truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dụ Hồ – Chương 029 – 030 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 29: Nam đi cướp, nữ hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc

Trong nháy mắt đã qua ba ngày, ba ngày này dùng lời người phàm để nói thì phải là cuộc sống giống như thần tiên. Nhưng đối với Mặc Yểm à nói, trong tận đáy lòng hắn khinh thường thần tiên nên cũng không cho rằng thời gian bọn họ trải qua có gì đáng hâm mộ. Hắn chỉ biết mấy ngày nay cuộc sống rất hài lòng, thực thỏa mãn với Bạch Bạch, nếu thời gian cứ như vậy trôi qua dường như cũng không tệ, ít nhất hắn cũng không có một chút ý chán ngán.
Mỗi sáng thức dậy ôm Bạch Bạch như em bé, mặc quần áo trang điểm một phen, sau đó ôm tiểu mỹ nhân đã hóa thành tiểu hồ ly, đọc sách, phơi nắng ở bên cửa sổ. Bạch Bạch thật dễ dụ, nếu ngẫu nhiên bị hắn chọc tức, chỉ cần lấy gà nướng đưa đến trước mặt nàng, nàng có thể không ghi thù, cùng hắn bắt tay thân thiện một lần nữa. 
Thân thể Bạch Bạch đã lâu chưa hồi phục, cho nên không có cách nào mỗi ngày tu luyện tiên môn đạo pháp giống như trước. Mặc Yểm cũng không bằng lòng cho nàng tiếp tục tu tiên cho nên lúc nào cũng cố tình đánh lạc hướng không để cho nàng có cơ hội nghĩ đến chuyện tu luyện. 
Về phần phương pháp đánh lạc hướng ra sao… thì ngoại trừ gà nướng còn có sắc dụ.
Bạch Bạch tuy tính tình khờ dại đơn thuần nhưng về phương diện tình dục lại là một báu vật vô cùng nhiệt tình hiếu học. Từ sau khi thưởng thức hương vị trái cấm, đối với việc “song tu” có khi còn nóng lòng hơn Mặc Yểm. Về điểm này, Mặc Yểm vô cùng hưởng thụ, cho nên bình thường đối với Bạch Bạch tự giác nhân nhượng đi rất nhiều.
Tỷ như hiện tại…
“Ngứa lưng!” Bạch Bạch nũng nịu cọ lên đùi Mặc Yểm, mắt hắn không rời quyển sách trên tay, tay kia tự nhiên đưa xuống nhẹ nhàng gãi sống lưng Bạch Bạch, tiểu hồ ly thoải mái thả lỏng thân thể, hưởng thụ sự phục vụ cẩn thận nhẹ nhàng, mắt nheo lại, cổ họng phát ra một tràng âm thanh càu nhàu mông lung, cái đuôi to rủ xuống bên chân Mặc Yểm thong thả đung đưa.
Lại qua một hồi…
“Đói bụng!”
Đối tượng đang được nhắc đến mãi vùi đầu vào trong quyển sách không để ý đến nàng, tiểu sủng vật được nuông chiều mấy ngày nay quên cả sợ hãi, bò dậy, níu lấy tay áo Mặc Yểm, hai ba bước nhảy lên cánh tay cầm sách của hắn, một bên dựa vào cái đuôi để duy trì sự cân bằng, một bên dùng bốn chân đạp nhẹ quấy nhiễu hắn, làm cho hắn không cách nào tiếp tục chăm chú đọc sách, chủ động ưu tiên giải quyết nhu cầu no đói của nàng.
Lúc này Mặc Yểm bất đắc dĩ phải lắc đầu, xoa cái mũi của nàng, sau đó theo yêu cầu của nàng, lớn tiếng gọi tiểu nhị dưới lầu chuẩn bị gà nướng mang lên.
Trong khách sạn, bọn tiểu nhị đều duy trì thái độ phục vụ Mặc Yể rất nhiệt tình chu đáo, nguyên nhân chỉ vì hắn khen thưởng rất nhiều, nếu mang cho hắn chút gì đó thì đều có được một hai lượng bạc, gần nửa tháng tiền lương của bọn họ. Cho nên khi hắn đến ở trogn mấy ngày nay bất luận là đi đâu đều có người theo sau phục vụ.
Chỉ là trong khách sạn từ chưởng quỹ cho đến tiểu nhị đều thấy hết sức kỳ quái, trên đời này sao lại có người khách thích ăn gà nướng đến thế? Một ngày ít nhất thì hai ba con nhiều thì năm sáu con, sức ăn như vậy bằng với người vạm vỡ có thể lực làm việc nặng suốt ngày, còn công tử đây rõ ràng hào hoa phong nhã, bộ dạng thư sinh, khẩu vị lại tốt như vậy. Hơn nữ theo như lời của tên tiểu nhị thu thập chén dĩa thì vị côgn tử này ăn gà cực sạch sẽ, một chút xương gà cũng không tìm thấy, giống hệt A Hoàng và Vượng Tài ở trong sân.
Nói đến A Hoàng và Vượng Tài, cũng không biết hai con chó này bị cái gì kích thích, từ khi Mặc công tử vào ở trong khách sạn, chúng nó mỗi ngày đều đánh huyết gà rồi sủa to làm cho các vị khách không được yên giấc, cuối cùng đành phải bắt bọn chúng chuyển ra sân trước mới yên tĩnh được một chút.

Bọn họ không biết, hai con chó này thật ra là gọi Bạch Bạch, đối với huynh đệ giống chó đi săn kiêm hộ vệ này thì Bạch Bạch không phải trước kia đã cùng bọn họ mãnh liệt truy đuổi con mồi sao? Người khác không phát hiện được bóng dáng của Bạch Bạch nhưng mũi chó còn không ngửi được mùi vị của nàng hay sao?

Đáng tiếc bọn chúng không có cách nào nói ra tiếng người, đành phải oan ức bị mang tiếng là làm ồn quấy nhiễu người khác, ảnh hưởng đến hình tượng con vật giữ nhà của mình.

Bạch Bạch ăn xong phần gà quay hôm nay, thỏa mãn ngồi phịch lên cái bàn nhỏ bên cạnh cửa sổ, phơi nắng cái bụng. Mặc Yểm chợt nhớ tới hôm nay nếu cho nàng uống hai viên Cửu Diệm đan thì sẽ không còn thuốc nào cho Bạch Bạch tẩm bổ cả. Bạch Bạch hết lần này đến lần khác dùng thuốc, tình trạng đã khá hơn một chút. Xem ra những thuốc tiên này cũng có ích, nếu như lười nhác không dùng nữa thì xem ra không khá nổi.

Chính vì hắn suy nghĩ thế cho nên những động thần tiên yêu quái trong phạm vi năm trăm dặm đều bị hại.

Cỏ thuần âm ngàn năm, Tử Cực Thái Quân Thiên hoàn đan, Diêu mộc đại tiên mộc tủy tương, Ngọc hồ long thần kim đan ngàn năm, Bách hoa đồng tử ngàn năm…trong phạm vi năm trăm dặm, chỉ cần Mặc Yểm nghe qua hoặc tình cờ thấy được “thuốc bổ”, đều bị cướp sạch! Đáng thương cho những tiên nhân và yêu tinh bị cướp đều chỉ biết ôm đầu khóc rống, vốn là không có nơi để kiện cáo.

Tìm Thiên đế ư? Đừng nói giỡn! Hơn nghìn năm trước thiên đình bị đại loạn, chúng tiên và yêu tinh nhỏ tuổi không được chứng kiến tận mắt nhưng cũng được nghe kể lại hàng trăm phiên bản. Chi tiết, quá trình tỉ mỉ tuy có chút không giống nhưng duy nhất có thể khẳng định chính là Tôn Hầu tử sau khi đại náo Thiên đình, tai họa cực kỳ nghiêm trọng mấy ngày liền đế đô thiếu chút nữa bị dời đi xây dựng lại. Nếu như không phải nhờ Mặc Yểm và huynh đệ cùng mẹ Minh Ất đại tiên kịp thời ra mặt nói giúp thì sự việc còn ồn ào đến mức độ nào, chỉ e rằng Thiên đế cũng phải thay đổi người.

Chuyện cũ này ở Thiên đình đều bị nghiêm cấm nhắc tới, tiên nhân bình thường đã ít người biết, yêu tinh lại càng ít hơn. Nếu có biết được cũng chỉ là mơ hồ từng đoạn thông qua lời kể của những lão tiên ngàn năm tuổi tự mình đã trải qua hào kiếp của thiên đình. Nhưng những tiên nhân, yêu tinh ít tuổi này làm sao mà luyện được “thuốc bổ” vừa ý Mặc Yểm.

Một tháng ngắn ngủi, trong vòng phạm vi năm trăm dặm, những hang động thần tiên, yêu quái có chút danh tiếng đều bị gió mưa lạnh lẽo, bị đánh cướp thì khỏi phải nói, cả những nơi còn chút ít chưa bị cướp đều rất khẩn trương dọn nhà tránh họa.

Bạch Bạch mỗi ngày đều được tẩm bổ nhưng không biết lai lịch của số thuốc kia. Mặc Yểm mỗi lần đi đánh cướp đều thừa dịp lúc Bạch Bạch ngủ, bắt nàng bỏ vào ống tay áo mang đi hành sự. Thiên kiếp chẳng biết lúc nào lại đến, hắn đã hứa là sẽ bảo vệ nàng, để nàng một mình ở lại trong khách điếm cũng không ổn.

Nhưng hắn cũng biết rõ tính tình Bạch Bạch, cái con hồ ly này tâm địa rất tốt, nhất định sẽ không vui khi thấy những tiên nhân, yêu quái kia khóc sướt mướt, dáng vẻ khổ sở, nói không chừng còn mềm lòng nghe lời bọn kia, vậy hắn còn cướp đoạt gì nữa?

Bạch Bạch tuy cũng có chút thắc mắc vì sao Mặc Yểm có nhiều linh đan diệu dược như vậy, lại có loại vô cùng giống nhau, nhưng nghĩ đến dương liễu cam lộ của Quan Âm Bồ Tát mà hắn còn có nên không hoài nghi gì nữa cả.

Chỉ có điều khiến cho người ta khó hiểu chính là sau mỗi lần Bạch Bạch uống thuốc bổ một hồi, liền khôi phục lại bộ dạng lúc trước, pháp lực một chút cũng không tăng tiến. Thay đổi duy nhất là dùng tiên đan đến ngày thứ bảy, Bạch Bạch có thể hóa ra thân người đầy đủ. Vì thế Bạch Bạch vô cùng vui vẻ, chỉ có Mặc Yểm nghĩ đến việc không nhìn thấy bộ dạng thanh thuần nửa người nửa hồ đáng yêu của nàng, trong lòng bất giác có chút tiếc nuối.

Chương 30: Khúc mắc của đại hôi lang

Lo lắng của Mặc Yểm qua đi, hắn liền quyết định đem Bạch Bạch về động phủ của mình. Trong phủ của hắn có rất nhiều sách vở về tu luyện tiên môn, đều là do phụ thân hắn vì vợ mà tìm về, nghĩ đến mẫu thân, trong lòng hắn lại dâng lên niềm bi phẫn hậm hực, xông lên làm chua xót cả hai mắt, muốn xông tới Thiên đình giết chóc lần nữa cho thống khoái!

Tâm niệm vừa động, trên người hắn đã phát ra một luồng sát khí đậm đặc, khiến cho tên tiểu nhị tham lam đang đứng bên cửa định vào xin thưởng cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt, làm cho toàn thân hắn không thở nổi, cảm giác hoảng sợ tràn ngập khắp người, không tự chủ được mà xoay người chạy ra ngoài.

Luồng sát khí đáng sợ này cũng khiến cho Bạch Bạch đang nằm mê man trên đầu gối Mặc Yểm cảm nhận được, hơn nữa còn mãnh liệt hơn so với tên tiểu nhị đứng ngoài cửa sổ lúc nãy nhiều! Trong lúc ngủ mơ màng, người nàng liền run lên một cái, vặn vẹo người một cách bất an.

Mặc Yểm đang đắm chìm trong tâm trạng kích động, phát giác trên đùi có động tĩnh, cúi đầu nhìn, thấy Bạch Bạch ôm đuôi co người thành một đống, ngủ không an ổn, bộ dạng thật buồn cười, một luồng khí ấm áp nhẹ nhàng như làn gió xuân chậm rãi xua tan u uất oán hận trong lòng hắn, sát ý như một khối băng bị đặt trong lửa, trong nháy mắt đã bị tan chảy, biến mất không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Hắn đưa tay vuốt ve thân thể mềm mại mát mẻ của nàng. Bạch Bạch cảm nhận được không còn bị uy hiếp nữa, mơ màng há miệng cắn tay áo Mặc Yểm, nghiến răng kẽo kẹt, rồi lại an tâm mà thiếp đi.

Tiểu nhị vừa mới bị dọa chết khiếp đứng dưới lầu cũng cảm thấy toàn thân buông lỏng, cảm giác sợ hãi hít thở không thông vừa rồi đảo mắt đã không còn nữa, dường như chỉ là một giấc ác mộng ảo giác.

loading...

Một trận gió thổi tới, tiểu nhị rùng mình hắt xì một cái thật to, lúc này mới phát hiện quần áo mình từ trong ra ngoài đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Trên ót mồ hôi cũng chảy ròng ròng, sờ đến trái tim nhỏ của mình, đập rất bình thường, gãi gãi đầu nửa ngày cũng không hiểu được vừa rồi mình bị cái gì, không biết bị cái bệnh lạ nào… Nghĩ vậy, cuối cùng chẳng cần quan tâm đi nịnh nọt mấy vị khách lớn nữa, tiểu nhị quyết định chạy nhanh đi kiếm đại phu. Hắn còn trẻ, còn có mẹ già con thơ, không thể cứ như vậy mà chết vì một cái bệnh không rõ ràng.

Mặc Yểm tính toán kỹ càng, hôm sau liền trả phòng cùng Bạch Bạch rời đi. Bạch Bạch cũng không có ý gì, chỗ dựa cái đã không biết đi nơi nào rồi, chỗ dựa đực này đối với nàng cũng không tệ, trước mắt cứ ở bên người hắn cũng được.

Hơn nữa, cùng luyện phương pháp song tu với chỗ dựa đực rất vui vẻ nha! Lúc mới đầu thấy có điểm giống mấy động vật hàng xóm trên chân núi trước kia giao phối, về sau lại cảm thấy hình như không phải, động tác giao phối của các bạn động vật đều rất đơn giản, hơn nữa lại rất nhanh là xong, không giống như nàng và hắn ở chung một chỗ như vậy, động tác thì thật nhiều, thật là đa dạng, hơn nữa lại thường xuyên luyện vào lúc nửa đêm.

Nhưng mà cái phương pháp song tu này ngoài cái thú vị bên ngoài thì chả có ích lợi gì! Bạch Bạch “cần cù chăm chỉ ngày ngày không ngừng” luyện, cũng đã hơn một tháng mà công lực cũng không có tăng lên nửa điểm.

Chỗ dựa đực của nàng luôn an ủi, nói qua một chút thời gian nữa thì mới nhìn thấy được hiệu quả, cũng đúng! Nàng biết luyện công không thể nào một lần là được. Nàng ở trong động tu luyện gần năm trăm năm, hiện tại mới chỉ hơn một tháng thì đã là cái gì! Quả thật là không nên nóng vội.

May mắn là Mặc Yểm không vận dụng pháp lực tìm hiểu Bạch Bạch suy nghĩ gì, Bạch Bạch cũng không có nhắc đến những tâm tư này với hắn, nếu không đoán chừng hắn sẽ dở khóc dở cười, tức muốn chết, có lẽ… sẽ có một chút cảm thấy áy náy, chỉ là có lẽ vậy.

Mặc Yểm định trên đường kiếm một ít cỏ tiên làm thuốc bổ cho Bạch Bạch, tiên đan thì trực tiếp cho ăn là ổn rồi, cỏ tiên thì để lúc về động phủ luyện thành thuốc cho Bạch Bạch dùng. Vì vậy, hành trình bị chậm đi rất nhiều.

Việc này chỉ khổ cho những chỗ thần tiên yêu quái bị đi qua, có rất nhiều tên Mặc Yểm vốn không quen biết, lại càng không rõ bọn chúng có dính dáng đến tiên đan tiên thảo hắn cần hay không, nhưng mà chẳng sao, tự nhiên có người tự đến “mách báo” lấy lòng
Chuyện hắn gần đây cướp đoạt tiên đan tiên thảo khắp nơi, không ít thần tiên yêu ma cũng đã được nghe đồn, ai có bảo vật tự nhiên cảm thấy lo lắng. Đúng thật là có không ít tên tâm địa xấu xa nhân cơ hội này mà lợi dụng Mặc Yểm đả kích đối thủ, nhằm báo thù riêng, chủ động báo cho hắn “tình hình tồn kho” của đối thủ. Những tên đã gặp phải tổn thất tất nhiên cũng sẽ không cam chịu, cũng muốn người khác phải chịu tội như mình, liền báo cho hắn tình trạng của cải của tên khác, trong chốc lát đủ loại tin đồn bay đầy trời, dọa những thần tiên yêu quái khác.

Sự kiện đơn thuần lúc đầu trở nên ngày càng phức tạp, tình thế còn ngày càng lan rộng hơn. Mặc Yểm cũng mặc kệ những thần tiên yêu quái kia náo loạn thành bộ dạng gì, chỉ cần hắn đạt được mục đích là tốt rồi.

Bạch Bạch mỗi này ăn “thuốc bổ”, càng ngày càng nhiều, ăn uống cũng thật tốt, công lực thì không thấy thêm, ngược lại thân thể thì mập ra nhiều. Trong đêm, Mặc Yểm ôm một tiểu mỹ nhân xinh đẹp ngày càng đầy đặn, cũng thấy rất vừa lòng thỏa mãn – chỗ nên béo thì béo lên không ít, chỗ nên gầy thì vẫn rất gầy như trước. Tiểu hồ ly tinh trời sinh đã là một thứ mê người, làm sao đẹp lâu như vậy chứ!

Một người một hồ tiếp tục sống tiêu dao vui vẻ, cuối cùng cũng có một ngày họ gặp phải chuyện xấu. Việc này cũng là do hành vi cướp bóc tùy ý của Mặc Yểm mà ra…

Mặc Yểm xưa nay dầu muối không vào, người có thể lọt vào mắt hắn cũng rất ít, chẳng có mấy khi hắn muốn thứ gì đấy. Có một ít tiểu tiên, tiểu yêu đều tính toán cho mình, đều muốn chủ động dâng vật quý để thiết lập mối quan hệ với hắn. Có hắn che chở, từ nay về sau, trong tam giới không cần e ngại gì cả, thần tiên yêu ma khác muốn động vào cũng phải suy nghĩ một lần xem có dám trêu chọc vào chỗ dựa thế lực hay không.

Nhưng mà muốn biết được hành tung của Mặc Yểm thật sự rất khó, Mặc Yểm không thích bị người ngoài rình mò, cũng không hề có liên hệ với bất cứ thần tiên yêu quái bình thường nào, chỉ đến lúc chỗ nào đấy có tin bị Mặc Yểm cướp đồ thì mọi người mới biết được hắn ở chỗ đó, lúc đó thì Mặc Yểm cũng đã rời đi.

Tuy nhiên, những yêu tinh thông minh cũng có thể dựa theo trình tự hành động của Mặc Yểm mà đoán được hướng đi của hắn, đặc biệt là một yêu tinh xinh đẹp đa tình mà thông minh phi thường.

Ngày hôm đó, Bạch Bạch làm nũng đòi ăn gà nướng, Mặc Yểm liền đưa nàng vào tửu lâu tốt nhất trong một cái trấn nhỏ nghỉ trọ. Mặc Yểm chọn lựa một phòng tốt để ngồi xuống. Đợi tiểu nhị đem món ăn lên lui ra, Bạch Bạch mới từ trong tay áo Mặc Yểm chui ra, nhảy lên mặt bàn, hướng về phía đĩa gà nướng mà cắn một miếng.

Mặc Yểm nhanh tay nhanh mắt, khẽ vươn tay ôm nàng trở về.

Hy vọng cắn được một miếng gà nướng của Bạch Bạch thất bại, liền ở trong lòng hắn mà dùng sức vặn vẹo, làm nũng nói : “Ta muốn ăn gà nướng, thả ta ra!”

“Biến thành người, quy củ ngồi xuống, dùng đũa để ăn!” Mặc Yểm không cho nàng thương lượng. Lúc trước là lo nàng căn cơ đã bị hao tổn, thân thể suy yếu nên nàng thế nào cũng đc, hiện tại nàng mỗi ngày đều được ăn thuốc bổ như vậy, nguyên khí dư thừa, nhất định phải làm cho nàng học được quy củ. Hơn nữa hắn không muốn chỉ những lúc thân mật với nàng ban đêm mới nhìn thấy hình dạng con người xinh đẹp của nàng, phải làm cho nàng nhanh quen với cách sống của con người.

Bạch Bạch mấy ngày nay được nuông chiều nên đã sớm quên đi nỗi sợ hãi với Mặc Yểm, nghe vậy ngẩng cái đầu nhỏ lên, lớn tiếng phản kháng: “Không muốn! Ta muốn cứ ăn như thế này!”

Mặc Yểm giận tái mặt : “Vậy thì đừng ăn!”

Bạch Bạch đã lâu rồi không bị hắn hung, chớp chớp mắt như muốn khóc. Mặc Yểm nhìn thấy thế có chút mềm lòng, trong chốc lát một người một cáo cứ giằng co như vậy mãi.

Cửa phòng bỗng vang lên mấy tiếng gõ nhẹ nhàng, một giọng nói của nữ nhân từ bên ngoài truyền vào, ôn nhu mà còn có linh hoạt, kỳ ảo, ưu nhã : “Trong phòng có phải là Yểm quân không?”

 
 
 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: