truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dụ Hồ – Chương 071 + 072 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 71: Họa này cũng là phúc

Liên tiếp ba ngày sau, Bạch Bạch rất nghe lời chuyên tâm tu luyện, tuy pháp lực không có tăng lên nhiều lắm, nhưng tinh thần sảng khoái, động tác so với lúc trước linh hoạt hơn đôi chút, hiệu quả tuy chỉ có vậy thôi nhưng đã khiến cho nàng vô cùng thỏa mãn, càng luyện tập theo khẩu quyết bất kể ngày đêm.

Vân Hư mỗi ngày đều giúp nàng điều tức kinh mạch, cảm giác được tốc độ hồi phục kinh người của nàng, cũng không khỏi cao hứng thay cho nàng. Viên thuốc sư phụ để lại vô cùng quý giá, khắp thiên hạ chỉ có một viên, tục truyền là mẫu thân của sư phụ để lại, có thể làm kinh mạch thân thể của con người trong thời gian ngắn trở nên vô cùng tráng kiện, ăn một viên vào tu luyện ba ngày bằng người ngoài tu luyện ba trăm năm.

Viên thuốc này tuy quý giá, nhưng đối với tiên nhân bình thường lại không có tác dụng, bởi vì tiên nhân bình thường thì pháp lực và căn cơ là tu luyện cùng lúc, đồng thời song song với nhau, cho nên căn bản sẽ không có trường hợp là pháp lực quá mạnh mẽ đến nỗi kinh mạch không có khả năng tiếp nhận, trừ phi là kinh mạch đã bị ngoại lực làm tổn thương cần một lần nữa điều trị lại.

Chỉ có riêng Bạch Bạch là dùng phương pháp đồng thân tu luyện, khi tu luyện đại thành, tốc độ tiến bộ của pháp lực sẽ vô cùng lớn so với tốc độ phát triển của kinh mạch, Minh Ất Chân Nhân vốn là định đợi sau khi Bạch  Bạch thành tiên mới đem viên dược hoàn này cho nàng sử dụng, có thể giúp tiến cảnh tu luyện của nàng tăng nhanh hơn chút ít. Không nghĩ phát sinh như vầy, nên đành phải đem cho nàng dùng sớm vậy.

Tinh thần Bạch Bạch mỗi ngày một tốt hơn, nhìn tiểu Hắc đang nằm dưỡng thương trong phòng ứa nước mắt, khi nào thì hắn mới có thể hoạt động trở lại đây ?

“Tiểu Hắc, viên thuốc sư huynh cho ta thật là lợi hại, sư huynh bảo từ ngày mai trở đi ta có thể bắt đầu tu luyện trở lại, ta muốn mình trở nên mạnh, không để cho người ta khi dễ bản thân, cũng không để cho kẻ nào khi dễ ngươi!” Bạch Bạch vui vẻ ghé vào bên cạnh Tiểu Hắc nói.

“Hừ! Ta còn cần ngươi bảo vệ ư?” Tiểu Hắc cảm thấy nếu như mình yếu tới mức cần phải nhờ hồ ly ngu ngốc này bảo vệ, không phải rất mất mặt sao, nhưng nghe Bạch Bạch nói Bạch Bạch muốn bảo vệ hắn, ôi…… Còn giống như là rất vui vẻ.

“Ngủ đi ngủ đi! Đưa cái đuôi cho ta!” Tiểu Hắc nhìn cái đuôi to của Bạch Bạch, mỗi đêm đều vừa dụ dỗ vừa dọa nạt, kêu Bạch bạch đem cái đuôi đưa cho nó gối đầu.

Bạch Bạch uy khuất nói: “Ngươi ngủ cả đêm, ngủ đến nỗi cái đuôi tê rần, thật là khó chịu! Hơn nữa ngươi…… Ngươi còn chảy nước miếng……” Thật bẩn! Hại nàng mỗi ngày đứng dậy chuyện đầu tiên phải làm chính là chạy ra cái ao nhỏ bên ngoài rửa cái đuôi.

Tiểu Hắc bị cự tuyệt, lại bị vạch trần thói quen ngủ chảy nước miếng, thẹn quá hoá giận liền nhe răng dưới nói: “Ta khi nào thì chảy nước miếng, hồ ly ngu ngốc kia, ngươi nếu dám ra ngoài đi nói chuyện này, ta sẽ cắn đứt cái đuôi của ngươi!”

Nói xong thở phì phì nghiêng đầu đi ngủ!

Bạch Bạch liên tục xin lỗi, Tiểu Hắc đều làm bộ làm tịch không để ý tới, cuối cùng đành phải nằm ở bên cạnh ngủ.

Bên ngoài Thanh Lương Quan, hai gã hắc y trong bụi cây đi ra, một người trong đó cầm trong tay một cái lồng sắt đen bóng, trong lồng thỉnh thoảng phát ra âm thanh sàn sạt, giống như là có con vật gì đó dùng móng vuốt cào vào cái lòng sắt tạo ra âm thanh đó. Hắn đưa lồng sắt đặt ở trên mặt đất, bộ dáng cẩn thận nơm nớp lo sợ, hiển nhiên đối với nơi này cực kỳ sợ hãi.

Hắn ngẩng đầu nhìn tên đồng bọn bên cạnh run giọng nói: “A Tam, ta, chúng ta làm như vậy, vạn… Vạn nhất bị người của Thanh Lương Quan phát hiện, vậy làm sao bây giờ? Công chúa nhất định sẽ không thừa nhận là là do nàng chủ mưu đâu….” Đến lúc đó nhất định sẽ đem bọn chúng đẩy ra làm kẻ chết thay!

Tên đồng bọn “A Tam” kia bất đắc dĩ nói: “Nếu như chúng ta không làm, cũng sẽ bị công chúa giết. May mắn là Hàn Huyết Tích này đã bị công chúa sai người hạ chú, chỉ biết công kích động vật, sẽ nhằm đúng vào người Bạch Bạch. Sẽ không hại chết con mèo con chó nào ở Thanh Lương Quan đâu…… Cho nên không cần lo lắng quá…”

Tên vừa lên tiếng trước đó lại nói: “Nhưng mà, ta nghe nói đồ đệ gần nhất Minh Ất chân nhân thu chính là một hồ tiên….”

A Tam rùng mình một cái, phô trương thanh thế nói: “A Ngũ, ngươi đừng thần hồn nát thần tín như vậy, đệ tử Minh Ất chân nhân, rất là lợi hại! Làm sao mà bị một con Hàn Huyết Tích nho nhỏ như vầy làm bị thương được? Nghe nói công chúa là bị một con Hắc Miêu ngu ngốc trong Thanh Lương Quan làm bị thương mặt, mới sai huynh đệ chúng ta mang con Hàn Huyết Tích này đến báo thù. Ngươi đừng lề mề, nhanh chóng làm xong việc rồi chúng ta trở về phục mệnh.”

A Ngũ bất đắc dĩ, đành phải đưa tay mở ra cửa nhỏ bên cạnh lồng sắt, một con thằn lằn nhỏ màu xanh lập tức chui ra, nó chỉ bằng độ dài bàn tay, nhưng là khi khuôn mặt nó tiếp xúc đến mặt đất, liền ngưng tụ lại một mảng tuyết trắng lớn.

A Tam từ trong người lấy ra một cây tiêu ngắn, đưa lên môi thổi. Hai má hắn phồng lên thổi như là ra dùng hết sức lực, nhưng mà người bên cạnh lại nghe không ra một tiếng nào hết.

Trên mặt đất Hàn Huyết Tích giống như là bị kích thích bởi cái gì đó, phóng nhanh như một mũi tên xẹt qua bụi cỏ, hướng về Thanh Lương Quan cách đó không xa mà đi……

Bạch Bạch ngủ đến nửa đêm, chợt nghe tiếng cười kỳ quái, thoáng cái giật mình tỉnh lại, quay đầu nhìn xem Tiểu Hắc bên cạnh, dường như cái gì cũng đều không nghe thấy, ngủ rất say, hắn bị thương nặng chưa khỏi, nên tính cảnh giác không cao như trước đây.

Bạch Bạch chỉ cảm thấy tiếng cười rất là quái dị, quả thực làm ch toàn thân người ta phát lạnh, trong nội tâm liền thấy hiếu kỳ muốn biết thực ra là ai lúc nửa đêm không ngủ được, chạy đến đây thổi tiêu, vì vậy liền vươn tay vươn chân đứng lên, thoáng cái nhảy đến ngoài cửa sổ.

Trên Thiên Đình ban đêm không có ánh trăng, nhưng ánh sáng từ cung trăng phát ra chiếu sáng khắp nơi, Bạch Bạch bước chầm chậm dưới ánh trăng, đi theo tiếng cười phát ra từ hướng đông, một hồi liền đi tới bên tường ngoài Thanh Lương Quan.

Minh Ất chân nhân luôn luôn nhắc nhở Bạch Bạch về sau không được tự ý rời khỏi Thanh Lương Quan, Bạch Bạch là loại hồ ly rất biết nghe lời, tất nhiên sẽ không bởi vì tò mò mà vi phạm lời nói của sư phụ, cho nên ở chân tường đi vài bước, nhận định âm thanh là từ bên ngoài truyền đến, liền không muốn tìm hiểu nữa, xoay người trở về bịch lỗ tai tiếp tục ngủ.

Đi hai bước, đột nhiên cảm giác được sau lưng truyền đến một loại hàn khí làm cho người ta lạnh thấu xương, Bạch Bạch cảnh giác xoay người lại xem xét, thầm nghĩ: Chẳng lẽ có người lại xông vào Thanh Lương Quan?

Sau lưng là một mảng tường lớn cùng với cái đuôi to của mình, không có đến cả nửa bóng dáng người! Bạch Bạch đang nghi ngờ bản thân mình bị ma ám, nghiêng đầu định nhấc chân đi, lúc này, chân sau liền truyền đến cảm giác đau đớn như bị kim đâm.

Bạch Bạch phản ứng tự nhiên đem chân sau bị đau dùng sức đạp một cái, “Bịch” Một tiếng vang nhỏ, một cái bóng nho nhỏ màu xanh đập mạnh vào chân tường, quay cuồng vài cái rồi nhanh chóng lẻn vào trong bụi cỏ không thấy bóng dáng.

Bạch Bạch há mồm muốn gọi cảnh báo, nhưng là một luồng hàn khí trong nháy mắt xâm chiếm toàn thân của nàng, Bạch Bạch một phát ra một tiếng nào, thân thể liền cứng ngắc té xuống, trên thân thể nho nhỏ nhanh chóng kết xuất một tầng tầng dày đặc sương trắng, chớp mắt đem Bạch Bạch bao trùm kín cả lại. Mà trong Thanh Lương Quan lúc này mọi người đang ngủ say, hoàn toàn không một ai phát hiện Bạch Bạch gặp chuyện ngoài ý muốn có thể chết người.

Độc tính của Hàn Huyết Tích trên người rất nhanh liền xâm nhập vào toàn bộ thân thể Bạch Bạch, nhanh chóng tiến vào bên trong ranh giới hư ảo của nàng, hàn độc rất nhanh bị dược lực trong hư không chi cảnh dung hợp, vốn đã mãn chiếm giữ dược lực lập tức tràn đầy ra!

Những dược lực này là do trước kia Mặc Yểm âm thầm cho ăn thảo dược mà tạo thành, đã hoàn cùng công pháp Bạch Bạch tu luyện,không chỉ hỗ trợ dược tính trong cơ thể Bạch Bạch, ngược lại nhanh chóng hòa tan trong cơ thể của nàng, nên hàn độc trong cơ thể cũng nhanh chóng biến mất.

Ranh giới hư ảo vốn bị Minh Ất chân nhân ổn định tạm thời, bỗng nhiên bị phá tan, dược lực cuồn cuộn không dứt mãnh liệt nhảy vào kinh mạch toàn thân Bạch Bạch. Hàn khí trên người Bạch Bạch trong nháy mắt liền hóa thành sương mù biến mất sạch sẽ, một tầng ánh sáng trắng muốt bao phủ trên người của nàng, mà giờ phút này Bạch Bạch đã chìm vào hôn mê, không biết thân thể của mình xảy ra biến hóa lớn nghiêng trời lệch đất!

Chương 72: Độc kế

loading...

Khi Bạch Bạch tỉnh lại lần nữa thì trời đã tảng sáng, nhìn thấy bản thân nằm ngủ ngã vào tường sau của Thanh Lương Quan, Bạch Bạch nhất thời có chút không hiểu, bản thân tối hôm qua không phải đang nằm trong phòng ngủ ngon giấc hay sao? Vì sao lại đột nhiên chạy đến trong sân?

Lắc lắc đầu, nhớ lại từng chút từng chút một chuyện đêm qua, nửa đêm nghe thấy tiếng tiêu vang lên, sau đó chạy đi nhìn xem chuyện gì xảy ra, rồi sau nữa bị một con thằn lằn màu xanh cắn một cái rất đau, lạnh quá! Không biết có phải hay không là trúng độc!

Bạch Bạch trong lòng hốt hoảng, vội vàng ngồi xổm người xuống đưa chân sau ra xem, chân trái phía sau rõ ráng có bốn dấu máu nho nhỏ, chẳng qua quanh miệng vết thương không có đổ máu, cũng đã kết vảy. Vận động chân xem thử, thấy không có gì không ổn, ngược lại cảm thấy thoải mái linh hoạt hơn rất nhiều, trạng thái giống như lúc nàng vừa xuống núi Ngọc Sơn thì còn tốt hơn!

Đây là có chuyện gì? Chẳng lẽ cái con sâu nhỏ đáng chết kia thật ra là không có độc? Nhưng nếu vậy thì cảm giác lạnh trên người lúc ấy phải giải thích làm sao đây?

Bạch Bạch suy nghĩ một hồi nhưng không ra được vấn đề, lại sợ sáng sớm Tiểu Hắc cùng sư huynh phát hiện không thấy mình đâu sẽ lo lắng, vì vậy vội vàng chạy về gian phòng của mình.

Tiểu Hắc còn đang trên đệm cói ngáy o o, tới gần miệng, thấy có một vũng nước nhỏ, nhất định là lại chảy nước miếng! Bạch Bạch cảm thấy thật may mắn là tối hôm qua không có đem cái đuôi cho nó gối đầu.

Lúc này Vân Hư sư huynh đã rời giường, nhưng mà hôm qua huynh ấy nói hôm nay sẽ xử lý tốt chuyện trong Thanh Lương Quan trước, xế chiều thì mới có thể đến gặp nàng, cho nên Bạch Bạch cũng không vội, nhảy lên trên giường dựa tu luyện theo khẩu quyết.

Bên kia, A Tam cùng A Ngũ cả đêm qua ở bên ngoài Thanh Lương Quan lo lắng sợ hãi một hồi, liền thấy Hàn Huyết Tích chạy trở về, nhưng tốc độ lại chậm đi rất nhiều, cũng không biết là có bị vật gì đó làm bị thương hay không. Chỉ thấy mệt mỏi đi vào trong lồng liền nằm vào một góc, chẳng thèm động đậy.

Hai người không dám ở lâu, nhấc lồng sắt lên nhanh như chớp xoay mình bỏ chạy về phía Thiên cung đi phục mệnh.

Bọn họ đúng là người do Quỳnh Nguyệt tiên tử phái tới, ngày ấy Quỳnh Nguyệt tiên tử cùng Tam công chúa đến trước mặt Thiên Đế cáo trạng, Thiên Đế tuy nổi giận, nhưng mà dù sao vẫn chưa mất đi lý trí, không muốn ở hoàn cảnh sắp chết tới nơi này lại đi gây thù chuốc oán với Thanh Lương Quan, cho nên an ủi vài câu liền đuổi hai người về.

Quỳnh Nguyệt tiên tử trở lại nội cung càng nghĩ càng không cam lòng, Thiên Đế mặc dù không nói rõ, nhưng hiển nhiên có chỗ kiêng kị đối với Thanh Lương Quan, trự tiếp khiêu chiến Thanh Lương Quan thì nàng không có can đảm, nhưng mà vô duyên vô cớ buông tha Tiểu Hắc cùng Bạch Bạch thì nàng lại không cam lòng. Tam công chúa cũng đang oán khí đầy mình, hai nữ nhân thương lượng một hồi, liền nảy ra độc kế. Hàn Huyết Tích dù cho bị bắt giữ, cũng sẽ không biết được thực ra là do ai thả ra, hơn nữa Hàn Huyết tích chỉ biết tấn công động vật mà không biết tấn người, Thanh Lương Quan nếu có ai bị thương, thì sợ bọn họ truy ra sự tình, nhưng nếu như chỉ chết một con mèo, một con hồ ly tinh ngu ngốc, thì chắc hẳn bọn họ cũng sẽ không quá mức để ý, dù cho tra ra là do tỷ muội các nàng đứng phía sau, chẳng lẻ sẽ dám vì hai, ba con tiểu động vật mà đòi mạng của các nàng sao?

Sáng hôm đó Quỳnh Nguyệt tiên tử liền cùng Tam công chúa chờ người hầu phái đi Thanh Lương Quan điều tra trở về bẩm báo, các nàng vốn đã không thể chờ đợi được mà phải biết chắc rằng cuối cùng con Hắc Miêu cùng con Bạch Hồ ngu ngốc chết tiệt kia có chết hay không. Nhưng mà tin tức người hầu mang về nằm ngoài ý muốn các nàng, tất cả mọi thứ trong Thanh Lương Quan đều bình thường, giống như là không có việc gì xảy ra!

Quỳnh Nguyệt tiên tử giận dữ, lập tức liền đem hai kẻ hành sự bất lực A Tam, A Ngũ khai trừ khỏi danh sách tiên, đày xuống trần gian.

Tam công chúa suy nghĩ tới lui, nói: “Bọn chúng trốn trong Thanh Lương Quan, chúng ta không có cách đi vào xử lý bọn họ, nhưng nếu như  là đem bọn chúng dụ ra ngoài, hừ hừ! Đến lúc đó còn không khiến chúng ta hả giận được sao?”

Quỳnh Nguyệt tiên tử tức giận nói: “Ngươi cho rằng bọn chúng là lũ ngốc cả sao? Có thể dễ dàng lừa gạt chúng đi ra? Con mèo ngu ngốc chết tiệt ngày ấy bị ta đánh một chưởng, nhất định là bị thương, cho dù đem người bên ngoài dẫn đến, hắn cũng sẽ ở lỳ trong Thanh Lương Quan, chúng ta có thể bắt nó như thế nào đây?”

Tam công chúa cười nói: “Muội muội tốt của ta, ngươi đã quên tỷ tỷ đây có một tay tuyệt kỹ, có thể bắt chước bút tích của người bên ngoài sao? Ngươi mau đi tìm xem ở chỗ Thiên Đế có thư hay bút tích gì của Minh Ất chân nhân hay không, ta sẽ có biện pháp đem bọn chúng dụ đến!”

Bạch Bạch an tâm ở trong phòng tu luyện, không nhận ra thời gian trôi qua, mãi cho  đến giữa trưa, Tiểu Hắc rốt cục buồn bực không yên, ở bên cạnh nếu không kéo trang giấy, thì lại cào mảnh ván giường làm ra rất nhiều tiếng động, lúc này nàng không thể không dừng lại.

“Tán gẫu với ta đi, ta buồn chán quá a!” Tiểu Hắc đạt được mục đích của mình, thản nhiên nói.

Bạch Bạch hiện tại rất nghe lời Tiểu Hắc, bình thường hắn có yêu cầu gì đều cố hết sức đáp ứng hắn: “Tốt, ta đi lấy quyển sách đến đọc cho ngươi nghe?”

Tiểu Hắc rụt rè gật đầu, trong lòng vui vẻ ca hát, cảm giác thương thế mình phải chịu đựng kia rất đáng, có thể tùy tiện sai khiến hồ ly ngu ngốc làm việc cho nó!

Bạch Bạch đang định đứng dậy đi đến thư phòng, liền thấy Vân Hư cầm một phong thơ vui vẻ đi đến.

“Tiểu Hắc, sư phụ nói người tìm được một loại thảo dược có thể nhanh chóng chữa lành thương thế của ngươi, nhưng là loại thảo dược đó hái đi sẽ lập tức héo tàn, cho nên muốn Bạch Bạch hộ tống ngươi đến Linh Tố Sơn!” Vân Hư vui vẻ cầm lá thư trên tay.

Bạch Bạch nghe xong tin tức này, còn hưng phấn hơn cả Tiểu Hắc, liền vội vàng hỏi: “Linh Tố Sơn có xa hay không, phải đi như thế nào?”

Vân Hư nói: “Xa thì không xa, nhưng đường đi không tốt cho lắm, hay là ta đưa các ngươi đến, nếu mọi chuyện thuận lợi như lời nói, thì đến tối là chúng ta có thể trở về.”

Tiểu Hắc ở trong phòng chờ đợi đã vài ngày, sớm đã buồn bực muốn phát bệnh, nghe nói có thể xuất môn, lúc này liên thanh thúc giục muốn Vân Hư lập tức xuất phát.

Vân Hư cười tới muốn ôm nâng Tiểu Hắc để vào trong tay áo, Tiểu Hắc lại không đồng ý, quay đầu nhìn chằm chằm vào Bạch Bạch nói: “Ngươi biến thành người, ta muốn ngươi ôm ta đi!”

Mấy ngày nay Bạch Bạch đã quá quen nghe theo sự phân phó của Tiểu Hắc, cho nên cũng không có phản kháng gì, liền ngoan ngoãn nghe lời. Bởi vì nghĩ trong ngày có thể trở về, cho nên hai huynh muội cũng không có chuẩn bị gì liền cùng nhau xuất phát.

Linh Tố Sơn là nơi Dược tiên trên Thiên Đình trồng dược thảo, Vân Hư đã từng tới nhiều lần, cách Thanh Lương Quan đúng là không xa, đáp vân bay hơn nửa canh giờ liền đến.

Vân Hư cùng Bạch Bạch đi đến dưới núi nhưng không thấy Tiên thảo đồng tử bình thường trong coi, liền cảm thấy kỳ quái, đột nhiên ven đường nhảy ra hơn mười Võ sĩ giáp vàng, một người cầm đầu quát to: “Tiểu tặc to gan, dám đến Linh Tố Sơn hái trộm tiên thảo? Chịu chết đi!”

Nói xong liền không để cho giải thích liền giơ chiếc rìu vàng lớn trong tay ra, bổ về phía Vân Hư.

Vân Hư chấn động lách mình tránh đi nói: “Chậm đã! Ta chính là đệ tử Thanh Lương Quan Vân Hư, là sư phụ Minh Ất chân nhân phân phó ta đến đây lấy thuốc, tướng quân nhất định là hiểu lầm!”

“Phi! Còn dám nói xạo?!” Võ sĩ giáp vàng chia ra hai đường một phần vây Vân Hư, một phần tiến lên muốn bắt Bạch Bạch.

Vân Hư khẩn trương, Bạch Bạch sẽ không sử dụng pháp thuật, trên tay còn ôm Tiểu Hắc, vạn nhất bị thương thì phải làm sao?! Dưới tình thế cấp bách, hắn phất một cái phóng ra bên người võ sĩ giáp vàng, đã nghĩ đi chặn ba gã võ sĩ đang đánh về phía Bạch Bạch.

Kỳ thật những người này đều là bị Quỳnh Nguyệt tiên tử sai khiến, nhiệm vụ chủ yếu chính là muốn giết chết Bạch Bạch cùng Tiểu Hắc, đã sớm đề phòng bị Vân Hư tiến đến cứu giúp, nên đâu dễ dàng để cho hắn thoát thân.

Bạch Bạch ôm Tiểu Hắc, mắt thấy ba chiếc rìu vàng đã đi tới trước mặt, sau lưng vài tên võ sĩ giáp vàng đối diện mình đâm tới, trong nội tâm liền sợ hãi, thầm nói mình chết chắc rồi, suy nghĩ duy nhất là không thể để cho Tiểu Hắc lại bị thương, trong lúc nguy cấp liền đem thân thể Tiểu Hắc ôm vào tay trái, tay phải hướng về ba chiếc rìu vàng vung lên lung tung.

Vân Hư một bên thấy ba chiếc rìu vàng vô cùng sắc bén đánh lên cánh tay mảnh khảnh của Bạch Bạch, lại không thể phá vòng vây đi cứu, chỉ cảm thấy trái tim muốn ngừng đập!

 
 
 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: