truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dụ Hồ – Chương 148 + 149 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 148: Quái nhân tà dị.

Thị vệ đưa tin do dự đứng dậy, dạo qua một vòng xung quanh sơn cốc, xem địa hình xác thực đúng là Thần Nông cốc, tấm bia đá đứng sừng sững cự đại ở cửa cốc cũng được ghi rành mạch.
Đang lúc hắn to gan, muốn cất bước nhập cốc thì đột nhiên bên tai có người quát:” Dừng lại! Ngươi là người phương nào, đến Thần Nông cốc có chuyện gì?”
Thị vệ hoàn toàn không muốn đi vào bên trong, vì vậy thuận thế dừng bước lại, giương giọng tự giới thiệu:” Tiểu nhân là Qua Lăng ngự tiền thị vệ trong Thiên cung, đặc biệt vì Thiên đế đưa tin mà đến. Xin hỏi cao tính đại danh tiên sinh
Trong đám sương mù màu đỏ truyền đến một tiếng ho nhẹ:” Ta là Hủy Dịch, đem thư Thiên đế đặt ở dưới tấm bia đá đi.”
Qua Lăng khó xử nói:” Thiên đế phân phó tiểu nhân phải đem thư tự tay giao tận tay cho tiên sinh, chuyện này……”
” Ngươi theo lời của ta làm, ta tự nhiên có thể nhận được thư.” Người tự xưng là Hủy Dịch dường như rất không nguyện ý đi ra gặp người.
Qua Lăng chỉ đành chịu làm theo, đặt thư của Thiên đế ở dưới tấm bia đá Thần Nông cốc, thật cổ quái…… Thậm chí nói chuyện kinh khủng đã xảy ra! Trên tấm bia đá lại từng chút từng chút chảy ra máu tươi, từ từ khiến bức thư sũng nước, sau đó Qua Lăng thấy những dòng máu tươi kia như có  tính ăn mòn rất mạnh, trong nháy mắt ăn mòn thư một chút cũng không dư thừa.  
Rất tà khí! Trong lòng Qua Lăng bồn chồn, Thần Nông cốc này còn có Hủy Dịch đều lộ ra yêu dị cổ quái! Nhưng Thiên đế có lệnh, hắn cũng đành phải kiên trì chờ đối phương hồi âm.
Qua một hồi, Hủy Dịch rốt cục nói:” Như vậy, ta theo ngươi đi một chuyến.” Theo tiếng nói, đám sương đỏ trong cốc đột nhiên phai nhạt không ít, Qua Lăng thấy hoa mắt, một thanh niên áo lam xuất hiện ở trước mặt của hắn.
Người thanh niên áo lam này nhìn ước chừng hai mươi tuổi, dung mạo thanh tú thon gầy, sắc mặt tái nhợt quá mức không khỏe mạnh, nhìn như là người thân hoạn bệnh nặng lâu ngày không dứt, con mắt nửa nhắm nửa mở, một bộ dáng chưa tỉnh ngủ chán chường.
Qua Lăng vụng trộm nhìn vài lần, cảm giác càng quái dị, rõ ràng người ngay trước mắt, hình dáng tướng mạo rõ ràng không hề che dấu, lại cảm giác, cảm thấy hắn như là đang ở trong sương mù khiến người xem không minh bạch, tựa hồ thần sắc gì đặt ở trên mặt hắn đều biến thành không, bằng cách nào cũng thế, nhìn nữa thì ngay cả ngũ quan hắn đều trở nên mông lung, mỗi lần liếc, đều cảm thấy hắn cùng với người mình liếc trước đấy không phải cùng là một người.
Qua Lăng thấy trong nội tâm sợ hãi, chỉ nghe giọng nói đối phương không có tình cảm, sau đó hướng về Thiên cung bay đi, Qua Lăng ngẩn người, vội vàng cưỡi mây đuổi theo.
Thiên đế trong Thiên cung chờ cổ cũng dài hơn, vừa thấy Hủy Dịch liền như thấy thân nhân, nhiệt tình thỉnh hắn vào trong ngự thư phòng nói chuyện, cuộc nói chuyện này liền nói chuyện nửa ngày, chờ Hủy Dịch đứng dậy cáo lui thì Thiên đế thậm chí vui vẻ ra mặt đứng dậy đưa tiễn, chắc hẳn câu chuyện có kết quả thoả mãn, Qua Lăng ở hành lang thấy trong nội tâm bồn chồn.
Cho đến khi Hủy Dịch biến mất bên ngoài cửa cung, Thiên đế vẫy tay nói với hắn: “Chuyện lần này ngươi làm rất tốt, hai quả Tử Hoàn đan liền thưởng cho ngươi. Việc Trẫm gặp Hủy Dịch nhớ rõ không thể truyền ra bên ngoài.” Vừa nói, vừa mở cái hộp đặt trên ngự án, lấy hai viên đan hoàn màu đỏ tím vứt cho Qua Lăng. Hộp Tử Hoàn đan này là Hủy Dịch vừa mới tặng cho, chừng ba trăm miếng, Thiên đế trong nội tâm cực khen Hủy Dịch biết làm người, cũng lấy ra hai quả cho Qua Lăng làm phí.
Tử Hoàn đan đối với tiên nhân tu luyện rất có ích, nhưng luyện chế khó khăn, có thể được ban cho như vậy, đủ thấy tâm tình Thiên đế tốt đến cực điểm.
Qua Lăng hưng phấn mà tạ ơn Thiên đế, nghĩ đi nghĩ lại vẫn quyết định nói ra nghi kị của mình: “Xin thứ cho vi thần nhiều chuyện, vị Hủy Dịch tiên sinh này tựa hồ có chút cổ quái……”
Thiên đế vô tình khoát khoát tay nói:” Cái gì cổ quái? Hắn không thích cùng người ở chung thôi, nhưng lại là người có tài! Biết chia sẻ ưu tư cùng ta, so với những người không biết điều quả thực là thiên địa khác biệt.” Trong miệng hắn người không biết điều, tự nhiên là chỉ các tiên nhân và Minh Ất chân nhân rồi.
Qua Lăng nhìn Thiên đế khen ngợi Hủy Dịch như thế, không dám nói thêm cái gì nữa, chọc giận Thiên đế, thu hồi tặng phẩm thì toi! Vì vậy khom người cúi đầu lui xuống.
Thiên đế một mình ở sau ngự án, vuốt râu dài dưới hàm, trong nội tâm khoái ý, tìm Hủy Dịch quả nhiên là đúng, hắn mặc dù không có cho ra biện pháp cụ thể nào, nhưng lập tức đáp ứng sẽ đi hỏi thăm mối quan hệ giữa Thanh Lương Quan cùng Mặc Yểm, thăm dò đối phương rõ ràng, sau đó tùy thời ra tay, vì hắn giải trừ họa lớn trong lòng, trung thần hiền giả như vậy hắn tại sao muộn như vậy mới nhớ tới chứ?
Hắn ở chỗ này dương dương tự đắc, lại chưa từng nghĩ tới, thật sự là trung thần người tài, tại sao lại để một gã Thiên đế lòng dạ hẹp hòi như hắn sử dụng?
Hủy Dịch rời đi Thiên cung sau cũng không có trở về Thần Nông cốc, rất nhanh liền biến mất bóng dáng, mà mọi người ở Thanh Lương Quan còn chưa biết có người đã bắt đầu có chủ ý với bọn hắn.
Ngày hôm đó, Bạch Bạch theo Vân Hư từ Linh Tố sơn trở về, liền gặp một tiểu động vật trong Thanh Lương Quan, đó là một con vẹt lớn miệng đỏ tươi lam sắc, nghe nói là Tứ sư huynh Vân Lan trên đường trở lại Thanh Lương Quan nhặt được. Trên cánh lam vẹt vết máu loang lổ, hẳn là bị vài linh thú tập kích, hiện tại đắp dược liền ở trong phòng Bạch Bạch nghỉ ngơi.
Vân Lan chỉ nói bốn chữ:” Sẽ không chiếu cố.” Sau đó ném lam vẹt bỏ chạy.
Tiểu Hắc nhìn Điểu Nhi mới tới này, rất muốn nhào tới cắn một ngụm, Bạch Bạch phát hiện hắn thần sắc không tốt, vội vàng che trước mặt lam vẹt nói:” Ngươi không thể cắn hắn! Hắn đã bị thương, rất đáng thương!”
Tiểu Hắc mài mài răng, hừ một tiếng quay đầu không để ý tới, con mèo thích tập kích chim chóc là thiên tính, hơn nữa cái con vẹt thối này đến, Bạch Bạch nhất định sẽ nghiêng về phía hắn, dành hết thời gian chiếu cố hắn, cũng không thường xuyên chơi cùng mình. Nghĩ đến đây, tiểu Hắc nhìn con lam vẹt lại càng không thuận mắt.
Lam vẹt ốm yếu nằm ở trên mặt bàn, bộ dáng tội nghiệp kia quả nhiên rất nhanh đoạt đi chú ý của Bạch Bạch, Bạch Bạch lại vì nó bưng thủy, lại đi tìm Vân Hư thương lượng có dược thảo gì có thể giảm bớt nỗi thống khổ của nó, khiến thương thế của nó nhanh tốt hơn.
Tiểu Hắc thừa dịp Bạch Bạch không chú ý, nhảy đến bên người lam vẹt, thử nhếch miệng uy hiếp con vẹt nói:” Ngươi thành thật cho ta một chút, nếu không ta sẽ nhổ sạch sẽ lông ngươi, hừ hừ!”
Lam vẹt híp nửa con mắt nghiêng qua liếc hắn, chợt hét thảm một tiếng, sau đó phịch phịch vài cái. Bạch Bạch nghe được thanh âm đã chạy tới, liền thấy hắn ở trên bàn quay cuồng, vẻ mặt tiểu Hắc không hiểu ngồi chồm hổm bên cạnh, vừa thấy nàng đến đây vội vàng thanh minh nói:” Ta không có chạm qua hắn! Không hiểu được hắn đột nhiên nổi điên gì!”
Bạch Bạch bán tín bán nghi đưa tay ôm lấy lam vẹt trấn an nhẹ nhàng sờ soạng vài cái, lam vẹt lập tức yên tĩnh trở lại, nhưng sau khi Bạch Bạch thả nó lại trên mặt bàn, lập tức bộ dáng hắn hoảng sợ, giãy dụa muốn cách tiểu Hắc xa một chút.
Hắn cái gì cũng chưa nói, nhưng Vân Hư mới vừa vào cửa cũng nhìn ra được hắn sợ hãi tiểu Hắc, hỏi:” Tiểu Hắc, ngươi lại khi dễ người?”
Tiểu Hắc cảm giác mình bị vu oan, tức giận nói:” Không có!”
Vân Hư kịp phản ứng, nói: “Ngươi khi dễ vẹt”
Tiểu Hắc tức giận đến xoay người đối lam vẹt quát:” Ngươi đồ xú điểu hãm hại ta!”

loading...

Chương 149: Gặp lại.

Bạch Bạch thấy tiểu Hắc nổi giận, vội vàng ôm lấy lam vẹt thối lui hai bước nói:” Hắn cái gì cũng chưa nói nha.”
Vân Hư càng nhận định tiểu Hắc đắc tội, tiểu Hắc tức giận đến meo meo một tiếng, xoay người nhảy ra ngoài cửa sổ, tiến vào trong bụi hoa đảo mắt không thấy bóng dáng.
Bạch Bạch buông lam vẹt, sốt ruột giật nhẹ ống tay áo Vân Hư nói:” Tiểu Hắc rất tức giận, làm sao bây giờ?”
Vân Hư nhún nhún vai nói: “Hắn tính tình vẫn xấu, qua vài ngày sẽ không việc gì.”
Tiểu Hắc vốn trốn ở trong bụi hoa, chờ Bạch Bạch đi ra xin lỗi nó, không nghĩ tới Vân Hư nói như thế này, trong cơn tức giận, cũng không quay đầu lại mà thực bỏ chạy
Bạch Bạch cùng Vân Hư cũng không có chú ý đến, trong mắt lam vẹt lóe lên rồi biến mất tia quỷ dị.
Vì vậy lam vẹt liền ở trong phòng Bạch Bạch tạm thời an cư, ban đêm Bạch Bạch thấy trái phải không người, rốt cục nhịn không được lại biến trở về hồ ly, cuộn thành một đoàn vụng trộm ngủ ở cái đệm nhỏ mới làm trên giường, trước ban ngày có các sư huynh sư phụ giám sát, buổi tối lại có tiểu Hắc, nàng hơn một tháng không có hiện ra chân thân. Tuy nhiên đã sớm có thói quen làm người, nhưng nói tóm lại, Bạch Bạch vẫn là rất hoài niệm cảm giác tự do tự tại khi làm hồ ly.
Trước một khắc đi ngủ, Bạch Bạch nhìn lam vẹt đang đánh giá nàng, vội vàng nho nhỏ tiếng nói:” Chuyện ta biến trở về hồ ly, ngươi không được nói với người khác nha!”
Lam vẹt nhẹ gật đầu, Bạch Bạch vui vẻ quơ quơ đuôi to, ngủ thật say.
Tiểu hồ ly này chính là tiểu hồ tiên vừa ra tay đã đả thương Quỳnh Nguyệt tiên tử, Nam Hải Long cung Tam công chúa, tây Hải Long cung nhị thái tử Ngao Thương, còn có bốn gã tây Hải Long cung hộ giá đại tiên trong miệng Thiên đế sao? Thật sự một chút cũng không nhìn ra, ngoại trừ trong mắt nàng có tinh quang tiết lộ pháp lực của nàng không kém ra bên ngoài, thì bộ dáng nàng đâu đó có nửa điểm Tiên giới cường giả?
Ngay cả một con  Hắc Miêu nho nhỏ còn chưa tu thành hình người cũng có thể vênh mặt hất hàm sai khiến với nàng, giận dỗi quá đáng, hắn bây giờ chỉ là con vẹt hơi chút linh tính, nàng cũng dùng giọng điệu thương lượng thậm chí là thỉnh cầu nói chuyện cùng hắn.
Thật sự là con hồ tiên kỳ quái!
Chỉ là con tiểu hồ tiên này bộ dáng xác thực xinh đẹp phi phàm, Mặc Yểm để ý nàng đến trình độ nào?
Lam vẹt trong lòng tính toán, chậm rãi nhắm mắt chìm vào mộng đẹp.
Sáng sớm hôm sau, Bạch Bạch hóa ra hình người, đi tìm sư phụ các sư huynh học tập pháp thuật như cũ, mấy ngày nay đều là Vân Hư cùng Bạch Bạch nói một ít tri thức về trồng tiên thảo luyện đan chế dược, Bạch Bạch vẫn thích hoa cỏ thảo, nghe được cực kỳ dụng tâm, hai người ở phía sau núi Dược Viên trong Thanh Lương Quan nói chuyện một chút, bất tri bất giác đến giữa trưa.
Trên đường trở về Thanh Lương Quan Huyền Thư tiến đến báo tin, vừa thấy hai người nhân tiện nói: “Bạch Bạch, cha và nương của ngươi đến đây, đang nói chuyện cùng chân nhân, chân nhân bảo ngươi mau mau trở về.”
Bạch Bạch nghe xong mừng rỡ, tạ ơn Huyền Thư, đi đầu bay trở về trong quan.
Vợ chồng Bạch thị lúc này đang nói kinh nghiệm tại thế gian cùng Minh Ất chân nhân.
“Mặc Yểm nói hắn có thể lập tức đuổi tới, tất cả đều là bởi vì chân nhân nhắc nhở, chân nhân mặc dù không có tự tay cứu vợ chồng chúng ta, nhưng cũng là đại ân cứu mạng, xin nhận vợ chồng chúng ta một lạy.” Nói Bạch Nguyên Tùng cùng Vân Hạo Tuyết liền song song bái lạy.
Minh Ất chân nhân đưa tay nâng hai người dậy nói:” Đây là việc nhỏ, không thể tránh khỏi nhưng khiến vợ chồng các ngươi một hồi sợ bóng sợ gió, thật sự là lòng có xấu hổ.” Đây cũng không phải lời nói khách khí, Minh Ất chân nhân là thật cảm thấy có chút thực xin lỗi vợ chồng bọn họ, việc này hắn cũng không phải là không phát giác trước, chỉ là vì tạo cơ hội cho Mặc Yểm mà cố ý không đề cập tới.  
Vợ chồng Bạch Nguyên Tùng không biết chút nào, nghe vậy càng cảm kích, nói:” Chân nhân nói quá lời, ai có thể ngờ tới Thiên đế cùng Long vương lòng dạ hẹp hòi, tâm địa ác độc như thế?!”
Minh Ất chân nhân cười nói: “Tốt lắm, không đề cập tới việc này. Những ngày qua, Thiên đế còn phái người gây bất lợi đối với các ngươi không?”
Vân Hạo Tuyết mỉm cười nói: “Những ngày này chúng ta đều ở tại Mặc Đầm, bình an vô sự.”
Thần sắc Bạch Nguyên Tùng có chút xấu hổ, trước hắn đối Mặc Yểm thành kiến sâu đậm, cuối cùng người ta chẳng những cứu tính mạng vợ chồng bọn họ, còn mời bọn họ đến Mặc Đầm cung phụng như bề trên, tiếp tục khó chịu với Mặc Yểm là không được, nhưng thoáng cái thay đổi thái độ đối với Mặc Yểm, mặt mũi hắn lại không biết để vào đâu.
Minh Ất chân nhân nghe giọng điệu của Vân Hạo Tuyết rộng rãi, chỉ biết Mặc Yểm đã đả động nhạc mẫu tương lai, chỉ sợ không cần ba tháng có thể được đối phương cho phép, gả Bạch Bạch cho hắn, vì vậy cười nói:” Như thế cũng tốt, nhưng hai vị tùy tiện quay lại Thiên đình, vạn nhất trên đường có chuyện gì, thì biết làm sao cho phải?”
Thần sắc Bạch Nguyên Tùng càng xấu hổ vài phần, Vân Hạo Tuyết nói:” Mặc Yểm đưa chúng ta trở về.”
Nhìn Mặc Yểm kiệu ngạo bất tuân,  tiểu tử mắt cao hơn đầu lại không nói đạo lí đối nhân xử thế không ngờ có thể thân thiết lấy lòng như vậy, xem ra hắn đối Bạch Bạch thật sự là có trí thì nên. Vốn Minh Ất chân nhân cần phải cảm thấy thật cao hứng, nhưng vừa nghĩ tới Bạch Bạch từ nay về sau đem cùng Mặc Yểm một đời một thế, trong nội tâm lại nhàn nhạt có vài phần lạnh lẽo bản thân cũng nói không rõ. 
” Hai vị định ở Thiên đình bao lâu? Hay là gặp qua Bạch Bạch rồi trở về thế gian?” Minh Ất chân nhân xem nhẹ cảm thụ quái dị trong đáy lòng, cười hỏi.
Vợ chồng Bạch thị liếc mắt nhìn nhau, Bạch Nguyên Tùng cười khổ nói:” Chúng ta muốn gặp qua Bạch Bạch rồi trở về Ngọc Sơn, chỉ là lo lắng Thiên đế sẽ lại đến sinh sự……” cuộc sống Thiên đình bọn họ không thích, trở về Ngọc Sơn lại không an toàn, hơn nữa ở Mặc Đầm trong nội tâm lại cảm thấy không được tự nhiên, thiên hạ to lớn lại chã lẽ lại không có một chỗ có thể cho bọn họ dung thân.
Vân Hạo Tuyết biết rõ tâm ý trượng phu, tiếp lời nói:” Kỳ thật vợ chồng chúng ta ở Bạch Ngọc cốc ở lại cũng không phải không thể, Thiên đình là phạm vi Thiên đế trực tiếp quản hạt, hắn ngược lại không đến nỗi ngang nhiên làm gì với đối với vợ chồng chúng ta, chỉ là chúng ta thật sự không thích cuộc sống Thiên đình.”
” Nói như thế, vợ chồng các ngươi tạm thời còn chưa định nơi đi kế tiếp?” Minh Ất chân nhân đang hỏi thì Bạch Bạch đi ra.
Nàng hướng sư phụ hành lễ, liền vui vẻ bổ nhào vào trong ngực cha mẹ.
Vợ chồng Bạch thị nhìn thấy nữ nhi tự nhiên rất là cao hứng, Bạch Nguyên Tùng ngoài miệng lại nói:” Bạch Bạch là đại cô nương, không sợ làm nũng khiến sư phụ chê cười.”
Bạch Bạch liếc sư phụ bên kia, thấy Minh Ất chân nhân chỉ là ôn hòa mỉm cười, bộ dáng không có nửa điểm mất hứng, lập tức yên tâm, nhớ tới vừa mới lúc tiến đến nghe được cuộc đối thoại, ngẩng đầu hỏi:” Phụ thân mẫu thân, hai người còn muốn đi đâu? Không trở về Bạch Ngọc cốc sao?”
Vợ chồng Bạch thị biết rõ nữ nhi hỏi như vậy nhưng thật ra là rất hy vọng vợ chồng bọn họ có thể làm bạn gần nàng, cho nên muốn thầm nghĩ:” Chúng ta trở về Bạch Ngọc cốc đi.”
Bạch Bạch nghe xong lập tức mặt mày hớn hở nói:” Muốn thường thường tới gặp ta, ta cũng sẽ thường thường nhìn cha mẹ.”
Minh Ất chân nhân thấy bọn họ một nhà ba người đều tại, ho nhẹ một tiếng hỏi:” Chuyện xưa nhắc lại, về việc Mặc Yểm hướng Bạch Bạch cầu hôn, không biết hiền phu thê thấy thế nào?”
Bạch Bạch nghe hắn nhắc tới tên Mặc Yểm, cảm thấy có chút không được tự nhiên, tại trong ngực mẫu thân cọ xát không nói lời nào.
Vợ chồng Bạch thị đột nhiên nghe hắn nhắc tới chuyện này, cũng do dự. Hiện tại bọn họ một nhà ba người thành cái đinh trong mắt Thiên đế, Bạch Bạch đang ở Thanh Lương Quan thì tự nhiên không có vấn đề, nhưng nàng một ngày phải lập gia đình, phải dời khỏi Thanh Lương Quan, vạn nhất đến lúc Thiên đế ra tay đối với nàng cùng phu quân nàng, có thể thế nào?
Gả cho Mặc Yểm, cũng không phải lựa chọn tồi, ít nhất bọn họ tận mắt nhìn thấy, Thiên đế cùng Long cung hoàn toàn không làm gì được hắn, hắn đủ để bảo vệ Bạch Bạch không bị thương tổn.
Thành ý Mặc Yểm, bọn họ cảm giác được vô cùng rõ ràng, thời gian bọn họ ở Mực Đầm, người trên dưới Mực Đầm đối với bọn họ thái độ tôn kính hơn đối với Mặc Yểm, tựa hồ cũng hận không thể trực tiếp hỏi một câu: nữ nhi của nhà ngươi khi nào thì gả tới? Khi nào thì thành thông gia với Mặc Đầm chúng ta đây?
Bọn họ chỉ sợ thành ý như vậy, sợ bản thân nhất thời không đáp ứng hôn sự, cho nên mới nhanh chóng rời đi, không nghĩ tới trở lại Thiên đình, vẫn là trốn không thoát vấn đề như vậy.
Minh Ất chân nhân thấy bọn họ không lên tiếng, lại hỏi:” Các ngươi lo lắng Mặc Yểm nhất thời cao hứng cưới Bạch Bạch, sau này không tốt đối với Bạch Bạch sao?”
Bạch Nguyên Tùng cùng Vân Hạo Tuyết cùng lắc đầu, Vân Hạo Tuyết nói:” Hồ tiên chúng ta không theo lễ giáo, tập quán của loài người, phải giữ gìn trinh tiết, ngày sau hắn không tốt với Bạch Bạch, Bạch Bạch kiếm vị hôn phu khác là được, chúng ta là không xác định Bạch Bạch có thích hắn hay không mà thôi.”
” Để Bạch Bạch ở chung Mặc Yểm một lần chẳng phải sẽ biết sao?” Minh Ất chân nhân đối với chuyện này lại tin tưởng mười phần.
Vợ chồng Bạch thị rốt cục dao động, gật đầu nói:” Cũng tốt. Nhưng Bạch Bạch còn muốn học tập pháp thuật……”
” Bạch Ngọc cốc cách Thanh Lương Quan cũng không xa, Bạch Bạch mỗi ngày tới ba canh giờ là được rồi, đợi căn cơ tốt, không đến cũng không sao.” Minh Ất chân nhân nói. Mặc Yểm không chịu đặt chân Thanh Lương Quan, nhưng đến Bạch Ngọc cốc hẳn là không có vấn đề.
Như vậy tự nhiên tất cả đều vui vẻ, ngày đó Bạch Bạch liền cùng cha mẹ về Bạch Ngọc cốc trước qua đêm.
Một nhà ba người từ Thanh Lương Quan đi ra, đáp mây bay đến giữa không trung, liền gặp được một đạo thân ảnh màu đen quen thuộc xuất hiện ở trước mặt bọn họ.
Mặc Yểm một mực ở ngoài Thanh Lương Quan cách đó không xa chờ đợi, một là lo lắng Thiên đế đối vợ chồng Bạch thị bất lợi, quan trọng hơn là ngóng trông có thể nhìn thấy tiểu hồ ly nhưng nhớ trong lòng, giờ phút này Bạch Bạch thật sự xuất hiện ở trước mặt, cứ như vậy nhìn nhau cảm thấy thỏa mãn vô cùng.
Ánh mắt của hắn biến hóa, vợ chồng Bạch thị để vào trong mắt, trong nội tâm âm thầm gật đầu, chỉ cảm thấy con rể này thật chuẩn càng xem càng thuận mắt.
Bạch Bạch bỗng nhiên gặp Mặc Yểm, trái tim bùm bùm đập nhanh sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, loại khoái hoạt cùng khẩn trương lại càng hơn lúc gặp lại cha mẹ, hoàn toàn đã quên ngôn ngữ, chỉ biết là ngơ ngác nhìn hắn.
Thật muốn nhào tới dịu dàng ôm nàng vào trong ngực, hung hăng hôn nàng mấy cái rồi nói sau! Nhưng…… lý trí Mặc Yểm còn dư lại nhắc nhở hắn, cha mẹ Bạch Bạch ở bên cạnh, bản thân nếu dám làm chút cử chỉ gì đó quá thân mật đối với Bạch Bạch, phỏng chừng bọn họ lập tức muốn trở mặt.
Vì sau này, hiện tại trước phải nhịn một chút! Mặc Yểm cố nén xúc động hận không thể đem Bạch Bạch một ngụm nuốt vào trong bụng, từ từ tới gần nghĩ lấy lui làm tiến cầm bàn tay nhỏ bé của nàng, xác định nàng thật sự đến trước mặt mình, kết quả mới đụng phải tay Bạch Bạch, chỉ nghe thấy Bạch Nguyên Tùng dùng sức ho khan một tiếng, chỉ phải nhẹ nhàng sờ thoáng cái thôi.
Vân Hạo Tuyết lôi kéo trượng phu ăn dấm chua của con rể, Bạch Nguyên Tùng mới miễn cưỡng hừ một tiếng, không hề cho Mặc Yểm xem sắc mặt. Trong nội tâm thừa nhận con rể này là một chuyện, tận mắt thấy nữ nhi của mình khả năng cũng bị người này bắt cóc, loại tâm tình chua xót thật là khó khống chế.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: