truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dịu dàng đến vô cùng – Chương 16 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

CAR­OL XUỐNG­MÁY­BAY,
được sự chỉ dẫn của Ja­son qua email, cô đi theo mũi tên đến nơi lấy hành lý.
Sân bay thành phố B thậm chí còn lớn hơn sân bay San Fran­si­co, đèn sáng
trưng, người qua lại tấp nập, trông ai cũng lịc sự, nghiêm chỉnh, Car­ol không
cảm thấy đang là ban đêm, càng không có cảm giác nước Mỹ là kinh đô của tội ác.
Car­ol kéo theo vali hành lý, vai đeo túi máy tính, vừa đi vừa tưởng tượng cảnh
gặp Ja­son sắp tới.

Gần nơi lấy hành lý của
chuyến bay 7674, Car­ol nhận ra anh ngay, tuy tướng mạo không nhớ rõ lắm, nhưng
anh là người Trung Quốc duy nhất đứng bên băng chuyền hành lý, có vẻ như không
chờ lấy hành lý mà đang đôi người. Anh đeo mắt kính, mặc áo phông trắng, quần
bò, không thể nói là đẹp trai, nhưng cũng không phải khó coi.

Car­ol cảm thấy anh đang
nhìn mình, cô liền cười với anh . Anh cũng cười đáp lại, nhưng hình như chưa
nhận ra, vội đưa ánh mắt nhìn hành khách đi sau cô. Car­ol nghĩ, xem ra anh
chưa thấy ảnh mình trên mạng, mà chỉ là một Lôi Phong sống. Nhớ lại những suy
nghĩ đa tình vớ vẩn của mình vừa rồi trên máy bay, Car­ol có cảm giác mặt đang
đỏ lên, nhưng lại có cảm giác đang được giải thoát. Nếu Ja­son giúp mình không
chút vụ lợi thì càng tốt, vì anh không đẹp trai. Car­ol định thần, vững bước đi
tới.

Lúc còn cách người mà cô
nghĩ là Ja­son kia một quãng, chợt nghe thấy bên cạnh có người hỏi:

- Car­ol phải không ?

Một giọng nam rất dễ
nghe, là âm thanh phát ra từ đáy lòng không phải ở cửa miệng. Lớn như vậy rồi
nhưng Car­ol mới chỉ được nghe hai người đàn ông có giọng nói như thế, một
người là  ông ấy , ông ấy có giọng nói trời phú, hơn nữa laị được luyện
giọng, lúc nói chuyện   giống như vận khí từ vùng bụng dưới phát ra;
một người khác là thầy dạy Anh ngữ hồi đại học, giọng thầy rất hay, nhưng chỉ
những lúc nghe qua tai nghe phát ra. Nếu không nghe qua tai nghe, giọng nói của
thầy cũng không còn hay nữa.

Giọng nói nhẹ nhàng của
người đứng bên cạnh khiến Car­ol rung lên, cô ngoảnh lại, trông thấy một người
trẻ tuổi đang mỉm cười với cô, cô không chắc anh ta có phải là người Trung Quốc
hay không, trông anh giống như người Tây Ban Nha hoặc một chủng tộc nào khác.
Cô không tin anh ta gọi tên mình, vì có nhiều người tên Car­ol. Cô muốn quay
đi, tiếp tục đi về phía trước , nhưng lại muốn nhìn kỹ hơn.

- Cô là Lý Cánh Thành
phải không? – Lần này thì anh ta hỏi bằng tiếng Trung Quốc.

Car­ol ngơ ngác. Anh ta
biết tiếng Trung Quốc.

- Anh là ..? – Car­ol ấp
úng hỏi.

- Tôi là Ja­son. – Anh
mỉm cười . Car­ol chú ý anh để ria mép, dưới cằm có một ít râu. Car­ol rất ghét
nam sinh viên để râu, nhưng râu trên khuôn mặt người này lại có công năng bất
ngờ, khiến cái cười của anh như ẩn như hiện, làm cho làn môi anh đỏ lên màu
tình cảm, hàm răng trắng hơn. Bộ râu khiến Car­ol nhớ đến Rhett But­ler trong
phim Cuốn theo chiều gió , có cảm giác “trai không hư, gái không yêu.”

Anh ta là Ja­son ư? Car­ol
không dám tin vào tai mình,có thể mình có “siêu thức” chăng? Suy nghĩ đúng với
sự việc ư? Vừa rồi dọc đường còn nghĩ nếu Ja­son đẹp trai đôi chút thì lúc này
hiện lên một Ja­son rất rất đẹp trai. Có thể niềm hy vọng của mình quá mãnh
liệt, dẫn đến ảo giác chăng? Nhưng người này đâu phải chi phần nào đẹp trai?
Car­ol không biết hình dung con người này thế nào, chỉ cảm thấy đẹp trai không
diễn đạt hết cảm giác của cô.

Người đẹp trai cho cô
cảm giác huyên náo, ồn ào, tưởng chừng người đẹp trai phóng ra một luồng điện,
fan hâm mộ của anh đang hoan hô. Người đẹp trai kêu to: Điện của tôi đấy! Fan
hâm mộ kêu lên: Tôi đổ rồi! Người đẹp trai đắc ý với luồng điện mình phóng ra,
rất cả cùng ồn ào, xao động. Nhưng người này chỉ đứng yên, mỉm cười, làm cho cô
cảm thấy vạn vật chung quanh như đang lùi dần, chỉ còn lại anh ta và mình, bốn
mắt nhìn nhau giữa sảnh lớn nhà ga sân bay, giống như cảnh trong phim câm hồi
xưa, giống như giấc mơ lặp đi, giống như ước hẹn chờ đợi ngàn năm.

Car­ol nhủ thầm: phải
cảnh giác, thật cảnh giác, hãy bình tĩnh! Nếu không tự nhắc nhở cô cảm thấy
linh hồn mình sẽ bay khỏi thể xác, bay thẳng đến anh ta, bay vào lòng anh ta.

- Anh là Ja­son? – Car­ol
nghi ngờ hỏi ,rồi chỉ vào “Ja­son” vừa rồi. – Kia là ai?

Anh nhìn về phia tay Car­ol
chỉ, lắc đầu:

- Anh không biết, có cần
phải hỏi không?

Car­ol nghe trong tiếng
nói của anh có gì đó rất chuyên nghiệp, cô đỏ mặt, nói:

- Không cần, không cần,
có thể em đã nhầm, nhưng vừa rồi anh ta mỉm cười với em.

- Hay là cô cười với anh
ta trước? – Anh tiếp tục nói, thấy mặt Car­ol càng đỏ, anh giải thích: – Đùa
với cô tị thôi, đừng để ý.  Người ở đây rất thân thiện, không quen nhau
cũng gật đầu, mỉm cười. Không tin cô cứ nhìn xem.

Vừa nói, anh vừa đến gần
một người Mỹ, mỉm cười,chào hỏi:

- Hi!

Cô cũng nghe thấy người
Mỹ kia nói “Hi”

Nhưng cô vẫn chưa tin
đấy có phải là Ja­son hay không:

- Anh bảo anh hói đầu cơ
mà?

- Thế này vẫn chưa đủ
hói à ? – An sờ lên mái tóc, cười không thành tiếng. – Sẽ tiếp tục cố gắng,
tranh thủ càng ngày càng hói.

loading...

Car­ol thấy những ngón
tay dài của anh lùa trong mái tóc đen rậm rạc hơi quăn, nghĩ bụng bàn tay nào
nếu chơi nhạc, chơi pi­ano, vi­olon hoặc gui­tar thì không thể không hay.

- Em thấy anh không
giống với ảnh trên mạng… – Car­ol định nói “không đẹp trai thế này” nhưng lại
thôi.

- Anh mù mạng, không có
web, cô nhầm của ai rồi chăng? – Anh cười, đưa ra một thứ như bằng chứng như
Car­ol thấy. – Đây, đây là thẻ sinh viên của anh, cô đối chiếu xem, nếu không
cô đừng đi với anh.

Car­ol cầm tấm thẻ, nhìn
kĩ. Vừa rồi Car­ol còn chưa dám nhìn thẳng vào anh, nhưng mượn cơ hội nhìn thẻ
sinh viên, lại nhìn lên khuôn mặt anh, giống như đang thực hiện công vụ, đối
chiếu xem anh có phải là Ja­son hay không. Car­ol thấy long mày đen rậm, mắt
đen to như mắt trẻ con, không giống với người lớn tuổi, đôi mắt người càng lớn
càng bé lại và vàng đi. Sóng mũi anh thẳng và cao. Car­ol nhìn thật kĩ, anh vẫn
mỉm cười, tiếp nhận sự thẩm tra của Car­ol.

Thẻ sinh viên cũng đẹp,
có điều tấm ảnh không dám tô vẽ thêm. Vẻ mặt trong ảnh đỏ hơn, giống như thỏ bị
lột da, có cảm giác đầy máu. Bất giác Car­ol hỏi:

- Đại học C mà trình độ
thế này thôi à? Ảnh chụp rất…

- Mười đô la một tấm
đấy, nếu mười lăm đô sẽ có tấm ảnh đẹp hơn. – Ja­son cười hì hì, nói. – Mọi
người gọi đấy là sườn nướng, ảnh vàng gọi là bò ca-ri. Cô chưa ăn món ăn Trung
Quốc ở Mỹ nên chưa hiểu cái hay của hai cách gọi ấy đâu.

Đúng là Car­ol chưa hiểu
cái hay của hai cách gọi ấy,nhưng cô hiểu ý. Car­ol xem lại thẻ sinh viên của
Ja­son một lần nữa, phát hiện trên thẻ không ghi năm sinh, cũng không ghi địa
chỉ, chỉ một cái tên và dãy số. Tên trên thẻ ghi Gi­ang Thành, vậy là anh họ Gi­ang,
không phải họ Thành. Trên mạng ghi là Thành Gi­ang, vậy là không phải anh .

- Anh tên là Gi­ang
Thành à? Thành phố Vũ Hán gọi là Gi­ang Thành phải không? Anh người Vũ Hán hay
sao?

- Anh không phải là
người Vũ Hán…. Không có lý do gì quan trọng, chỉ là bố mẹ một người họ Gi­ang,
một người họ Thành, họ của hai người ghép thành tên họ của mình. – Ja­son vừa
nói , vừa xếp hành lý của Car­ol lên xe đẩy, hỏi: – Có thể đi với anh chưa nào?

- Làm phiền anh quá, để
anh chờ ở sân bay mấy tiếng đồng hồ, không biết phải cảm ơn anh thế nào đây?

- Vậy thì học tập chăm
chỉ, ngày ngày vươn lên, lập thành tích để cảm ơn anh nhé! – Anh đặt luôn cái
túi xách nhỏ trên tay Car­ol lên xe đẩy, đeo cái túi máy tính cho Car­ol, chỉ
để cô cầm cái túi xách nhỏ.Rồi anh thay đổi khẩu khí, hỏi với giọng dịu dàng
nghe đến kinh hãi. – Cô có đói không? Nếu đói sang bên ăn Mc­don­ald’s , nếu
không đói anh đưa cô đi ăn đồ Trung Quốc, phải đi chừng nửa tiếng đồng hồ đấy.
Cô mới đến, có thể chưa quen món ăn Mỹ, nhưng có nhịn được nửa tiếng không?

Car­ol rất thích câu “
anh đưa cô đi…”, “anh đưa cô đi…”, nó khiến Car­ol cảm thấy thật thân thiết,
chiều chuộng. Car­ol ngước lên nhìn Ja­son:

- Em không đói, anh định
ăn gì thì em ăn nấy.

- Chúng ta đi ăn đồ
Trung Quốc nhé.

Anh đẩy xe hành lý đưa
cô ra nơi đổ ô tô. Người Ja­son rất cao, bước đi cũng nhanh, Car­ol phải bước
thật nhanh mới theo kịp. Ja­son để ý liền đi chậm lại, đi song đôi với Car­ol.

- Anh chờ từ sáng đến
giờ à? – Car­ol bất giác hỏi.

- Đâu có ngốc như thế? –
Anh cười – Chuyến bay năm giờ không đón được, anh chờ đến hơn mười giờ, đón một
người khác, hỏi thăm biết cô chín giờ tối mới đến, vậy là đưa người kia về
trước, không tiện để người kia phải chờ ở sân bay.

Cách nói của Ja­son tưởng
như việc anh chờ ở sân bay là chuyện tất yếu, rất vui vẻ, cô nghĩ bụng, có thể
anh đưa cô gái kia về trước là muốn chờ riêng mình.

- Cô kia từ đâu đến? –
Car­ol hỏi.

- Cô nào? – Anh ngớ ra
vì câu hỏi bất ngờ.

- Cô gái mà sáng nay anh
đón.

- Ồ, không phải là cô
gái mà là bố cô gái, mà là một học giả đến thăm con. – Anh nghiêng  đầu
nhìn Car­ol, cười nói. – Tại sao cô lại cho rằng đấy là cô gái? Anh chỉ nói anh
đón thêm một người, đâu có nói đấy là nữ hay nam?

- Vậy anh đúng là Lôi
Phong sống rồi. – Car­ol cảm thấy giọng nói của mình như trách cứ.

- Ai cũng thế cả mà, lúc
mới đến anh cũng được người khác giúp. Có thể ngày này sang năm cô sẽ lái xe đi
đón một sinh viên mới nào đó.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: