truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dịu dàng đến vô cùng – Chương 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

KHÔNG BIẾT CAR­OL, phải
gắng gượng thế nào cho đến lúc tan học về nhà mà không khóc, cũng không báo cáo
cô giáo, mà như không nghe thấy, không có phản ứng gì đối với Lâm. Từ lâu Car­ol
đã biết, có ai đó nói gì với mình, mong mình tức giận, mình càng tức giận thì
họ càng vui mừng, nếu mình mặc kệ, người ta sẽ cụt hứng, chán, không trêu chọc
gì mình nữa.

Trực giác mách bảo Car­ol,
câu chuyện thằng Lâm nói thì ai cũng thích nghe, nếu nó báo cáo với cô giáo, có
thể cô giáo cũng rất hứng thu, liền đi thăm dò. Cứ coi như thằng Lâm kia nói
không đúng sự thật, cô giáo điều tra trong lớp học, sau đấy thằng Lâm làm kiểm
điểm, xin lỗi trước cả lớp, như vậy càng làm ồn ào khắp nơi. Dù là thật hay
không, mọi người sẽ xem Car­ol là con một người đểu cáng, không ra gì.

Car­ol không nói gì. Về
đến nhà, vừa gặp mẹ, nó không chịu nổi:

- Mẹ, bố thế nào mà mọi
người bảo là đểu cáng?

Nó phải cố gắng lắm mới
kể lại cho mẹ nghe câu chuyện của thằng Lâm nói, tuy nó chưa hiểu dụ dỗ để ngủ
với một cô gái, cái từ nặng nề luật pháp vẫn dùng, nhưng những từ thô tục dễ
hiểu như đểu cáng, làm to bụng đi liền nhau thì dù không hiểu trong bụng cũng
ngầm hiểu.

Nó cứ nghĩ mẹ sẽ nổi
trận lôi đình chửi mắng thằng Lâm nói năng nhảm nhí, nhưng mặt mẹ tái đi, hỏi:

- Ai bảo với con như
thế?

- Thằng Lâm.

Nghe đến cái tên Lâm, mẹ
suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Có thể bạn ấy là con
bác Cương, đồng nghiệp cũ của bố, mẹ không biết nó học cùng với con, để rồi mẹ
xin chuyển con sang trường khác.

- Có đúng bố đểu cáng
không, mẹ?

- Tất nhiên không phải,
là do cô sinh viên kia tự đến với bố. – Mẹ giải thích thêm. – Thật ra cô kia
cũng không phải là trẻ con, không thể nói là bị dụ dỗ. Nếu dụ dỗ thì bố đã vào
tù từ lâu rồi. Cô ấy cũng là cô giáo, đến trường của bố để học thêm, đều là
người lớn cả. Nhưng với việc ấy, người đàn ông không thể chối bỏ trách nhiệm,
dù người con gái quyến rũ cũng không thể cưỡng bức người đàn ông làm chuyện
kia. Bây giờ mẹ có nói con cũng không hiểu, con lớn lên sẽ hiểu thôi.

- Con lớn lên cũng không
thèm hiểu loại người đó. Bố không cần mẹ con ta, vậy mà mẹ còn nói thay cho bố?

loading...

- Không phải bố không
cần mẹ con ta, chẳng qua chỉ nhất thời sa sẩy. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.
Một khi đã bén rồi khó mà dập tắt được.

Vành mắt mẹ đỏ hoe, cuối
cùng chỉ nói thêm một câu:

- Lớn lên con sẽ hiểu,
bố cũng là người đáng thương. Bố rất muốn về thăm con, nhưng cô kia không cho.

Car­ol không nói gì nữa,
tuy còn nhỏ nhưng đồng cảm với mẹ, có cảm giác trong chuyện này mẹ rất hồ đồ,
hồ đồ còn hơn cả một học sinh trung học như mình. Car­ol đối với ông ấy chỉ có
thù hận, lập luận của nó cũng rất đơn giản: nếu ông ấy thật lòng yêu hai mẹ con
mình thì không yêu cô kia, nếu yêu cô kia, vậy thì ông ấy không yêu mình và mẹ.
Tại sao một điều đơn giản như vậy mà mẹ cũng không nhận ra? Lúc nào mẹ cũng nói
con lớn lên rồi sẽ hiểu, nếu lớn lên mà ngu ngốc đến mức không biết căm giận
ông ấy thì thà rằng không lớn lên còn hơn. Càng lớn càng hiểu đạo lý, không
phải càng lớn càng hồ đồ.

- Mẹ không cần chuyển
trường cho con đâu. – Car­ol nói. – Con sắp thi lên trung học phổ thông rồi,
con tin rằng mình sẽ thi được vào trường trung học số Một, thằng Lâm sẽ không
thể thi nổi đâu.

Đúng như vậy, Car­ol thi
vào được trường trung học số Một, trường điểm của thành phố, còn thằng Lâm
không biết đã thi vào trường phế liệu nào đó ở ngoại thành. Nhưng Car­ol không
thể xóa nhòa được cái tên Vương Lâm trong ký ức, nó rất giận thằng Lâm, vì đã
làm rối cuộc sống vốn rất bình lặng của nó, dồn nó đến trước một sự việc đau
lòng, không mấy ai nhắc đến chuyện ấy với nó. Bây giờ người ly hôn càng ngày
càng nhiều, gia đình độc thân cũng không ít. Nhưng là con gái của một người
quyến rũ là quá nặng nề, một nữ sinh trung học thật khó mà chịu đựng nổi.

Car­ol cố gắng ngẩng cao
đầu làm người, nó viết lại mọi chuyện trong sự tưởng tượng phong phú: Bố là
người đàn ông hiền từ đáng yêu, dạy học xa nhà, bố rất yêu thương hai mẹ con
nó. Có rất nhiều nữ sinh viên bày tỏ tình yêu với bố, vì bố cao lớn đẹp trai,
phong độ ngời ngời, nhưng bố không hề rung động.

Câu chuyện thêu dệt rất
chân thật, có sức thuyết phục, có lúc Car­ol không phân biệt nổi đâu là sự
thật, đâu là câu chuyện tự thêu dệt. Nhưng không có bố ở cạnh bên là sự thật
không thể che giấu, ngay cả Car­ol giàu sức tưởng tượng cũng không thể không
thấy, cho nên nó đành phải phát huy sức tưởng tượng, tiếp tục thêu dệt: Bố
không may bị ung thư, phải đấu tranh hết sức cực khổ với bệnh tật, cuối cùng
không chống nổi bệnh ung thư và qua đời. Car­ol tưởng tượng tình tiết bố bị ung
thư thật sinh động, mấy lần phải rơi nước mắt.

Mấy năm học ở trung học
phổ thông, Car­ol hầu như không bực tức đau khổ vì ông ấy, nhưng bỗng một hôm,
cô giáo chủ nhiệm lớp gặp nó, rất lo lắng, nói:

- Cô nghe người ta phản
ánh, em có những chuyện riêng với một vài người bạn trai, cô rất lo cho em, em
đừng đi theo con đường của bố em.

- Con đường của bố em? –
Car­ol ngạc nhiên hỏi lại. – Thưa cô, con đường nào của bố em ạ?

Cô giáo chủ nhiệm mặt
biến sắc, thăm dò Car­ol một lúc, rồi nói với giọng nghi ngờ:

- Tức là đừng chơi trò
tình cảm với mấy người một lúc, điều ấy rất không đạo đức, mà cũng rất nguy
hiểm.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: