấy là nghĩ đến bức họa, nghĩ đến đôi mắt muội, hình bóng muội. A La cho dù không phải với muội, ta cũng không thể buông tay, quả thật không buông nổi.

Ba năm trước, ta đã nói với muội, đừng để ta nhìn thấy sắc đẹp của muội, ta không muốn hủy hoại muội. Cho nên, hôm nay ta thà bất chấp lòng muội không muốn cũng quyết nạp muội làm phi, chỉ cần muội ở trong cung, ở bên ta, là ta thỏa mãn rồi.

Cố Thiên Lâm bải hoải nghe tiếng trống canh vọng đến, nước mắt tuôn rơi, cầu nguyện: “Hỡi các thần linh, hãy cho ta trái tim chàng!”.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: