truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cưới ta, mua một tặng một – Chương 37-38 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Sau bữa cơm chiều, Ngôn Tử Phàm liền chiếm lấy cái TV phòng khách để chơi game, Bảo bối ủy khuất lại gần cậu, thỏ thẻ xin cậu nhường TV, vào phòng chơi máy tính. Bà ngoại từ trong bếp đi ra thấy thế hài lòng lắm, cười gật đầu, “Đừng có xem thường Tử Phàm , tưởng nó là thằng bé bướng bỉnh vậy thôi chứ cũng thương bảo bối lắm đấy .”

Tôi lấy một miếng táo, lại quay về nằm ườn trên sô pha, “Con thì lại thấy bảo bối trị được nó, bà ạ.”

“Mama, kênh hoạt hình. . . . .”Bảo bối cầm lấy điều khiển từ xa, đưa cho tôi. Chắc muốn nhờ tôi bật giúp. Kênh hoạt hình đúng là kênh mà con bé thích nhất, tối nào cũng phải xem. Có điều bà ngoại cũng xem cùng, nhìn cái cảnh một già một trẻ ngồi xem hoạt hình cũng buồn cười ra trò.

(Nhím : ở đây ghi là trí tuệ cây nhưng em chẳng biết đó là gì nên cứ để là hoạt hình đi)

Thay vì giúp con bé chuyển kênh, tôi lấy một miếng táo đưa cho nó, nhìn bộ dạng bé con bĩu môi gặm miếng táo trông đáng yêu kinh khủng.

“Từ Kỳ này, dạo này Tiêu Quân bận rộn lắm sao? Người đã đến đây ở rồi, thế mà hai ba ngày không thấy  mặt con cũng không có phản ứng gì sao?.” Bà ngoại vừa ngồi xuống,liền ném cho tôi một cục rắc rối to đùng.

Bất giác tôi cười một cách ngu ngốc, thử sờ vào da mình, làn da vẫn mịn màng, không có dấu hiệu của nước ( mắt?) , “Tham vọng anh ấy lớn như thế, làm sao để ý đến gia đình mãi được bà.” Ngay cả tôi dù có muốn cũng chẳng tìm được anh ấy, trước đây còn có Điền Tiến để liên lạc, giờ đến cả cậu ta cũng bị điều đi rồi, tôi biết tìm ai? Chẳng lẽ đi tìm Chu Tuyền?

Bà ngoại lườm tôi, “Con bé này giống y cha mi, toàn một lũ không tim không phổi gì hết, thử nghĩ xem mấy năm nay Tiêu Quân đối xử với con thế nào, một người đàn ông tốt như vậy giờ không dễ kiếm đâu. Thế mà không lo tìm cách kéo lại, rốt cuộc đầu cháu suy nghĩ cái gì?”

“Bà ngoại,không phải bà đã hứa sẽ không bàn gì về việc của chúng cháu sao? Sao bây giờ lại đổ hết lên người cháu, bà trách vậy oan cháu lắm, ai nói cháu chưa từng cố gắng?Bà, bảo bối, Tử Phàm là người thân của cháu còn không hiểu cháu sao? Cháu không khẩn trương sao? Tiêu Quân có tham vọng lớn như vậy, khó nắm bắt là thế, cháu có thể không khẩn trương sao.” Nói đến đây, trong lòng tôi thấy tủi thân vô cùng. Tôi cũng lo lắng, cũng sợ mất anh, cũng muốn nhanh chóng nắm giữ được anh, hiểu anh, nhưng Tiêu Quân có cho tôi cơ hội đó không!

“Bảo con là đứa ngu ngốc không hiểu chuyện đúng là không sai chút nào. Người đàn ông càng tài giỏi càng cần người phụ nữ ở bên, Tiêu Quân giỏi giang như vậy, cũng cần có người phụ nữ bên cạnh! Bà không hoài nghi nhân phẩm của Tiêu Quân nhưng ngoài kia có biết bao mùa xuân mới, hoa thơm cỏ lạ , cháu dám chắc là nó sẽ không động lòng?”

Tôi buông Ngôn Tiếu ra, rồi tự lấy trái cây cho mình, nhét vào miệng rồi mới ngẩng đầu lên, gượng gạo nói: “Bà ngoại à, từng lời của bà làm cháu phải nghiền ngẫm từng chút một đấy. Bà là người hiểu rõ Tiêu Quân nhất nhỉ?”

Bà ngoại hừ một tiếng, vỗ cái đốp vào đầu tôi, “Đã nói mi là cái đồ không tim không phổi mà. Bà là vì bà xót cho Tiêu Quân, nó yêu thương cháu như thế, nếu có chuyện gì xảy ra  bà thật sự lo cho hai đứa.”

Xoa xoa đầu, tôi hỏi bà ngoại, “Bà nhìn ra cái gì rồi hả bà?”

Bà ngoại chỉ vào mắt mình, “Con cho là bà tuổi cao mắt kém sao? Nói cho mà biết, đây là hỏa nhãn kim tinh đó ( nói một cách đơn giản thì là đôi mắt tinh tường, nhìn được mọi chuyện),dạo này suốt ngày con lo lắng mất hồn, chẳng phải là có chuyện rồi sao? Mà có khi còn liên quan tới Chu Tuyền? Cô bé đó không phải người đơn giản đâu.”

“Bà ngoại, con biết là thế nhưng đúng là mọi việc vẫn như vậy, con cũng chẳng biết làm thế nào. Tiêu Quân thì lúc nào cũng thần thần bí bí, con lo lắm.”

“Cảm thấy lo lắng thì phải nói cho nó biết, cùng nhau hóa giải hiểu lầm chứ cứ giấu kín thì giải quyết thế nào?”

Ý tứ của bà ngoại, tôi hiểu. Nhưng để áp dụng với thực tế thì khó quá.

Tối đến, một mình lăn lội trên giường mãi vẫn không ngủ được, nghe thấy tiếng cửa phòng bị mở ra, tôi nhanh chóng ngồi dậy. Trong bóng đêm, thân hình cao lớn của người đàn ông xuất hiện, tôi với tay giật dây đèn ngủ đầu giường. Ánh sáng đến làm tan biến bóng tối trong phòng, hai ngày không gặp mặt, nỗi nhớ trong lòng cũng chất đầy với uất ức, tôi trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt.

“Sao hôm nay lại rảnh rỗi mà về đây?”Vừa mở miệng mà chính tôi đã bị oán khi trong lời mình nói khiến cho hoảng sợ/ Đúng là không khỏi tự trách mình, từ khi nào mà trong lời nói toàn chứa uất ức vậy?

“Thời điểm này anh thật sự rất bận.”Tiêu Quân ngồi đầu giường, xoa xoa tóc tôi, thuận tay kéo tôi vào lòng, mùi rượu ngay lập tức xộc thẳng vào mũi, ẩn chứa trong mùi rượu đó còn pha hương vị thơm thoang thoảng của nước hoa phụ nữ. Mùi thơm dịu nhẹ này không phải dành cho những cô nàng tầm thường, chợt nghĩ tới người có thể là chủ nhân của mùi hương này, lại nghĩ tới cảnh anh cũng ôm cô ta như ôm tôi bây giờ, tôi bỗng thấy không thoải  mái trong lòng.

Đẩy anh ra, tôi vội vàng quay đi, nói, “Em đi pha nước tắm cho anh.”

Vừa đứng dậy, tay liền  bị anh kéo lại. Rất nhanh tôi lại trở về trong vòng ôm của anh,  anh gắt gao ôm , vùi đầu vào hõm cổ tôi, nói, “Tử Kỳ, qua đợt này chúng ta hãy kết hôn, nhé.”

Một câu nói đơn giản…, lại như thiên thạch rơi xuống trái đất, thiếu chút nữa là tôi ngất đi. ĐỊnh thần một lúc, xác định mình không có nghe nhầm, tôi mới hỏi: “Vì sao bây giờ không làm luôn? Tại sao phải đợi qua thời gian này? Chúng ta chỉ cần đi đăng kí kết hôn thôi, còn tổ chức tiệc rượu gì đó phiền toái như vậy, không có cũng được.”

“Hiện giờ không được.” Anh lạnh lùng cự tuyệt, một nguyên nhân cũng không cho tôi biết.

Một giọt nước mắt ngang ngạnh bất ngờ tuột khỏi sự kiểm soát của bờ mi, tôi cảm thấy ngực như sắp vỡ tung rồi, ngay đến thở cũng khó khăn. Đã vậy rồi mà bản thân vẫn chưa từ bỏ, vẫn nói: “Chỉ đi cái giấy đăng kí, vậy mà cũng không được sao?”

Người đàn ông ấy không nói gì, chỉ ôm chặt lấy tôi, tôi nghĩ muốn phát hỏa, muốn chửi mắng vào mặt anh, muốn chất vấn anh vì sao phải giấu tôi nhiều chuyện như thế. Vậy mà cuối cùng, chỉ đành thở dài mà thôi.

“Tiêu Quân, chuyện giữa em và Mộ Dung Cạnh, hẳn anh là người hiểu rõ nhất . Vì lúc đó em không hiểu chuyện, lại quá ngu ngốc tin rằng rồi một ngày cậu ta sẽ nhận ra tình cảm của em, em còn ngu ngốc trước thì lên giường với cậu ta sau lại giúp cậu ta theo đuổi người ta, cứ nghĩ cuối cùng sẽ được hạnh phúc, ai ngờ cuối cùng người đau khổ chỉ có mình em.” Dừng một chút, tôi ôm chặt eo anh, “Tiêu Quân, thái độ của anh bây giờ làm em có cảm giác đang giẫm lên vết xa đổ, liệu em có nên tin anh không?”

Anh ngẩng đầu , nheo mắt. Trong mắt anh ẩn chứa sự lạnh lùng. Anh gằn từng tiếng, kiên định nói , “Ngôn Tử Kỳ, em chỉ có thể tin tưởng anh.”

Tối hôm ấy anh không đòi hỏi, đây quả là một dịp đáng quý. Chỉ thấy anh tắm xong, trèo lên giường ôm tôi thật chặt rồi ngủ.

Trước khi chìm hoàn toàn vào giấc ngủ, tôi còn nghĩ tới lời bà ngoại nói…,nói tôi không có tim không có phổi, nhưng một khi đã để ý đến ai thì lại quá nhiệt tình, đôi khi đổi lại chỉ có đau đớn mà thôi…, Nếu là vậy, tôi thật sự mong mình là kẻ vô tình không tim không phổi.

***

Bảo bối sắp đi học, thân là người mẹ tốt , tôi muốn tự mình đi mua đồ dùng học tập cho con bé, vì thế tôi liền kêu già trẻ trong nhà cùng nhau ra phố mua đồ.

Bà ngoại rất ít khi ra ngoài, đối với mấy tấm hình quảng cáo sặc sỡ sắc màu, mấy cô diễn viên quảng cáo đều thấy rất mới mẻ, cứ kéo tay tôi hỏi cái này cái kia. Ngôn Tử PHàm thì như cá gặp nước, hẹn địa điểm gặp rồi trốn đi tìm thú vui cho riêng mình.

“Ngôn Tử, những thứ này thật sự rất đắt.” Đi quanh thành phố một vòng, những gì cần mua đều đã mua đủ, đầy tràn cả một xe,bảo bối nắm chặt lấy tay bà ngoại, vô cùng vui vẻ ngó đông ngó tây.

“Bà ngoại,bà đừng để tâm mấy cái này,con có tiền mà. Giờ chúng ta tìm tạm chỗ cắt đống này rồi đưa bà cùng bé con vào trung tâm thương mai phố bên kia dạo chơi nhé.”Mặc dù tôi cực kì ghét đi dạo phố, hơn nữa còn trải qua cú sốc lần trước đi với cô em họ Tiêu Quân nhưng nói chung hôm nay tâm trạng tôi rất thoải mái, dù sao cũng là đi với người nhà.

“Mama, sói xám.” Bé con kéo góc áo tôi, chỉ vào con thú bông nằm trong gian hàng đồ chơi, hưng phấn kêu lên “Bảo bối muốn, muốn sói xám. . . . . .”

Đối với sở thích kì quái của con gái mình, đúng là tôi không còn gì để nói. Những đứa trẻ bình thường khác, chẳng phải đứa nào cũng thích mê mấy chú cừu con nhỏ nhắn sao? Vậy mà sao con bé này lại mê nhân vật phản diện nhỉ? ( Nhím : nếu nhím không lầm, sói xám với cừu non thì chắc là cái hoạt hình cừu con và những người bạn, cái này cũng có thành truyện tranh rồi. Chả rõ cõ đúng không nữa)

Bởi vì thân phận mình là bề trên của con bé, nên tôi rất từ tốn mà cũng nghiêm khắc nói với bảo bối, “Bé con, bé gái nên mua cừu vui vẻ, có rất nhiều con xinh đẹp mà, Sói xám là nhân vật xấu.”

Bảo bối chẳng biết có nghe tôi nói hay không…, chỉ ra sức dậm chân, “Muốn sói xám, muốn sói xám. . . . . .” ( Nhím : rõ ràng là con anh Mộ mà sao tính thì giống anh Tiêu y lột)

Hai bên giằng co một hồi, cuối cùng vẫn là tôi phải chịu nhìn con gái mình ôm con thú bông sói xám to đùng, không biết làm gì đành cười ngu ngơ.

Tình yêu trong hôn nhân có lẽ rất quan trọng,nhưng lúc này tôi lại cảm thấy, đôi khi  cũng có ngoại lệ, giống như sở thích của bảo bối, đâu phải không được.

Tại cửa hàng thời trang trẻ em lựa chọn một hồi, đống quần áo trên tay tôi càng ngày càng nhiều, đang lúc bận suy nghĩ xem nên chọn kiểu váy nào cho phù hợp thì bà ngoại bỗng kéo tay tôi, nhỏ giọng nói: “Ngôn tử, nhìn bên kia.”

Tôi nhìn theo hướng bà ngoại chỉ, “à” một tiếng rồi lại cúi đầu chọn váy. Bà ngoại rất không hài lòng với phản ứng của tôi, lại kéo đầu, nói, “Cô gái bên cạnh thằng bé là ai?”

Tôi lấy một bộ váy ướm thử vào người Ngôn Tiếu, tiểu tử kia sợ phải thay quần áo, nhân lúc tôi chọn đồ đã trốn đông trốn tây, tôi không biết làm thế nào, đành bỏ cuộc. Để bộ váy xuống rồi quay sang nói: “Cô ấy là Tử Linh, vợ cũ của Mộ Dung CẠnh.”

Đúng vậy, người mà bà ngoại phát hiện ra chính là người đã lâu không gặp – Mộ dung Cạnh và Tử Linh. Tuy rằng chuyện hai người đã ly hôn nay lại cùng nhau đi dạo shop quần áo trẻ em, nhưng mà nhìn vẻ thân mật của họ, chắc đã hóa giải được hiểu lầm trước kia.

Bà ngoại cảm thấy ngạc nhiên, “Bọn họ không phải đã li hôn rồi sao? Sao giờ còn đi cùng nhau.”

Tôi nhún vai, lần nói chuyện cuối đó, tôi và Mộ Dung Cạnh coi như tính xong nợ nần, dù có tình cờ gặp cũng coi như người xa lạ, giờ cậu ta chẳng còn liên quan gì đến tôi, nếu được, chỉ mong không bao giờ phải gặp cậu ta nữa.”Bà ngoại, Chuyện của người ta, chẳng liên quan gì tới bà cháu mình. Thôi, bây giờ cùng nhau đi xem đồ cho bà nhé.” Quần aó cho bảo bối mua cũng đủ rồi, hơn nữa cũng để tránh mặt họ, tôi liền mang quần áo ra thanh toán

Nhưng dù thế tôi vẫn chậm hơn người ta, đúng lúc đang rút thẻ ra trả thì bị ảnh mắt họ bắt gặp.

“Ngôn Tử Kỳ?” Thanh âm của phụ nữ nghe có vẻ mơ màng nhưng âm lượng không phải nhỏ, đủ để tôi không thể làm ngơ hay cố tình giả vờ không nghe thấy.

Tôi quay lại phía sau, thấy Mộ Dung Cạnh và Tử Linh đứng cách mình không quá xa.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Phim trường đen tối

Tuyết Mặc: hôm nay phim trường tạm thời dừng

Mọi người: vì sao? ? ?

Tuyết Mặc: này. . . . . . Cái kia. . . . . . Bởi vì Tiêu lão đại đi công tác .

Mọi người: các đồng chí, giết chết mụ già Tuyết Mặc!

“Đúng là Ngôn Tử Kỳ rồi, khéo thật.” Tử Linh hưng phấn, định tới gần tôi. Người đứng bên cạnh – Mộ Dung Cạnh chỉ mím chặt môi, hai mắt chăm chú nhìn tôi, giống như quan sát thái độ, nếu tôi tỏ ra không hứng thú, cậu ta sẽ rời đi ngay lập tức

Trên mặt tôi lộ ra nụ cười, hoàn toàn không tỏ ra khó chịu, liếc qua bảo bối đứng cạnh, nói, “Đúng là trùng hợp quá. Tử Linh, cậu về nước từ bao giờ thế ?”

“Cũng được một thời gian rồi. Đang định cùng Dung Cạnh mua quà rồi tới nhà cậu, ai ngờ gặp ở đây.”Tử Linh cười khẽ. Mấy năm không gặp, vẻ đẹp trước kia không những chẳng mất đi mà còn thêm một chút trưởng thành, rất thu hút, khiến người ta đã nhìn liền không thể nhìn đi nơi khác, người con gái thế này bảo sao trước kia Mộ Dung Cạnh bất chấp tất cả theo đuổi cô ấy. Cô ấy nhìn lướt qua bảo bối, cười càng rạng rỡ “Đây là bé Ngôn Tiếu mà Dung Cạnh hay nhắc sao, đúng là rất đáng yêu”.

Đột nhiên tôi liếc mắt nhìn Mộ Dung Cạnh, thật sự tò mò không hiểu cậu ta nhắc về bảo bối với Tử Linh kiểu gì, chắc không phải là nói bảo bối là con cậu ta chứ? Có điều nhìn phản ứng của Tử  Linh, chắc là không biết đâu, có ai nhìn con riêng của chồng mình mà còn cười vui vẻ được như vậy không?

Mộ Dung Cạnh do dự một lúc, sau đó mới dám lại gần, chào hỏi bà ngoại. Bà ngoại nắm tay  cậu ta, cười thân thiết .

loading...

“Mọi người đi dạo chắc ai cũng mệt rồi, hay là xuống quán cà phê tầng dưới uống chút gì đi?” Mộ Dung Cạnh đề nghị, ánh mắt không ngừng quan sát Ngôn Tiếu.

Tôi khoát tay, từ chối khách sáo, “Để lần sau vậy nhé, chúng tôi còn phải về, Tử Phàm đang đợi.”Có Ngôn Tiếu ở đây, làm sao tôi bình thản ngồi uống cà phê cũng cậu ta.

Sắc mặt Mộ Dung Cạnh trở nên ảm đạm, còn Tử Linh lấy mấy túi thời trang trẻ em, nhét cả vào tay ta, “Hôm nay gặp nhau thế này, chúng tớ chưa kịp chuẩn bị gì. Đây coi như là quà tớ tặng Ngôn Tiếu nhân ngày gặp mặt, cậu đừng từ chối .”

Tôi đương nhiên không muốn nhận quà của họ, nhưng kéo đi đẩy lại một hồi, hai người họ vẫn nhất nhất đòi tặng, cuối cùng bà ngoại đành phải đứng ra làm chủ, nhận tất cả.

Đi ra khỏi trung tâm thương mại, nhìn đống túi nhỏ, túi to trong tay, tôi oán giận nhìn bà ngoại: “Bà ngoại, chỗ quần áo của họ có gì đặc biệt, đâu phải chúng ta không mua nổi.”

Bà ngoại thở dài, “Con từ bao giờ lại trở nên nhỏ mọn như vậy? Dù sao thằng bé và Tiếu Tiếu cũng có quan hệ ruột thịt .”

Suy nghĩ lại một cách cẩn thận cũng thấy lòng thoải mái hơn. Thôi quên đi, nếu cậu ta không có ý định tranh giành Tiếu Tiếu với tôi thì chẳng việc gì phải khước từ lòng tốt  . Nhìn cậu ta với Tử Linh ăn ý như vậy mới đúng là một đôi chứ.

Nhớ lại sự ngượng ngập của Mộ Dung Cạnh, sự thân thiện của Tử  Linh, tôi không khỏi thở dài. Bốn năm đã trôi qua, nói dài thì cũng không đúng, bảo ngắn cũng không phải, quay đi quay lại, cảnh vật vẫn thế, chỉ có con người là thay đổi.

Buổi tối sau khi ăn cơm, định bụng sẽ vòng qua quán bar một chút xem sao.Mà chẳng cần đến cũng biết nhân viên chẳng những không lười biếng mà còn chăm chỉ hơn nhiều, chẳng ai ca thán tôi một câu.Chẳng cần tôi chỉ đạo mọi việc vẫn đâu vào đấy. Đúng là khi đã dính vào tình yêu thì giỏi mấy cũng thành vô dụng. Âyyyyyyy.

Lái xe được nửa đường, càng nghĩ càng thấy chán, càng thấy chán thì càng thấy sợ, đến chỗ  rẽ, tôi đánh tay lái về bên phải, chạy thẳng vào trung tâm mua sắm, hơn mười phút sau, một tấm biển hiệu màu lam nổi bần bật trên phố đông, tấm biển phát ra ánh sáng nê – ông  lấp lánh, hiên ngang đứng vững trong con phố ngập tràn hơi thở vàng son.

Tôi không biết vì sao mình lại tới đây, chỉ rõ một điều duy nhất, bản thân tôi không muốn đứng ở thế bị động, bị người ta đưa đẩy nữa.

Nghĩ cũng thật buồn cười, trong mọi chuyện, tôi luôn luôn là người mạnh mẽ, dù gặp khó khăn, dù trước mặt là bức tường vững chắc tôi cũng chẳng sợ hãi, cứ mạnh mẽ, cứng đầu cứng cổ tiến lên phía trước, cho dù có đầu rơi máu chảy cũng chẳng sao hết. Vậy mà trong chuyện tình cảm, tôi lại sợ hãi, lo trước lo sau, cuối cùng vẫn lựa chọn làm đà điểu.

Nhưng cho đến ngày hôm nay, đối với tôi, Tiêu Quân là người không thể buông tay,tôi sẽ không đánh mất anh ấy, cũng nhất quyết không làm rùa đen rụt cổ nữa.

Vừa bước vào cửa, vị quản lí có tính cách quái dị không ra đón tôi, tôi ngẩng đầu nhìn anh chàng đẹp trai đứng trước mắt, nhìn vào tấm thẻ tên trước ngực anh ta, ngỡ ngàng, “Hàn Diệp.” Được, lần này sẽ nhớ kỹ .

“Ngôn tỷ, sao lại rảnh mà đến đây vậy? Tìm Tiêu lão đại sao? Hôm nay anh ấy không ở đây.” Tôi còn chưa mở miệng. Chàng trai này đã khai báo. ĐÚng là rất khôn khéo ngoan ngoãn.

“Anh ấy thường hay tới đây sao?” Tôi theo thói quen ngồi xuống ghế lớn bên cạnh, Hàn DIệp cũng nịnh nọt chạy theo

“Lão đại dạo này hay đến đây lắm. Mỗi tội chẳng bao giờ đến một mình. Lúc thì đến cùng Chu tiểu thư, lúc thì tới cùng một số người của Tiết Phú.” Hàn Diệp không chút ngượng ngùng, vẫn tiếp tục bán đứng lao đại của mình. Nghe những gì cậu ta nói, tôi sửng sốt. Nhìn cậu ta một hồi, cái mặt này đúng là cái mặt thâm hiểm chết người, rất biết thời thế. Dù thế nào đi nữa, giá mà Điền Tiến học được một chút của cậu ta, có lẽ sẽ không bị đày đi như bây giờ.

Nhưng nhớ ra cậu ta vừa mới nhắc tới “Tiết Phú”, tôi ngạc nhiên, hỏi, “Anh ta hợp tác với Tiết Phú từ bao giờ thế?”Nếu coi tập đoàn của Tiêu Quân đen không ra đen, trắng không ra trắng thì Tiết Phú là một tập đoàn đen đúa ( tức là vi phạm pháp luật ấy), phạm vi hoạt động đã lan tràn ra nhiều thành phố lân cận, kẻ thù nhiều vô số kể nhưng chẳng mấy kẻ dám trực tiếp chống lại, nghe nói suốt mấy năm nay, chính phủ luôn muốn cho tập đoàn này đứng trước vành móng ngựa nhưng khổ cái cứ đến trời điểm quan trọng, chúng lại thoát được trong gang tấc.Vậy mới thấy thế lực của chúng mạnh mẽ đến đâu.

Nhưng vì sao Tiêu Quân lại hợp tác với những kẻ như vậy? Cứ nghĩ đến việc anh giấu tôi nhiều không kẻ xiết, tôi chỉ muốn nghiến răng nghiến lợi đến gãy cả răng.

Hàn Diệp tặc lưỡi, sau đó thở dài , nói, “Hợp tác là từ có thể dùng trong trường hợp này sao?”

Tôi nhăn mặt, cung cảm thấy có lí. Trong ấn tượng của tôi, Tiết Phú là nơi không ra gì, một tập đoàn làm ăn phi pháp, người quản lí chắc cũng là một lão già xấu xí bụng đầy âm mưu. Nói cái thứ đó hợp tác với Tiêu Quân quả cũng có chút gì đó sỉ nhục anh ấy, “Không biết Hàn quản lí có còn biết gì nữa không?” Đến lúc này, tôi chỉ muốn tự tát cho mình mấy phát, ở đây nguồn thông tin dễ khai thác như vậy, thế mà mấy hôm nay chỉ biết nằm nhà vò đầu bứt tóc đến mức sắp hói rồi đây, tôi đúng là kẻ ngu ngốc!

“Cũng có nghe được một chút, nhưng mà em không dám nói. Nếu không lão đại mà biết… e rằng đến chỗ chôn em cũng chẳng có.” Hàn Diệp mở của phòng VIP, nghiêng người cho tôi vào.

Tôi kéo tay hắn, thuận đà kéo anh ta ngồi cạnh tôi, “Có điều kiện gì cứ nói, chỉ cần tôi có thể giúp .”

Ngay lập tức, Hàn Diệp cười tươi như ánh mặt trời, xoa xoa đôi bàn tay, cười hắc hắc, “Ngôn tỷ thật là hiểu ý người khác, thật ra cũng chẳng có gì to tát, chỉ cần chị tới đây làm chủ quán bar hộ em mấy tháng thôi.”

“Mấy tháng? Cậu vẫn ổn chứ hả?.” Việc quản lí quán bar đâu có đơn giản, hơn nữa nếu muốn thì tìm người làm quen trong quán, năng lực chắc chắn hơn tôi. Để tôi quản lí, lại còn tân mấy tháng, cái quán này không xảy ra chuyện mới là lạ.

“Ngôn tỷ, thân phận của chị trong lòng lão đại lớn như vậy, chuyện xin cho em nghỉ mấy tháng chỉ là chuyện nhỏ. Còn người quản lí, tùy chị thôi, được không? Em thật sự rất đáng thương mà. Từ khi lên làm quản lí tới nay, em chưa từng xin nghỉ phép dài hạn lần nào, nhà em trên già dưới trẻ đều có, mỗi lần mọi người muốn đi du lịch đều vì vướng em mà lỡ dở mọi việc. Em thật sự muốn làm họ vui một lần.”

Nghe Hàn quản lí khóc lóc, kể lể tình cảnh của mình một hồi, tâm hồn tôi cũng có chút rung động. Vốn biết Tiêu Quân rất biết dụng người tài, nhưng ai mà ngờ… anh ấy là độc tài bóc lột sức lao động đến thế.

“Được , tôi sẽ nói giúp cậu.” Người ta đã nhờ giúp, mình cũng nên tỏ ra chút thành ý. Tôi liền cắn môi đồng ý. Vả lại nhìn cái vẻ mặt đáng thương này, chỉ sợ nếu không đồng ý, chắc cậu ta còn kể luôn tình cảnh của cả già cả trẻ trong nhà mất.

Thỏa thuận điều kiện xong, Hàn quản lí sai người mang bia và ít đồ nhắm là thịt nguội lên,thực hiện đúng theo tiêu chí – đã uống là phải nói, đã nói là phải nói hết.

“Ngôn tỷ , chắc chị vẫn nhớ cái lần lão đại bị “úp sọt”( nguyên bản là “tập kích” nhưng để thế này hay hơn! ^^) , kẻ đầu têu chính là tên bại gia chi tử của người đứng đầu tập đoàn Tiết Phú. Sau vụ đó, lão đại đã có ý cảnh cáo với tập đoàn này, chẳng hiểu sao một thời gian sau, hai tập đoàn lại có vẻ thân nhau lắm Liệu đây có phải anh hùng chí lớn gặp nhau trong truyền thuyết?”

Tôi trợn tròn mắt, “Một gian thương, một tập đoàn phạm pháp, hợp tác thì thành cái thứ anh hùng gì!”

“Hắc hắc, Ngôn tỷ đúng thật là,…..” Hàn Diệp  lắc đầu, tiếp tục sự nghiệp bán đứng, “Nói thật, em thấy Chu tiểu thư và lão đại chả có gì hết, so với lúc ở bên chị thì đúng là một trời một vực .”

“Nga, từ đâu mà cậu nói thế?” ở một số thời điểm, người trong cuộc chưa chắc đã hiểu rõ bằng người đứng ngoài. Tiêu biểu là chuyện này, nếu bây giờ tôi vẫn còn mù mờ trong bóng tối, vậy thì tội gì không để ai đó đứng ngoài sáng kéo tay ra, có lẽ như vậy cũng không tồi

Hàn DIệp giương cái vẻ mặt trêu tức tôi, nói, “Em nhớ rõ trước kia, khi lão đại mang chị tới đây, trông giống y một con mèo động dục, lúc nào cũng nhìn chị bằng ánh mặt dâm dê ( Nhím :câu này tục quá chừng! =-=), khiến chúng em đều nổi hết cả da gà. Chỉ cần chị ngồi cạnh là liền kéo chị vào lòng, bắt đầu ngọ nguậy. Coi những người khác là không khí hết. Còn anh ấy với Chu tiểu thư giống như Bắc cực với Nam cực, lạnh lẽo tới mức chúng em chẳng dám ho he , đem người bên cạnh cũng làm như không khí .”

Nghe cậu ta nói một hồi, tôi cảm thấy toàn thân nóng bừng, hai bên má nóng ran khó chịu, trước kia ở cùng với Tiêu Quân, tôi lúc nào cũng theo anh, làm gì cũng tùy anh, ngay cả hôn hít nơi công cộng cũng được, chẳng bao giờ ngượng ngùng. Vậy mà giờ nghe người ta kể lại tôi lại xấu hổ muốn chết, chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống đó thôi.

Tôi không biết làm sao, đành nói dối, “Có cần khoa trương vậy không? Tính tình Tiêu Quân thế nào, hẳn cậu cũng biết, anh ấy đã quyết thì chẳng ai thay đổi được đâu.”

“Đúng vậy đúng vậy, , tính tình Tiêu đại ca ai cũng biết, đã quyết thì không ai thay đổi nổi. Trước kia cũng có kẻ say rượu đến đây gây sự với anh ấy, sau đó cũng không ai biết hắn thế nào đấy, chị ạ.”

Uống một ngụm bia, lấy chút nho khô  trên bàn ăn, tôi nói: “Hàn quản lí, cậu lo việc nói chuyện cùng khách luôn à?”

“À . . . . .” Hàn Diệp nhất thời nghẹn lời, nhìn tôi chằm chằm, cuối cùng, cười nói, “Đúng là không gì qua mắt được chị, đúng là lão đại đã ra lệnh nếu chị tới đây phải giúp anh ấy làm cho chị vui vẻ. Nhưng cái thỏa thuận giữa chị em mình là em thật lòng đấy .”

“Nếu là thật lòng thì tỏ ra hữu dụng chút đi được chứ.” Tôi ngửa đầu uống hết cốc bia, cười nói. Hừ, muốn đùa với chị đây hả, không có cửa đâu.

Hàn Diệp rót bia cho tôi, nói, “Thật ra em cũng chỉ đoán thôi, chị cứ việc nghe, nhưng đúng hay không em không chịu trách nhiệm.”

Tôi không nghĩ nhiều, vẫy tay , “Nói.”

“Em thấy việc lão đại và Chu Tiểu thư hay đi cùng nhau chắc chắn có liên quan đến tập đoàn Tiết Phú, bởi vì mỗi lần gặp người của Tiết Phú, anh ấy lại đi cùng cô ta. Chẳng phải cô ta là du học sinh sao, vậy thì dắt theo đi gặp ngừoi của Tiết Phú làm gì?”

Tôi lắp bắp, nghi ngờ hỏi, “Chu tiểu thư là du học sinh vừa vể nước?”

Hàn Diệp gật đầu, “Đúng vậy a, mọi người đều biết, Chu Tiểu thư vừa tốt nghiệp ở Mỹ về, được lão đại nhận về đây mà.”

Không đúng, so với những gì tôi biết về cô ta, vì sao Tiêu Quân lại cung cấp thông tin thiếu nhiều thế? Không phải cô ấy là người của chính phủ sao? Không  phải là cô con dâu được mẹ anh ấy chọn sao? Vì sao đến giờ lại có một thân phận khác rồi? Chẳng lẽ có người vì cô ấy mà mất công tạo ra thân phân khác ư?

Biết bao câu hỏi dồn hết vào đầu tôi, Tiêu Quân, rốt cuộc anh và cô ta đang làm trò gì vậy?

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Tuyết Mặc: Ví dụ một ngày, đối phương vượt tường ( ngoại tình), hai người sẽ làm thế nào?

Ngôn Tử Kì: khiến anh ta không còn gì để ngoại tình ( Nhím: mọi người hiểu không?).

Tiêu quân: Chất tường cao lên!

Tuyết Mặc: 囧

Ngôn Tử Kỳ: . . . . . .

Tiêu quân: nếu quả thật dám ngoại tình, tôi sẽ giết chết kẻ đứng ở ngoài tường.

Tuyết Mặc: Tiêu quân , cậu bình tĩnh một chút!

Ngôn Tử Kỳ: chỉ là giả thiết thôi. . . . . .

Tiêu quân: ( phát điên ) Ngay cả giả thiết cũng không được ! ! !

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: