truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dịu dàng đến vô cùng – Chương 24 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 HOÀNG TỬ VŨ ĐIỆU
LA TINH nhảy với cô gái Columbia rất đẹp, nhiều người đưa máy ảnh lên chụp. Car­ol
tiếc không đem theo máy ảnh, nếu không cũng chụp một vài kiểu để về sau thưởng
thức. Cô nghĩ, Ja­son biết nhảy la tinh phải chăng có huyết thống la tinh? Cái
đẹp của anh không phải là cái đẹp tao nhã của ông ấy, mà là cái đẹp pha chút
hoang dã, có hơi hướng của một dũng sĩ đấu bò tót.

Trang phục của cô gái
Columbia cũng thật bắt mắt, cái đầm đỏ hở vai, nửa người trên giống như mặc
xuchiêng, tưởng chừng bất cứ lúc nào cũng có thể tuột xuống, khiến mọi người
càng thích thú và hồi hộp. Váy xẻ thật cao, có thể nói chỉ là mấy mảnh lụa dài
ngắn treo ngang hông. Những lúc chuyển động, từng mảnh bay  tung, để lộ
quần lót đen. Tuy cô ta mặc quần tất màu da chân, nhưng đối với cái nhìn cháy
bỏng của đám con trai coi như không mặc gì.

Car­ol nghe mấy cậu ngồi
bên bàn luận vô tư về cô gái Columbia, hình như không phải đây là lần đầu tiên
cô ta đến dự dạ hội của sinh viên Trung Quốc.

- Lần trước cũng là cô
ta bỏ giá trúng hoàng tử vũ điệu la tinh, không biết cái cô này lấy đâu ra lắm
tiền như thế?

- Columbia mà, thử nghĩ
xem, biết đâu lại là con gái một trùm ma túy. Hừm, dính vào con gái trùm ma
túy, chưa  biết chừng đến một lúc nòa đó hoàng tử vũ điệu la tinh chết mà
không hay.

Câu chuyện của mấy cậu
sinh viên chuyển sang bàn luận Columbia là nơi sản xuất ma túy hay là nơi sản
sinh người người đẹp. Car­ol chăm chú nhìn Ja­son, khi anh nhảy vũ điệu la
tinh, cô không còn nhận ra anh nữa. Trên lớp học và những lúc bình thường anh
tỏ ra trầm tĩnh, chỉ mỉm cười lặng lẽ, nói chuyện cũng không bao giờ cao giọng,
đi đứng từ tốn. Nhưng lúc nhảy điệu la tinh anh hình như biến thành một người
khác, những gì trói buộc anh trong cuộc sống và trên mặt đất đều bị âm nhạc
thao túng, linh hồn anh được tự do bay bổng, bước nhảy của anh nồng nhiệt và
trẻ trung, đôi chân thẳng và dài của anh nhảy nhót linh hoạt, mái tóc đen bồng
bềnh theo bước nhảy, một ít tóc xõa xuống trán khiến Car­ol muốn chạy lên giúp
anh tém gọn.

Được thấy anh nhảy vũ
điệu la tinh, vì có được sự so sánh, Car­ol có cảm giác trong cuộc sống thường
ngày của anh có tâm tư gì đó. Khi anh không nhìn ai, ánh mắt anh xa xăm, chừng
như đang nhìn một nơi xa xôi nào đó. Khi anh nhìn ai đó, anh nhìn thật lâu mà
không chớp mắt nhưng lại như không nhìn, hình như không nhìn một điểm nào trên
người bạn mà đang dò đọc tâm tư bạn.

Trong cuộc sống gia đình
của anh phải chăng có điều gì không như ý? Nếu không, bình thường anh sẽ nhiệt
tình nhảy múa như lúc này, quên đi tất cả. Phải chăng quan hệ với vợ có điều
gì? Những mong như vậy, nhưng hình như không có khả năng như vậy, vì mỗi khi
anh nói đến Tĩnh Thu hoặc nghe Tĩnh Thu nói, ánh mắt anh rất dịu dàng, chan
chứa tình cảm.

Car­ol vô cớ suy nghĩ,
phải chăng sinh lí của anh có vấn đề? Rất có khả năng như thế. Quan hệ với vợ
không bình thường, vì vợ không biết nghĩ, vì anh là đàn ông không tránh khỏi
tâm lý tự ti, có cảm giác tội lỗi? Car­ol đồng tình, thật ra như vậy có quan
trọng gì đâu? Đàn ông quá coi trọng chuyện ấy. Cứ coi như anh không có bộ phận
ấy, xã hội hiện đại sẽ có cách khác, biện pháp khác làm thỏa mãn vợ kia mà. Có
điều người đàn ông không có cảm giác thỏa mãn.

Trong lòng Car­ol bỗng
trào lên một niềm thương cảm và đồng tình, rất muốn ôm lấy anh, nói với anh,
đừng tự ti vì chuyện đó, phụ nữ không chỉ yêu cái đó không thôi. Cho dù năng
lực của anh thế nào thậm chí anh có bộ phận ấy hay không, anh rất đáng được con
gái yêu, ít ra là em yêu anh.

 Đang nghĩ vẩn vơ
thì thấy Ja­son đi tới, nhịp tim cô bỗng hoảng loạn không biết anh đến làm gì,
không biết mặt mình, áo quần của mình có gì khiếm khuyết. Không lẽ anh nghe
thấy những điều mình vừa nghĩ? Mình không nghĩ xấu gì anh, chỉ bảo anh đừng tự
ti.

Anh càng đến càng gần,
dọc lối đi có mấy người nói chuyện với anh, có cả người mời anh nhảy, nhưng anh
từ chối, vẫn đi tới. Car­ol nghĩ, thôi xong, lại nghĩ quá nhiều, suy nghĩ đâm
ra ảo giác. Không thể thế được, anh ấy bận trăm công nghìn việc, đâu còn thời
gi­an nghĩ đến mình. Cô cố chớp mắt để xua đi ảo giác, nhưng Ja­son đã đến ngồi
ở cái ghế trước mặt.

 Anh mỉm cười, hỏi:

- Không khiêu vũ à? Một
mình ngồi đây trông lặng lẽ quá.

- Em không muốn nhảy.-
Car­ol nói khẽ.- Anh không nhảy nữa à?

- Mệt quá, nghỉ một lúc,
hoàn toàn là lao động chân tay.-  Anh cười, rồi nói tiếp.- Cô ngồi đây anh
đi lấy nước uống, cô thích uống gì nào?

- Em thì vô tư, uống gì
cũng được.- Nói rồi cô đứng dậy.- Em đi lấy nước với anh.

- Bây giờ cô uống nước
lạnh hay nước nóng? Bụng không còn đau nữa chứ?

- Hết đau rồi, em uống
nước lạnh từ lâu, đun nước nóng phiền quá, hơn nữa trong khoa cũng không có
nước nóng, không thể ra ngoài uống được. Ôi, quên không đem trả anh cái ấm
điện.

- Không phải trả nữa,
anh cũng không dùng đến nó, cô có thể để cho sinh viên  mới đón từ sân bay
về dùng.

Nước uống để bên cửa ra
vào. Hai người ra đấy tìm nước uống, nhưng không thể lấy nổi, người quá đông,
chen mãi mới đi được nửa quãng đường. Ja­son đề nghị:

- Thôi, đến được chỗ lấy
nước thì bản nhạc sau sẽ bắt đầu, anh phải phục vụ người mua anh. Chúng ta nhảy
theo bản nhạc này nhé, biết đâu từ sàn khiêu vũ sẽ ra được chỗ lấy nước.

Car­ol vui vẻ gật đầu.
Hình như chưa kịp chú ý thì đã bước vào nhảy với anh rồi, bản tan­go chậm, mọi
người chú ý nhìn các cặp nhảy, người này nói chuyện, người kia nói chuyện, rất
ồn ào. Car­ol phát hiện anh nhảy rất đẹp, dìu bạn nhảy rất thành thạo, cô không
phải suy nghĩ gì, cứ bước theo anh.

Cô tự chế giễu:

- Em tập vũ điệu la tinh
qua mạng, không ngờ hôm nay không thắng thầu.

- Em bỏ giá bao nhiêu?

- Một trăm đô, ít quá,
để được nhảy một lần cũng không đủ, không ngờ anh được giá cao quá!

loading...

Anh cười, ngả đầu ra
phía sau, rồi cúi xuống, nhìn Car­ol, nói:

- Anh không đáng giá bấy
nhiêu tiền, nhưng người bỏ giá rất hiếu thắng, muốn áp đảo người khác. Chúng ta
nhảy điệu la tinh nhé, để cô khỏi mất trắng.

- Nhưng đang là nhạc
này…

- Mặc kệ nhạc, chúng ta
đếm tiết tấu cũng được. Trên mạng dạy cô thế nào anh nhảy với cô như thế.

Vậy là hai người bất
chấp đang là bản nhạc tan­go chậm, họ cùng nhảy điệu la tinh. Car­ol nói với
anh, tiết tấu trên mạng là “slow, slow, quick slow”, nhưng vì bước nhảy la tinh
bắt đầu từ nhịp hai, cho nên cách đếm tốt nhất là ‘ hai, ba bốn,…một, hai, ba,
bốn… một…” hoặc “rock, side,… close side, rock, rock, side…close side..”. Ja­son
khen:

- Cô thông minh lắm, qua
mạng mà học được vũ la tinh, vậy chúng ta đếm “rock, rock, side… close, side…”
nhé.

Hai người cứ vậy nhảy.
Car­ol ngửi thấy mùi trên người anh, cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh. Đây là
lần đầu tiên Car­ol được gần anh như thế, cảm thấy toàn thân mình như sắp tan
chảy, cảm giác thật tuyệt vời, cô mong bản nhạc không bao giờ dứt, để được nhảy
mãi với anh.

Nhưng nhạc dừng lại. Ja­son
nói với Car­ol:

- Rất xin lỗi, không
uống được nước, cô đi tìm nước uống nhé. Anh phải đi tìm chủ mua của anh để
nhảy, người bán mình mất hết tự do.

Car­ol cảm thấy khát
nước, cô cố chen, đi vòng, ra cửa, đến nơi đặt nước uống. Cô rót cho mình một
ly co­la, lấy cho Ja­son một ly, cầm trên tay, chờ anh nhảy xong sẽ đưa mời, cô
nghĩ anh nhảy rất lâu, chắc chắn rất khát.

Bản nhạc vừa dứt. Trông
thấy Ja­son đi ra cửa, cô vội đi theo, gọi to:

- Anh Ja­son, anh Ja­son.

Anh nghe thấy tiếng gọi,
liền dừng bước, quay người lại. Bất chấp ly nước trên tay, Car­ol chạy đến:

- Anh định đi đâu đấy?

- Anh đã khiêu vũ đủ với
sáu chủ mua rồi, bây giờ có thể về.

- Nước của anh đây – Cô
đưa cho anh ly nước đang cầm trên tay.- Em cũng về đây, về nhờ xe của anh nhé.

Ja­son đón lấy ly nước.

- Cảm ơn! Cô không chơi
nữa à? Hãy còn sớm, chưa đến hai ba giờ sáng mọi người vẫn chưa chịu thôi.

- Em không chơi nữa, cho
em ngồi nhờ xe anh về.

Ja­son nhìn cô một lúc
rồi nói:

- Cũng được. Cô đến cùng
với ai, nên nói với người ta ấy một câu, nếu không người ta tìm.

- Anh chờ em, em đi tìm
anh Siêu để nói với anh ấy.- Cô quay người, chạy vào trong, chạy được vài bước
vội ngoảng lại dặn anh.- Anh chờ em ở đây nhé, đừng đi, em tìm anh ấy để báo
cho anh ấy biết.- Thấy Ja­son gật đầu cô mới yên tâm.

Tìm thấy Siêu, Car­ol
thở hổn hển, nói:

- Em theo xe người khác
về nhé, anh đừng tìm. – Nói xong, không chờ Siêu trả lời, cô cứ vậy chạy đi.

Ja­son vẫn đứng ở chỗ cũ
chờ Car­ol, thấy cô mặt đỏ bừng chạy tới, anh cười:

- Không vội, đâu phải
cứu hỏa. Anh bảo chờ là chờ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: