truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dụ Hồ – Chương 154 + 155 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...


Chương 154: Nghịch thiên tu luyện pháp thuật.


Dựa theo ước định vợ chồng Bạch thị trước kia cùng Minh Ất chân nhân, Bạch Bạch mỗi ngày đến Thanh Lương Quan hai canh giờ, theo sư phụ và các sư huynh học tập pháp thuật, buổi tối có thể trở về Bạch Ngọc cốc qua đêm, cùng bọn họ củng cố tình cảm gia đình.
Chỉ là hiện tại kế hoạch có thay đổi, vốn nghĩ để Bạch Bạch ở lại Bạch Ngọc cốc vài ngày cùng Mặc Yểm ở chung tìm hiểu, nhưng Minh Ất chân nhân đột nhiên quyết định muốn bế quan tu luyện, một lần bế quan ngắn thì mấy năm, lâu là mấy chục năm, rất nhiều chuyện phải sớm dặn dò rõ ràng, cho nên Bạch Bạch nhận được thư cùng ngày liền quay trở về Thanh Lương Quan.
Mặc Yểm cuối cùng cũng không đi đến Thanh Lương Quan, hắn cần một ít thời gian dần dần thích ứng dùng tâm tính bình tĩnh đối mặt quá khứ. Hắn vẫn lo lắng cho Bạch Bạch như cũ, nhưng nghĩ trên người nàng còn có pháp chú chính mình hạ, có chuyện gì hắn đều có thể biết rõ trước tiên, lường trước hẳn là không đến mức xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vì vậy đưa Bạch Bạch đến gần  Thanh Lương Quan liền chuẩn bị rời đi.
Trước khi sắp chia tay, Mặc Yểm nói với Bạch Bạch:” Minh Ất muốn bế quan, không hiểu bao lâu mới có thể ra, hôn sự của chúng ta không thể kéo dài được nữa, nàng nói với hắn, ba ngày sau ta sẽ đến lấy ngươi. Bí tịch tu tiên trong Mặc Đầm rất nhiều, không thua Thanh Lương Quan, nàng có thể đến Mặc Đầm từ từ tu luyện pháp thuật, ta dạy cho nàng!”
Hắn vừa nói như vậy ngược lại nhắc nhở Bạch Bạch muốn thay tiểu Hắc hỏi vấn đề, vì vậy giữ chặt tay áo của hắn hỏi: “Ngươi đến tột cùng là tu luyện như thế nào? Vì sao lại lợi hại như vậy? Có phải là có bí quyết gì đặc biệt không?”
Mặc Yểm sửng sốt một chút, đưa thay sờ sờ tóc dài Bạch Bạch, lạnh nhạt nói:” Bí quyết tu luyện của ta, người bên ngoài không học được, quá mạo hiểm. Hiện tại pháp lực của nàng đã không kém, đến lúc đó ta dạy cho nàng chút pháp thuật chơi đùa.”
Bạch Bạch bĩu môi, lắc lắc cánh tay của hắn làm nũng nói:” Không cần phải nhỏ mọn như vậy mà! Người ta hiếu kỳ……”
Mặc Yểm cúi đầu nhìn nàng một cái, đanh giọng nói:” Ta tu luyện tất cả pháp môn, bí tịch luyện dễ dàng tẩu hỏa nhập ma nói thế nào ta liền luyện như vậy, kết quả trong lúc vô tình vượt qua một cửa lại một cửa…… Biện pháp này quá mức nguy hiểm, Bạch Bạch nàng ngoan ngoãn ngàn vạn không cần phải đi thử.”
Bạch Bạch nghe xong khẩn trương nói:” Ngươi tại sao phải mạo hiểm như vậy, chẳng may có chuyện thì làm sao bây giờ!”
Mặc Yểm cười cười không nói gì, Bạch Bạch đột nhiên mơ hồ hiểu rõ nguyên nhân hắn làm như vậy, bổ nhào vào trong lòng ngực của hắn khóc lớn lên.
Mặc Yểm không nghĩ tới nàng nói khóc liền khóc, cái dạng này sao khiến hắn có thể yên tâm rời đi? Chỉ đành phải ôm nàng đi đến trong rừng cây nhỏ gần Thanh Lương Quan ngồi xuống, đưa tay nhẹ vỗ về bờ vai của nàng tay chân luống cuống lừa nói:” Bạch Bạch ngoan, đừng khóc, quá khứ đều trôi qua, ta từ nay về sau sẽ không đi mạo hiểm…… Nàng là hồ ly ngốc làm từ nước hay sao mà thích khóc như vậy?”
Bạch Bạch chui đầu vào trước ngực hắn ô ô khóc, hoàn toàn không để ý tới hắn vụng về an ủi.
Mặc Yểm bất đắc dĩ, nghĩ nghĩ nói:” Khi đó mẫu thân mất tích, phụ thân cũng rời nhà mà đi, còn lại một mình ta ở lại Mặc Đầm, lúc đó ta còn rất nhỏ, là hài tử nhận hết sủng ái của cha mẹ, một lần biến thành cô nhi không người để ý tới, trong nội tâm rất khó qua, thầm nghĩ muốn làm những thứ gì để phát tiết. Mẫu thân thích thu thập nghiên cứu các loại bí tịch tu luyện, phụ thân vì làm nàng vui, hao tổn tâm cơ tìm tới rất nhiều rất nhiều.”
Bạch Bạch nghe được lời Mặc Yểm nói, sự chú ý bị phân tán đi một ít, tiếng khóc chậm rãi nhỏ lại, Mặc Yểm sợ nàng lại khóc, không dám dừng lại, tiếp tục nói: “Ta một mình mỗi ngày đối với những bí tịch tu luyện kia, cũng không có ai nói cho ta biết luyện được hay không, rốt cục có một lần tẩu hỏa nhập ma, hôn mê…… Khi… tỉnh lại nhìn thấy phụ thân ngồi ở bên giường, rất tiều tụy, bộ dáng so với trong trí nhớ ta già đi thiệt nhiều. Người nói ta đã ngủ mê nửa năm, người đang trên đường tìm kiếm mẫu thân, cảm thấy trong nội tâm bất an, cảm thấy tựa hồ nghe đến ta đang gọi người, vì vậy quay về Mặc Đầm, phát hiện ta trong tĩnh thất hôn mê, chỉ còn lại có một tia nguyên khí, người thật vất vả mới đem ta cứu trở về.”
” Vì thương thế của ta, phụ thân lần đầu tiên ở lại Mực Đầm cùng ta trọn vẹn một tháng, tuy người luôn không yên lòng, cũng không cười nữa, nhưng ta vẫn cảm thấy rất vui vẻ…… Đây là lần đầu tiên sau khi mẫu thân mất tích, người ở cùng ta lâu như vậy. Đáng tiếc ngày vui chẳng được bao lâu, thân thể của ta khôi phục rất nhanh, phụ thân thấy ta không có gì trở ngại, lại lần nữa rời đi……” 
” Ta nhớ lời phụ thân nói, người mặc dù đang ngàn dặm bên ngoài, lại có thể nghe được ta cầu cứu, mẫu thân có phải là cũng có thể nghe được không? Nàng thương yêu ta như vậy, thậm chí so với phụ thân còn yêu quý ta hơn, nhất định là bởi vì có chút chuyện, cho nên mới không có thể trở lại bên cạnh ta. Nếu như ta có chuyện, nàng nhất định sẽ nghe được kêu gọi của ta, nhất định sẽ trở về Mực Đầm, đến lúc đó, chúng ta có thể đoàn tụ. Lúc ấy ta là nghĩ như vậy, cho nên bắt đầu cố ý đi ngược lại, tu luyện lung tung, hy vọng có thể lại một lần nữa tẩu hỏa nhập ma.”  
Bạch Bạch biết rõ, mẫu thân Mặc Yểm sau khi rời Mực Đầm, cho đến khi trượng phu bỏ mình cũng không có trở về, nàng thấp giọng hỏi:” Về sau ngươi tu luyện ngược lại như vậy mà không có việc gì sao?”
” Làm sao có thể không có việc gì? Mỗi lần tẩu hỏa nhập ma, cái loại cảm giác này so với chết còn khó chịu hơn, chỉ là không biết cái duyên cớ gì, ta một lần lại một lần tìm được đường sống trong chỗ chết…… Mẫu thân một mực không có xuất hiện, phụ thân về sau cũng không trở về nữa, có lẽ bọn họ đều đi quá xa, đã không nghe được cầu cứu của ta, có lẽ bởi vì ta cũng không có thực sự sinh tử đến đường khẩn yếu quan đầu.”  
Bạch Bạch nghe, đột nhiên cảm giác được có chút thống hận phụ thân Mặc Yểm, hắn chỉ biết mình mất đi thê tử, lại chưa từng nghĩ tới, con của mình mất đi mẫu thân, bởi vì hắn cố chấp, nên bổn phận phụ thân này của hắn cũng mất đi. Nếu như hắn chịu đem tâm đối thê tử chia một ít cho Mặc Yểm, nếu như ở đoạn đen tối kia trong cuộc sống, hắn nguyện ý cho Mặc Yểm thêm một chút quan tâm, có lẽ hai phụ tử đều không hề có kết quả như vậy.
Đáng tiếc không có nếu như.
” Về sau, ta rốt cục từ từ thất vọng, cảm thấy cứ chết như vậy cũng không còn cái gì không tốt, dù sao đã không có người sẽ nhớ rõ ta, để ý ta, vì vậy ta lúc tu luyện càng làm trầm trọng thêm, ta thậm chí tưởng tượng thấy một ngày kia cha mẹ của ta trở lại Mặc Đầm, phát hiện được thi thể của ta, không biết sẽ là cái biểu lộ gì? Không biết bọn họ có thể hay không hối hận vứt ta đi…… Chính là ta càng muốn chết, hết lần này tới lần khác càng không chết được, ngược lại luyện thành một thân pháp lực cổ quái. Coi như là trong họa có phúc đi.”
Mặc Yểm cho tới bây giờ không có nghĩ nói ra chuyện quá khứ của mình, hắn là cường giả, không có thói quen cũng không muốn tố khổ, tỏ ra yếu thế với người khác, nhưng đối mặt Bạch Bạch, chẳng biết tại sao lại có thể tự nhiên mà chậm rãi nói ra đoạn trí nhớ không dám nhớ lại này như vậy. 
Những lời này để ở trong lòng của hắn quá lâu, cha mẹ của hắn cho đến khi qua đời, cũng chưa từng nghĩ tới bọn họ để lại đau xót gì cho hài tử, hôm nay nói ra với Bạch Bạch, dường như rời đi tảng đá lớn ở trong lòng, cảm giác vô cùng thoải mái.
Nước mắt Bạch Bạch khiến hắc bào trước ngực hắn ướt đẫm một lần lại một lần, hai người cứ như vậy ngồi ở trong rừng cây, ôm ấp lẫn nhau không nói một lời, nàng không có nói thêm câu an ủi nữa.
Mặc Yểm cúi đầu hôn nhẹ môi nàng mang theo vị mặn nước mắt, ôn nhu nói: “Nàng ngay cả phần nước mắt của ta cũng chảy hết rồi, ta sẽ không khổ sở nữa.”

 


Chương 155: Sinh tử kiếp.


Không để ý một chút mà trời đã tối rồi, Bạch Bạch chợt nhớ ra mình phải về Thanh Lương quan gặp sư phụ, thế mà lại ở cùng Mặc Yểm trong rừng cây nhỏ đến giờ này.

“ Ta phải trở về, nếu không sư phụ và sư huynh sẽ lo lắng.” Đang trong lòng Mặc Yểm Bạch Bạch bỗng đứng dậy, đôi mắt hồng hồng, những vệt nước mắt còn đọng trên khuôn mặt thanh lệ.

Mặc Yểm lấy chiếc khăn lụa giúp Bạch Bạch lau sạch khuôn mặt, nói: “ Khóc thành diễn viên hồ ly hí khúc rồi, người khác không biết lại tưởng ta bắt nạt nàng. Ngoan ngoãn chờ ta, ngoài ra bây giờ là vợ của ta rồi, không cho phép nàng quá thân cận với Minh Ất và mấy sư huynh của nàng, biết không?”

Bạch Bạch bĩu môi, nhưng vẫn nhẹ nhàng gật đầu, đây cũng là chuyện mà sư phụ nàng đã từng nói qua, làm người thật là phiền toái!

“ Mọi việc đều phải cẩn thân, không có việc cần thiết thì không được ra khỏi Thanh Lương quan. Nếu nàng phải về Bạch Ngọc cốc thì phải tìm người đi cùng nàng, ban ngày trở lại Thanh Lương quan thì cũng phải để cha nàng đi cùng.” Trong lòng Mặc Yểm không ngừng dấy lên cảm giác bất an.

“ Như vậy không phải là quá phiền phức sao? Hay là không về Thanh Lương quan nữa, ở lại đây còn tốt hơn.” Bạch Bạch cảm thấy Mặc Yểm có phần thái quá.

“ Cũng được, ta nói với cha mẹ nàng một tiếng, nàng cũng đừng về Bạch Ngọc cốc nữa, dù sao khi nàng gả cho ta, bọn họ có thể đến Mặc đầm ở bất cứ lúc nào.” Mặc Yểm càng nghĩ càng thấy chủ ý này không tồi.

Hắn tuy không thích Thanh Lương quan, nhưng ở đó có sư phụ, sư huynh của Bạch Bạch, nàng ở đó càng an toàn. Nhưng đương nhiên tốt nhất là hắn sẽ đưa Bạch Bạch về Mặc đầm, nhưng nếu như vậy thì cha mẹ nàng sẽ mất hứng.

Bạch Bạch lưu luyến không rời, tạm biệt Mặc Yểm trở về Thanh Lương quan, đúng lúc gặp đồng tử bên cạnh sư phụ là Huyền Thư đang đợi nàng ở cửa trước, nói rằng Minh Ất chân nhân ngày mai bế quan, các sư huynh đều đã đến đông đủ, chỉ còn thiếu nàng.

Bạch Bạch vội vàng chạy đến tĩnh thất của sư phụ, quả nhiên gặp sư phụ cùng với sáu vị sư huynh đang ở đó, sắc mặt sư phụ trầm trọng.

Minh Ất chân nhân vẫy tay gọi Bạch Bạch và Vân Hư đến ngồi gần, sau đó nói: “ Ngày mai ta muốn bế quan tu luyện, nhưng thực ra là muốn chữa thương, chuyện này Vân Sơ và Vân Khởi đã biết rõ từ trước, nếu như mọi việc diễn ra thuận lợi, đại khái ba năm sau ta sẽ xuất quan, nếu chẳng may có chuyện gì, có lẽ giải thể trùng tu”

Cả bảy đệ tử đều biến sắc, Vân Sơ và Vân Khởi tuy đã biết trước tình hình của Minh Ất chân nhân, nhưng thực sự không nghĩ đến tình hình lại chuyển biến xấu như thế này. Bạch Bạch cũng biết giải thể trùng tu là một sự việc nghiêm trọng như thế nào, tương đương với việc tiên nhân tử vong, tuy nhiên tiên tịch không thay đổi, cũng không cần tới Địa phủ luân hồi đầu thai, nhưng tu vi thì bị hủy hoàn toàn, tất cả phải bắt đầu lại từ đầu, thân tiên nhân không thể giữ lại, phải tới Dục tiên trì định hình lại tiên hồn.

loading...

Cho dù ngàn vạn năn sau có thành công trọn vẹn thì tất cả sự tình của kiếp này cũng không nhớ lại được, không giống một phàm nhân đầu thai lại làm người.

Minh Ất chân nhân không chờ các đệ tử hỏi, mà giải thích luôn: “ Tình hình chưa hẳn đã nghiêm trọng đến mức thế, các ngươi không cần quá lo lắng. Hôm nay ta tuyên bố, nếu quả thật phát sinh tình huống xấu nhất, Thanh Lương quan sẽ giao cho Vân Sơ chủ trì, các ngươi phải tận lực trợ giúp sư huynh.”

Đây quả thật giống như đang dặn dò hậu sự!

Vân Sơ sững người run giọng nói: “ Sư phụ, chẳng nhẽ thật sự đã đến mức này rồi sao? Không còn phương pháp nào khác có thể trị thương ạ?”
Minh Ất chân nhân cười nhạt một tiếng nói: “ Các ngươi đều đã trở thành tiên, vốn xem nhẹ chuyện sinh tử, thế gian có nhân tất có quả, năm đó ta đã làm trái lại ý trời mà đi xem trước thiên cơ, lại còn nhúng tay bóp méo thiên mệnh, hôm nay cũng có thể nói là quả báo. Khi đó ta tự cho mình là tu vi đã đạt đến tuyệt hảo, có thể nghịch thiên thay đổi thiên cơ dẫn đến hậu quả ngày hôm nay, đến nay nghĩ lại ta đã quá mức tự đại.”

Hoá ra từ ngàn năm trước hắn đã liều mạng tốn hơn phân nửa tu vi rình thiên cơ, sau đó không có cách nào khôi phục được, thậm chí còn có dấu hiệu tán công, cho nên hơn một nghìn năm gần đây, có hơn nửa thời gian là hắn bế quan, nhưng không hề thấy chuyển biến khá hơn.

Lần này cách lần xuất quan mới nhất chỉ mấy tháng, vài ngày trước hắn đã mơ hồ cảm nhận được có chuyện không hay, cho đến ngày hôm qua, sau khi tiễn gia đình Bạch thị, hắn một mình ở trong tĩnh thất hôn mê, nửa đêm bất chợt tỉnh dậy. Vì hắn ở trong tĩnh thất nên bất luận là kẻ nào cũng không được tiến vào, cho nên chuyện hắn bất tỉnh người trong Thanh Lương quan không ai biết được, nhưng mà hắn đã nhận thức rõ ràng, không có chút gì bát ngờ, đại nạn ập tới.

Từng ấy năm đến nay, hắn cũng đã nghiên cứu qua các loại biện pháp có thể khôi phục pháp lực tu vi của mình, hắn cứ mãi canh cánh trong lòng, cuối cùng quyết định mạo hiểm một lần, sinh tử thế nào cũng chỉ biết nghe theo ý trời.

May mắn chuyện hắn một mực quan tâm đã có kết quả trọn vẹn…Minh Ất chân nhân thoáng nhìn qua nét mặt lo lắng không yên của Bạch Bạch, bên cạnh nàng có Mặc Yểm, chắc hẳn mọi việc đều diễn ra như kế hoạch, chuyện mà hắn đã phải trả giá nay có kết quả còn hơn cả tưởng tượng của hắn, cho dù không có cách nào hóa giả được số kiếp này thì hắn cũng không có gì hối tiếc.

Bạch Bạch ở bên Mặc Yểm khóc lóc nửa ngày, không ngờ khi về tới Thanh Lương quan đón nàng lại là chuyện sư phụ gặp tình hình không may, sinh tử khó đoán, nỗi buồn bất tận dường như nghiền nát trái tim nàng.

Nàng rất muốn biết thiên cơ mà sư phụ xem được rốt cuộc là cái gì?

Ngoài cha mẹ nàng thì Minh Ất chân nhân là người nàng tin cậy nhất trên thế gian này, là người nàng ngưỡng mộ. Khi nàng còn trong trạng thái hỗn loạn, nàng thường thường nghe được giọng nói của hắn, nhờ hắn dẫn dắt cổ vũ từ lúc bắt đầu tu luyện, cho đến lúc gặp chuyện nguy hiểm, lúc nào âm thanh của hắn cũng ôn nhu, hắn không màng danh lợi, kịp thời chỉ dạy nàng vượt qua thời điểm khó khăn, tuy mới gặp hắn mấy tháng, nhưng cảm giác hắn đã đi cùng nàng năm trăm năm, hắn là một trong những người quan trọng nhất trong cuộc sống của nàng.

Bạch Bạch hận mình không thể thay sư phụ gánh chịu kiếp nạn, chỉ có thể bất lực ngồi một bên, một biện pháp giải quyết cũng không có.

Minh Ất chân nhân đang khá cao hứng, hắn giữ cả bảy đệ tử lại trong tĩnh thất, hắn muốn tận dụng một đêm cuối cùng này để tận tâm tận lực dạy bảo bọn họ. Hắn gọi Huyền Thư mang đến bảy quyển sách, trên bìa của mỗi quyển sách đều ghi tên của một đệ tử. Huyền Thư căn cứ vào tên trên sách mà phân phát đến từng người.

“ Ta căn cứ tình hình của các ngươi trong lúc này mà viết ra phương pháp tu luyện cho từng người, trong sách đề cập đến bí tịch trong tàng kinh các của Thanh Lương Quan, tình huống các ngươi có thể gặp phải, thì cứ làm y như trong sách, siêng năng tu luyện. Những điều có thể dạy các ngươi đều ghi trong đó, nhưng nếu còn có điều gì chưa hiểu, thì các huynh đệ giúp nhau giải quyết.” Minh Ất chân nhân dặn dò các đệ tử tự rèn luyện.

Một vài đệ tử mở sách ra xem, quả nhiên trong sách kín đặc nét chữ thanh tú đoan chính do sư phụ viết, nội dung hết sức chi tiết, chẳng những đề cập đến việc pháp lực căn cơ cùng tư chất của mỗi người khác nhau, mà còn chú ý đến cả tính tình, sở thích khác nhau, ghi chú kỹ càng pháp lực của bọn hắn đã đến trình độ nào, nên bắt đầu tu luyện từ đâu, đại khái bao nhiêu lâu có thể thành công, lúc tu luyện có những nghi vấn gì, nên dùng loại tiên thảo, tiên khí nào, quyển sách của mỗi người đều kín đặc chữ, xem qua là biết không thể một hai ngày viết xong được.

Vân Sơ và mọi người nghĩ đến việc sư phụ bản thân gặp phải đại nạn sinh tử, lại còn hao tâm có sức lo lắng cho các đệ tử, họ vừa cảm động lại vừa thương tâm, ngồi bên cạnh Minh Ất chân nhân khóc rống lên.

Minh Ất chân nhân mỉm cười nói:” Các ngươi khóc như thế này có phải cho rằng ta sẽ không thể trở lại….”
“ Sư phụ!” Một vài đệ tử bất đắc dĩ dừng khóc ngẩng đầu lên.
“ Các ngươi mau chóng xem nội dung của quyển sách, nếu như có nghi vấn gì thì thừa dịp tối nay hỏi luôn đi. Bạch Bạch, ngươi tới đây một chút, sư phụ có lời muốn nói với ngươi.”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: