truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dịu dàng đến vô cùng – Chương 44 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

MỘT BUỔI CHIỀU TRUNG
TUẦN tháng tư, Sal­ly sang phòng Car­ol, vẻ căng thẳng, nói:

- Em ra chỗ cửa sổ này
với chị.

Car­ol đến bên cửa sổ,
Sal­ly chỉ khu rừng cây sau nhà R, nói:

- Chị thấy Ja­son đi về
phía rừng cây, em đi theo xem, đừng để anh ấy biết, chỉ đi theo thôi nhé. Trong
rừng cây ấy có một con đường sắt nhỏ, có thể có tàu hỏa chạy qua, nếu em thấy
tàu chạy qua, nghĩ cách bảo anh ấy tránh tàu, tâm trạng anh ấy đang không ổn,
chị sợ xảy ra chuyện. Lúc này chị không đi được, phiền em đi giúp.

- Anh ấy thế nào? – Car­ol
lo lắng hỏi. – Đã xảy ra chuyện gì, hả chỉ?

- Thật ra cũng chẳng có
chuyện gì, chị sợ ngộ nhỡ thôi. Hôm nay là ngày giỗ bạn anh ấy, anh ấy gọi điện
cho mẹ của cô bạn, có thể anh ấy nhớ lại chuyện cũ, tâm trạng không ổn định. Em
chỉ đi theo anh ấy là được, trong rừng cây có một cái hồ, nếu anh ấy đến gần
hồ, em hãy gọi anh ấy. Nếu anh ấy không có chuyện gì, em đừng để anh ấy biết
mình đi theo.

Car­ol nghe nói ngày giỗ
của bạn Ja­son, cô thở phào nhẹ nhõm, đoán Ja­son sẽ không có chuyện gì. Anh là
con người chín chắn, không phải là kẻ theo chủ nghĩa cực đoan đi theo cái chết
của bạn, với lại nếu đi theo thì đã đi rồi, không chờ cho sự việc qua đã lâu
mới đột ngột đi theo. Có thể tâm trạng không vui. Anh chỉ ra đi dạo.

Nhiệm vụ theo dõi này
làm cho cô vừa phấn khởi vừa kích động, kích động này chẳng khác gì trong tiểu
thuyết. Một chàng trai tâm trạng buốn đau, một rừng cây bí ẩn, một con đường
sắt cũ, lại có thêm hồ nước sâu. Tất cả, có chút bí hiểm, có chút kỳ dị, có
chút lãng mạn, thậm chí có chút tình cảm. Car­ol không kịp thay đôi dép lê để
đi vào đôi giày, cứ tất tưởi chạy theo.

Thấy Ja­son ngồi hút
thuốc bên một gốc cây nơi bìa rừng, cô đứng cách xa, không làm anh chú ý. Nếu
làm anh giật mình, anh sẽ về phòng, coi như cuộc theo dõi không thành. Ông trời
không phụ lòng người, anh tiếp tục đi sâu vào bên trong rừng cây, Car­ol theo
vào.

Cô thấy anh đi giữa hai
thanh ray của con đường sắt, cúi đầu như đếm từng thanh tà vẹt. Trong ánh chiều
tà, hình bóng anh nổi bật trên bối cảnh như bức tranh sơn dầu, tỏ rõ sức hấp
dẫn của một người đàn ông, khiến cô như muốn chạy tới khoác tay anh, cùng anh
sánh bước. Thật may, cô nhớ lời dặn của Sal­ly, cho nên không đánh động anh.

Cô nghĩ, nếu lúc này có
đoàn tàu chạy qua thì hay, mình không gọi để anh tránh ra ngoài. Chờ tàu đến,
mình chạy tới, bất chấp bản thân, nằm lên anh, cùng lăn xuống dưới gầm tàu, sự
việc thật nguy hiểm và lãng mạn!

Cô không nhớ là đã có
bao nhiêu cảnh này trong phim ảnh, tất cả đều chờ đợi, chờ tàu đến thật gần,
tưởng như không thể kịp. người hùng mới lao ra, xông tới, chồm lên người đang
ngồi trên đường sắt. Cảnh tiếp theo là hai người cùng kinh hoàng, nhìn nhau và
cười, có biết bao nhiêu tâm tư, tình cảm nói với nhau qua ánh mắt. Trong hoạn
nạn mới hiểu lòng nhau, trong lúc kinh hồn mới thổ lộ lời tâm can, câu chuyện
tiếp theo vô cùng lãng mạn.

Điều kì lạ là, hai người
đi qua một hồi lâu nhưng vẫn không có đoàn tàu nào chạy qua. Trước đây, ngồi
sau nhà R nghe anh chơi gui­tar, chốc chốc lại có một đoàn tàu làm cô không
nghe rõ tiếng đàn. Lúc này muốn có đoàn tàu chạy qua thì không có. Một vài lần
cô nghe thấy tiếng còi tàu, nhưng chờ thật lâu cũng thấy tàu đâu, có thể vì
trông chờ cho nên phát sinh ảo thính chăng. Cô nghĩ, trong tính huống 
không có đoàn tàu liệu mình có thể chạy tới lôi anh ta ra khỏi đường sắt được
không? Nhưng rồi cô nhanh chóng xóa bỏ ý nghĩ ấy, sợ anh mắng cô là đồ thần
kinh.

Con đường sắt dẫn đến
một cây cầu hai bên có lan can. Cô không biết nước dưới sông kia có sâu không,
nhưng đường sắt đi trên cao, nếu từ trên cầu nhảy xuống, không chết thì cũng bị
thương. Cô nghĩ, nếu anh đến gần lan can cầu rất nguy hiểm, để đẩy anh ra khỏi
đường sắt thì dễ, để lôi anh khỏi lan can cầu thì khó. Vì động tác “chồm” đến
phái mạnh, cộng thêm trọng lượng bản thân, mới có thể thành công. Nhưng chạy
tới để lôi anh lại phức tạp hơn nhiều, không khéo sẽ đẩy anh hoặc cả hai cũng
ngã xuống sông.

Rất may anh không đến
gần lan can mà cứ đi thẳng. Cô đi theo, tách khỏi con đường sắt, đến một bãi
đất trống. Đây là lúc thử thách khả năng theo dõi của cô, vì chung quanh không
có một chỗ ẩn nấp. Cô đến bên một thân cây nhỏ, cây không thể che khuất người,
chỉ có thể ẩn náu một cách tượng trưng sau thân cây.

Anh ngồi xuống thảm cỏ
trên bãi đất trống, bắt đầu hút thuốc. Chờ một lúc lâu cũng không thấy anh đến
bên hồ nước, Car­ol nghĩ bụng, xem ra anh không nhảy xuống hồ đâu, hy vọng cứu
anh lại một lần nữa tan vỡ. Chờ khi anh về, xem có gặp đoàn tàu nào không, nếu
không coi như lần theo dõi này hoàn toàn công toi. Đang suy nghĩ vẩn vơ, bỗng
cô nghe thấy tiếng anh gọi:

- Car­ol, đến đây ngồi
chơi , đứng kia làm gì cho mệt.

Phải chăng anh đang đánh
lừa mình? Nhưng anh lại gọi một lần nữa, lần này thì anh quay về phía cô mà
gọi, cô đành bước ra khỏi nơi ẩn náu, đi về phía anh.

- Sal­ly bảo cô đến phải
không? – Anh giụi tắt thuốc, mắt lim dim.

Car­ol gật đầu. Anh khẽ
cười:

- Cô ấy hiểu nhầm rồi,
anh chỉ muốn ra xem rừng cây, anh đang viết, rất có tác dụng.

- Anh học tin học, viết
về rừng cây làm gì? – Car­ol lấy làm lạ.

Anh cười:

- Học tin học thì không
được viết về rừng cây à? Biết đâu anh sẽ viết một game gọi là Theo dõi trong
rừng cây.

- Game đấy của anh chơi
thế nào, một người chạy trốn, một người theo dõi à?

loading...

- Một tên tội phạm chạy
trốn chuyên nghiệp, một trinh sát nghiệp dư? Ha ha, đúng là một ý hay.

Car­ol cười:

- Chỉ nghe nói một sát
thủ chuyên nghiệp, chưa bao giờ nghe nói tội phạm chạy chốn chuyên nghiệp? – Cô
đang định hỏi về người bạn ấy của anh thì chợt thấy trên bả vai anh có những
vết thâm tím, liền lo lắng hỏi. – Da anh bị dị ứng đấy à? Phải chăng đói quá
bữa hoặc dạ dày bị nhiễm lạnh?

- Không. – Anh cười. –
Có thể có cảm giác phạm tội. – Suy nghĩ một lúc anh lại nói. – Nói là cảm giác
phạm tội không chính xác, mà nên nói trong lòng cảm thấy có lỗi. Về thôi, chúng
ta đi về.

Từ rừng cây trở về, theo
thường lệ, cô lên mạng xem Sở Thiên có tung bài viết gì lên mạng không, cũng để
xem Sở Thiên có trả lời Lời thì thầm của cô hay không. Khi cô mở trang tiểu
thuyết, chợt phát hiện Sở Thiên đã cho đăng một phần sau của truyện Người này
không có chuyện. Hôm nay là ngày mười tám tháng Tư, còn cách hai mươi ngày nữa
mới đến mồng tám tháng Năm như Sở Thiên đã hẹn. Cô hiểu tại sao tác giả lại cho
đăng sớm phần thứ hai, nhưng cô rất vui, vì từ nay hàng ngày được đọc tiếp
truyện Người này không có chuyện.

Thời gi­an này cô thường
gi­ao lưu với Sở Thiên qua Lời thì thầm. Có lúc nói chuyện sáng tác văn chương
trên mạng, có lúc nói chuyện các nhân vật trong truyện Người này không có
chuyện, có lúc viết vài ba câu gì đó, tóm lại cô không muốn cắt đứt liên hệ với
tác giả, giống như đứa trẻ thả diều, thỉnh thoảng lại giật sợi dây, ngộ nhỡ
diều bay mất mà không biết.

Cô cảm thấy đã thành
thói quen, ngày nào cũng đến Làng tiểu thuyết đi chơi, xem Sở Thiên có viết gì
không, và cũng để xem tác giả có gửi gì cho mình qua Lời thì thầm hay không.
Chỉ cách một hôm không nhận được hồi âm của tác giả cô đã sốt ruột, hoặc nghi
ngờ mình lần trước viết có điều gì sơ suất, khiến Sở Thiên phật ý. Có lúc, liền
hai ba hôm không nhận được thư trả lời, cô không nén nổi liền viết thư hỏi:
“Phải chăng nhà văn bực mình? Phải chăng tôi nói có gì không nên không phải?”.

Gặp những trường hợp ấy,
Sở Thiên có thư trả lời ngay: “Không có thư chỉ vì bận, tôi làm sao có thể bực
mình với bạn được? Phải chăng cánh con gái các bạn rất dễ giận nhau, cho nên
nghi ngờ đàn ông chúng tôi cũng hay giận dỗi? Dù bạn có nói gì đi nữa thì tôi
cũng không bực mình, vì tôi chưa bao giờ bực mình, giận dỗi với ai.”

Đọc thư của Sở Thiên Car­ol
mới yên tâm, cảm thấy sự lo lắng của mình là thừa. Nhưng lần sau Sở Thiên chưa
kịp trả lời, cô lại phỏng đoán như thế.

Cô rất lo cho mình, vì
phát hiện mình chú ý đến Sở Thiên và Ja­son. Mỗi ngày không trông thấy Ja­son
lòng cô lại buồn, ăn không ngon ngủ không yên; mỗi ngày không đọc truyện của Sở
Thiên cô cũng buồn, ăn cũng không ngon, ngủ cũng không yên. Cô nghĩ, có thể số
phận bắt mình bằng cách này để hiểu “người đàn ông kia” chăng? Có thể chăng, để
bản thân thể nghiệm, đồng thời yêu cả hai người? Đồng thời yêu cả hai có đúng
không? Phải nói là không đúng, cho nên mang một gánh nặng tư tưởng, luôn cảm
thấy mình không phải một đứa con gái ngoan.

Cô quyết định nói chuyện
này với Sở Thiên, không nói về bản thân, vì như vậy phải đưa cả Ja­son và Sở
Thiên ra, cô chỉ viết thật tỉ mỉ chuyện bố mẹ, nhất là đoạn với dì Tú Trân, sau
đấy nêu vấn đề của bản thân: nhà văn cảm thấy có thể đồng thời yêu hai người
được không, tôi muốn nói yêu chân thành?

Thư trả lời của Sở Thiên
rất dài.

Cái “có thể” mà bạn nói
xem ra có hai cách giải thích, thứ nhất là “có thể”, cách giải thích thứ hai là
“được phép” hoặc “nên”.

Đầu tiên nói đến “có
thể”. Một người có thể cùng lúc yêu hai người, mà lại là yêu chân thành được
không? Tôi nghĩ rất có thể. Qua câu chuyện của bố bạn, tôi tin rằng ông ấy yêu
chân thành mẹ bạn và dì Tú Trân. Tôi ngờ rằng, bạn cũng yêu cùng lúc hai người,
cho nên bạn mới hỏi đến chuyện này.

Một người cùng lúc yêu
hai người, có thể vì hai người bổ sung cho nhau, cái của người này có người kia
không có, người ấy có thể yêu điểm này của A và điểm kia của B. Một cách giải
thích khác, trong nhiều trường hợp, một người yêu một mẫu người, chỉ cần gặp
mẫu người ấy anh (hay chị) có thể yêu, cuối cùng yêu ai trong mẫu người ấy phải
xem thời cơ, đó là điều mà chúng ta quen gọi là duyên số. Nếu một người đồng
thời phát hiện ở hai người cùng có chung đặc điểm mà anh (hay chị) thích, rất
có thể anh (hay chị) yêu cả hai, không có cách nào lựa chọn.

Lại nói về “nên”. Một
người có nên yêu cùng lúc hai người không? Thật ra tình cảm không chịu vâng
theo sự chỉ huy nên hay không nên. Lý trí mách bảo không nên, nhưng tình cảm
lại xúi giục người đó hành động. Cho nên, nếu trong lòng bạn yêu hai người,
không cần thiết phải cảm thấy xấu hổ hoặc lương tâm cắn rứt, tình cảm tồn tại ở
trong lòng bạn, không ai có thể phán xét buộc tội bạn được.

Cuối cùng là vấn đề làm
thế nào đối xử với hai mối tình đó. Chuyện của bố bạn mách bảo tôi, một người
“có thể” yêu cùng lúc hai người không phải là hai mối tình đều phù hợp với thực
tiễn. Hành vi của con người bị ràng buộc với xã hội, đạo đức, luật pháp, không
thể muốn làm gì thì làm. Cho nên, tình cảm của con người một khi xung đột với
những ràng buộc đó, sẽ luôn luôn là vật hy sinh. Bất kể sự hy sinh đó đối với
người ấy có hợp lý hay không, có nhân đạo hay không, chúng ta cũng nên nghĩ đến
hành vi của chúng ta có ảnh hưởng đến người khác, ví dụ như con cái.

Mẹ của bạn là một người
giàu lý trí, khi phát hiện chồng có quan hệ với Tú Trân đã dũng cảm từ bỏ ông.
Đó là hành động sáng suốt, là nguyên tắc sống của bà. Bà không thể chấp nhận sự
phản bội. Nhưng bà không biến tình yêu thành thù hận, phủ nhận quá khứ của bản
thân hoặc căm thù bố bạn, bà cố gắng để hiểu bố bạn, tin rằng đây là nhược điểm
của ông ấy gây nên, ông đã không nghiêm túc xem xét hành vi của mình sẽ ảnh
hưởng thế nào đến người khác, tình yêu của bố bạn không sáng suốt.

Con người đúng trước một
sự việc mến yêu và sùng bái chân thành rất khó mà không rung động. Bố của bạn
đã rung động và hành động, cho nên ông đã phải gánh chịu hậu quả do sự rung
động mang lại. Mẹ của bạn hiểu nhưng không tha thứ cho ông, cho nên tôi cảm
thấy bà rất thông minh và dũng cảm. Không tha thứ vì bà giữ nguyên tắc làm
người của mình, chồng bà ngoại tình, bà không thể tiếp nhận ông nữa; hiểu ông,
là vì không buộc mình vào hoàn cảnh ván đã đóng thành thuyền, để mình được sống
tốt hơn, Bà không giống những phụ nữ đã ly hôn khác dạy con cái phải căm giận
người cha, bản thân bà gánh chịu trách nhiệm nặng nề của việc làm cha làm mẹ,
nuôi dạy bạn trở thành một cô con gái tài giỏi. Bạn phải tự hào vì đã có một
người mẹ như thế.

Về bố bạn, nếu bạn coi
ông là một người đàn ông bình thường khác, không coi ông là một tấm gương, có
thể bạn cũng sẽ hiểu ông. Hiểu ông là không để cuộc sống của mình bị hủy hoại
vì những chuyện không đúng của ông. Ôm mối hận trong lòng sẽ khó có được cuộc
sống thanh thản.

Tất nhiên hiểu không
phải là tha thứ.

Đọc thư của Sở Thiên,
lần đầu tiên cô cảm thấy mình có được nhận thức tương đối rõ ràng về vấn đề
này. “Hiểu nhưng không tha thứ”, Sở Thiên nói đúng, mẹ đã làm như thế, mình cũng
nên như thế.

Cô muốn hỏi Sở Thiên một
chuyện riêng tư khác, tuy có phần hơi quá mức, không nên nói ra, nhưng cô vẫn
hỏi. “Nếu nhà văn có chung hoàn cảnh như bố em thì sẽ như thế nào? Không muốn
trả lời hoặc không tiện trả lời cũng được”.

Sở Thiên trả lời rất
nhanh.

Rất cám ơn câu chuyện
của bạn. Câu chuyện của bạn đã làm cho tôi thấy quyết định cá nhân của chúng ta
ảnh hướng sâu sắc và sinh động thế nào đối với những người chung quanh, nhất là
với đối với con cái chúng ta. Cho nên, nếu tôi ở trong trường hợp giống như bố
bạn, tôi sẽ dùng câu chuyện của bạn để cảnh cáo bản thân, không giẫm lên vết
chân của bố bạn, vì như vậy chỉ có thể mang lại đau khổ cho bản thân và cho
người khác.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: